Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 770: CHƯƠNG 768: THAY THẾ

Tối hôm đó, hoàng thành có tổng cộng mấy trăm lệ nhân đến, mấy trăm lệ nhân này đến từ các nhà các hộ, đều là to gan chạy ra, gia chủ không dám ngăn cản, nhưng những lệ nhân này cũng không tìm được nơi nào để đi, chỉ có thể đến hoàng thành nương nhờ Lý Thất.

Đối với những lệ nhân này, Ngư Vận Thu và Ngao Song Tiền đều không coi ra gì.

"Nhà ta tối qua chạy mất mười mấy lệ nhân, ta không ngăn cản, ta bảo những người còn lại rằng, các ngươi muốn đi thì cứ đi, họ cũng không dám đi!"

"Cách làm của ta giống Ngư huynh, cứ để họ đi, để ta xem sau khi ra ngoài họ ăn gì!"

Ngư Vận Thu nhấp một ngụm rượu: "Ngao huynh, không phải Ngư mỗ khoác lác, ở Hiêu Đô, chỉ cần là người từ nhà ta ra thì không ai dám mua, không ai dám dùng, thậm chí không ai dám cho họ một miếng cơm ăn!"

Ngao Song Tiền gật đầu: "Ngư huynh, ta cũng có phần tự tin này, lệ nhân từ nhà ta đi ra chỉ có thể chờ chết đói, họ muốn tìm Lý Thất thì cứ để họ tìm, để ta xem Lý Thất lấy gì nuôi sống họ."

Ngư Vận Thu cười lạnh: "Hắn nói trong ba ngày không có lệ nhân, vậy chúng ta không gọi họ là lệ nhân nữa, đổi cho họ một cái tên, gọi là nô nhân, nghe cũng thuận tai."

Ngao Song Tiền gật đầu: "Gọi là gì cũng như nhau, cứ coi như dỗ hắn chơi vậy."

Ngư Vận Thu nói: "Việc cấp bách bây giờ là lấy lại Hoả Lung Câu."

Ngao Song Tiền thở dài: "Chuyện này quả thực không dễ làm, mấu chốt là trong lòng Lý Thất biết rõ, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay trả thù, Hoả Lung Câu là do ta tặng, e rằng hắn sẽ tìm ta đầu tiên."

Ngư Vận Thu cũng không lạc quan: "Hoả Lung Câu là bảo vật gia truyền nhà ta, nếu Lý Thất điều tra, cũng rất nhanh có thể tra ra ta, chúng ta nên sớm chuẩn bị, thật sự không ổn thì trở mặt!"

Ngao Song Tiền cũng có suy nghĩ này: "Nhân lúc Lý Thất bây giờ đang thu xếp lệ nhân, không có thời gian dành cho việc khác, chúng ta quả thực nên chiếm tiên cơ."

Ngư Vận Thu nâng chén rượu, Ngao Song Tiền khẽ gật đầu, hai người mọt hơi uống cạn chén.

***

Lý Bạn Phong nhìn mấy trăm người trước mắt, vẻ mặt có chút nghiêm nghị.

Hắn không lo không thu xếp được, mà hắn chê người đến quá ít.

"Ta đã cho mượn lá gan đến mức này, vậy mà chỉ có mấy trăm người đến."

Triệu Kiêu Uyển mặc một bộ đồ nam, hạ giọng nói với Lý Bạn Phong: "May mà chỉ có mấy trăm người đến, trong hoàng thành không có lương thực, chút lương thực dự trữ của nhà chúng ta cũng đủ cho họ ăn mấy ngày."

"Lương thực không phải vấn đề."

"Vậy cũng không thể nuôi họ mãi, phải tìm cho họ một kế sinh nhai!"

"Kế sinh nhai cũng không phải vấn đề." Vẻ mặt Lý Bạn Phong rất nghiêm trọng: "Vấn đề duy nhất là người ít."

Chiều hôm đó, Lý Bạn Phong đến thành Nhất Trọng.

Thành Nhất Trọng toàn là nhà xưởng, thoạt nhìn thì không có ai làm việc, thật ra dưới nhà xưởng có rất nhiều lệ nhân đang bận rộn.

