Năm chị em La gia đứng trong sân chính của phủ đệ tân quân, nhìn "tân quân mới" do Lý Bạn Phong lập lên.
La Lệ Quân trước tiên dùng trạng thái ốc đồng quan sát một lúc, lo lắng thị lực của ốc đồng không tốt, lại hóa thành hình người, cẩn thận nhìn rất lâu.
"Thất gia, như vậy quá tệ hại rồi chứ?" Giọng La Lệ Quân có chút run rẩy.
Lý Bạn Phong quát lớn một tiếng: "Hỗn xược! Ngươi nói ai tệ hại? Mau hành lễ với thánh thượng!"
"Không phải, vậy người trước đó..."
"Không có trước đó!" Lý Bạn Phong cau mày: "Chỉ có một vị thánh thượng này thôi, nói nữa chính là bất kính!"
La Lệ Quân nhìn sang các chị em.
La Yến Quân im lặng không nói, nàng ta biết có nói nhiều cũng vô ích, ai là tân quân không quan trọng, Lý Thất nói ai thì người đó là tân quân.
La Ngọc Quân nhắc nhở một câu: "Tỷ tỷ, người biết tân quân không chỉ có tỷ muội chúng ta, Lang Đao Thủ, Tạ Bát Hoành, Đan Ngọc Châu, bọn họ đều đã gặp vị quân vương này, bây giờ cứ vậy đổi người không thích hợp đâu."
La Yến Quân liếc La Ngọc Quân một cái: "Vậy ngươi thấy làm sao mới thích hợp?"
La Ngọc Quân nghĩ rất lâu, cắn răng nói: "Hay là dứt khoát diệt khẩu hết bọn họ đi!"
"Nói nhảm!" La Lệ Quân quát lớn một tiếng, suýt nữa động thủ đánh người.
La Ngọc Quân không dám hó hé, cũng không biết mình sai ở đâu.
La Yến Quân thở dài: "La gia đã đến nước nào rồi? Tổng cộng còn được bao nhiêu tâm phúc? Ngươi nói diệt khẩu là diệt khẩu sao?"
La Lệ Quân muốn xem ý kiến của các chị em khác, La Tú Quân không biết đã đi đâu, La Thiếu Quân đứng bên cạnh Lý Thất, dùng râu cọ cọ một cách thân mật.
"Đồ tiện nhân không đứng đắn!"
La Lệ Quân đá Thiếu Quân một cái, quay đầu nói với Yến Quân: "Đi tìm Tú Quân về đây!"
Tú Quân vừa nãy nói đi nhà xí, phủ đệ lớn như vậy, nhà xí có mấy cái, La Yến Quân tìm suốt dọc đường, nhìn thấy một vỏ ốc đồng thật to ở vườn hoa sau phủ đệ.
La Tú Quân hóa thành hình người, đang ở bên cạnh vỏ ốc đồng nói chuyện với một người.
"Tỷ tỷ, bánh ngọt này ngon thật, tỷ cũng ăn đi."
"Ngươi ăn đi, ta mang đến cho ngươi đó, chuyện lớn như vậy sao ngươi không nói cho ta một tiếng?"
"Thất gia không cho nói, Thất gia bình thường không cho ta ra ngoài, ta nghe nói tỷ tỷ đến, thật sự không nhịn được mà nhớ ngươi nên mới chạy ra thăm ngươi."
La Tú Quân ôm Tiểu Sơn vào lòng, ôm thật chặt, La Yến Quân đứng bên cạnh một lúc lâu, nàng ta mới phản ứng lại.
"Yến Quân, à thì… ngươi đến khi nào vậy..." La Tú Quân vội vàng giấu Tiểu Sơn ra sau lưng.
La Yến Quân lạnh giọng hỏi: "Không phải đi nhà xí sao? Chỗ này cách nhà xí còn xa lắm phải không?"
La Tú Quân gãi đầu: "À thì… ta đi nhà xí xong, có chút chóng mặt nên muốn ngồi đây một lúc."
La Yến Quân nhìn Tiểu Sơn sau lưng La Tú Quân: "Đây không phải thánh thượng sao?"
La Tú Quân liên tục lắc đầu: "Đây đâu phải thánh thượng, thánh thượng là huyết thống ba đầu, đây chỉ là một đứa trẻ nhà bình thường, nó chỉ có một cái đầu, ngươi nhận nhầm người rồi."
