Triệu Kiêu Uyển hạ lệnh động đũa.
Tiếu Thiên Thủ biết sắp giao chiến rồi.
Lão quét mắt nhìn mọi người trong phòng, nói với Lý Bạn Phong: “Lý Thất, rốt cuộc ngươi có phải là chủ thôn của thôn Thiết Môn hay không?”
Lý Bạn Phong không trả lời.
Tiếu Thiên Thủ đã đoán ra kết quả: “Ngày ngươi vào phòng Lê Chí Quyên, có lẽ ta không để lộ sơ hở gì chứ?”
Lý Bạn Phong gật đầu: “Không có sơ hở gì.”
“Vậy sao ngươi vẫn nhận ra ta?”
Găng tay đứng bên cạnh Lý Bạn Phong, lúc lắc ngón trỏ nói: “Lão tổ tông, mùi trên người ngươi bị ta ngửi thấy rồi.”
“Ta nhớ lúc đó ta đã giấu hết mùi trên người rồi.”
Găng tay đáp: “Giấu được chín phần chín, chỉ còn lại một chút xíu, ban đầu ta cũng không phân biệt được, về nhà nghĩ suốt một đêm, cuối cùng cũng nghĩ thông, đó chính là ngươi!”
Tiếu Thiên Thủ thở dài: “Ngàn phòng vạn phòng, giặc nhà khó phòng, Lục Vô Cữu, ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa, có muốn quay về bên cạnh ta không?”
Găng tay lắc lư ngón trỏ: “Về bên cạnh ngươi chán lắm, ngươi trực tiếp vào bụng ta chẳng phải tốt hơn sao?”
“Lời này thật ngông cuồng!"
Tiếu Thiên Thủ lại nhìn Lý Thất: "Nếu ta rời đi sớm một ngày, có phải cũng không có nhiều chuyện như vậy không?”
“Phải." Lý Bạn Phong gật đầu: "Nhưng tại sao ông không đi?”
Tiếu Thiên Thủ mỉm cười: “Ta là trộm mà, có kẻ trộm nào mà không tham, khó khăn lắm mới húp được chút béo bở, ngươi bảo ta đi, ta thật sự không nỡ.”
Lý Bạn Phong nhớ lại lời ở Ngọc Thúy Lâu: “Làm trộm sớm muộn gì cũng bị người ta đánh chết.”
“Muốn đánh chết ta không dễ vậy đâu."
Tiếu Thiên Thủ vận động gân cốt một chút: "Đời này bị đánh bao nhiêu lần, bản thân ta cũng không nhớ rõ, tất cả trợn to hai mắt mà xem lão tổ tông các ngươi làm sao thoát thân!”
Hồng Oánh xông lên tóm lấy Tiếu Thiên Thủ, đang định khống chế lão thì phát hiện trong tay chỉ còn lại một bộ quần áo.
Kỹ pháp đạo tu, Ve Sầu Thoát Xác.
Tiếu Thiên Thủ dễ dàng đánh lừa Hồng Oánh, định xông ra cửa chính, lại thấy Triệu Kiêu Uyển và Lý Thất đang canh ở cửa, lão không liều lĩnh xông tới, quay người đẩy cửa vào nhị phòng.
Trong Tùy Thân Cư, Hồng Oánh không tiện thi triển Thông Không Trở Ngại, nhất là khi Tiểu Tàu Hỏa còn đang toàn lực đề phòng Tiếu Thiên Thủ, các bức tường căn bản không thể xuyên qua, đợi Hồng Oánh đuổi tới nhị phòng thì Tiếu Thiên Thủ đã sang tứ phòng.
Hồng Oánh liếc Hồng Liên một cái: “Ngươi cứ đứng trơ mắt nhìn, không định giúp một tay sao?”
Hồng Liên thở dài: “Trong nhà nhiều người tài giỏi như vậy đâu đến lượt ta ra tay, ta không bị lão tặc này trộm mất đã là may mắn lắm rồi.”
Hồng Oánh lập tức đuổi tới tứ phòng, vừa đẩy cửa, bỗng cảm thấy nguy hiểm cận kề, vội vàng rụt tay lại.
Tiếu Thiên Thủ co người ở cạnh cửa, chỉ đợi Hồng Oánh đến gần là rút gân tay của ả.
Hồng Oánh bất chấp nguy hiểm muốn xông vào, Cửu Nhi ở phía sau kéo ả lại, ra hiệu ả đừng liều lĩnh.
Một đoạn hát bỗng vang lên: “Canh Mạnh Bà nguội bếp lửa tàn, trong thành Uổng Tử khách như nêm, người sống chớ uống Âm Dương Thủy, cẩn thận Mê Hồn Hoán Cốt Đan!”
Tiếng tiêu nức nở, tiếng giấy tiền vàng mã cháy như có như không.
