Trong thành Triều Ca, Kiều Nghị dẫn binh mã vây bắt Lão Tàu Hỏa, Kiểm Bất Đại và Hà Gia Khánh khắp nơi.
Hà Gia Khánh bị thương nặng, trong tay nắm chặt một chiếc lá sen.
Chiếc lá đầu tiên đã giao cho Lão Tàu Hỏa, đây là chiếc thứ hai, tranh thủ trước khi Đại Lò Luyện chuyển hướng, Hà Gia Khánh đã cố chấp hái được chiếc lá này.
Nhưng hái lá rồi thì làm sao mang ra ngoài?
Kiều Nghị như phát điên, cả thành Triều Ca không biết đã huy động bao nhiêu vũ khí bậc một, vừa mới trốn đến thành Thất Trọng, Lão Tàu Hỏa đã cảm thấy khó mà đi nổi nửa bước.
Kiểm Bất Đại sốt ruột: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
Hà Gia Khánh nắm chặt lá sen, chiếc lá sen này thật sự quá quý giá, hôm nay dù có liều mạng ở đây, y cũng không muốn giao chiếc lá này ra.
Kiểm Bất Đại không muốn rơi vào tay nội châu, lão bôi đầy dầu lên người, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nếu thật sự không được thì chỉ đành liều mạng với bọn chúng thôi."
Lão Tàu Hỏa lắc đầu: "Đừng vội, ta biết còn có một nơi để đi."
Hai người theo Lão Tàu Hỏa đi lên một hành lang uốn khúc.
Loại hành lang này rất phổ biến ở thành Thất Trọng, công dụng là để nối các lầu các, truyền thuyết kể rằng thành Thất Trọng có bảy trăm bảy mươi bảy tòa lầu các, mỗi lầu một thế giới, một khi đi nhầm chỗ thì sẽ không ra được.
Lão Tàu Hỏa đi xuyên qua các hành lang khoảng mười mấy phút, truy binh dần dần bị bỏ lại phía sau.
Nhưng Kiểm Bất Đại cũng bị đi vòng vòng đến chóng mặt: "Thập Bát Luân, bây giờ ta không biết đi ra ngoài kiểu gì, lát nữa hoàn toàn trông cậy vào ngươi dẫn đường."
Lão Tàu Hỏa lắc đầu: "Bây giờ không ra được, phải ở đây một lúc đã."
Đi xuống hành lang uốn khúc, Lão Tàu Hỏa bước đến gần một tòa lầu các, đi một vòng quanh lầu các, ông nằm xuống đất, nhìn thấy một cái lỗ ở góc đông bắc của lầu các.
"Đi theo ta." Thập Bát Luân co người lại, chui vào cái lỗ.
Hà Gia Khánh chui vào theo.
Kiểm Bất Đại gần đây mập lên, người bị kẹt ở cửa hang, lão vắt ra không ít dầu, rất khó khăn mới trượt được vào trong lỗ.
Trong lỗ tối om, hai người bò theo Lão Tàu Hỏa một lúc lâu, cuối cùng bò đến một khoảng đất trống, đợi đến khi đứng dậy, hoạt động gân cốt, đột nhiên thấy một chiếc tàu hỏa gào thét chạy qua trước mặt ba người.
Chiếc tàu hỏa này không đốt than, không đốt dầu, nó chạy bằng điện.
Kiểm Bất Đại và Hà Gia Khánh đều đã từng đến ngoại châu, nhìn thấy chiếc tàu điện này, cả hai đều sững sờ.
"Thập Bát Luân, đến ngoại châu rồi?" Kiểm Bất Đại cúi đầu, kiểm tra kiểu dáng của đường ray, quả thực là của ngoại châu.
Lão Tàu Hỏa lắc đầu: "Đây không phải ngoại châu, đây là giấc mộng của người ngoại châu."
Hà Gia Khánh suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Tiền bối, chúng ta đã đến Mộng Khiên Lâu?"
Lão Tàu Hỏa gật đầu.