Lý Bạn Phong vào một xưởng đóng tàu, ở phân xưởng đầu tiên, mô hình tàu lớn bằng bàn tay được ngâm trong bể nước, trên bể nước cắm các loại ống, bơm vào bể các loại chất lỏng với đủ màu sắc khác nhau.

Đi vào trong qua hai phân xưởng nữa, Lý Bạn Phong nhìn thấy những dãy ao nối liền, mỗi ao ngâm một chiếc tàu nhỏ dài hơn một mét.

Rất khó nói những chiếc tàu nhỏ này có giá trị thực dụng hay không, kết cấu của tàu quá phức tạp, đến mức một người cũng không ngồi vừa.

Nhưng những chiếc tàu nhỏ này rất giống với mô hình tàu bên ngoài, lẽ nào đây là do mô hình tàu biến hóa thành?

Lý Bạn Phong tiếp tục đi về phía trước, trên đường đi, hắn nhìn thấy không ít thiết bị trong phân xưởng, có cái đang khuấy chất lỏng, có cái đang nghiền bột, đi mãi đến cuối phân xưởng, Lý Bạn Phong nhìn thấy một vùng biển mênh mông, trên biển là bảy tám chiếc tàu lớn nhỏ khác nhau trôi nổi.

Nghĩ đến mô hình tàu trong bể nước, tàu nhỏ trong ao, rồi lại nhìn những chiếc tàu trên biển này, Lý Bạn Phong đã hiểu được đại khái quá trình đóng tàu của nội châu.

Chính xác mà nói, những chiếc tàu này không phải được đóng ra, mà là được nuôi ra.

Trước tiên họ tạo ra mô hình tàu lớn bằng bàn tay, sau đó nuôi thành tàu nhỏ dài một mét, cuối cùng nuôi thành tàu lớn dài mấy chục mét, thậm chí cả trăm mét.

Xưởng đóng tàu này là do Bản Xỉ Linh mở, một đường ống của con tàu nối bị lỗi, Bản Xỉ Linh đang ở trên tàu quát mắng lệ nhân bên cạnh: "Các ngươi kiểm tra kiểu gì vậy? Sai nhiều như vậy mà trước đó các ngươi không phát hiện ra?"

Lệ nhân giải thích: "Ta đã cho người kiểm tra mấy lần, trước đó quả thực không phát hiện mấy nhóm đường ống này nối sai."

Thiết Bách Thanh cũng ở đó, hắn ta có cổ phần trong xưởng đóng tàu này, hắn ta cầm bản vẽ đối chiếu kỹ một lượt: "Mấy ống này sai từ gốc, sửa cũng không sửa được, con tàu này coi như xong, mười mấy ngày tâm huyết uổng phí rồi."

Bản Xỉ Linh gầm lên với lệ nhân: "Một con tàu tốt đẹp cứ vậy mà xong, đáng lẽ ta nên ném các ngươi vào lò hơi luộc sống!"

Thiết Bách Thanh lại kiểm tra một lần nữa, năng lực chuyên môn của hắn ta tốt hơn Bản Xỉ Linh: "Nếu ta không nhìn nhầm thì đây hẳn là cố ý nối sai, sai từ lúc đúc khuôn, tàu có vấn đề chắc cũng không ít."

Bản Xỉ Linh túm lấy lệ nhân nói: "Có phải nghĩ rằng ta thật sự không quản được các ngươi? Mười mấy ngày kỳ hạn công trình này tính sao? Bây giờ ngươi làm lại cho ta, nếu còn chút sai sót nào thì ta lấy mạng ngươi!"

Lệ nhân không lên tiếng, y không biện minh, càng không cầu xin, y chỉ lặng lẽ bỏ đi.

Thái độ của lệ nhân khiến Bản Xỉ Linh vô cùng căng thẳng.

Không chỉ lệ nhân này, từ ngày Lý Thất xuất hiện, thái độ của rất nhiều lệ nhân đã thay đổi, hơn nữa, sự thay đổi càng ngày càng rõ rệt hơn.

Bản Xỉ Linh cầm roi, đang định gọi lệ nhân đó lại, bỗng nghe có người hỏi: "Đóng một con tàu lớn như vậy chỉ dùng mười mấy ngày?"

Bản Xỉ Linh giật mình, quay đầu nhìn Lý Thất.

Thật ra Lý Thất cũng giật mình, không phải bị Bản Xỉ Linh dọa, mà là bị con tàu này dọa.

