Lý Bạn Phong muốn tới Cục Ám Tinh so chiêu với A Vũ thêm lần nữa.
Lần này thu phục được Tiếu Thiên Thủ, thực lực cả nhà đều tăng lên không ít, nhưng nương tử lại chìm vào giấc ngủ say, không ở trong trạng thái tốt nhất.
Hơn nữa, theo lời lão gia tử nói, cả nhà ăn uống ở đây, Lạc Vô Cụ cũng sẽ được hưởng lợi theo, lỡ như nàng ta và A Vũ nội ứng ngoại hợp khiến Tùy Thân Cư không chống đỡ nổi, đến lúc đó tình cảnh sẽ rất nguy hiểm.
Không mang Tiểu Tàu Hỏa đi?
Lý Bạn Phong cân nhắc chiến lực hiện tại của mình một chút, luôn cảm thấy có chút tự phụ.
Kỹ pháp đã tiến bộ rất nhiều, nhưng tu vi lại kém một chút, bất kể là trạch tu hay lữ tu, ở giai đoạn Vân Thượng tầng bốn này vẫn còn rất nhiều không gian để nâng cao, đương nhiên chưa đủ bản lĩnh để so tài với nhân vật như A Vũ.
Lại đi hút thêm một đợt nhân khí, xem thử chiến lực có thể tăng lên đến mức nào.
Nhân khí ở Hiêu Đô và thành Vô Biên vừa thu xong, vẫn có thể nuôi thêm một thời gian nữa.
Nhân khí ở thành Lục Thủy và Hải Cật Lĩnh cũng gần đến lúc thu hoạch rồi.
Nhưng Lý Bạn Phong có chút không yên tâm về thôn Thiết Môn, hắn không biết Thủ Túc Minh có tới nữa hay không.
***
Thẩm Kế Minh mình đầy thương tích, lê lết đến công ty điện ảnh Lăng thị, đứng trước mặt Thẩm Dung Thanh kể khổ một hồi.
“Em gái, lần này chúng ta chịu thiệt lớn rồi, tất cả mọi người đều mang thương tích trở về, còn có một người anh em từ Quỷ Thủ Môn đến, đến nay vẫn bặt vô âm tín, chuyện này phải có một lời giải thích.”
Thẩm Dung Thanh cảm thấy chuyện trong phim điện ảnh có thêm Ngụy Tình Căn sớm muộn gì cũng sẽ bại lộ, bị đánh sau khi bại lộ cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng Thẩm Kế Minh là anh họ của cô, lời này không tiện nói quá thẳng, huống hồ Thẩm Kế Minh cũng chỉ làm việc theo yêu cầu của Hà Gia Khánh.
“Chuyện này em sẽ nói ngay với Gia Khánh, anh, anh cứ đi ứng trước ít tiền chữa thương cho các anh em đi.”
Hà Gia Khánh đang ở tân địa bàn chuyện với Thư Vạn Quyển, có sự ủng hộ mạnh mẽ của nội châu, y tăng tốc khai hoang, mười ba mảnh tân địa đã được y khai phá gần một nửa.
Thư Vạn Quyển có chút lo lắng: “Khai hoang tân địa chưa từng có ai gấp gáp như vậy, lúc trước Lý Thất khai phá thành Thất Thu cũng không làm nhanh đến mức này.”
Hà Gia Khánh nói: “Tiền bối, Lý Thất thân cô thế cô, có thể gây ra được bao nhiêu sóng gió, sau lưng chúng ta là triều đình mà.”
“Tiểu tử thúi! Thật không biết sống chết là gì?”
Thư Vạn Quyển nghiến răng: "Một khi để lộ tin tức, ngươi có biết hậu quả của chuyện này là gì không?”
Hà Gia Khánh thi lễ: “Tiền bối bớt giận, để lộ tin tức thì đã sao? Ngài được triều đình cho phép khai hoang ở đây, tôi cũng được người bán hàng rong cho phép khai hoang ở đây, chúng ta đều danh chính ngôn thuận làm việc, cần gì phải kiêng dè như vậy?”
Hay cho tiểu tặc, rõ ràng là đất trộm được, lại còn ưỡn ngực nói danh chính ngôn thuận.
Chuyện đã đến nước này đều do một tay y gây ra, tên trộm này không biết hối cải, ngược lại còn thấy yên lòng thoải mái!
