“Thập Bát Luân, ngươi nợ ta một mạng, nợ cả nhà ta, nợ cả Thành Ngu Nhân, bây giờ ngươi còn muốn nhốt ta?”
Khuy tu đỉnh cấp có thể tìm ra vị trí yếu nhất trong ý thức của một người, ý thức của Lão Tàu Hỏa công tu trước kia như một tấm sắt, nhưng Lão Tàu Hỏa hoàn chỉnh lại hoàn toàn khác.
Mạng sống của thành Ngu Nhân và gia đình A Vũ là phần yếu nhất trong ý thức của Lão Tàu Hỏa.
Lão Tàu Hỏa hoàn chỉnh gần như không thể phá giải, nhưng ý thức của chính ông đã xuất hiện dao động nghiêm trọng.
Cùng với sự dao động của ý thức, cửa tàu lại lần nữa lung lay.
Người thường không thể nhìn thấy vết nứt trên cửa tàu, nhưng A Vũ có thể thấy được.
“Vết nứt này đủ rồi, đủ để chúng ta đổi chỗ khác.”
A Vũ vỗ nhẹ cánh tay Thiên Nữ, đầu ngón tay của Thiên Nữ đang nằm trên lưng A Vũ khẽ run lên.
A Vũ nắm lấy tay người phụ nữ, mỉm cười nói: “Chúng ta đi tìm Tiểu Tàu Hỏa, ta biết cách vào cửa, Lai Vô Cụ đã nói với ta, ngươi dùng Động Phòng Liền Cửa là chúng ta sẽ vào được.”
***
Cửu Nhi ở chính phòng cảm nhận được nguy hiểm, lập tức khởi động pháp trận trong phòng.
Trước cửa dựng sáu cây gậy trúc, đều là Triệu Kiêu Uyển giúp Cửu Nhi tỉa tót, độ dài ngắn dày mỏng đều có chủ ý.
Sáu cây gậy trúc này là một biến thể của Loạn Hoa Mê Nhãn Trận, người thường chỉ cần bước lại gần một bước sẽ lập tức mất phương hướng, không phân biệt được trước sau trái phải.
Vù~
Như có một cơn gió lùa vào chính phòng, Cửu Nhi không khỏi rùng mình.
Lẽ nào bà ấy đã đến rồi, tại sao không thấy bà ấy?
Suýt nữa quên mất, bà ấy đang cõng Thiên Nữ, Thiên Nữ là trạch tu, dễ bị người khác xem nhẹ.
Nhưng mẹ ta chỉ cõng Thiên Nữ mà cũng bị xem nhẹ hay sao?
Cửu Nhi vẫn đang tìm kiếm tung tích của A Vũ, bỗng nghe trước cửa có tiếng giòn tan.
Rắc~
Một cây gậy trúc gãy.
Loạn Hoa Mê Nhãn Trận đã bị phá.
Cửu Nhi kinh ngạc, nàng ta không thấy cây gậy trúc gãy ra sao.
A Vũ cười một tiếng: “Bé con, chỉ dùng chút tài mọn này để tiếp đãi mẹ ngươi thôi sao?”
Cửu Nhi có thể nghe thấy giọng nói của A Vũ, nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng nàng ta đâu.
Dựa vào phương hướng nguy hiểm ập tới, Cửu Nhi đoán được đại khái vị trí của A Vũ.
A Vũ có lẽ vẫn đang ở cửa, đứng gần bàn viết.
Nàng ta không dám đi vào trong nhà, chứng tỏ trong lòng vẫn có chút kiêng dè.
Đã phán đoán được phương hướng đại khái, Cửu Nhi có thể dùng pháp trận mạnh hơn, nhưng pháp trận này phải dựa vào vị trí của đối thủ để bố trí một cách có mục tiêu.
Nàng ta lôi ra chín cây gậy trúc từ trong túi, mỗi cây dài một mét, đường kính ba phân.
Chín cây gậy trúc bay vòng quanh Cửu Nhi, cắm vào chín vị trí dưới sự điều khiển của nàng ta, vẽ nên một ô Cửu Cung trong chính phòng.
Nhìn ô Cửu Cung này có vẻ bình thường, nhưng đây là tuyệt học do Cửu Nhi tự sáng tạo trong Tùy Thân Cư, gọi là Cửu Cung Vạn Niên, nói là một vạn năm có lẽ hơi lố lăng, nhưng nếu không biết phương pháp phá trận mà xông thẳng vào Cửu Cung thì mười năm cũng khó mà thoát ra được.
Cửu Nhi dựa vào cửa tam phòng, quan sát sự thay đổi của pháp trận.
Bên tai vang lên từng tràng cười: “Nha đầu, pháp trận này khá mới mẻ, là do ngươi mới sáng tạo ra?”
