Mã Ngũ thu hồi chín phần hoan hỏa trên người Phạm Tất Tòng, một phần còn lại từ từ cháy trên lưng hắn ta.
Tần Tiểu Bàn nhìn Phạm Tất Tòng toàn thân đầy khói bụi, cười nói: "Ông chín tới bảy tám phần rồi, lẽ ra tôi nên ăn ông lúc còn nóng, nhưng tôi nghe nói có một vị tiền bối là bạn ông, nể mặt vị tiền bối này, tôi giữ ông lại một lúc, đưa ông đi gặp ông ấy một lần."
Phạm Tất Tòng sống đến từng này tuổi, dĩ nhiên biết vị tiền bối mà Tần Tiểu Bàn nói là ai, khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Tiêm Hoàng, Phạm Tất Tòng thẳng lưng, quỳ xuống đất, hét lớn: "Giữ lại mạng sống cho ta, ta sẽ nghe theo mọi lời của ngươi!"
Diệp Tiêm Hoàng nhồi một tẩu thuốc lá sợi, dùng tay ấn nhẹ vài cái, nói với Phạm Tất Tòng: "Lấy lửa cho ta trước!"
Phạm Tất Tòng lấy một hộp diêm ở đầu giường, quẹt lửa, châm thuốc cho Diệp Tiêm Hoàng.
Diệp Tiêm Hoàng rít một hơi thuốc, khói thuốc lượn hai vòng quanh đầu Phạm Tất Tòng: "Nói đi, ngươi muốn chết kiểu gì?"
Phạm Tất Tòng ngẩng đầu, lớn tiếng đáp: "Không muốn chết!"
"Vậy ngươi nói cho ta biết trước, ai sai ngươi đến?"
"Là Mặc Như Hắc sai ta đến."
"Mặc Như Hắc?"
Diệp Tiêm Hoàng ngậm tẩu thuốc, dần nhớ ra người này: "Ảnh tu Mặc Như Hắc, giống như ngươi, mười mấy năm trước trở thành Địa Đầu Thần, mấy năm qua hai ngươi không tấn thăng sao?"
Phạm Tất Tòng mặt không đổi sắc nói: "Địa bàn quá hẻo lánh, không tích lũy được nhân khí, tu vi cũng không có tiến bộ gì."
Diệp Tiêm Hoàng lại nhả một ngụm khói: "Cho dù các ngươi không tấn thăng, tuổi thọ cũng không ngắn, tại sao còn làm việc cho nội châu?"
"Nội châu?"
Phạm Tất Tòng liên tục lắc đầu: "Trong chuyện này không có phần của nội châu, là ta và Mặc Như Hắc cảm thấy địa bàn quá hẻo lánh, thấy bên phía Hà Ngọc Tú có một mảnh chính địa nên muốn cướp địa bàn về. Lúc hai bọn ta thành danh, Hà Ngọc Tú còn tè dầm chơi đất, nay ả vừa bám được Lý Thất đã có được một mảnh chính địa, trong lòng bọn ta không phục, cho nên muốn giết ả..."
Xèo!
Tẩu thuốc của Diệp Tiêm Hoàng dí vào mặt Phạm Tất Tòng, kéo theo cả một mảng da thịt lớn.
Phạm Tất Tòng cố nén đau, không dám hó hé.
Diệp Tiêm Hoàng lau tẩu thuốc, cười nói: "Cướp địa bàn? Ngươi nói nhảm với ai vậy? Nếu các ngươi thật sự muốn giết Hà Ngọc Tú thì phải đưa Hà Ngọc Tú ra khỏi địa bàn, nếu không sẽ vi phạm quy củ của người bán hàng rong, chỉ với chút bản lĩnh của ngươi mà dám thách thức người bán hàng rong sao? Ngươi thật sự nghĩ ta dễ lừa đến vậy?"
Phạm Tất Tòng nói: "Diệp lão tiền bối, ta không dám lừa ngươi, ta và Xuy Thoát Cốt đến đây chính là muốn đưa Hà Ngọc Tú ra khỏi địa bàn, sau đó cùng Mặc Như Hắc ra tay, lừa lấy khế thư của Hà Ngọc Tú rồi giết ả."
Xèo!
Diệp Tiêm Hoàng lại dí xuống một mảng da thịt lớn trên mặt Phạm Tất Tòng, Phạm Tất Tòng trước bị đốt, sau bị bỏng, lần này thật sự sắp chín kỹ rồi.
"Xuy Thoát Cốt mà ngươi nói là ả sao?" Diệp Tiêm Hoàng xách thi thể của người phụ nữ phong tu tới.