Kiểm Bất Đại cười nói: "Hay cho lão già nhà ngươi, làm sao ngươi biết được trên Mộng Khiên Lâu có một cái lỗ? Có phải giữa ngươi và Mộng Thiến đã ấy ấy rồi không?"
"Đừng nói bậy!" Lão Tàu Hỏa xua tay: "Cái lỗ đó là ta thấy trong mơ."
Triệu Lãn Mộng thật sự không khoác lác, y nói đã đào một đường hầm ở Mộng Khiên Lâu, quả thực có một đường hầm như vậy.
Nhưng Lão Tàu Hỏa cảm thấy rất kỳ lạ.
Mộng Thiến đã biết vị trí của đường hầm này, tại sao ả không lấp cái lỗ này lại?
Hà Gia Khánh vẫn không yên tâm: "Kiều Nghị sẽ không dẫn người đuổi vào Mộng Khiên Lâu chứ?"
Lão Tàu Hỏa cười nói: "Hắc hắc hắc! Cứ để hắn đuổi theo, nơi này lớn lắm, để ta xem hắn có thể đuổi đến năm nào tháng nào!"
Tiếng cười vang vọng trong Mộng Khiên Lâu, Mộng Thiến giật mình tỉnh dậy từ trong ác mộng.
***
Kiều Nghị tìm kiếm khắp nơi, không tìm thấy kẻ trộm lá sen, đang lúc tức giận thì thành Đỉnh Dã gửi chiến báo đến.
Thanh Nhuệ Doanh bị tập kích, tổn thất hơn bốn vạn sáu ngàn quân sĩ.
Chỉ Phong Doanh bị tập kích, tổn thất hơn một vạn tám ngàn người.
Kiều Nghị xây xẩm mặt mày, cảm thấy mình đứng không vững.
Y vịn vào Binh bộ Thị lang Thước Vũ Hàn bên cạnh, hỏi người đưa tin: "Thối Hỏa Doanh ra sao?"
"Thối Hỏa Doanh không bị tập kích."
Thước Vũ Hàn thở phào một hơi, nói với Kiều Nghị: "Đại nhân, may mà Thối Hỏa Doanh được bảo toàn."
Kiều Nghị mặt không biểu cảm, đứng trong gió đêm không nói một lời.
Đãng Khấu Doanh mà y vất vả xây dựng có tổng cộng mười vạn người.
Chỉ Phong Doanh có hơn hai vạn người, bị đánh cho chỉ còn lại số lẻ, họ là tinh nhuệ của Đãng Khấu Doanh.
Thanh Nhuệ Doanh có hơn năm vạn người, cũng bị đánh cho chỉ còn lại số lẻ, họ tuy không phải tinh nhuệ, nhưng họ là hoàng tộc.
Một trận mất hơn sáu vạn hoàng tộc, họ không chết ở Phổ La Châu, mà chết ở thành Đỉnh Dã, chết ngay trên đất Đại Thương.
Đầu óc Kiều Nghị trống rỗng, gió đêm lạnh buốt, trong tiếng gió dường như còn có tiếng oan hồn gào khóc.
Không nên nói là dường như, mà bên cạnh có một con quỷ ngồi khóc, những con quỷ như vậy trong thành Triều Ca không biết có bao nhiêu.
Kiều Nghị ra lệnh cho Thước Vũ Hàn mau chóng liên lạc với Niên Thượng Du, bảo y trở về Triều Ca.
Không biết tại sao mà đến hoàn cảnh này, người đầu tiên Kiều Nghị nghĩ tới lại là Niên Thượng Du.
Niên Thượng Du từ chối trở về Triều Ca, y hồi âm cho Kiều Nghị, y đang bị sa vào một trận khổ chiến quanh Bạc Thành.
Cũng không đến mức khổ chiến, nhưng trận chiến này rất kịch liệt.
Niên Thượng Du sai Lô Đường Sinh phái ra một trăm con Hủ Kỳ Dao vây công thành Thiêm Dực.
