Lão Tàu Hỏa vào doanh trại Đãng Khấu Quân, dùng khoảng mười mấy phút để dọn dẹp sơ qua khu trại.
Ông không quan tâm sốt vàng bên trong, nhưng thi thể thì phải thu dọn, bao gồm cả hạt giống bồ công anh bên trong đều phải nhặt hết đi, những thứ này không thể để lại cho nội châu.
Lão Tàu Hỏa ra khỏi doanh trại, lão Từ tiến lên chào hỏi: "Thập Bát Luân, ngươi chạy về từ nội châu lúc nào vậy?"
Lão Tàu Hỏa tươi cười, khẽ gật đầu.
Từ Hàm nhíu mày: "Ta hỏi ngươi lúc nào, ngươi gật đầu là có ý gì?"
Lão Tàu Hỏa chỉ lên doanh trại trên đầu, ý ông là doanh trại này sắp bay đi rồi.
Lão Từ gật đầu: "Ta biết doanh trại nội châu sẽ bay, nhưng với bản lĩnh của ngươi thì chắc là giữ được doanh trại này chứ?"
"Ta..."
Lão Tàu Hỏa dừng một lúc, rồi "ọe" một tiếng nôn thốc nôn tháo, nôn đến mức sạch hết mật xanh mật vàng rồi mới dừng lại.
Lão Từ ngạc nhiên: "Ngươi nôn cái gì vậy? Lúc đến bị say thuyền hả?"
"Còn hỏi ta nôn cái gì?"
Lão Tàu Hỏa bừng lửa giận: "Ngươi làm ra mùi này cũng quá nồng rồi, lúc ta vào đã nín thở, vậy mà vẫn không chịu nổi."
Lão Từ bật cười: "Nội châu hiếm khi bày thế trận lớn cỡ đó, không phải nên tiếp đãi chu đáo hay sao?"
"Hiếm thấy ngươi nhiệt tình như vậy, gửi hết một phòng sốt vàng đến nội châu đi…"
Lão Tàu Hỏa không nói hết câu, với năng lực hiện tại của ông, vì thiếu thủ đoạn của công tu nên không thể ngăn cản doanh trại này quay về Thương quốc.
Lão Từ không hỏi thêm, ông nhảy vào doanh trại, thu hết toàn bộ số sốt vàng còn sót lại, không để lại chút mùi nào.
Lão Tàu Hỏa tức giận: "Sao ngươi không thu lại sớm hơn, vừa rồi cứ phải khiến ta buồn nôn!"
Từ Hàm đứng trên thuyền, nhìn sóng vỗ, hút tẩu thuốc: "Làm nông dân cả đời, chạy ra biển làm trò cười cho thiên hạ, ta cũng thấy hơi ngại."
Lão Tàu Hỏa cười đến mức ho sặc sụa: "Ngươi đang đợi ta khen ngươi? Trận này ngươi đánh quả thực không tệ, nhưng có một câu ta phải nói rõ với ngươi, ta vừa xem thi thể, da của đám người nội châu này còn mỏng, chưa nuôi ra hồn ra xác, không được coi là Đãng Khấu Quân thành hình.
Ngoài ra, nội châu đến quá gấp gáp, trong quân doanh không bố trí nhiều tu giả, nếu có phong tu nào ở đây thì trận này của ngươi cũng không dễ đánh đâu, Kiều Nghị không phải người sẽ chịu thiệt hai lần, lần sau ngươi phải đổi cách khác đi."
Từ Hàm lắc đầu: "Cách lần sau không cần ta đổi, sẽ có người đổi."
Ông nhìn Trương Vạn Long, nhìn rất lâu.
Lý Bạn Phong đưa cho Trương Vạn Long năm viên Huyền Uẩn Đan và hai mươi hạt hướng dương, cũng cho Đàm Kim Hiếu và Tiểu Căn Tử không ít thù lao.
Trương Vạn Long ngẩng đầu nhìn trời: "Nếu năm hòn đảo này cứ ở lại đây thì tốt biết mấy, tôi có thể trồng được nhiều thứ tốt hơn ở nơi có mặt trời."
Lý Bạn Phong nhìn doanh trại của nội châu: "Thứ này một thời gian nữa sẽ đi, năm hòn đảo vẫn phải quay về hang động."
"Hang động thì hang động, chúng ta có cả đống cách."
Trương Vạn Long bật cười, cùng Lý Bạn Phong ăn đào.
Ba ngày sau, khối cầu khổng lồ lơ lửng trên không trung từ từ biến mất, năm hòn đảo nhanh chóng di chuyển trên biển, quận Bạch Chuẩn lại sắp trở về hang động.
