Khâu Chí Hằng nhìn Quyên Tử, Mãnh Tử và Tiểu Sơn, rồi lại nhìn Kiểm Bất Đại mặt đỏ bừng.
"Vị tiền bối này, ngài là tông sư của đạo môn hoạt tu?"
Khâu Chí Hằng có kiến thức rộng rãi, nhưng y chưa từng nghe nói về hoạt tu, chỉ vì đám người Quyên Tử cứ nói là hoạt tu nên Khâu Chí Hằng cũng đành thuận theo lời mà hỏi.
Sở dĩ suy đoán Kiểm Bất Đại là tông sư bởi vì vị tiền bối này có thể tách rời cơ thể của người ba đầu, tu vi của vị cao nhân này đã vượt quá phạm vi hiểu biết của Khâu Chí Hằng.
Kiểm Bất Đại cũng không ngại ngùng che giấu nữa, nói thẳng sự thật: "Ta thuộc đạo môn du tu, thân phận của ta không thể nói ra ngoài được."
Khâu Chí Hằng gật đầu: "Tiền bối ngài cứ yên tâm, những lời chúng ta nói hôm nay tuyệt đối sẽ không truyền ra khỏi cái sân này, tôi đã được chứng kiến kỹ pháp của ngài, tôi khâm phục từ tận đáy lòng, sau này đạo môn của ngài chắc chắn có thể phát triển rực rỡ.
Có chỗ nào cần Khâu mỗ góp sức, Khâu mỗ tuyệt đối sẽ không do dự, bây giờ tôi chỉ muốn hỏi ngài một câu, kỹ pháp này thi triển ra rồi thì còn có thể thu về được không? Hiện tại đang có việc gấp, ba người này không thể tách rời được."
Mọi người cùng nhìn chằm chằm Kiểm Bất Đại.
Kiểm Bất Đại rất căng thẳng, cúi đầu, không ngừng xoa tay: "Chúng ta nói một chút về đạo lý này, cậu xem bánh răng bị rỉ sét, tra chút dầu vào là lại chuyển động được, có những linh kiện bị kẹt quá chặt, tra chút dầu vào là có thể rút ra được, nhưng cậu đã từng nghe nói dùng dầu có thể dán mọi thứ lại với nhau bao giờ chưa?"
Khâu Chí Hằng xác nhận lại một lần nữa: "Ý là, không được?"
Kiểm Bất Đại gật đầu: "Ta chắc chắn không được, nhưng nếu cậu tìm một giao tu thì có lẽ được."
Khâu Chí Hằng ngơ ngác không nói nên lời, vào lúc này đi đâu tìm giao tu chứ?
Kiểm Bất Đại thở dài, nhìn Khâu Chí Hằng: "Thật ra thì ta cũng thấy đây không phải là chuyện xấu, đám người Quyên Tử ở cùng nhau không ít năm, nhìn bề ngoài có vẻ hợp nhau, nhưng thực chất là bằng mặt không bằng lòng, đều là sống tạm bợ qua ngày.
Quyên Tử là con nhà lành, một lòng muốn tìm người để gả, Mãnh Tử thì chỉ biết múa đao chơi thương, đây là người thích hợp ra chiến trường, Tiểu Sơn có chí lớn, đó là muốn mở hậu cung, ba người này không thể sống chung được với nhau, mà nay tách ra chính là chuyện tốt!"
Tiểu Sơn gật đầu: "Tôi cũng thấy là chuyện tốt, cứ đi theo bọn họ thì hậu cung này biết làm sao..."
Quyên Tử tát Tiểu Sơn một cái, Tiểu Sơn xoa mặt.
Tuy có chút ấm ức, nhưng Tiểu Sơn lại rất đắc ý, có thể xoa mặt chính là chuyện tốt.
Mãnh Tử cúi đầu: "Như vậy biết ăn nói kiểu gì với Thất gia..."
Khâu Chí Hằng nhìn mọi người, ánh mắt có chút mơ màng.
Y không nghe thấy mọi người nói gì, nhưng hành động của mọi người lại rất rõ ràng trong mắt y.
Y nhớ mình đã cố gắng giữ gìn phong độ và lễ độ, rời khỏi phủ đệ của "tân quân".