Thi thể dường như rất nhẹ, một cơn gió cũng có thể thổi bay.
Phạm Tất Tòng liếc nhìn, phát hiện hai mắt Xuy Thoát Cốt vô thần, trống rỗng.
Nhìn kỹ một lúc, quả thực trống rỗng, tròng trắng và con ngươi đều không còn, trong hốc mắt chỉ còn lại hai cái lỗ.
Không chỉ mất mắt, mà não, nội tạng, xương tủy đều hóa thành khói, bị Diệp Tiêm Hoàng mang đi, đặt trước mặt Phạm Tất Tòng giờ chỉ còn lại một cái túi da trống rỗng.
Diệp Tiêm Hoàng lại hỏi một lần nữa: "Ả tên Xuy Thoát Cốt? Ả và lão tổ nhận tu Xuy Đoạn Phát có quan hệ gì?"
Phạm Tất Tòng cúi đầu nói: "Ả là hậu duệ của Xuy Đoạn Phát, thuốc bột phong tu của ả là do Xuy Đoạn Phát đưa cho. Diệp tiền bối, bọn ta thật sự thèm muốn mảnh tân địa này của Hà Ngọc Tú, bọn ta không có liên quan gì đến nội châu!"
"Còn không chịu nói thật?"
Diệp Tiêm Hoàng xách cái xác rỗng của Xuy Thoát Cốt, cười hề hề nói: "Ngươi muốn giống như ả?"
***
Hơn sáu giờ sáng, Phạm Tất Tòng toàn thân đầy vết thương đến một địa bàn hoang vắng, ngồi xuống dưới gốc cây, thở hổn hển liên tục.
Một bóng đen hiện ra bên cạnh Phạm Tất Tòng, nhỏ giọng hỏi: "Chuyện thành rồi?"
"Ngươi cảm thấy sao?" Phạm Tất Tòng cười lạnh một tiếng: "Nếu chuyện thành thì ta có thể thành ra như vậy sao?"
Bóng đen đứng dậy khỏi mặt đất, vội vàng hỏi: "Xuy Thoát Cốt đâu rồi? Không về cùng ngươi?"
Phạm Tất Tòng lắc đầu nói: "Xuy Thoát Cốt chết trong tay Diệp Tiêm Hoàng rồi, ta muốn giúp ả một tay nhưng không kịp."
Bóng đen giậm chân: "Ả không thể chết được, ả là con gái nuôi của Niên đại nhân! Ngươi nói xem ngươi về làm gì, đáng lẽ phải để ả về mới đúng!"
Phạm Tất Tòng nổi giận: "Con mẹ nhà ngươi! Mẹ nó đây là tiếng người sao?"
Bóng đen thở dài: "Vậy ta biết ăn nói với Niên đại nhân kiểu gì?"
Phạm Tất Tòng mỉm cười: "Ta thấy ngươi cũng không cần ăn nói nữa đâu."
Bóng đen sững sờ: "Lời này của ngươi có ý gì? Ngươi... làm sao mà về được?"
Phạm Tất Tòng không trả lời, bóng đen cảm thấy không ổn, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách, y muốn biến mất tại chỗ, nhưng đã quá muộn, một đám khói đặc đã bao vây lấy bóng đen.
Bóng đen không thoát ra được, thân thể vốn dĩ hư hóa thành cái bóng đã biến thành thực thể dưới sự bao bọc của khói đặc.
Diệp Tiêm Hoàng cười nói: "Mặc Như Hắc, chúng ta đã bao nhiêu năm không gặp rồi?"
Mặc Như Hắc vội la lên: "Diệp lão tiền bối, ở đây có hiểu lầm, ta không nhắm vào ngươi, ta nhắm vào Hà Ngọc Tú!"
"Ra là nhắm vào tôi?" Hà Ngọc Tú từ từ hiện thân trong màn sương khói, tiến lên đá bóng đen một cước.
Bóng đen bị đá ngã xuống đất, y dứt khoát không dậy nữa: "Đại tiểu thư Hà gia, bọn ta thấy cô có một mảnh chính địa, nhất thời thèm muốn nên muốn chiếm làm của riêng. Lần này bọn ta nhận tội, chỉ cầu xin Diệp tiền bối và đại tiểu thư giơ cao đánh khẽ, tha cho bọn ta một con đường sống."
Trong sương khói truyền đến giọng của Diệp Tiêm Hoàng: "Lại một tên cứng miệng, Phạm Tất Tòng đã nói hết những gì cần nói rồi, ngươi đừng có nói nhảm ở đây nữa."
