Virtus's Reader
Phổ La Chi Chủ

Chương 808: CHƯƠNG 806: XUÂN LAN NỞ HOA

Tạ Uyển Tình chính là Lục Tiểu Lan.

Mã Ngũ nhìn Oán Ưu Thương, nếu không phải đêm qua hắn ta nhắc nhở, y thật sự không ngờ tới trong số những người mới mà y đào tạo lại có một người là Lục Tiểu Lan.

Giọng hát của Tạ Uyển Tình bình thường, đây là vấn đề thiên phú, nhưng cô ta xuất thân danh môn, là tiểu thư Lục gia, sự giáo dục và kinh nghiệm từng trải của bản thân đều khác với người thường, khí chất lẫn phong thái đương nhiên vượt trội hơn những ca sĩ khác một bậc.

Sở dĩ Mã Ngũ cảm thấy thân thiết khi nghe cô ta hát không phải vì cô ta có ngón giọng cao siêu đến mức nào, mà vì Lục Tiểu Lan từng là vị hôn thê của y, trước đây y thường xuyên nghe cô ta hát.

Oán Ưu Thương còn đưa cho Mã Ngũ một lời nhắc nhở quan trọng rằng phải tặng Tạ Uyển Tình một bó hoa lan.

Câu nói này có ba thông tin, một là người này có thể dùng hoa lan để liên lạc, hai là người này có thể dùng hoa lan làm vũ khí, ba là trong tên người này có chữ “Lan”.

Mã Ngũ không hiểu được hai thông tin đầu, dù sao y cũng không biết Lục Tiểu Lan đã xảy ra thay đổi lớn như vậy.

Thông tin thứ ba, Mã Ngũ đã hiểu.

Quỷ bộc của Oán Ưu Thương không dám đến gần sương phòng danh linh, chỉ có thể chủ động tìm Mã Ngũ cầu cứu, y lập tức đoán được là Lục Tiểu Lan đã ra tay.

Vốn dĩ Mã Ngũ đã tìm không ít người, chuẩn bị vây bắt Lục Tiểu Lan, nhưng Lục Tiểu Lan đã ra tay trước, làm đảo lộn kế hoạch của y.

Đảo lộn cũng không sợ, Mã Ngũ để một đám chi quải canh giữ lối ra sương phòng, không cho Lục Tiểu Lan có cơ hội trốn thoát.

Lục Tiểu Lan cũng không định trốn, đầu ngón tay khẽ điểm, những cánh hoa lan dưới đất theo đó bay lên, bay lượn tứ phía trong sương phòng như những cánh bướm.

“Ngũ ca, bao nhiêu năm không gặp, anh có từng nghĩ đến tôi không?” Lục Tiểu Lan mỉm cười với Mã Ngũ.

“Có, tôi ngày nào cũng nhớ cô." Mã Ngũ dang rộng vòng tay với Lục Tiểu Lan: "Đến đây, để Ngũ ca ôm một cái.”

Có một khoảnh khắc, Lục Tiểu Lan thật sự muốn bước qua.

Bởi vì Mã Ngũ đã dùng kỹ pháp hoan tu, Củi Khô Bốc Lửa.

Lục Tiểu Lan bây giờ rất muốn được Mã Ngũ ôm, nhưng nếu cô ta thật sự bị ôm lấy, bước tiếp theo chính là Hoan Hỏa Thiêu Thân.

Lục Tiểu Lan trước mắt không dễ đối phó như vậy, cô ta điều khiển cánh hoa rạch một vết thương trên mặt mình, máu tươi từ từ chảy xuống, Lục Tiểu Lan dùng đau đớn để hóa giải kỹ pháp Củi Khô Bốc Lửa.

“Ngũ ca, anh tùy tiện dùng một kỹ pháp mà tôi đã khó lòng chống đỡ, có phải tu vi của anh đã đến Vân Thượng rồi không?”

Lục Tiểu Lan điều khiển hoa lan bay lượn quanh người mình, dùng hương thơm của hoa lan để giữ cho bản thân tỉnh táo.

Mã Ngũ nói bằng vẻ mặt chân thành: “Tiểu Lan, hôm nay chúng ta không nói chuyện tu vi, chỉ ôn lại tình xưa.”