Khi đi trên đường, thính giác của Khâu Chí Hằng vẫn chưa hồi phục, tuy gió lạnh từng cơn thổi vào mặt, nhưng y vẫn không nghe thấy chút tiếng gió nào.
Lúc Kiểm Bất Đại mới cùng Bóng Đèn đến Tam Đầu Xá, Khâu Chí Hằng không mấy tin tưởng lão.
Nhưng sau này, khi Khâu Chí Hằng gặp phải cường địch, Kiểm Bất Đại mấy lần ra tay giúp đỡ, Khâu Chí Hằng mới tin vị thế ngoại cao nhân như vậy thật lòng đến hỗ trợ.
Vấn đề an toàn của "tân quân" luôn là mối lo tiềm ẩn lớn nhất của Khâu Chí Hằng, y đã sắp xếp vị cao nhân này ở bên cạnh tân quân, nào ngờ lại biến thành kết cục như vậy.
Khi trở về thành phố ngầm, Khâu Chí Hằng vào trong sân nhà mình, đang ngẩn người thì La Chính Nam và Đàm Kim Hiếu tìm đến.
"Khâu gia, chuyện ra sao rồi?"
Đàm Kim Hiếu lặp đi lặp lại mấy lần, Khâu Chí Hằng mới miễn cưỡng nghe được một chút.
"Chuyện cũng tạm ổn, đều tốt!"
Khâu Chí Hằng gật đầu, y không biết lúc này có nên nói sự thật cho họ biết hay không.
La Chính Nam nói: "Trước đây tôi cũng đã đến xem một lần, tôi chưa từng thấy hoàng đế, nhưng dáng vẻ của đám người Quyên Tử quả thực rất đáng sợ, có một khí chất gì đó không tả nổi."
"Phải, rất đáng sợ." Khâu Chí Hằng ôm ngực, y cảm thấy tim đau từng cơn.
Đàm Kim Hiếu không yên tâm lắm: "Chuyện nì không thể qua loa được đâu, tôi cũng từng gặp Quyên Tử, lỗi lớn thì không có, nhưng mấy tật nhỏ như đưa tay ngẩng đầu thì vẫn bị liên tục, nhất là Mãnh Tử, chiến đấu thì là nhân tài, nhưng diễn kịch thì lại không vào vai, những điều nì đều phải sửa.
Đợi lão khốn nạn Kiều Nghị đó đến, nhất định phải để Quyên Tử dọa được hắn, chờ lúc bọn họ còn đang nói lời khách sáo, chúng ta âm thầm hạ độc thủ, chắc chắn mã đáo thành công!"
Khâu Chí Hằng cảm thấy thính giác của mình lại không ổn, nhìn họ mấp máy môi, nhưng không biết họ đang nói gì.
Sau khi Đàm Kim Hiếu và La Chính Nam rời đi rồi, Khâu Chí Hằng ngồi trong sân, bắt đầu tự lẩm bẩm: "Phải làm sao đây?"
Mười một giờ đêm, Trúc Tử, vợ của Khâu Chí Hằng đến.
Trước khi đến, Trúc Tử đã cho người nhắn tin, Khâu Chí Hằng biết hôm nay cô đến, nhưng đang lúc sốt ruột, cũng không để ý đến việc ra nhà ga đón người.
Trúc Tử không trách Khâu Chí Hằng, vào nhà, ôm Khâu Chí Hằng âu yếm một lúc, lại thấy vẻ mặt Khâu Chí Hằng đờ đẫn, không chút phản ứng.
Trúc Tử cảm thấy không ổn: "Chí Hằng, anh sao vậy?"
Vành mắt Khâu Chí Hằng đỏ hoe, nước mắt chảy xuống: "Bà xã, phải làm sao đây?"
"Làm sao cái gì? Anh khóc cái gì?"
"Lão Thất tìm cho nội châu một vị hoàng đế mới, đẩy hoàng đế cũ của họ đi, bên phía chúng ta đã làm được không ít chuyện dựa vào vị hoàng đế mới này, đều là chuyện lớn."
Trúc Tử gật đầu: "Chuyện này em biết, nhưng anh cũng không cần phải khóc chứ?"
