Ngư Vận Thu lập tức tổ chức sĩ nhân khai chiến, nhưng tình trạng bóng đen đầy đất này cũng là lần đầu các sĩ nhân gặp phải, nhất thời không biết nên ứng phó kiểu gì.
Lý Bạn Phong chuẩn bị đích thân tham gia chiến trường thì Bát Toán chặn hắn lại: "Lão Thất, đừng vội, trận hình đối phương còn chưa loạn."
"Ta xuống là bọn họ sẽ loạn ngay."
"Bây giờ vẫn chưa được."
Bát Toán chỉ vào mấy vị trí bên cạnh Ngư Vận Thu và Ngao Song Tiền: "Quanh đây đều có bẫy trận pháp, ngươi không thể dễ dàng tiếp cận được."
Lý Bạn Phong nói: "Ta thấy phương diện trận pháp vẫn cần phải học hỏi nhiều, Bạn Phong Ất, ngươi đi."
Bạn Phong Ất hoàn hồn, nhìn về một cái bóng không tên: "Còn chờ gì nữa, mau đi đi!"
Cái bóng đó không mấy tình nguyện.
Bạn Phong Ất giận dữ: "Lâm trận nhát gan, ngươi đáng tội gì?"
Cái bóng đó xông đến bên cạnh Ngư Vận Thu, mấy chục tên sĩ nhân quanh Ngư Vận Thu lập tức hình thành vòng vây, dùng các loại vũ khí vây đánh cái bóng.
Cái bóng bị đánh nát vụn, trong thời gian ngắn không có cách nào phục hồi.
Nhưng trận pháp khôi phục rất nhanh, trận hình bên cạnh Ngư Vận Thu và Ngao Song Tiền không hề rối loạn.
Lý Bạn Phong cẩn thận quan sát vị trí đứng và di chuyển của các sĩ nhân, không nhìn ra có đặc điểm gì.
Bát Toán nhìn quanh bốn phía, phát hiện Hồng Oánh không có ở gần đây.
Đây là thời cơ tốt để thể hiện học vấn và phong thái học giả.
Y ngẩng đầu, vuốt râu nói: "Không cần nhìn nữa, ở đây có lượng kiến thức toán tu rất lớn, không phải ngươi một sớm một chiều là học được."
Lý Bạn Phong gật gù: "Vậy ngươi chắc chắn có cách phá giải trận hình."
Bát Toán ung dung cười: "Cách thì đương nhiên là có, bây giờ để đám bóng tác chiến kiểu con thoi, từng bước ăn mòn, chính là cách tiêu hao trận pháp tốt nhất, đợi tiêu hao đến một mức độ nhất định rồi ra tay vào chỗ hiểm yếu của trận pháp là được..."
Ầm!
Hồng Oánh tiến lên tung một cước Đạp Phá Vạn Xuyên, sĩ nhân chết như ngả rạ, trận pháp bị đánh tan.
Bát Toán vẫn vuốt râu, không biết nên giải thích kiểu gì.
Y lấy ra một mẩu phấn từ trong túi, ngồi xổm trên tường thành vẽ một sơ đồ trận pháp đơn giản: "Bức đồ này vẽ không chuẩn lắm, nhưng cũng cơ bản coi như phục hồi được trận hình. Tình hình vừa rồi là như vầy, chúng ta từng bước ăn mòn, Lão Thất, ngươi nghe ta nói, ngươi đừng đi vội, ta vẫn chưa giảng đến bước mấu chốt nhất..."
Nhân lúc trận hình lộn xộn, Lý Bạn Phong xuống trói Ngư Vận Thu lại, ném cho Bát Toán trông giữ.
Hồng Oánh vẫn đang tung hoành chém giết trong quân trận, Lý Bạn Phong nhặt mấy miếng da thịt dưới đất, sau khi cẩn thận đối chiếu, phát hiện đều không phải của Ngao Song Tiền.
Con tôm hùm này đi đâu rồi?
Phải xử lý nốt tên này, tuyệt đối không thể để chạy thoát.
***
Ngao Song Tiền đã đào một cái hố đất trốn từ lâu rồi.
Cái hố đất này không phải vừa mới đào, mà là ông ta đào từ trước khi kéo quân đến, phía trên chỉ đậy một lớp đất mỏng.
Ngao Song Tiền làm việc cẩn thận hơn Ngư Vận Thu, trận chiến không có đường lui thì ông ta kiên quyết không đánh.
Chui ra khỏi hố đất, phía trước là một vùng đất hoang ngoài thành, Ngao Song Tiền bước đi loạng choạng, chuẩn bị chạy về phủ đệ của mình.