Ở Cục Ám Tinh, hắn từng thực hiện nhiệm vụ trên biển, hắn từng thấy rất nhiều tàu chiến, mà con tàu dưới chân hắn lúc này còn lớn hơn hầu hết những chiếc tàu chiến hắn từng thấy.

Không chỉ lớn, mà cho dù hắn là người ngoài ngành thì cũng có thể nhìn ra tay nghề đóng con tàu này tinh xảo hơn nhiều so với tàu quân sự của ngoại châu.

Lý Thất đột nhiên xuất hiện khiến Bản Xỉ Linh không nói nên lời.

Thiết Bách Thanh vội vàng thi lễ: "Không biết điện hạ giá lâm, chúng thần không kịp đón tiếp từ xa."

Bản Xỉ Linh cũng vội vàng hành lễ theo sau.

Lý Bạn Phong nhìn Thiết Bách Thanh, hắn phát hiện người này có chút đặc biệt trong đám khanh đại phu.

Hắn ta phản ứng nhanh hơn những người khác, làm việc thông minh hơn những người khác, luôn có thể đưa ra những ứng đối chính xác trước mặt Lý Bạn Phong.

Lý Bạn Phong lại hỏi một lần nữa: "Con tàu này thật sự chỉ đóng trong mười mấy ngày?"

Bản Xỉ Linh liếc nhìn Lý Bạn Phong, tâm trạng vốn căng thẳng dần dần bình tĩnh lại.

Bên ngoài đồn rằng Lý Thất thần bí khó lường, nay xem ra hắn xuất quỷ nhập thần là thật, nhưng về kiến thức thì chỉ là người bình thường, cũng có lúc để lộ sự non kém, câu vừa rồi đã chứng minh hắn biết rất ít về công pháp.

Thiết Bách Thanh giải thích: "Điện hạ, đây chỉ là một chiếc tàu chở hàng thông thường, mười ba ngày kỳ hạn công trình là đủ."

Lý Bạn Phong hỏi: "Nếu là tàu chiến thì sao?"

Thiết Bách Thanh đáp: "Tàu chiến có nhiều loại, phải xem kích thước, công dụng của tàu chiến là gì."

Lý Bạn Phong vuốt ve lan can bên cạnh: "Tàu chiến lớn như chiếc tàu chở hàng này."

Thiết Bách Thanh suy nghĩ kỹ một lúc rồi trả lời: "Chủng loại tàu chiến ở kích thước này cũng có rất nhiều, kỳ hạn công trình ước chừng từ hai mươi đến ba mươi lăm ngày."

Lý Bạn Phong im lặng một hồi lâu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Hắn từng có một suy nghĩ, trong cuộc chiến với nội châu, chỉ cần khiến họ có chút tổn thất là có thể làm cho họ kiêng dè, không dám dễ dàng ra tay với Phổ La Châu nữa.

Cuộc sống mang đậm nét cổ xưa của Thương quốc đôi khi sẽ khiến người ta sinh ra ảo giác, khiến người ta cảm thấy trình độ công nghệ của họ tương đối lạc hậu.

Giống như doanh trại xâm nhập vào quận Bạch Chuẩn, một doanh trại có kết cấu tỉ mỉ như vậy, lại còn có thể di chuyển đến Phổ La Châu, Lý Bạn Phong cảm thấy muốn tạo ra doanh trại đó phải tốn rất nhiều thời gian, phá hỏng một doanh trại của họ là sẽ khiến Thương quốc phải trả giá rất lớn.

Lý Bạn Phong còn cho rằng, căn cứ trên biển bị hải quân đánh chìm cũng sẽ khiến Thổ Phương quốc phải trả giá đắt.

Nhưng bây giờ suy nghĩ kỹ lại, tình hình thực tế có thể hoàn toàn khác.

Trong mắt Lý Bạn Phong, doanh trại trên không và pháo đài trên biển vô cùng mạnh mẽ, nhưng đối với nội châu có lẽ chẳng là gì.

Ngoại châu cố gắng tránh xung đột trực diện với nội châu, quyết định này rất đúng đắn, xét về trình độ công nghệ mà nói, hai bên đúng là chênh lệch một trời một vực.

Lý Bạn Phong đi một vòng trong khoang tàu: "Tàu tốt như vậy chỉ bị hỏng mấy đường ống thôi, sửa một chút là được rồi?"