Khâu Chí Hằng khóc ròng: "Lão Thất giao vị hoàng đế mới này cho anh, nhưng anh không trông coi được người này, người ba đầu biến thành ba người, bây giờ nội châu sắp có người đến gặp tân hoàng đế của họ thì lấy gì cho họ xem đây? Nếu chuyện này bị nội châu phát hiện, những việc đã làm trước đây đều uổng phí hết, lão Thất cũng sẽ thân bại danh liệt, một chuyện lớn bằng trời như vậy, tất cả đều hỏng trong tay anh rồi!"
Khâu Chí Hằng không phải là người chưa từng trải qua sóng gió, nhưng nếu đổi lại là một người vô lo vô nghĩ thì cũng không đến nỗi khóc như vậy.
Chính vì y là người thông minh, y đã nghĩ đến hậu quả của việc này, hậu quả này không phải là chuyện y có thể gánh vác nổi.
Trúc Tử nghĩ một hồi lâu mới hiểu rõ lợi và hại bên trong, vốn định an ủi Khâu Chí Hằng vài câu, nhưng lại không kìm được sợ hãi, đấm Khâu Chí Hằng một cái: "Em đã bảo anh đừng ra ngoài chạy lung tung, ở yên trong Dược Vương Câu mà sống, anh cứ không nghe lời em, bây giờ còn làm kiểu gì được nữa? Em biết làm sao bây giờ?"
Hai vợ chồng lo lắng không nghĩ ra được cách nào, bỗng nghe người gác cổng báo có người xin gặp.
Trúc Tử ra ngoài mời người vào, người đến xuống xe ngựa, một người hai đầu, một người một đầu.
Người hai đầu là Lưỡng Vô Sai, người một đầu là Trung Nhị.
Trung Nhị gặp Khâu Chí Hằng, ôm quyền hành lễ nói: "Khâu đại ca, anh với tôi không quen thân lắm, tôi là thuộc hạ của Thất gia, hai chị gái có thể làm chứng."
Lưỡng Vô gật đầu: "Khâu gia, đây là thuộc hạ trung thành nhất của Thất gia ở ngoại châu."
Lưỡng Sai u sầu nói: "Thiếu niên này không biết đã dùng cách gì để chinh phục được trái tim Thất gia."
Ấn tượng của Khâu Chí Hằng đối với Trung Nhị cũng không tệ, hắn ta theo Bóng Đèn và Kiểm Bất Đại cùng đến, cũng đã giúp Khâu Chí Hằng không ít việc.
Trung Nhị nói với Khâu Chí Hằng: "Khâu ca, tôi nghe hai chị gái nói, ngoại trừ chị em La gia và môn khách của họ, không có ai khác từng gặp tân quân đúng không?"
Khâu Chí Hằng nhíu mày: "Lời này có ý gì?"
Trung Nhị nói: "Chính là ý trên mặt chữ, nếu không có ai khác từng gặp tân quân, vậy thì mau chóng lập một tân quân mới."
Khâu Chí Hằng lắc đầu: "Đâu có đơn giản như vậy?"
Trung Nhị nói: "Cũng không khó đến vậy, đám người Quyên Tử vốn không có huyết thống hoàng gia, là do Thất gia ép tạo ra, bây giờ chỉ cần tìm một người ba đầu đáng tin cậy tuyệt đối, tạo lại một người nữa thì có gì không ổn?"
Khâu Chí Hằng vẫn lắc đầu: "Làm vậy quá mạo hiểm, người ba đầu đáng tin cậy tuyệt đối này đã khó tìm, hơn nữa, muốn thuyết phục chị em La gia cũng không phải chuyện dễ."
Trung Nhị đều đã nghĩ đến những chuyện này: "Khâu ca, tôi biết chuyện này không dễ, nhưng dù sao cũng tốt hơn là chúng ta không làm gì, có lẽ anh không biết một số chuyện ở ngoại châu, Thất gia đã giành được rất nhiều lợi ích cho Phổ La Châu dựa vào thân phận Bình Viễn Thân Vương, nếu chuyện tân quân không giải thích rõ ràng, thân phận Bình Viễn Thân Vương sẽ không đứng vững, rất nhiều lợi ích của Phổ La Châu cũng không giữ được."
Khâu Chí Hằng xoa trán, Trúc Tử ở bên cạnh khuyên: "Chí Hằng, em thấy người anh em này nói có lý."
Cân nhắc kỹ lưỡng, Khâu Chí Hằng gọi điện thoại cho Mã Ngũ.