Nhưng nghĩ lại, đám sĩ nhân dưới trướng đều đã bỏ mạng ở xưởng đóng tàu rồi, bây giờ quay về phủ đệ, lỡ như Lý Thất đuổi tới thì phải làm sao?
Trong phủ đệ còn hai món vũ khí bậc hai, trông cậy vào chút gia sản này thì không thể nào chặn được Lý Thất.
Chạy thôi!
Ngao Song Tiền chạy thẳng ra bến tàu, ông ta tính toán như vầy, bất kể gặp thuyền của ai ở bến tàu, trực tiếp bao trọn rồi ra biển.
Đợi đến khi ra biển, tôm hùm khổng lồ của Ngao gia vẫn còn đó, chặn Lý Thất chắc không thành vấn đề.
Còn về phần sau này phải làm sao thì xem tình hình rồi tính tiếp, tình hình còn khả quan thì ở lại Đại Thương, tìm cách đánh về Hiêu Đô, tình hình không ổn thì lập tức đến Thổ Phương đầu quân cho thánh thượng.
Nghĩ rất chu toàn, nhưng vừa chạy được mấy bước, Ngao Song Tiền cảm thấy đường đi không đúng.
Ông ta nhìn thấy một bụi hoa rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời.
Chỉ riêng việc ánh nắng rực rỡ là điều không thể xảy ra ở nội châu, huống chi Ngao Song Tiền cũng chưa từng thấy qua bụi hoa này.
Trúng huyễn thuật rồi!
Ngao Song Tiền vội vàng tìm linh vật mang theo, trên người còn hai món pháp bảo, nhưng không có món nào khắc chế được huyễn thuật, đang lúc lo lắng, Ngao Song Tiền nhìn thấy một người phụ nữ ôm hoa tươi chậm rãi bước về phía ông ta.
Người phụ nữ xuất hiện trong huyễn thuật chắc chắn không phải hạng lương thiện, Ngao Song Tiền vung đôi càng lên trực tiếp tấn công.
Người phụ nữ nghiêng mình tránh được đôi càng, một ngọn lửa từ trong tay áo Ngao Song Tiền chui ra, đốt bó hoa trong tay người phụ nữ thành tro bụi.
Ngọn lửa này đến từ pháp bảo Lệ Lưu Tinh trên người Ngao Song Tiền, Ngao Song Tiền nhắm vào người người phụ nữ mà đốt, đáng lẽ ngọn lửa này có thể đốt người phụ nữ thành tro, nhưng không biết tại sao lại đốt trúng bó hoa trên tay người phụ nữ.
"Ngọn lửa này của ngươi thật kỳ lạ."
Người phụ nữ không hề hoảng loạn, nàng ta vẫn đang phân tích nguồn gốc của ngọn lửa.
Trên cánh đồng hoang hiện ra một màn bạc khổng lồ, trên màn bạc có hình ảnh, cảnh tượng đốt lửa vừa rồi được tái hiện lại.
Ngao Song Tiền vô cùng kinh ngạc, ông ta chưa từng thấy huyễn thuật nào như vậy.
Người phụ nữ chăm chú nhìn quỹ đạo của ngọn lửa, khen ngợi: "Pháp bảo này không tệ, lửa đánh ra giống như giọt nước, vừa nhanh vừa hiểm hóc, không dễ đề phòng. Tuy không phải kỹ pháp của ngươi, nhưng pháp bảo và ngươi phối hợp rất ăn ý, chắc hẳn ngày thường chung sống rất tốt, người có thể chung sống tốt với pháp bảo đều là người thông minh, ta cũng rất ngưỡng mộ người thông minh, ta cho ngươi một cơ hội sống, ngươi có muốn không?"
Ngao Song Tiền hỏi: "Cơ hội gì?"
Người phụ nữ lại hái một bó hoa tươi: "Ngươi có bằng lòng gia nhập Thủ Túc Minh không?"
Thủ Túc Minh?
Sao mà quen tai vậy?
Hình như đã nghe ở đâu đó rồi.
Ngao Song Tiền nhớ ra: "Phổ La Châu có một đạo tu, tổ chức hắn sáng lập tên là Thủ Túc Minh, ngươi là thuộc hạ của hắn?"
Người phụ nữ mỉm cười: "Ngươi nói là Hà Gia Khánh phải không? Ngươi thật biết đề cao hắn, hắn là thành viên của Thủ Túc Minh, nhưng Thủ Túc Minh không phải do hắn sáng lập, ta càng không phải thuộc hạ của hắn, Hà Gia Khánh chỉ là một kẻ lừa đời lấy tiếng."
