Thánh Nhân mình đầy thương tích co rúm trong góc, ngước mắt nhìn Đan Thành Quân.
“Đan ái khanh, vua tôi nhất thời hiểu lầm, hà tất phải như vậy?”
Đan Thành Quân mỉm cười, bước tới tán gẫu với Thánh Nhân, mỗi câu nói ra, lão lại tát Thánh Nhân một cái.
“Ai là ái khanh của ngươi? Ai là vua tôi với ngươi? Nếu không phải ta cứu ngươi thì đầu ngươi đã bị Kiều Nghị treo trên đầu tường Triều Ca rồi! Lúc trước ở bên ngoài, ngươi giữ không vững giang sơn, để người bán hàng rong đánh ngươi đến đồi Tiện Nhân.
Con người ngươi đúng là xứng đôi với đồi Tiện Nhân, nhưng đồi Tiện Nhân ngươi cũng giữ không nổi, bị Đao Lao Quỷ ép phải về Triều Ca. Nói đến chuyện này đúng là trò cười, Đao Lao Quỷ là do chính ngươi dẫn tới, ngươi bảo Sở Thiếu Cường giúp ngươi dời Đao Quỷ Lĩnh đến cửa nhà, ngươi nói xem ngươi đê tiện đến mức nào?
Về Triều Ca rồi, ngươi cũng chỉ là phế vật, trên triều có mấy ai coi trọng ngươi? Lý Thất vào thành Tam Trọng, ngươi cũng biết sốt ruột, dẫn theo mấy tên tạp nham chạy đi liều mạng với Kiều Nghị. Nếu ngươi thật sự dám liều thì ta còn coi ngươi là hảo hán, chưa đợi Kiều Nghị ra tay, mấy tên tép riu dưới trướng ngươi đã chạy tán loạn, ngươi chạy còn nhanh hơn bọn chúng.
Ta ngăn Kiều Nghị lại, giữ được mạng cho ngươi, đưa ngươi đến Thổ Phương quốc, luôn miệng gọi ngươi là thánh thượng, hôm nay long nhan đại nộ, lại muốn hãm hại ta? Đây mà gọi là long nhan sao? Ngươi là con rồng nào? Đây mà gọi là mặt mũi sao? Ngươi còn mặt mũi nào nữa?”
Đan Thành Quân hai tay một trái một phải, không biết đã tát Thánh Nhân bao nhiêu cái, mặt Thánh Nhân thật sự không còn ra hình dạng gì nữa, da mặt sắp bong hết rồi.
“Ái khanh, là quả nhân sai, quả nhân bằng lòng hạ chiếu tự nhận tội, quả nhân bằng lòng phong ngươi làm Tịnh Kiên Vương…”
Đan Thành Quân nhổ một bãi nước bọt vào mặt Thánh Nhân: “Còn quả nhân, còn Tịnh Kiên Vương nữa, ngươi phong chức Vương đó có tác dụng gì? Chính ngươi đã thành chó nhà có tang thì còn phong Vương gì cho ta? Ngươi thật sự coi ta là tiện nhân trên đồi Tiện Nhân sao?”
Thánh Nhân cúi đầu nói: “Thành Quân, chuyện lần này xử lý ra sao đều nghe theo ngươi, ngươi giữ lại cho ta một mạng là được.”
“Đây mới là lời con người nên nói.”
Đan Thành Quân xách Thánh Nhân lên nhét vào bao tải, ra khỏi phủ đệ.
Đến chỗ ở của Hách Thủ Nghệ, Đan Thành Quân đặt bao tải xuống: “Sửa lại thứ này cho ta được không?”
Hách Thủ Nghệ mở bao tải ra xem, thấy bên trong là Thánh Nhân, y hơi ngạc nhiên.
Ngạc nhiên xong, y ngẩng đầu hỏi Đan Thành Quân: “Muốn sửa thành dạng gì?”
Đan Thành Quân suy nghĩ một chút: “Có thể nói có thể động, có thể nghe lời, nhưng không được lắm chuyện.”
Hách Thủ Nghệ trầm ngâm một lúc, bỗng phát hiện Thánh Nhân đang sử dụng kỹ pháp: “Ta thấy hiện tại hắn lắm chuyện lắm rồi.”