Cửu Nhi không lên tiếng, nàng ta khẳng định A Vũ không biết cách phá trận, đây quả thực là thủ đoạn nàng ta mới sáng tạo sau khi vào Tùy Thân Cư.
Kéo dài một phút.
Nhiệm vụ Triệu Kiêu Uyển giao cho Cửu Nhi là chỉ cần kéo dài một phút.
A Vũ lại nói: “Nha đầu, pháp trận này của ngươi quá giống với trò ngươi chơi hồi nhỏ, vi nương chỉ liếc mắt là nhìn ra được.”
Đừng nghe bà ấy nói bừa, bà ấy chắc chắn không nhìn ra được!
“Nha đầu, dấu vết ngươi để lại quá rõ ràng.”
Gậy trúc đều được cắm từ xa, làm gì có dấu vết?
Dù có lỡ để lại chút dấu vết thì bà ấy cũng không nhìn ra được quá nhiều sơ hở.
“Nha đầu, ta sắp đến đây, đợi vi nương đi ra ngoài được rồi, phải đánh ngươi một cái.”
Bà ấy còn muốn đi ra ngoài, làm gì… làm gì có chuyện dễ dàng như vậy… bây giờ bà ấy đi đến đâu rồi?
Cửu Nhi toát mồ hôi.
Liệu bà ấy có vô tình đi đúng vào lộ trình phá trận không, bà ấy quá quen thuộc với ta!
“Nha đầu, đừng nghĩ lung tung trong lòng, tỷ tỷ của ngươi nghe thấy được đó.”
Không thể nghĩ đến lộ trình phá trận, cũng không thể nhìn, sẽ bị bà ấy phát hiện.
Nhưng vừa rồi, đã nghĩ rồi…
Bốp!
Trong lúc hoảng loạn, Cửu Nhi đột nhiên cảm thấy quả đào dưới eo mình bị vỗ mạnh một cái.
“Nha đầu không biết lớn nhỏ, quậy với ta mãi không chịu ngưng phải không, ngươi không giúp ta, lại đi giúp người ngoài, làm việc rất thiếu nghĩa khí, ngươi đứng sang một bên chờ, lát nữa ta đến đánh ngươi.”
A Vũ đã bước ra khỏi Cửu Cung Vạn Niên Trận!
Chưa đến một phút.
Nửa phút cũng miễn cưỡng!
Cửu Nhi móc gậy trúc trong túi ra, còn muốn bố trí trận pháp nữa, nhưng cửa tam phòng đột nhiên mở ra, một luồng lực vô hình kéo Cửu Nhi vào trong phòng.
“Không đánh với ả nữa.”
Người kéo Cửu Nhi vào là Tùy Thân Cư, từ cảm nhận của Tùy Thân Cư mà phán đoán, nếu còn dây dưa chiến đấu thì Cửu Nhi có thể sẽ mất mạng.
Cửu Nhi cắn môi, cúi đầu nói: “Ta vô dụng, không cầm chân được bà ta!”
Lão gia tử cười nói: “Làm được đến bước này đã rất không dễ dàng rồi, ngươi cứ ở đây nghỉ ngơi một lát… khụ khụ khụ!”
Tùy Thân Cư ho khan dữ dội.
Trong ngũ phòng, lá của Hồng Liên để lại mấy chục vết xước trên tường.
Cơ hội quan trọng như vậy, Hồng Liên tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ.
Cô nương ngũ phòng đang ngồi xổm trong bụi hoa hái hoa, so với Hồng Liên, nàng ta có vẻ không vội, nàng ta dường như cũng không quá quan tâm đến tình hình trước mắt.
Hồng Liên vung vẩy lá sen, sờ soạng cô nương ngũ phòng: “Ngươi còn đợi gì nữa?”
Cô nương ngũ phòng ngẩng đầu đáp: “Tốn công vô ích như ngươi thì có tác dụng gì? Thà tích trữ chút thủ đoạn, nhất kích tất sát.”
Tùy Thân Cư cười nói: “Nhất kích tất sát? Ta rất muốn xem ngươi có bản lĩnh đó hay không!”
Hình ảnh trên tường rung chuyển dữ dội như động đất, cô nương ngũ phòng ngã xuống đất, rồi lập tức bò dậy, tiếp tục hái hoa.
Lão gia tử tán thưởng một tiếng: “Núi lở đất nứt đều cười nhận, người đến không sợ tự ung dung. Lai Vô Cụ, tính tình của ngươi quả nhiên không hề thay đổi.”
Ầm!
Lão gia tử lại một lần nữa phát lực, mặt tường rung động dữ dội.
Nhưng tường rung, hình ảnh không động, Hồng Liên xòe lá sen ra giữ vững hình ảnh.