Máy hát đến nhị phòng, dùng kim hát cọ xát vào cửa tứ phòng rồi hát tiếp: “Khách đến hãy xem sổ sách lật, mua chịu dương thọ viết huyết ban, canh ba mõ vang tính nợ cũ, canh năm gà gáy hồn khó về!”
Tiếu Thiên Thủ ngồi xổm trong tứ phòng, toàn thân run rẩy.
Đừng nói là lão, ngay cả Hồng Oánh và Cửu Nhi cũng run theo.
Máy hát giận dữ: “Hai ngươi run cái gì?”
Hồng Oánh nói: “Ngươi hát đáng sợ quá.”
Cửu Nhi gật đầu lia lịa: “Cứ như đang đi trên Hoàng Tuyền Lộ vậy.”
“Đừng nói nhảm, mau vào bắt hắn.”
Máy hát rất tự tin, tiếng hát của nàng có tính định hướng, không làm tổn thương Hồng Oánh và Cửu Nhi, chỉ làm tổn thương Tiếu Thiên Thủ.
Hồng Oánh muốn mở cửa, nhưng không mở được, cửa tứ phòng đã bị khóa.
Đây là kỹ pháp đạo tu, Khóa Trái Cửa Phòng.
Kẻ trộm vào nhà ăn cắp, đôi khi sẽ khóa cửa lại, người ngoài nhìn vào không dễ sinh nghi, đồng bọn thấy vậy sẽ không phá đám, chủ nhà về, nhân lúc họ mở cửa, kẻ trộm còn có cơ hội chạy trốn.
Cửa chỉ có thể khóa tạm thời, dù sao đây cũng là địa bàn của Lý Thất, chỉ nghe tiếng hát của Triệu Kiêu Uyển mà Tiếu Thiên Thủ đã sợ bay mất nửa hồn, đợi Hồng Oánh xông vào cùng Ngọc Bất Trác, Tiếu lão kiềm chắc chắn không đối phó nổi.
Căn phòng này nối tiếp căn phòng kia, chẳng lẽ đây là Tiểu Tàu Hỏa?
Tiếu Thiên Thủ sờ soạng vách tường, tìm được cửa thông sang ngũ phòng, Tiểu Tàu Hỏa khóa chặt cửa, không muốn cho lão vào.
Chiếc nhẫn của Tiếu Thiên Thủ luồn vào khe cửa, khều một cái, hoạt động vài lần, cửa mở.
Công cụ tốt, tu vi của Tiếu Thiên Thủ cũng đủ cao, Tiểu Tàu Hỏa không nhốt được lão.
Tiếu Thiên Thủ đẩy cửa phòng, vốn tưởng phía trước là ngũ phòng, kết quả lại vào nhị phòng, Triệu Kiêu Uyển, Hồng Oánh và Cửu Nhi đang ở trong phòng đợi lão.
Kỳ lạ, sao lại quay về căn phòng này?
Chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu ra, Lý Thất lại dùng Động Phòng Liền Cửa.
Ba người cùng lao về phía Tiếu Thiên Thủ, Tiếu Thiên Thủ nhìn ba người với vẻ mặt dữ tợn, dường như muốn quyết một trận thắng thua.
Thấy Tiếu Thiên Thủ nghiêm túc như vậy, Hồng Oánh cười lạnh một tiếng: “Thật sự không sợ chết sao? Ngươi giả bộ như vậy cho ai xem?”
Trong khoảnh khắc đó, Hồng Oánh và Cửu Nhi đều không muốn ra tay, Triệu Kiêu Uyển muốn ra tay, nhưng lại cảm thấy chiến ý không đủ, động tác chậm đi rất nhiều.
Kỹ pháp tiếu tu, Cười Cho Qua Chuyện, kỹ pháp này có thể khiến đối phương vô tình coi thường kẻ địch.
Tiếu Thiên Thủ nhân cơ hội lùi lại sau cửa, lại dùng Khóa Trái Cửa Phòng, ôm ngực ho khan một lúc.
Kỹ pháp dùng quá nhiều, cơ thể lão chưa hồi phục nên tiêu hao hơi lớn.
Chờ tích đủ chút thể lực, Tiếu Thiên Thủ cảm nhận được khe hở.
Lão dùng kỹ pháp đạo tu Cùng Đường Gặp Lối chỉ tìm được một lối ra ở cửa chính, nhưng dùng kỹ pháp áo tu Gặp Khe Cắm Kim thì lại tìm được một vết nứt khác trên Tiểu Tàu Hỏa.
Vết nứt rất nhỏ, thân thể không ra được, nhưng hồn phách có lẽ ra được, chỉ cần có thể cảm ứng được với phân thân bên ngoài là có thể thoát thân thành công.
Tiếu Thiên Thủ đi về phía vết nứt, vừa đi được hai bước, lại phát hiện cảnh tượng trước mắt thay đổi.
Đồ đạc trong phòng trở nên đơn giản hơn một chút, một cái bàn, một cái ghế, trên bàn có một chồng giấy trắng, một cái bàn tính, một cái máy tính và một cái laptop.