Bóng đen quay lại nhìn Phạm Tất Tòng một cái, Phạm Tất Tòng mặt đầy hổ thẹn gật đầu.
Hà Ngọc Tú hỏi: "Niên đại nhân mà các ông vừa nói có phải là Niên Thượng Du không?"
Mặc Như Hắc nằm dưới đất, không động đậy, cũng không có biểu cảm, vì cả người y đều đen như cái bóng.
Đây là địa bàn của y, nói hoàn toàn không có sức chống cự là giả, y đang chờ thời cơ.
Bây giờ thời cơ rất tốt, thân thể Mặc Như Hắc rung lên, thả ra hơn mười bóng đen trên những gốc cây xung quanh, chuẩn bị bao vây Hà Ngọc Tú và Diệp Tiêm Hoàng.
Những bóng đen này là y đã chuẩn bị từ lâu, nếu nói về chiến lực, những cái bóng này không thể so sánh với Bạn Phong Ất hay Bạn Phong Tý.
Nhưng chúng cũng có công dụng đặc biệt, khi những cái bóng này áp sát mặt đất, thân thể chúng dày đặc như đất, rất khó bị thương, đây là điều mà kỹ pháp Cô Đơn Lẻ Bóng không có.
Mặc Như Hắc muốn dùng những cái bóng này để yểm trợ, giành lấy cơ hội trốn thoát cho mình.
Đám bóng theo đội hình đã diễn tập nhiều năm, lượn qua lại dưới chân Hà Ngọc Tú.
Hà Ngọc Tú không dễ dàng ra tay, chỉ lặng lẽ nhìn những cái bóng này di chuyển.
Mặc Như Hắc tăng tốc độ của cái bóng, nhân lúc Hà Ngọc Tú không đề phòng, hai cái bóng chui xuống dưới chân bà, chuẩn bị phế bỏ hai chân bà trước.
Nhưng chưa đợi Mặc Như Hắc ra tay, bùn đất trên mặt đất đột nhiên bay lên, bay về phía sâu trong sương khói.
Mặc Như Hắc không hiểu, là ai đã thu đất đi?
Đất không còn, cái bóng vẫn còn đó, đây rõ ràng là vô ích.
Mặc Như Hắc còn định bỏ chạy, đột nhiên phát hiện cái bóng của mình cùng với đất vụn bay lên không trung.
Đây là tình huống gì?
Mặc Như Hắc chưa từng thấy chiêu này, đây là thủ đoạn mới nghiên cứu ra của Diệp Tiêm Hoàng sao?
Diệp Tiêm Hoàng là yên tu trên Vân Thượng, tu giả trên Vân Thượng đều có thể tự sáng tạo kỹ pháp, có một số thủ đoạn mới mẻ cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng yên tu thường chiến đấu bằng thủ đoạn thẩm thấu, chưa từng thấy kỹ pháp mạnh mẽ như vậy.
Rốt cuộc có nên cứu cái bóng về không, điều này khiến Mặc Như Hắc rơi vào thế khó xử, nếu bây giờ thu cái bóng về, y sẽ mất cơ hội trốn thoát, nhưng nếu không thu bóng, mỗi khi mất một cái bóng, y sẽ mất đi một phần sinh mệnh, đây là điểm yếu lớn nhất của ảnh tu.
Chỉ mất một phần vẫn tốt hơn là làm tổn thương bản thể của mình, tuy Diệp Tiêm Hoàng có thể kéo cái bóng ra khỏi mặt đất, nhưng Mặc Như Hắc cược rằng gã không có cách tiêu diệt cái bóng trong thời gian ngắn, y chọn tiếp tục bỏ chạy.
Chạy chưa được bao lâu, tốc độ của Mặc Như Hắc chậm lại, tất cả cái bóng bị kéo lên không trung đều bị tiêu diệt sạch sẽ, điều này gây ra tổn thương nghiêm trọng cho Mặc Như Hắc.
Đây là kỹ pháp của Diệp Tiêm Hoàng hay do Hà Ngọc Tú gây ra?
Hà Ngọc Tú vừa rồi dường như không hề ra tay.
Mặc Như Hắc cắn răng xuyên qua mặt đất, trong lúc mơ hồ đột nhiên ngửi thấy chút mùi khói.
Hỏng rồi!
Khói thẩm thấu xuống mặt đất, bản thể của Mặc Như Hắc đã bị bao vây.