Hủ Kỳ Dao trông giống như một con cá đuối đã thối rữa quá nửa, thật ra đây là một loại người nội châu, họ sống trên cạn quanh năm, xuống biển rồi cũng có thể chiến đấu.
Khác với những quân sĩ thủy sư khác, cách Hủ Kỳ Dao tấn công kẻ địch là dùng độc, trên vây lưng thối rữa của họ có những cành lá chứa kịch độc, hơn một trăm Hủ Kỳ Dao cùng nhau tỏa ra nọc độc, đầu độc cả thành Thiêm Dực.
Thành Thiêm Dực mất khả năng hành động, Niên Thượng Du trực tiếp dẫn binh đánh vào trong thành, giao chiến với Mã Ngũ và những người khác trên phố chính.
Trận chiến này quả thực là một trận ác chiến, Mã Ngũ, Hà Ngọc Tú, Tần Điền Cửu đều là cao thủ Vân Thượng, Bát Toán và Dứa đều là thế ngoại cao nhân.
Niên Thượng Du hai lần cường công thất bại, dứt khoát mang theo cả hai món vũ khí bậc một của cá nhân Lô Đường Sinh.
Lô Đường Sinh xót của: "Niên huynh, ta ở trong quân liều mạng hơn nửa đời cũng chỉ có chút gia sản này thôi!"
Niên Thượng Du hạ thấp giọng nói: "Ta vừa nhận được tin, Triều Ca xảy ra chuyện lớn rồi, thành Đỉnh Dã cũng xảy ra chuyện lớn rồi, Kiều đại nhân liên tiếp thảm bại, có giành được một trận thắng hay không phải trông cậy vào chúng ta."
Lô Đường Sinh suy nghĩ kỹ, Niên Thượng Du là người thân cận bên cạnh Kiều Nghị, nghe lời y chắc không sai.
Hắn ta đích thân mang hai món vũ khí bậc một vào thành Thiêm Dực.
Món vũ khí đầu tiên là một khẩu súng ba nòng, thứ này không phổ biến ở Thương quốc, thuốc súng ở nội châu rất khó bị kích nổ, Thương quốc thường sẽ không mang loại súng ống lạc hậu này ra chiến trường.
Mã Ngũ còn đang suy nghĩ khẩu súng này có tác dụng gì thì Lô Đường Sinh đã lên đạn, bắn một phát về phía Mã Ngũ.
Đùng!
Tiếng súng không lớn, uy lực của viên đạn dường như cũng không lớn, trên người Mã Ngũ có pháp bảo, y không định né tránh, muốn trực tiếp chống đỡ.
Dứa đụng văng Mã Ngũ ra, tránh được viên đạn, Dứa có thể nhìn ra một số manh mối, viên đạn bắn ra từ khẩu súng dường như là vật sống.
Lô Đường Sinh lại bắn một phát nữa, Mã Ngũ lại né tránh, viên đạn bắn trúng guồng nước xương rồng.
Viên đạn nổ tung trong guồng nước xương rồng, hơn trăm con giun béo mập bám trên guồng nước không ngừng gặm nhấm.
Chúng gặm rất hăng hái, mỗi lần gặm đều phải hút mạnh một cái, đây là tập tính của chúng, lúc ăn thịt không thể quên uống máu.
Nhưng gặm một lúc, những con giun này dần dần mất sức, guồng nước xương rồng căn bản không có thịt.
Guồng nước múc một ít nước từ ao, phun cả nước lẫn giun lên người Niên Thượng Du và Lô Đường Sinh.
Những con giun này chui thẳng vào thịt, Niên Thượng Du vừa bắt giun vừa tức giận mắng chửi Lô Đường Sinh: "Đồ phế vật nhà ngươi, dùng một món vũ khí mà còn có thể thảm hại như vậy!"
Người bị dính giun không chỉ có hai người họ, quân sĩ phía sau cũng bị vạ lây.
Mã Ngũ chớp lấy cơ hội, hét lớn với mọi người: "Theo tôi xông lên, giết bọn chúng đuổi ra khỏi thành Thiêm Dực!"