Kiều Nghị vẫn đang chờ đợi kết quả trận chiến ở Bạc Thành, Binh bộ Thị lang Thước Vũ Hàn đến báo: "Đại nhân, thành Đỉnh Dã bị tấn công, Thanh Nhuệ Doanh bị tổn thất nghiêm trọng."
"Tổn thất bao nhiêu?" Kiều Nghị run lên, chuyện y lo lắng nhất cuối cùng cũng xảy ra.
"Vẫn đang điều tra." Binh bộ không dám đưa ra con số, nhưng Kiều Nghị đã có thể đoán được đại khái.
Những người này là hoàng tộc.
Nếu chết hơn một vạn hoàng tộc thì hậu quả sẽ ra sao?
"Nhanh chóng phái người đến thành Đỉnh Dã chi viện, Chỉ Phong Doanh và Thối Hỏa Doanh phải toàn lực đề phòng."
Thước Vũ Hàn đang định truyền lệnh, nhưng Kiều Nghị vẫn không yên tâm: "Ta cùng ngươi đến Binh bộ!"
Kiều Nghị theo Thước Vũ Hàn ra phố, bỗng có một luồng khí lạnh khiến y run cầm cập.
Thước Vũ Hàn quan tâm nói: "Đại nhân, đêm nay trời lạnh, nên mặc thêm một chiếc áo ấm."
Kiều Nghị nhìn quanh bốn phía, luồng khí lạnh này đến một cách rất đặc biệt, không đơn giản chỉ là do trời lạnh.
Bên đường có một người đàn ông đang quỳ, cúi đầu nói: "Đại nhân, Phấn Vũ Tướng Quân đến phục mệnh ngài."
Phấn Vũ Tướng Quân?
Kiều Nghị không thay đổi sắc mặt, trong đầu y toàn là Đãng Khấu Doanh, nhất thời không nhớ ra người trước mắt.
Thước Vũ Hàn lại nhớ ra, lúc trước Kiều Nghị ở Bạc Thành phong đất, Thước Vũ Hàn đã tham gia.
"Liễu tướng quân, ngươi không ở Phổ La Châu trấn giữ, tại sao lại về Triều Ca?"
Vừa nói, Thước Vũ Hàn vừa cẩn thận nhìn Kiều Nghị, hắn ta cứ ngỡ Liễu tướng quân phụng mệnh Kiều Nghị thực hiện nhiệm vụ đặc biệt, liệu vừa rồi hắn ta có hỏi trúng điều không nên hỏi hay không.
Phấn Vũ Tướng Quân Liễu Bộ Phi.
Kiều Nghị đã nhớ ra người này.
Lúc trước y đã bổ nhiệm mười ba Địa Đầu Thần đến Phổ La Châu, người đứng đầu chính là Liễu Bộ Phi.
Liễu Bộ Phi đã trở về phục mệnh.
Trong mắt Thước Vũ Hàn, hắn ta tự ý trở lại Triều Ca thuộc về hành vi kháng quân lệnh.
Nhưng trong mắt Kiều Nghị, kháng quân lệnh không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là, theo suy đoán của Kiều Nghị, Liễu Bộ Phi đã bị Hà Gia Khánh giết rồi.
Lẽ nào suy đoán có sai sót?
Kiều Nghị hỏi: "Liễu tướng quân, ngươi về Triều Ca có chuyện gì?"
Vẻ mặt Liễu Bộ Phi mơ mơ màng màng, không ngừng lắc đầu: "Kiều đại nhân, ty chức không nhớ ai là Liễu tướng quân, ty chức quả thực có chuyện cần bẩm báo, nhưng ty chức đã quên mất chuyện đó rồi."
Hắn ta nói hắn ta không nhớ ai là Liễu tướng quân.
Quên mất chuyện cần bẩm báo đã là điều khó chấp nhận, lẽ nào hắn ta còn có thể quên cả họ của mình?
Thước Vũ Hàn nhíu mày: "Liễu tướng quân, việc quân há có thể đùa giỡn, có những lời ngươi nên suy nghĩ kỹ rồi hẵng nói."
Liễu Bộ Phi vẫn ngơ ngác.
Kiều Nghị hỏi: "Trước tiên nói xem ngươi từ đâu đến đây?"