Đan Thành Quân sờ soạng trên sống lưng Thánh Nhân một chút, xương sống lập tức vỡ vụn, nét mặt Thánh Nhân bình tĩnh trở lại, Đan Thành Quân lau tay, nói với Hách Thủ Nghệ: “Phần còn lại giao cho ngươi.”
Lão tin tưởng Hách Thủ Nghệ, bánh xe của người bán hàng rong lão cũng bằng lòng giao cho Hách Thủ Nghệ xử lý, huống chi là một Thánh Nhân.
Tiếp theo còn không ít việc phải làm, nhưng trước mắt việc cấp bách nhất là nhanh chóng đi gặp Ma Chủ, lão phải hiến cho Ma Chủ vài kế khác.
Gặp Ma Chủ xong còn phải liên lạc với Thư Vạn Quyển, lão và Thư Vạn Quyển cũng có không ít chuyện cần bàn bạc.
***
Thư Vạn Quyển theo lời dặn của Kiều Nghị, đưa một nhóm dị quái đến tân địa, Địa Đầu Thần của mười ba địa bàn đều ra nghênh đón, mỗi người đều biểu hiện không chút sơ hở.
Thư Vạn Quyển thật sự cảm thấy tò mò, Hà Gia Khánh từ đâu mà kiếm được nhiều hí tu như vậy?
Cũng có thể trong số những người này có kẻ không phải hí tu, hoặc không ít kẻ chỉ cầm pháp bảo hí tu, Hà Gia Khánh làm việc quả thực chu đáo, người đóng vai Liễu Bộ Phi này không chỉ giống về ngoại hình, mà lời nói cử chỉ cũng phù hợp thân phận, ngay cả Thư Vạn Quyển nhìn cũng tưởng là thật.
Dị quái đều đã sắp xếp ổn thỏa, Hà Gia Khánh cũng xuất hiện: “Hầu gia, việc vụn vặt này không nên để ngài phải tự mình làm.”
Hà Gia Khánh nói không sai, với thân phận của Thư Vạn Quyển thật sự không nên làm loại việc phân phát dị quái này.
Thư Vạn Quyển tự biết chừng mực: “Sấm sét mưa móc đều là ân huệ của vua, đã là do triều đình phái đi, thân là bề tôi chỉ nên dốc hết sức làm việc, sao có thể kén chọn.”
Hà Gia Khánh liên tục gật đầu: “Tuy tôi không phải bề tôi, nhưng cũng nhận được không ít ân huệ của triều đình, tôi cũng đầy lòng cảm kích đối với triều đình.”
Những lời này khiến Thư Vạn Quyển giận đến mức cả buổi không nói nên lời.
Chuyện là như vầy, Hà Gia Khánh quả thực đã nhận ân huệ của triều đình, triều đình đưa dị quái cho y, qua vài ngày nữa còn phải đưa người khai hoang cho y.
Nhưng về lý thì không phải như vậy, ân huệ này là do y trộm được.
Giận thì giận, nhưng Thư Vạn Quyển hiện tại vẫn chưa thể trở mặt với Hà Gia Khánh, nói chuyện phiếm vài câu, Thư Vạn Quyển nhận được tin tức của Đan Thành Quân, tìm cớ rời khỏi tân địa.
Thư Vạn Quyển vừa đi không lâu, Đầu To đến địa bàn, báo cáo với Hà Gia Khánh về tiến triển chiêu mộ người mới của Thủ Túc Minh.
Hà Gia Khánh không hài lòng lắm: “Chiêu mộ nhiều ngày như vậy mà nhân lực vẫn chưa đến một nửa, cũng không biết Thẩm Dung Thanh mỗi ngày đang bận rộn cái gì.”
Đầu To cũng sốt ruột thay Hà Gia Khánh: “Để tôi đi giúp cô ấy, vừa hay gần đây cũng có chút thời gian.”
Hà Gia Khánh không đồng ý: “Không thể để một mình anh làm hết mọi việc, có thời gian rảnh rỗi thì hãy phát triển địa bàn của mình nhiều hơn, kiếm thêm chút nhân khí, lên Vân Thượng càng phải tăng cường tu hành, anh em chúng ta sau này còn phải đối mặt với không ít cường địch.”