Bản Xỉ Linh khá đắc ý: "Mặt rách thì để lại sẹo, tàu đã hỏng, cho dù có sửa thì cũng sẽ để lại vết thương cũ, tàu của xưởng bọn ta làm ra có tiếng tốt, không thể vì chuyện này mà làm hỏng bảng hiệu."

Hay cho một người phụ nữ ngang tàng.

Lý Bạn Phong nói: "Chỉ cần sửa chữa cẩn thận một chút, cũng không coi là làm hỏng bảng hiệu chứ?"

Bản Xỉ Linh lắc đầu: "Tàu có khuyết điểm thì trực tiếp nấu lại để làm mới, sửa tàu cũng tốn không ít nhân lực, nhân lực của ta vốn không dư dả, không đáng làm chuyện tốn công vô ích này."

Lý Bạn Phong quay đầu nhìn Bản Xỉ Linh: "Ngươi nói nhân lực không dư dả?"

Bản Xỉ Linh cúi đầu: "Thành chủ, ta còn đang muốn nói với ngài về chuyện này, có lẽ ngài không hiểu rõ công pháp cho lắm, xưởng tàu của ta bề ngoài nhìn như không cần nhân lực, nhưng thực tế có rất nhiều người đang làm việc.

Trong nhà ta tổng cộng có hai ngàn ba trăm mấy lệ nhân, như vậy còn chưa đủ dùng, người có thể dùng đều đã đưa đến nhà xưởng rồi, bên cạnh ta ngay cả một nha đầu sai vặt cũng không có.

Nếu ngài bắt ta thả hết lệ nhân thì xưởng của ta cũng coi như xong đời, nếu các nhà xưởng ở Hiêu Đô đều xong đời, chuyện này cũng coi như ngài quản lý không tốt, ngài ra ngoài cũng bị người ta cười chê, ngài thấy có đúng hay không?"

Lý Bạn Phong quả thực mỉm cười rồi, Bản Xỉ Linh nói chuyện rất thẳng thắn.

Thấy Lý Bạn Phong cười, Bản Xỉ Linh nói chuyện cũng táo bạo hơn: "Người Bản Xỉ gia bọn ta đều là người thật thà, nói chuyện không có nhiều quanh co, ta nói thẳng với ngài, chỗ ta không thể thiếu lệ nhân. Ta có thể đổi tên cho họ, giống như Thiết Bách Thanh nói, trước tiên đổi thành công nhân, hơn nữa đi hay ở đều tự do, ta tuyệt đối không ngăn cản họ, đợi sau này nhân lực của ta có thể xoay xở được thì sẽ từ từ thay đổi hoàn toàn, ngài thấy được không?"

Lý Bạn Phong nhìn Bản Xỉ Linh: "Trong Hiêu Đô bây giờ đều làm như vậy phải không? Đổi một cái tên rồi lệ nhân vẫn là lệ nhân?"

Bản Xỉ Linh im lặng một lúc, gật đầu: "Điện hạ, ta lại nói thật với ngài một câu, người Hiêu Đô quả thực đều làm như vậy! Cũng không thiếu một mình ta, ngài đừng ép ta nữa!"

Lý Bạn Phong lắc đầu: "Ta không phải đến ép ngươi, ta đến giúp ngươi, chẳng phải ngươi thiếu nhân lực sao? Ta đưa đến cho ngươi một ít."

Bản Xỉ Linh kinh hãi, ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề: "Điện hạ, ngài muốn đưa đến những người nào?"

Lý Bạn Phong cười nói: "Thứ nhân, những thứ nhân vừa mới được tự do."

Vừa nghe thấy những lời này, mặt mày Bản Xỉ Linh tái mét, ả biết ý của Lý Bạn Phong, ả cũng nghe nói tối qua có hơn một trăm thứ nhân đến hoàng thành: "Điện hạ, chỗ ta không nhận được những thứ nhân này đâu!"

"Sao lại không nhận được, chẳng phải ngươi thiếu nhân lực sao? Ta để họ đến làm việc cho ngươi, ngươi nhớ kỹ, họ là thứ nhân, làm việc phải có tiền công, đi hay ở phải xem ý họ, lát nữa ta sẽ đưa người đến."

Nói xong, Lý Bạn Phong rời khỏi xưởng đóng tàu.