***
Mã Ngũ đặt điện thoại xuống, chỉ cảm thấy thái dương giật từng cơn.
Chuyện ở tân địa còn chưa điều tra rõ ràng, Tam Đầu Xá lại xảy ra chuyện.
Phùng Đái Khổ khuyên Mã Ngũ cố gắng đừng dính dáng đến chuyện ở tân địa, nhưng Mã Ngũ không thể không dính dáng, vì Mã gia đã dính vào rồi, chuyện này rất có thể sẽ liên lụy đến y.
May mà Lục Xuân Oánh, Sở Hoài Viên và Tần Điền Cửu đều sẵn lòng giúp đỡ, việc điều tra ít nhiều cũng có chút tiến triển.
Lục Xuân Oánh đến Tiêu Dao Ổ, báo cáo tin tức điều tra tân địa cho Mã Ngũ: "Ngũ ca, bên Hà Gia Khánh cũng đã tăng thêm người, hắn không điều tra nhiều về mảnh đất của Mã lão gia mà dồn tâm trí vào những nơi khác, em đoán chuyện này không đơn giản như vậy."
Mã Ngũ cẩn thận xem xét thông tin Lục Xuân Oánh cung cấp, y thật sự không thể hiểu được ý đồ của Hà Gia Khánh.
***
Hà Gia Khánh nhìn những bức ảnh Đầu To mang về, nghe Đầu To giải thích.
"Mấy tấm ảnh này được chụp ở các tân địa khác nhau, đều là đất hoang không một ngọn cỏ."
Hà Gia Khánh gật đầu cười nói: "Người anh em, anh tìm đúng chỗ rồi."
Thẩm Dung Thanh không hiểu, tân địa mới hình thành đều không mọc cỏ, chuyện này có gì đặc biệt? Dựa vào đâu mà Đầu To lại tìm đúng chỗ?
Đoàn Thụ Quần cẩn thận xem xét tài liệu điều tra của Đầu To, hiểu ra đạo lý trong đó.
Mấy mảnh tân địa này nối liền với nhau.
Tân địa mới hình thành là do nội châu thả xuống Phổ La Châu ngẫu nhiên, chỗ này một mảnh, chỗ kia một mảnh, đều xen kẽ giữa các tân địa khác.
Mà mấy mảnh tân địa mới hình thành này hoàn toàn nối liền với nhau, đây chính là điểm bất thường lớn nhất.
Xem xong tài liệu, Thẩm Dung Thanh cũng phải khâm phục, Đầu To nhận được nhiều sự hỗ trợ hơn về nhân lực và vật lực từ chỗ Hà Gia Khánh, nhưng anh ta làm việc quả thực cẩn thận hơn nhiều.
Hà Gia Khánh nói với ba người: "Trước đây tôi nhận được một số tin tức, Triều Ca đã tăng cường canh phòng Văn Uyên Các, nhân lực đội thủ vệ tăng gấp đôi, mọi người có biết nguyên nhân trong đó không?"
Thẩm Dung Thanh suy nghĩ một lúc rồi nói: "Khế thư của Địa Đầu Thần vẫn còn cất giữ trong Văn Uyên Các, bọn họ không muốn bị đánh cắp thêm lần nữa."
Hà Gia Khánh gật đầu: "Còn suy đoán nào khác không?"
Thẩm Dung Thanh lại suy nghĩ một hồi rồi đột nhiên ngẩng đầu: "Trong Văn Uyên Các lại thêm một khế thư quan trọng hơn."
"Không phải một, mà là một nhóm."
Hà Gia Khánh lắc lư xấp ảnh trong tay: "Khế thư của những Địa Đầu Thần này đều ở Văn Uyên Các, về sau nội châu nhất định phải bảo vệ toàn lực, vì họ đã bỏ ra rất nhiều vốn liếng ở những địa bàn này."
Đoàn Thụ Quần lên tiếng: "Nội châu cố ý để địa bàn của những Địa Đầu Thần này nối liền thành một mảnh, nhưng chuyện này làm sao thực hiện được?"
"Mang đất thụ phong!"
Khi nhận được tin tức từ Joanna, Hà Gia Khánh đã nhìn ra manh mối: "Ván cược này của nội châu rất lớn, nhưng nếu cược thắng thì kiếm được cũng rất nhiều!"