"Ngươi tên là gì?"
Ngao Song Tiền đang kéo dài thời gian, tốc độ khởi động một món pháp bảo khác của ông ta hơi chậm.
Người phụ nữ đáp: "Tên của ta rất ít người biết, ngươi cứ gọi ta là Ngũ Nương đi."
"Ngũ Nương, ngươi thật lòng muốn ta gia nhập?"
Ngũ Nương đưa bó hoa tươi đến trước mặt: "Nếu bằng lòng gia nhập Thủ Túc Minh thì nhận lấy bó hoa này."
Ngao Song Tiền chìa đôi tay càng ra nhận hoa, vẻ mặt như đã đồng ý.
Trước khi hai tay chạm vào hoa, Ngao Song Tiền đột nhiên há miệng, phun một ngọn lửa về phía người phụ nữ.
Ngao Song Tiền biết phun lửa từ khi nào?
Cũng không biết, ngọn lửa này vẫn là do Lệ Lưu Tinh phun ra.
Nhưng Lệ Lưu Tinh ở trong tay áo ông ta, tại sao ngọn lửa này lại có thể phun ra từ miệng ông ta?
Bạn Phong Tý trốn ở một bên, nghĩ mãi cũng không hiểu, nhưng Ngũ Nương đã nhìn thấu.
Ngọn lửa này phun vào mặt nàng ta, không làm nàng ta bị thương, vẫn đốt bó hoa trong tay nàng ta thành tro bụi.
Ngao Song Tiền chết lặng, đây cũng là huyễn thuật sao?
Bó hoa trong tay người phụ nữ đó quả thực đã cháy thành tro, tro bụi bay trên mặt, cảm giác chạm vào đều là thật, nhìn kiểu gì cũng không thể nào là huyễn thuật.
Nếu đã không phải huyễn thuật thì tại sao Lệ Lưu Tinh lại hai lần thất thủ? Tại sao ngọn lửa đều đốt trúng bó hoa này?
Hơn nữa, Lệ Lưu Tinh còn phối hợp với một món pháp bảo khác là Hành Tự Tại vào lần ra tay thứ hai, ra tay bất ngờ như vậy nhưng vẫn bị người phụ nữ này dễ dàng hóa giải.
Ngũ Nương nhìn Ngao Song Tiền: "Ngoại trừ món pháp bảo biết dùng lửa kia, ngươi còn một món pháp bảo là căn cơ của lữ tu, dùng kỹ pháp Tiêu Dao Tự Tại đúng không?"
Bạn Phong Tý rất kinh ngạc, không ngờ kỹ pháp Tiêu Dao Tự Tại còn có thể dùng như vậy.
Ngao Song Tiền gật đầu: "Cô nương thật tinh mắt, hai món pháp bảo này đều tặng cho cô nương, cô nương còn muốn gì khác không, chỉ cần Ngao mỗ làm được, cô nương cứ việc mở lời."
Ngũ Nương lại hái một bó hoa tươi, Ngao Song Tiền muốn nhân lúc nàng ta hái hoa để đánh lén, nhưng cuối cùng vẫn không dám ra tay.
"Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi rồi, có bằng lòng gia nhập Thủ Túc Minh không, cho ta một câu trả lời."
Ngũ Nương lại đưa bó hoa tươi đến trước mặt Ngao Song Tiền.
Ngao Song Tiền biết nếu mình không đồng ý thì e rằng khó thoát thân, nhưng nếu thật sự đồng ý, sau này không biết sẽ rước lấy bao nhiêu tai họa.
Mang theo chút hy vọng cuối cùng, Ngao Song Tiền muốn thử thương lượng điều kiện, nếu thành công thì tốt nhất, nếu thật sự không thành công, lúc đó đồng ý gia nhập Thủ Túc Minh cũng không muộn.
"Cô nương, ta ở Hiêu Đô cũng là người có thân phận, không dám nhận là hô mưa gọi gió, nhưng cũng coi như hùng cứ một phương, cô nương muốn làm gì ở Hiêu Đô, ta đều có thể giúp cô nương, nhưng chuyện gia nhập Thủ Túc Minh này..."
Vù!
Bó hoa trong tay Ngũ Nương bốc cháy.
Đây không phải lửa do Ngao Song Tiền phóng, mà là Ngũ Nương tự mình đốt bó hoa.