Ánh mắt Thư Vạn Quyển lộ vẻ lạnh lẽo, trong thoáng chốc đã nổi sát tâm với Hà Gia Khánh, thân thể lão ta đã hồi phục hơn phân nửa, hiện giờ có đủ tự tin giết chết y.
Cúc áo trước ngực Hà Gia Khánh rung động, vội vàng cáo lỗi với Thư Vạn Quyển: “Có chút việc vặt cần xử lý, hậu bối xin phép thất lễ một lát.”
Thư Vạn Quyển khẽ gật đầu.
Hà Gia Khánh đi vào trong rừng, nắm chặt cúc áo.
Thẩm Dung Thanh kể lại cho Hà Gia Khánh chuyện Thẩm Kế Minh gặp phải ở thôn Thiết Môn, sắc mặt y tái mét: “Báo cho bọn họ một tiếng, chuyện này tôi tự mình xử lý.”
Hà Gia Khánh rời khỏi rừng cây, trên một thân cây hiện ra một chữ “Mắt” và một chữ “Tai”.
Thư Vạn Quyển nhíu mày, nhìn bộ dạng vừa rồi của Hà Gia Khánh cộng thêm giọng điệu của y, có thể thấy chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn.
Chuyện ở tân địa bại lộ rồi sao?
Bây giờ giết Hà Gia Khánh diệt khẩu còn kịp không?
Vừa rồi là ai liên lạc với y? Bây giờ còn bao nhiêu người biết chuyện này?
Mồ hôi rịn ra trên trán từng giọt, đợi Hà Gia Khánh xuất hiện trở lại, vẻ mặt Thư Vạn Quyển lập tức quay về như thường.
“Gia Khánh, đã xảy ra chuyện gì?”
Hà Gia Khánh cười thoải mái: “Chuyện nhỏ, không đáng nhắc tới, tiền bối, ngài có thể xin thêm người từ triều đình không, tôi thấy chúng ta khai hoang vẫn còn hơi chậm.”
“Còn chậm?” Thư Vạn Quyển cụp mắt nhìn Hà Gia Khánh.
Hà Gia Khánh thật sự thấy chậm: “Tiền bối, đêm dài lắm mộng, sớm hoàn thành chuyện này đối với chúng ta đều không có hại.”
“Cũng được.” Thư Vạn Quyển khẽ gật đầu.
***
Buổi tối, Hà Gia Khánh trở về công ty điện ảnh tìm Thẩm Kế Minh, bảo gã kể lại đầu đuôi sự việc một lần nữa.
Sau khi nghe xong, Hà Gia Khánh phát hiện Thẩm Dung Thanh chưa nói rõ ràng sự việc: “Ban đầu tôi còn tưởng là Địa Đầu Thần đánh các người, không ngờ các người lại bị trạch tu đánh.”
Thẩm Kế Minh cúi đầu, có chút hổ thẹn, gã tưởng Hà Gia Khánh đang oán trách bọn họ vô dụng, nhưng y lại quan tâm đến một vấn đề khác: “Nếu thật sự bị Tống Thiên Hồn đánh, chuyện này tôi nên đi tìm ông ta nói lý, nhưng nếu bị trạch tu đánh thì chuyện này lại bất thường rồi, trạch tu ở thôn Thiết Môn làm gì ngang ngược như vậy bao giờ?”
Thẩm Dung Thanh ở bên cạnh nói: “Chúng ta gieo Tình Căn cho họ, sự việc bại lộ, họ đương nhiên muốn báo thù, cũng không thể coi là họ ngang ngược được chứ?”
“Sao lại không?”
Hà Gia Khánh cau mày: "Mời họ xem phim, tôi còn cho họ tiền, họ lại quay sang đánh người, đây không phải là gây sự vô cớ hay sao? Đám trạch tu này từ khi nào lại trở nên ngang ngược như vậy, Dung Thanh, chị đi điều tra xem thôn Thiết Môn có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”
Dưới trướng Thẩm Dung Thanh có tòa soạn báo, tra lại báo cũ, chỉ tìm được vài tin tức: “Thôn Thiết Môn từng có xung đột với núi Phi Ưng, nhưng đây là tin tức từ hai năm trước rồi.”