Đây là phòng của Bát Toán, máy tính và laptop là công cụ Lý Bạn Phong trang bị cho Bát Toán, tuy rằng những thứ này Bát Toán dùng không quen lắm, nhưng cấu hình laptop không ngừng nâng cao, hiệu suất của Bát Toán tăng lên không ít, cơ bản không còn bị Hồng Oánh đánh đập nữa.
Hiện giờ Bát Toán vẫn ở thành Thiêm Dực, căn phòng này trống không, đổi Tiếu Thiên Thủ đến đây chủ yếu là vì động tác của lão quá nhanh, Lý Bạn Phong sợ lão chạy đến chính phòng.
“A Thất, tuyệt đối đừng để hắn đến chính phòng, tay nghề mở khóa của tiểu tử này thật sự quá giỏi!”
Nếu để Tiếu Thiên Thủ đến chính phòng là lão có thể mở được cửa chính, dĩ nhiên cho dù mở được cửa chính thì Lý Bạn Phong cũng có thể đổi lão sang phòng khác, nhưng lúc đó phải xem ai nhanh tay hơn.
Gặp phải đối thủ như Tiếu Thiên Thủ thì tuyệt đối đừng đánh cược, cố gắng để lão hoạt động ở mấy toa giữa.
Tiếu Thiên Thủ không ở lại bát phòng quá lâu, lão sờ soạng cửa phòng vào cửu phòng, dừng lại thêm một giây ở bất kỳ phòng nào cũng đủ để khiến lão mất mạng, muốn thoát khỏi Tiểu Tàu Hỏa, lão phải tạo ra nhiều hỗn loạn hơn.
Triệu Kiêu Uyển truyền âm cho Lý Thất, nàng muốn canh ở thập phòng, để Hồng Oánh canh ở bát phòng, Lý Thất canh ở chính phòng, để Cửu Nhi một mình đối phó Tiếu Thiên Thủ.
Tiếu Thiên Thủ không phải khó đánh, mà là khó bắt, đông người cũng vô dụng, chặn đường đi mới là đúng đắn.
Lý Bạn Phong dùng Động Phòng Liền Cửa bố trí xong, Cửu Nhi chặn được Tiếu Thiên Thủ ở cửu phòng.
“Lão kiềm, đừng chạy nữa, ngươi còn chạy đi đâu được?”
Cửu Nhi vung tay, một hàng gậy gỗ bay ra từ trong tay áo, mỗi cây dài hơn ba mươi phân, dày bằng ngón tay.
Đây là gậy gỗ Triệu Kiêu Uyển làm riêng cho Cửu Nhi, chỉ cần Cửu Nhi ném xuống đất, gậy gỗ sẽ đứng vững, giúp Cửu Nhi hình thành trận pháp.
Cửu phòng là căn phòng Cửu Nhi quen thuộc nhất, kích thước từng li từng tí đều nằm trong tầm kiểm soát.
Nàng ta muốn dùng Loạn Hoa Mê Nhãn Trận, theo Lý Bạn Phong thấy, Loạn Hoa Mê Nhãn Trận chỉ dùng để giấu đồ, nhưng trong tay Cửu Nhi, cách dùng của trận pháp này lại nhiều hơn, cắm xuống hai cây gậy gỗ là nàng ta có thể khiến Tiếu Thiên Thủ lạc đường.
Cắm xong một cây gậy gỗ, Cửu Nhi đang định bố trí cây thứ hai thì cây gậy gỗ thứ nhất biến mất.
Cửu Nhi là lữ tu trên Vân Thượng, tốc độ không hề chậm hơn Tiếu Thiên Thủ, nhưng Cửu Nhi hoàn toàn không nhận ra thủ đoạn Tiếu Thiên Thủ trộm gậy gỗ.
Nàng ta lại cắm một cây gậy gỗ, cây gậy gỗ trước đó lại biến mất.
Trong nháy mắt, mười mấy cây gậy gỗ cắm xuống, chỉ còn lại một cây gậy gỗ cắm trên đất.
“Hay cho lão tặc nhà ngươi!” Cửu Nhi nổi giận, giẫm một cú Đạp Phá Vạn Xuyên lên.
Trò này lại hữu dụng hơn pháp trận, ép Tiếu Thiên Thủ phải chống đỡ, những cây gậy gỗ vừa trộm được rơi đầy đất.
Những cây gậy gỗ này đều không dùng được nữa, bị Đạp Phá Vạn Xuyên giẫm nát.
Tiếu Thiên Thủ dùng kỹ pháp Thay Xà Đổi Cột, dùng những cây gậy gỗ trộm được này thay lão chịu một đòn.
Cửu Nhi còn muốn ra thêm một đòn nữa, Tiếu Thiên Thủ cười lạnh một tiếng.
Vút~
Một tiếng gió rít vang lên.