Bất đắc dĩ, Mặc Như Hắc chui ra khỏi mặt đất, chạy trốn về phía thoáng đãng, Hà Ngọc Tú đuổi kịp chỉ trong vài bước, tung một trận loạn cước đá cho y nửa sống nửa chết.
Hà Ngọc Tú túm lấy Mặc Như Hắc đến trước mặt Diệp Tiêm Hoàng, ném xuống đất, Mặc Như Hắc ngẩng đầu nhìn, phát hiện bên cạnh Diệp Tiêm Hoàng còn có một người đàn ông với thân hình cường tráng.
Mặc Như Hắc đã điều tra những người quen biết với Hà Ngọc Tú, y biết tên tráng hán này là Đại Kim Ấn Tần Điền Cửu của Tam Anh Môn.
Nghe nói tiểu tử này không có bản lĩnh gì, có thể đi được đến ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ Lý Thất chiếu cố, nó đến đây để làm gì?
Chẳng lẽ người vừa tiêu diệt hết đám bóng là Tần Điền Cửu?
Sao nó có bản lĩnh lớn như vậy?
Không chỉ Mặc Như Hắc kinh ngạc, mà Diệp Tiêm Hoàng cũng có chút khó hiểu, gã tận mắt nhìn thấy Tần Điền Cửu nuốt chửng hết đám bóng của Mặc Như Hắc.
Diệp Tiêm Hoàng đã từng thấy kỹ pháp này một lần, gọi là Gió Cuốn Mây Tan, là kỹ pháp Vân Thượng của thực tu.
Yếu lĩnh của kỹ pháp này là chọn mục tiêu đại khái, không cần phân biệt, nuốt chửng toàn bộ, sau đó lọc lại, nhả ra những thứ vô dụng, giữ lại những thứ hữu ích.
Môn kỹ pháp này tương đối khó, thực tu Vân Thượng thường không học Gió Cuốn Mây Tan, Diệp Tiêm Hoàng cảm thấy tu vi của Tần Điền Cửu có lẽ chưa đến Vân Thượng, nhưng cậu ta quả thực đã dùng ra kỹ pháp Vân Thượng, điều này khiến Diệp Tiêm Hoàng cảm thấy không hợp lý.
Tần Điền Cửu là người của Lý Thất, hơn nữa còn là Đại Kim Ấn của Tam Anh Môn, xét thân phận của cậu ta, Diệp Tiêm Hoàng không thể trực tiếp hỏi về chuyện tu vi.
Mặc Như Hắc ngồi xổm dưới đất, trừng mắt nhìn Phạm Tất Tòng một cái: "Đồ khốn nạn nhà ngươi, ngươi cứ vậy bán đứng ta?"
Phạm Tất Tòng vẫn ngồi dưới gốc cây: "Đổi lại là ngươi thì ngươi cũng phải bán đứng ta thôi, chúng ta cũng đừng ai nói ai."
Mặc Như Hắc quay mặt sang nói với Diệp Tiêm Hoàng: "Tiền bối, ngươi đừng nghe Phạm Tất Tòng nói bậy, bọn ta tìm Hà tiểu thư là vì..."
Diệp Tiêm Hoàng thổi một ngụm khói vào mặt Mặc Như Hắc: "Trước khi nói, hãy nghĩ cho kỹ hậu quả."
Mặc Như Hắc cúi đầu, do dự một lúc rồi nói thật: "Ta tìm được một phần công việc ở nội châu, Niên Thượng Du là cấp trên của ta, mảnh địa bàn này tuy là của ta, nhưng ta đã không còn gây dựng nữa, bình thường ta đều làm việc ở nội châu.
Lần này là Niên Thượng Du giao nhiệm vụ cho ta, bảo ta giết Hà Ngọc Tú, cướp khế thư của ả, chỉ cần việc thành, Niên Thượng Du sẽ thưởng cho ta một khoản nhân khí lớn, ta lập tức tìm Phạm Tất Tòng và Xuy Thoát Cốt, muốn giải quyết chuyện này, đợi việc thành, ta sẽ chia một nửa nhân khí cho bọn họ."
Hà Ngọc Tú nghe vậy cười nói: "Ông làm ăn cũng tính toán thật, bản thân không cần ra sức, ngồi không kiếm được một nửa!"
Mặc Như Hắc nhỏ giọng nói: "Mối làm ăn này là do ta tìm, ta cũng nên được hưởng phần này..."
Hà Ngọc Tú đá Mặc Như Hắc một cái: "Đừng nói chuyện làm ăn trước mặt tôi, đó là tính mạng và địa bàn của tôi, bây giờ ông làm việc không thành, về gặp Niên Thượng Du thì phải ăn nói kiểu gì? Dù sao cũng là chết, chi bằng để tôi thành toàn cho ông ở đây!"
