Đây là địa bàn của ai?
Chẳng phải là địa bàn của Thu Lạc Diệp sao?
Đan Thành Quân nhìn người phụ nữ trước mắt, hỏi: “Thu Lạc Diệp có quan hệ gì với ngươi?”
A Y nghiêm nghị đáp: “Đó là vợ ta!”
Đan Thành Quân nghiêm túc hỏi: “Ngươi có biết vợ là để làm gì không?”
A Y đắc ý nói: “Sống cùng nhau, cùng sinh con đẻ cái chứ gì!”
Đan Thành Quân nhìn A Y, thở dài: “Con điên, ngươi có thể sống đến ngày hôm nay đúng thật là không dễ dàng.”
A Y cũng nhìn Đan Thành Quân: “Ngươi chửi ta hai lần con điên rồi.”
Đan Thành Quân gật đầu: “Phải, hai lần rồi, ngươi định làm gì?”
A Y xắn tay áo, Đan Thành Quân biết nàng ta sắp lấy hàng nóng ra.
Nàng ta lấy ra thứ gì cũng không cần bất ngờ, cho dù nàng ta có lấy ra một chiếc xe tăng từ trong tay áo, Đan Thành Quân cũng cảm thấy hợp tình hợp lý, giao thủ với A Y phải chuẩn bị sẵn sàng tâm lý như vậy…
Ầm!
Dưới chân Đan Thành Quân nổ tung.
Tuy không bị thương nặng, nhưng giày của Đan Thành Quân bị nổ nát, ngón chân lộ ra ngoài.
Đan Thành Quân hỏi A Y: “Đây là mìn sao?”
A Y gật đầu: “Ta vừa mới chôn xuống, ngươi không nhìn ra hả?”
Đan Thành Quân không hiểu: “Ngươi dùng mìn, sao lại phải xắn tay áo?”
A Y cảm thấy chuyện này hỏi thật kỳ quặc: “Chôn mìn không cần dùng tay sao? Dùng tay làm việc không xắn tay áo sao?”
Nói xong, nàng ta lấy khăn lụa từ trong tay áo ra lau tay.
Đan Thành Quân tỏ vẻ khinh thường, nhưng lại chăm chú quan sát nhất cử nhất động của A Y, cách đánh của A Y khó mà nói lúc nào sẽ cho lão một bất ngờ.
Lau tay xong, A Y ném khăn tay lên đầu Đan Thành Quân.
Đan Thành Quân một tay chụp lấy chiếc khăn, chiếc khăn lập tức nổ tung, bên trong giấu một quả lựu đạn.
Không sao, lựu đạn cũng hợp tình hợp lý.
Tay Đan Thành Quân bị trầy da một chút, lão nắm những mảnh vỡ lại với nhau, ném trả lại cho A Y.
Đây là một trong những chiến pháp sở trường nhất của Đan Thành Quân, bất kể đối phương dùng vũ khí gì thì cứ trả lại nguyên vẹn, đánh cho đối phương trở tay không kịp.
Nhưng lần này mảnh vỡ không trả lại được, bởi vì công pháp trên lựu đạn mới chỉ dùng một phần, những mảnh vỡ này bay được nửa đường thì đột nhiên biến thành một khẩu súng máy, bắn loạn xạ về phía Đan Thành Quân.
Đan Thành Quân cởi áo ngoài ra hứng hết tất cả đầu đạn, cười với A Y: “Ta xem ngươi còn bao nhiêu trò nữa.”
Ầm!
Đầu đạn trong quần áo đồng loạt nổ tung, nổ đến mức khiến Đan Thành Quân cháy đen khắp người.
Mỗi lần giao thủ với A Y, Đan Thành Quân đều hoài nghi một việc, nơi này có phải là Phổ La Châu hay không?
Công pháp của A Y quả thực rất mạnh, Đan Thành Quân thừa nhận điểm này, bị công pháp của nàng ta đánh trọng thương cũng không phải chuyện hiếm, cho dù người bán hàng rong đứng ở đây cũng chưa chắc đã có thể toàn thân trở ra.
Nhưng ở Phổ La Châu, xác suất thuốc súng phát nổ thành công không quá ba phần, nhưng ở chỗ A Y, mỗi lần đều nắm chắc mười phần.
Đan Thành Quân cũng nghi ngờ thứ nàng ta dùng rốt cuộc có phải là thuốc súng hay không, lão còn định lấy một ít thuốc súng về nghiên cứu, xem thuốc súng này rốt cuộc là có thủ đoạn công tu hay là thủ đoạn điên tu.
Nhưng hiện tại không phải lúc để suy nghĩ về vấn đề thuốc súng, Đan Thành Quân cũng coi như quen thuộc với A Y, nhất định không thể để nàng ta cứ đè đánh mình mãi, bây giờ nên phản kích rồi.
Lão ngoắc ngón tay, một cây dương bật gốc: “Con điên, nể mặt cha ngươi, ta tha cho ngươi một mạng, ngươi đi đi.”