Nhắc đến nhân khí, Đầu To lại có chút suy nghĩ: “Mã Xuân Đình bỏ giá cao thuê rất nhiều người, đang khai hoang ở tân địa, không ít người khai hoang thất bại mất việc, tôi muốn thuê những người này trước.”
Ý tưởng này quả thực không tồi.
Mã Xuân Đình dốc hết vốn liếng cho Mã Thần Tinh khai hoang, nhưng người khai hoang được thuê đến một khi thất bại thì không thể tiếp tục khai hoang trong vòng trăm dặm nữa, những người này mất việc, nhất thời lại không tìm được việc khác, thuê bọn họ cũng hợp lý.
Nhưng Hà Gia Khánh vẫn có chút lo lắng: “Việc của chúng ta, tốt nhất đừng dính líu với Mã gia, đầu óc Mã Ngũ ngạy bén, khó tránh khỏi sẽ liên lụy đến một số bí mật. Chúng ta mà có người ba đầu trong tay hắn thì tốt rồi, hôm trước tôi đến địa bàn của hắn, tân địa vừa mới có được đã bị hắn khai hoang hơn phân nửa.”
Đầu To suy nghĩ một chút: “Hay là tôi thêm chút tiền, tìm cách thuê người ba đầu từ chỗ hắn?”
Hà Gia Khánh liên tục lắc đầu: “Không được, những người ba đầu đó rất trung thành, anh thuê không được, hơn nữa còn đắc tội với Lý Thất. Lý Thất đã nổi điên vì chuyện chiến tranh rồi, vào lúc này tuyệt đối đừng gây chuyện với hắn, Thổ Phương quốc phái người đến núi Khổ Vụ, hắn nói giết là giết, liệu còn chuyện gì mà hắn không làm được nữa?”
Đầu To gật đầu: “Được, tôi sẽ cố gắng tránh Lý Thất và Mã Ngũ.”
Theo Hà Gia Khánh, Đầu To quả thực nên tránh, nhưng để y trơ mắt nhìn thì lại có chút không cam lòng, luôn cảm thấy thiệt thòi chút gì đó: “Mã Ngũ đối xử rất tốt với người ba đầu trên địa bàn, người ba đầu rất cảm kích đối với hắn, tiếc cho ngần ấy nhân khí làm sao.”
Đầu To không hiểu: “Nhân khí và cảm kích có quan hệ gì, nhân khí không phải đều xem số người sao?”
Hà Gia Khánh lắc đầu: “Anh không hiểu, còn có một loại nhân khí đặc biệt, không chỉ dựa vào số người, mà còn có tâm niệm, loại nhân khí này vô cùng quý giá.”
***
“Chính là loại nhân khí này, thu thập lại, sau này sẽ có tác dụng lớn.”
Lý Bạn Phong nâng đĩa hoa hướng dương, hái xuống tám pho tượng thần.
Cây hoa hướng dương này được trồng trên tân địa của Mã Ngũ, nuôi dưỡng đã lâu, tám pho tượng thần trong đó, có năm pho là của Lý Thất, đây là người ba đầu cảm tạ ân cứu mạng của Lý Thất.
Còn ba pho là cho Mã Ngũ, bởi vì Mã Ngũ quả thực đối xử tử tế với bọn họ, tiền công Mã Ngũ trả rất cao, hơn nữa điều kiện sinh hoạt Mã Ngũ cho đều là những thứ mà trước đây bọn họ không dám tưởng tượng.
Mã Ngũ cầm tượng thần hỏi: “Lão Thất, thứ này dùng kiểu gì?”
Lý Bạn Phong hỏi: “Anh còn bao lâu nữa là lên Vân Thượng?”
Mã Ngũ cũng luôn nghĩ đến chuyện này: “Theo tính toán của tôi, cuối tháng có thể lên tầng chín, nhưng nghe Khâu đại ca nói, trước khi lên Vân Thượng, nửa năm không được ‘vui vẻ’.”
Lý Bạn Phong nghiêm túc hỏi: “Một chút cũng không được sao?”
Mã Ngũ gật đầu: “Ngay cả ‘tự xử’ cũng không được.”
Lý Bạn Phong cổ vũ: “Vậy anh nhất định phải kiên trì!”