Cửu Nhi nghe thấy tiếng cười, trên cánh tay xuất hiện một vết thương dài hơn năm tấc.
Tiếu Thiên Thủ cười liên tục, Cửu Nhi vội vàng bịt tai lại.
Kỹ pháp tiếu tu, Trong Cười Ẩn Đao.
Chỉ cần nghe thấy tiếng cười, nhìn thấy mặt cười là lưỡi đao này có thể chém trúng.
Nhân lúc Cửu Nhi bận đối phó, Tiếu Thiên Thủ đã sờ khe cửa rồi chạy trốn đến thập phòng.
Tùy Thân Cư vội vàng nhắc nhở Lý Bạn Phong: “A Thất, đổi chỗ, thập phòng có khe hở!”
Thập phòng có vết nứt, đây là vết tích để lại khi giao đấu với Lão Tàu Hỏa, Tiếu Thiên Thủ có thể lợi dụng để liên lạc được với hậu chiêu bên ngoài, lão chạy một mạch chính là nhắm đến thập phòng.
Vị trí vết nứt đã bị Tiếu Thiên Thủ tìm ra, ngay trên bức tường bên trái cửa phòng, mắt thường không nhìn thấy, nhưng có thể dùng đầu kim dò ra.
Tiếu Thiên Thủ vừa mới dò ra một chút đầu sợi chỉ ở khe hở thì Lý Bạn Phong lại dùng Động Phòng Liền Cửa đổi Tiếu Thiên Thủ đến bát phòng.
“Thứ chó má này!” Tiếu Thiên Thủ chửi một tiếng, lại thấy Hồng Oánh đang đợi lão ở bát phòng.
Chưa đợi Tiếu Thiên Thủ phản ứng, mũi thương của Hồng Oánh đã chỉ vào mũi Tiếu Thiên Thủ.
“Lão tặc, động đậy nữa ta xem?” Về tốc độ, Hồng Oánh tự tin mình nhanh hơn Tiếu Thiên Thủ.
Tiếu Thiên Thủ đột nhiên cười lớn, Hồng Oánh cũng cười theo: “Lão tặc, chiêu này của ngươi vô dụng rồi, hôm nay dù cười ra sao thì ta cũng phải lấy mạng ngươi!”
Mũi thương chỉ vào cổ, với chiến lực của Hồng Oánh, chỉ dựa vào Khắp Chốn Cùng Vui thì Tiếu Thiên Thủ không thể thoát thân.
Nhưng Hồng Oánh cũng không ngờ chiêu này không phải Khắp Chốn Cùng Vui.
Ả cứ cười mãi, nhưng không phát ra tiếng, chỉ có biểu cảm ngày càng lố lăng.
Khóe miệng nhếch lên, sắp chạm đến mang tai.
Khóe mắt cụp xuống, sắp chạm đến chóp mũi.
Hồng Oánh ôm lấy gò má đau đớn, phải tốn rất nhiều sức lực mới có thể thoát khỏi kỹ pháp.
Đây là kỹ pháp tiếu tu, Cười Mãi Mặt Bung.
Kỹ pháp này chỉ có thể dùng một chọi một, phạm vi ảnh hưởng tuy không rộng bằng Khắp Chốn Cùng Vui, nhưng sức sát thương lớn hơn nhiều.
Người trúng kỹ pháp cứ cười mãi, sẽ cười đến nứt toác mặt.
Từng phân từng tấc trên gương mặt này của Hồng Oánh là từ từ mọc ra, làm sao nỡ giày vò như vậy được.
Ả kéo giãn khoảng cách, khó khăn lắm mới thoát khỏi kỹ pháp thì bị một cục bùn đặc sệt đánh trúng mặt.
Lão kiềm này lấy đâu ra bùn?
Bùn này chui vào da thịt!
Đây là kỹ pháp nê tu, Bọc Đầu Dán Mặt, lão kiềm chết tiệt này còn giấu bài!
Chẳng trách khi giao đấu với Thất Lang, lão cứ mong Thất Lang hiện thân, lão kiềm chết tiệt này tích trữ cả đống kỹ pháp, không nỡ tung ra!
Tiếu Thiên Thủ chắc chắn không nỡ tung ra.
Cười Mãi Mặt Bung có tác dụng gì với cái bóng? Gương mặt của cái bóng có thể cười đến nứt ra sao?
Bọc Đầu Dán Mặt lại có tác dụng gì?
Cái bóng có sợ bùn không?
Hồng Oánh nổi trận lôi đình, Tiếu lão kiềm cứ nhắm vào mặt ả.
Giao đấu vài hiệp, Hồng Oánh đột nhiên biến mất trước mặt Tiếu Thiên Thủ.
Theo dự tính của Hồng Oánh, Tiếu Thiên Thủ chắc chắn sẽ truy tìm tung tích của ả, lúc đó sẽ nhốt lão tặc này lại rồi đánh cho lão một trận tơi bời.