A Y nhìn đông ngó tây tìm một hồi: “Ngươi nhìn thấy cha ta rồi sao? Ông ấy ở đâu?”
Đan Thành Quân cau mày: “Ngươi có nghe hiểu tiếng người không? Ta nói nể mặt cha ngươi, chứ không phải nhìn thấy cha ngươi!”
A Y tức giận: “Đồ không biết xấu hổ, ngươi còn dám chửi người ta? Ngươi còn chưa nhìn thấy cha ta mà lại nói nể mặt ông ấy? Ngươi tưởng ta dễ lừa vậy sao?”
“Ta không nên nói nhiều thêm với ngươi một câu nào nữa.”
Đan Thành Quân túm lấy cây dương, ném về phía A Y.
Ầm!
Chưa kịp rời tay, cây dương cũng nổ tung.
Vụn gỗ văng tứ tung, Đan Thành Quân nhìn vết máu trên tay, nhận ra tình hình không ổn.
Tình hình không ổn chủ yếu ở ba điểm, điểm thứ nhất, số lượng thuốc nổ không đúng.
Nhiều thuốc nổ như vậy, A Y chắc chắn không phải mới đặt, nàng ta đã chuẩn bị từ trước.
Nhưng Đan Thành Quân vừa mới đến thành Thất Thu, A Y đã chuẩn bị từ lúc nào, làm sao nàng ta biết Đan Thành Quân sẽ đến khu rừng này?
Điểm thứ hai, thời điểm nổ không đúng, đây là điểm bất thường nhất.
Cây dương vừa rồi là Đan Thành Quân tùy tiện chọn, lấy vật liệu tại chỗ là thói quen chiến đấu của lão, tại sao A Y lại biết trước Đan Thành Quân chọn cây nào, hơn nữa còn đặt thuốc nổ trong cây đó?
Chẳng lẽ cây đó có linh tính, hay là thuốc nổ bên trong có linh tính?
Điểm thứ ba, Đan Thành Quân phát hiện cách ứng phó của mình có vấn đề.
Chỉ cần lão nhấc tay, thứ gì trong tay lão cũng là vũ khí, chiến thuật lão có thể sử dụng nhiều vô kể, nhưng hôm nay lại cứ sử dụng chiến thuật vụng về nhất, lão và A Y ném đồ vật qua lại với nhau.
A Y giỏi sử dụng vũ khí ngoại châu, giao chiến tầm xa với nàng ta thì có thể chiếm được lợi thế gì?
Cho dù cầm một cành cây lên đánh với nàng ta cũng tốt hơn là ném đồ vật qua lại với nhau nhiều.
Trận chiến này quá bất thường, Đan Thành Quân nghi ngờ mình đã trúng kỹ pháp.
Có phải đã trúng kỹ pháp điên tu, đầu óc không còn minh mẫn nữa?
Nhưng trúng kỹ pháp từ lúc nào?
Chẳng lẽ là bãi nước tiểu đó?
Trong bãi nước tiểu đó có thứ gì sao?
Có phải nên nếm thử lại không?
Nếm thứ này làm gì?
Xem ra thật sự đã trúng kỹ pháp điên tu rồi!
Đan Thành Quân vung ống tay áo, cát bụi xung quanh nổi lên bốn phía, dùng cát tấn công tương đối an toàn.
Lão phán đoán không sai, trong cát không có thuốc nổ, cát bụi thổi về phía A Y, để lại một mảng lỗ thủng.
Những lỗ thủng này không chỉ xuất hiện trên người A Y, mà còn xuất hiện trên cảnh vật xung quanh nàng ta.
Cát đánh lên tranh rồi!
Bức tranh này chắc chắn là do Mục Nguyệt Quyên vẽ, ả và A Y phối hợp với nhau!
Đan Thành Quân nhanh chóng vung ống tay áo tạo thành một cơn lốc xoáy, lão muốn dùng cát bụi dọn sạch các cơ quan xung quanh.
Tiếng nổ vang lên liên tục, chiêu này quả nhiên hiệu nghiệm, rất nhiều thuốc nổ A Y đã đặt đều bị Đan Thành Quân kích nổ trước.
Vẫn chưa dọn sạch, cát bụi ngày càng mạnh, Đan Thành Quân chuẩn bị đào sâu xuống đất, lôi hết mìn lên.
Khổng Phương tiên sinh đột nhiên áp sát, dùng một nắm tiền đồng đập vào mặt Đan Thành Quân.
Tiền đồng rơi xuống cùng với cát bụi, Đan Thành Quân không hề hấn gì, lão dùng cát bụi tạo thành một lớp lá chắn trước mặt, cản tiền đồng lại.
Đan Thành Quân vung ống tay áo lên, muốn dùng áo trực tiếp siết chết Khổng Phương tiên sinh.
Roẹt!
Áo quấn lấy giấy vẽ, giấy vẽ lập tức nát vụn.
Khổng Phương tiên sinh nhân cơ hội Mục Nguyệt Quyên vẽ tranh mà chạy trốn!
