Kiều Nghị lần theo mép giường, ngồi xuống bên giường.
Niên Thượng Du vội bước lên hỏi: "Chủ công, ngài tỉnh rồi?"
Ánh mắt Kiều Nghị ôn hòa, vẻ mặt vẫn như thường, y phất tay: "Trừ Thượng Du, những người khác lui ra."
Mọi người lần lượt lui ra, trong phòng chỉ còn lại Kiều Nghị và Niên Thượng Du.
Kiều Nghị nói: "Lấy chút trà tới đây."
Niên Thượng Du vội vàng mang chén trà tới, thử độ ấm rồi đưa cho Kiều Nghị.
Kiều Nghị mò mẫm một lúc mới nhận được chén trà, nhấp một ngụm.
Niên Thượng Du đưa tay ra, thử qua thử lại trước mắt Kiều Nghị một lúc, xác định Kiều Nghị không có bất kỳ phản ứng nào.
Y mù rồi.
Kiều Nghị lắc lắc chén trà, hỏi Niên Thượng Du: "Có phải ngươi đã nhìn ra rồi không?"
Niên Thượng Du làm bộ kinh ngạc: "Chủ công, ngài nói nhìn ra cái gì? Ty chức không hiểu."
Kiều Nghị thở dài: "Chuyện này ngươi biết ta biết, không được truyền ra ngoài."
Niên Thượng Du tiếp tục kinh ngạc: "Rốt cuộc là chuyện gì? Thuộc hạ thật sự không biết, xin chủ công nói rõ."
"Đừng giả vờ nữa!"
Kiều Nghị hất nước trà ra ngoài, không trúng Niên Thượng Du, nhưng Niên Thượng Du vẫn lau qua loa tượng trưng.
Kiều Nghị hỏi: "Ngươi có biết nguyên nhân trong đó không?"
Hiện tại y vẫn chưa biết tại sao mình lại bị mù.
Niên Thượng Du cẩn thận suy đoán: "Chắc là trúng chú thuật của Lý Thất rồi."
Kiều Nghị lắc đầu: "Trước đó gặp mặt, ta đã đề phòng rất nhiều, tuyệt đối không thể trúng chú thuật của hắn."
Niên Thượng Du nhắc nhở: "Trước đó chủ công đã ký khế thư với Lý Thất không chỉ một bản, có lẽ khế thư đã đưa ra phán quyết."
Kiều Nghị nhớ đã ký khế thư với Lý Bạn Phong, theo giao ước của hai bản khế thư, Kiều Nghị không được làm hại Lý Bạn Phong.
"Thật sự là do khế thư sao?" Kiều Nghị không mấy tin tưởng.
"Chủ công, khế thư của Lý Thất không tầm thường, chuyện này chính miệng ngài đã nói."
Kiều Nghị quả thực từng nói đến chuyện này, Dạ Sinh Ca lúc trước dùng hoan hỏa tấn công Lý Thất, kết quả là bên Kiều Nghị lại bốc cháy.
"Loại khế thư đó ta chưa từng thấy, chắc là do Hồng Liên luyện chế ra."
Kiều Nghị đặt chén trà xuống, cẩn thận nhớ lại nội dung khế thư: "Chỉ gài một cái móc, chắc không tính là làm hại Lý Thất, hơn nữa dù có là làm hại, phán quyết của khế thư cũng không đến nỗi khắc nghiệt như vậy, theo những gì chứng kiến lúc đó, Lý Thất bị tấn công thì ta phải chịu khổ sở giống hắn, ta gài bẫy hắn, chỉ cần chuyển cái móc đó sang người ta thì cũng coi như trừng phạt rồi, hà cớ gì phải lấy đi đôi mắt của ta?"
Niên Thượng Du lại thật sự có chút hiểu biết về phương diện này: "Ty chức từng nghe nói, phán quyết của khế thư có lúc sẽ bị ảnh hưởng bởi tâm ý của hai bên, có thể Lý Thất cảm thấy cái móc này coi như là đòn nghiêm trọng với hắn, dưới cơn tức giận tột độ đã thúc đẩy khế thư đưa ra phán quyết nghiêm khắc."
Kiều Nghị không nói gì.
Niên Thượng Du nhận ra bản thân có thể đã nói nhiều.
Im lặng một hồi lâu, Kiều Nghị nói với Niên Thượng Du: "Thượng Du, ngươi có từng nghe nói qua giao ước của khế thư có thể làm rõ chưa."
Niên Thượng Du nhận ra chuyện không hay, vội lắc đầu, lắc một lúc, y nhận ra Kiều Nghị không nhìn thấy, vội đáp: "Làm rõ nghĩa là? Xin chủ công chỉ thị."