Lão Tàu Hỏa ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, ông từng nghiên cứu cơ chế của năm hòn đảo này, nhưng đoạn ký ức đó không nằm trong cơ thể hiện tại của ông.
***
Doanh trại trở về, mở cửa, bên trong trống không.
Không tìm thấy người sống, cũng không tìm thấy thi thể, thậm chí ngay cả dấu vết giao chiến cũng không tìm thấy.
Nhưng Kiều Nghị đã hiểu một sự thật rằng, trận đầu của Đãng Khấu Doanh thất bại, toàn quân bị diệt.
Ngồi trong phủ đệ, Kiều Nghị xoa xoa trán, nhìn Niên Thượng Du nói: "Là ta đã xem thường quận Bạch Chuẩn."
Niên Thượng Du nhắc nhở: "Chủ công, trận này khác với trước đây, chúng ta phải có lời giải thích."
Trước đây đánh quận Bạch Chuẩn đều là để lệ nhân mang đầy vũ khí xuống liều mạng, lệ nhân chết thì thôi.
Còn chiến dịch đánh quận Bạch Chuẩn lần này đều phái đám con cháu hoàng gia đi, chắc chắn phải có lời giải thích.
Kiều Nghị suy nghĩ một chút, bảo Niên Thượng Du soạn văn thư: "Hàn Khánh vi phạm quân lệnh, tham công đánh bừa, khiến trận này thất bại, ba ngàn tướng sĩ không ai may mắn thoát khỏi, Hàn Khánh tử trận, miễn truy cứu, ban trợ cấp theo lệ cho gia quyến tướng sĩ."
Niên Thượng Du nhanh chóng viết xong văn thư, đưa cho Kiều Nghị xem qua một lượt, rồi lập tức chuyển cho Binh bộ.
Binh bộ biết rất rõ lần xuất chinh này không liên quan gì đến tham công đánh bừa, nhưng cứ đổ chuyện này lên đầu Hàn Khánh, hắn ta cũng không còn gì để nói.
Những người khác có thể giải thích qua loa, nhưng bản thân Kiều Nghị lại khó giải thích.
Trận này thua rất thảm, Kiều Nghị cần phải biết tại sao mình thua.
Chuyện này rất khó điều tra, vì Kiều Nghị không biết trên chiến trường rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng bỏ qua yếu tố đối thủ, Kiều Nghị nhận ra phe mình đã phạm một số sai lầm.
Một là quá tin tưởng vào Thiên Phu Lục Lực Trận, binh sĩ Đãng Khấu Doanh huấn luyện chưa đủ, không có năng lực ứng phó với ác chiến.
Hai là thành kiến đối với quận Bạch Chuẩn quá sâu, cho rằng núi cao đường xa là chuyện không thể thay đổi, nghĩ trận đại chiến này quá dễ dàng.
"Nếu không phải quá vội vàng, đợi thêm một thời gian nữa thì tuyệt đối không đến nỗi toàn quân bị diệt."
Kiều Nghị liên tục thở dài, rồi lại nhớ ra một chuyện: "Tin tức về thành Chẩm Đầu rốt cuộc là thật hay giả?"
Niên Thượng Du không muốn nhắc đến chuyện này, nhưng Kiều Nghị đã hỏi, y cũng không thể qua loa: "Thuộc hạ đã hỏi mật thám, mật thám trả lời rằng, những người vừa tỉnh lại trước đó lại ngủ rồi."
Lại ngủ rồi.
Lại ngủ chứng tỏ Địa Đầu Thần đã quay về, chứng tỏ Triệu Lãn Mộng hoàn toàn không chết.
Vậy tin tức trước đó là sao?
Kiều Nghị nhìn Niên Thượng Du từ trên xuống dưới.
Dưới cái nhìn chăm chú, Niên Thượng Du cảm thấy như có con dao đang lách trong khe xương.
Kiều Nghị lại bổ sung thêm một điều vào lỗi lầm của mình: làm việc không cẩn thận, tin tức không chính xác, nghe một phía tin một phía.
Trong lòng Niên Thượng Du cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.
Có những chuyện nhất định không thể nói rõ.
Kiều Nghị nói bản thân làm việc không cẩn thận, đó là nói nhảm, y đã so sánh tin tức từ các phía qua lại mấy lần.
Nếu nói tin tức không chính xác thì cũng không đúng, tin tức của Sở Thiếu Cường chắc chắn có vấn đề, nhưng tin tức của mật thám nhà mình cũng không chính xác hay sao?
Đáng ghét nhất chính là câu nghe một phía tin một phía này.
