Ba người Lý Thất, Mã Ngũ và Phùng Đái Khổ cùng ngồi xe ngựa đi đến tân địa.
Lý Thất cảm thấy Hà Gia Khánh sắp động đến địa bàn của Mã Ngũ, Mã Ngũ thấy lão Thất nói có lý.
Y không dám chần chừ thêm một phút giây nào, hành lý cũng không thu dọn, chỉ mang theo vài món vũ khí và pháp bảo, lập tức lên đường cùng Lý Bạn Phong.
Mã Ngũ cũng thật sự nên đến tân địa, y là Địa Đầu Thần, dạo này không ở trên địa bàn, việc khai hoang không có ai hưởng ứng, tiến độ đã trì hoãn không ít.
Lý Bạn Phong nhắc nhở: “Sau khi về đến địa bàn cũng đừng vội đáp lại việc khai hoang, nếu không Hà Gia Khánh sẽ không đến.”
Phùng Đái Khổ nói: “Lý công tử, ngươi vẫn mong Hà Gia Khánh đến sao?”
Lý Bạn Phong đáp: “Không sợ trộm ăn cắp, chỉ sợ trộm rình mò, hắn mà cứ không đến thì chuyện này sẽ mãi treo lơ lửng, ngược lại không dễ đề phòng.”
Trong lòng Mã Ngũ thấp thỏm không yên: “Lão Thất, anh còn nhớ nơi tôi chôn khế thư chứ, trong rừng đào trên sườn núi đó, ngay tại…”
Lý Bạn Phong nói: “Ngay chỗ con suối đi về phía đông một trăm bước, lão Ngũ, chuyện này tôi chưa bao giờ quên, anh yên tâm đi.”
Phùng Đái Khổ cũng có chút lo lắng: “Nếu chỉ đề phòng một mình Hà Gia Khánh thì thôi, nhưng trên tân địa còn có nhiều người khai hoang như vậy, khó nói trong số họ có đồng bọn của Hà Gia Khánh hay không.”
Lý Bạn Phong hỏi Mã Ngũ: “Anh không điều tra lai lịch của người khai hoang sao?”
Phùng Đái Khổ nghe vậy thì lắc đầu lia lịa, Mã Ngũ cười gượng một tiếng: “Lão Thất, anh biết tính tôi mà, có những chuyện… tôi không để ý quá nhiều.”
Mã Ngũ làm việc quyết đoán, nhưng thiếu đi một chút cảnh giác, điểm này hoàn toàn trái ngược với Sở Hoài Viên.
Y và Sở Hoài Viên nhận được địa bàn cùng lúc, Sở Hoài Viên chỉ dùng người ba đầu do Lý Bạn Phong điều đến để khai hoang, những người khác trừ khi điều tra rõ ràng, nếu không thì tuyệt đối không dùng, đến nỗi bây giờ mới chỉ khai phá được một nửa địa bàn.
Còn thái độ của Mã Ngũ đối với người khai hoang là ai đến cũng không từ chối, người khai hoang có thể tự mình khai hoang, cũng có thể nhận dịch vụ thuê mướn của Mã Ngũ, thậm chí có thể nhận thuê mướn của người lạ, Mã Ngũ hoàn toàn không can thiệp, vì vậy địa bàn của y đã khai phá được hơn chín phần.
Nếu không phải vì chuyện làm ăn chiếm mất tinh lực, Mã Ngũ thậm chí có thể khai phá xong địa bàn trước cả Hà Ngọc Tú.
Trên đường đi, Mã Ngũ liên tục kể về cuộc tranh đấu giữa y và Hà Gia Khánh, bao gồm mỗi một nhà máy, mỗi một cửa tiệm bị đập phá, ngay cả một quán ăn mới mở ở cầu Hoàng Thổ, chỉ vì là sản nghiệp của người dưới trướng Hà Gia Khánh mà Mã Ngũ cũng không bỏ qua.
Những chuyện này quá vụn vặt, ngày thường Mã Ngũ không tiện kể cho người khác, ngay cả Phùng Đái Khổ nghe xong cũng cảm thấy quá nhỏ nhen.