Kiều Nghị nói: "Trong hai bên, nếu một bên vô ý vi phạm khế ước, chỉ cần bên kia làm rõ thì phán quyết có thể thu hồi."
Niên Thượng Du vội nói: "Chủ công không thể tin lời đồn dân gian này."
Kiều Nghị giận dữ: "Chính ta vừa mới trải qua, sao có thể là lời đồn dân gian?"
Niên Thượng Du cúi đầu: "Ty chức ngu dốt, chủ công đừng trách tội."
Kiều Nghị thở dài một tiếng: "Với tình cảm giữa chúng ta, làm sao ta nỡ trách ngươi, ngươi đi tìm Lý Thất làm rõ một phen, coi như lấy công chuộc tội."
Niên Thượng Du biết ngay sẽ là kết quả này, nhưng y thật sự không muốn đi tìm Lý Thất: "Chủ công, ty chức thật sự không biết phải làm rõ bằng cách nào, ty chức vẫn nên tìm y quan chữa trị cho ngài vậy."
Kiều Nghị tỏ vẻ không vui: "Vừa rồi đã dặn dò ngươi, chuyện này không được truyền ra ngoài, ngươi lại coi như gió thoảng bên tai sao?"
Trước đó Kiều Nghị tự nhận bị thương nặng, khiến lòng người Thương quốc hoang mang, nay vừa mới ổn định lòng người, nếu lại truyền ra tin y bị mù, không chỉ Thương quốc sẽ loạn, mà đàm phán hòa bịnh đã định trước đó với Thổ Phương quốc e là cũng phải hủy bỏ.
Niên Thượng Du vẫn muốn từ chối: "Ngài bảo ty chức đi tìm Lý Thất làm rõ, lỡ như Lý Thất không đồng ý thì sao?"
Kiều Nghị nhíu mày: "Ngươi theo ta bao nhiêu năm nay, đến cả chuyện làm ăn cũng không biết bàn? Hắn đưa ra giá nào thì ngươi cứ nhận lấy trước, được hay không, về rồi bàn bạc với ta sau."
Niên Thượng Du ngồi tàu nhanh, một mạch đến thành Vô Biên.
La Lệ Quân hết sức cung kính đối với Niên Thượng Du, vội cho người thông báo, Niên Thượng Du còn đang nghĩ nên nói gì khi gặp Lý Thất, kết quả là y đã lo xa, Lý Thất không gặp y, người đến gặp y là La Thiếu Quân.
Thái độ của La Thiếu Quân đối với Niên Thượng Du lại hoàn toàn khác: "Thất ca không muốn gặp ngươi, hôm khác ngươi hẵng đến."
Niên Thượng Du nói: "Ta thật sự có việc quan trọng cần thương lượng với thân vương, phiền cô nương đi thông báo lại một tiếng."
Dù La Thiếu Quân có đuổi ra sao, Niên Thượng Du vẫn đứng đợi ở cửa không chịu đi.
Lý Thất trong phòng lên tiếng: "Về nói với chủ nhân nhà ngươi, kẻ bội tín bội nghĩa không có tư cách nói chuyện với ta, hắn dùng cái móc này để hại ta, thù này ta nhất định phải báo!"
Niên Thượng Du nói: "Điện hạ, ngài nghe ta giải thích..."
"Không cần nói nữa! Thiếu Quân, dìu ta về phòng nghỉ ngơi!"
Lý Thất gọi một tiếng, La Thiếu Quân vội vào nhà.
Xoảng!
Niên Thượng Du nghe thấy trong nhà có tiếng đồ vật bị rơi, không giống như tức giận làm rơi, mà giống như vô ý làm rơi.
Xoảng!
Lại một tiếng nữa.
Niên Thượng Du không hiểu, muốn nhìn vào trong nhà, nhưng La Thiếu Quân đã đóng cửa phòng lại, cho người đuổi Niên Thượng Du đi.
Đợi đến khi Niên Thượng Du rời khỏi thành Vô Biên, La Thiếu Quân hỏi: "Thất ca, vừa rồi ngươi sao vậy, sao lại làm rơi cả chén trà và ấm trà?"
Lý Bạn Phong thở dài: "Bị hắn chọc tức, tên khốn nạn này bội ước, còn dám tới tìm ta."
"Thất ca, bội ước có thể làm rõ, chắc là Niên Thượng Du tìm ngươi vì chuyện này."
La Thiếu Quân giải thích lại chuyện làm rõ cho Lý Bạn Phong nghe.
"Vậy sao?"
Lý Bạn Phong lần đầu nghe nói đến chuyện làm rõ: "Vậy ta đoán hắn còn phải tới một chuyến nữa."