Lục Tiểu Lan cũng rất chân thành nhìn Mã Ngũ: “Ngũ ca, từ khi quen biết đến hôm nay, anh có từng nói với tôi một lời thật lòng nào chưa?”

“Tiểu Lan, cô hãy nghĩ kỹ lại xem, tôi nói câu nào không phải là thật?”

Mắt Lục Tiểu Lan đỏ hoe: “Anh từng nói sẽ cưới tôi, câu này chính là không thật.”

Vẻ mặt Mã Ngũ đầy đau khổ: “Đây là lỗi của một mình tôi sao?”

Lục Tiểu Lan suy nghĩ kỹ lại, cảm thấy Mã Ngũ nói có lý: “Tôi cũng có lỗi, chuyện này không thể hoàn toàn trách Ngũ ca.”

Nhìn vẻ mặt chua xót của Lục Tiểu Lan, Oán Ưu Thương chuẩn bị thi triển kỹ pháp khóc tu, Rưng Rưng Đứt Ruột.

Kỹ pháp này vô cùng hữu hiệu đối với những người đau buồn, thất vọng, sợ hãi, hối hận. Bởi vì lúc ở trong những trạng thái này, người ta rất dễ rơi lệ, một khi khóc lên sẽ cảm nhận được nỗi đau đứt ruột đứt gan.

Dựa vào khóc tu để khống chế, dựa vào yểm tu để chiến đấu, đây là chiến thuật quen thuộc của Oán Ưu Thương, thậm chí có thể giúp hắn ta thoát khỏi tay Hà Gia Khánh.

Hiện giờ yểm tu không thể dùng, nhưng Mã Ngũ vẫn còn đó, chỉ cần hai người có đủ sự ăn ý thì vẫn có thể tự tin chiến thắng.

Oán Ưu Thương diễn luyện lại toàn bộ chiến thuật, lặng lẽ thi triển kỹ pháp, trước tiên khuếch đại cảm xúc của Lục Tiểu Lan.

Hắn ta cứ tưởng Lục Tiểu Lan sẽ khóc đến mức ruột gan đứt đoạn, không ngờ Lục Tiểu Lan ngay cả một giọt nước mắt cũng không rơi, ngược lại lửa giận ngút trời bùng lên, cánh hoa trong phòng nhiều hơn gấp mấy lần, bay lượn như tuyết theo cơn cuồng phong.

Oán Ưu Thương đã phán đoán sai lầm, vẻ mặt chua xót của Lục Tiểu Lan là giả vờ, cảm xúc cô ta đối với Mã Ngũ chỉ có hận thù, nước mắt rưng rưng không lừa được Mã Ngũ, nhưng lại lừa được Oán Ưu Thương.

Tình hình trong phòng bao vô cùng nguy hiểm, Oán Ưu Thương rụt đầu vào cổ áo muốn chạy ra ngoài phòng bao, nhưng vừa đến cửa, hàng trăm hàng ngàn cánh hoa lan như lưỡi dao sắc bén lập tức chém vào người hắn ta.

May mà chiếc măng tô này của hắn ta chịu được, không trúng vết thương chí mạng, còn những nơi măng tô không bảo vệ được như trên tay, trên chân, trên da đầu, thì máu me be bét.

Những cánh hoa lan này không chỉ sắc bén mà còn có kịch độc, toàn thân Oán Ưu Thương tê dại, tầm nhìn mơ hồ, mỗi lần hít thở đều phải tốn rất nhiều sức lực.

Cửa lớn phòng bao bị cánh hoa bịt kín, Oán Ưu Thương không xông ra được, Trương quản sự dẫn theo chi quải tiến lên muốn kéo Oán Ưu Thương một tay nhưng bị Mã Ngũ quát: “Lui lại, đừng có tìm chết!”

Trương quản sự có tu vi Địa Bì tầng ba, ở những tình huống bình thường cũng được coi là cao thủ.

Nhưng tình huống lúc này không bình thường, một khi ông ta xông lên, bao gồm cả mấy tên chi quải mà ông ta mang theo, chạm mặt Lục Tiểu Lan một cái là bị tiễn đi chầu trời cùng nhau.

Trong ấn tượng của Mã Ngũ, lần trước gặp Lục Tiểu Lan, cô ta vẫn chỉ là một khuy tu chưa đến tầng năm, mới một thời gian không gặp mà sao lại thay đổi nhiều đến vậy?