Lời vừa dứt, Hà Ngọc Tú rút ra một con dao găm, cạy mở hộp sọ Mặc Như Hắc, lờ mờ có thể nhìn thấy não của Mặc Như Hắc.
"Như vậy mà ông không chết?"
Hà Ngọc Tú nhìn chằm chằm vào vết nứt trên hộp sọ, cẩn thận xem xét: "Não của ông không giống người khác, tôi có mang theo một cái muỗng, để tôi múc một muỗng ông xem thử."
Tần Điền Cửu nói: "Tú tỷ, Mặc Như Hắc dù sao cũng là một vị tiền bối, chúng ta không thể đối xử với người ta như vậy, chị đợi tôi đi tìm chút đồ chấm."
Mặc Như Hắc hét khàn giọng: "Hà đại tiểu thư! Cô tha cho ta một mạng thì ta còn dễ ăn nói với bên Niên Thượng Du, việc không thành, ta không cần thưởng nữa là được! Ta đây vẫn còn có ích, ta về nội châu làm nội ứng cho các vị, bên phía nội châu có chuyện lớn chuyện nhỏ gì, ta sẽ lập tức về báo tin cho các vị!"
Hà Ngọc Tú dùng mặt của Mặc Như Hắc chùi chùi con dao: "Một tên lính quèn như ông thì có thể lấy được tin tức gì?"
"Có tin tức, có tin tức quan trọng!"
Mặc Như Hắc giữ chặt hộp sọ của mình, sợ lại bị mở ra: "Ta biết tung tích của Đãng Khấu Doanh, đây không phải nghe nói, mà ta đã đích thân đến đó. Khi ta làm việc cho Niên Thượng Du, đã từng đi đưa thư cho Đãng Khấu Doanh, ta đã thấy doanh trại, còn thấy cả tướng sĩ hoàng tộc bên trong.
Sau này chỉ cần Đãng Khấu Doanh có động tĩnh, ta sẽ báo cho các vị, các vị chuẩn bị sớm, chắc chắn trăm trận trăm thắng. Nếu bây giờ các vị giết ta, Niên Thượng Du chắc chắn sẽ nghi ngờ, hắn chắc chắn sẽ biết tin tức Đãng Khấu Doanh bị lộ, đến lúc đó Đãng Khấu Doanh sẽ dời đi, cơ hội tốt như vậy sẽ bị bỏ lỡ!"
Tần Điền Cửu nghe vậy, nhìn Hà Ngọc Tú.
Hà Ngọc Tú cũng không chắc chắn, bà nhìn về phía Diệp Tiêm Hoàng.
Diệp Tiêm Hoàng hỏi: "Đãng Khấu Doanh ở đâu?"
Mặc Như Hắc lập tức trả lời: "Ở Muội Ấp."
Diệp Tiêm Hoàng có chút hiểu biết về Thương quốc, chỉ cảm thấy lời Mặc Như Hắc nói vô cùng hoang đường: "Nói bậy! Muội Ấp là xứ sở của ca múa, sao có thể là nơi luyện binh?"
Mặc Như Hắc nói: "Ta thật sự không nói dối, chính vì không ai nghĩ đến nơi này nên chuyện này mới được làm một cách bí mật như vậy!"
Diệp Tiêm Hoàng im lặng một hồi lâu, lấy từ trong lòng ra một tờ giấy khế, phun một ngụm khói lên đó, đưa cho Mặc Như Hắc: "Quy củ của Phổ La Châu, ngươi hiểu."
Mặc Như Hắc dĩ nhiên không dám từ chối, y quay mặt nhìn Phạm Tất Tòng: "Chuyện này ta chắc chắn có thể làm tốt, nhưng chỉ sợ người này làm lộ tin tức."
"Không cần sợ." Diệp Tiêm Hoàng nhìn về phía Tần Điền Cửu: "Huynh đệ, đói chưa?"
Tần Điền Cửu hơi lắc đầu.
Diệp Tiêm Hoàng phất tay, người Phạm Tất Tòng bắt đầu bốc khói, nhưng miệng lại không hét lên được.
Trong sương khói, một con nhện lắc lư trên mạng một lúc rồi bò đi theo cành cây.
***
Lý Bạn Phong đứng trong hậu viên của phủ Hầu tước, cách Ngọc Thúy Lâu hơn ba mươi mét, hắn tĩnh tâm lại, cảm nhận từng cử chỉ hành động của Giang Linh Nhi.