Trong lúc nói, La Tú Quân vẫn luôn che mặt Tiểu Sơn, sợ bị La Yến Quân nhận ra.
La Yến Quân đã nhận ra rồi, nhưng nàng ta không dám tin.
Người ba đầu tại sao có thể tách ra một người một đầu, làm kiểu gì mà tách được vậy?
Ở Đại Thương, có rất nhiều hoàng tộc vì muốn thay đổi hình dạng người ba đầu mà đã thử vô số cách, đa số người vì vậy mà mất mạng.
Sau khi xác nhận kỹ càng, La Yến Quân nhận ra đây chính là Tiểu Sơn, người sống sờ sờ ngay trước mắt, cũng không thể không tin: "Tiểu Sơn, Quyên Tử và Mãnh Tử còn sống không?"
"Còn sống."
Tiểu Sơn trốn sau lưng La Tú Quân, cẩn thận trả lời: "Bọn họ cũng không dám ra ngoài, Thất gia không cho họ ra."
La Yến Quân vòng ra sau lưng La Tú Quân, ngồi xổm xuống đất, dịu dàng hỏi nhỏ: "Tiểu Sơn, nói cho tỷ tỷ biết, các ngươi tách ra kiểu gì?"
Tiểu Sơn cúi đầu, nắm chặt cánh tay La Tú Quân: "Ta cũng không biết tách ra kiểu gì."
La Yến Quân sa sầm mặt, dọa Tiểu Sơn trốn chui trốn nhủi.
La Tú Quân vội vàng che chở Tiểu Sơn: "Yến Quân, đừng làm khó đứa bé."
La Yến Quân lập tức mỉm cười: "Ta nào nỡ làm khó Tiểu Sơn, tỷ tỷ chỉ muốn hỏi một chút, các ngươi tách ra kiểu gì, tỷ tỷ thật lòng mừng cho ngươi."
Tiểu Sơn ôm La Tú Quân, cúi đầu nói: "Ta thật sự không biết, nhưng có một hôm Thất gia ngày nào cũng bắt bọn ta ăn nhiều đồ, mỗi ngày mang đến rất nhiều cơm nước, bắt bọn ta phải ăn hết, cả ba bọn ta đều phải ăn, ăn không nổi cũng phải ăn, qua một thời gian, bọn ta béo lên, béo hơn trước rất nhiều.
Có một hôm đang ngủ, ta thấy người ngứa ngáy nên muốn gãi một chút, trước kia hai tay rất ít khi do ta điều khiển, ta chưa từng gãi ngứa mấy, nhưng hôm đó gãi rất thoải mái, thoải mái đến mức khiến ta tỉnh ngủ. Khi tỉnh lại, ta mới phát hiện ta và ca ca tỷ tỷ tách ra rồi, bọn ta đều tách ra rồi..."
Giọng Tiểu Sơn càng lúc càng nhỏ, cậu không dám nói nữa.
La Tú Quân sốt ruột: "Yến Quân, tỷ tỷ tốt của ta, ngươi đừng hỏi nữa được không?"
La Yến Quân đứng dậy: "Được, không hỏi, xem ngươi sợ đến mức nào kìa, ta chỉ tò mò thôi, không có ý gì khác."
La Tú Quân dặn dò: "Chuyện này ngươi tuyệt đối không được nói với người khác."
"Yên tâm đi, ta không nói với ai hết."
"Ngươi đã hứa thì phải làm được."
La Tú Quân ôm chặt Tiểu Sơn: "Chuyện này mà để Lý Thất biết thì cả nhà Tiểu Sơn sẽ tiêu đời, Lý Thất là hạng người gì chứ? Hắn là loại sát tinh giết người không chớp mắt!"
La Yến Quân cười: "Tỷ muội một nhà mà ngươi còn không tin sao? Đi với ta, đại tỷ bảo ngươi qua đó."
La Tú Quân bảo Tiểu Sơn mau về nhà, nàng ta theo La Yến Quân đến sân chính.
La Lệ Quân sốt ruột đi đi lại lại: "Tân quân như vậy chắc chắn không lừa được Kiều Nghị, các ngươi mau nghĩ cách xem có biện pháp nào hay không."