Oán Ưu Thương không xông ra được, quỷ bộc trong sương phòng không phát huy được tác dụng.

Có vài quỷ bộc lảng vảng bên ngoài phòng bao, nhưng không dám đến gần.

Trước khi Mã Ngũ đến, y đã nghe quỷ bộc nói trong phòng bao có thứ gì đó khiến chúng sợ hãi, thứ đó rốt cuộc giấu ở đâu?

Lục Tiểu Lan nhìn thấu suy nghĩ của Mã Ngũ, cười nói: “Ngũ ca, anh muốn tìm ra pháp bảo để Oán Ưu Thương giúp anh ra tay sao? Anh đừng tìm nữa, anh là Ngũ gia nổi danh lừng lẫy ở Phổ La Châu, đối phó với một người phụ nữ yếu đuối như tôi mà còn cần Oán Ưu Thương giúp sao? Chúng ta đường đường chính chính đánh một trận đi.”

Cánh hoa bay lượn như tuyết, trong nháy mắt bao vây lấy Mã Ngũ, y không thể phán đoán cánh hoa sẽ tấn công vào lúc nào hay từ hướng nào.

Nhưng hoan tu chiến đấu cũng không cần phán đoán nhiều như vậy, Mã Ngũ nhướng mày, quét mắt nhìn chằm chằm vào cánh hoa một vòng.

Những cánh hoa lan vốn hành động ngay ngắn đột nhiên rối loạn đội hình, va chạm vào nhau, quấn lấy nhau.

Đây là kỹ pháp hoan tu, Độc Cô Tìm Đôi.

Dưới sự thúc đẩy của kỹ pháp, tất cả cánh hoa lan không cam chịu cô đơn, tranh nhau dính lấy những cánh hoa lan xung quanh, từng cặp từng cặp dính chặt vào nhau, chỉ còn lại một cánh hoa lan không tìm được bạn đời, cố gắng dính lên bông hoa giả trên bàn.

Thủ đoạn bất ngờ khiến Lục Tiểu Lan trở tay không kịp, những cánh hoa lan này vô cùng quan trọng đối với cô ta, cô ta khống chế ý niệm, cố gắng để cánh hoa thoát khỏi kỹ pháp, nhưng Mã Ngũ đột nhiên phát lực, sự va chạm và ma sát giữa các cánh hoa lập tức gia tăng.

Đây là kỹ pháp hoan tu, Muốn Dừng Chẳng Được, hàng ngàn hàng trăm cánh hoa xé rách cắt xén lẫn nhau, tan nát rụng đầy đất.

Lục Tiểu Lan nhanh chóng thu lại cánh hoa, nếu cứ tiếp tục để Mã Ngũ thi triển kỹ pháp thì bản thân cô ta sẽ bị trọng thương.

Một khi cánh hoa đã tập trung lại, Oán Ưu Thương lập tức có cơ hội thoát thân, hắn ta nhanh chóng rời khỏi sương phòng, nhưng tình thế mà Mã Ngũ phải đối mặt vô cùng nghiêm trọng.

Chiến pháp của Lục Tiểu Lan không hoàn toàn dựa vào cánh hoa, cô ta đột nhiên áp sát, biến hai cánh tay thành lá hoa, quấn chặt Mã Ngũ trong vòng tay.

Mã Ngũ dùng kỹ pháp hoan tu Mất Hồn Mòn Xương, muốn làm cho cơ thể Lục Tiểu Lan mềm nhũn.

Lá hoa chỉ mềm đi trong chốc lát, nhưng lại quấn chặt hơn trước, Mã Ngũ cảm thấy xương mình sắp gãy.

Y muốn dùng kỹ pháp Liếc Mắt Đưa Tình để Lục Tiểu Lan nới lỏng tay một chút, nhưng Lục Tiểu Lan lại siết chặt lá hoa, kỹ pháp của Mã Ngũ không thể thi triển được.

Còn kỹ pháp nào có thể dùng?

Hoan Hỏa Thiêu Thân hiệu quả nhất, nhưng kỹ pháp này cần rất nhiều sự chuẩn bị, Mã Ngũ bị lá hoa siết đến mức sắp đứt hơi, gần như không có khả năng chuẩn bị hoan hỏa.