Ánh lửa chiếu về phía Ngao Song Tiền, Ngao Song Tiền kêu la thảm thiết trong ánh lửa, sau khi chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng thì hóa thành một vầng sáng.
Ngũ Nương há miệng nuốt vầng sáng vào.
Nàng ta phất tay, huyễn thuật tiêu tan, ngay cả bản thân nàng ta cũng biến mất không dấu vết.
Bạn Phong Tý vẫn nằm dưới đất, không hề động đậy.
Dường như hắn nhìn thấy một kỹ pháp quen thuộc.
Hắn không chắc Ngũ Nương đã đi chưa, nhiệm vụ Lý Bạn Phong giao cho hắn chính là giám sát Ngũ Nương, hắn có đủ kiên nhẫn để hoàn thành nhiệm vụ.
***
Ngư Vận Thu bị bắt, Ngao Song Tiền chết, hơn hai ngàn sĩ nhân còn lại đều bỏ mạng, không một ai may mắn thoát khỏi.
Chuyện này không thể trách Lý Bạn Phong ra tay tàn nhẫn, những sĩ nhân này đều mang theo vũ khí bậc ba, còn có mấy tên thân tín mang theo vũ khí bậc hai, chiến lực của bản thân sĩ nhân rất bình thường, nhưng những vũ khí này đều rất nguy hiểm, hơi bất cẩn một chút là chiến cục sẽ có thay đổi.
May mà nương tử và Hồng Oánh đều là cao thủ trên chiến trường, không cho bọn họ có cơ hội thay đổi, toàn bộ đều bị dọn dẹp sạch sẽ.
Lý Bạn Phong thấy không đành lòng, cầm bao tải thu dọn thi thể cho những người này, vừa thu dọn vừa khóc: "Những người này đều là phụng mệnh làm việc, khanh đại phu bắt họ đánh trận, họ có thể không đánh sao, các ngươi sao lại nhẫn tâm như vậy, nhất định phải đuổi cùng giết tận."
Hắn vừa khóc, trong lòng các sĩ nhân dưới trướng Thiết Bách Thanh cũng không dễ chịu.
Thành chủ là người có tình có nghĩa, dù kẻ địch chết còn chưa hết tội, thành chủ cũng không quên nhặt xác cho họ, nhưng tại sao nhất định phải dùng bao tải để nhặt xác?
Những bao tải chứa đầy thi thể đó đều được đưa đến nơi nào?
Từng đợt tro đen rơi xuống từ trên trời, đây lại là chuyện gì?
Một số sĩ nhân có nghi vấn trong lòng, nhưng còn chưa kịp suy nghĩ thì phát hiện Thiết Bách Thanh lồm cồm đứng dậy.
"Thiết đại phu, ngài tỉnh rồi!" Các sĩ nhân vội vàng tiến lên dìu.
Thiết Bách Thanh đẩy các sĩ nhân ra, mặt ngựa sa sầm hỏi: "Vừa rồi không một ai trong các ngươi ra tay phải không?"
Các sĩ nhân nhìn nhau, có một sĩ nhân gan dạ lắc đầu nói: "Thiết đại phu, chúng thuộc hạ liều chết giao chiến với kẻ địch, không một ai nhát gan!"
"Nói láo!"
Thiết Bách Thanh cũng không còn giữ hình tượng của thân phận khanh đại phu nữa, chửi ầm lên với mọi người: "Các ngươi miệng nói thì hay lắm, ngày thường đã đớp bao nhiêu lợi lộc từ chỗ ta rồi? Nhóm công nhân ít ra còn có gan chống cửa, còn các ngươi làm được gì? Kéo cung ở đó làm dáng, tưởng ta không biết sao?"
Một sĩ nhân kinh ngạc nói: "Thiết đại phu, vừa rồi không phải ngài ngất đi rồi sao?"
Thiết Bách Thanh đấm ngực đáp: "Người ta thì ngất đi, nhưng tim ta vẫn tỉnh!"
Mọi người đều bị câu nói này làm cảm động, chỉ có Hoàn cảm thấy chuyện này không hợp lý cho lắm.
Hoàn huých nhẹ Thuận, nói nhỏ: "Vừa rồi có phải hắn giả vờ không?"
Thuận lườm Hoàn một cái: "Không được nói bậy, hắn hứa tháng này tăng lương cho chúng ta đó!"
Thiết Bách Thanh ra lệnh mở cửa xưởng, hắn ta dẫn một đám công nhân đến tìm Lý Bạn Phong cảm ơn.