Lý Bạn Phong không thích nghe lời này: "Cái gì gọi là lừa? Đây chính là tân quân! Khi nào Kiều Nghị đến?"
Vừa hỏi câu này, La Lệ Quân bình tĩnh hơn nhiều: "Hắn trong thời gian ngắn có vẻ không đến được."
Lý Bạn Phong ngạc nhiên: "Tại sao không đến được? Chẳng phải hắn muốn đến diện kiến quân vương sao?"
Chưa đợi La Lệ Quân mở lời, La Yến Quân đã bước đến gần: "Thất ca, tế đàn ở Bạc Thành xảy ra chút chuyện, Kiều Nghị nóng giận hại tâm, ngã bệnh không dậy nổi."
Lý Bạn Phong quan tâm hỏi: "Tế đàn xảy ra chuyện gì rồi?"
La Lệ Quân vốn không muốn nhắc đến chuyện này, nhưng La Yến Quân không có ý định giấu giếm, nàng ta ghé sát tai Lý Bạn Phong, dịu dàng nói: "Ta nghe nói tế đàn ở Bạc Thành nổ rồi, trong vòng ba năm đều không xây lại được, đó là nơi mấu chốt để tạo ra tân địa, ngươi nói xem Kiều Nghị có thể không đau lòng sao?"
Lý Bạn Phong xoa xoa tai, có chút ngứa: "Giao tình giữa Kiều đại nhân và ta không cạn, các ngươi chuyển lời đến Kiều đại nhân, bảo hắn nhất định phải giữ gìn sức khỏe."
La Yến Quân vẫn ghé sát tai Lý Bạn Phong: "Thất ca yên tâm, nhất định sẽ chuyển lời."
La Thiếu Quân thấy không ổn, môi Yến Quân sắp cắn vào tai Lý Thất luôn rồi: "Tỷ tỷ, có chuyện gì chúng ta không thể nói lớn tiếng sao?"
Yến Quân lắc đầu: "Chuyện người lớn, trẻ con không nên nghe, Thất ca, ngươi vừa nói bảo Kiều Nghị giữ gìn sức khỏe, thân thể tiểu muội dạo này cũng hơi nặng nề, hôm nào đó phải tìm ca ca chăm sóc một chút."
Lý Bạn Phong nhìn La Yến Quân từ trên xuống dưới một lượt: "Ngươi trông cũng không nặng nề gì."
La Thiếu Quân ủi Yến Quân sang một bên: "Thất ca, ngươi đừng nhìn nàng ta."
La Yến Quân mỉm cười: "Thân thể tiểu muội vốn không nặng, nhưng đeo cái vỏ trên lưng thì thấy nặng rồi, cho dù lấy vỏ ra khỏi người thì cũng không thể mang đi quá xa, đến nơi khác cũng phải mang theo, không biết sau này có thể tìm được cách nào hoàn toàn tách khỏi cái vỏ đó không."
La Lệ Quân nhìn La Yến Quân, mặt đầy kinh hãi.
Vỏ ốc là huyết mạch của La gia, sao có thể hoàn toàn tách ra được?
Ngọc Quân cũng rất tò mò, không hiểu ý của Yến Quân.
Toàn thân Tú Quân toát mồ hôi, quần áo đều ướt đẫm.
May mà trong lòng La Lệ Quân còn có chuyện khác, chuyện này tạm thời không truy cứu sâu, nàng ta phân công cho mấy chị em, Yến Quân tiếp tục dò la tin tức Triều Ca, Ngọc Quân và Tú Quân ở lại phủ đệ dạy tân quân lễ nghi, La Lệ Quân dẫn La Thiếu Quân về thành Vô Biên, quán xuyến chính vụ trong thành, chiêu mộ hiền tài mới.
Thành Vô Biên gặp rất nhiều khó khăn trong việc vận hành, phần lớn thời gian nó không thể dừng lại trên đất phong của La gia.
Không ai nói chắc được Kiều Nghị khi nào sẽ ra tay với La gia, thành Vô Biên rất ít khi ở lại một nơi quá lâu.
Nhưng thành phố liên tục di chuyển khiến cho nguồn cung các loại vật tư không ổn định, khả năng vận hành của thành Vô Biên phần lớn đều dựa vào sự hỗ trợ của Lý Thất.