Thẩm Dung Thanh kinh hãi, cô phải thừa nhận rằng, tất cả những suy nghĩ của cô trước đây ở trước mặt Hà Gia Khánh đều tỏ ra quá nông cạn.
Đầu To thắc mắc: "Nội châu làm vậy không sợ người bán hàng rong trả thù sao?"
Hà Gia Khánh nhìn về phía Đầu To: "Lúc anh đến tân địa, những Địa Đầu Thần đó đều làm gì?"
Đầu To suy nghĩ một chút: "Tôi không thấy có gì đặc biệt, tôi còn không nhìn thấy Địa Đầu Thần nữa."
Hà Gia Khánh cười nói: "Mọi người nghe thấy hết rồi chứ, Địa Đầu Thần người ta chẳng làm gì hết, thậm chí còn không lộ diện, người bán hàng rong có thể làm gì được họ? Chỉ vì đất đai của họ nối liền với nhau mà giết người ta sao? Điều này không có lý, cũng không phù hợp với quy củ do chính người bán hàng rong đặt ra."
Thẩm Dung Thanh suy nghĩ rồi lại nói: "Nếu họ không làm gì hết, sau này cũng sẽ không gây ra mối đe dọa nào cho Phổ La Châu."
Hà Gia Khánh lắc đầu: "Họ không phải là không làm gì, mà là xem khi nào mới làm, nội châu rất kiên nhẫn, số lượng của họ cũng sẽ ngày càng nhiều, xung quanh sẽ có thêm nhiều Địa Đầu Thần đến đầu quân cho họ, đợi đến khi họ thật sự muốn làm gì đó thì muốn ngăn cản cũng khó."
Khoác lên mình bộ đồ dạ hành, Hà Gia Khánh chuẩn bị ra ngoài, trước lúc đi còn đặc biệt dặn dò: "Chuyện này tuyệt đối không được truyền ra ngoài."
***
Theo địa chỉ Đầu To tìm được, Hà Gia Khánh một mình đến tân địa, dựa vào pháp bảo của lữ tu đi khắp mười ba mảnh địa bàn.
Nơi này không quá hẻo lánh, nhưng cũng tuyệt đối không nổi bật trong số các tân địa, cách chính địa đều có chút khoảng cách, việc vận chuyển vật tư sẽ hơi khó khăn, Hà Gia Khánh đã tính toán sơ bộ, vấn đề này nằm trong phạm vi có thể khắc phục được.
Y vẽ một tấm bản đồ, nở nụ cười hài lòng.
Người bán hàng rong đứng bên cạnh khen ngợi: "Một vùng đất lớn như vậy, dù có thấy trong mơ cũng đủ để khiến cậu cười đến tỉnh giấc nhỉ."
Hà Gia Khánh giật nảy mình, cất bản đồ đi, cúi người hành lễ với người bán hàng rong.
Người bán hàng rong xua tay: "Cậu tung tin khắp nơi chẳng phải là vì muốn tôi biết chuyện này sao? Cậu đoán chắc là tôi sẽ đến, cần gì phải giả vờ hoảng loạn như vậy?"
Hà Gia Khánh lắc đầu: "Không phải hoảng loạn, mà là vì có chuyện cầu xin người khác, làm việc phải thận trọng một chút."
Người bán hàng rong ngẩn ra, cuốn một điếu thuốc: "Cậu có chuyện cầu xin tôi?"
"Vâng, có chuyện quan trọng muốn nhờ."
"Chuyện gì?"
"Tôi muốn cầu xin ngài cho tôi một cơ hội trừ hại thay Phổ La Châu."
"Trừ hại?" Người bán hàng rong nhìn quanh: "Họ cũng đâu có gây hại gì ở Phổ La Châu, trừ kiểu gì?"
Hà Gia Khánh nói: "Đợi đến ngày họ gây hại, muốn trừ khử họ thì đã muộn rồi, cho nên ngài cần tìm một người làm việc bẩn thay ngài."
"Làm việc bẩn?" Người bán hàng rong hút một hơi thuốc: "Cậu nghĩ tôi không có người làm việc bẩn sao?"
"Có, nhưng người đó không thích hợp."
Hà Gia Khánh đã sớm chuẩn bị: "Nếu muốn giết sạch sinh linh của một địa bàn đến một mảnh giáp cũng không còn, Thôi Đề Khắc rất thích hợp, nhưng những địa bàn này không có nhiều sinh linh như vậy, ở đây chỉ có mười ba Địa Đầu Thần.