Nhìn thấy Lý Bạn Phong vẫn đang nhặt xác cho kẻ địch, Thiết Bách Thanh cảm động: "Các ngươi xem đi, thành chủ của chúng ta là người ra sao! Cái gì gọi là quang minh lỗi lạc, cái gì gọi là đạo cao đức dày! Chúng ta cùng nhau chung tay giúp thành chủ thu dọn xác kẻ địch."
Lý Bạn Phong vội vàng khuyên can: "Không vội đâu, chút chuyện này ta làm là được, các ngươi về xưởng trước đi, Thiết Bách Thanh, không phải ngươi bị thương rồi sao? Ngươi mau về chữa thương đi!"
Mọi người đều qua giúp đỡ, bỗng nghe có người hét lên: "Đây không phải người của chúng ta!"
Mọi người im lặng, nhìn theo tiếng hét, Thuận nhìn thấy một lệ nhân già nua.
Gã nhận ra lệ nhân này, đây là Cung, lệ nhân có thâm niên nhất trong tiệm đồ sứ.
Cung nhìn Thuận nói: "Thuận, chúng ta nói chuyện phải có lương tâm, chúng ta đều là lệ nhân cùng một nơi ra, ngươi nói với bọn họ xem, rốt cuộc ta có phải là lệ nhân hay không."
Thuận gật đầu: "Ngươi là lệ nhân, cả đời đều là lệ nhân."
Cung quay sang mọi người nói: "Mọi người đều nghe thấy rồi, ta cũng là lệ nhân, chúng ta đều là người một nhà."
Tất cả công nhân đều tránh xa, không ai là người một nhà với y.
Hoàn hét về phía Cung: "Vừa rồi kẻ ép Thuận mở cửa chính là ngươi phải không!"
Cung luôn miệng lắc đầu: "Nói gì vậy, người ép Thuận mở cửa là lão gia, ta nào có bản lĩnh đó, ta hét theo hai câu đó cũng là lão gia ép hét. Thuận, chúng ta làm việc dưới trướng lão gia, đâu đâu cũng thân bất do kỷ, lúc trước ta đối xử với ngươi cũng không tệ, tình nghĩa này ngươi không thể quên."
"Không quên được."
Thuận gật đầu: "Ngày Ti chết, ta quay về phía xác của Ti mà thề, dù ngươi có hóa thành tro, ta cũng không quên được ngươi, ta sẽ ăn tươi nuốt sống thịt của ngươi!"
Dứt lời, Thuận xông lên cắn lấy Cung, từng mảng da thịt bị xé xuống, không ai cản nổi.
Lý Bạn Phong rất tò mò, hơn hai ngàn sĩ nhân đều chết, tại sao y có thể sống sót.
Triệu Kiêu Uyển mặc đồ nam, che mặt, hạ giọng nói: "Tên này vừa rồi chắc chắn giả chết trong đống xác, cái bóng thấy hắn là lệ nhân, có lẽ đã phớt lờ, không đâm thêm một nhát."
Phớt lờ...
Lý Bạn Phong cảm thấy tình hình không ổn, lớn tiếng hét: "Thuận! Tránh ra!"
Thuận đã giết đến đỏ mắt, không nghe thấy gì, Hoàn kéo cũng không nổi.
Cung bị gã cắn nát nửa người, y đột nhiên lôi ra hai con búp bê sứ cao hơn ba mươi phân từ trong bụng.
Hai con búp bê sứ này là hai món vũ khí bậc ba, một con búp bê sứ cầm đao chém về phía cổ Thuận, một con búp bê sứ khác cầm kiếm đâm về phía đầu Thuận.
Đừng tưởng đao và kiếm này không lớn, nhưng dư sức lấy mạng Thuận.
Lý Bạn Phong đang định tiến lên cứu Thuận thì máy chiếu phim nhanh hơn một bước, dùng một vầng sáng bao phủ hai con búp bê sứ.
Hai con búp bê sứ lập tức biến mất, mạng của Thuận coi như nhặt về được.
Gã rối rít cảm ơn Lý Bạn Phong, sau khi cảm ơn, gã đè Cung xuống, tiếp tục cắn xé, cho đến khi Cung bị cắn sống thành một đống thịt nát.
"Tên khốn này còn đáng ghét hơn cả Ngư Vận Thu!" Hoàn nhổ một bãi nước bọt vào hài cốt của Cung.
Lý Bạn Phong thu dọn sạch sẽ số thi thể còn lại, ném Ngư Vận Thu vào nhà xưởng, chuẩn bị nói chuyện riêng.