Giấy vẽ nát vụn tập trung lại một chỗ, lại nổ tung, Đan Thành Quân che chắn thân thể, nhưng vẫn bị nổ đến ù tai.
Xung quanh vẫn là rừng cây, nhưng Đan Thành Quân không phân biệt được cây nào là thật.
A Y, Khổng Phương và Mục Nguyệt Quyên đều ở trước mắt, Đan Thành Quân không phân biệt được đâu là tranh, đâu là người.
Lão bước đến bên cạnh một cây dương, nhẹ nhàng đẩy thân cây.
Lá cây rơi rụng tạo thành một con rồng, bay lượn khắp nơi.
Đan Thành Quân đã ra chiêu thật, con rồng này vừa có thể đỡ đòn vừa có thể tấn công, đối mặt với kỹ pháp của kẻ địch còn có thể ứng phó, có thể tránh né nước lửa, có thể nhìn thấu huyễn thuật, có thể chống đỡ vũ khí, còn có thể nắm bắt sơ hở sau khi kẻ địch ra tay.
Roẹt!
Tiếng tranh cuộn bị xé rách không dứt bên tai, tranh cuộn Mục Nguyệt Quyên chuẩn bị từ trước bị con rồng xé rách bảy tám chục bức.
Ả đã chuẩn bị từ khi nào?
Chuyện này có thể suy đoán được, vừa rồi Mục Nguyệt Quyên chui vào trong tranh, nhưng ả không đi xa, mà vẫn luôn bố trí tranh cuộn ở xung quanh.
Trước đó đánh bị động như vậy, ngoài việc bản thân trúng kỹ pháp điên tu, còn có một phần nguyên nhân đến từ Mục Nguyệt Quyên, ả đã dùng tranh để tráo đổi rất nhiều thứ trên chiến trường.
Trước tiên phải bắt được Mục Nguyệt Quyên thì trận chiến này mới dễ đánh, trong ba người này, chiến lực của Mục Nguyệt Quyên là thấp nhất, hơn nữa trên người còn có ký hiệu, giết ả cũng không khó.
Đan Thành Quân nhanh chóng khóa chặt vị trí của Mục Nguyệt Quyên, ả đang trốn dưới một gốc cây hoè.
Vị trí này được xác định dựa vào ký hiệu, Đan Thành Quân không lo bị tranh cuộn mê hoặc, lão thuận tay bốc lấy một nắm tiền đồng ném về phía cây hoè.
Số tiền đồng này là của Khổng Phương tiên sinh, nhưng Đan Thành Quân lại có thể khống chế dễ dàng, hai đồng tiền đánh trúng Mục Nguyệt Quyên, một đồng ở vai, một đồng ở chân.
Mục Nguyệt Quyên bị thương, những đồng tiền khác vẫn tiếp tục truy đuổi, một tiếng rít vang lên, những đồng tiền đang bay đột nhiên đổi hướng.
Trong tiếng rít, đồng tiền rung lên rồi rơi xuống đất, Đan Thành Quân thầm tức giận, tên thanh tu này lại quấy rối.
Hiện tại lão vẫn chưa xác định được vị trí của thanh tu, lại thấy cảnh vật xung quanh méo mó xoay chuyển.
Mục Nguyệt Quyên đã phản kích, ả đang thay đổi bố cục của bức tranh, Đan Thành Quân mơ hồ nhìn thấy khe hở trong tranh cuộn.
Chít~
Tiếng rít lại vang lên, gây nhiễu thính giác của Đan Thành Quân, cũng gây nhiễu khả năng phán đoán phương hướng của lão.
Đan Thành Quân bốc lấy một nắm đá, muốn đập nát tranh cuộn, đá trên tay nổ tung, tay phải của Đan Thành Quân bị thương.
Thật trùng hợp như vậy sao? Tiện tay nhặt một nắm đá cũng có thuốc nổ?
Xảy ra nhiều chuyện như vậy chắc chắn không phải trùng hợp, Đan Thành Quân thầm nghĩ: Rốt cuộc là thuốc nổ có linh tính, tự tìm đến ta, hay là ta trúng kỹ pháp điên tu, chủ động tìm thuốc nổ?
Cả hai đều có khả năng.
Cây cối xung quanh lần lượt nổ tung, khói bụi không ngừng cuồn cuộn theo sóng khí, tạo thành một đám “mây đen” trong rừng cây.
Trong mây đen, Đan Thành Quân liên tục giằng co với cơ quan, A Y không ngừng bố trí cơ quan.
Đợi mây đen tan đi, Đan Thành Quân đã không còn thấy bóng dáng đâu.
Mục Nguyệt Quyên và Khổng Phương tiên sinh không dám lơ là, vẫn đang tìm kiếm xung quanh, A Y phủi bụi trên tay, cười nói: “Không cần tìm nữa, lão chạy rồi.”
Đan Thành Quân chạy rồi?
Mục Nguyệt Quyên không dám tin, Khổng Phương tiên sinh giật hết những xâu tiền trên chiếc nón lá rách, dò tìm hướng đi của Đan Thành Quân.