Nàng ta đang bảo vệ Lai Vô Cụ, nàng ta cũng đang chờ đợi một đòn mấu chốt của Lai Vô Cụ.
“Lần này không diễn kịch nữa?”
Lão gia tử cười nói: "Các ngươi đi theo A Thất ăn bao nhiêu thứ tốt, tích lũy sức lực bao nhiêu năm, xem ra định ra tay thật rồi?”
Bốp bốp bốp!
Hồng Liên không đáp lời, lá sen va vào cửa phòng.
Rầm!
Căn phòng rung chuyển dữ dội, khiến Hồng Liên lăn lộn khắp sàn.
Trong ngũ phòng chém giết kịch liệt, A Vũ vừa vào nhị phòng đã nghe thấy rõ ràng.
Nàng ta từ từ đi về phía ngũ phòng, đột nhiên cảm thấy có người nắm lấy cổ chân mình, A Vũ cúi đầu nhìn xuống đất, lại ngẩng đầu nhìn xung quanh, khẽ cười: “Trong Tiểu Tàu Hỏa còn ẩn giấu một ảnh tu cao minh như vậy, có thể cho biết tên không? Biết đâu chúng ta là người quen.”
“Không phải người quen, ngươi là tiền bối, ta chỉ nghe tên ngươi trong một vài truyền thuyết.” Ảnh tu của nhị phòng lên tiếng.
A Vũ cười nói: “Sao ngươi nói chuyện khách sáo vậy?”
“Đây là lời từ đáy lòng, tiền bối, ta rất ngưỡng mộ ngươi.”
A Vũ dò xét tiếng lòng của ảnh tu, những gì y vừa nói quả thực là sự thật, lúc này trong lòng y tràn ngập những lời ca tụng.
“Ảnh tu thật lão luyện!”
A Vũ tán thưởng một tiếng, dồn những thông tin không quan trọng vào đầu, đây là thủ đoạn để tránh bị dò xét tiếng lòng.
Cái bóng nắm lấy cổ chân trông như một chiếc cùm, A Vũ chớp mắt, nhìn thấy một khe hở trên cái bóng, cổ chân dễ dàng thoát ra khỏi trói buộc.
Một sợi dây thừng bay về phía cổ A Vũ, A Vũ đã đoán trước, nhẹ nhàng né tránh, khiến sợi dây thừng bay vào khoảng không.
Giữa phòng có một ngọn đèn đang sáng, sợi dây thừng có một mảng bóng đổ trên tường, bóng đổ hóa thành những sợi dây thừng chồng chéo đan xen, tạo thành một tấm lưới, muốn nhốt A Vũ trong nhị phòng.
Thân hình A Vũ lượn lờ giữa những sợi dây thừng, nàng ta luôn tìm được khe hở giữa chúng, lần lượt dễ dàng thoát thân.
Bên tai vang lên tiếng hát: “Chân trời a~ góc bể, tìm a~ tìm tri âm, tiểu muội muội hát ca, chàng tấu đàn, chàng a~ chàng, hai ta là một lòng~”
“Ai ya! Đây là muội muội nhà ai tìm lang quân vậy?”
A Vũ mỉm cười: "Ngươi có tìm nhầm người không? Ta là một phụ nữ thì sao có thể làm lang quân cho ngươi được?”
Triệu Kiêu Uyển vừa hát vừa nói, cách một cánh cửa, giọng nói truyền vào nhị phòng: “Tỷ tỷ, phụ nữ mới hiểu lòng phụ nữ, ngươi đừng vội đi, hai ta tâm sự một chút.”
“Khúc hát thật đáng yêu, ngươi chính là Triệu Kiêu Uyển phải không? Tỷ tỷ ta cũng muốn tâm sự với ngươi, nhưng ngươi ở đâu?”
“Tỷ tỷ đừng vội, ta đến ngay đây.”
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Triệu Kiêu Uyển dường như sắp vào phòng.
Trong nhị phòng, ánh nến đột nhiên lướt qua khắp phòng, giường, bàn, ghế, giá sách, bình hoa, báo cũ,… bóng của tất cả đồ đạc đi một vòng trên tường, trong chốc lát lao về phía A Vũ.
Bóng của giường chặn phía trước, bóng của bàn che trên đầu, ghế vướng víu dưới chân, báo bay lượn xung quanh.
Triệu Kiêu Uyển mở nhạc là để ngăn A Vũ nghe trộm tiếng lòng của Nhị Phòng, lại nói chuyện với A Vũ là để phân tán sự chú ý của nàng ta.
Những sắp đặt trước đó đều là để tạo cơ hội cho Nhị Phòng ra tay, và lần này Nhị Phòng có chín phần chín tự tin sẽ nhốt được A Vũ.