Lý Thất đồng ý tiếp tục duy trì sự vận hành của thành Vô Biên, nhưng cũng đưa ra một quy củ mới: "Bắt đầu từ tháng này trở đi, thành Vô Biên phải bãi bỏ chế độ lệ nhân."
La Lệ Quân ngây người: "Đây là lão tổ tông của bọn ta..."
Lý Bạn Phong nhấc vành nón, nhìn La Lệ Quân: "Ta không quen biết lão tổ tông của các ngươi, ông ta nghĩ gì ta cũng không quan tâm, nơi khác ta không quản được, nhưng từ nay về sau, thành Vô Biên không được có lệ nhân nữa."
La Lệ Quân còn muốn tranh cãi vài câu, nhưng Lý Bạn Phong đã quyết thì chuyện này không thể thay đổi nữa.
La Yến Quân khuyên La Lệ Quân: "Tỷ tỷ, nghe lời Thất ca đi, sẽ không sai đâu."
La Lệ Quân nhìn La Yến Quân, không hiểu tại sao nàng ta lại nói giúp Lý Thất trong chuyện này.
La Yến Quân nhìn bóng lưng Lý Thất, thì thầm nói: "Sắp có biến đổi lớn, người này sẽ mang đến biến đổi lớn, tỷ tỷ, La gia chúng ta nhất định phải theo sát hắn, sau này chuyện gì cũng phải nghe hắn.
Về sau hắn không chỉ là Bình Viễn Thân Vương, Đại Thương quốc sau này sẽ có rất nhiều người trông cậy vào hắn, có lẽ mười một châu ba ngàn nước cũng có rất nhiều người phải trông cậy vào hắn."
***
Đêm khuya, Lý Bạn Phong vào phòng, ngồi bên giường, hỏi Tiểu Sơn: "Đã nói hết chưa?"
"Nói rồi." Tiểu Sơn gật đầu: "Đều nói theo lời Thất gia dặn dò."
"Không để họ nhìn ra sơ hở chứ?"
Tiểu Sơn ưỡn ngực đáp: "Sơ hở thì không có, nhưng đối phó với các tỷ tỷ thì tôi vẫn có cách."
Lý Bạn Phong khen ngợi: "Tôi biết ngay cậu là người có tiền đồ."
Tiểu Sơn có chút ngại ngùng: "Tú Quân tỷ tỷ chắc chắn không nhìn ra gì, nhưng tôi không ngờ Yến Quân tỷ tỷ cũng đến, Yến Quân tỷ tỷ quá thông minh, cho dù không có sơ hở, Yến Quân tỷ tỷ cũng có thể đoán ra vài chuyện, loại tỷ tỷ thông minh này thật sự không dễ đối phó."
Lý Bạn Phong không để tâm: "Ả đoán ra là đúng rồi, đoán càng nhiều càng tốt."
Trong lúc nói chuyện, hai chân Lý Bạn Phong bất giác run lên.
Tiểu Sơn nhìn rồi hỏi: "Thất gia, ngài sao vậy?"
Lý Bạn Phong đứng dậy: "Không có gì, tôi muốn ra ngoài đi dạo một chút."
Trạch tu đã ở Vân Thượng tầng bốn được một thời gian, nhưng lữ tu vẫn luôn ở Vân Thượng tầng ba.
Chênh lệch giữa Vân Thượng tầng ba và Vân Thượng tầng bốn là rất lớn, tu vi phản phệ có chút rõ ràng.
Lữ tu cũng tấn thăng Vân Thượng tầng bốn?
Tấn thăng là chuyện tốt, nhưng mấu chốt là đi đâu kiếm nhân khí đây.
***
Thư Vạn Quyển và Liễu Bộ Phi lần lượt triệu kiến mười hai vị Địa Đầu Thần còn lại, kết quả chỉ gặp được bảy vị trong số đó, năm vị còn lại không rõ tung tích.
Liễu Bộ Phi sợ đến mức không biết phải làm sao: "Hầu gia, thuộc hạ đều làm theo lệnh của Kiều đại nhân, từ khi đến Phổ La Châu, nhất cử nhất động của chúng thuộc hạ đều vô cùng cẩn thận, nếu Kiều đại nhân trách tội, ngài nhất định phải nói giúp chúng thuộc hạ một lời giải thích."
