A Vũ tìm kiếm những kẽ hở của căn nhà ở khắp nơi, chỉ cần có một chút kẽ hở thì chắc chắn không thể thoát khỏi mắt nàng ta.
Cửa sổ chắc chắn đừng hòng nghĩ tới, căn nhà đã đưa nó vào diện đề phòng trọng điểm.
Trên mái nhà hình như có một khe hở.
A Vũ cõng Thiên Nữ, đang định lên mái nhà thì căn nhà kêu kẽo kẹt chuyển động, phát ra cảnh cáo với A Vũ.
"Ta không muốn làm ngươi bị thương, ngươi đừng chạy lung tung!"
Giọng nói của căn nhà tràn đầy tang thương, giống như một ông lão tám chín mươi tuổi.
Già thì già, nhưng thực lực của căn nhà này không thấp, mỗi lần sàn nhà rung chuyển đều vô cùng mạnh mẽ.
A Vũ đã nhận chủ trước mặt trạch tu, nàng ta không muốn đối đầu trực diện với căn nhà, nàng ta quay người nói với Thiên Nữ: "Dùng Tu Hú Chiếm Tổ một lần nữa."
Đầu ngón tay của Thiên Nữ nhỏ xuống một giọt máu, kỹ pháp Tu Hú Chiếm Tổ không thể sử dụng thường xuyên, phải đợi một lúc lâu kỹ pháp mới có hiệu lực.
"Ta, ta..." Giọng nói của căn nhà trở nên chậm chạp, bị Tu Hú Chiếm Tổ của Thiên Nữ khống chế.
A Vũ tung mình nhảy lên, đến trần nhà, đang định thoát thân từ khe hở trên trần nhà thì bỗng nghe thấy giọng một bà lão từ trên lầu truyền xuống.
"Ngươi muốn vào phòng ta sao?" Trong giọng điệu của bà lão đầy vẻ khao khát.
A Vũ vội vàng đáp xuống đất, nàng ta đã dùng kỹ pháp khuy tu, không nhìn thấy bà lão trông ra sao, nàng ta quay người nói với Thiên Nữ: "Phân tán kỹ pháp Tu Hú Chiếm Tổ ra."
Thiên Nữ không có phản ứng.
Nàng ta không thể phân tán ra được.
A Vũ không hiểu, Tu Hú Chiếm Tổ bình thường có thể chiếm cứ cả một tòa nhà, hôm nay sao lại chỉ chiếm được một căn phòng?
Lẽ nào một căn phòng này cũng được tính là một tòa nhà?
A Vũ nhận ra tình hình không ổn, quay người nói với Thiên Nữ: "Dùng Động Phòng Liền Cửa, đổi căn phòng này lên trên mái nhà."
Thiên Nữ đã dùng Tu Hú Chiếm Tổ chiếm cứ căn phòng này, việc sử dụng Động Phòng Liền Cửa cũng không có gì khó khăn.
Nhưng căn phòng này không thể đổi lên mái nhà được, bà lão trên lầu không chịu nhường chỗ, dưới lầu còn có một tiểu cô nương kéo căn phòng lại.
"Tỷ tỷ, ngươi đi đâu vậy, xuống đây chơi với ta đi!" Nghe giọng nói này giống như tiểu cô nương đang dùng sức kéo trần nhà.
A Vũ hét lên một tiếng: "Đổi sang phòng bên cạnh!"
Thiên Nữ đang dùng sức, nhưng phòng bên cạnh cũng không đổi qua được, một người phụ nữ trẻ tuổi đáp lại: "Đừng vội, ngươi đẹp như vậy, ta cũng rất thích ngươi, ta trang điểm xong sẽ đến tìm ngươi."
Thiên Nữ liên tục sử dụng Động Phòng Liền Cửa, nhưng căn phòng này vẫn không thể di chuyển được một chút nào.
Ông lão hét lên: "Đừng chen chúc nữa, ta không động đậy được! Ngươi cứ ngoan ngoãn làm trạch linh cho ta đi."
Bà lão hừ một tiếng: "Lão già không đứng đắn, ả đâu phải của riêng ngươi!"
Người phụ nữ ở phòng bên cạnh gật đầu nói: "Nói đúng, sau này chúng ta mỗi người một ngày."
A Vũ nghiến răng nghiến lợi: "Biết ta là ai không? Biết người mà ta đang cõng là ai không? Các ngươi thật đúng là không sợ chết!"
Người phụ nữ ở phòng bên cạnh cười nói: "Đánh tay đôi chắc chắn không phải là đối thủ của các ngươi, nhưng bọn ta đông người mà."
Mặt A Vũ lộ vẻ dữ tợn: "Đông người thì sao?"
Bà lão trên lầu thở dài: "Cô nương, đừng cố chấp, ngươi đã nhận chủ trước mặt trạch tu rồi thì làm sao còn có thể đối đầu với căn nhà được?"
A Vũ tức giận: "Ta nhận chủ chỉ có một người, sao có thể nhận nhiều nhà như các ngươi vậy?"
Người phụ nữ ở phòng bên cạnh nói: "Nhưng bọn ta chỉ nhận một trạch tu, bọn ta chỉ có một chủ nhân thôi."