Dù không nhốt được lâu, cầm cự qua một phút thì cũng coi như y đã hoàn thành nhiệm vụ.
Thân hình A Vũ khẽ lướt, né qua tất cả cái bóng.
Đám bóng không nhốt được A Vũ, lập tức chuyển hướng lao xuống chân A Vũ, muốn nhốt cái bóng của nàng ta.
“Trói Bóng Dệt Ngục!”
A Vũ mỉm cười, nàng ta rất quen thuộc với kỹ pháp ảnh tu, kỹ pháp tầng ba Trói Bóng Dệt Ngục của ảnh tu là dùng bóng để nhốt bóng của kẻ địch, một khi cái bóng bị nhốt, bản thân kẻ địch cũng không thể động đậy.
Lúc này tuyệt đối không được né tránh, dù bản thân có di chuyển ra sao thì cái bóng vẫn luôn dán dưới sàn, gặp phải cao thủ như Nhị Phòng chắc chắn sẽ nhốt được cái bóng.
A Vũ vẫn điềm tĩnh như thường, xoa ra một ngọn lửa trong tay, dưới ánh lửa, bóng của A Vũ thay đổi vị trí, kỹ pháp của Nhị Phòng lại một lần nữa đánh hụt.
Ngọn lửa bùng lên trong chốc lát, dưới ánh sáng mạnh, bóng trong phòng đều bị ép vào góc tường.
A Vũ nhân cơ hội đi về phía cửa phòng, Nhị Phòng dốc hết sức, tất cả cái bóng tập trung lại, hóa thành một thanh trường kiếm, đâm về phía sau lưng A Vũ.
Kỹ pháp tầng một của ảnh tu, Ảnh Nhận Xuyên Tâm.
Cấp độ kỹ pháp tuy thấp, nhưng cấp độ của tu giả đủ cao, uy lực của kỹ pháp bùng nổ vô cùng kinh người.
Thanh trường kiếm này tập hợp linh tính của tất cả cái bóng, không chỉ vô cùng sắc bén, mà còn có thể chủ động tìm kiếm chỗ hiểm, nếu thật sự bị đâm trúng thì A Vũ không thể chịu nổi.
Phập!
Kiếm quả thực đã đâm trúng, nhưng người bị đâm không phải A Vũ, mà là Thiên Nữ sau lưng nàng ta.
Lưỡi kiếm vỡ tan tại chỗ, A Vũ điều khiển Thiên Nữ dùng kỹ pháp Trạch Tâm Nhân Hậu.
“Hậu sinh, lần sau ra tay cẩn thận một chút, trong lòng ngươi đã hét lên thành tiếng rồi, còn tưởng ta không nghe thấy sao?”
Triệu Kiêu Uyển đã làm bao nhiêu việc gây nhiễu, nhưng A Vũ vẫn nghe được tiếng lòng của Nhị Phòng.
Cái bóng bị điều khiển chịu tổn thương nặng, Nhị Phòng cũng bị thương theo, đây là điểm yếu lớn nhất của ảnh tu.
Đợi y muốn phát động tấn công lần nữa thì bóng dáng A Vũ đã biến mất không thấy tăm hơi.
Nàng ta không đi qua cửa, bóng dáng nàng ta đột nhiên biến mất, chứng tỏ nàng ta đã dùng Động Phòng Liền Cửa.
“Làm sao có thể?”
Nhị Phòng lẩm bẩm: "Đây là nhà của Lý Thất, sao ả có thể dùng Động Phòng Liền Cửa ở đây?”
Triệu Kiêu Uyển cũng rất căng thẳng, theo chỉ điểm của Giang Linh Nhi, cảnh giới cao nhất của Động Phòng Liền Cửa chính là dùng kỹ pháp trong nhà người khác.
Trước đó để A Vũ vào cửa là do Tiểu Tàu Hỏa chủ động, nếu không cũng chẳng biết A Vũ sẽ trốn đi đâu.
Mà hôm nay Thiên Nữ có thể dùng kỹ pháp trong Tùy Thân Cư, chứng tỏ nàng ta đã thực hiện được việc kiểm soát Tiểu Tàu Hỏa ở một mức độ nào đó.
Tiểu Tàu Hỏa có cấp độ cao như vậy, dùng phương pháp thông thường chắc chắn không thể kiểm soát được Tiểu Tàu Hỏa.
Là đã dùng kỹ pháp Tu Hú Chiếm Tổ sao?
Kỹ pháp này không thể dùng thường xuyên như vậy, đặc biệt là tình trạng hiện tại của Thiên Nữ, giống như một người sống dở chết dở.
May mà Tùy Thân Cư đã cố gắng phát lực, không để A Vũ trực tiếp đổi sang ngũ phòng, nàng ta đã vào tứ phòng.