Mặt Hà Gia Khánh lộ vẻ không vui: “Núi Phi Ưng năm nào cũng có xung đột với thôn Thiết Môn, bọn họ mỗi năm đều vơ vét không ít từ thôn Thiết Môn, đây cũng được tính là tin tức?”
Thẩm Dung Thanh không nói gì nữa.
Thật ra trong những tin tức cô tìm được còn có tin khác, lúc đó dưới sự lãnh đạo của chủ thôn, thôn Thiết Môn đã phát động phản công núi Phi Ưng, điều này thật ra cũng vô cùng khác với hành động trước đây của thôn Thiết Môn.
Nhưng những tin tức này không có bằng chứng xác thực, đều là lời đồn nghe được từ địa phương, lại thấy thái độ này của Hà Gia Khánh nên Thẩm Dung Thanh cũng không muốn giải thích nhiều.
Hễ gặp chuyện bất thường, Hà Gia Khánh chưa bao giờ lơ là cảnh giác, sáng hôm sau, y đến hiệu sách Lỗ gia, nhờ ông chủ Lỗ giúp y tra cứu tin tức liên quan đến thôn Thiết Môn trên báo trong hai năm gần đây.
Mặc dù Hà Gia Khánh từng tập kích hiệu sách Lỗ gia ban đêm, nhưng bề ngoài, hai người chưa bao giờ nói toạc ra.
Ông chủ Lỗ có chút khó xử: “Hà công tử, chuyện này không dễ tra lắm, nơi như thôn Thiết Môn ít khi được lên báo.”
Hà Gia Khánh mỉm cười: “Chính vì tin tức ít nên mới dễ tìm, nếu tra tin tức của Bách Lạc Môn thì không biết phải tìm đến năm nào tháng nào.”
Ông chủ Lỗ rót trà cho Hà Gia Khánh, sai giúp việc đi tìm báo.
Hà Gia Khánh đứng cạnh giá sách nhìn lướt qua, một cuốn sách tên "Mặc Thuần Hiên" đã thu hút sự chú ý của y.
“Cuốn sách này tôi chưa từng thấy.”
Ông chủ Lỗ cười nói: “Hà công tử quả là tinh mắt, đây là một cuốn sách mới.”
“Mặc Thuần Hiên."
Hà Gia Khánh nhìn chằm chằm vào bìa sách: "Cái tên này đặt hay thật, mùi mực thơm nức mũi.”
Ông chủ Lỗ liên tục gật đầu: “Có thể ngửi được mùi mực đã đủ để thấy tài học của công tử, cuốn sách này kể về những chuyện kỳ lạ mà một chưởng quỹ hiệu sách gặp phải.”
Hà Gia Khánh ngạc nhiên: “Chẳng lẽ là do ông chủ Lỗ đích thân viết? Vậy thì tôi phải mua một bộ mới được.”
Ông chủ Lỗ liên tục lắc đầu: “Công tử nói đùa rồi, nếu công tử đã thích cuốn sách này, tôi sẽ cho người mang đến cho công tử.”
Hà Gia Khánh nói: “Thứ này không thể nhận không được, tiền sách tính chung với tiền báo luôn.”
“Vậy thì cảm ơn công tử."
Nói rồi, ông chủ Lỗ bước đến một góc hiệu sách, vén một tấm rèm lên: "Tiệm nhỏ này luôn được công tử chiếu cố, nhưng cũng không có gì báo đáp, xin mời công tử nghe một bản nhạc vậy.”
Hà Gia Khánh còn tưởng ông chủ Lỗ định lấy máy hát để phát nhạc, nhưng đợi đến khi rèm được vén lên mới thấy trong góc hiệu sách đặt một chiếc radio.
Ở Phổ La Châu, những nhân vật có thể bắt được sóng radio đều không đơn giản, những người này hoặc là điện tu, hoặc có pháp bảo của điện tu.
Ông chủ Lỗ quả thực không phải người tầm thường, Hà Gia Khánh biết rõ điểm này trong lòng, nhưng hôm nay ông chủ Lỗ mang chiếc radio này ra, Hà Gia Khánh lại không hiểu ý nghĩa là gì.
Mở công tắc, ông chủ Lỗ chỉnh lại núm vặn, rất nhanh đã bắt được đài phát thanh.
“Hà công tử, ngài đợi một chút, đài này lát nữa sẽ phát nhạc.”