Bản Xỉ Linh ngây người, ả trừng mắt nhìn Thiết Bách Thanh: "Lão Thiết, ngươi ngẩn ra đó làm gì, nói một câu đi chứ!"

Thiết Bách Thanh như vừa tỉnh mộng: "À, ngươi muốn nghe ta nói gì?"

Bản Xỉ Linh tức giận: "Ai bảo ngươi nói với ta? Ngươi đi nói với thành chủ kìa, không thể đưa một trăm mấy chục người này đến xưởng chúng ta được!"

Thiết Bách Thanh thắc mắc: "Tại sao không thể, ngày nào ngươi cũng nói thiếu người, đưa cho chúng ta một ít nhân lực chẳng phải rất thích hợp hay sao?"

"Ngươi ngố thật hay giả vờ ngố vậy?"

Bản Xỉ Linh chỉ vào mấy lệ nhân đang làm việc trên tàu, hạ giọng nói: "Ngươi có biết thành chủ muốn đưa đến những người nào không? Đều là lệ nhân giống như họ, nhưng những lệ nhân này bây giờ đã thành thứ nhân rồi, họ làm việc phải trả tiền, hơn nữa đến hay đi tùy ý, ngươi bảo lệ nhân dưới trướng ta sẽ nghĩ gì?"

Vẻ mặt Thiết Bách Thanh ngơ ngác: "Họ có thể nghĩ gì?"

Bản Xỉ Linh trừng mắt: "Lòng dạ của lệ nhân trong xưởng vốn dĩ đã không yên, nay lại kéo đến một đám người như vậy, làm cùng một việc mà họ đều sống tốt hơn, lệ nhân dưới trướng ta không phải sẽ theo đó mà tạo phản hay sao?"

Thiết Bách Thanh gật đầu: "Đúng vậy, chắc chắn sẽ tạo phản!"

"Cho nên chuyện này phải nói với thành chủ! Hắn không thể đưa lệ nhân đến chỗ ta!"

Thiết Bách Thanh bừng tỉnh: "Thì ra là nói về chuyện này, sao ngươi không tự đi nói?"

"Ta vừa mới nói với hắn rồi, ngươi không nghe thấy sao? Hắn không nghe ta, ngươi khéo miệng, ngươi đi nói lại với hắn, trong thành nhiều nhà xưởng như vậy, bảo hắn trước tiên đưa đến chỗ khác đi."

Thiết Bách Thanh liên tục gật đầu: "Được, ta đi tìm thành chủ ngay."

Đến hoàng thành, Thiết Bách Thanh gặp Lý Bạn Phong, hai bên khách sáo vài câu, Thiết Bách Thanh đi vào vấn đề chính: "Điện hạ, lần này ta đến là muốn thương lượng với ngài một chuyện, ngài có thể đừng đưa lệ nhân đến xưởng của Bản Xỉ Linh được không?"

Lý Bạn Phong cụp mắt xuống: "Tại sao không thể đưa?"

"Nàng ta nói chỗ nàng ta không tiện."

Lý Bạn Phong cười lạnh: "Vậy ngươi nói xem chỗ ai tiện?"

Thiết Bách Thanh ngẩng đầu: "Vương gia, chỗ ta tiện."

Lý Bạn Phong nghi ngờ mình nghe nhầm, máy hát đứng ở góc phòng cũng cảm thấy mình nghe nhầm.

Chiêu này của Lý Bạn Phong là để cho lệ nhân xem một người bình thường nên sống ra sao.

Lệ nhân không dám đi là vì họ đã quên mất nên sống ra sao!

Bản Xỉ Linh nói không sai, điều này chẳng khác nào ép lệ nhân tạo phản, Thiết Bách Thanh sao còn dám chủ động nhận lấy một trăm lệ nhân này?

Thiết Bách Thanh lại lặp lại một lần nữa: "Vương gia, chỗ Bản Xỉ Linh không tiện, chỗ ta tiện."

Lý Bạn Phong nhíu mày: "Ngươi đây là anh hùng cứu mỹ nhân?"

Thiết Bách Thanh lắc đầu: "Ta không phải anh hùng, ta cũng không thấy Bản Xỉ Linh là mỹ nhân, ta thật sự muốn một trăm mấy chục người này."