Thư Vạn Quyển khẽ gật đầu một cách không dễ nhận thấy.
Nói lời giải thích?
Lấy gì mà nói?
Mười ba Địa Đầu Thần này là do Kiều Nghị đích thân tuyển chọn tỉ mỉ, nay chết mất năm, Kiều Nghị chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Chuyện này triều đình tất nhiên sẽ truy cứu, không liên lụy đến Thư Vạn Quyển đã là may mắn lắm rồi, lão ta làm sao còn lo được cho Liễu Bộ Phi.
Thư Vạn Quyển chỉ dặn Liễu Bộ Phi cẩn thận hơn, trên đường trở về, Thư Vạn Quyển còn đang nghĩ cách báo cáo lại với triều đình, đi ngang qua địa bàn của hàn tu Tân Như Sương, Thư Vạn Quyển nhìn thấy một thi thể.
Thi thể rất dễ thấy, nằm ngay trên hoang nguyên.
Tân Như Sương đã chết, tim gan bị moi mất, trên người còn có không ít vết thương, khó nói vết nào đã lấy mạng nàng ta.
Thư Vạn Quyển đứng bên cạnh thi thể Tân Như Sương, một lúc lâu không động đậy.
Không phải lão ta thương xót Tân Như Sương, giữa lão ta và Tân Như Sương không thân thiết gì.
Lão ta bị xúc động, sự xúc động đến từ một tên hậu sinh.
Sau khi giết mười hai Địa Đầu Thần, Thư Vạn Quyển suýt nữa đã giết Hà Gia Khánh, nhặt lại một mạng từ cửa điện Diêm La, tên hậu sinh này đáng lẽ phải biết dừng tay rồi, nhưng ai ngờ được y còn dám đến đây trộm địa bàn.
Lần thứ hai Thư Vạn Quyển gặp Hà Gia Khánh, lại dọa Hà Gia Khánh chạy mất, chỉ dựa vào sức răn đe trước đó đối với Hà Gia Khánh, Thư Vạn Quyển đoán chắc Hà Gia Khánh không dám đến nữa.
Nhưng Thư Vạn Quyển đã nghĩ sai, Hà Gia Khánh vẫn dám trộm, y chạy đến trộm ngay dưới mí mắt Thư Vạn Quyển, tặc tâm này thật không thua gì Tiếu lão kiềm.
Trong lòng Thư Vạn Quyển tính toán đối sách.
Đây là địa bàn của chính Tân Như Sương, kẻ dám ngang nhiên giết Địa Đầu Thần trên địa bàn như vậy có tính là vi phạm quy củ của người bán hàng rong hay không?
Trực tiếp để Liễu Bộ Phi tìm người bán hàng rong lý luận, Địa Đầu Thần bị giết trên địa bàn, người bán hàng rong nên cho một lời giải thích.
Nhưng nếu người bán hàng rong không cho lời giải thích thì sao?
Chuyện này không giống với tình hình mười hai Địa Đầu Thần bị giết lần trước, mười hai Địa Đầu Thần đó chết oan, còn lai lịch của mười ba Địa Đầu Thần này ra sao, trong lòng mọi người đều biết rõ.
Hơn nữa chỉ có Tân Như Sương bị giết trên địa bàn, các Địa Đầu Thần khác chỉ là mất tích, mà Tân Như Sương cũng không rõ đã chết trong tay ai, người bán hàng rong bề ngoài mặc kệ không quản, cả về tình lẫn lý đều có thể nói xuôi, muốn để người bán hàng rong ngậm bồ hòn làm ngọt nữa e là không được.
Nếu đã như vậy thì trực tiếp về Triều Ca báo cáo, nói rõ tình hình hiện tại.
Nhưng chuyện này có thể nói rõ được không? Chẳng lẽ chỉ nói mình bất tài, chuyện này không làm được sao?
Cho dù thật sự nói như vậy cũng vô ích, Kiều Nghị sẽ không tha cho lão ta, mớ hỗn độn này vẫn phải do lão ta xử lý, cuối cùng Thư Vạn Quyển lại mang tiếng oan, không khéo còn bị tước bỏ tước vị.
Trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, Thư Vạn Quyển đột nhiên cảm thấy tình hình không ổn.