Từ trong radio truyền đến giọng nói của A Tuệ: “Mùa đông sắp đến rồi, các vị thính giả tụ tập nơi núi rừng hãy tranh thủ thời gian chuẩn bị vật tư qua mùa đông, chuẩn bị sẵn sàng cho việc tuyết lớn phủ núi. Ngoài ra, xin thông báo một tin quan trọng, tất cả các vị thính giả yêu thích phim ảnh xin hãy báo cho nhau biết, xin bản thân quý vị, gia đình và bạn bè không đi xem bất kỳ bộ phim nào trong loạt phim ‘Huyết Nhận Thần Thám’, trong phim có chứa kỹ pháp tình tu, sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm trí con người, mong các vị thính giả hết sức đề phòng.”
Kết thúc thông báo, A Tuệ phát một bài hát: “Bệnh tương tư, bệnh tương tư, ngươi là một cái hố không đáy, cơm trà bỏ bê, gối chiếu lạnh lẽo, càng nghĩ càng đau~”
Tên bài hát này là "Bệnh Tương Tư".
Nghe bài hát này, gân xanh trên trán Hà Gia Khánh giật liên hồi.
Y biết A Tuệ chính là cô giáo Tống, cũng hiểu cô giáo Tống có chút thành kiến với y.
Nhưng cô ấy lại công khai vạch mặt Hà Gia Khánh trên đài phát thanh, điều này y thật sự không ngờ tới.
Chuyện này nhất định phải để cô giáo Tống nói rõ, chuyện đúng sai trước đây đều không so đo, nhưng hiện tại mọi người đều làm việc cho Thủ Túc Minh, hành động này của cô ấy chẳng khác nào bán đứng anh em, nhất định phải có một lời giải thích!
Ông chủ Lỗ khẽ gõ lên mặt bàn theo điệu nhạc: “Hà công tử, bản nhạc này không tệ chứ?”
Hà Gia Khánh khẽ gật đầu: “Rất hay, ngài có đĩa hát của bài này không?”
“Có, tôi tặng ngài một chiếc.”
Hà Gia Khánh lắc đầu nói: “Chắc chắn không thể nhận không, tôi mua hết, ngài cứ từ từ tìm báo, tìm được rồi gửi đến chỗ tôi một thể.”
Lần trước đột nhập hiệu sách vào ban đêm, Hà Gia Khánh tưởng đã gây thù chuốc oán với ông chủ Lỗ, nay gặp chuyện, không ngờ ông chủ Lỗ còn chịu nhắc nhở một tiếng.
Ra khỏi hiệu sách, vẻ mặt Hà Gia Khánh vô cùng nặng nề, lúc trở về công ty điện ảnh, y không để ý thấy gần đó có một người quen.
Thư Vạn Quyển nhìn về phía hiệu sách Lỗ gia, đầu lông mày bên phải khẽ nhướng lên.
***
Chín giờ rưỡi tối, ông chủ Lỗ chuẩn bị đóng cửa thì thấy một lão già mặc trường sam xanh lam, quàng một chiếc khăn lụa màu tím, đeo một cặp kính gọng tròn, bước vào hiệu sách.
Trời rất lạnh, trên kính phủ một lớp sương trắng, lão già tháo kính xuống lau chùi.
Quần áo của lão rất cũ, giặt đến mức phai màu, có nhiều chỗ vá víu, xem ra cuộc sống không mấy khá giả, nhưng lão ăn mặc rất sạch sẽ, tóc tai cũng chải chuốt gọn gàng, trên người toát ra vẻ thanh lịch độc đáo của văn nhân.
“Vị tiên sinh này, ngài đến mua sách?”
Dù sắp đóng cửa, nhưng ông chủ Lỗ cũng không từ chối vị khách như vậy.
Lão già đỏ mặt: “Tôi đến để... bán sách.”
Vu Diệu Minh đi xuống từ lầu hai, nhìn lão già một lúc.
Mặt lão già càng đỏ hơn.
Ông chủ Lỗ xua tay, ra hiệu cho người giúp việc đưa Vu Diệu Minh về lại lầu hai.
Vu Diệu Minh hỏi người giúp việc: “Người này là ai vậy?”
Người giúp việc đáp: “Một người bán sách.”
“Tôi xem một chút cũng không được sao?”