A Vũ nhìn rồi sờ vào cánh tay Thiên Nữ: "Ta có thể để các ngươi đổi chủ nhân."
"Chuyện này khó lắm."
Tiểu cô nương ở dưới lầu nghiêm túc khuyên nhủ: "Chủ nhân này có khế thư, đó là khế thư của người bán hàng rong đưa, ngươi phải suy nghĩ cho kỹ."
A Vũ cắn chặt môi.
Khế thư của người bán hàng rong thật sự không dễ đối phó.
***
Triệu Kiêu Uyển bước ra từ trong Tùy Thân Cư, ở một góc đại sảnh của Cục Ám Tinh, nàng tìm thấy chiếc chìa khóa do Lý Bạn Phong để lại.
Đầu tàu hỏa vẫn còn đang dừng trong đại sảnh, khi nhặt chìa khóa lên, Triệu Kiêu Uyển nghe thấy giọng nói của Lão Tàu Hỏa.
"Ta đã quên mất đây là nơi nào, cũng quên mất bản thân phải làm gì, ta sắp quên cả tên mình rồi."
Triệu Kiêu Uyển không đáp lời, Lão Tàu Hỏa dường như cũng không phải đang nói chuyện với nàng.
Tiểu Tàu Hỏa lên tiếng: "Cần ta nhắc nhở ngươi không? Ngươi tên là Thập Bát Luân, đây là Cục Ám Tinh, ngươi đến đây để thả Thiên Nữ và A Vũ ra."
"Thả họ ra? Không được!"
Lão Tàu Hỏa đột nhiên trở nên vô cùng cáu kỉnh: "Tại sao ngươi lại bảo ta làm chuyện này? Ngươi có ý đồ gì?"
Tiểu Tàu Hỏa cười một tiếng: "Lão già, nếu bản thân ngươi không muốn đến thì ai có thể ép buộc ngươi?"
Đèn xe của Lão Tàu Hỏa nhấp nháy: "Ta phải đi rồi, ta cảm thấy có nguy hiểm, có mấy người bạn cũ sắp đến rồi."
"Vội gì chứ? Bây giờ thân thể ngươi đã hoàn chỉnh, những người bạn cũ đó không một ai là đối thủ của ngươi."
Lão Tàu Hỏa phun ra hơi nước, giống như đang thở dài: "Hoàn chỉnh rồi cũng chưa chắc đã là chuyện tốt, ta còn muốn tách nửa công tu kia ra, để trong người cứ khiến ta cảm thấy không dễ chịu."
Tiểu Tàu Hỏa cười nói: "Ngươi tách nửa công tu ra rồi thì có thể đặt ở đâu? Nếu thật sự rơi vào tay ngoại châu, sau này bên chịu thiệt chẳng phải là Phổ La Châu hay sao?"
"Ta cũng đang đau đầu vì chuyện này, huynh đệ, ngươi có thể trông coi giúp ta một nửa công tu đó được không?"
Tiểu Tàu Hỏa im lặng một lúc: "Chuyện này ta không thể hứa với ngươi được, ta cũng không thích nửa công tu kia của ngươi, ta tự do tự tại quen rồi, hắn nhiều tật xấu lắm, ta ghét hắn."
Lão Tàu Hỏa cũng không còn lời nào để nói, ngay cả bản thân ông cũng ghét nửa công tu kia, Tiểu Tàu Hỏa không muốn đồng ý cũng là điều dễ hiểu.
Đợi một lúc, đèn xe của Lão Tàu Hỏa lại nhấp nháy: "Nếu ngươi đã thích tự do tự tại, có muốn cùng ta ra ngoài đi dạo không? Ta sẽ nói với lão Thất, để ngươi ở bên cạnh ta, hai huynh đệ chúng ta đi khắp năm châu bốn biển, ngươi yên tâm, ta sẽ tìm đồ tốt đổi với hắn, chắc chắn không để lão Thất chịu thiệt."
U u~
Tiểu Tàu Hỏa hú còi: "Trước đây đã đi cùng ngươi đến nhiều nơi, có những nơi mặc dù chưa đến, nhưng sau này đi cùng A Thất xem thử thì cũng vậy thôi."
Lão Tàu Hỏa thở dài một tiếng: "Tiểu Tàu Hỏa, ngươi ghi thù với ta rồi, tình nghĩa trước đây cũng không màng nữa sao?"
Xì xì~
Tiểu Tàu Hỏa sắp khởi hành.
"Lão Tàu Hỏa, ta đều nhớ rõ tình nghĩa của chúng ta, còn về con đường sau này không nhất thiết phải đi cùng nhau nữa."
Xình xịch~ Xình xịch~
Triệu Kiêu Uyển rời khỏi tòa nhà Cục Ám Tinh, Tiểu Tàu Hỏa cũng sắp đi xa.
Lão Tàu Hỏa đột nhiên hét lên một tiếng: "Tiểu Tàu Hỏa, thật sự không đi cùng ta sao?"
Uuuu~
Trong tiếng còi tàu xen lẫn giọng nói của Tiểu Tàu Hỏa: "Ngươi biết không, ta có tên rồi, ta họ Tùy, tên là Tùy Thân Cư."