Nhưng không ngờ Tiếu Thiên Thủ mặc kệ Cưỡi Ngựa Xem Hoa, lập tức mở cửa chạy khỏi bát phòng.
Đùng!
Cưỡi Ngựa Xem Hoa phát tác, máu thịt trước ngực Tiếu Thiên Thủ bầy nhầy, cú này trúng rất nặng.
Nhưng trong lòng Tiếu Thiên Thủ biết rõ, giao đấu với Hồng Oánh không được phép chậm trễ dù chỉ một chút, bán máu chạy trốn tuyệt đối đáng giá.
Bây giờ lão có hai mục tiêu, một là cố gắng mở cửa chính của Tiểu Tàu Hỏa, chạy thoát cả xác thịt.
Hai là nếu xác thịt không ra được thì để hồn phách ra, chỉ cần tìm được vết nứt lúc nãy là có thể liên lạc được với hậu chiêu.
Cửa chính ở chính phòng, vết nứt ở thập phòng, tìm được hai căn phòng này là mấu chốt để thoát thân.
Tiếu Thiên Thủ đi qua thất phòng, đến lục phòng, lục phòng bình an vô sự, lão lại đến ngũ phòng.
Khi đi qua ngũ phòng, Tiếu Thiên Thủ phát hiện vách tường sáng lên.
Sáng thì sáng, lão không muốn lãng phí thời gian ở đây.
Đang trong lúc mở cửa thì trên tường hiện ra một người phụ nữ, tay nàng ta ôm hoa tươi, đứng giữa cánh đồng, mỉm cười với Tiếu Thiên Thủ.
Một vầng sáng lóe lên trong miệng người phụ nữ, khoảnh khắc vầng sáng bao phủ Tiếu Thiên Thủ, lão cảm thấy thân thể mình sắp bị hút vào tường.
Đây không phải ảo giác, Tiếu Thiên Thủ đứng không vững nữa, thật sự sắp bị hút vào!
Lão rút từ trong tay áo ra một con dao găm, chặt đứt tay trái của mình rồi ném xuống đất.
Lão lại dùng Thay Xà Đổi Cột, dùng tay trái của mình để thay thế thân thể của mình.
Tay trái biến mất trong vầng sáng, bị cô nương ngũ phòng ăn mất.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy kỹ pháp, Tiếu Thiên Thủ kinh ngạc đến ngây người: “Đây là Bách Hoa Sát, ngươi là Lai Vô Cụ…”
Lời còn chưa dứt, vầng sáng lại bao phủ Tiếu Thiên Thủ, lần này Tiếu Thiên Thủ không đứng vững được nữa, lão còn muốn cắt một miếng thịt trên người để thay mình chịu thay một đòn, nhưng bây giờ lão ngay cả dao cũng không cầm nổi.
Trong lòng Tiếu Thiên Thủ đầy hối hận, chỉ trách hai căn phòng trước đó đi quá thuận lợi, đến phòng này lại buông lỏng cảnh giác, chỉ cần có một chút đề phòng thì cũng không đến nỗi chật vật như vậy.
Mắt thấy cả người sắp bị hút đi, ngoài cửa vang lên tiếng hát của nương tử.
“Hãy lấy da người làm tiền phòng, giữ lại tàn phách nghe canh tàn, khách sạn Hoàng Tuyền không sớm tối, trăm đời sinh tử một giấc mơ!”
Máy hát vào ngũ phòng, một luồng hơi nước bao phủ Tiếu Thiên Thủ.
May mà máy hát đến nhanh, nếu không Tiếu Thiên Thủ đã bị ngũ phòng nuốt sống rồi.
Máy hát quát một tiếng: “Tiện nhân, ngươi tiếp đãi khách như vậy sao?”
Ngũ phòng thấy máy hát đến, vội vàng trốn sâu vào cánh đồng, mặt đầy vẻ oan ức.
Tiếu Thiên Thủ kinh hồn bạt vía, vẫn còn đang thở hổn hển.
Dưới làn hơi nước bao phủ, Triệu Kiêu Uyển an ủi vài câu: “Tiền bối, đừng sợ, tiện nhân đó muốn ăn ngươi, ta đã cản ả lại rồi.”
“Ngươi thật sự cản được sao?” Tiếu Thiên Thủ cười một tiếng, dùng kỹ pháp tiếu tu.
Nương tử cũng cười lớn theo: “Ta còn lừa ngươi được sao? Nguyên liệu tốt như ngươi chắc chắn là để dành cho ta ăn, sao có thể để cho người khác!”
Tiếu Thiên Thủ mở cửa định chạy, nhưng ngoài cửa là Lý Thất.
Lý Thất cười theo máy hát, trong tiếng cười, khúc “Khách Sạn Hoàng Tuyền” của nương tử càng thêm lạnh lẽo: “Trăng lặn quạ khóc sương đầy trời, Hoàng Tuyền Lộ quanh Quỷ Môn Quan, một ngọn đèn đơn soi biển nát, máu viết tên quán gió cuốn bay!”