Mã Ngũ trực tiếp lắc đầu: “Chuyện này không cần nghĩ nhiều, tôi chắc chắn không làm được, đừng nói nửa năm, nửa tháng tôi cũng không chịu nổi, chắc cả đời này tôi không có duyên với Vân Thượng.”
Lý Bạn Phong suy nghĩ một chút, hiến kế cho Mã Ngũ: “Nếu cắt nó đi thì có phải là chịu được rồi không?”
Mã Ngũ hoảng sợ đến biến sắc: “Không dám nói điều này, nhưng như vậy thì tôi sống còn gì là thú vị nữa?”
Lý Bạn Phong trở về Tùy Thân Cư, hỏi nương tử có từng nghe nói đến chuyện tương tự hay không.
Nương tử lắc đầu: “Tiểu thiếp cũng không biết nhiều về chuyện của hoan tu, trong nhà chúng ta hiện tại cũng chưa tìm thấy hoan tu nào.”
Cửu cô nương cười nói: “Hồng Oánh không phải hoan tu ngoài miệng sao?”
“Nhảm nhí!”
Hồng Oánh đang chải tóc cho Cửu cô nương, nhẹ nhàng giật bím tóc nhỏ của nàng ta: "Nhưng chuyện này ta thật sự biết một chút, lúc trước ta nghe Nhị ca nói, có một loại thuốc có thể khiến hoan tu chặt đứt dục ý, không biết loại thuốc này có tác dụng hay không.”
“Nhị ca ngươi?” Lý Bạn Phong hồi tưởng một lúc: "Chính là người bị Mục Nguyệt Quyên kéo vào trong tranh, suýt chút nữa bị vắt khô?”
Hồng Oánh gật đầu: “Chuyện này chính là Mục Nguyệt Quyên nói với hắn.”
Lý Bạn Phong đúng là có quen biết Mục Nguyệt Quyên này, nhưng vấn đề mấu chốt là tìm nàng ta ở đâu?
Triệu Kiêu Uyển cung cấp một manh mối: “Lần trước gặp mặt, Mục Nguyệt Quyên đã gia nhập Tuyết Hoa Phổ, ở cùng Khổng Phương tiên sinh.”
Khổng Phương tiên sinh, suýt chút nữa quên mất người này.
Người này không thể quên, càng đến lúc mấu chốt thì càng phải gia tăng đề phòng.
Mối thù oán giữa Lý Bạn Phong và Khổng Phương tiên sinh không ít, nếu là trước đây thì nhất định phải tránh hắn ta, nhưng thực lực của Lý Bạn Phong bây giờ đã khác xưa, chủ động tìm hắn ta nói chuyện cũng không phải là không được.
Đây không chỉ vì chuyện của Mã Ngũ, chiến tranh vẫn chưa kết thúc, Lý Bạn Phong phải chú ý đến động tĩnh của Tuyết Hoa Phổ.
Chủ động đi tìm Khổng Phương tiên sinh không chỉ cần có dũng khí, mà còn phải có thực lực, lúc mấu chốt, Lý Bạn Phong có thể dẫn theo người nhà cùng lên, Khổng Phương tiên sinh cũng có thể dẫn theo thuộc hạ cùng liều mạng.
Hơn nữa nương tử từng nói, lần trước sở dĩ Đan Thành Quân giao thủ với Khổng Phương vốn là nhắm vào Lý Thất, Đan Thành Quân từng khiến người bán hàng rong ăn quả đắng, muốn giao thủ với người ở cấp độ này, Lý Bạn Phong phải chuẩn bị thật kỹ càng.
Trước tiên phải củng cố tu vi, nhất định phải học được kỹ pháp Hành Giả Vô Cương.
Nhưng làm sao có thể kết hợp hai kỹ pháp Ý Hành Thiên Sơn và Khư Khư Cố Chấp lại với nhau?
Lý Bạn Phong nghĩ ra một ý tưởng.
“Oánh Oánh, lát nữa đi ra ngoài với ta một chuyến.”
“Đi làm gì?”
“Cùng nhau mài giũa kỹ pháp.”
Hồng Oánh vui mừng nói: “Thất Lang, cuối cùng ngươi cũng nhớ đến chuyện đứng đắn này rồi, ta sửa soạn một chút, lập tức đến ngay.”