Nghe ai? Tin ai?
Điều này chẳng khác nào đổ tội lên đầu Niên Thượng Du.
Tin tức về thành Chẩm Đầu đều không phải Niên Thượng Du đi dò la, có cái từ Sở Thiếu Cường, có cái từ Mã Thần Tinh, còn có cái từ mật thám của chính Kiều Nghị.
Niên Thượng Du chỉ là người truyền lời, sao có thể tính món nợ này lên đầu y được chứ?
Nhưng nhìn từ góc độ của Kiều Nghị, những tin tức này đều từ miệng Niên Thượng Du mà ra.
Dưới cái nhìn chằm chằm của Kiều Nghị, Niên Thượng Du run rẩy rất lâu, chợt nghe Kiều Nghị thở dài một tiếng: "Chung quy vẫn là ta nóng vội, tiến độ khai hoang của mười ba mảnh tân địa kia ra sao rồi?"
Niên Thượng Du đáp: "Tiến triển tạm ổn, đã khai hoang được hai phần."
Kiều Nghị hỏi: "Người bán hàng rong đã hỏi qua chưa?"
Niên Thượng Du đặc biệt nhấn mạnh: "Ta nghe Thư Vạn Quyển nói người bán hàng rong đã đến xem, nhưng không nói gì."
Kiều Nghị gật đầu: "Mười ba mảnh đất này chính là người bán hàng rong hứa cho Hà Gia Khánh, hắn đã gật đầu rồi thì chúng ta cũng không cần bận tâm, thúc giục Thư Vạn Quyển tìm thêm người, gấp rút khai hoang."
Nói xong chuyện của Thư Vạn Quyển, Kiều Nghị lại hỏi: "Đan Thành Quân ở Phổ La Châu quấy nhiễu bao nhiêu ngày rồi?"
Niên Thượng Du cẩn thận trả lời: "Hai ngày."
Kiều Nghị nghe vậy khẽ cười.
Trước khi khai chiến, Kiều Nghị lệnh cho Đan Thành Quân đến Phổ La Châu quấy nhiễu, để lão làm rối loạn thêm một bước hành động của người bán hàng rong.
Kết quả là trận chiến đã kết thúc, qua mấy ngày rồi, Đan Thành Quân mới mò đến Phổ La Châu.
Lão đến Phổ La Châu làm gì còn chưa biết, nhưng nếu làm lớn chuyện, Kiều Nghị còn phải giúp lão giải quyết hậu quả.
Theo Niên Thượng Du thấy, cả Đan Thành Quân và Thư Vạn Quyển đều có hai lòng, đây chắc chắn là lỗi của Kiều Nghị.
Nhưng Kiều Nghị không nghĩ vậy.
Chuyện này y không hề để trong lòng, thậm chí còn muốn khen thưởng cho Đan Thành Quân và Thư Vạn Quyển.
"Thượng Du, phần thưởng ngươi xem mà cho, nếu đều vì triều đình mà ra sức lớn, tuyệt đối đừng bạc đãi hai vị này."
Niên Thượng Du đáp một tiếng, y thật sự không hiểu câu nào của Kiều Nghị là thật lòng.
Kiều Nghị lại dặn dò một câu: "Phần thưởng của hai người họ phải cho gần như nhau, để tránh sau này họ so bì."
"So bì?"
Niên Thượng Du càng không hiểu: "Chủ công, ý ngài là Đan Thành Quân và Thư Vạn Quyển có qua lại với nhau?"
"Chắc chắn có."
Kiều Nghị cười nói: "Ngươi tin không, chúng ta vừa gửi phần thưởng đi, hai người họ sẽ lập tức thông báo cho nhau."
***
Đêm khuya, Thư Vạn Quyển gặp Đan Thành Quân ở núi Huyết Nha.
"Chúng ta nhất thiết phải gặp nhau ở đây sao?"
Đan Thành Quân cảm thấy nơi này rất thích hợp: "Hai chúng ta đều nói thật thì có gì không ổn? Chẳng lẽ ngươi có tâm tư gì muốn giấu ta? Nói đi, gần đây ngươi có chuyện gì mới?"
Thư Vạn Quyển nói: "Ta vừa nói ta nhận được một khoản thưởng từ Triều Ca, tám viên Huyền Uẩn Đan."
"Đây có gì là mới? Ta cũng nhận được một khoản thưởng, cũng là tám viên."
Núi Huyết Nha không có gì thay đổi, chứng tỏ Đan Thành Quân nói thật, cả hai đều nhận được tám viên đan dược.
"Tại sao lại trùng hợp như vậy?" Thư Vạn Quyển có chút căng thẳng.