Trong tiếng hát xen lẫn vài tiếng cười nói, giống như tiểu nhị trong khách sạn đang đứng trước cửa mời chào khách.
“Khách quan, mời vào trong!”
Dưới cơn sợ hãi, hồn phách Tiếu Thiên Thủ không ổn định, dường như sắp xuất khiếu.
Lý Bạn Phong cười không ngớt, tiện tay dùng Ngũ Mã Phanh Thây.
Tiếu Thiên Thủ nhanh hơn một bước, muốn trộm gân cốt và nội tạng của Lý Bạn Phong, nhưng không trộm được gì.
“Hành Giả Vô Cương…”
Tiếu Thiên Thủ tự cho rằng mình đánh lén thành công, nhưng lại không có chút hiệu quả nào, lão nhận ra Lý Bạn Phong đã sử dụng một kỹ pháp vô cùng mạnh mẽ.
Trong nhận thức của Tiếu Thiên Thủ, kỹ pháp như Hành Giả Vô Cương không thể nào thi triển qua pháp bảo.
Chẳng lẽ Lý Thất đã dùng kỹ pháp Nhà Cao Cửa Rộng, mượn kỹ pháp từ tay Hồng Oánh?
Trong ký ức của Tiếu Thiên Thủ, Hồng Oánh có tu vi trên Vân Thượng, ả có ba loại kỹ pháp Vân Thượng, trong đó không bao gồm Hành Giả Vô Cương.
Rắc~
Ngũ Mã Phanh Thây có hiệu lực, thân thể Tiếu Thiên Thủ nứt ra.
Tiếu Thiên Thủ bị thương nặng, không còn khống chế hồn phách được nữa, máy hát “sột” một tiếng, hút hồn phách của Tiếu Thiên Thủ vào miệng loa.
“Các huynh đệ tỷ muội, mau lên bàn ăn cơm thôi!” Két nước của máy hát đang sôi sùng sục, bữa ăn này xem ra hơi bị no.
Cửu Nhi dặn dò mọi người: “Lúc ăn cơm nhớ cẩn thận, lão tặc này nhiều tay lắm.”
Găng tay đứng bên cạnh nói: “Nói đúng lắm, những bàn tay này đều phải đề phòng, có cái đã không còn tâm niệm, có cái vẫn còn sống.”
Bữa ăn này thật không tầm thường, cả nhà trên dưới không ai dám lơ là.
Tuy rằng trước đó Lý Thất đã giết tổ sư nhận tu, cũng mang về khôi thủ lực tu, nhưng chất lượng của những người đó đều không bằng Tiếu Thiên Thủ.
Bất kể là tu vi hay tạo nghệ đạo môn, Tiếu Thiên Thủ đều là tồn tại đỉnh cấp, trong nhà có ai thì tính người nấy, có thể ăn được một miếng từ lão đều sẽ mang lại sự nâng cao cực lớn cho bản thân.
Nhị phòng vốn ít nói cũng lên tiếng: “Bạn Phong huynh đệ, giữa chúng ta có thể thường xuyên giao lưu kỹ pháp một chút.”
Bạn Phong Ất mỉm cười: “Lão Giáp, hiểu ý gì không?”
Lý Bạn Phong gật đầu: “Hắn muốn một miếng thịt, cho hắn đi.”
“Đừng vội, ngươi cứ để hắn nói rõ ràng đã, giao lưu là sao?”
Trước đây muốn học kỹ pháp ảnh tu đều là Bạn Phong Ất vừa dỗ vừa xin, hôm nay Bạn Phong Ất muốn đổi thái độ.
Lý Bạn Phong nhìn về phía máy hát, cảm thấy tình trạng của nương tử không ổn lắm.
Ọt ọt~ Ọt ọt~
Két nước của máy hát cứ sủi bọt mãi.
Phù~ Xì xì~
Miệng loa phun hơi nước không theo quy luật, lúc nhanh lúc chậm.
“Nương tử, nàng sao vậy?” Lý Bạn Phong tiến lên kiểm tra tình trạng của máy hát.
Két két két két~
Thân hình máy hát đột nhiên phình to ra, lớn gấp đôi lúc trước, khiến Lý Bạn Phong phải ngẩng đầu nhìn.
Không lâu sau, thân hình máy hát lại thu nhỏ lại, tương đương với Lý Bạn Phong.
“Nương tử bảo bối, nàng sao vậy? Mọi người đừng ăn nữa, qua đây xem tình hình ra sao!”
Cả nhà nhìn về phía máy hát, máy hát thở hổn hển vài tiếng: “Tướng công à, tiểu thiếp thấy trong người nóng quá…”
“Có phải bị sốt không?”
Lý Bạn Phong vội vàng tìm thùng nước để hạ nhiệt cho nương tử.