Hồng Oánh thật sự coi trọng chuyện mài giũa kỹ pháp, ả thay một bộ quân phục, muốn nghiêm túc luyện tập với Lý Bạn Phong một phen.
Dứa Thất Phòng đến chính phòng, nói với Triệu Kiêu Uyển: “Phu nhân, ta muốn thăm dò móc câu của Hiêu Đô.”
Hồng Oánh quát Thất Phòng: “Bọn ta đang làm chuyện đứng đắn, ngươi xen vào làm gì?”
Triệu Kiêu Uyển nhìn Lý Bạn Phong, Lý Bạn Phong nói: “Chuyện của Dứa cũng là chuyện đứng đắn, vừa hay cùng nhau ra ngoài xem thử.”
Lý Bạn Phong ra khỏi Tùy Thân Cư trước, dùng kỹ pháp Động Phòng Liền Cửa đổi nương tử, Hồng Oánh và Dứa ra ngoài.
Biết Dứa có lời muốn nói, Lý Bạn Phong không nhặt chìa khóa, dẫn mọi người đi xa.
Đến chỗ vắng vẻ, Dứa hỏi Lý Bạn Phong: “Thất gia, gần đây còn gặp ác mộng không?”
Lý Bạn Phong suy nghĩ một chút: “Mấy ngày nay đỡ hơn rồi, mấy ngày trước ác mộng cứ liên miên không dứt.”
“Đều là ác mộng ra sao?”
Lý Bạn Phong nói: “Ta nhìn thấy sau ác chiến, khắp nơi ở Phổ La Châu đều là một vùng hoang tàn.”
Dứa cân nhắc cách dùng từ: “Ta phát hiện một chuyện ở nhà, ta cũng không chắc chắn chuyện này có liên quan đến ác mộng của Thất gia hay không, nhưng mấy hôm nay khi Thất gia ngủ, ta nghe thấy một vài âm thanh.”
Triệu Kiêu Uyển hỏi: “Âm thanh gì?”
“Âm thanh nói chuyện, cụ thể nói gì thì ta thật sự không nghe rõ, nhưng nói chuyện ở trong nhà mà còn có thể qua được tai ta, người có bản lĩnh này không nhiều.”
Lời này đã đủ rõ ràng rồi.
Nương tử là nhân tài kiệt xuất của đạo môn thanh tu, nàng có thể qua được tai Thất Phòng, nhưng nàng tuyệt đối sẽ không hãm hại Lý Bạn Phong.
Ảnh tu của nhị phòng có năng lực đặc biệt, có thể giao lưu với cái bóng bằng âm thanh cực thấp, nhưng chiêu này chưa chắc đã có tác dụng với Lý Bạn Phong.
Hơn nữa, Nhị Phòng từng ăn quả đắng của Bạn Phong Ất, lại bị nương tử giám sát chặt chẽ, hiện tại y không dám lộ diện, y cũng không có lý do gì dùng thủ đoạn này với Lý Bạn Phong.
Tiếp tục tìm xuống, chỉ còn lại Hồng Liên.
Mục đích Hồng Liên tạo ra ác mộng này là gì?
Theo suy đoán của Lý Bạn Phong, nàng ta muốn cho Lý Bạn Phong thấy hậu quả thê thảm của chiến tranh, thấy tầm quan trọng của giới tuyến, buộc Lý Bạn Phong quay về Cục Ám Tinh cứu A Vũ, từ đó cứu người còn lại trong phòng giam số sáu ra.
Điều này đã chứng thực phán đoán trước đó, người còn lại trong phòng giam số sáu chính là Thiên Nữ!
Lý Bạn Phong khá khâm phục Hồng Liên: “Không nói gì khác, ả thật sự trung thành với Thiên Nữ.”
Triệu Kiêu Uyển nói: “Tướng công đừng lo lắng, chuyện này chúng ta có cách ứng phó, nếu lại gặp ác mộng, tướng công hãy ra ngoài ở vài ngày.”
Lý Bạn Phong không muốn nhịn nhục: “Đây là nhà của ta, tại sao ta phải trốn ra ngoài, ta cứ ở nhà, ta muốn xem thử ả còn có thể giở trò gì.”