Đan Thành Quân quả thực đã chạy, lão trải qua quá nhiều trận chiến, biết tình hình hiện tại không thể nào đánh tiếp.
Trước tiên lão trúng kỹ pháp điên tu, trạng thái không ổn.
Sự phối hợp giữa A Y và Mục Nguyệt Quyên quá ăn ý, Đan Thành Quân nhiều lần trúng chiêu của A Y đều là do Mục Nguyệt Quyên lợi dụng tranh cuộn gây nhiễu phán đoán của lão.
Khổng Phương tiên sinh vẫn luôn liều mạng thu hút sự chú ý của Đan Thành Quân, trong bóng tối còn có một thanh tu cấp độ cực cao quấy rối.
Dưới tình huống như vậy, Đan Thành Quân gần như không tìm được cơ hội chiến thắng, lập tức rút lui sớm là lựa chọn sáng suốt nhất.
Xác định Đan Thành Quân đã đi, Khổng Phương tiên sinh thở phào nhẹ nhõm, nhặt tấm màn rách nát dưới đất lên, che tạm mặt.
Mục Nguyệt Quyên nhìn A Y: “Nha đầu, nhiều năm như vậy, hai tỷ muội chúng ta vẫn tâm linh tương thông.”
A Y nhìn Mục Nguyệt Quyên: “Tiểu nha đầu, có phải ngươi trúng ký hiệu của Đan Thành Quân rồi không?”
Mục Nguyệt Quyên mỉm cười: “Nha đầu nhà ngươi thật là không chịu thiệt chút nào, nhưng mà ngươi gọi ta là tiểu nha đầu, ta cũng khá vui. Ta quả thực đã trúng ký hiệu của Đan Thành Quân, ngươi có cách hóa giải không?”
A Y lấy từ trong ngực ra một gói giấy, đưa cho Mục Nguyệt Quyên: “Ăn gói thuốc này là có thể loại bỏ ký hiệu.”
Mục Nguyệt Quyên cũng tin tưởng A Y, ăn thuốc.
Không lâu sau, bụng Mục Nguyệt Quyên đau dữ dội, cả người run lên, tai, mũi, miệng, môi đều đồng loạt chảy máu.
“Nha đầu, ngươi cho ta ăn thuốc gì vậy?” Mục Nguyệt Quyên hoảng hốt.
“Thuốc nổ.” A Y thành thật trả lời.
“Con điên nhà ngươi, mẹ nó ta…”
Mục Nguyệt Quyên muốn đánh nhau với A Y, nhưng toàn thân co giật, nôn ra một cục than đen.
Vật này vốn dĩ không phải than, mà là một khúc cây.
Khúc cây này là do Đan Thành Quân tùy tiện lấy, ký hiệu của lão đều là lấy vật liệu tại chỗ, nhưng khúc cây này đã bị thuốc nổ của A Y nổ thành than.
A Y cười nói: “Nôn ký hiệu ra rồi chứ? Ta lại cứu ngươi một mạng đúng không? Giữa tỷ muội chúng ta không cần phải khách sáo.”
Mục Nguyệt Quyên lau vết máu ở khóe miệng: “Thôi được, coi như ngươi cứu ta, trận này đánh đuổi được Đan Thành Quân đã đủ để ta khoác lác cả đời rồi!”
A Y gật đầu: “Đúng vậy, Đan Thành Quân chạy rồi, vậy tiếp theo đánh với ai đây?”
“Còn đánh với ai nữa?” Mục Nguyệt Quyên ngạc nhiên: "Kẻ địch đã chạy rồi, chúng ta không cần đánh nữa.”
“Vậy thì chán quá." A Y rút ra một khẩu súng phóng lựu từ trong tay áo: "Hay là chúng ta đánh tiếp đi!”
Mục Nguyệt Quyên cười: “Nha đầu điên này, ta thật sự phục ngươi rồi…”
A Y không cười, nàng ta đang lắp đạn vào súng phóng lựu.
Mục Nguyệt Quyên ngẩn người một lúc, vội vàng kéo Khổng Phương tiên sinh vào trong tranh cuộn.
Đây là một bức tranh cuộn rộng lớn, Mục Nguyệt Quyên và Khổng Phương tiên sinh một trước một sau, cùng cưỡi một con ngựa, phi nhanh trên thảo nguyên.
Khổng Phương tiên sinh không hiểu hành động của A Y: “Tại sao A Y lại ra tay với chúng ta? Chúng ta bị nàng ta dọa chạy, nếu Đan Thành Quân quay lại thì nàng ta lấy gì để đối phó?”
Chiến lực của Mục Nguyệt Quyên không bằng Khổng Phương, nhưng kinh nghiệm không hề kém cạnh, hơn nữa ả rất hiểu A Y: “A Y đột nhiên đến thành Thất Thu, chuyện này đã khiến ta cảm thấy kỳ lạ, ngươi nói xem là ai bảo nàng ta đến?”
Khổng Phương tiên sinh suy nghĩ một lúc: “Chẳng lẽ là phổ chủ của chúng ta?”