Người giúp việc giải thích: “Vị lão tiên sinh này vừa nhìn đã biết là người đọc sách, người đọc sách nếu không phải đến bước đường cùng thì làm sao nỡ bán sách? Ông chủ chúng tôi muốn giữ chút thể diện cho ông ấy, ngài cứ nhìn chằm chằm như vậy, trong lòng lão tiên sinh này sẽ khó chịu biết bao.”
Nghe vậy, Vu Diệu Minh có chút xấu hổ, ông ta là người làm học thuật, cũng rất tôn trọng người đọc sách, vừa rồi quả thực có chút thất lễ, nhưng có lẽ ông chủ Lỗ sẽ không bạc đãi vị lão tiên sinh này.
Lão già lấy ra một cuốn "Tập thơ Thanh Ngọc", đưa cho ông chủ Lỗ.
"Tập thơ Thanh Ngọc" là một trong những tập thơ sớm nhất của Phổ La Châu, sưu tầm nhiều tác phẩm hay của các nhà thơ, cuốn tập thơ trên tay lão già này bảo quản không được tốt lắm, có nhiều chỗ bị gấp nếp và sứt góc, nhưng phiên bản này rất hiếm, là bản in đầu tiên của tập thơ.
Bản đầu tiên không chú trọng chất lượng, chỉ chú trọng số lượng, lúc đó những bài thơ văn có chút danh tiếng ở Phổ La Châu không phân biệt hay dở đều được thu thập vào.
Người đời sau trong quá trình chỉnh lý đã dựa theo tiêu chuẩn nhận thức của mình để loại bỏ một số thứ gọi là cặn bã, khiến số lượng thơ văn ngày càng ít đi, đến phiên bản trên thị trường hiện nay, số lượng thơ văn chưa bằng một nửa bản đầu, ngược lại còn làm tăng giá trị của bản đầu.
Ông chủ Lỗ xem qua cuốn tập thơ này, hỏi: “Lão tiên sinh, chỉ có một cuốn này thôi sao?”
Lão già cúi đầu nói: “Ba mươi sáu cuốn tôi đều có, nhưng mà…”
Ông chủ Lỗ biết lão già không nỡ bán: “Cuốn này tôi trả năm đồng Đại Dương, nếu bán cả bộ thì tôi trả ba trăm đồng Đại Dương.”
Lão già ngẩng đầu, mắt đỏ hoe: “Thật sao?”
Ông chủ Lỗ lấy ra năm đồng Đại Dương nhét vào tay lão già.
Lão già mím môi nói: “Ba mươi lăm cuốn còn lại ở nhà tôi, tôi đưa ngài đến lấy…”
Lúc nói chuyện, lão già run bần bật, một nửa là cảm động, một nửa là xót xa.
Ông chủ Lỗ hỏi: “Ngài đã nghĩ kỹ chưa.”
“Tôi… nghĩ kỹ rồi!”
Ông chủ Lỗ đích thân theo lão già về nhà.
Lão già ở phường Viên Trúc, phía Nam thành Lục Thuỷ, đây là khu phố cổ, nhà cửa tương đối cũ nát, lão già có một tiểu viện với hai gian nhà trệt, những vết vá víu trên nhà còn nhiều hơn cả những miếng vá trên quần áo lão.
Nhưng khi vào trong nhà lại là một cảnh tượng khác.
Trong nhà quét dọn rất sạch sẽ, hai bên tường đều có giá sách cao đến tận nóc, trên giá bày ngay ngắn các loại sách.
Mắt ông chủ Lỗ trợn tròn, đây đều là sách hay.
Trọn bộ "Hoa Lạc Tân Ngữ", bản chưa sửa của "Lưu Ly Toái Ảnh Lục", bản in đầu tiên của "Thanh Sam Tân Từ", ngay cả "Tú Sương Tập" mà ông chủ Lỗ thời trẻ chưa sửa một chữ nào cũng đều ở trên giá sách.
Lão già cúi đầu nói: “Ngài là người yêu sách, ngài thích cuốn nào cứ lấy xem thử.”
Ông chủ Lỗ có chút kích động, y đưa tay về phía "Thanh Sam Tân Từ": “Những cuốn sách này đều bán hết chứ?”
Lão già gật đầu: “Chỉ cần giá cả hợp lý thì đều bán.”
Ông chủ Lỗ rụt tay lại, quay mặt nhìn lão già.