***
Niên Thượng Du trở về Triều Ca, báo cáo lại với Kiều Nghị: "Chủ công, Lý Thất không chịu gặp ta."
"Tại sao không gặp? Hắn ngay cả giá cả cũng không muốn bàn? Đây không giống tính tình của Lý Thất."
"Hắn nói hắn hận chúng ta bội ước, còn nói muốn tìm chúng ta báo thù."
Kiều Nghị nổi giận: "Chỉ gài cho hắn một cái móc thôi, đã phải trả giá bằng một đôi mắt của ta, hắn như vậy mà vẫn chưa tính là báo thù sao?"
Trong lúc tức giận, Kiều Nghị làm đổ bình hoa trên bàn.
Niên Thượng Du ngẩn người một lúc rồi dựng bình hoa dậy: "Chủ công, lúc đó Lý Thất ở trong phòng, ta không nhìn thấy hắn, nhưng nghe thấy hắn hình như cũng làm đổ không ít đồ đạc."
Kiều Nghị sững sờ: "Làm đổ?"
Niên Thượng Du rất chắc chắn: "Tiếng đó chắc chắn là tiếng va chạm, không phải tiếng làm rơi."
Kiều Nghị đứng dậy, được Niên Thượng Du dìu, đi đi lại lại trong phòng.
"Hắn ở trong phòng không ra là không muốn gặp ngươi, hay là không thể gặp ngươi?"
Niên Thượng Du cũng đang suy nghĩ về chuyện này: "Ty chức cho rằng, nếu Lý Thất thật sự chiếm thế thượng phong, chắc chắn sẽ hét giá trên trời, nay hắn ngay cả giá cũng không dám đòi, chắc là không thể gặp ta."
Kiều Nghị gật đầu, cảm thấy Niên Thượng Du nói có lý: "Hắn bị thương ở mắt, ta cũng bị thương ở mắt, điều này phù hợp với tính chất của khế thư. Hắn bị người ta hại, rốt cuộc là ai hại hắn? Tại sao khế thư lại tính món nợ này lên đầu ta?"
Niên Thượng Du hỏi: "Chủ công, có phải là vì Lý Thất đã xem bức thư đó không? Bức thư đó là ai viết cho hắn? Đã viết những gì?"
Kiều Nghị vẫn chưa thể xác định danh tính của người viết thư, đang suy nghĩ thì có người đến đưa mật báo.
Niên Thượng Du vội dìu Kiều Nghị đến bên bàn, Kiều Nghị cúi xuống bàn viết, cầm bút như đang phê duyệt văn thư.
Sứ giả dâng mật báo, Kiều Nghị cũng không nhận, Niên Thượng Du nhận thay y.
Đợi sứ giả rời đi, Niên Thượng Du dâng mật báo cho Kiều Nghị.
Kiều Nghị sờ sờ bức thư, vung nghiên mực lên định nện vào đầu Niên Thượng Du.
May mà y không nhìn thấy, nếu không thật sự đã bị y nện trúng rồi.
Niên Thượng Du mở mật báo ra đọc.
Mật báo là do Thư Vạn Quyển gửi tới, Thư Vạn Quyển báo cho Kiều Nghị biết lão ta đã đến Đao Quỷ Lĩnh, Thôi Đề Khắc canh phòng nghiêm ngặt, hiện tại không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Kiều Nghị cười lạnh một tiếng: "Tổ sư văn tu lên Đao Quỷ Lĩnh điều tra một phen mà cũng sợ trước sợ sau sao? Hồi âm cho hắn, bảo hắn trong vòng ba ngày phải điều tra rõ động tĩnh của Thôi Đề Khắc."
Niên Thượng Du vội vàng soạn thư hồi âm: "Chủ công, bên Lý Thất có cần đi nữa không?"
Kiều Nghị lắc đầu: "Chắc chắn phải tìm hắn, nhưng không vội lúc này, lát nữa ngươi theo ta đến thành Cửu Trọng, ta muốn vào lò luyện một chuyến."
Niên Thượng Du kinh ngạc: "Ngài thật sự muốn vào lò luyện!"
Kiều Nghị nhíu mày: "Nói nhỏ thôi! Ta chỉ đổi một đôi mắt là được, ngươi đi chuẩn bị đi, đừng để người khác biết."
Niên Thượng Du khuyên: "Chủ công, lò luyện vô cùng nguy hiểm, ngài tuyệt đối phải cẩn thận."
Kiều Nghị gật đầu: "Ta đi một mình không ổn thỏa, ngươi đi theo ta vậy."
Niên Thượng Du rất muốn tự tát mình một cái, nhưng y cố nhịn.