Găng tay tìm được một món đồ tốt trên chiến trường, là một cái lồng dế, trong lồng đựng một con ngựa con bốc lửa, nó định mang theo cái lồng dế này dâng cho đương gia thì bị máy chiếu phim gọi lại.
"Găng huynh, ta cảm thấy bản thân không ổn."
"Không ổn chỗ nào?"
"Ta cảm thấy khoang chứa phim của ta bị một số thứ kỳ lạ lấp đầy rồi."
Găng tay lúc lắc ngón trỏ: "Đây là do ăn nhiều quá bị đầy bụng, không sao đâu."
"Găng huynh, hình như ta không ăn nhiều lắm."
"Sao lại không nhiều, vừa rồi không phải ngươi dùng kỹ pháp Điêu Linh sao? Bình thường một lần chỉ thu được một món đồ, bây giờ ngươi một hơi thu hai món vũ khí nội châu, không đầy bụng mới lạ."
"Găng huynh, ta cảm thấy có thứ gì đó chui ra từ khoang chứa phim!" Ánh đèn của máy chiếu phim liên tục nhấp nháy.
"Ngươi ị đùn rồi?"
Găng tay có chút ghét bỏ, vội tránh ra xa: "Ngươi tuyệt đối đừng làm ầm lên, tự tìm chỗ mà dọn dẹp đi, ta còn có đồ tốt muốn đưa cho đương gia."
"Cảm giác không giống đại tiện lắm!"
Máy chiếu phim mở khoang chứa phim, mùi thuốc thơm thoang thoảng bay ra.
Găng tay là kẻ biết hàng, vừa ngửi mùi này đã thấy không ổn.
Nó nhìn chằm chằm vào khoang chứa phim một lúc, bên trong đặt một viên đan dược, Huyền Uẩn Đan thượng hạng!
"Huynh đệ, sao ngươi làm ra được thứ này..."
Găng tay vội vàng cất viên đan dược, dẫn máy chiếu phim đi gặp Triệu Kiêu Uyển.
Triệu Kiêu Uyển vừa ngửi thấy mùi thuốc, vội vàng giấu viên đan dược vào trong áo: "Tướng công đâu rồi, mau đưa thuốc này về Tùy Thân Cư, mùi này tỏa ra là không tốt đâu."
Găng tay tìm Lý Bạn Phong lấy chìa khóa, đưa viên đan dược về.
Máy chiếu phim cảm thấy khoang chứa phim thông suốt hơn nhiều, chìm vào giấc ngủ say.
Triệu Kiêu Uyển nhìn máy chiếu phim, cảm thấy tình hình không ổn.
***
Thiết Bách Thanh đặc biệt dọn dẹp một nhà xưởng để Lý Bạn Phong và Ngư Vận Thu nói chuyện riêng.
Lý Bạn Phong hỏi trước một câu: "Sáu con én đó từ đâu tới?"
"Sáu con én nào?"
Ngư Vận Thu mặt không đổi sắc, cũng không có bao nhiêu sợ hãi đối với Lý Bạn Phong.
"Chính là sáu sứ giả ngươi gửi tới, tự xưng là từ Triều Ca đến."
Ngư Vận Thu cười lạnh một tiếng: "Điện hạ, ngươi nói chuyện cười gì vậy, sứ giả từ Triều Ca đến thì có liên quan gì tới ta?"
"Không liên quan tới ngươi thì tại sao ngươi lại mai phục ta trên biển? Tuyệt đối đừng nói chuyện này không phải ngươi làm."
Lý Bạn Phong không hề biết Ngư gia đã sắp đặt mai phục gì trên biển, thật ra hắn hoàn toàn không ra biển, người ngồi thuyền ra biển là một người bí đỏ, Hồng Liên đã thêm kịch độc vào bên trong, còn cải tạo ruột người bí đỏ giống hệt máu thịt.
Hắn hỏi những lời này là để thăm dò Ngư Vận Thu.
Tuy Lý Bạn Phong dùng Như Đinh Đóng Cột, nhưng Ngư Vận Thu vẫn cứng cổ không nhận tội: "Điện hạ, Triều Ca đã cử sứ giả đến, có lẽ là thật sự có chuyện gấp muốn thương nghị với ngươi, ngươi tốt nhất nên đến Triều Ca xem thử, đừng đợi đến lúc Kiều Nghị ra tay mà ngươi vẫn không chút đề phòng."
Lý Bạn Phong hỏi: "Ngươi thấy Kiều Nghị còn tâm tư ra tay với ta sao?"