Lão già cười nói: “Nếu thấy không mang đủ tiền thì cứ lấy về xem trước, không trả tiền cũng không sao, coi như ta tặng ngươi.”
Ông chủ Lỗ cau mày: “Sư tôn, quà nặng như vậy, e là con không dám nhận.”
Lão già kéo một chiếc ghế, ngồi xuống trước mặt ông chủ Lỗ: “Chúng ta là thầy trò bao nhiêu năm, ta cũng chưa tặng ngươi món gì ra hồn, cả căn phòng sách này coi như chút lòng thành của vi sư vậy.”
Mặt mày ông chủ Lỗ tái mét, lão già trước mắt này chính là ân sư truyền nghề của y, Thư Vạn Quyển.
“Văn Trình, không ngờ nhiều năm xa cách mà ngươi vẫn thích đọc sách như vậy, xem ra không đánh mất bổn phận của đạo môn.”
“Sư tôn quá khen rồi, con không ngờ sư tôn cũng dùng mánh khóe lừa người này, còn dùng điêu luyện hơn cả hí tu.”
Từ lúc lão già này bước vào cửa, ông chủ Lỗ đã cảm thấy khí độ của lão ta rất bất thường, nhưng Thư Vạn Quyển hiểu rõ tính tình của ông chủ Lỗ, biết y yêu sách, cũng tôn trọng người đọc sách, vì vậy đã giả dạng thành một người đọc sách nghèo túng, lừa ông chủ Lỗ ra khỏi hiệu sách.
Ở hiệu sách Lỗ gia, Thư Vạn Quyển thật sự không tự tin có thể ra tay, nhưng đã đến căn nhà này thì mọi chuyện dễ dàng hơn nhiều.
“Văn Trình, hôm nay ta không muốn làm khó ngươi, chỉ muốn hỏi ngươi một chuyện, ban ngày Hà Gia Khánh tìm ngươi là vì chuyện gì?”
Ông chủ Lỗ nói: “Hắn tìm con mua ít báo, mua một bộ sách, còn mua một đĩa hát, ngoài ra không có chuyện gì khác.”
Thư Vạn Quyển lắc đầu: “Ngươi không nên nói dối vi sư.”
“Con không nói dối, người có thể tìm Hà Gia Khánh đến đối chất.”
Thư Vạn Quyển vừa duỗi tay, một cuốn "Tú Sương Tập" từ trên giá sách bay xuống, lão ta mở một trang trong đó, nhẹ nhàng mân mê những dòng chữ bên trên:
“Văn Trình, luận về tu vi, ngươi cao nhất trong số các đệ tử của ta, nhưng luận về phẩm hạnh thì ngươi tệ nhất trong số các môn sinh của ta. Mỗi lần nhìn thấy những lời lẽ ô uế ngút trời mà ngươi viết, ta đều cảm thấy như có gai đâm sau lưng, ăn cơm không nuốt trôi, ta luôn tự hỏi tại sao đồ đệ của ta lại xuất hiện một kẻ bại hoại như ngươi?”
Từng câu từng chữ đều nện vào tim ông chủ Lỗ, nhưng y không hề tức giận, ngược lại còn chủ động xin chịu phạt: “Phẩm hạnh đệ tử bại hoại, quả thực không nên ở lại dưới trướng sư tôn, sư tôn cứ coi như không có đệ tử như con, những gì con làm, sau này đều không liên quan đến sư tôn.”
Thư Vạn Quyển khẽ búng ngón tay, từng chữ một trên sách hóa thành vật thực, vây lấy ông chủ Lỗ: “Nói ra những lời như vậy, thử hỏi lương tâm của ngươi ở đâu? Nếu không phải ta dốc lòng truyền thụ thì làm gì có tu vi của ngươi ngày hôm nay? Chỉ vì làm thầy trò với ngươi một phen, ngươi có biết ta đã mất bao nhiêu thanh danh không?”
Ông chủ Lỗ mỉm cười: “Sư tôn quá lời rồi, từ ngày đầu quân cho nội châu, sư tôn đã sớm không còn thanh danh gì nữa.”
Vừa nghe vậy, sắc mặt Thư Vạn Quyển trở nên âm trầm, ngón tay lão ta run rẩy, một mảng chữ lao về phía ông chủ Lỗ, chữ “Đao” mang theo đao, chữ “Hỏa” bốc lên lửa, còn có hai chữ “Độc” phun khói bốn phía, vây quanh ông chủ Lỗ, mỗi chữ thi triển mỗi thủ đoạn.