Thật ra trong lòng y hiểu rõ, dù có câu nói này hay không thì y đều phải đi cùng Kiều Nghị.
Niên Thượng Du đã từng rèn luyện trong lò luyện không chỉ một lần, rất quen đường, hơn nữa vào trong lò cũng có thể nhận biết phương hướng.
Kiều Nghị đến để đổi mắt, chỉ cần đi vòng quanh rìa đài sen, không cần chui vào các lỗ trên đài sen,
Nhưng quá trình này cũng rất nguy hiểm, gió lốc xung quanh đài sen vô cùng mạnh mẽ, mỗi bước đi đều phải đặt đúng vị trí chỉ định, nếu không, lỡ như bước vào bất kỳ lỗ nào trên đài sen, đến lúc ra ngoài khó nói sẽ thành hình dạng gì.
Kiều Nghị nắm chặt cánh tay Niên Thượng Du, mồ hôi chảy ròng ròng.
Không chỉ căng thẳng mà còn đau đớn, cơn gió cuồng bạo của đài sen như muốn xé rách da thịt y.
Niên Thượng Du nhắc nhở: "Chủ công, cứ đi theo ta, trong lòng chỉ nghĩ một điều, đổi một đôi mắt mới, tuyệt đối đừng nghĩ đến chuyện khác."
Đi trên đài sen nửa tiếng, mí mắt Kiều Nghị lật lên, hai nhãn cầu rơi ra khỏi hốc mắt.
Dưới cơn đau nhức dữ dội, Kiều Nghị rơi vào hôn mê.
Niên Thượng Du đưa Kiều Nghị rời khỏi đài sen, trở về phủ đệ nằm nghỉ, vài giờ sau, Kiều Nghị mở mắt ra, nhìn thấy Niên Thượng Du.
Y nhìn thấy rồi.
Trong mắt y mọc ra hai nhãn cầu mới, tuy kích thước hơi nhỏ hơn hốc mắt một chút, nhưng thị lực cơ bản đã hồi phục.
Tinh thần Kiều Nghị rất phấn chấn, ngồi dậy trên giường, nói với Niên Thượng Du: "Mang văn thư quan trọng đến đây, ta muốn phê duyệt từng cái, gọi Công bộ Thượng thư tân nhiệm đến gặp ta, ta muốn kiểm tra tiến độ sửa chữa tế đàn."
"Chủ công, đừng quá nóng vội."
"Gọi tất cả sứ giả đi sứ Thổ Phương quốc đến đây, ta muốn hỏi từng người một, còn phải chuẩn bị vài câu hỏi, khảo hạch tại chỗ một phen."
"Chủ công, vẫn nên nghỉ ngơi một chút đi."
"Không có thời gian nghỉ ngơi, mang văn thư của mấy tướng lĩnh tân nhiệm đến đây, có vài người cần phải cân nhắc lại."
"Chủ công." Niên Thượng Du lại cắt ngang lời Kiều Nghị: "Ngài vẫn nên..."
Kiều Nghị nổi giận: "Ta làm việc còn cần ngươi chỉ điểm sao?"
Tách!
Một giọt máu tươi rơi xuống vạt áo Kiều Nghị.
Tầm nhìn của Kiều Nghị có chút mơ hồ.
Niên Thượng Du cúi đầu nói: "Chủ công, mắt ngài chảy máu rồi."
Trước mắt Kiều Nghị tối sầm, tâm trạng cũng theo đó mà u ám đi.
***
Trong Tùy Thân Cư, Lý Bạn Phong ôm Hồng Liên cười hỏi: "A Liên, ngươi có từng thấy lò luyện của nội châu chưa?"
"Chưa thấy, thứ đó ở thành Cửu Trọng của Triều Ca, muốn gặp một lần thật sự quá khó."
"Nhưng ta nghe nói lò luyện ở Triều Ca trông giống hệt ngươi."
"Có chuyện trùng hợp vậy sao? Chắc đều là lời đồn, không đáng tin."
"Nếu như ta tận mắt nhìn thấy thì sao?"
Lý Bạn Phong thật sự đã tận mắt nhìn thấy, Bạn Phong Dần cũng là Lý Bạn Phong, hắn ở trong cái bóng của Hí Chiêu Phụ, tận mắt chứng kiến lò luyện nở hoa.
Hồng Liên suy nghĩ rồi nói: "Chắc là người nội châu đã gặp ta, thấy ta phi phàm nên đã mô phỏng theo hình dáng của ta để làm ra một cái lò luyện, nhưng họ không bắt chước được tinh túy, ta không ăn đồ sống, nhưng ta nghe nói lò luyện của nội châu thứ gì cũng ăn."