Giang Linh Nhi ngồi trên lầu hai, dùng ngón tay gõ nhẹ vào bình hoa bên giường, phát ra một tiếng giòn vang.
Lý Bạn Phong ở ngoài lầu, đầu ngón tay run lên, dùng kỹ pháp Động Phòng Liền Cửa chuyển bình hoa trong phòng ra ngoài, rơi xuống ngay bên cạnh Lý Bạn Phong.
Giang Linh Nhi lại sờ sờ khăn tay.
Khăn tay làm bằng lụa, mềm mại mượt mà, gần như không có tiếng động.
Lý Bạn Phong cảm nhận mấy chục giây, dùng Động Phòng Liền Cửa đổi cả khăn tay ra ngoài.
Giang Linh Nhi mở ngăn kéo thứ ba trên tủ, mở một hộp kim chỉ trong ngăn kéo, sờ sờ một cây kim thêu trong ô thứ năm của hộp.
Đợi hơn một phút, chợt nghe Lý Bạn Phong hét lên từ ngoài lầu: "Ngươi đừng quá đáng!"
Giang Linh Nhi cười nham hiểm, có chút đắc ý.
Lý Bạn Phong đang định nghỉ ngơi một lúc, La Thiếu Quân mang đến một bức thư.
Mở ra xem, thư do Hà Ngọc Tú viết, trong thư ghi rõ quá trình bọn họ điều tra Đãng Khấu Doanh, còn đặc biệt nhấn mạnh bọn họ đã cài một nội ứng bên cạnh Niên Thượng Du.
Lý Bạn Phong đọc đi đọc lại mấy lần, luôn cảm thấy chuyện này có vài chi tiết không thích hợp, rốt cuộc không thích hợp ở đâu thì hắn cũng không nói rõ được.
Nương tử cầm lấy thư, xem qua một lượt, hỏi Lý Bạn Phong: "Tướng công đã từng nghe qua người tên Mặc Như Hắc này chưa?"
Lý Bạn Phong lắc đầu: "Ta chưa từng nghe qua."
Nương tử lại xem thư một lần nữa, suy diễn sự việc từ đầu đến cuối, lắc đầu nói: "Người này biết quá nhiều."
Lý Bạn Phong cũng có suy nghĩ tương tự, nhưng luôn cảm thấy trong dòng suy nghĩ có vài điểm đáng ngờ: "Nương tử, nàng nói kỹ hơn xem."
"Giết Hà Ngọc Tú, cướp khế thư, mục đích hành động lần này của Thương quốc tạm thời không rõ ràng, chuyện không rõ ràng thì đừng nghĩ tới, bất kể mục đích của Thương quốc là gì, đây là một chuyện nhắm vào Phổ La Châu, chúng ta gọi là chuyện bên ngoài."
Nương tử gạt một lớp đất trên mặt đất trong sân, vẽ một đường, giúp Lý Bạn Phong sắp xếp lại dòng suy nghĩ từng chút một theo đường đó.
"Tái tổ chức Đãng Khấu Doanh là chuyện lớn hàng đầu của Thương quốc, bất kể doanh trại ở đâu, luyện bao nhiêu binh, luyện đến khi nào, đây đều là chuyện riêng của Thương quốc, chúng ta gọi là chuyện bên trong. Bất kể chuyện bên trong hay chuyện bên ngoài thì đều có người cụ thể làm việc, do đó một tên lính quèn biết một trong hai chuyện cũng không có gì lạ.
Nhưng nếu một tên lính quèn đồng thời biết cả hai chuyện trong ngoài thì có chút bất thường, đặc biệt là chuyện này do Kiều Nghị chủ trì, hắn không nên để nhân vật như Mặc Như Hắc biết quá nhiều, cho nên tiểu thiếp cảm thấy chuyện này phải xem xét cẩn thận."
Nương tử vừa nói xong, Lý Bạn Phong đã đề bút viết thư, bảo Hà Ngọc Tú và những người khác án binh bất động, chờ tin tức.
Hắn ở lại thành Vô Biên, tiếp tục nghiên cứu kỹ pháp.
***
Thương quốc, Muội Ấp.
Khác với các thành thị khác của Thương quốc, Muội Ấp không có kết cấu chín tầng thành phức tạp, cũng không có nhiều nhà máy, ở đây có rất nhiều quán trà, quán rượu, khách điếm, nhạc quán và phường ca múa.