Cả nhà đều đang bàn chuyện của Hồng Liên, Hồng Oánh không vui: “Thất Lang, không phải đã nói là mài giũa kỹ pháp hay sao? Ta đợi lâu như vậy rồi, rốt cuộc khi nào ngươi mới mài?”
“Bây giờ mài.”
Lý Bạn Phong đã chuẩn bị xong, nương tử ở bên cạnh chỉ điểm, Dứa cũng không rảnh rỗi, hắn ta tranh thủ thời gian liên lạc móc câu của Hiêu Đô.
Lý Bạn Phong nói với Hồng Oánh: “Oánh Oánh, ngươi chuẩn bị cho tốt, chúng ta nghiêm túc so vài chiêu!”
Triệu Kiêu Uyển có chút lo lắng, chiến lực của Lý Bạn Phong quả thực không tồi, nhưng cứ vậy mà so chiêu trực tiếp với Hồng Oánh, hắn chưa chắc đã là đối thủ của ả.
Lý Bạn Phong tự biết chừng mực.
Kỹ pháp Ý Hành Thiên Sơn là học từ Hồng Oánh, chỗ nào làm không đúng, Hồng Oánh chắc chắn nhìn ra được.
Trước tiên hắn dùng kỹ pháp Ý Hành Thiên Sơn, chuyển cảnh tượng trong Tùy Thân Cư ra, như vậy có thể tăng cường chiến lực.
Hồng Oánh gật đầu: “Đây là chuyển thật, miễn cưỡng coi được.”
Còn kỹ pháp Khư Khư Cố Chấp, Lý Bạn Phong cũng có đối sách.
Trước tiên hắn lấy Mộng Đức ra chỉnh đúng thời gian, tránh lặp lại vết xe đổ của tổ sư lữ tu.
Do mới học, có lẽ bản thân chỉ có thể chống đỡ được hai ba giây, cho nên động tác nhất định phải nhanh.
Chuẩn bị xong, Lý Bạn Phong hét lớn với Hồng Oánh: “Ngươi ra chiêu với ta thử xem!”
Hồng Oánh tán thưởng một tiếng: “Gan dạ lắm!”
Ả đá một cước tới, Lý Bạn Phong không né không tránh, thậm chí không đỡ, đây chính là chân lý của Khư Khư Cố Chấp!
Triệu Kiêu Uyển hô lên: “Tướng công cẩn thận!”
Lời còn chưa dứt, cú đá này đã giáng xuống.
Lý Bạn Phong nhìn Hồng Oánh, mỉm cười nhạt, sau đó ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự.
Hồng Oánh nhìn Triệu Kiêu Uyển: “Là hắn bảo ta ra chiêu mà.”
Triệu Kiêu Uyển tức giận: “Vậy ngươi ra tay tàn nhẫn đến mức đó sao?”
“Không hề ra tay tàn nhẫn luôn, ta đã nương tay rồi.”
Hai người đang định đưa Lý Bạn Phong về Tùy Thân Cư, Thất Phòng nói: “Móc câu của Hiêu Đô đã kết nối được.”
***
Ngủ nửa ngày, Lý Bạn Phong tỉnh lại trong Tùy Thân Cư, nhìn Hồng Oánh: “Oánh Oánh, ngươi chuẩn bị xong chưa, chúng ta ra ngoài mài giũa kỹ pháp đi.”
Hồng Oánh kinh ngạc: “Không phải đã mài giũa rồi sao?”
Lý Bạn Phong xoa xoa ngực, cảm thấy đau âm ỉ: “Hình như đúng là đã mài giũa rồi, chúng ta lại đi mài giũa thêm lần nữa.”
Hồng Oánh lắc đầu: “Ta không đi đâu, lại làm ngươi bị thương nữa thì Kiêu Uyển đánh chết ta mất.”
Lý Bạn Phong ôm ngực nói: “Lần này ta có chút tâm đắc, lần này ngươi nhất định không làm ta bị thương được.”
“Vậy ta sẽ thu lực lại một chút.”
Lý Bạn Phong không đồng ý: “Nếu ngươi thu lực, Khư Khư Cố Chấp sẽ không dùng ra được.”