"Trùng hợp cái gì?"
Đan Thành Quân không mấy để tâm: "Ngươi thuê một người làm tạp dịch còn phải trả công cho người ta, chúng ta ra ngoài làm việc, cho mấy viên đan dược không phải là chuyện đương nhiên hay sao? Nếu không cho gì hết thì chẳng phải chúng ta thành lệ nhân luôn rồi?"
Thư Vạn Quyển lắc đầu: "Vô công bất thụ lộc, gần đây ta chẳng lập được công lao gì cho triều đình."
Ánh mắt Đan Thành Quân thay đổi: "Đây chính là điểm mà ta không ưa được ở ngươi, hóa ra không có công lao thì không được nhận tiền công? Ngươi thật sự coi mình là lệ nhân rồi? Gần đây ngươi làm những việc gì rồi?"
Thư Vạn Quyển cân nhắc từ ngữ: "Ta đang khai hoang ở tân địa."
Đan Thành Quân không hiểu lắm: "Ngươi khai hoang làm gì? Chẳng lẽ muốn về Phổ La Châu làm địa chủ sao?"
Thư Vạn Quyển lại nói: "Đây là lệnh của triều đình."
Nếu lão ta nói gộp lại: “Ta đang vì triều đình khai hoang ở tân địa”, thì đá của núi Huyết Nha sẽ nổ tung, lão ta không phải đang khai hoang cho triều đình.
Nhưng nếu câu này tách thành hai câu thì cả hai câu đều là sự thật.
"Triều đình lệnh cho ngươi khai hoang, đây là muốn chiếm chính địa!"
Đan Thành Quân mỉm cười: "Người bán hàng rong không quản chuyện này?"
"Hiện tại chưa thấy hắn đến quản." Câu này của Thư Vạn Quyển vẫn là sự thật.
Đan Thành Quân vỗ đùi: "Có thể qua mặt được người bán hàng rong, điều đó chứng tỏ ngươi làm việc rất tốt, nếu ta là Kiều Nghị, ta cũng sẽ thưởng cho ngươi."
Thư Vạn Quyển cảm thấy nói tiếp sẽ lộ sơ hở, vội vàng chuyển chủ đề: "Triều đình bảo ngươi đến Phổ La Châu làm gì?"
"Bảo ta đến gây rối cho người bán hàng rong, nói là quấy nhiễu."
Đan Thành Quân cười khinh miệt: "Kiều Nghị không nói cho ta biết tại sao phải quấy nhiễu, những việc ta làm trong mắt hắn đều là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, nhưng ta đã từng trải qua chuyện này, quấy nhiễu chẳng khác nào liều mạng cùng người bán hàng rong.
Loại chuyện này còn mong ta thật sự ra sức cho hắn, Kiều Nghị quá xem trọng bản thân rồi, lần này ta đến Phổ La Châu là muốn xác nhận một chuyện, Tôn Thiết Thành có được Huyền Sinh Hồng Liên, chuyện này rốt cuộc là thật hay giả?"
Thư Vạn Quyển nói: "Theo tin tức ta biết thì là thật."
"Vậy tại sao lại có tin nói bên phía ngoại châu có được Hồng Liên?"
Ở núi Huyết Nha này, Thư Vạn Quyển phải trả lời thành thật: "Ta nghe tin là, ngoại châu lấy được Huyền Sinh Hồng Liên từ cầu Diệp Tùng, trên đường vận chuyển đến ngoại châu, Hồng Liên bị trộm mất, qua tay mấy người rồi đến tay Tôn Thiết Thành, đây là lời giải thích của Sở Thiếu Cường với Triều Ca, là thật hay giả thì ta không rõ."
Đan Thành Quân nói: "Tuy Sở Thiếu Cường rất ranh mãnh, nhưng chuyện này ta nghĩ hắn không dám nói dối, ta chuẩn bị đến thành Ngu Nhân xem thử, thương lượng với lão Tôn xem có thể mượn Hồng Liên dùng một chút không."
"Ngươi muốn đi tìm Tôn Thiết Thành?" Thư Vạn Quyển không dám tin đây là sự thật.
"Tìm hắn thì sao?"
Đan Thành Quân cảm thấy chuyện này rất hợp tình hợp lý: "Bao nhiêu năm trôi qua rồi, chẳng lẽ hắn còn thù dai hay sao? Năm đó tốn bao nhiêu công sức, kết quả chẳng được gì, bây giờ cùng hắn ôn lại chuyện cũ, biết đâu còn xin được ít thuốc bột ngu tu."