Triệu Kiêu Uyển và Hồng Oánh đều đang đợi ở tứ phòng, A Vũ nhìn cánh cửa ngũ phòng rồi mỉm cười.
Nàng ta có thể cảm nhận được Hồng Liên đang ở trong phòng.
“Hai vị muội muội, ta không muốn làm mất hòa khí, hai ngươi nhường đường, ta lấy Hồng Liên rồi đi.”
Triệu Kiêu Uyển chặn ở cửa: “Tỷ tỷ, lời ngươi nói e rằng đã làm mất hòa khí rồi, Hồng Liên là của nhà ta, ngươi nói lấy là lấy hay sao?”
A Vũ cười nói: “Lý Bạn Phong nhà ngươi chỉ trong vài năm ngắn ngủi, từ một dê trắng non mà có được tu vi như hôm nay còn chưa biết đủ sao? Cũng đã chiếm đủ lợi từ Hồng Liên rồi, ả vốn dĩ do Thiên Nữ tạo ra, có phải cũng nên vật quy nguyên chủ rồi không?”
Triệu Kiêu Uyển gật đầu: “Được thôi, Thiên Nữ không phải đang ở sau lưng ngươi sao? Ngươi bảo ả nói một câu, bọn ta lập tức vật quy nguyên chủ.”
Thiên Nữ không thể nói chuyện.
A Vũ nhếch mép: “Muội muội, ngươi hơi làm khó người ta rồi.”
Triệu Kiêu Uyển ngạc nhiên: “Bảo ả nói một câu mà cũng coi là làm khó người khác? Tỷ tỷ ngươi như vậy là chơi không đẹp rồi.”
A Vũ còn muốn giảng giải thêm, nàng ta không hy vọng sẽ nói rõ được, nàng ta muốn kéo dài thêm chút thời gian để Thiên Nữ thi triển lại kỹ pháp Động Phòng Liền Cửa.
Không ngờ Hồng Oánh đột nhiên xông lên, tay cầm một thanh trường thương đâm thẳng về phía A Vũ.
A Vũ bị một thương đâm xuyên ngực, mũi thương xuyên thẳng ra từ sau lưng Thiên Nữ.
Lồng ngực lạnh toát, A Vũ kinh hãi nhìn Hồng Oánh.
Nàng ta không hề có bất kỳ phán đoán nào, cũng không nghe thấy tiếng lòng của Hồng Oánh.
A Vũ kinh hãi nhìn Hồng Oánh, hỏi: “Hồng tướng quân, trước khi ra tay ngươi không hề suy nghĩ sao?”
“Có gì mà phải nghĩ?”
Hồng Oánh đạp một cước vào người A Vũ, dù có Trạch Tâm Nhân Hậu chống đỡ nhưng A Vũ vẫn ngã xuống đất, không bò dậy nổi.
Hồng Oánh tiến lên đâm thêm một thương, A Vũ đã nhìn rõ bộ pháp của Hồng Oánh, cũng đã suy đoán ra được lộ trình di chuyển của ả.
Nhưng nàng ta không nhanh bằng Hồng Oánh, chỉ có thể dùng Thiên Nữ sau lưng để đỡ đòn.
Hồng Oánh ra chiêu càng lúc càng nhanh, A Vũ hoàn toàn không có cơ hội né tránh, chỉ có thể ôm Thiên Nữ để chống đỡ.
Không một chút dấu hiệu, không một chút tiếng lòng, Hồng Oánh là khắc tinh của A Vũ, ả chỉ biết đánh, không nghĩ gì khác.
Thiên Nữ quả thực rất giỏi chịu đòn, liên tiếp trúng mười mấy chiêu mà không một tiếng rên la!
Ầm!
Cửa ngũ phòng bị phá, một chiếc lá sen thò ra từ khe nứt.
“Khụ khụ!” Tiểu Tàu Hỏa ho liên tục vài tiếng, cả toa tàu rung chuyển theo.
Phù~
Triệu Kiêu Uyển phun ra một luồng hơi nước nung lên lá của Hồng Liên, đầu lá đỏ rực, giống như sắp tan chảy.
Hồng Liên thu lại chiếc lá này, những chiếc lá khác vẫn đang xé toạc trên cửa phòng.
Triệu Kiêu Uyển cười lạnh: “Tướng công thật sự đã cho ngươi ăn quá no rồi, ngươi thật có bản lĩnh, lại có thể khiến lão gia tử bị thương, Oánh Oánh, thêm chút sức cho chủ nhân của ả!”
Phụt~
Hồng Oánh lại đâm một thương xuyên qua bụng Thiên Nữ.