Hồng Oánh không ngăn Lý Bạn Phong được, Triệu Kiêu Uyển ở bên cạnh khuyên nhủ: “Tướng công, kỹ pháp cứ từ từ mài giũa, trước mắt có một việc quan trọng, Thất Phòng đã liên lạc được với máy thu thanh của Hiêu Đô, bên Kiều Nghị xảy ra chuyện rồi.”
“Xảy ra chuyện gì?”
“Kiều Nghị trên chiến trường bị Đan Thành Quân đánh trọng thương, e là tính mạng khó giữ.”
Lý Bạn Phong không tin cho lắm, người cẩn thận như Kiều Nghị lại không biết tránh Đan Thành Quân trên chiến trường?
“Tin tức này nghe được từ đâu?”
Dứa nói: “Là nghe được từ máy thu thanh của Thiết Bách Thanh, Kiều Nghị xảy ra chuyện, lòng người Hiêu Đô hoang mang.”
Hiêu Đô chắc chắn hoang mang, trong chuyện bãi bỏ chế độ lệ nhân, Kiều Nghị không ngó ngàng gì tới, coi như là cung cấp cho bọn họ sự che chở.
Tình hình hiện tại của Thương quốc ra sao?
Triệu Kiêu Uyển suy đoán: “Hai nước đang giao chiến, Kiều Nghị thân là chủ soái, xảy ra chuyện lớn như vậy, chắc Thương quốc cũng không yên ổn.”
Lý Bạn Phong lập tức đến thành Vô Biên tìm chị em La gia dò hỏi tình hình.
La Thiếu Quân nhận được tin tức nhiều hơn Thiết Bách Thanh một chút: “Kiều Nghị quả thực bị trọng thương, đã rút khỏi tiền tuyến, về Triều Ca chữa trị.”
“Tiền tuyến do ai nắm quyền?”
“Kiều Nghị giao binh quyền cho mấy tên thân tín, xuất thân của bọn họ đều là hoàng tộc, thân phận thì đủ, nhưng có biết đánh trận hay không thì khó nói.”
“Trận chiến còn tiếp tục không?”
La Thiếu Quân nói: “Theo mật báo từ tiền tuyến, quân Thương ban đầu liên tiếp thắng trận, nhưng từ sau khi Ma Chủ cầu hòa thất bại, hai bên lâm vào thế giằng co. Đan Thành Quân phụng mệnh Ma Chủ đến doanh trại tập kích Kiều Nghị, sau khi Kiều Nghị bị trọng thương, đại quân lui về thành Thủy Ngõa gần đó, trong thời gian ngắn chắc sẽ không xuất binh.”
Nếu dựa vào tập kích, Đan Thành Quân quả thực có năng lực đánh trọng thương Kiều Nghị.
“Tình hình bên phía Triều Ca ra sao?”
“Uy tín của Kiều Nghị đang lên cao, xảy ra chuyện lớn như vậy, Triều Ca chấn động không nhỏ, trong hoàng tộc, có người hiến kế muốn chữa khỏi cho Kiều Nghị, cũng có người nghĩ đến việc đề cử chủ soái, tiếp tục tấn công Thổ Phương quốc, còn có một số người nhắm vào vị trí của Kiều Nghị, vận động trong hoàng tộc, muốn kế nhiệm chức thủ phụ nội các.”
“Kiều Nghị còn chữa khỏi được không?”
La Thiếu Quân lắc đầu: “Nghe người trong triều nói chỉ còn lại một hơi thoi thóp, e là không trụ được.”
Lý Bạn Phong xâu chuỗi lại mạch lạc sự việc, phát hiện một vấn đề quan trọng.
Trong lời kể của La Thiếu Quân, không có ai nhắc đến Kiều Nghị rốt cuộc có mấy cái đầu.
Thân phận một đầu của Kiều Nghị chưa bị bại lộ, vậy chứng tỏ người bị thương là “Kiều Nghị ba đầu”, tức là Hí Chiêu Phụ.
Kiều Nghị thật đang làm gì?
Nương tử nhận được tin tức, tập trung sự chú ý vào chiến trường.