Lý Bạn Phong gật đầu: "Ta tạm thời tin đây là thật, ngươi là do Thiên Nữ tạo ra, lò luyện có phải cũng liên quan đến Thiên Nữ không?"
Hồng Liên cười: "Quan hệ giữa ta và Thiên Nữ đúng là rất tốt, nhưng không biết lời đồn từ đâu mà có, cứ nói ta là do Thiên Nữ tạo ra, lời đồn này hoang đường như vậy mà người đời lại đều tin."
Lý Bạn Phong nhìn Triệu Kiêu Uyển.
Thiên Nữ là chủ nhân của Hồng Liên, Hồng Liên là do Thiên Nữ tạo ra, đây gần như là thường thức ở Phổ La Châu, sao chuyện này lại có thể lòi ra biến số?
Triệu Kiêu Uyển hỏi: "Ngươi nói không phải Thiên Nữ, vậy rốt cuộc ai đã tạo ra ngươi?"
Giọng điệu Hồng Liên có chút khinh bỉ: "Sao các ngươi đều nghĩ ta được tạo ra vậy? Thuở trời đất mới mở, mưa lớn ba năm, sau cơn mưa, trên mặt đất có thêm một cái ao, trong ao mọc ra một đóa hoa sen, đóa hoa sen đó chính là ta."
Lý Bạn Phong rất khinh thường: "Nói gì mà trời đất mới mở? Ta vẫn biết sơ qua về quá trình hình thành hành tinh."
Hồng Liên đong đưa: "Không phải nói hành tinh, mà ta nói là trời đất Phổ La Châu mới mở."
Triệu Kiêu Uyển cảm thấy đây không phải lời nói thật: "Thuở trời đất mới mở có hạt sen sao? Không có hoa sen thì lấy đâu ra hạt sen?"
Hồng Liên xòe lá sen: "Câu này hỏi đúng chỗ hiểm rồi, không có hoa sen thì lấy đâu ra hạt sen? Không ai nói rõ được là hạt sen có trước hay hoa sen có trước, vì vậy đều gọi ta là Huyền Sinh Hồng Liên."
Lý Bạn Phong nghe vậy thì gật đầu lia lịa, hắn cảm thấy Hồng Liên nói có lý, nhưng trong đó cũng có một vấn đề: "A Liên, giả thuyết này của ngươi cũng áp dụng được với trứng gà, vậy sao lại không có Huyền Sinh Trứng Gà nhỉ?"
Hồng Liên tức giận: "Ta nói thật cho ngươi biết, ngươi lại không tin ta, muốn nói sao thì nói đi, dù sao ta cũng chưa từng thấy lò luyện của nội châu."
Trên bức tường của ngũ phòng hiện ra một khung cảnh, Niên Thượng Du đang đi đi lại lại trong sân, y lại đến thành Vô Biên tìm Lý Thất.
Triệu Kiêu Uyển hỏi: "Tướng công, sao không nói chuyện giá cả với hắn?"
Lý Bạn Phong lắc đầu: "Nếu là người khác thì ta đã bàn chuyện làm ăn với hắn rồi, nhưng người này thì còn phải để hắn chờ thêm vài ngày nữa."
Hồng Oánh hỏi: "Người này có gì đặc biệt sao?"
"Hắn không có gì đặc biệt, nhưng chủ nhân của hắn đặc biệt, Kiều Nghị vừa mới mù, vẫn chưa quá khó chịu, ta phải để hắn khó chịu thêm vài ngày nữa."
Hồng Oánh lập tức hiểu ra: "Thất Lang dùng chiêu này hay lắm, lúc ta mới mù cũng không để ý lắm, coi như nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng qua mấy ngày thì không chịu nổi nữa, cứ tối thui như vậy khiến ta thật sự sắp phát điên.
Lúc đó ta chỉ nghĩ, nếu ai có thể làm cho mắt ta nhìn lại được, bảo ta làm gì cũng được hết, nhưng mà Thất Lang à, ngươi cũng đừng kéo dài thời gian quá, đợi lâu ngày, ta cũng quen rồi, ngược lại không còn khó chịu như vậy nữa, giá cả cũng không dễ thương lượng đâu."
Triệu Kiêu Uyển nhắc nhở Lý Bạn Phong: "Tướng công, lò luyện của nội châu có nhiều thủ đoạn, không chừng có thể đổi mắt cho Kiều Nghị, nếu Kiều Nghị bí quá hóa liều, tướng công có thể sẽ mất nhiều hơn được."