Vốn dĩ đòn này có thể dùng Trạch Tâm Nhân Hậu để chống đỡ, nhưng tốc độ của Hồng Oánh quá nhanh, A Vũ không phản ứng kịp.
Ầm!
Hồng Oánh nhấc chân dùng Đạp Phá Vạn Xuyên, bỗng nhiên chân trượt không đứng vững, cú đạp này bị lệch, mặt sàn bị Hồng Oánh đạp nứt.
“Khụ khụ~” Tùy Thân Cư ho khan nói: “Nhẹ một chút!”
Hồng Oánh cảm thấy rất kỳ lạ, kỹ pháp quen thuộc như Đạp Phá Vạn Xuyên sao có thể đạp lệch được?
Vừa rồi dường như đã giẫm phải một vũng nước.
Không phải nước, mà là máu.
Dưới sàn có vết máu.
Vết máu của Thiên Nữ.
Triệu Kiêu Uyển cũng nhìn thấy vũng máu đó, kinh ngạc kêu lên: “Oánh Oánh, cẩn thận!”
A Vũ loạng choạng đứng dậy, tốc độ đột nhiên nhanh hơn trước rất nhiều.
Hồng Oánh không hiểu rõ tình hình hiện tại.
Thiên Nữ là trạch tu, máu Thiên Nữ đổ dưới sàn, Thiên Nữ chắc chắn sẽ tăng cường sự thâm nhập vào Tiểu Tàu Hỏa, trong lòng Hồng Oánh biết rõ điều này.
Sau khi tăng cường thâm nhập, tứ phòng ở một mức độ nào đó đã bị Thiên Nữ kiểm soát, tốc độ của Thiên Nữ nhanh hơn cũng là điều hợp lý.
Nhưng tại sao tốc độ của A Vũ lại nhanh hơn?
A Vũ và Thiên Nữ rốt cuộc có quan hệ gì?
A Vũ nghe được tiếng lòng của Hồng Oánh, cười nói: “Hồng tướng quân, ngươi tò mò về quan hệ của bọn ta, đừng vội, ta kể cho ngươi nghe.”
Triệu Kiêu Uyển hét lên: “Đừng để ả kéo dài thời gian, ả muốn dùng Động Phòng Liền Cửa!”
Lời còn chưa dứt, một trận mưa rơi xuống, trút lên người Triệu Kiêu Uyển.
Bên trong Tùy Thân Cư có mưa từ đâu ra?
A Vũ có thể tạo ra mưa?
Đây là kỹ pháp gì?
Thủy tu sao?
Nước mưa rơi xuống quần áo bắt đầu bốc khói, nước mưa này có tính ăn mòn rất mạnh.
Không chỉ cơ thể của Triệu Kiêu Uyển bị ăn mòn, mà sàn nhà và tường của Tùy Thân Cư cũng đang bị ăn mòn.
Triệu Kiêu Uyển nghe thấy tiếng lão gia tử nghiến răng.
“Ai ya~”
Triệu Kiêu Uyển cất lên một giọng hát cao vút, khiến những giọt nước trên người, dưới sàn và trên tường không ngừng rung động.
Dưới sự rung động tốc độ cao, những giọt nước hóa thành hơi nước.
Ục ục ục ục~
Triệu Kiêu Uyển phun ra một chiếc loa lớn từ miệng, hút sạch hơi nước trong phòng.
Ầm!
Tiểu Tàu Hỏa bị ăn mòn không chống đỡ được đòn tấn công mạnh của Hồng Liên, ván cửa thủng một lỗ.
Nhìn thấy Hồng Liên sau cửa, A Vũ cõng Thiên Nữ nhanh chóng lao về phía cửa phòng.
Mắt thấy sắp lao đến cửa thì bàn ghế, giường, sách trong phòng tụ lại, chặn đường đi, Hồng Oánh dùng Chặn Lối Mở Đường.
Đừng xem thường đống đồ đạc đó, đây là kỹ pháp do Hồng Oánh thi triển, nếu không biết bí quyết bên trong mà cứ đâm đầu vào thì không khác gì đâm vào một ngọn núi.
Nhưng chuyện này không làm khó được A Vũ, nàng ta chỉ liếc mắt một cái đã biết chỗ hiểm ở đâu.
Dưới một chiếc ghế có hai quyển sách, A Vũ tìm đúng vị trí, một cước đá văng hai quyển sách đó, tất cả đồ đạc lập tức tan tác.
A Vũ lao về phía cửa phòng, bỗng nghe Triệu Kiêu Uyển gầm lên một tiếng: “Oa ya ya ya!”
Tiếng gầm này khiến ngay cả Tiểu Tàu Hỏa cũng run rẩy theo.
Hồng Oánh cảm thấy tai ù đi, trong lúc choáng váng không còn đứng vững được nữa.