Lão ta vung tay áo, một cuốn “Dạ Lai Tuyết” bay ra, chữ trong sách xếp thành từng hàng từng hàng xung quanh, bảo vệ Thư Vạn Quyển ở giữa.
Xa xa có hai người đi tới, một người là Hà Gia Khánh, còn người kia khoác áo choàng dài, đội nón lá, đeo mạng che mặt, toàn thân che kín mít, bên cạnh còn bao phủ một lớp sương mù.
Nếu là trước kia, Thư Vạn Quyển sẽ cử một vài con chữ đi trước để tra rõ thân phận người phụ nữ, nhưng hôm nay lão ta không làm vậy.
Lão ta nhìn Hà Gia Khánh, cười nói: "Hay cho một hậu sinh như ngươi, đúng là một tên trộm liều mạng chứ không liều của."
Hà Gia Khánh bình tĩnh đi về phía Thư Vạn Quyển: "Tiền bối, ngài quá khen rồi, tôi ham tiền, cũng quý mạng, sở dĩ dám đến đây gặp tiền bối một lần là vì cảm thấy tiền bối yêu quý vãn bối, không nỡ giết tôi."
Thư Vạn Quyển không lên tiếng, từng hàng chữ không ngừng qua lại bên người, sợ sẽ để lộ chút sơ hở nào đó.
Hà Gia Khánh nói đúng, Thư Vạn Quyển không nỡ giết y, điều này thật ra không phải vì yêu quý vãn bối, mà là vì Thư Vạn Quyển chưa chắc đã giết được y.
Trước đó Thư Vạn Quyển bị Lý Thất và Kiểm Bất Đại liên thủ đánh tơi bời, sau đó lại bị thiên quang chiếu trọng thương, Thư Vạn Quyển chỉ còn nửa hơi tàn, cái mạng này là nhờ Đan Thành Quân giúp lão ta nhặt về.
Hiện giờ chiến lực của lão ta chưa hồi phục, nhưng lại không dám lên tiếng, chỉ có thể phô trương thanh thế, gắng gượng tự bảo vệ bản thân.
May mà hôm nay người lão ta gặp phải là Hà Gia Khánh, không phải người bán hàng rong, cũng không phải Lý Thất.
Hà Gia Khánh đứng yên ở xa, vẫn giữ khoảng cách an toàn với Thư Vạn Quyển: "Tuy tôi không phải đệ tử văn tu, nhưng xét về vai vế thì phải gọi ngài một tiếng lão tổ tông. Tôi biết lần này ngài đến chắc chắn mang theo ý chỉ của triều đình, nhưng sự việc đã đến nước này, có một số chuyện ngài muốn về triều đình báo cáo cũng không nói rõ được, chi bằng một già một trẻ chúng ta kết giao, tác thành cho nhau."
Thư Vạn Quyển mỉm cười: "Tác thành thì dễ nói, nhưng làm sao có thể nói là đôi bên cùng có lợi? Tác thành cho ngươi, ta sẽ gặp họa."
Hà Gia Khánh lắc đầu: "Điều đó chưa chắc, xin hỏi lão tổ tông, mười ba vị Địa Đầu Thần này rời khỏi Đại Thương quốc, đời này còn có cơ hội gặp Kiều đại nhân hay không?"
Thư Vạn Quyển suy nghĩ một chút, chuyện này không dễ trả lời, không thể nói là tuyệt đối không có cơ hội, đợi Thương quốc hoàn toàn chinh phục Phổ La Châu, có lẽ Kiều đại nhân còn có thể đến gặp họ một lần, nhưng trước đó Kiều đại nhân chắc sẽ không dễ dàng đến Phổ La Châu, cho dù có đến thì cũng sẽ không đến gặp mấy vị Địa Đầu Thần này.
Hà Gia Khánh nói thẳng: "Tôi thấy họ không gặp được Kiều đại nhân nữa đâu, lão tổ tông về Triều Ca báo cáo, nói họ còn sống thì là họ còn sống."
Thư Vạn Quyển vừa cười vừa lắc đầu: "Ngươi thật ngông cuồng, ngông cuồng đến mức không coi ai ra gì, ngươi nghĩ ta ăn nói bừa bãi là có thể lừa được triều đình? Ngươi nghĩ triều đình sẽ không cử người đến kiểm tra?"
"Vãn bối đã chuẩn bị xong rồi."