Lý Bạn Phong đã nghĩ đến bước này: "Đổi mắt chắc không khó lắm, nhưng đổi mắt rồi lại không đổi được mầm bệnh, cuối cùng hắn vẫn là một kẻ mù lòa, nếu hắn có thể đổi cả thân thể thì ta mới coi hắn là kẻ có gan."
***
Niên Thượng Du không gặp được Lý Thất, trở về Triều Ca, y hiến kế cho Kiều Nghị: "Chủ công, hay là lại đến lò luyện một lần nữa."
Kiều Nghị hỏi: "Đến lò luyện có ích gì? Đổi mắt một lần nữa thì có thể đảm bảo không tái phát hay sao?"
"Nếu đổi mắt không được thì dứt khoát đổi cả thân thể luôn!"
Kiều Nghị ném bút lông về phía Niên Thượng Du, vì mắt không nhìn thấy nên bút lông không trúng, chỉ làm văng mực đầy mặt Niên Thượng Du, rơi xuống một đống văn thư.
Dù có tức giận đến đâu, Kiều Nghị vẫn coi trọng chính vụ nhất, vừa nghe tiếng động không đúng, Kiều Nghị vội hỏi: "Làm bẩn văn thư nào rồi?"
Niên Thượng Du kiểm tra một lượt: "Văn thư quan trọng chỉ có một bản, là mật báo do Thư Vạn Quyển gửi tới."
Kiều Nghị chưa xem bản mật báo này, Niên Thượng Du đọc một lượt, nội dung chủ yếu là Thư Vạn Quyển đã trúng mầm bệnh, chuẩn bị rời khỏi Đao Quỷ Lĩnh.
Kiều Nghị vô cùng bất mãn với Thư Vạn Quyển, từng là một trong những chiến lực mạnh nhất Phổ La Châu, bây giờ lại thảm hại như vậy trước mặt một hậu bối bệnh tu, thật sự không thể nào chấp nhận được: "Không phải hắn có kỹ pháp Thiên Hợp sao? Ngay cả mầm bệnh cũng không chống đỡ nổi?"
Niên Thượng Du không biết Thư Vạn Quyển bị thương nặng, y cũng cảm thấy hành động của Thư Vạn Quyển rất khác thường.
Nhưng Kiều Nghị đã hỏi, ít nhất cũng phải đưa ra một lời giải thích: "Thứ như mầm bệnh này, không nhìn thấy, không sờ được, một khi đã dính phải, nếu không diệt tận gốc thì rất có thể sẽ tái phát, Thư hầu bị trúng kế trên Đao Quỷ Lĩnh cũng là chuyện hợp tình hợp lý."
"Mầm bệnh?" Kiều Nghị dường như có chút giác ngộ: "Mắt của ta chẳng lẽ là do mầm bệnh gây ra?"
Niên Thượng Du cảm thấy không thể nào: "Thôi Đề Khắc ở xa tận Đao Quỷ Lĩnh, Ăn Mày Lục Thủy cũng không xuất hiện ở chỗ chúng ta, ngài lại chưa từng đến Phổ La Châu thì sao có thể nhiễm mầm bệnh được?"
Kiều Nghị thì thầm: "Lý Thất đã xem bức thư đó, bị thương ở mắt, thông qua khế thư liên lụy đến ta, trên thư có tên của Đan Thành Quân, Thư Vạn Quyển ở Đao Quỷ Lĩnh không chịu ra sức, mầm bệnh đến từ Thôi Đề Khắc... cách trở muôn sông ngàn núi mà ở đây lại có cấu kết!"
Manh mối rất nhiều, nhưng hiện tại chưa thể xâu chuỗi lại với nhau.
Kiều Nghị ra lệnh cho Niên Thượng Du truyền đạt cho Thư Vạn Quyển: "Trong vòng ba ngày phải bắt sống Thôi Đề Khắc!"
***
Thư Vạn Quyển trốn trong một căn nhà dân, nhìn những chữ cái lần lượt hiện ra trong lòng bàn tay.
Trước đó là trong vòng ba ngày phải điều tra ra động tĩnh của Thôi Đề Khắc, bây giờ lại thành bắt sống Thôi Đề Khắc.
Gào!
Bên ngoài nhà dân vang lên tiếng gầm rú của Đao Lao Quỷ, chúng đã bao vây thôn trang này.
Đợi đến khi chúng tìm được căn nhà này, lúc đó có nói gì cũng muộn rồi.
Nhân lúc còn kịp, rút lui thôi.
***
Thành Lục Thủy, tổng sảnh Quan Phòng.