Ả chỉ bị ảnh hưởng, vì kỹ pháp thanh tu của Triệu Kiêu Uyển có tính định hướng.
Người chịu đòn nặng nhất là A Vũ, hai tai nàng ta chảy máu, cả người mềm nhũn dưới sàn.
“Muội muội, có bản lĩnh này sao không dùng sớm?” A Vũ còn không quên bắt chuyện với Triệu Kiêu Uyển.
“Nếu dùng sớm, sợ rằng tỷ tỷ không chịu nhận.”
Triệu Kiêu Uyển không có tâm trí nói nhảm với A Vũ, nàng hát từng câu từng chữ: “Sáng dậy ngồi soi gương Lăng Hoa, chải mái tóc dầu hương hoa quế, thoa phấn hoa đào trên mặt ngọc, môi chấm son đỏ màu hoa mơ.”
Đây là đoạn hát trong vở “Bán Thủy”, đoạn hát này đã phổ biến ở Phổ La Châu không biết bao nhiêu năm.
Giai điệu quen thuộc vang vọng trong đầu A Vũ, khiến nàng ta không thể tập trung.
Người bị ảnh hưởng không chỉ có A Vũ, mà Hồng Liên sắp phá cửa cũng đột nhiên dừng lại một lúc, lá sen không ngừng run rẩy.
Điều duy nhất khiến Triệu Kiêu Uyển lo lắng là liệu Thiên Nữ có bị ảnh hưởng hay không?
Nếu Thiên Nữ không bị ảnh hưởng, nàng ta sẽ dùng kỹ pháp Động Phòng Liền Cửa xông vào ngũ phòng.
May mà Hồng Oánh có sự ăn ý, nhanh chóng áp sát, giơ trường thương về phía Thiên Nữ.
Ả muốn ghim Thiên Nữ xuống đất.
Phập!
Một thương này quả thực đã đâm trúng, nhưng không ghim được.
Trong tình huống có đề phòng, Trạch Tâm Nhân Hậu của Thiên Nữ gần như không thể đâm xuyên, Hồng Oánh nghiến răng phát lực, hai bên đang giằng co, bên tai Triệu Kiêu Uyển đột nhiên nghe thấy giọng của Lý Bạn Phong: “Thành rồi.”
Triệu Kiêu Uyển chưa kịp vui mừng đã thấy khóe miệng A Vũ nhếch lên, nói: “Thành rồi.”
Sao nàng ta cũng nói thành rồi?
Nàng ta nghe được lời của tướng công sao?
Tai của nàng ta có lẽ không còn tốt như vậy nữa.
Nàng ta nói thành rồi là có ý gì?
Rầm!
Phát thương này của Hồng Oánh đâm vào sàn nhà.
Thiên Nữ và A Vũ cùng nhau biến mất!
Kỹ pháp Động Phòng Liền Cửa thành rồi!
Triệu Kiêu Uyển kinh hãi, quay đầu nhìn về phía ngũ phòng.
Hồng Liên kích động xòe lá sen, tìm kiếm A Vũ và Thiên Nữ khắp nơi.
Chỉ vài bước chân ngắn ngủi mà phải để Hồng Liên chờ đợi lâu như vậy.
Nàng ta đã đợi trong Tùy Thân Cư lâu như vậy, cuối cùng cũng đợi được đến ngày này.
Thật ra A Vũ không quan trọng, quan trọng là Thiên Nữ.
Thiên Nữ đâu rồi?
Nàng ta là trạch tu, không dễ bị người khác phát hiện.
Hồng Liên cẩn thận cảm nhận từng góc trong phòng, nhưng vẫn không cảm nhận được sự tồn tại của Thiên Nữ.
“Hắc hắc hắc~” Tùy Thân Cư cười một tiếng: "A Thất đã làm xong trước rồi!”
Hồng Liên hỏi: “Hắn làm xong cái gì?”
Không ai trả lời câu hỏi của nàng ta, lão gia tử đang cười, Triệu Kiêu Uyển đang cười, Hồng Oánh cử động cổ tay tê mỏi, quay người đi tìm giá nướng.
Cô nương ngũ phòng vẫn đang hái hoa, Hồng Liên hỏi: “Hoa của ngươi bao giờ mới hái xong?”
“Ta cũng gần xong rồi, ta chỉ muốn làm một giỏ hoa, nhà chúng ta thiếu chút đồ trang trí.”
Cô nương ngũ phòng nở nụ cười ngây thơ nhìn Hồng Liên.
Vừa rồi nàng ta còn nói nhất kích tất sát, bây giờ lại thành giỏ hoa.
Hồng Liên đưa lá sen vào tường, duỗi đến trước mặt cô nương ngũ phòng: “Ngươi lừa ta?”