Ngư Vận Thu cười nói: "Kiều Nghị tâm tư kín đáo, hiện giờ tuy đang sứt đầu mẻ trán, nhưng cũng chưa chắc đã không rảnh để ý chuyện khác."
"Ngươi ngay cả chuyện ‘sứt đầu mẻ trán’ cũng biết?"
Lý Bạn Phong có chút kinh ngạc, chuyện Kiều Nghị từ ba đầu biến một đầu chắc hẳn vẫn chưa truyền ra ngoài.
"Trước mặt có Thổ Phương quốc rục rịch, sau lưng có Phổ La Châu quấy nhiễu không ngừng, cục diện như vậy ai mà không biết?"
Lý Bạn Phong hơi yên tâm, Ngư Vận Thu và hắn không phải nói cùng một chuyện: "Ngươi biết bao nhiêu về Thổ Phương quốc?"
Vừa nghe lời này, Ngư Vận Thu nhìn thấy chút hy vọng sống sót: "Hai nước tranh chấp nhiều năm, Ngư gia trên chiến trường lập không ít chiến công, đối với Thổ Phương quốc, ta dám nói là biết rõ tường tận."
Ánh mắt Lý Bạn Phong tràn đầy mong đợi: "Hoàng tộc của Thổ Phương quốc cũng là người ba đầu giống như của các ngươi sao?"
Ngư Vận Thu lắc đầu: "Là người ba đầu, nhưng không giống, hoàng tộc của bọn họ không phải là đồ trang trí."
"Nói vậy là sao?"
"Hoàng tộc Thổ Phương giỏi chinh chiến, không thẹn với huyết mạch hoàng gia trong người, Ma Chủ có dũng khí vạn người không địch nổi, từng đích thân dẫn binh ra trận chém giết, đâu phải hạng hèn hạ như Kiều Nghị có thể so sánh."
"Ma Chủ lợi hại như vậy sao?"
Lý Bạn Phong thật sự không ngờ tới điểm này: "Trình độ khoa học kỹ thuật của bọn họ có ngang với các ngươi không?"
Từ khoa học kỹ thuật này khiến Ngư Vận Thu có chút khó hiểu.
Lý Bạn Phong giải thích: "Chính là vũ khí trên chiến trường."
Ngư Vận Thu lắc đầu: "Nếu công pháp của Thổ Phương quốc có thể bằng một nửa Thương quốc, e rằng Thương quốc đã sớm rơi vào vó sắt của Thổ Phương rồi, dù vậy, Thương quốc cũng chưa từng chiếm được chút lợi thế nào trong những năm chinh chiến liên miên."
"Tại sao chiến lực của hoàng tộc Thổ Phương lại mạnh hơn Thương quốc nhiều như vậy?"
Lý Bạn Phong thấy Ngư Vận Thu nói đến khô miệng, rót cho lão một chén trà.
Có chén trà này, Ngư Vận Thu cảm thấy cơ hội sống sót của mình lớn hơn.
Lão nhấp một ngụm trà, giọng điệu thêm vài phần nặng nề: "Bởi vì hoàng tộc Thổ Phương chưa bao giờ quên bổn phận hoàng tộc, bọn họ rèn luyện gân cốt, nghiên cứu kỹ pháp, không yếu đuối giống như hoàng tộc Thương quốc. Đặc biệt là mấy năm gần đây, hoàng tộc Thổ Phương đã nắm giữ đạo tu hành, có kỹ pháp, có cấp độ, chiến lực cá nhân tiến bộ vượt bậc, có lẽ có thể so tài cao thấp với Phổ La Châu."
So tài cao thấp về mặt chiến lực cá nhân với Phổ La Châu?
Lý Bạn Phong hỏi: "Mấy năm gần đây đã xảy ra chuyện gì?"
Ngư Vận Thu liếc nhìn Lý Bạn Phong, Lý Bạn Phong hiểu ý, vội vàng rót thêm trà cho Ngư Vận Thu.
Uống trà xong, Ngư Vận Thu hạ giọng nói: "Lão phu có vài người bạn ở Thổ Phương quốc, ngày thường cũng có thư từ qua lại, về chuyện này quả thực biết được một chút. Chuyện này phải bắt đầu từ một người, người này có thân phận không nhỏ ở Phổ La Châu, là một trong những thủ lĩnh của Tuyết Hoa Phổ, đồng thời cũng có thân phận rất cao ở ngoại châu và có quan hệ sâu sắc với Thổ Phương quốc, hắn tên là Đỗ Văn Minh, không biết điện hạ có từng nghe qua người này chưa?"