Thư Vạn Quyển nhìn chằm chằm những tảng đá xung quanh một lúc lâu, không một tảng đá nào nứt vỡ.
"Lão Đan, ngươi vừa nói thật?"
Đan Thành Quân trợn mắt: "Ta lừa ngươi làm gì? Ta vẫn luôn muốn Huyền Sinh Hồng Liên, chuyện này ngươi cũng không phải không biết."
Thư Vạn Quyển liên tục xua tay: "Ta khuyên ngươi một câu, đi nơi khác thì dễ nói, nếu ngươi dám đến thành Ngu Nhân, người bán hàng rong chắc chắn không tha cho ngươi đâu!"
Đan Thành Quân cười lớn: "Lão Thư, ngươi đúng là người thú vị, khắp thiên hạ này, ở bất cứ nơi nào, nếu người bán hàng rong bắt được ta, liệu hắn có tha cho ta không? Năm xưa nếu hắn tìm được bằng chứng thực tế chứng minh chúng ta diệt thành Ngu Nhân, ngươi nghĩ chúng ta còn sống mà thấy Phổ La Châu sao?
Ta có đến thành Ngu Nhân hay không thì có gì khác biệt? Chẳng lẽ ngươi còn tưởng cả đời không đến thành Ngu Nhân thì người bán hàng rong sẽ hòa giải với ngươi, đi mà nằm mơ giữa ban ngày đi! Ta chỉ hỏi ngươi một chuyện, ta muốn đi lấy Hồng Liên, ngươi có đi cùng ta không?"
"Không đi." Thư Vạn Quyển trả lời rất dứt khoát.
Đan Thành Quân trợn mắt: "Tại sao không đi?"
Thư Vạn Quyển giải thích: "Nhiệm vụ khai hoang rất nặng nề."
Đây là sự thật, Hà Gia Khánh thúc giục, Kiều Nghị cũng thúc giục, nhiệm vụ quả thực rất nặng nề.
Đan Thành Quân cười nói: "Ngươi thật sự định làm nha đầu sai vặt cho Kiều Nghị?"
Thư Vạn Quyển không thể trả lời, bây giờ lão ta không chỉ bị một mình Kiều Nghị sai khiến.
Đan Thành Quân cười lạnh một tiếng: "Được! Ngươi không đi, sau này ta lấy được Hồng Liên cũng không cho ngươi dùng, ngươi đừng có mà thèm."
"Ta không thèm!"
Ầm!
Một tảng đá trên núi Huyết Nha vỡ nát.
Đan Thành Quân chỉ vào Thư Vạn Quyển nói: "Ngươi xem cái nết của ngươi kìa, đến thèm cũng không dám thừa nhận, ngươi nói xem ngươi sống khổ sở đến mức nào, ta cũng thấy uất ức thay cho ngươi!"
Thư Vạn Quyển cúi đầu muốn xuống núi, Đan Thành Quân lau bàn đá: "Xa xôi đến đây một chuyến, cũng không thể để ngươi bụng rỗng quay về, ăn bữa cơm ở đây đi."
Nói xong, Đan Thành Quân gọi một tiếng, một người phụ nữ xinh đẹp trang điểm đậm, lắc lư eo thon bước đến gần Đan Thành Quân, cất giọng mềm mại hỏi: "Lão gia, ngài có gì căn dặn?"
"Rượu và thức ăn đã chuẩn bị xong chưa?"
"Sớm đã chuẩn bị xong rồi."
Người phụ nữ mỉm cười, lộ ra hai chiếc răng nanh đỏ như máu.
Ả cho hai người đàn ông khiêng lên một cái bàn, trên bàn đặt một cái tách trà có nắp, bên cạnh đặt một vò rượu.
Thư Vạn Quyển nhìn hai người đàn ông, rồi lại nhìn người phụ nữ, hỏi: "Hai vị này là?"
Người phụ nữ trả lời: "Hai người này đều là Lâm Ly, ta mới thu nhận."
Thư Vạn Quyển cảm thấy lời này không đúng: "Lâm Ly còn có thể thu nhận sao? Theo ta biết, Lâm Ly đều là tự sinh tự lớn."
Đan Thành Quân không vui: "Mời ngươi ăn bữa cơm, sao lại nhiều lời vậy? Ngươi còn thẩm vấn tình nhân của ta à."
Thư Vạn Quyển nhìn bàn đá, bĩu môi: "Chỉ có một chén thức ăn, bữa cơm này ngươi mời cũng quá keo kiệt."
"Xem thử món gì đi."
Đan Thành Quân mở nắp chén, bên trong là nửa chén Kim Nguyên Đan.