Những kỹ pháp phức tạp kiểu này chắc chắn không trông cậy được, những kỹ pháp nền tảng đơn giản cũng khó thi triển, Mã Ngũ muốn Lục Tiểu Lan vỡ mạch máu, gân xanh Lục Tiểu Lan nổi lên, theo đó phát lực, siết gãy mấy cái xương sườn của Mã Ngũ, kỹ pháp Trào Máu cũng thất bại.

Ý thức Mã Ngũ dần mơ hồ, sắp sửa không trụ nổi, Oán Ưu Thương lại chạy vào sương phòng.

Hắn ta tin rằng lần này giữa hắn ta và Mã Ngũ chắc chắn có sự ăn ý.

Oán Ưu Thương khóc một tiếng về phía Lục Tiểu Lan, ý niệm Lục Tiểu Lan hơi thả lỏng, giúp Mã Ngũ thở được một hơi, nhân cơ hội này, Mã Ngũ lập tức vận sức dùng hoan hỏa.

Mã Ngũ đã lấy lại được hơi, nhưng tình hình của Oán Ưu Thương không ổn.

Một sợi rễ cây chui ra từ dưới chân Lục Tiểu Lan, trong nháy mắt quấn chặt lấy chân Oán Ưu Thương.

Oán Ưu Thương nghiến răng, nức nở vài tiếng, đây là kỹ pháp khóc tu, Nuốt Lệ Ngậm Tiếng.

Nhìn dáng vẻ đáng thương của Oán Ưu Thương, Lục Tiểu Lan chợt mềm lòng, cô ta vừa định tha cho Oán Ưu Thương thì đột nhiên ánh mắt trở nên đờ đẫn, vẻ mặt cũng mất đi biểu cảm, đứng thẳng tắp tại chỗ.

Đã muốn giết Oán Ưu Thương thì Lục Tiểu Lan đương nhiên có cách khắc chế kỹ pháp khóc tu.

Oán Ưu Thương hét lên một tiếng: “Không ổn, Xuân Lan Nở Hoa!”

Nở hoa gì?

Nở ra sao?

Mã Ngũ trợn tròn hai mắt, cái gọi là nở hoa lại chính là nghĩa đen.

Trên đỉnh đầu Lục Tiểu Lan nở ra một đóa xuân lan rực rỡ, nhụy hoa màu vàng dựng đứng trên đỉnh đầu, cánh hoa màu trắng rủ xuống hai bên má.

Cô ta không khóc, cũng không cười, cô ta không có cảm xúc, chỉ còn lại một ý nghĩ, cô ta không ngừng siết chặt lá hoa và rễ cây, cô ta muốn siết chết cả Mã Ngũ và Oán Ưu Thương.

Vẻ mặt Oán Ưu Thương trở nên dữ tợn, rễ cây quấn từng vòng trên người hắn ta, sắp quấn đến cổ.

Vẻ mặt Mã Ngũ càng dữ tợn hơn, y phát lực trong đám lá hoa, đôi mắt đầy tơ máu như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt.

Phù~

Nhụy hoa đột nhiên bốc cháy.

Nhân lúc Lục Tiểu Lan rơi lệ và khoảnh khắc nở hoa, Mã Ngũ cuối cùng cũng thi triển được kỹ pháp Hoan Hỏa Thiêu Thân.

Là bộ phận dùng để sinh sản của thực vật, nhụy hoa trúng kỹ pháp đầu tiên, hoan hỏa cực kỳ khó dập tắt, ngọn lửa theo nhụy hoa lan đến cánh hoa, rồi lan đến đầu Lục Tiểu Lan.

Dưới cơn đau dữ dội, Lục Tiểu Lan tỉnh táo lại, vội vàng dập lửa, Mã Ngũ và Oán Ưu Thương nhân cơ hội này chạy ra khỏi sương phòng danh linh.

Ra đến cửa, rời khỏi phạm vi khống chế của pháp bảo, Oán Ưu Thương thả ra quỷ bộc đầy người, lập tức có thêm tự tin.

Trước tiên hắn ta tìm hai quỷ bộc y tu, một tên giải độc cho mình, một tên chữa thương cho Mã Ngũ.

Tiếp theo hắn ta chia quỷ bộc thành hai hàng, chờ Lục Tiểu Lan ra ngoài giao chiến.

Mười quỷ bộc đứng hàng đầu đều là võ tu và thể tu, chúng chuẩn bị cận chiến.