Lý Bạn Phong lắc đầu: "Ta chưa từng nghe qua, ngươi nói tiếp đi."
"Người biết Đỗ Văn Minh quả thực không nhiều, nhưng những gì người này làm lại đều ở những chỗ hiểm yếu, đây là cơ mật trong cơ mật."
Ngư Vận Thu nhìn Lý Bạn Phong, dường như đang ra điều kiện.
Lý Bạn Phong cười nói: "Lão Ngư, tình nghĩa giữa ta với ngươi vẫn còn đó, mọi chuyện đã qua rồi, còn gì mà không thể thương lượng được chứ?"
Vừa nghe lời này, Ngư Vận Thu hoàn toàn yên tâm, lão kể lại đủ loại chuyện cũ của Đỗ Văn Minh, trong đó phần lớn chuyện Lý Bạn Phong đều biết, còn một số chuyện vặt vãnh không quan trọng thì Lý Bạn Phong cũng không mấy quan tâm.
Nhưng có một chuyện Lý Bạn Phong rất quan tâm.
"Bất kể là người Thương quốc hay người Thổ Phương, đều không thể dùng thuốc bột của Phổ La Châu để nhập đạo môn, nhưng Đỗ Văn Minh lấy về một số bí dược từ ngoại châu, những bí dược này có thể giúp hoàng tộc nhập đạo môn, hắn đã giao công thức bí dược cho Thổ Phương quốc, nhờ thuốc bột này, chiến lực của hoàng tộc Thổ Phương đã vượt xa ngày trước."
"Đồ tai họa này, chẳng trách có thể kiếm được thân phận cao như vậy ở Bách Ma Phường và Hội ẩn tu Bạch Dương!"
Lý Bạn Phong nghiến răng, thầm chửi trong lòng.
Ngư Vận Thu nói: "Đại thế thiên hạ, thuận theo thì thịnh, cục diện Thổ Phương thống nhất thiên hạ đã định, may mà lão phu có chút căn cơ ở Thổ Phương quốc, đã có một phen tình nghĩa này với điện hạ, lão phu bằng lòng để lại cho điện hạ một đường lui ở Thổ Phương quốc."
Lý Bạn Phong cười nói: "Ta là thân vương của Thương quốc, ngươi nói với ta những lời này e là không thích hợp lắm đâu?"
Ngư Vận Thu cũng cười: "Ngươi là Thất gia của Phổ La Châu, đến Đại Thương làm một vị vương gia chẳng phải cũng là để lại một đường lui hay sao? Nhiều đường chắc chắn không có hại."
"Nói có lý."
Lý Bạn Phong lại rót trà cho Ngư Vận Thu, hai người trò chuyện rất vui vẻ, giống như những người bạn cũ lâu ngày không gặp.
Uống hết hai ấm trà, Ngư Vận Thu đứng dậy cáo từ: "Lão phu mạn phép xin về trước, xử lý chút việc nhà, đêm nay sẽ viết thư gửi đến Thổ Phương, trước tiên tiến cử cho điện hạ."
Lý Bạn Phong kinh ngạc: "Không cần vội như vậy đâu?"
"Biến động khó lường, nên sớm tính toán, chuyện này không thể trì hoãn, huống chi chuyện của điện hạ chính là chuyện của lão phu."
Vừa nghe thấy lời này, Lý Bạn Phong vô cùng cảm động, hắn vội vàng đứng dậy: "Tiểu đệ không có gì lấy ra báo đáp tấm lòng của Ngư huynh được, nay tặng Ngư huynh một bộ thi thể nguyên vẹn để tỏ chút lòng thành."
"Thi thể nguyên vẹn?" Ngư Vận Thu trợn tròn mắt.
Lý Bạn Phong gọi một đội người dưa lưới đến, ra lệnh: "Đưa Ngư đại phu đến hoàng thành, ta đích thân tiễn lão lên đường."
Ngư Vận Thu giận dữ: "Lý Thất, ngươi làm vậy là ý gì? Đã muốn giết ta thì trước đó ngươi còn nói tình nghĩa gì?"
Lý Bạn Phong cười nói: "Chuyện này thì ngươi không thật thà rồi, lúc ngươi nói tình nghĩa với đám lệ nhân, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn tha cho bọn họ?"
"Ta thật sự muốn..."
Lý Bạn Phong bóp miệng cá của Ngư Vận Thu: "Người sắp chết nên lời nói cũng lương thiện biết bao, đến lúc này rồi còn giả vờ cho ai xem? Lên đường đi, bên ngoài có nhiều người đang chờ ngươi lắm."