Thư Vạn Quyển lấy một viên đan dược xem thử, là loại thượng phẩm: "Thứ này ta không cần nữa."
"Biết ngươi không cần rồi, cứ cầm lấy cho người khác dùng, mấy chuyện khai hoang vặt vãnh này ngươi cũng đỡ phải tự mình làm, ta thấy xấu hổ thay cho ngươi."
Thư Vạn Quyển lại cẩn thận kiểm tra đan dược, thứ này tuyệt đối không phải luyện chế bằng thủ đoạn thông thường: "Đan dược này từ đâu ra?"
Đan Thành Quân ôm lấy người phụ nữ xinh đẹp, để ả ngồi lên đùi mình: "Đây là tình nhân của ta luyện chế trên núi Huyết Nha, mau nhận lấy đi, đợi đến khi lấy được Hồng Liên, ta còn có thứ tốt hơn cho ngươi."
***
Những viên đan dược này quả thực hữu dụng, Thư Vạn Quyển dùng Kim Nguyên Đan thu hút một nhóm người, nhóm người này có lai lịch khác nhau, có hào môn sa sút ngày xưa, có cường hào vừa mới nổi, còn có bang phái đã tạo dựng được chút danh tiếng.
Thông qua những người này, Thư Vạn Quyển tập hợp được một nhóm người khai hoang đến mười ba mảnh địa bàn để khai hoang.
Hai bên đều thúc giục, người bán hàng rong lại không quản, chi bằng làm lớn chuyện này lên!
Hà Gia Khánh có chút không yên tâm: "Tiền bối, những người này ngài đều quen biết sao?"
Thư Vạn Quyển không kiên nhẫn đáp: "Lấy đâu ra nhiều người quen biết như vậy, nếu đều tìm người quen của ta đến, chẳng lẽ bản thân ngươi không lo lắng hay sao?"
Tìm nhiều người lạ như vậy, Hà Gia Khánh cũng cảm thấy lo lắng, nhưng nhìn những mảnh địa bàn liên tục được khai phá, y lại không muốn chậm tiến độ.
Đến tối, Hà Gia Khánh dựa vào kỹ pháp hí tu trộm được, lần lượt thay đổi hơn mười mấy dáng vẻ, đi dò la từng mảnh địa bàn.
Trên địa bàn vốn thuộc về Tân Như Sương, Hà Gia Khánh vào một mảnh đất rộng ba dặm.
Người khai hoang vừa dâng tế phẩm, ngày mai chuẩn bị khảo hạch, Hà Gia Khánh đóng giả một lão già tóc bạc trắng, đi vào giữa đám người khai hoang, hỏi: "Vị nào là quản sự?"
Một chàng trai trẻ tiến lên nói: "Là tôi."
Lão già hỏi: "Hậu sinh, gọi cậu ra sao?"
"Ngài cứ gọi tôi Tiểu Sở là được, lão nhân gia, tìm tôi có việc gì?"
"Tiểu Sở, cậu là người Sở gia?"
Tiểu Sở cười đáp: "Điều này còn tùy thuộc vào việc ngài hỏi Sở gia nào, nhà chúng tôi cũng gọi là Sở gia, nhưng nếu nói đến Sở gia lớn nhất Phổ La Châu thì chúng tôi không dám trèo cao, nếu trèo cao được thì cũng không cần làm cái nghề liều mạng này."
Hà Gia Khánh lại hỏi: "Cậu tự khai hoang cho mình?"
Tiểu Sở lắc đầu: "Chúng tôi cần đất hoang này làm gì? Địa bàn này là khai hoang cho đại tiểu thư Khương gia."
"Đại tiểu thư Khương gia nào?"
"Ca Hậu Khương Mộng Đình đó!"
Hà Gia Khánh sững sờ: "Cô ta là ca sĩ, khai hoang đất làm gì?"
Tiểu Sở nói: "Người ta không muốn hát nữa thôi, lão nhân gia, ngài còn chưa biết sao, Khương Mộng Đình xuất thân không tệ, Khương gia vốn cũng là hào môn ở Phổ La Châu, những năm gần đây sa sút, Khương tiểu thư vì kế sinh nhai nên mới ra ngoài bán tiếng hát.
Bây giờ Khương tiểu thư đã tích đủ tiền, muốn gây dựng lại gia nghiệp rồi, chúng tôi chỉ cần làm tốt chuyến này, tương lai coi như đã bám được vào cành cao Khương gia rồi, sau này ở Phổ La Châu cũng có chén cơm cho anh em chúng tôi!"