Liễu Bộ Phi suy nghĩ một hồi lâu rồi trả lời: "Ta đến từ Đại Lò Luyện."
Thước Vũ Hàn kinh hãi: "Ngươi nói lò luyện là có ý gì? Tướng quân, nếu có việc quan trọng thì hãy đến Binh bộ nói chi tiết, tuyệt đối không được nói năng xằng bậy ở đây!"
Liễu Bộ Phi lắc đầu: "Ta không nói bậy, ta vừa từ trong lò luyện ra, ta đã ở trong lò luyện rất lâu..."
Kiều Nghị dùng kỹ pháp của khuy tham giả, y phát hiện Liễu Bộ Phi không hề nói dối, suy đoán của y cũng không sai.
Liễu Bộ Phi trước mắt không phải người sống, mà là một vong hồn, vì đã được rèn luyện trong Đại Lò Luyện nên trông chân thực hơn so với vong hồn bình thường một chút.
Thước Vũ Hàn kinh hãi: "Phấn Vũ Tướng Quân, ý ngươi là, ngươi đã bị hại?"
Liễu Bộ Phi ngơ ngác nhìn Thước Vũ Hàn: "Không ai hại ty chức hết, ty chức chỉ nhớ có việc cần bẩm báo nên đã về Triều Ca, nhưng khi đến Triều Ca lại không biết nên bẩm báo chuyện gì, đi lang thang trên phố một lúc rồi vào lò luyện..."
Ký ức còn lại của hắn ta không nhiều, hồn phách rõ ràng đã bị trọng thương trước khi chết, đối với những vong hồn không hoàn chỉnh như hắn ta, nếu ở trong Đại Lò Luyện rèn luyện thêm một thời gian nữa, có lẽ mọi ý thức đều sẽ mất sạch.
Thước Vũ Hàn nhìn Kiều Nghị, vẻ mặt Kiều Nghị trở nên nghiêm trọng.
Trầm tư một lúc, y hạ lệnh cho Thước Vũ Hàn: "Chuyện chi viện thành Đỉnh Dã giao cho Binh bộ Thượng thư xử lý, ngươi lập tức triệu tập binh mã theo ta đến thành Cửu Trọng."
***
Thành Cửu Trọng, bên cạnh Đại Lò Luyện, Hà Gia Khánh cẩn thận nắm lấy một chiếc lá sen trên lò luyện.
Dưới sự khống chế của Hà Gia Khánh, chiếc lá sen này không thể khép lại bình thường, không ít vong hồn đã nhân cơ hội thoát ra khỏi lò luyện.
Trên Đại Lò Luyện có vô số cơ quan, cho nên cả ba người Lão Tàu Hỏa, Kiểm Bất Đại và Hà Gia Khánh đều không có năng lực giở trò trên lò luyện.
Ngay cả khi ba người hợp sức, lúc thật sự chạm vào lá sen thì cũng đối mặt với vô vàn nguy hiểm.
Chiếc lá mà Hà Gia Khánh chọn không có vấn đề, chiếc lá này không lớn, nhưng vị trí tốt nhất, có không gian để ra tay.
Công pháp của Lão Tàu Hỏa không có vấn đề, bất kể là cưa hay dao đều đặt vào vị trí chính xác nhất, lực đạo và tốc độ đều nắm bắt vừa phải.
Nếu gặp phải cơ quan thật sự không thể tránh, Kiểm Bất Đại lập tức tưới dầu lên, giúp hai người trượt qua.
Nhưng lá sen đã cắt xuống rồi, chỉ còn một bước cuối cùng này thì tay của Hà Gia Khánh lại không dám động, y cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình vẫn đang khống chế chiếc lá này.
Lão Tàu Hỏa cũng nhắc nhở Hà Gia Khánh: "Tuyệt đối phải cẩn thận, một khi sai lầm, cả ba chúng ta đều phải vào đài sen."
"Phải đợi thời cơ thích hợp mới có thể rút lá sen ra được."
Hà Gia Khánh chảy mồ hôi ròng ròng, y có thể mò mẫm ra được chút quy luật, nhưng cụ thể khi nào thời cơ thích hợp sẽ đến thì y không chắc chắn.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, hướng gió của đài sen sắp chuyển đến trước mặt họ.