Tuy mới nhậm chức không lâu, nhưng họ cũng là tu giả trên Vân Thượng, mười ba cao thủ Vân Thượng đồng tâm hiệp lực, Thôi Đề Khắc chưa chắc đã đối phó được họ.
Hơn nữa, dù Thôi Đề Khắc có thành công thì chuyện cũng khó dàn xếp, hắn làm việc quá phô trương, điều ngài cần là một tên trộm, một người có thể lén lút hoàn thành việc này thay ngài."
Người bán hàng rong vê điếu thuốc suy nghĩ một lúc: "Sau khi xong việc, những địa bàn này cũng thuộc về cậu?"
Hà Gia Khánh không phủ nhận ý đồ của mình: "Ngài đối xử công bằng, giúp ngài làm việc luôn có thưởng, âm thầm giết chết mười ba Địa Đầu Thần không dễ dàng, đến lúc đó ngài xem thưởng cho tôi bao nhiêu là hợp lý.
Chuyện này không đáng để ngài bận tâm, ngài còn nhiều việc phải bận tâm hơn, tôi nghe nói bên Tam Đầu Xá cũng có không ít chuyện, những địa bàn này cứ giao cho tôi xử lý đi."
Người bán hàng rong cười một tiếng, gật đầu với Hà Gia Khánh.
***
Tam Đầu Xá, nơi ở của tân quân, Khâu Chí Hằng, Đàm Kim Hiếu và La Chính Nam cùng nhau nhìn "tân quân mới" do Mã Ngũ tìm đến.
Bố cục tổng thể của "tân quân mới" cũng giống như đám người Quyên Tử, cũng là một nam, một nữ và một đứa trẻ.
Mã Ngũ giới thiệu: "Ba vị này tên là A Tùng, A Tú và A Phúc, tính tình tuyệt đối đáng tin cậy, nhưng có một số quy củ còn cần phải từ từ dạy bảo."
Trong lúc nói chuyện, A Tùng lấy ra một cái bánh, lén cho A Phúc ăn một miếng.
A Phúc ăn quá vội, hắt hơi một cái, bánh và nước mũi văng tung tóe.
A Tú vội vàng dùng tay áo lau mặt cho A Phúc, tiện thể liếm vụn bánh trên tay áo.
La Chính Nam không nói gì.
Khâu Chí Hằng cũng không biết nên nói gì.
Đàm Kim Hiếu không nhịn được nữa: "Đùa hả? Lừa nhau hả? Đây là cái thứ gì vậy? Đây mà là hoàng đế? Tôi còn đang nghĩ sẽ lừa được Kiều Nghị rồi chúng ta hạ độc thủ, bây giờ như vậy thì lừa được ai chứ? Ngũ gia, ngài không thể làm vậy được! Tôi mà sớm biết như vậy thì đã không dính vào các người rồi, tôi tự đi tập hợp người trực tiếp chờ khai chiến cho xong!"
La Chính Nam khuyên nhủ: "Đàm gia, ngài đừng vội, chúng ta cứ tập luyện trước đã, chúng ta đều chưa từng thấy hoàng đế trông ra sao, luyện thêm vài ngày là gần giống thôi."
Đàm Kim Hiếu lắc đầu: "Như vậy đâu phải vài ngày là luyện ra được? Đám người Quyên Tử luyện bao nhiêu ngày rồi? Quyên Tử đi đâu rồi? Sao lại không làm nữa? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Khâu Chí Hằng vẫn không dám nói ra sự thật, Kiểm Bất Đại có thể khiến người ba đầu tách ra, nếu chuyện này lộ ra ngoài thì sẽ gây ra sóng gió lớn đến mức nào?
La Chính Nam lại khuyên nhủ: "Chúng ta cứ bình tĩnh lại, đừng nóng vội, hiện giờ còn chưa biết Kiều Nghị khi nào mới đến mà!"
***
Tạ Công hỏi Kiều Nghị: "Huynh trưởng, khi nào chúng ta đến Phổ La Châu?"
Kiều Nghị cười hỏi: "Đến Phổ La Châu làm gì?"