“Nương tử, ta lau người cho nàng trước, Hồ Lô, ngươi xem nương tử rốt cuộc làm sao vậy? Cửu Nhi, có phải ngươi cũng biết chút y thuật không? Ngươi nói cho ta biết là bệnh gì, ta dùng Kê Cao Gối Ngủ…”
Ực!
Nương tử đưa ra cái loa lớn, nuốt đầu Lý Bạn Phong vào.
Giọng Lý Bạn Phong vô cùng ngột ngạt: “Nương tử, nàng quả thực nóng bỏng quá, nương tử, nàng thả ta ra trước, có chỗ nào không thoải mái nàng cứ nói với tướng công!”
Mọi người thấy vậy, chỉ coi như hai vợ chồng thân mật, cũng không để tâm, tiếp tục ăn cơm.
Găng tay sốt ruột: “Đương gia bảo các ngươi đừng ăn nữa, không nghe thấy sao, mau đưa đương gia ra trước đã!”
Mọi người xúm lại ôm Lý Bạn Phong kéo ra ngoài, kéo mãi cuối cùng cũng kéo được đầu Lý Bạn Phong ra.
Kiểu tóc của Lý Bạn Phong bị làm hấp thành kiểu gợn sóng lớn, chuyện này không đáng ngại, quan trọng là nhiệt độ trên người nương tử vẫn rất cao.
Lý Bạn Phong mở hộp máy ra, phát hiện không ít ống dẫn bên trong đều đỏ rực.
“Nương tử, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Tướng công à, hình như tiểu thiếp béo ra rồi!”
“Béo ra thì tốt, vợ càng béo, nhà cửa càng thịnh vượng.”
Lý Bạn Phong dùng khăn mặt thấm nước lạnh, cẩn thận hạ nhiệt cho nương tử.
“Tướng công à, tiểu thiếp muốn sinh cho chàng một đứa bé bụ bẫm.”
“Sinh con tốt, sinh ra chắc chắn giống nàng.”
Một bánh răng bị tuột ra, Lý Bạn Phong cẩn thận đặt bánh răng về vị trí cũ.
“Tướng công, chàng thấy con giống thiếp thật sự tốt sao?”
“Tốt chứ! Nương tử xinh đẹp như vậy, nếu sinh con gái thì chắc chắn là một tuyệt thế mỹ nhân!”
“Tướng công, thiếp biết chàng thương thiếp mà!”
Ầm!
Cửa thùng sau đóng lại, đầu Lý Bạn Phong lại kẹt trong thùng sau.
Găng tay dẫn mọi người kéo mở cửa thùng, Lý Bạn Phong thoát ra được.
Máy hát tức giận, phun hơi nước khắp phòng.
“Phu nhân, hành vi hôm nay của người có chút quá nghệ thuật rồi.”
Máy chiếu phim lập lòe ánh nến, dùng kỹ pháp Điêu Linh hút đi hơi nước trong phòng.
Máy hát rúc vào người Lý Bạn Phong, nũng nịu một tiếng: “Người ta chỉ muốn tướng công thôi!”
Tùy Thân Cư nhìn rất rõ: “A Thất, đưa Kiêu Uyển đến thập tam phòng đi, ở đó yên tĩnh hơn, nàng ta có thể sắp phục sinh rồi!”
Phục sinh?
Lý Bạn Phong không có khái niệm gì về chuyện này, trong ấn tượng của hắn, nương tử vẫn luôn sống rất tốt.
“A Thất, mau đi!”
Lý Bạn Phong ôm nương tử đến thập tam phòng, hai người thân mật một lúc, nương tử hơi bình tĩnh lại một chút.
Tùy Thân Cư nói: “A Thất, ta khóa cửa lại, ngươi mỗi ngày dành chút thời gian đến xem.”
Máy hát không nỡ xa Lý Bạn Phong: “Tướng công, chàng ở lại với thiếp!”
Lý Bạn Phong thật sự không yên tâm về máy hát, Tùy Thân Cư thúc giục: “A Thất, nghe lời, để nha đầu này ở một mình.”
***
Trong chính phòng, mọi người vẫn đang ăn cơm, họ không biết tại sao Lý Bạn Phong lại đưa máy hát vào thập tam phòng, cũng không nghe thấy những lời Tùy Thân Cư nói.
Cửu Nhi ăn no, lau miệng nói: “Triệu Kiêu Uyển nói muốn sinh con cho A Thất, cấu tạo của ả làm sao mà sinh được?”
Hồng Oánh hừ một tiếng: “Nông cạn! Cấu tạo thì sao? Có cản trở Thất Lang làm việc không?”
Cửu Nhi nhìn mặt Hồng Oánh: “Oánh Oánh, ngươi mọc não rồi.”
Hồng Oánh nổi giận: “Ngươi chửi ai đó?”
“Không phải chửi ngươi, trán ngươi mọc ra rồi!” Cửu Nhi rất kinh ngạc, tất cả mọi người trong nhà đều rất kinh ngạc.