Nội châu không có ánh mặt trời, Muội Ấp lúc nào cũng sáng trưng đèn đuốc, các cửa hàng ven đường thay phiên nhau kinh doanh, tiếng ca, tiếng nhạc, tiếng cười nói ồn ào không ngớt bên tai.
Nghệ thuật cao cấp, tiết mục dân gian, mỗi người một sở thích, sang hay hèn đều thưởng thức được.
Nếu không phải trinh sát trước sau ba lần phát hiện quân sĩ ở Muội Ấp, Joanna tuyệt đối không tin Đãng Khấu Doanh của Thương quốc lại đóng quân ở đây.
Dưới sự che đậy của thuật dịch dung và huyễn thuật, thân hình Joanna trở nên cao lớn như người nội châu, cô mọc thêm hai chân, khi đi dùng cả bốn chi, quần áo màu xanh biếc, thân hình thon dài trông như một con bọ ngựa.
Sau lưng cô còn có hơn một trăm người phụ nữ với thân hình cũng cao lớn như vậy, trang điểm đậm, ăn mặc mỏng manh, vừa nhìn đã biết là vũ nữ.
Nếu ở Triều Ca, hơn một trăm vũ nữ đi lại ngoài đường chắc chắn sẽ gây nghi ngờ, nhưng ở Muội Ấp, đây là chuyện rất bình thường.
Một vị khanh đại phu năm ngoái tổ chức tiệc mừng thọ sáu mươi tuổi đã mời tổng cộng sáu trăm vũ nữ đến góp vui, trong tiệc, vị khanh đại phu này còn cảm thấy khung cảnh vẫn chưa đủ hoành tráng.
Joanna dẫn mọi người đi đến một con phố vắng vẻ, huyễn thuật dần thay đổi, số lượng vũ nữ ngày càng ít đi, đi hơn ba phút, tất cả vũ nữ đều biến mất.
Trong số người đi đường qua lại, thỉnh thoảng có người nhận ra điều bất thường, họ nhìn về hướng ban đầu của các vũ nữ, nhưng dưới sự điều khiển của một loại sức mạnh nào đó, tầm mắt của họ nhanh chóng chuyển sang nơi khác, sự chú ý của họ bị thu hút bởi tiếng nhạc ở xa, đám vũ nữ biến mất đó nhanh chóng phai nhạt khỏi ký ức của họ.
Joanna trong trạng thái ẩn thân dẫn mọi người vào một tòa nhà, trong nhà không thấy chủ nhân, cũng không có người hầu, nhưng lại có quân sĩ đứng gác tuần tra.
Joanna tăng cường độ của huyễn thuật, đảm bảo mọi người không bị phát hiện, họ cùng nhau tiến vào một cái giếng nước ở sân sau, lặn xuống mấy chục mét trong giếng, Joanna và những người khác nổi lên mặt nước, đến một thao trường dưới lòng đất.
Trên thao trường có quân sĩ đang luyện tập, mỗi quân sĩ đều có ba cái đầu, chứng tỏ huyết thống khác biệt của họ.
Joanna tháo một cây trâm bộ diêu trên đầu xuống, một luồng hương hoa đào lan tỏa, đây là mệnh lệnh bắt đầu hành động.
Hơn một trăm vũ nữ theo sau cô cầm lấy trang bị của mình, nhanh chóng xông vào quân trận trong trạng thái ẩn thân, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Trang bị của họ rất đơn giản, mỗi người một cây pháp trượng, cắm pháp trượng vào vị trí cố định, lập tức hình thành pháp trận mạnh mẽ.
Dưới sự điều khiển của hơn một trăm vu sư này, pháp trận sẽ bộc phát uy lực cực lớn, tiêu diệt toàn bộ Đãng Khấu Quân có mặt tại hiện trường.
Tất cả pháp trượng vào vị trí, Joanna lại cài trâm bộ diêu lên đầu, hương hoa đào lại lan tỏa, tất cả vu sư đều vận dụng pháp thuật.
Pháp trượng tỏa ra quầng sáng, hóa thành những lưỡi dao vô hình, cắt vào người quân sĩ của Đãng Khấu Doanh, nhưng lại không làm tổn thương các vu sư một chút nào.
Những vu sư này là tinh nhuệ của Bạch Chuẩn Minh.
Một quân sĩ của Đãng Khấu Doanh ngã xuống đất, cả ba cái đầu đều rơi xuống.
Từ miệng vết thương có thể nhìn thấy xương, nhìn thấy da thịt, nhưng lại không nhìn thấy máu.
Vu sư bên cạnh có chút kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào thi thể một lúc.