Lý Bạn Phong sa sầm mặt: "Ta nhắc nhở ngươi, họ là công nhân, không phải lệ nhân."

"Ta từng ở ngoại châu, ta biết công nhân là người ra sao, ta biết sự khác biệt giữa họ và lệ nhân, ta bằng lòng cho lệ nhân tự do, ta ký khế ước với họ, không phải khế ước bán thân, mà là hợp đồng của ngoại châu, ta trả tiền công cho họ, còn đảm bảo họ tự quyết định đi hay ở."

Để chứng minh mình từng ở ngoại châu, giọng điệu nói chuyện của Thiết Bách Thanh cũng thay đổi.

Lý Bạn Phong lại hỏi: "Không sợ lệ nhân dưới trướng ngươi tạo phản sao?"

Thiết Bách Thanh lắc đầu: "Không sợ! Ta đối xử với lệ nhân dưới trướng ta cũng như vậy, chỉ cần ngài đồng ý giúp, ta trở về sẽ đốt hết khế ước bán thân của họ, sau này họ đều là công nhân."

Lý Bạn Phong vẫn không mấy tin tưởng: "Làm như vậy ngươi không thấy thiệt thòi sao?"

"Không thiệt thòi."

Thiết Bách Thanh lắc đầu: "Công nhân làm việc khác với lệ nhân, lấy tiền làm việc và bị roi vọt ép làm việc chắc chắn khác nhau. Công nhân làm việc nhanh hơn, tàu hàng đóng trong mười ba ngày, nếu đổi thành công nhân, ta ước tính mười ngày là có thể làm xong.

Lệ nhân cứ mười chiếc tàu có ba chiếc sẽ bị lỗi, nếu đổi thành công nhân, mười chiếc tàu chưa chắc đã có một chiếc bị lỗi. Ta từng kiếm tiền ở ngoại châu, ta biết làm như vậy có thể kiếm được nhiều hơn, nhưng ta không dám làm như vậy ở Hiêu Đô."

Lý Bạn Phong mỉm cười: "Nếu ta cho ngươi mượn một lá gan thì sao?"

Thiết Bách Thanh hít một hơi thật sâu: "Mạn phép cho ta nói thẳng, một lá gan không đủ, ngài phải cho ta mượn thêm mấy lá gan nữa."

Lý Bạn Phong hỏi: "Ngươi muốn bao nhiêu?"

"Ba lá!"

"Ba lá gan nào, ngươi nói xem."

Thiết Bách Thanh nói: "Ta vẫn luôn muốn có thêm nhân lực để kinh doanh nhà xưởng, nhưng theo thân phận, số lượng lệ nhân dưới trướng ta không được vượt quá Ngao gia và Ngư gia, nay ta không cần lệ nhân nữa, ta thuê công nhân, ta nghĩ họ không thể nào tiếp tục hạn chế số lượng công nhân ta thuê nữa."

Lý Bạn Phong gật đầu: "Họ không thể hạn chế ngươi."

Thiết Bách Thanh có thêm ba phần dũng khí, ngẩng đầu tiếp tục nói: "Ta muốn thêm đất đai, xây dựng nhà xưởng lớn hơn, nhưng có một số đất đai ta không thể dùng, phải nghe theo sự phân phối của Ngao gia và Ngư gia."

Lý Bạn Phong lắc đầu: "Không cần nghe họ phân phối, chỉ cần ta phân phối là ngươi có thể dùng đất này."

Thiết Bách Thanh lại có thêm ba phần dũng khí, ưỡn thẳng lưng, tiếp tục nói: "Có một số nguyên liệu, nếu Ngao gia và Ngư gia không gật đầu thì ta không mua được."

"Họ gật đầu hay không cũng không sao, chỉ cần ta gật đầu là ngươi có thể mua được."

Thiết Bách Thanh đứng dậy, dập đầu lạy Lý Bạn Phong: "Tạ ơn Vương gia!"

Lý Bạn Phong kéo Thiết Bách Thanh dậy: "Đứng thẳng nói chuyện."

Thiết Bách Thanh thật sự không hề làm màu, hắn ta nhanh chóng mang tất cả khế ước bán thân của lệ nhân đến.

Lý Bạn Phong gọi một người đàn ông tên là Bát Toán đến kiểm tra tại chỗ.