Hà Gia Khánh phất chiếc quạt xếp trong tay, người đứng sau y vén khăn trùm đầu và mạng che mặt lên.
Nhìn bề ngoài, người này giống hệt Tân Như Sương, đợi cởi áo khoác ngoài, vóc dáng cũng rất tương tự.
"Hóa ra là một hí tu."
Thư Vạn Quyển liếc mắt một cái đã nhìn ra thân phận đối phương: "Tiếc là ả không có thủ đoạn của hàn tu."
Thư Vạn Quyển nói không sai, người này là hí tu do Hà Gia Khánh tìm đến, nhưng nếu nói không có thủ đoạn của hàn tu thì lại sai rồi.
Hà Gia Khánh gật đầu với người phụ nữ bên cạnh, người phụ nữ hiểu ý, vung tay một cái, một vũng nước trên mặt đất lập tức đóng băng.
Thư Vạn Quyển gật đầu: "Dùng linh vật của hàn tu, thủ pháp không tệ, người thường không thể nhìn ra sơ hở, nhưng ngươi chỉ chuẩn bị một hí tu này thôi sao?"
Hà Gia Khánh nói: "Tôi đã chuẩn bị cho mỗi địa bàn rồi."
Thư Vạn Quyển suy nghĩ một chút, lại nói: "Trên địa bàn có tổng cộng mười ba Địa Đầu Thần, sáu người chết đã bị ngươi thay thế, bảy người còn sống chẳng lẽ không nhìn ra sơ hở trong đó?"
Hà Gia Khánh cầm quạt xếp, ôm quyền nói: "Lão tổ tông, vừa rồi vãn bối đã nói, mỗi địa bàn đều chuẩn bị người đóng thế, nếu đã chuẩn bị xong hết rồi, những người còn sống sót kia có phải là hơi thừa thãi hay không?"
Thư Vạn Quyển im lặng nhìn Hà Gia Khánh, những con chữ lượn lờ xung quanh lão ta chợt dừng lại.
"Ta dựa vào đâu mà tin ngươi?" Thư Vạn Quyển hỏi một câu.
"Phổ La Châu có quy củ riêng."
Cổ tay Hà Gia Khánh khẽ động, chiếc quạt xếp biến thành một tờ khế thư.
***
Trên Đao Quỷ Lĩnh, Lý Bạn Phong đứng bên cạnh tượng thần của mình, nhanh chóng hấp thu nhân khí trong nghi lễ cúng tế long trọng.
Hấp thu một lúc, Lý Bạn Phong bước ra từ trong thần miếu.
Nhân khí rất tinh khiết, hơn nữa còn ập đến cuồn cuộn, nhưng chưa qua tích lũy nên số lượng chung quy vẫn có hạn, mà bình thường, nhân khí do đám Đao Lao Quỷ này dâng lên cho Lý Thất đều lãng phí vô ích vì không thể thu thập được.
Lý Bạn Phong cũng chẳng thể cứ đứng mãi bên cạnh tượng thần để hấp thu nhân khí, mà Lý Bạn Phong đã hấp thu nhân khí một vòng trên địa bàn của bản thân, ngoại trừ thành Lục Thuỷ và tân địa Lý Phù Dung, nhân khí ở các địa bàn khác cũng không nhiều.
Từ Vân Thượng tầng ba lên Vân Thượng tầng bốn cần mười phần nhân khí, mà giờ Lý Bạn Phong tích góp chưa được hai phần, hơn tám phần còn lại có thể lấy từ đâu ra?
Trước khi có thêm tư liệu, Lý Bạn Phong tạm thời không muốn mạo hiểm đến cầu thang Cục Ám Tinh, đến cầu thang cũng chưa chắc đã gặp được tượng đá Thiên Nữ, cho dù gặp được tượng đá cũng chưa chắc đã có thể sống sót trở về.
Lý Bạn Phong nhớ đến một người, Phan Đức Hải, lão có năng lực thu thập nhân khí.
"Lúc trước chúng ta diệt muỗi ở Hải Cật Lĩnh, đủ loại biểu hiện của Phan Đức Hải nhìn chung vẫn đáng tin cậy."
Lý Bạn Phong đặc biệt hỏi ý kiến của Thôi Đề Khắc.