Những người này dường như có máu, nhưng không phải màu mà họ quen thuộc.
Một vu sư khác mơ hồ ngửi thấy mùi dầu mỡ, dường như thứ chảy ra trên người những quân sĩ này đều là dầu mỡ.
"Đây là con rối!" Một vu sư hét lên.
"Đều là con rối! Đây không phải Đãng Khấu Doanh, đây là bẫy của Thương quốc!"
Một vu sư khác sau khi kiểm tra mấy thi thể, nhận ra tình hình không ổn.
Joanna lập tức ra lệnh rút lui, các vu sư thu lại pháp trượng, chuẩn bị rút lui theo đường cũ, nhưng phát hiện con đường ban đầu đã không tìm thấy nữa.
Trên thao trường đâu đâu cũng là thi thể quân sĩ, nhưng dù từ hướng nào, họ cũng không tìm thấy lối ra của thao trường.
Joanna hô lên: "Đừng hoảng sợ, đây là Mê Hồn Trận của Thương quốc, chúng ta cùng nhau tìm đường ra!"
Các vu sư được huấn luyện bài bản, cùng nhau giơ pháp trượng lên, chuẩn bị phá giải Mê Hồn Trận.
Lửa lớn bùng lên dữ dội từ mặt đất, mượn xác "quân sĩ", trong nháy mắt bao trùm mọi ngóc ngách của thao trường.
***
Thương quốc, Triều Ca.
Kiều Nghị rút ra một văn thư giao cho Niên Thượng Du: "Muội Ấp bị tấn công rồi, người biết doanh trại đó chắc không nhiều, gần đây người từng đến Phổ La Châu chỉ có một."
Niên Thượng Du gật đầu, cầm văn thư rời đi.
Đến một tòa phủ đệ ở thành Tam Trọng, Niên Thượng Du gọi Mặc Như Hắc ra: "Kiều đại nhân có việc quan trọng muốn bàn riêng với ngươi."
Mặc Như Hắc sững sờ, với thân phận của y, Kiều Nghị rất ít khi giao nhiệm vụ riêng cho y, xem ra lần này có chuyện lớn cần y làm.
Nếu là trước đây, Mặc Như Hắc sẽ cảm thấy đây là cơ hội để trở nên nổi bật, nhưng hôm nay y vô cùng thấp thỏm, y đang do dự không biết có nên nói chuyện này cho Hà Ngọc Tú hay không.
Y không muốn nói cho Hà Ngọc Tú, y không muốn hủy hoại tiền đồ tốt đẹp của mình ở Thương quốc, nhưng y tạm thời vẫn chưa nghĩ ra cách nào để lách qua khế thư.
Đi đến phủ đệ của Kiều Nghị, Niên Thượng Du đưa Mặc Như Hắc đến sương phòng, bảo thị vệ khóa cửa phòng lại.
Niên Thượng Du hỏi: "Lão Mặc, có phải ngươi đã bị bọn họ bắt sống rồi không?"
Mặc Như Hắc lắc đầu nói: "Tuyệt đối không có, thuộc hạ đã cố gắng chống cự, phá vòng vây trốn về."
Niên Thượng Du mặt không biểu cảm: "Bây giờ nói thật vẫn còn kịp."
"Đại nhân, những gì ta nói đều là sự thật."
Niên Thượng Du đập bàn một cái, hai cây đinh chui lên từ dưới đất, xuyên qua lòng bàn chân Mặc Như Hắc, hai cây đinh này là một loại vũ khí, có thể ngăn cản Mặc Như Hắc thi triển kỹ pháp.
Mặc Như Hắc không dám giãy giụa, vẫn không ngừng giải thích: "Niên đại nhân, ta không bị bắt, ta thật sự đã phá vòng vây chạy thoát ra!"
Đầu ngón tay Niên Thượng Du gõ nhẹ lên bàn, cây đinh càng lúc càng lên cao, từ từ uốn cong, chẳng mấy chốc đã đâm vào đầu gối Mặc Như Hắc.
Cơn đau dữ dội khiến Mặc Như Hắc không thể chịu đựng nổi, chưa đầy mười phút, Mặc Như Hắc đã đổi lời: "Niên đại nhân, ta quả thực đã bị bắt sống, ta bị..."
Một đám khói đặc bay ra từ miệng Mặc Như Hắc.
Niên Thượng Du gọi y quan vào cứu chữa, nhưng đợi đến khi y quan vào phòng thì sương khói đã tan hết, Mặc Như Hắc đứng tại chỗ, trong thân xác trống rỗng.