Hà Gia Khánh gật đầu: "Tốt lắm, tuổi trẻ tài cao, nhưng Khương Mộng Đình là người của Tiêu Dao Ổ, Tiêu Dao Ổ là địa bàn của Lý Thất và Mã Ngũ, hai người họ có thể để cây hái tiền này đi sao?"
Tiểu Sở nói: "Lời này nói ra thật vô vị, Khương tiểu thư cũng không phải bán mình cho họ, Thất gia và Ngũ gia là người ra sao? Người ta cùng nhau làm việc thì cùng nhau phát tài, không cùng nhau làm việc thì vui vẻ chia tay."
"Nói có lý!" Hà Gia Khánh bỏ đi.
Khương Mộng Đình muốn lập thế lực riêng, chuyện này có thật không?
Một thời gian trước quả thực có tin đồn Khương gia muốn vực dậy, nhưng Lý Bạn Phong thật sự mặc kệ?
Mười ba mảnh địa bàn rất lớn, tiến độ khai hoang rất nhanh, Hà Gia Khánh cũng không thể điều tra tỉ mỉ mãi được, nhưng y cảm thấy tốt nhất nên điều tra chuyện trước mắt này một chút.
Đợi Hà Gia Khánh đi xa, Tiểu Sở gọi thuộc hạ Tiểu Chung đến, căn dặn: "Cậu về thành Lục Thủy một chuyến, đưa tin về, nói có người đến dò la."
Tiểu Chung đang định lên đường, Tiểu Sở lại đặc biệt dặn dò một câu: "Trực tiếp tìm Đại Kim Ấn, không được tiết lộ chuyện này cho người khác."
***
Trong thành Lục Thủy, Tiểu Chung kể lại sự việc cho Tần Điền Cửu.
"Cửu gia, chúng ta còn có thể khai hoang ở đó không?"
Từ khi làm Đại Kim Ấn, Tần Điền Cửu béo lên mấy vòng, thân hình cân đối hơn trước nhiều, cậu ta hỏi Tiểu Chung: "Các cậu có vi phạm quy củ không?"
Tiểu Chung lắc đầu: "Chúng tôi đều làm theo quy củ khai hoang."
Tiểu Bàn xua tay: "Vậy thì không cần sợ, tôi đã đánh tiếng với Khương cô nương rồi, lát nữa sẽ báo cho Thất gia một tiếng."
***
Lý Bạn Phong cúp điện thoại, Lão Tàu Hỏa đứng bên cạnh hỏi: "Lão Thất, cậu vừa nói đến chuyện của Hà Gia Khánh?"
"Đúng." Lý Bạn Phong không giấu giếm: "Tôi vẫn luôn cho người để ý nó."
"Hai người các cậu trước đây có quen biết đúng không?"
"Quen biết, còn khá thân."
Lão Tàu Hỏa suy nghĩ một lúc: "Chuyện giữa hai người các cậu, ta không nên xen vào, Hà Gia Khánh làm việc nhiều lúc rất không đàng hoàng, nhưng có những việc hắn thật sự muốn làm, cũng nên làm, thì nên cho hắn một cơ hội."
Lý Bạn Phong gật đầu: "Đã cho nó cơ hội rồi, nhưng làm bất cứ việc gì cũng phải có giới hạn."
"Điều này không sai, quả thực nên có giới hạn…"
Lão Tàu Hỏa vốn vui vẻ bỗng trở nên trầm mặc, dường như không phải vì chuyện của Hà Gia Khánh.
Im lặng một hồi lâu, Lão Tàu Hỏa lên tiếng: "Ta cũng muốn tìm một cơ hội làm một việc."
Lý Bạn Phong hỏi: "Có phải tìm cơ hội thu hồi một nửa cơ thể ở ngoại châu không?"
Lão Tàu Hỏa liên tục cười khổ: "Lão Thất à, có lẽ một ngày nào đó ta phải thu hồi nửa thân thể đó về, nhưng ngày đó đừng đến quá nhanh. Nếu thật sự thu hồi thân thể về, ta có lẽ không còn là ta nữa, e rằng cậu sẽ hận ta đến tận xương tủy."
Đáng sợ đến vậy sao?
Lý Bạn Phong hỏi: "Vậy ông muốn tìm cơ hội gì?"
Lão Tàu Hỏa không trả lời, ông hỏi Lý Bạn Phong: "Nhìn thấy Trương Cổn Lợi, ta nhớ lại một số ký ức, lúc cậu và Trương Cổn Lợi giao đấu, ta thấy cậu dùng qua kỹ pháp ngu tu, cậu có biết thành Ngu Nhân ở đâu không?"