Liêu Tử Huy đưa tay trái ra, eo lắc sang trái, cười một cách quyến rũ, vừa hát vừa uốn éo: "Không sợ gió mạnh thổi tan tình nồng, muôn sông ngàn núi luôn là tình~"
Giọng hát không tệ, vũ điệu cũng khá đẹp, vấn đề duy nhất nằm ở chỗ, phần thô nhất trên toàn thân y chính là eo, mà phần uốn éo nhiều nhất cũng là eo.
Uốn éo một hồi, Liêu Tử Huy gật đầu với khán giả bên cạnh.
Khán giả ở đâu ra?
Liêu Tử Huy quay đầu nhìn lại, Lý Bạn Phong cầm cây chổi lông gà, đang uốn éo cùng y.
"Lý lão đệ, cậu đến cũng không báo trước một tiếng, làm tôi giật mình." Liêu Tử Huy dừng bước nhảy, chỉnh lại quần áo.
Lý Bạn Phong vẫn chưa thỏa mãn: "Chúng ta đừng dừng lại, hát tiếp đi, dáng người của anh không tệ, đợi anh nghỉ hưu, tôi tìm cho anh một công việc ở Tiêu Dao Ổ, Quan Phòng Tổng sứ lên sân khấu biểu diễn chắc còn đắt khách hơn cả Khương Mộng Đình."
"Tôi sẽ coi lời này là thật, đợi sau khi nghỉ hưu, ngày nào tôi cũng đến Tiêu Dao Ổ biểu diễn."
Liêu Tử Huy mời Lý Bạn Phong ngồi xuống ghế sofa: "Lão đệ, tìm tôi có chuyện gì?"
"Anh nói trước đi, có chuyện gì mà vui vậy?"
Liêu Tử Huy nói: "Hòa đàm giữa Thổ Phương quốc và Thương quốc đã thành công."
Nhanh như vậy đã đàm phán xong rồi sao?
"Điều kiện hòa đàm của Thổ Phương quốc là gì?"
Kiều Nghị là người biết làm ăn, Lý Bạn Phong biết thương vụ này y chắc chắn sẽ kiếm đậm một vố lớn.
Liêu Tử Huy lắc đầu: "Chuyện này tôi không biết, chuyện này giấu rất kỹ, nhưng dù điều kiện là gì, chiến tranh không xảy ra nữa, Phổ La Châu yên ổn, ngoại châu cũng yên ổn, sao tôi có thể không vui cho được?"
"Chuyện này chưa chắc đâu, hai bên họ không đánh nhau nữa, sao lại không thể rảnh tay để đánh Phổ La Châu?" Lý Bạn Phong cảm thấy Liêu Tử Huy vui mừng quá sớm.
"Không thể nào!"
Liêu Tử Huy lấy ra bốn chén trà: "Hai cái này là Thương quốc và Thổ Phương quốc, hai nước này sát nhau, hai cái này là Hoàn quốc và Phổ La Châu, hai nước này cũng sát nhau, Thổ Phương quốc đã thua trận, chắc chắn không còn sức đánh nữa, nếu Thương quốc đánh tới, Hoàn quốc và Phổ La Châu phải cùng nhau liều mạng với họ.
Thổ Phương quốc ở bên cạnh chờ báo thù, cậu thấy Thương quốc có dám đánh hay không? Tôi đoán mấy năm tới chắc chắn sẽ không có chuyện gì, đợi vài năm nữa, tôi cũng nghỉ hưu rồi, Phổ La Châu lớn như vậy, tôi sẽ tìm một nơi sống cuộc sống yên ổn qua ngày."
Lý Bạn Phong không bình luận gì, điều Liêu Tử Huy nói là lẽ thường, nhưng khó nói lẽ thường nhất định sẽ có tác dụng.
"Liêu đại ca, tôi muốn anh giúp tôi tìm một người, anh có biết tung tích của Khổng Phương tiên sinh không?"
Nụ cười của Liêu Tử Huy biến mất: "Lão Thất, cậu đã chiếm thành phố ngầm của người ta rồi, cũng nên dừng lại đi thôi, Khổng Phương tiên sinh là tông sư một đời, hắn bị người bán hàng rong hạn chế, có lúc không dám dùng hết sức, cậu cũng không thể cứ bám lấy người ta, nhất quyết phải đuổi cùng giết tận chứ."
Đừng tưởng Liêu Tử Huy ngày nào cũng ở sảnh Quan Phòng, chuyện lớn chuyện nhỏ ở Phổ La Châu y cũng biết không ít đâu.
Lý Bạn Phong nói: "Tôi tìm Khổng Phương tiên sinh là để giảng hòa."
"Vậy sao?"
Liêu Tử Huy không tin: "Lão đệ, tôi thật sự không biết Khổng Phương tiên sinh ở đâu, chuyện này thật sự không giúp được cậu."