"Chuyện này cậu không nên hỏi tôi, tôi có cái nhìn tương đối độc đáo về đức tu, theo tôi thấy, đức tu còn sống đều không đáng tin."
Thôi Đề Khắc cầm bình tưới, tưới nước cho bông hoa nhỏ trong hộp thiếc.
Bông hoa đó mọc rất tốt, Lý Bạn Phong dùng Kim Tinh Thu Hào quan sát, thấy một đứa bé đứng giữa nhụy hoa, cậu đang ngẩng đầu nhìn Thôi Đề Khắc.
***
Lý Bạn Phong đến Hải Cật Lĩnh, gặp Phan Đức Hải, nói rõ mục đích đến.
Hắn muốn học thủ đoạn thu thập nhân khí của Phan Đức Hải.
Phan Đức Hải thở dài: "Kỹ pháp này nghe qua thì bình thường không có gì lạ, nhưng lại là bản lĩnh đổi bằng học thức cả đời của lão phu, người không có đức thì không thể tùy tiện truyền thụ."
"Ông thấy con người tôi ra sao?"
Lý Bạn Phong không muốn vòng vo với Phan Đức Hải, hắn trực tiếp dùng kỹ pháp Hận Vì Gặp Muộn, tuy không thuần thục lắm, nhưng ít nhiều cũng có chút tác dụng.
Lý Bạn Phong trong mắt Phan Đức Hải dường như có thêm một vầng sáng mờ.
Bình thường nói một câu, trước đó phải uốn lưỡi ba lần, nay Phan Đức Hải nhìn thấy Lý Bạn Phong giống như nhìn thấy tri kỷ xa cách lâu ngày gặp lại, nói chuyện thẳng thắn hơn nhiều.
Nhưng thẳng thắn thì thẳng thắn, Phan Đức Hải không hề nhượng bộ về giá cả: "Lý Thất huynh đệ, cậu muốn học thủ đoạn thu thập nhân khí thì ta có thể dạy cậu, hơn nữa đảm bảo có thể dạy cho cậu nắm vững, nhưng ta đây cũng có một yêu cầu quá đáng, mong cậu có thể giúp đỡ.
Địa Đầu Thần ở đồi Thiết Oản là một vị thực tu tên Vong Ưu Nương, trước đây ta từng nhắc với cậu, ta còn muốn gửi gắm Tần Điền Cửu cho nàng ta, tuy chuyện của tiểu Tần không thành, nhưng ta vẫn muốn kết làm đồng minh với Vong Ưu Nương, xin Thất gia đứng ra nói giúp."
Lý Bạn Phong nhìn kỹ Phan Đức Hải: "Tại sao ông cứ nhất quyết muốn kết minh với người ta, có phải vì Vong Ưu Nương xinh đẹp không?"
Phan Đức Hải thở dài: "Lý Thất huynh đệ, cậu coi ta là hạng người gì? Ta kính trọng vị hào kiệt này từ tận đáy lòng, chưa từng có suy nghĩ không đứng đắn nào với nàng ta.
Sở dĩ muốn kết minh với nàng ta, một là kính trọng nhân phẩm của nàng ta, hai là kính trọng bản lĩnh của nàng ta, tu vi của nàng ta sớm đã vượt qua Vân Thượng tầng ba, nhưng nàng ta vẫn là Địa Đầu Thần, người như vậy rất hiếm thấy.
Những năm qua lão phu làm không ít chuyện có đức, quan hệ với hàng xóm láng giềng xung quanh không được hòa thuận cho lắm, chiến sự Phổ La Châu sắp đến, lão phu cũng sợ sau này bị cô lập không có viện trợ, do đó muốn kết minh với vị cao nhân này để đôi bên có thể chiếu cố lẫn nhau."
Phan Đức Hải hôm nay quả thực rất chân thành, làm nhiều “chuyện có đức”, lão cũng biết bản thân rất có thể sẽ bị cô lập.
Nhưng Lý Bạn Phong thật sự không nghĩ ra Vong Ưu Nương có lý do gì để kết minh với Phan Đức Hải.
Lý Bạn Phong thở dài: "Lão Phan, chuyện này của ông không dễ làm đâu!"
Phan Đức Hải cũng thở dài một tiếng: "Lão Thất, kỹ pháp này của ta cũng không dễ học đâu!"