Mục Nguyệt Quyên mỉm cười: “Ta cũng nghĩ là người bán hàng rong, ta đoán người bán hàng rong hiện tại đang bị chuyện gì đó giữ chân, cho nên mới bảo A Y đến trước, chờ người bán hàng rong đến thành Thất Thu, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho Đan Thành Quân.
Những huynh đệ tỷ muội cùng nhau chinh chiến năm xưa, chỉ có Đan Thành Quân là đồ khốn nạn nhất, vừa rồi ngươi cũng nghe thấy, hắn còn muốn đồ sát cả thành Thất Thu, nếu người bán hàng rong tìm thấy hắn, tuyệt đối sẽ không để hắn sống mà rời khỏi Phổ La Châu.”
Khổng Phương tiên sinh gật đầu: “Phổ chủ của chúng ta quả thực có bản lĩnh này.”
Mục Nguyệt Quyên thở dài: “Ngươi làm vậy chi cho mệt? Phổ chủ của chúng ta chẳng phải là ngươi sao? Ngươi lừa được người khác, nhưng không lừa được ta, thật ra ngươi không cần phải mượn danh nghĩa của người bán hàng rong, tự ngươi có thể gánh vác lá cờ của Tuyết Hoa Phổ mà.”
Khổng Phương tiên sinh không muốn trả lời câu hỏi này, hắn ta cố ý chuyển chủ đề: “Phùng Sùng Lợi, Thương Dung Sở và Tiền Nguyệt Di đâu rồi?”
“Không cần lo lắng cho bọn họ, ta đã sắp xếp ổn thỏa rồi.”
Khổng Phương tiên sinh thở dài: “Hôm nay ta có chút không hiểu ngươi, ta thật không ngờ ngươi lại quan tâm đến sống chết của bọn họ.”
Mục Nguyệt Quyên nói: “Lúc đó chỉ có ta trúng ký hiệu của Đan Thành Quân, nếu ta không giúp bọn họ thì ngươi cũng sẽ không giúp ta, một chọi một, ta chắc chắn không phải đối thủ của Đan Thành Quân, chi bằng lấy chân tình đổi lấy chân tình, chúng ta cùng nhau đối địch.”
Đang nói chuyện, tấm màn trên mặt Khổng Phương tiên sinh rơi xuống, hắn ta cúi người nhặt, Mục Nguyệt Quyên chợt thúc ngựa, khiến Khổng Phương tiên sinh không nhặt được.
“Không cần che mặt nữa."
Mục Nguyệt Quyên quay đầu nhìn Khổng Phương tiên sinh: "Nam nhân có vài vết sẹo trên mặt không sao hết, nhìn còn đẹp hơn!”
Khổng Phương tiên sinh cười khổ: “Miệng lưỡi ngươi thật ngọt.”
“Ngọt sao?” Mục Nguyệt Quyên nắm lấy tay Khổng Phương tiên sinh: "Tìm một chỗ, để ta cho ngươi nếm thử thật kỹ.”
Khổng Phương tiên sinh cười nói: “Còn có chuyện tốt như vậy sao? Nếu ngươi muốn tu hành thì ta xin miễn.”
Mục Nguyệt Quyên lắc đầu: “Không phải tu hành, ta thật sự thích ngươi rồi.”
Khổng Phương tiên sinh không tin: “Cả đời này ngươi đã thích ai chưa?”
“Chuyện quá xa xưa ta không nhớ rõ, nhưng hôm nay là thật lòng thích ngươi."
Mục Nguyệt Quyên lại nhìn Khổng Phương tiên sinh một cái: "Nam nhân gan dạ, càng nhìn càng đẹp trai.”
***
A Y ngẩng đầu nhìn cây đa, cười nói: “Ngươi xuống nói chuyện chút đi!”
Triệu Kiêu Uyển hỏi: “Không xuống được không?”
A Y cầm súng phóng lựu lên: “Vậy ta cho nổ cây luôn!”
“Ngươi đợi đã, ta xuống đây!” Triệu Kiêu Uyển mang theo La Ngọc Ny nhảy xuống khỏi cây.
A Y nắm tay La Ngọc Ny: “Nhiều năm trôi qua, ngươi vẫn xinh đẹp như vậy.”
La Ngọc Ny sợ đến mức run rẩy.
Triệu Kiêu Uyển nói: “Muội muội ta nhát gan, ngươi đừng dọa nàng ta.”
A Y ngạc nhiên: “Ngươi đang nói ta sao? Ta không nhát gan, trước đây buổi tối ta đều tự mình đi nhà xí, tháng trước, vợ ta nhân lúc ta đi nhà xí, cho nổ tung nhà xí, hắn không sống cùng ta nữa, ta mới nghĩ đến chuyện tìm vợ mới.”
Triệu Kiêu Uyển gật đầu: “Tốt lắm, chuyện chung sống không thể miễn cưỡng.”
A Y nhìn chằm chằm Triệu Kiêu Uyển, hạ giọng nói: “Nói đi, bao nhiêu năm trôi qua như vậy, ngươi đã lấy chồng chưa?”