"Vậy anh có biết tung tích của Mục Nguyệt Quyên không?"
Liêu Tử Huy do dự một lúc, nếu lại nói không biết thì chắc Lý Thất sẽ không đi.
Y mở tủ sách, lấy ra một hàng sách, từ trong ngăn bí mật lấy ra một cuộn tranh.
"Bức tranh này là Mục Nguyệt Quyên đặc biệt tặng cho tôi, có ba phần xác suất tìm được chính Mục Nguyệt Quyên, có ba phần xác suất tìm được mỹ nữ do Mục Nguyệt Quyên vẽ ra, có ba phần xác suất hoàn toàn không nhìn thấy người, đi một vòng có thể ra ngoài, còn có một phần xác suất bị kẹt trong tranh không ra được, cậu cầm lấy thử vận may đi."
Lý Bạn Phong cầm bức tranh đi, trở về Tiêu Dao Ổ, treo lên tường, gọi Bạn Phong Ất ra: "Đi đi."
Đây là một bức tranh sơn thủy công bút, cảm giác phối cảnh rất mạnh, phong cách vẽ vô cùng tả thực.
Bạn Phong Ất đứng trước cuộn tranh một lúc rồi nói: "Ngươi nghĩ ta có thể tìm được Mục Nguyệt Quyên sao?"
Lý Bạn Phong rất lạc quan: "Tìm được thì coi như kiếm được, không tìm được thì ngươi về, chúng ta thử thêm vài lần nữa, nếu thật sự không tìm được thì ta đến thành Thất Thu đốt nhà của Khổng Phương tiên sinh."
Khổng Phương tiên sinh có một đám mây trên trời, có thể nhìn thấy rất rõ ở thành Thất Thu, Lý Bạn Phong đã từng dùng kỹ pháp Vân Môn đưa nương tử đến đó một lần.
Bạn Phong Ất vẫn có chút lo lắng: "Nếu ta không về được thì sao?"
"Xác suất một phần làm gì dễ dàng để ngươi gặp phải như vậy? Mau đi đi!"
Bạn Phong Ất đi vào cuộn tranh, một tiếng sau thì ra ngoài: "Ngươi đi đốt nhà ở thành Thất Thu đi!"
"Vội gì đốt nhà, không tìm được cũng không sao, dù gì ngươi cũng thử lại một lần nữa đi."
"Không cần thử nữa, ta đã tìm thấy Mục Nguyệt Quyên rồi, ả ở nhà của Khổng Phương tiên sinh, ngôi nhà trên đám mây."
***
Triều Ca, thành Lục Trọng, Kiều Nghị mân mê lọ thuốc trên bàn, hỏi Niên Thượng Du: "Đây chính là thuốc bột khuy tu?"
Niên Thượng Du sửa lại: "Thứ này không thể gọi là thuốc bột khuy tu, đây là thuốc dẫn đạo của ngoại châu, gọi là khuy tham giả!"
Lọ thuốc này là do Thương quốc tự bào chế, công thức là do Thổ Phương quốc cung cấp.
Thổ Phương quốc đã cung cấp công thức của hai mươi loại thuốc dẫn đạo ám năng giả, đây là điều kiện hòa đàm do Kiều Nghị đưa ra, Thổ Phương quốc đã đồng ý.
Kiều Nghị thật sự không muốn chọn khuy tham giả, y muốn trở thành một vị văn tu, trước đó còn học qua một số kỹ pháp gần giống với kỹ pháp văn tu.
Nhưng bây giờ mắt mũi không tốt, y cũng không thể cứ mãi không gặp người, muốn ổn định triều chính thì chỉ có thể tạm thời dùng kỹ pháp của khuy tham giả để chống đỡ.
Kiều Nghị nghiến răng, cầm lọ thuốc lên uống cạn.
Nằm trên giường nghỉ ngơi một lúc, Kiều Nghị nói với Niên Thượng Du: "Bên phía Lý Thất vẫn chưa có hồi âm sao?"
Niên Thượng Du nói: "Ta nghe tỷ muội La gia nói hắn đã về Phổ La Châu rồi, ngài cũng biết quy củ của Phổ La Châu, ta cũng không tiện đi hỏi nữa."
"Vậy thì để Sở Thiếu Cường đi hỏi, bên phía Thư Vạn Quyển có trả lời không?"
"Vừa hỏi rồi, hắn nói không thể làm gì được."
"Bảo hắn lập tức trở về Triều Ca, chuyện ở Đao Quỷ Lĩnh, hắn phải cho ta một lời giải thích! Bảo Dược Phòng dốc toàn lực chế thuốc, Đãng Khấu Doanh phải tăng cường luyện tập!"