Lý Bạn Phong cũng không trả lời, hắn hỏi ngược lại Lão Tàu Hỏa: "Tại sao lại muốn đến thành Ngu Nhân?"
Giọng Lão Tàu Hỏa trầm lắng: "Ta muốn tìm một người bạn cũ, nhận lỗi với hắn, chuyện đó… người bán hàng rong có lỗi, nhưng không phải lỗi của một mình hắn, chuyện này cứ bắt người bán hàng rong gánh vác một mình bao nhiêu năm nay, trong lòng ta vẫn luôn không yên."
Lý Bạn Phong đã đoán ra đó là chuyện gì: "Tôn Thiết Thành chết trên chiến trường giao tranh với Đãng Khấu Doanh?"
"Đúng." Lão Tàu Hỏa gật đầu.
"Tôn Thiết Thành tử trận, Đan Thành Quân dẫn người công phá thành Ngu Nhân?"
Lão Tàu Hỏa lại gật đầu.
Lý Bạn Phong im lặng một hồi lâu, lắc đầu: "Tôi không hiểu."
Lão Tàu Hỏa nói: "Đan Thành Quân sớm đã muốn kỹ pháp ngu tu, tên khốn nạn đó chuyện gì cũng làm được."
"Không phải là tôi không hiểu Đan Thành Quân, nhưng tôi không hiểu người bán hàng rong, tại sao ông ấy không báo mối thù này?"
Lão Tàu Hỏa cũng im lặng một lúc lâu: "Có nhiều việc người bán hàng rong làm, ta đều không tán thành, nhưng duy nhất chỉ có chuyện này là hắn thật sự không làm sai.
Khi sự việc xảy ra, người bán hàng rong và Đãng Khấu Doanh rơi vào khổ chiến, sau khi sự việc xảy ra, đợi người bán hàng rong quay về, thành Ngu Nhân từ trên xuống dưới không còn một ai sống sót, tuy có người giúp họ cố định hồn phách, nhưng vì ký ức bị tổn thương nên những hồn phách này đều không nhớ hung thủ là ai.
Những tên khốn nạn tham gia vào chuyện này đều không dám thừa nhận, những kẻ biết chuyện nhưng không tham gia cũng không dám tố cáo Đan Thành Quân. Dưới tình huống không có bằng chứng thật sự, người bán hàng rong suýt nữa đánh chết Đan Thành Quân, chuyện này đã gây phẫn nộ trong quần chúng, nếu xuống tay giết chết thì lòng người sẽ tan rã, đội ngũ cũng tan rã, cũng sẽ không còn Phổ La Châu nữa."
Lý Bạn Phong sắp xếp lại sự việc từ đầu đến cuối, luôn cảm thấy có rất nhiều sự trùng hợp: "Người bán hàng rong rời đi, Tôn Thiết Thành rời đi, một trăm tinh nhuệ trong thành rời đi, sau đó là Tôn Thiết Thành tử trận, ông phát điên, người bán hàng rong rơi vào khổ chiến, Đan Thành Quân ra tay đúng lúc đó, có phải là nắm bắt thời cơ quá tốt rồi hay không? Tại sao Đan Thành Quân lại nắm bắt tin tức toàn diện như vậy?"
Lão Tàu Hỏa nói: "Đây là ván cờ của Thánh Nhân, Trương Cổn Lợi xe chỉ luồn kim ở giữa, để Đan Thành Quân đi đánh thành Ngu Nhân, mục đích cuối cùng là khiến người bán hàng rong mất đi lý trí, tự tay hủy diệt nghĩa quân."
Lý Bạn Phong nói: "Nếu lúc đó người bán hàng rong tìm được bằng chứng thật sự thì phải làm sao?"
Lão Tàu Hỏa thở dài: "Thì cũng sẽ rơi vào bẫy của Thánh Nhân, người bán hàng rong sẽ giết chết một lượng lớn chủ lực trong nghĩa quân, nghĩa quân cũng không còn là đối thủ của triều đình nữa."
"Không thể bàn bạc với người bán hàng rong một chút, trước hết giết kẻ cầm đầu để răn đe những người khác sao?"
"Không thể nào!" Lão Tàu Hỏa lắc đầu: "Người bán hàng rong không mềm lòng như cậu nghĩ đâu."
Cả hai đều chìm vào im lặng, Lý Bạn Phong lên tiếng trước: "Thật ra còn một nhân chứng, ký ức của A Ngọc vẫn luôn hoàn chỉnh, ông nên biết chuyện này."
"Ta biết." Lão Tàu Hỏa gật đầu: "Ta đã giấu con bé đi, cho nên ta có lỗi với thành Ngu Nhân."