Bát Toán dùng chưa đến mười phút đã đối chiếu xong, họ tên của hơn hai ngàn ba trăm lệ nhân đều được kiểm tra chính xác, hoàn toàn khớp với danh sách mà Thiết Bách Thanh cung cấp trước đó.

Thiết Bách Thanh đưa hai ngàn ba trăm lệ nhân này đến trước cổng hoàng thành, dưới sự chứng kiến của Lý Thất, hắn ta cùng các lệ nhân đốt lửa, thiêu hủy khế ước bán thân.

Lúc các lệ nhân đốt lửa, bó đuốc cứ run lên, vì họ cầm không vững.

Thuận đứng sau lưng Lý Bạn Phong cũng run theo.

Khế ước bán thân cháy rồi, các lệ nhân rơi nước mắt, Thuận cũng khóc theo.

"Thành chủ, khế ước bán thân của bọn ta… vẫn chưa đốt…"

Lý Bạn Phong nói: "Các ngươi đã không còn là lệ nhân nữa, ta giúp các ngươi đốt khế ước bán thân."

Một đám khanh đại phu lạnh lùng nhìn chằm chằm Thiết Bách Thanh, ánh mắt họ hơi lạnh lẽo.

Thiết Bách Thanh có chút sợ hãi, nhưng không bao lâu sau, tất cả khanh đại phu đang nhìn hắn ta đều cúi đầu xuống.

Những khanh đại phu này phát hiện có người cũng đang nhìn họ, dưới ánh lửa, Lý Bạn Phong quét mắt nhìn từng khanh đại phu, ánh mắt của hắn khiến mọi người không rét mà run.

Bát Toán nhìn thế lửa, tính toán đúng vị trí, quạt gió về phía đống lửa.

Ngọn lửa bùng lên rất cao, mang theo tro giấy bay lên không trung.

Các lệ nhân cất tiếng hô vang, Lý Bạn Phong không nghe rõ họ đang hô cái gì, họ cũng không biết mình đang hô cái gì, họ chỉ biết cố hết sức mà hô.

Nương tử dùng kỹ pháp thanh tu giúp họ hô, hô đến nỗi cả thành đều nghe thấy.

***

Trở lại hoàng thành, nương tử khẽ thở dài một tiếng: "Tướng công nói không sai, Ngư Vận Thu và Ngao Song Tiền quả thực không phải mấu chốt."

Lý Bạn Phong gật đầu: "Bởi vì người có thể thay thế họ thật sự quá nhiều."

"Tướng công không đến nhà xưởng của Thiết Bách Thanh xem sao?"

"Chắc chắn phải xem, đến bước này rồi, tuyệt đối không thể để người ta lừa."

Lý Bạn Phong nắm tay nương tử: "Chúng ta cùng đi, tiện thể xem công pháp của họ."

***

Đến xưởng đóng tàu, Thiết Bách Thanh trước tiên trả tiền công trong ngày cho công nhân.

Tiền công một ngày không nhiều, thợ cả được ba mươi đồng, thợ phụ được mười đồng.

Có rất nhiều lệ nhân lần đầu tiên nhìn thấy tiền công, cầm tiền mà không biết nên dùng vào việc gì.

Đây cũng là lần đầu tiên Thiết Bách Thanh phát tiền ở Hiêu Đô, người dưới trướng không có kinh nghiệm, việc đếm tiền và làm sổ sách đều phải do Thiết Bách Thanh tự tay xử lý, đợi đến khi phát tiền xong, Thiết Bách Thanh xem đồng hồ quả quýt, đã đến giờ tan ca rồi.

Theo quy củ trước đây, lệ nhân tan ca sẽ ăn chút than bùn rồi đi ngủ, bây giờ trời còn sớm, họ cũng không biết làm gì.

Nếu Thiết Bách Thanh ra lệnh tiếp tục để lệ nhân làm việc, họ cũng sẽ không phản đối.

Nhưng Thiết Bách Thanh là người thông minh, đã nói chuyện xong xuôi với Lý Thất rồi thì mọi việc phải làm theo quy củ của ngoại châu, tan ca là ngưng làm, hôm nay không cần làm nữa.

Hắn ta đã chuẩn bị khế ước mới, ai bằng lòng làm ở chỗ hắn ta đủ một năm, thợ cả một tháng một ngàn năm trăm đồng, thợ phụ năm trăm đồng.