Ông chủ Lỗ lấy từ trong lòng ra một cuốn sách, đó là bản thảo tập sáu của "Mặc Thuần Hiên" chưa hoàn thành, y lật đến một trang giấy trắng, thu hết những chữ xung quanh lại.
Thư Vạn Quyển khẽ gật đầu: “Có chút tiến bộ, thiên tư của ngươi trong đạo môn quả thực hiếm có.”
“Tạ ơn sư tôn khen ngợi, nếu không có chuyện gì khác, đệ tử xin phép cáo lui trước.”
Ông chủ Lỗ định đi, nhưng ba mươi lăm cuốn "Tập thơ Thanh Ngọc" từ trên giá sách bay ra chặn đường đi của y.
“Sách còn chưa mua mà ngươi đã muốn đi, ngươi đi được sao?”
Thư Vạn Quyển không hề khoác lác, lão ta có kỹ pháp Thiên Hợp, mỗi một chữ đều có thể làm vũ khí của lão ta, cũng có thể làm thế thân cho lão ta.
Cả một nhà đầy sách đều đã được Thư Vạn Quyển huấn luyện qua, ông chủ Lỗ gần như không có khả năng thoát thân.
“Sư tôn nhất định phải lấy mạng đệ tử sao?” Ông chủ Lỗ cầm bản thảo, đầu ngón tay không ngừng lật trang sách.
“Vậy cũng chưa chắc."
Thư Vạn Quyển để ba mươi lăm cuốn "Tập thơ Thanh Ngọc" trở lại giá sách: "Nói cho ta biết mối quan hệ mờ ám giữa ngươi và Hà Gia Khánh rồi ta lập tức thả ngươi đi.”
“Giữa con và hắn chưa từng có mối quan hệ mờ ám nào, nếu sư tôn không tin, đệ tử cũng không còn gì để nói.”
Thư Vạn Quyển thở dài: “Chuyện này tạm thời không nhắc đến, ta hỏi ngươi thêm, ngọc tỷ truyền quốc có phải đang ở trong tay ngươi không?”
Ông chủ Lỗ lắc đầu: “Đệ tử từng đến Thánh Hiền Phong để cướp ngọc tỷ truyền quốc, nhưng không thành công.”
“Vậy ngươi nói xem là ai đã thành công?”
“Đệ tử quả thực không biết.”
“Văn Trình à, ngươi đúng là không biết, ngươi không biết điều!”
Thư Vạn Quyển phất tay, hàng ngàn cuốn sách trên giá đồng loạt mở ra, vô số chữ tuôn trào.
Thân hình ông chủ Lỗ bị nhấn chìm trong biển chữ, số lượng chữ không dưới chục triệu, chỉ dựa vào một bản thảo thì căn bản không thể nào chống đỡ nổi.
Theo tính toán của Thư Vạn Quyển, không quá mười giây, ông chủ Lỗ sẽ biến thành một đống tro tàn.
Nhưng lão ta không muốn lấy mạng ông chủ Lỗ, lão ta còn muốn hỏi thêm nhiều chuyện từ miệng y.
Vừa đến năm giây, Thư Vạn Quyển cho các chữ trở về vị trí cũ, lão ta đột ngột đứng dậy.
Lão ta không thấy ông chủ Lỗ, lại thấy trong nhà mình xuất hiện một căn nhà cao hơn một mét, trên cửa chính của căn nhà treo một tấm biển, trên biển viết bốn chữ: Hiệu sách Lỗ gia.
Sao ở đây lại có hiệu sách của y?
Thư Vạn Quyển ngạc nhiên một lúc rồi hiểu ra nguyên do.
"Mặc Thuần Hiên" là tác phẩm mới của ông chủ Lỗ, kể về những điều tai nghe mắt thấy của một chưởng quỹ hiệu sách, trong cuốn sách này có rất nhiều miêu tả về hiệu sách, ông chủ Lỗ đã dựa vào những miêu tả bằng chữ này để xây dựng nên một hiệu sách Lỗ gia.
Một khi đã vào hiệu sách Lỗ gia, tung tích của ông chủ Lỗ sẽ rất khó nắm bắt, y có thể nhanh chóng di chuyển từ hiệu sách này sang hiệu sách khác.