Triệu Kiêu Uyển cười đáp: “Ta lấy rồi, còn ngươi?”
A Y lắc đầu: “Ta chưa lấy, Lão Tàu Hỏa không muốn cưới ta, ta không lấy ai khác ngoài hắn, nhưng một mình sống lại buồn chán, cho nên ta mới cưới vài người vợ. Ta còn đang nghĩ, nếu ngươi chưa lấy chồng thì gả cho ta cũng được, cưới được người vợ xinh đẹp như ngươi, ta cũng rất có mặt mũi.”
Triệu Kiêu Uyển hừ lạnh: “Dựa vào đâu ta phải gả cho ngươi? Tại sao ngươi không gả cho ta?”
A Y nghiêm mặt nói: “Ngươi là nữ, làm sao ta gả cho ngươi được? Ngươi còn muốn leo lên người ta sao?”
Triệu Kiêu Uyển mỉm cười: “Năm đó đánh trận mệt mỏi, cứ muốn tìm ngươi nói chuyện phiếm cho khuây khỏa.”
A Y thở dài: “Lúc đó chúng ta chỉ muốn sống yên ổn, người bán hàng rong cũng đồng ý cho chúng ta sống yên ổn, nào ngờ lại ra nông nỗi này.”
Triệu Kiêu Uyển cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Cũng tại ta liên lụy các ngươi…”
A Y lắc đầu: “Sao có thể trách ngươi được, lúc đó ngươi căn bản không biết ta là con gái của Tôn Thiết Thành, ngươi cũng không biết chuyện của thành Ngu Nhân, ngươi cũng chưa từng nói với ai là ngươi quen biết ta, đến bây giờ ngươi cũng chưa từng nói. Đám khốn nạn đó chỉ muốn diệt thành Ngu Nhân, cho dù không có chuyện của ngươi, đám khốn nạn đó cũng có thể nghĩ ra cái cớ khác.”
Triệu Kiêu Uyển thở dài: “Dù sao cũng có liên quan đến ta.”
A Y nắm lấy tay Triệu Kiêu Uyển: “Không liên quan đến ngươi, hơn nữa không phải chúng ta đã nói rồi sao, những chuyện này nên quên từ lâu rồi, lúc đó ta đã dùng kỹ pháp để ngươi quên đi rồi.”
Triệu Kiêu Uyển buồn bã nói: “Ta đã quên rồi, nhưng khoảng thời gian này theo tướng công nhà ta bôn ba khắp nơi, lại dần dần nhớ lại.”
Thấy Triệu Kiêu Uyển buồn, A Y vội chuyển chủ đề: “Ta hỏi ngươi một chuyện, chồng ngươi có được việc không?”
Triệu Kiêu Uyển ngẩn ra: “Ngươi nói được việc là sao?”
“Còn được việc là sao nữa?” A Y nhướng mày: "Chính là chuyện giường chiếu, được việc không?”
Triệu Kiêu Uyển đỏ mặt: “Hắn… rất nhanh.”
“Nhanh là chuyện tốt mà, à, là chuyện tốt chứ…” A Y thấy Triệu Kiêu Uyển không cười, cũng không biết mình có nói sai chỗ nào không.
Nàng ta cũng chưa từng lấy chồng, không biết “nhanh” có phải là tốt hay không.
A Y lại chuyển chủ đề: “Nghĩ đến những chuyện không vui này làm gì, ta nói cho ngươi một chuyện vui, mấy hôm trước ta nhận một người làm đệ đệ kết nghĩa, người đó rất thú vị!”
Triệu Kiêu Uyển cũng tò mò: “Vị đệ đệ đó tên là gì?”
A Y nhìn xung quanh, hạ giọng nói: “Hắn tên là Ca Ca.”
Triệu Kiêu Uyển cười một hồi lâu: “Ngươi có biết ta gả cho ai không?”
A Y chăm chú lắng nghe: “Ai vậy?”
Triệu Kiêu Uyển nói: “Người mà ta gả cho tên là Tướng Công!”
A Y mừng rỡ: “Thật sao? Những người vợ gả cho ta cũng gọi ta là tướng công!”
Hai người cười ngặt nghẽo một hồi lâu, chỉ cần nhìn thấy A Y là luôn khiến người ta quên đi phiền não.
Quên đi phiền não nhưng không thể quên việc chính, Triệu Kiêu Uyển lấy điện thoại gọi cho lão La.
La Chính Nam sốt ruột: “Phu nhân, người đi đâu rồi, Thất gia cứ tìm phu nhân mãi!”
Triệu Kiêu Uyển nói: “Ta ở thành Thất Thu, mau chuyển máy cho tướng công.”
La Chính Nam nói: “Thất gia hình như xảy ra chuyện rồi, không liên lạc được!”
Triệu Kiêu Uyển cau mày: “Vừa rồi còn gọi điện thoại cho ta, sao lại không liên lạc được?”