Số tiền này nhiều hơn so với tính công theo ngày, có không ít công nhân đã ký khế ước, Thuận là một trong số đó.

Nhưng cũng có khá nhiều người không muốn ký khế ước, họ lo lắng thứ này sẽ biến thành khế ước bán thân.

Dù ký hay không ký cũng chẳng ảnh hưởng đến việc tan làm, những lệ nhân được tự do bước ra khỏi xưởng đóng tàu, nhìn ngó xung quanh, không biết nên đi đâu.

Thứ nhân Chiếu Dạ Thanh xách đèn lồng, dẫn theo mười mấy tiểu nhị đi tới, hô lớn với mọi người: "Các vị, ăn cơm không? Quán cơm nhà ta mới khai trương, ba đồng tiền bao no, năm đồng tiền bao ngon, mười đồng tiền chân nhẹ lâng lâng, có muốn nếm thử không?"

Đi ăn quán?

Mọi người trố mắt nhìn nhau, không biết mình có tư cách hay không, ở Đại Thương, lệ nhân không được vào quán ăn.

Chiếu Dạ Thanh hiểu rõ nỗi lo của họ, cười với mọi người: "Ta đã đến mời rồi, chỉ xem các vị có nể mặt hay không thôi."

Thuận sờ sờ đồng tiền trong tay, gã vốn làm đồ sứ, đến xưởng đóng tàu chỉ làm được thợ phụ, hôm nay chỉ kiếm được mười đồng.

Tiêu hết thì gã không nỡ, lâng lâng thì không dám nghĩ, nhưng vẫn có thể ăn một bữa ngon.

Có một người phụ nữ tên Hoàn vốn cũng ở tiệm đồ sứ, quen biết Thuận, nàng ta bước đến bên cạnh Thuận, khẽ hỏi một câu: "Đi ăn quán không?"

"Được!"

Thuận quyết định cùng Hoàn theo Chiếu Dạ Thanh đến quán ăn.

Còn có không ít lệ nhân cũng đi theo.

Lý Bạn Phong nhìn Chiếu Dạ Thanh, khẽ nói: "Vị chủ quán này là người thông minh, là người có thể kiếm được nhiều tiền, cũng giống như người có thể làm nên chuyện lớn."

Nương tử cười nói: "Chiếu Dạ Thanh, đom đóm, sáng mắt sáng lòng, làm ăn thông suốt, nhưng cũng có người không thông suốt, cô nương đầu bò này còn kém lắm."

Trong nhà xưởng vang lên một trận cãi vã, Lý Bạn Phong dẫn nương tử đi hóng hớt.

Bản Xỉ Linh chỉ vào mũi Thiết Bách Thanh mắng chửi xối xả: "Đồ khốn nạn nhà ngươi muốn làm gì? Ta bảo ngươi đi cầu xin thành chủ gia hạn mấy ngày, ngươi lại thả hết lệ nhân trong xưởng của ngươi là có ý gì?"

Thiết Bách Thanh cười nói: "Không có ý gì, làm theo lệnh thành chủ chung quy cũng không hề sai."

Bản Xỉ Linh nhổ một bãi nước bọt: "Ngươi thật biết tự dát vàng lên mặt mình, ngươi coi đó là làm theo lệnh sao? Ngươi rõ ràng là đục nước béo cò, muốn kiếm chác một phen ở giữa!"

Nụ cười Thiết Bách Thanh vẫn không đổi: "Nói vậy cũng không sai, làm ăn chẳng phải là để kiếm tiền hay sao?"

Bản Xỉ Linh nghiến răng: "Ngươi nhớ cho kỹ, ngươi đừng hòng dòm ngó lệ nhân nhà ta, nếu có kẻ nào dám chạy đến chỗ ngươi, ta thấy tên nào là giết tên đó!"

Thiết Bách Thanh không cười nữa: "Linh Tử, nể tình giao hảo, ta nhắc nhở ngươi một câu, Hiêu Đô đã không còn lệ nhân nữa rồi, chuyện này đã là kết cục định sẵn, không ai có thể ngăn cản được. Ngươi cũng không thể tùy tiện giết người, hậu quả của việc coi mạng người như cỏ rác ra sao đã bày ngay trước cửa hoàng thành rồi, ngươi tự mình nghĩ cho kỹ đi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!