Chu Tiến ngẩn ra: "Không phải đã nói là đến Phổ La Châu để diện kiến quân vương sao? Ta đã chuẩn bị xong người rồi, ta còn đang muốn đánh một trận với bọn họ đây!"
Kiều Nghị lắc đầu: "Ta nói là sẽ đến Phổ La Châu, nhưng không nói cho họ biết khi nào thì đến, chuyện này cứ để treo lơ lửng một tháng, họ sẽ phải đề phòng một tháng, chuyện này treo lơ lửng một năm, họ sẽ phải đề phòng một năm. Ta để họ ngày ngày đề phòng, lệnh cho Bạc Thành chuẩn bị, ba ngày sau lại cử hành tế lễ."
Chu Tiến kinh ngạc: "Ca ca, lại làm tế lễ? Ngươi định tạo ra bao nhiêu tân địa nữa?"
Tạ Công không nói gì, hắn ta biết trong này có nội tình khác.
Kiều Nghị thở dài một tiếng: "Tạo tân địa chỉ là thủ đoạn, số lượng nhiều ít là vì cục diện, còn đại thế trong đó các ngươi vẫn chưa nhìn rõ. Một mảnh tân địa có thể khiến hắn đề phòng nghiêm ngặt, mười mảnh tân địa có thể khiến hắn lo lắng không yên, một trăm tân địa có thể khiến hắn tâm loạn như ma.
Cục diện hỗn loạn của Ma Thổ khó phá, cái khó chính là ở chỗ người bán hàng rong có ý đồ giành thắng lợi trong hỗn loạn. Ta đương nhiên lấy loạn trị loạn, loạn đến mức khiến hắn sức cùng lực kiệt, đến lúc đó lại một mẻ tóm gọn đám ô hợp, chẳng khác nào lấy đồ trong túi!"
Chu Tiến không hiểu lắm, nhưng Tạ Công cơ bản đã hiểu.
Trục xuất Thánh Nhân, Kiều Nghị vừa mới nắm quyền, Tạ Công đã nhìn thấy hy vọng chinh phục Phổ La Châu ở trên người Kiều Nghị.
Gió nhẹ thổi tới, Kiều Nghị đứng trước cửa sổ, nhìn về phía Bạc Thành: "Cái gì gọi là đại thế đã định, tân địa chính là đại thế!"
***
Bạc Thành, tầng cửa thứ chín, trên tế đàn.
A Y thi triển kỹ pháp điên tu, Điên Ngốc Vô Tâm, khiến cho thủ vệ trên tế đàn đều rơi vào trạng thái vừa điên vừa ngốc.
Những thủ vệ này bề ngoài trông vẫn bình thường, nhưng thực tế trong đầu họ là một khoảng trống rỗng, không biết tại sao mình lại canh gác ở đây, cũng không biết có người xông vào tế đàn thì hậu quả sẽ ra sao.
A Y và Lý Bạn Phong cầm bàn chải và dao nhỏ, cẩn thận moi đất giống còn sót lại sau buổi tế lễ lần trước từ khe đá trên tế đàn.
Công việc này rất vất vả, mỗi khe đá đều phải moi sạch, cuối cùng cũng chỉ moi được một túi đất giống nhỏ.
Lý Bạn Phong hạ giọng nói: "Vất vả lắm mới đến đây một chuyến chỉ vì chút đất này thôi sao?"
Đến đây một chuyến quả thực không dễ dàng, A Y đã phát huy tối đa sức mạnh của thôn Hồ Lô mới có thể lẻn vào được tầng cửa thứ chín của Bạc Thành.
Mà muốn làm chút chuyện trong tầng cửa thứ chín này còn cần rất nhiều thủ đoạn đặc biệt để tránh né các loại cơ quan và vũ khí xung quanh.
Những người khác đều không trông cậy được, Lý Bạn Phong cũng nhờ vào thiên phú của trạch tu Vân Thượng tầng bốn mới có thể ở bên cạnh A Y phụ giúp một tay.
"Chút đất này không ít đâu." A Y lau mồ hôi, ước lượng chiếc túi trong tay, cũng được hơn một cân.
Lý Bạn Phong nói: "Chúng ta đã bận rộn hơn hai tiếng đồng hồ rồi."