Sáu quỷ bộc đứng hàng sau có hai văn tu, một niệm tu, hai đức tu, một hàn tu, chúng chuẩn bị đánh xa.

Còn có một lữ tu và một đức tu đứng bên cạnh chờ tiếp ứng.

Oán Ưu Thương còn đặc biệt gọi đến một quỷ bộc giang tu, chuẩn bị tiến lên chửi bới khiêu chiến.

Lục Tiểu Lan vẫn còn đang bốc cháy bên trong, cô ta nhìn Oán Ưu Thương và Mã Ngũ với vẻ mặt dữ tợn, nghiến răng nói: “Các người sợ rồi sao, vào đây đánh tiếp!”

Oán Ưu Thương lắc đầu: “Tôi phản đối, tôi không vào, có bản lĩnh thì cô đốt Tiêu Dao Ổ đi!”

Mã Ngũ ở bên cạnh giận dữ nói: “Dựa vào đâu mà đốt Tiêu Dao Ổ?”

Trên người Lục Tiểu Lan rỉ ra những giọt sương, từ từ dập tắt hoan hỏa.

Mã Ngũ vô cùng kinh ngạc, không ngờ Lục Tiểu Lan lại có thể dập tắt được hoan hỏa.

Hai bên rơi vào thế giằng co, trước khi tìm được pháp bảo của Lục Tiểu Lan, Oán Ưu Thương không thể xông vào.

Lục Tiểu Lan không dám đi ra ngoài, bởi vì một khi ra ngoài, cô ta chắc chắn sẽ không đánh lại Oán Ưu Thương và Mã Ngũ.

Mã Ngũ đứng cách cửa, nhìn lướt qua đồ đạc trong sương phòng, vừa rồi chỉ lo đánh nhau nên không có thời gian nhìn kỹ, lần này y quan sát rất kỹ, một chiếc bình hoa đã thu hút sự chú ý của y.

Tiêu Dao Ổ có tổng cộng mười hai sương phòng danh linh, mỗi phòng có cách bài trí khác nhau, nhưng chiếc bình hoa này hẳn không phải là đồ vật trong sương phòng.

Mã Ngũ kinh doanh đủ thứ, bao gồm cả đồ sứ.

Kiểu dáng của chiếc bình hoa này giống hệt những chiếc bình hoa khác trong sương phòng danh linh, người thường nhìn bề ngoài thì không thấy được sự khác biệt, nhưng Mã Ngũ có thể nhìn ra.

Cốt gốm và chất men của chiếc bình hoa này đều vô cùng hiếm thấy, đồ sứ có chất lượng như vậy không nên xuất hiện trong sương phòng danh linh.

Thứ này có lẽ chính là pháp bảo hạn chế quỷ bộc!

Mã Ngũ định xông vào sương phòng để lấy đi chiếc bình hoa, nhưng chưa kịp bước đi thì Lục Tiểu Lan đột nhiên ôm bình hoa xông ra.

Trong nháy mắt, quỷ bộc bên cạnh Oán Ưu Thương chạy tán loạn, bỏ lại Oán Ưu Thương tại chỗ.

Lục Tiểu Lan không ham chiến, khu vực bên ngoài sương phòng quá rộng rãi, phạm vi ảnh hưởng của bình hoa rất hạn chế, Oán Ưu Thương có đủ cách để giữ chân cô ta.

Cô ta xông qua hành lang, xuyên qua đại sảnh khiêu vũ, lao đến cửa sau Tiêu Dao Ổ, đang định trốn thoát, nhưng dùng hết sức cả buổi mà chân lại không nhích đi được.

Chân cô ta bị những sợi tơ gần như trong suốt quấn lấy, quấn chặt hai chân cô ta lại với nhau từ đầu gối trở xuống.

Oán Ưu Thương để một quỷ bộc công tu nhanh chân đến cửa sau trước một bước, bố trí một cái bẫy.

Vì ra tay vội vàng nên cái bẫy có phần thô sơ, Lục Tiểu Lan chỉ cần hơi dùng sức đã giật đứt được sợi tơ.

Nhưng nhờ khoảnh khắc trì hoãn ngắn ngủi này mà Mã Ngũ đã đuổi kịp từ phía sau, tóm lấy cổ tay Lục Tiểu Lan.