“Thổ Phương và Thương quốc lâm vào thế giằng co, đây là điều nằm trong dự liệu, doanh trại tiên phong và kho lương bị phá hủy, Thổ Phương quả thực tổn thất nặng nề, nhưng đại quân vẫn còn, nguyên khí chưa bị tổn hại quá nhiều.
Đợi đến khi đứng vững đầu trận tuyến, hẳn là có thể chống đỡ được thế công của Đại Thương, nhưng Kiều Nghị lại bị thương đúng vào lúc đại chiến giằng co, tướng công à, chàng có cảm thấy chuyện này hơi trùng hợp hay không?”
Đúng là có chút trùng hợp, cảm giác như Kiều Nghị đang cố ý rút khỏi chiến trường.
Hai ngày sau, La Thiếu Quân lại nhận được tin tức: “Kiều Nghị nguy kịch, cách cứu hắn chỉ có một, chính là vào lò luyện.”
Lý Bạn Phong không hiểu: “Đây mà gọi là cứu hắn sao?”
“Coi như là kế sách bất đắc dĩ, với tình trạng hiện tại của Kiều Nghị, vào lò luyện tám phần là chết, nhưng cũng có khả năng thay đổi thân xác sống lại.”
Mặt Lý Bạn Phong đầy vẻ nghiêm trọng.
Nếu người bị thương là Hí Chiêu Phụ, tuyệt đối không thể để y vào lò luyện.
Điều này không chỉ đe dọa đến tính mạng của Hí Chiêu Phụ, mà còn đe dọa đến cái bóng của Hí Chiêu Phụ.
Có nên đến Triều Ca xem thử hay không?
Hí Chiêu Phụ bây giờ đang ở Triều Ca sao?
Có khế thư, Kiều Nghị hẳn là không làm gì được Hí Chiêu Phụ, đến đó quá hấp tấp có thể lại không ổn.
***
Triều Ca, thành Cửu Trọng, trên đường phố vắng tanh, tất cả kiến trúc không nhiễm một hạt bụi, nhưng cũng không có chút sức sống nào.
Kiều Nghị dẫn Hí Chiêu Phụ đi qua tầng tầng lớp lớp cung điện, đến đại điện của thành Cửu Trọng.
Trong màn sương mù dày đặc, Hí Chiêu Phụ nhìn thấy một khối bóng đen khổng lồ gần như chiếm hết không gian của đại điện.
Hí Chiêu Phụ vô cùng sợ hãi, khí tức âm u lạnh lẽo, hàn ý ngập tràn đến thấu xương, tiếng gào thét lúc có lúc không khiến y cảm thấy hồn phách mình sắp tan biến.
“Đây chính là lò luyện của Đại Thương quốc.”
Kiều Nghị nhìn khối kiến trúc khổng lồ trong đại điện, nói với Hí Chiêu Phụ: “Yên tâm, ta sẽ không để ngươi vào, ta không muốn giết ngươi.”
Hí Chiêu Phụ không nói nên lời, toàn thân run lên bần bật.
Kiều Nghị cười nói: “Muốn giết ngươi thì ta đã sớm giết rồi, ta có rất nhiều cách để lách qua khế thư của Lý Thất. Hôm nay đưa ngươi đến đây là để nói cho ngươi một chuyện, ta đã vào lò luyện rồi, từ hôm nay trở đi, ta vẫn là ta, còn ngươi cần phải đổi một thân phận khác.”
Kiều Nghị gọi Niên Thượng Du tới, Niên Thượng Du vào mật thất dưới lòng đất, khởi động cơ quan.
Lò luyện trong đại điện chuyển động.
Trong bóng tối mờ ảo, từng chiếc lá một chậm rãi bung ra từ khối kiến trúc khổng lồ.
Cơ thể Hí Chiêu Phụ vẫn run rẩy.
Cái bóng dưới đất run rẩy cùng y.
Bạn Phong Dần trong cái bóng lặng lẽ nhìn những chiếc lá đang bung nở đó, cảm thấy cảnh tượng này sao mà quen thuộc đến vậy.
Khối kiến trúc khổng lồ đó giống như một đóa hoa sen.
Trong đài sen có luồng khí xoáy bốc lên, Bạn Phong Dần nghe rõ tiếng gào thét thê lương từ bốn phương tám hướng hội tụ về, không ngừng rót vào đài sen.