“Tất cả tránh ra cho ta!”
Hồng Oánh đẩy mọi người ra, lao đến trước bàn trang điểm, nhìn chằm chằm vào gương một lúc lâu.
Thứ mọc ra không chỉ có trán, mà từ thái dương xuống gò má cơ bản đều đã mọc đầy đủ.
Ít nhất thì khung xương và da thịt đã đầy đủ, mỗi da vẫn còn hơi kém một chút.
Nước mắt rưng rưng trong hốc mắt Hồng Oánh, Cửu Nhi bước đến phía sau, giúp Hồng Oánh chải tóc.
“Cửu Nhi, ngươi nói xem có đẹp không!” Hồng Oánh thoa chút phấn hồng lên mặt, che đi màu da.
“Đẹp, Oánh Oánh đẹp nhất."
Cửu Nhi lau nước mắt cho Hồng Oánh: "Đừng khóc nữa, phấn hồng trôi hết rồi.”
“Ngươi nói xem dung mạo và dáng người của ta còn chỗ nào để chê không?”
“Không có, ai dám chê Oánh Oánh của chúng ta.”
Hồng Oánh hừ một tiếng: “Lời này của ngươi không thật lòng, muốn chê thì chắc chắn có thể tìm được vài chỗ.”
Cửu Nhi bất đắc dĩ: “Để ta xem kỹ lại, Oánh Oánh à, dung mạo của ngươi chỗ nào cũng tốt, chỉ có điều đầu thương ban đầu vẫn còn, cao hơn trán của ngươi một chút, cho nên đỉnh đầu ngươi mọc một cái sừng.”
Hồng Oánh sờ thử, trên đỉnh đầu quả thực có một cái đầu thương.
“Chút thứ này không sao chứ.” Trong lòng Hồng Oánh có chút vướng mắc.
“Không sao, ta sẽ búi tóc cho ngươi thật đẹp, đảm bảo che kín mít luôn.”
Đường đao đứng bên cạnh hỏi một câu: “Hồng tướng quân, thuộc hạ mạo muội hỏi một câu, nếu đầu thương vẫn còn thì đầu của ngươi là rỗng ruột hay đặc ruột?”
Cửu Nhi khịt mũi, nhịn rất lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Hồng Oánh nổi giận, một cước đá bay Đường đao, quay người đè Cửu Nhi xuống: “Ngươi cũng ăn không ít thịt, để ta xem ngươi mọc ra cái gì!”
Cửu Nhi cố sức giãy giụa: “Ta không mọc gì hết! Tiện nhân, ngươi đừng xé quần áo ta!”
***
Lý Bạn Phong ra khỏi Tùy Thân Cư, đứng trên con phố chính của thôn Thiết Môn.
Bên tai truyền đến giọng của lão gia tử: “A Thất, phải xử lý hậu chiêu của lão tặc kia.”
“Ta thấy hồn phách lão khá nguyên vẹn, đều bị nương tử của ta ăn sạch rồi, cho dù có để lại hậu chiêu, e rằng cũng chỉ là một bàn tay.”
Găng tay nói: “Đương gia, chuyện này phải nghe lời lão gia tử, tốt nhất đừng để lại hậu họa.”
Lý Bạn Phong đi về phía rạp chiếu phim, hỏi găng tay: “Ở đây có cảm ứng không?”
Tiếu Thiên Thủ theo Quỷ Thủ Môn đến, Quỷ Thủ Môn làm việc cho Hà Gia Khánh, đám chiếu phim này cũng làm việc cho Hà Gia Khánh, muốn tìm hậu chiêu thì chắc chắn phải tìm từ rạp chiếu phim.
Cách rạp chiếu phim còn hơn trăm mét, Lý Bạn Phong nghe thấy tiếng cãi vã dữ dội.
“Bọn mày dám trồng Tình Căn vào mắt tao? Rốt cuộc là ai phái mày tới phá hoại!” Giọng này là của Ngô Vĩnh Siêu.
“Nói chuyện phải có bằng chứng, tôi không thể chấp nhận kiểu vu khống vô cớ này!” Đây là Thẩm Kế Minh bên hãng phim.
“Mày còn dám ngụy biện! Trạch linh nhà tao nhìn ra hết rồi! Hôm nay tao khô máu với bọn mày!”
Giọng Ngô Vĩnh Siêu ngày càng lớn, các nhà trong thôn Thiết Môn lần lượt sáng đèn.
Các trạch tu bước ra khỏi nhà, vây quanh rạp chiếu phim.
Lý Bạn Phong nở nụ cười.
Găng tay đứng bên cạnh nói: “Đương gia, bọn họ làm ầm lên như vậy, chuyện của chúng ta sẽ khó giải quyết lắm.”
Lý Bạn Phong cười nói: “Bọn họ biết làm ầm lên, chuyện sau này sẽ dễ giải quyết hơn.”