La Chính Nam cũng không nói rõ được nguyên do: “Trước đó ngài ấy gọi điện thoại đến, nói với tôi là ngài ấy đã đặt nhà ở văn phòng rồi, cũng không biết là có ý gì, từ đó về sau không liên lạc được nữa.”
Triệu Kiêu Uyển suy nghĩ một lúc, nói: “Chuyện này ta đã biết, ngươi tuyệt đối đừng nói cho ai khác.”
Đây là hậu chiêu Lý Bạn Phong để lại, lỡ như hắn gặp chuyện không may, phải để nàng tìm được chìa khóa về nhà.
Cúp điện thoại, Triệu Kiêu Uyển nói với A Y: “Ta phải đi ngoại châu một chuyến, ngươi bảo trọng!”
A Y ngạc nhiên: “Ta đang định cưới vợ, ít nhất cũng phải uống chén rượu mừng rồi hẵng đi chứ!”
Triệu Kiêu Uyển cười nói: “Lúc ta lấy chồng cũng không bày tiệc rượu mừng, đến lúc đó ta bày một bàn, hai tỷ muội chúng ta uống cho thỏa thích, bù lại những gì đã qua.”
“Được, bù lại hết!” A Y hỏi: "Ngươi định đi ngoại châu bằng cách nào?”
Triệu Kiêu Uyển nói: “Ta biết một mật đạo dẫn đến Việt Châu.”
A Y lắc đầu: “Đừng đi mật đạo gì hết, đi thôn Hồ Lô, như vậy an toàn hơn!”
Triệu Kiêu Uyển lắc đầu: “Ta sợ liên lụy đến ngươi.”
A Y cười nói: “Bây giờ không cần sợ nữa, thôn Hồ Lô không phải thành Ngu Nhân, chúng ta không cần phải sợ gì hết, ngươi muốn đi ngoại châu tìm ai?”
Triệu Kiêu Uyển nói: “Tìm tướng công của ta.”
***
Lý Bạn Phong hoàn thành tấn thăng, thân thể vẫn chưa hồi phục.
Hắn mang cái bóng từ trên mây trở về, chào tạm biệt Giang Linh Nhi, rời khỏi Ngọc Thúy Lâu.
Giang Linh Nhi cố gắng làm ra vẻ mặt buồn bã, nhưng cuối cùng vẫn không làm được.
Đợi tìm được La Thiếu Quân, Lý Bạn Phong nói với nàng ta muốn trở về lò Khí Thủy, La Thiếu Quân không nỡ, nhưng nhìn Lý Thất sốt ruột như vậy, La Thiếu Quân càng thấy đau lòng.
Nàng ta nói chuyện này với La Lệ Quân, La Lệ Quân điều khiển thành Vô Biên đến lối vào dẫn đến lò Khí Thủy.
Cho đến nay, La Lệ Quân vẫn không biết Lý Bạn Phong đến thành Vô Biên bằng cách nào, nhưng nàng ta hiểu rõ một điều, chuyện Lý Bạn Phong không muốn nói, tốt nhất nàng ta đừng hỏi nhiều.
Rời khỏi thành Vô Biên, Lý Bạn Phong bò ra khỏi hồ nước, ngồi trong nhà máy ho một hồi lâu.
Hắn lấy điện thoại gọi cho lão La, lão La mừng rỡ: “Thất gia, cuối cùng cũng tìm được ngài, tôi đã liên lạc được với phu nhân rồi!”
“Phu nhân đi đâu rồi?”
“Phu nhân nói phu nhân đang ở thành Thất Thu.”
“Nhanh chóng chuyển máy cho tôi.”
La Chính Nam thử vài lần, không chuyển được.
Hắn ta thật sự không biết đã gặp phải tình huống gì, lúc có thể liên lạc được với phu nhân, nhưng không liên lạc được với Thất gia, mà giờ liên lạc được với Thất gia, phu nhân lại không liên lạc được.
Lý Bạn Phong lo lắng nương tử gặp chuyện không may, vội vàng chạy đến thành Thất Thu.
Rạng sáng, đến thành phố, Lý Bạn Phong vào phòng thí nghiệm, cửa phòng thí nghiệm đóng chặt, điện thoại vẫn không gọi được.
Cứ chờ ở cửa phòng thí nghiệm cũng không phải cách hay, Lý Bạn Phong đến chỗ ở của Thu Lạc Diệp muốn dò hỏi tin tức một chút, nhưng lại thấy Thu Lạc Diệp ngồi trong phòng ngẩn người, Thủy Dũng Tuyền ở bên cạnh bầu bạn.
Lý Bạn Phong cười hỏi: “Thu đại ca về rồi sao? Đã đến cấm địa của Bạch Hạc Bang chưa?”
Thu Lạc Diệp gật đầu: “Đến rồi, nơi đó rất quan trọng, lát nữa ta sẽ nói kỹ với cậu.”
Lý Bạn Phong xua tay: “Không cần nói kỹ, đây là bí mật của Bạch Hạc Bang, ông không nên nói cho tôi biết.”
“Vẫn phải nói cho cậu biết, ta đã bảo Tiểu Tùng Tử tìm cơ hội nói cho cậu biết, chuyện của Bạch Hạc Bang còn phải nhờ cậu giúp đỡ."