A Y buộc túi đất ra sau lưng, lấy ra một cái đục, nhẹ nhàng thăm dò trong khe đá: "Muốn lấy thêm đất thì phải tìm hiểu xem tế đàn này được làm kiểu gì, nếu có thể lấy được một viên đá về, có lẽ sẽ nhìn ra được chất liệu và công pháp đặc biệt trong đó."
Trong lúc nói chuyện, A Y lấy ra kìm, rìu nhỏ, cưa nhỏ.
Nhìn những dụng cụ nàng ta chuẩn bị đã đủ biết đây không phải lần đầu nàng ta làm chuyện này, Lý Bạn Phong lại đợi thêm hai tiếng đồng hồ, A Y ngay cả một viên đá cũng không thể lấy xuống được.
Đá trên tế đàn quả thực rất cứng rắn, nhưng cũng không đến nỗi một mảnh đá cũng không bóc ra được, A Y ra tay rõ ràng có chút e dè.
Lý Bạn Phong ghé sát lại nói: "Hay là để tôi giúp cô!"
A Y lắc đầu: "Không được! Bên dưới tế đàn này đầy rẫy cơ quan, chỉ cần dùng sai lực một chút là cơ quan sẽ khởi động."
"Khởi động thì khởi động, chúng ta cũng có phải là không chạy thoát được đâu!"
A Y lắc đầu: "Cho dù lần này chạy thoát được, nhưng lần sau thì sao? Đây là địa phận của tầng cửa thứ chín, vào đây một lần có dễ dàng không? Đợi nội châu tăng cường canh phòng, chúng ta muốn vào nữa cũng không có cơ hội."
Lý Bạn Phong ngạc nhiên: "Hôm nay cô tỉnh táo thật."
Vẻ mặt A Y vô cùng nghiêm túc: "Không tỉnh táo không được! Lúc làm chuyện quan trọng như vậy tuyệt đối không được điên, phải phân biệt được thứ tự, nếu không lấy được đá, lại còn làm đứt manh mối này, chẳng phải là mất cả chì lẫn chài hay sao?"
Lại qua hơn mười phút, A Y lau mồ hôi, đành từ bỏ.
"Lão Thất, chúng ta đi thôi."
"Tại sao phải đi?" Lý Bạn Phong ngẩn ra: "Đá còn chưa lấy xuống mà."
"Không kịp nữa rồi."
A Y lắc đầu: "Đất giống rời khỏi tế đàn sẽ mất tác dụng trong năm tiếng đồng hồ, ta phải nhanh chóng mang số đất này về thôn Hồ Lô."
Moi đất mất hơn hai tiếng đồng hồ, cạy đá lại mất thêm hai tiếng đồng hồ, thời gian quả thực không còn nhiều.
A Y sờ sờ cúc áo trên tay áo, lối vào thôn Hồ Lô xuất hiện.
"Đi thôi, lão Thất!"
A Y đi đến cửa, phát hiện Lý Thất không ở bên cạnh, quay đầu nhìn lại, thấy Lý Thất đi đến giữa tế đàn.
A Y trừng mắt, vẫy tay, nhưng vẫn không dám hét lớn: "Ngươi đợi gì vậy? Mau đi thôi!"
Lý Bạn Phong xua tay, ra hiệu cho A Y đi trước.
A Y không hiểu hắn rốt cuộc đang đợi cái gì, chỉ thấy Lý Bạn Phong lấy ra một chiếc găng tay màu đen trắng xen kẽ.
Hắn nói một câu với găng tay, A Y không biết hắn nói gì, nhưng thấy một chiếc túi vải màu trắng chui ra từ trong găng tay.
Nàng ta nhận ra túi vải này, lúc Lý Bạn Phong đến thôn Hồ Lô, trước tiên đã cân mười cân thuốc nổ, chính là dùng chiếc túi này để đựng.
Hai cân thuốc nổ có thể làm nổ tung nửa quả núi, còn đây là mười cân.
A Y trợn tròn mắt, thì thào với Lý Thất: "Ngươi điên rồi sao? Ngươi muốn làm gì vậy!"
Lý Bạn Phong ôm túi thuốc nổ đó, nở nụ cười thân mật.
A Y vô cùng quen thuộc với nụ cười này.
Kỹ pháp điên tu, Điên Khùng Ngang Ngược.
Uỳnh!
Một làn khói bụi bốc lên.
Tế đàn của Bạc Thành Đại Thương nổ tung!