“Ta không lừa ngươi.” Cô nương ngũ phòng né lá sen, nói với vẻ mặt vô tội: "Ta chỉ hái hoa, ta không nói gì hết.”
“Há há há!”
Tùy Thân Cư không nhịn được mà cất tiếng cười lớn: "Cửa ngũ phòng chưa mở, ngươi tưởng ả thật sự sẽ giúp ngươi? Nếu ả cứ một mực đi đến cùng thì đã sớm hồn phi phách tán trong tay người bán hàng rong rồi.”
Nếu cửa ngũ phòng mở ra, cô nương ngũ phòng sẽ làm gì, không ai nói chính xác được.
Cửa ngũ phòng không mở, cô nương ngũ phòng chỉ hái hoa mà thôi.
Hồng Oánh mang giá nướng đến: “Hồng Liên, để ta bế ngươi lên, hay tự ngươi lên?”
Lá sen của Hồng Liên múa may khắp nơi, nàng ta vẫn đang tìm kiếm A Vũ và Thiên Nữ, rốt cuộc họ đã đi đâu?
***
A Vũ mở mắt, nhìn xung quanh.
Đây là ngũ phòng?
Ngũ phòng này rộng rãi hơn nhiều so với các phòng trước đó.
A Vũ bình tĩnh lại một lúc, nhớ lại trận chiến ác liệt vừa rồi mà vẫn cảm thấy lòng còn sợ hãi.
Mọi người đều tưởng nàng ta muốn xông vào cửa phòng, chỉ có Triệu Kiêu Uyển biết Thiên Nữ đang dùng kỹ pháp Động Phòng Liền Cửa.
Tiếc là Triệu Kiêu Uyển không ngăn được Thiên Nữ.
Không thể trì hoãn, phải nhanh chóng làm việc chính, Triệu Kiêu Uyển và Hồng Oánh có thể còn giết vào.
Hồng Liên đâu rồi?
Vừa rồi còn nhìn thấy rõ ràng.
A Vũ tạm mất thính giác, nhưng thị giác vẫn còn, nàng ta quét mắt khắp các góc phòng, tìm kiếm bóng dáng Hồng Liên.
Căn nhà này không đúng lắm, mùi vị không giống Tiểu Tàu Hỏa, trong Tiểu Tàu Hỏa có mùi hơi nước và dầu máy, sao trong phòng này chỉ có mùi bụi đất?
A Vũ ngồi dậy, sờ sàn nhà, một lớp bụi dày dính trên đầu ngón tay.
Phòng này bao lâu rồi không được dọn dẹp?
Nàng ta đưa mắt nhìn lên tường, thấy một ô cửa sổ.
Cửa sổ của Tiểu Tàu Hỏa sao có thể rõ ràng như vậy?
Đây là nơi nào?
Nhìn qua cửa sổ ra ngoài, A Vũ nhìn thấy khu rừng, thấy con suối, thấy rìa đám mây mà người thường không thể nhìn thấy.
Sao lại lên mây rồi?
Trong lúc kinh ngạc, bỗng thấy có người mở cửa phòng, bước vào trong.
“Trời Muốn Mưa Mẹ Muốn Lấy Chồng.” Lý Bạn Phong bước đến sau lưng A Vũ.
“A?” A Vũ giật mình, tai nàng ta không tốt, không nghe rõ lời Lý Bạn Phong nói.
Lý Bạn Phong không lặp lại, có tiếng “a” vừa nãy là đã đủ rồi.
“Cô đã đồng ý.”
A Vũ ngây người một lúc, nàng ta không nghe được tiếng lòng của Lý Bạn Phong, nhưng dựa vào tình hình trước đó và hiện tại, nàng ta đã suy ra được ý của hắn.
“Vừa rồi có phải ngươi đã gọi tên ta không? Có phải A Y đã nói tên ta cho ngươi biết?”
A Vũ cười lớn: "Ngươi cũng biết dọa người, ta đồng ý thì sao? Ngươi tùy tiện tìm một nơi, gọi ta một tiếng là muốn biến ta thành trạch linh của ngươi?”
“Đây không phải nơi tùy tiện tìm, đây là nhà của tôi, có khế thư đàng hoàng.” Lý Bạn Phong lấy ra khế thư của căn nhà.
A Vũ nhìn rất rõ, đây quả thực là khế thư của một căn nhà.
Két két kẹt kẹt~
A Vũ cảm thấy sàn nhà dưới chân đang rung chuyển, có người đang thì thầm.
“Ngươi đồng ý rồi, hắc hắc!” Một lão già cất tiếng cười.
“Ngươi đồng ý rồi!”
Một loạt giọng nói vang lên dồn dập không ngừng bên tai A Vũ.