Thu Lạc Diệp thở dài, bảo người bày một bàn rượu: “Lão Thất, uống với ta vài chén.”
Sao tâm trạng Thu Lạc Diệp lại kém như vậy?
Thu đại ca bảo người bày rượu, không lâu sau, rượu và thức ăn đã đầy đủ, Thu Lạc Diệp ôm một quả bí đỏ, cắn một miếng.
“Huynh đệ, đừng cười ta, ca ca ta có thể uống rượu, nhưng không quen ăn thịt, mỗi lần gặp các cậu đều cố gắng chịu đựng, ta cũng rất khó chịu, hôm nay ta sẽ không giữ thể diện nữa, ăn thứ mình thích, các cậu đừng cười ta.”
Lý Bạn Phong nói: “Có gì mà cười, đại ca thích ăn gì thì ăn, đại ca, có phải ông gặp chuyện gì rồi không?”
Thu Lạc Diệp lắc đầu: “Không có chuyện gì quan trọng, chúng ta uống rượu thôi.”
Thủy Dũng Tuyền ở bên cạnh cũng thở dài: “Đúng vậy, uống rượu! Uống cho đã!”
Uống được vài chén, Thu Lạc Diệp lại nói: “Huynh đệ, thành Thất Thu là nhà của chúng ta, ta biết cậu bên ngoài nhiều việc, bình thường cũng phải về nhà xem một chút, nếu không ta không yên tâm.”
Lý Bạn Phong không hiểu: “Chẳng phải đã có ông ở nhà trông coi sao? Thu đại ca, ông đừng dọa tôi! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Thật sự không có chuyện gì, uống rượu!” Thu Lạc Diệp lại giơ chén rượu lên.
Thủy Dũng Tuyền ở bên cạnh lau nước mắt, thở dài: “Uống rượu!”
Sao lại còn khóc nữa?
Vài chén rượu vào bụng, Thu Lạc Diệp lại nói: “Huynh đệ, lão Thủy bị thương quá nặng, muốn hồi phục như cũ còn cần một khoảng thời gian, tinh thần hắn không bình thường, cần có người chăm sóc, chúng ta là huynh đệ, cậu đừng ghét bỏ hắn, bình thường nhớ đến thăm hắn nhiều hơn.”
Giọng nói của Thu Lạc Diệp run rẩy.
Lý Bạn Phong sốt ruột: “Thu đại ca, chúng ta có thể nói rõ ràng được không, rốt cuộc là chuyện gì?”
Thủy Dũng Tuyền lại rơi lệ: “Không cần các ngươi chăm sóc, ta tự mình sống tốt, Thu đại tượng, chúng ta lại uống một chén!”
Thu Lạc Diệp giơ chén rượu lên, bên ngoài vang lên tiếng chiêng trống và kèn bầu.
Ai mà lại đến nơi này gióng trống khua chiêng vậy?
Khúc kèn này thổi cũng hay, còn hơi quen tai.
Đây hình như là khúc nhạc đón dâu.
Sao lại chạy đến đây đón dâu?
Thu Lạc Diệp uống rượu xong, đứng dậy, nhìn Lý Bạn Phong nói: “Huynh đệ, chuyện vừa rồi ta nói phải ghi nhớ trong lòng, giao phó hết cho cậu rồi, bảo trọng!”
Dứt lời, Thu Lạc Diệp sải bước đi ra khỏi phủ đệ.
Thủy Dũng Tuyền hô lên: “Huynh đệ, thẳng lưng lên! Đến nhà ả cũng không được cúi đầu!”
Thu Lạc Diệp ra đến cổng lớn, trong tiếng kèn và tiếng trống, bước lên một chiếc kiệu hoa.
Lý Bạn Phong trợn tròn mắt.
Bên cạnh kiệu hoa, hắn nhìn thấy A Y.
A Y cười với Lý Bạn Phong: “Ca ca, ngươi cũng đến rồi, ngươi đến đưa dâu sao?”
“Cái gì, tỷ tỷ, đây là chuyện gì vậy?”
“Nào, đi theo ta đến thôn Hồ Lô uống rượu mừng!”
“Tỷ tỷ, chúng ta đừng nói chuyện rượu mừng vội, chúng ta nói chuyện này trước…”
A Y trầm mặt xuống: “Mời ngươi uống rượu mừng sao ngươi không uống? Ngày đại hỷ của ta, ngươi đừng có gây rối!”
Đội ngũ đón dâu đi một vòng quanh thành Thất Thu, người trong thành đều sững sờ, không ai biết nhà nào đón dâu mà rầm rộ như vậy.
Bạch Vũ Tùng đuổi theo A Y, hắn ta muốn ngăn A Y lại: “Mọi người không thể làm như vậy! Đây là chưởng môn của bọn ta, ta vất vả lắm mới tìm được…”
A Y nhìn Bạch Vũ Tùng một chút, cười nói: “Chu choa, còn có của hồi môn nữa!”