Thư Vạn Quyển muốn chui vào hiệu sách một mét đuổi theo ông chủ Lỗ, nhưng lão ta không muốn mạo hiểm.
Trong hiệu sách Lỗ gia, bất kỳ ai giao đấu với ông chủ Lỗ cũng đều có khả năng chịu thiệt.
Nhưng Thư Vạn Quyển không muốn để ông chủ Lỗ trốn thoát như vậy, lão ta vẫy tay gọi một cây bút lông, nhấc bút vung lên, viết hơn trăm chữ “Loạn”.
Những chữ “Loạn” này nhanh chóng thẩm thấu vào hiệu sách một mét, nhìn hiệu sách méo mó biến dạng, Thư Vạn Quyển mỉm cười.
***
Trong phường Viên Trúc, ông chủ Lỗ vốn định trở về hiệu sách ở Dược Vương Câu, nhưng đột nhiên hiện thân trong một con hẻm sâu, con đường di chuyển giữa các hiệu sách đã bị làm rối loạn, ông chủ Lỗ đi nhầm hướng.
Ông chủ Lỗ lấy từ trong tay áo ra một nghiên mực, vẩy mực trong nghiên ra ngoài, để lại một vệt mực dưới đất, vắt qua các tòa nhà trong hẻm sâu, kéo dài đến đại lộ Phúc Vận ở phía đông.
Y men theo vệt mực, vốn có thể quay về hiệu sách trong vòng mười bước, không ngờ mới đi được hai bước thì Thư Vạn Quyển đã đứng trước mặt.
Ông chủ Lỗ nắm chặt bản thảo, suy nghĩ đối sách.
Muốn dựng thêm một hiệu sách nữa là điều không thể, chữ trong sách không đủ dùng.
Còn cách nào thoát thân đây?
Ông chủ Lỗ nhìn một căn nhà ba tầng kiểu Tây bên đường, kiểu dáng độc đáo, rất có phong cách văn nhân.
Cứ treo một tấm biển ở căn nhà ba tầng này thì có lẽ có thể tạm coi là một hiệu sách.
Ông chủ Lỗ hất mực trong nghiên vào sân, thân hình theo vệt mực lướt đến trước cửa căn nhà.
Y cầm bút lên, chuẩn bị vẽ một tấm biển trên mái hiên trước cửa thì một mảng mực lớn ập tới, bôi đen kịt tấm biển y vẽ.
Đen kịt cũng được, nền đen chữ trắng cũng không sao!
Ông chủ Lỗ dùng bút lông chấm sơn trắng, chuẩn bị viết thẳng biển hiệu lên vết mực, nhưng vừa viết xong một chữ “Lỗ” thì vết mực đen lập tức phủ lên chữ trắng.
Viết mấy lần đều không thành, ông chủ Lỗ lại một lần nữa bị bao vây giữa tầng tầng lớp lớp chữ viết.
Một mảng chữ hóa thành bản thể Thư Vạn Quyển, nói với ông chủ Lỗ: “Văn Trình, nể tình thầy trò, ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa, rốt cuộc ngươi…”
Rầm!
Thư Vạn Quyển đột nhiên tan thành một đống vết mực.
Một mảng chữ cách đó hơn chục mét lại tụ hợp thành Thư Vạn Quyển, lão ta quay đầu nhìn về vị trí lúc trước, phát hiện Lý Thất mặc âu phục, đội mũ phớt, đang trừng mắt nhìn.
Vừa rồi sở dĩ Thư Vạn Quyển tan rã là vì Lý Thất đã đạp lão ta một cú.
Trong lòng Thư Vạn Quyển không khỏi kinh ngạc, vậy mà Lý Thất cũng tham gia vào, lẽ nào hắn cũng biết chuyện tân địa? Lẽ nào Lý Thất, Hà Gia Khánh và Chu Văn Trình đều là đồng bọn?
Ông chủ Lỗ cũng đang thầm lẩm bẩm, Lý Thất đến đây làm gì? Chẳng lẽ là vì ngọc tỷ truyền quốc?
Lý Bạn Phong nghiến răng nghiến lợi, nhìn qua nhìn lại hai người trước mắt.
Nửa đêm nửa hôm chạy đến nhà người ta vẽ bậy viết bạ, bọn họ muốn làm gì?