Lão Tàu Hỏa cảm nhận được nguy hiểm, nguy hiểm không chỉ đến từ đài sen, mà có lẽ đã có người phát hiện ra sự bất thường của Đại Lò Luyện, nếu người đó dẫn quân đến thì khó mà chống đỡ, vũ khí bậc một của Triều Ca nhiều vô số kể.
Hà Gia Khánh biết không thể đợi thêm, y nhìn Lão Tàu Hỏa và Kiểm Bất Đại: "Hai vị tiền bối, tôi ra tay đây."
Kiểm Bất Đại hỏi: "Có mấy phần chắc ăn?"
"Ba phần!" Hà Gia Khánh thành thật trả lời.
"Không được!"
Kiểm Bất Đại có chút hoảng loạn, lão lấy từ trong túi ra một cây rau đắng, nhét vào miệng Hà Gia Khánh, bắt y nhai nuốt.
Rau này quá đắng, quai hàm Hà Gia Khánh run lên.
"Đây là rau của Khổ bà bà?"
Kiểm Bất Đại gật đầu.
Lão Tàu Hỏa cười nói: "Ta nhớ hai vợ chồng các ngươi đã không còn qua lại nữa mà?"
Kiểm Bất Đại thở dài: "Đây không phải là làm việc lớn hay sao, xin một cây rau thì bà ấy vẫn cho."
Kiểm Bất Đại vốn dĩ định để dành cây rau đắng này đến lúc rút lui mới dùng, nhưng tình hình hiện tại vô cùng nguy cấp, đành phải lấy ra sớm.
Trong Khổ Thái Trang, Khổ bà bà đang nấu cơm, trong lòng đột nhiên có cảm ứng.
Bà đặt nồi xuống, cẩn thận chọn một cây rau đắng xanh mướt, vuốt ve một lúc.
Lá rau úa vàng, cây rau đắng này nhanh chóng héo rũ.
Hà Gia Khánh nhíu mày, đột nhiên mỉm cười: "Hai vị tiền bối, thời cơ vừa chuẩn, bây giờ có tám phần chắc ăn."
Y rút lá sen ra, không hề chạm vào bất kỳ cơ quan nào, Kiểm Bất Đại và Lão Tàu Hỏa cùng thở phào nhẹ nhõm.
Mất đi một chiếc lá, Đại Lò Luyện khép không kín, giữa lúc hơi thở phun ra, càng nhiều vong hồn từ đài sen thoát ra ngoài.
Lão Tàu Hỏa cầm lá sen trong tay: "Đây là quy tắc đã nói từ trước, chiếc lá này phải giao cho người bán hàng rong."
Hà Gia Khánh không có ý kiến, phi vụ lần này đã thành công, Lão Tàu Hỏa và Kiểm Bất Đại đang định rút lui thì thấy Hà Gia Khánh đưa tay về phía một chiếc lá khác.
Kiểm Bất Đại trợn tròn đôi mắt nhỏ: "Ngươi định làm gì?"
Lão Tàu Hỏa cũng giật mình: "Cậu còn muốn lấy thêm một chiếc nữa?"
Hà Gia Khánh nói: "Hai vị tiền bối, chiếc lá đầu tiên đã thành công, việc này chúng ta cũng đã làm thuận tay rồi, lấy thêm một chiếc nữa chắc sẽ không quá khó."
Kiểm Bất Đại giận dữ: "Ngươi điên rồi sao?"
Lão Tàu Hỏa cũng sốt ruột: "Không đi nữa là không ra được đâu!"
Hà Gia Khánh đã nắm lấy chiếc lá: "Hai vị tiền bối, tôi không muốn về tay không, nếu có thể hái xuống chiếc lá này thì ba chúng ta chia nhau!"
Thấy đài sen sắp chuyển hướng, Kiểm Bất Đại đổ mồ hôi như tắm: "Ta nói rồi, vừa nãy là nhờ vào vận may của mụ vợ nhà ta nên mới thành công, bây giờ không chắc có vận may đó nữa đâu!"
Hà Gia Khánh rất tự tin: "Tôi cảm thấy cây rau đắng đó vẫn chưa hết tác dụng, miệng tôi vẫn còn đắng đây, vận may vẫn còn ở phía chúng ta!"
Lão Tàu Hỏa không ngừng túa mồ hôi lạnh: "Hà Gia Khánh, mẹ nó cậu đúng là tham lam thật!"