Cổ tay Lục Tiểu Lan đau dữ dội, cảm giác như da thịt mình sắp bong ra khỏi xương.

Kỹ pháp hoan tu, Xoa Phấn Vo Son.

Dưới cơn đau dữ dội, chiếc bình hoa trong tay Lục Tiểu Lan rơi xuống, được Mã Ngũ vững vàng đỡ lấy.

Lục Tiểu Lan muốn cướp lại bình hoa, lại thấy Oán Ưu Thương đã bước đến bên cạnh Mã Ngũ.

Sáu tên quỷ bộc trong nháy mắt bao vây Lục Tiểu Lan, Oán Ưu Thương nhếch miệng khóc thành tiếng, đám quỷ bộc tức giận không kìm được, chiến lực tăng vọt.

Kỹ pháp khóc tu, Bi Phẫn Đan Xen.

Lục Tiểu Lan nhận ra mình không thể trốn thoát được nữa.

Cô ta nhìn về phía Mã Ngũ: “Mã Quân Dương, hôm nay dù có bỏ mạng ở đây, tôi cũng phải kéo anh đi cùng!”

Mã Ngũ cầm bình hoa, vẫy tay về phía Lục Tiểu Lan: “Đến đây, xem cô kéo tôi đi kiểu gì.”

Oán Ưu Thương lên tiếng: “Nhắc cậu lần nữa, đừng coi thường cô ta.”

Mã Ngũ không coi thường Lục Tiểu Lan, cơ hội y chờ đợi sắp đến rồi.

Kỹ pháp đã chuẩn bị xong, quỷ bộc đã vào sẵn vị trí.

Lục Tiểu Lan nhìn thấu xu hướng hành động của tất cả quỷ bộc, chỉ trong vài chiêu đã đánh lui toàn bộ sáu tên quỷ bộc, rồi xông lên liều mạng với Mã Ngũ.

Khoảnh khắc áp sát, Lục Tiểu Lan mỉm cười.

Cô ta không mất lý trí.

Mã Ngũ đang cầm bình hoa, Lục Tiểu Lan chỉ cần áp sát Mã Ngũ là quỷ bộc sẽ không dám lao theo.

Giết Mã Ngũ, cướp lại bình hoa, Oán Ưu Thương chắc chắn không dám đến gần.

Cho dù không trừ khử được Oán Ưu Thương, ít nhất cũng có thể toàn thây trở ra, còn báo được mối thù năm đó…

Sống lưng đột nhiên cảm thấy rất lạnh, như bị trúng một nhát dao.

Không chỉ một nhát.

Oán Ưu Thương thả ra một đám quỷ bộc, trong số chúng có kẻ dùng vũ khí, có kẻ dùng kỹ pháp, ra tay tàn nhẫn sau lưng Lục Tiểu Lan.

Tại sao những quỷ bộc này lại có thể đến gần Mã Ngũ?

Chúng không sợ bình hoa sao?

Chẳng phải Mã Ngũ đang cầm bình hoa sao?

Y quả thực đang cầm một chiếc bình hoa, nhưng là do Trương quản sự lấy từ sương phòng khác, bề ngoài rất giống với pháp bảo của Lục Tiểu Lan.

Trong lúc Lục Tiểu Lan giao đấu với quỷ bộc, chiếc bình hoa thật đã được Mã Ngũ giao cho Trương quản sự, Trương quản sự hiện đang chạy như điên về phía hậu trường đại sảnh khiêu vũ.

Lục Tiểu Lan múa may lá hoa và cánh hoa đầy người, liều mạng chiến đấu với quỷ bộc.

Cô ta càng đánh càng cảm thấy tuyệt vọng, hai mắt dần thất thần, ra đòn ngày càng chậm, vẻ mặt giống như Oán Ưu Thương, trở nên bất lực và tê liệt.

Kỹ pháp khóc tu, Không Còn Hy Vọng.

Phụt!

Vết thương trên người phun ra một lượng lớn máu, trong máu lẫn với mùi hương hoa lan.

Mã Ngũ dùng kỹ pháp Trào Máu, tiễn Lục Tiểu Lan đoạn đường cuối cùng.

Lục Tiểu Lan ngã xuống đất, tắt thở.

Mã Ngũ ngồi xổm xuống, kiểm tra mấy lượt, Lục Tiểu Lan quả thực đã chết.

Oán Ưu Thương phong ấn hồn phách Lục Tiểu Lan trong thi thể.

Một giọng hát đột nhiên vang lên, dọa hai người giật nảy mình.

“Mây tan, trăng sáng soi người đến, đoàn viên mỹ mãn, hôm nay say~”

Tiếng hát phát ra từ Tiêu Dao Ổ, Liêu Mạn Thanh lên sân khấu hát bài mở màn, giọng hát của cô vẫn khiến người ta nghẹt thở như vậy.

Khán giả dưới sân khấu không nhiều, lòng họ không yên.

Họ có thể nhận ra Tiêu Dao Ổ có chuyện, họ có thể nhận ra bầu không khí không đúng.

Nhưng dù vậy, Liêu Mạn Thanh vẫn hát rất cố gắng.

Một bài hát kết thúc, khán giả bình tĩnh hơn nhiều, Liêu Mạn Thanh lợi dụng sức sát thương của cao độ và tiết tấu, khiến mọi người dần quên đi sự bất an do sợ hãi mang lại.

Các chi quải chạy đến, Mã Ngũ ra lệnh: “Trước tiên thu dọn thi thể, việc làm ăn vẫn phải tiếp tục.”

Oán Ưu Thương phái quỷ bộc đi do thám khắp nơi, hắn ta lo lắng Lục Tiểu Lan còn có đồng bọn: “Ám sát tôi cũng coi như nhiệm vụ quan trọng, theo lý mà nói, xung quanh nên có người tiếp ứng.”

Mã Ngũ nói: “Người tiếp ứng cô ta có lẽ không dám ra mặt, đợi đến tối, tôi sẽ đích thân đi hỏi cô ta.”

Oán Ưu Thương hỏi: “Cậu nói là Tống Thúy Thanh? Người đang ngủ trong chăn của cậu?”

Mã Ngũ giật mình: “Chuyện này anh cũng biết?”

Oán Ưu Thương gật đầu: “Cô ta quả thực là người nội châu thuần huyết, nhưng cô ta không thể làm việc cho Lục Tiểu Lan, thân phận của cô ta cao hơn Lục Tiểu Lan quá nhiều, cô ta đến tìm cậu hẳn là xuất phát từ chân tình.”

Nói xong, Oán Ưu Thương quay đầu nhìn Tiêu Dao Ổ một cái: “Đây quả thực là một nơi tốt, tiếc là tôi phải đi rồi.”

Mã Ngũ nói: “Anh đã trở mặt với nội châu rồi thì còn có thể đi đâu? Cứ ở lại Tiêu Dao Ổ trước đi.”

Oán Ưu Thương lắc đầu: “Tôi phản đối, tôi không muốn làm liên lụy cậu, cậu cũng không thể bảo vệ tôi, từ biệt lúc này là lựa chọn tốt nhất.”

Mã Ngũ không ép buộc: “Trước khi đi, có thể giúp tôi một việc được không? Mang hồn phách của Lục Tiểu Lan làm quỷ bộc cho anh đi.”

Oán Ưu Thương suy nghĩ một lúc: “Tôi phản đối, cô ta là quái vật do Đại Vật Tổ tạo ra, rất có thể mang theo ký hiệu của Đại Vật Tổ, điều này sẽ mang lại mối đe dọa cực lớn cho tôi.”

“Giữ cô ta ở lại đây đối với tôi cũng là mối đe dọa cực lớn, nếu anh không muốn giữ cô ta thì cho cô ta hồn phi phách tán đi.”

Oán Ưu Thương đồng ý, hắn ta theo Mã Ngũ đến nhà kho, sau khi thử lại thi thể Lục Tiểu Lan, Oán Ưu Thương không cảm nhận được hồn phách.

Mã Ngũ nhíu mày: “Hồn phách của cô ta trốn thoát rồi?”

Oán Ưu Thương lắc đầu: “Hẳn là không phải trốn thoát, là một vong hồn, cô ta rất khó phá vỡ thuật pháp của tôi, có lẽ đã hồn phi phách tán rồi, linh hồn được Đại Vật Tổ tái tạo lại đều rất yếu ớt.”

Mã Ngũ rất tò mò, nhưng không có cơ hội hỏi: “Đại Vật Tổ rốt cuộc là cái gì?”

“Là nơi tạo ra quái vật, tôi cũng không biết nhiều.”

Mã Ngũ nghĩ lại những chuyện La Lệ Quân từng nói với y trước đây: “Đại Vật Tổ mà anh nói có phải là Đại Lò Luyện của Triều Ca không?”

Oán Ưu Thương suy nghĩ xem nên miêu tả ra sao: “Tôi cảm thấy chúng không giống nhau, Đại Vật Tổ cổ xưa hơn, cũng mạnh mẽ hơn, nhưng không hoàn chỉnh, vẫn luôn được sửa chữa. Tôi biết không nhiều về Đại Vật Tổ, những người hiểu biết về Đại Vật Tổ đa phần đều bị cướp đi ký ức, nhưng tôi tin cậu chắc chắn đã từng gặp Đại Vật Tổ.”

“Tôi từng gặp?”

Mã Ngũ không hiểu ý của Oán Ưu Thương: "Tôi ngay cả nội châu cũng chưa từng đến, làm sao có thể gặp Đại Vật Tổ?”

“Cậu là Địa Đầu Thần, chắc chắn có Địa Đầu Ấn.”

“Có.”

“Địa Đầu Ấn có một ký hiệu hình tròn, đó chính là Đại Vật Tổ." Oán Ưu Thương vỗ tay, đứng dậy nói: "Tạm biệt, người anh em.”

***

Thị trấn Thái Minh, trong tầng hầm của một ngôi nhà kiểu Tây hai tầng có treo một mạng nhện khổng lồ.

Chính giữa mạng nhện có một cái kén tơ, Da Boyens dùng dao cắt vào lòng bàn tay, không ngừng nhỏ máu vào kén tơ.

Máu nhỏ lên kén tơ lập tức biến mất, trong kén tơ dường như có một sinh vật vô cùng giỏi hút máu, vài phút sau, kén tơ khẽ động, bên trong truyền ra giọng nói của Lục Tiểu Lan.

“Tôi không cần ông cứu tôi, tôi có thể giết Mã Quân Dương, tôi còn có thể giết Oán Ưu Thương!”

Da Boyens băng bó vết thương của mình: “Cô không giết được ai hết, hai người đó đều không dễ giết như vậy.”

“Đó là bọn họ may mắn, chỉ cần cho tôi thêm một trợ thủ, tôi cũng có thể lấy mạng bọn họ!”

“Cho cô trợ thủ cũng vô dụng, Lý Thất sắp đến rồi.”

“Hắn đến đúng lúc lắm." Lục Tiểu Lan gầm lên: "Tôi giết luôn cả hắn!”

“Giết hắn?”

Da Boyens bật cười: "Người muốn giết hắn nhiều lắm, cô dựa vào đâu mà cho rằng mình làm được?”

“Hắn đã giết mẹ tôi!” Lục Tiểu Lan run rẩy nói: "Tôi muốn báo thù cho mẹ tôi!”

Da Boyens thở dài một tiếng: “Giao đấu với Lý Thất nhiều lần như vậy, tôi coi như đã hiểu rõ, từ ngày hai mẹ con cô muốn giết hắn thì phải chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ chết dưới tay hắn.”

Lục Tiểu Lan hét lên: “Ông sợ hắn, còn tôi không sợ, chuyện của tôi cũng không cần ông quản!”

“Cô yên tâm, tôi sẽ không quản nữa, cho dù có một số lời đồn là thật, thì những gì tôi nợ cô cũng đã trả hết rồi."

Da Boyens sửa sang lại hành lý: "Đây là lần cuối cùng tôi cứu cô, Lục tiểu thư, sau này cô sống chết ra sao đều không liên quan gì đến tôi.”

Da Boyens sắp đi, Lục Tiểu Lan hoảng hốt: “Ông đừng đi, ông đưa tôi đến nội châu, tôi còn muốn đến Đại Vật Tổ, tôi còn có thể sống lại!”

“Cô có bản lĩnh đó thì tự mình đi đi, không có bản lĩnh đó thì ở yên Phổ La Châu mà làm một cô hồn dã quỷ đi."

Da Boyens mặc áo khoác, xách vali lên: "Trước đây tôi đã nhắc nhở cô rồi, Đại Vật Tổ không hoàn chỉnh, cô may mắn thoát được một lần thì nên cảm thấy may mắn, sau này tự mà lo liệu lấy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!