Nhưng với Lý Thất, Mã Ngũ lại thoải mái giãi bày, càng nói càng đã miệng, càng nói càng hả giận.
Đi được nửa chặng đường, Mã Ngũ đã nói xong, Lý Bạn Phong cũng xuống xe.
Chiếc xe ngựa này là một món linh vật lữ tu, không cần ngựa kéo, tự nó có thể ăn uống, chạy nhanh như bay.
Nhưng dù vậy, tốc độ này vẫn còn kém xa tốc độ mà Lý Bạn Phong đã quen.
Lúc rời đi, Lý Bạn Phong dặn đi dặn lại: “Hai người đến địa bàn rồi, tuyệt đối đừng làm ầm lên, tìm một nơi gần rừng đào ở tạm, đừng cho bất cứ ai biết.”
Mã Ngũ hỏi: “Lão Thất, anh cũng nghĩ hắn sẽ trộm khế thư của tôi?”
“Tôi không dám nói hắn nhất định sẽ trộm khế thư của anh, những thứ khác thì không sao, nhưng chúng ta không thể để mất khế thư được.”
Xuống xe ngựa, đi chưa đầy hai mươi phút, Lý Bạn Phong đã đến địa bàn của Mã Ngũ, hắn mua một chiếc áo da mới từ tay một thợ săn, bảo con lắc đồng hồ pha chút thuốc màu, bôi lên chiếc áo khiến nó bóng loáng, trông như đã mặc mười mấy năm.
Con lắc đồng hồ lại trang điểm cho hắn, thêm chút nếp nhăn, thêm vài nốt ruồi, lại thêm ít râu ria lởm chởm, vẽ hết cả gió sương mưa tuyết lên mặt.
Lý Bạn Phong đút hai tay vào ống tay áo, điệu bộ thật thà chất phác bước đến giữa một đám người khai hoang.
“Các người có thiếu nhân lực không? Tôi đánh đấm khá lắm.”
Một người khai hoang liếc mắt nhìn: “Tu vi gì?”
Lý Bạn Phong đáp: “Độc tu tầng hai.”
“Không cần độc tu.” Người khai hoang xua tay: "Ông đến chỗ khác hỏi thử xem.”
Độc tu dễ làm bị thương người phe mình, tuyển dụng độc tu phải hết sức thận trọng, trong một số đội khai hoang cũng có độc tu, nhưng đều dùng người quen.
Lý Bạn Phong lại đổi chỗ khác, lần này hắn không tự xưng là độc tu nữa.
“Tôi là võ tu tầng hai, các người có thiếu người không?”
Người khai hoang hỏi: “Giá bao nhiêu?”
Lý Bạn Phong đã lâu không tham gia khai hoang, cũng không rành giá cả lắm, bèn ước lượng sơ qua: “Một ngày năm đồng Đại Dương.”
Người khai hoang đắn đo một lúc lâu: “Ông đi nhà khác xem thử đi.”
Khai hoang là nghề bán mạng, một ngày năm đồng Đại Dương, Lý Bạn Phong thật sự không đòi nhiều.
Chủ yếu là đám người khai hoang vừa rồi đã đủ số lượng, thêm một người tất nhiên là tốt, nhưng trả năm đồng Đại Dương thì họ lại hơi tiếc.
Lý Bạn Phong lại đổi chỗ khác, lần này hắn hạ giá xuống một khoảng lớn: “Võ tu tầng hai, một ngày chỉ ba đồng Đại Dương.”
Thủ lĩnh của đám người khai hoang này xua tay nói: “Đi nhà khác đi, chúng tôi không cùng nghề với ông.”
Không cùng nghề là sao?
Lý Bạn Phong tức giận, hắn tích cực chủ động như vậy mà không ai muốn dùng hắn: “Chẳng phải các người đến để khai hoang sao?”
Vị thủ lĩnh đó mất kiên nhẫn nói: “Chúng tôi có đông gia khác, nhận tiền làm việc, không thuê người!”
Người khai hoang nhận tiền làm việc thì Lý Bạn Phong đã gặp nhiều rồi, đều là một đầu mục đi khắp nơi gom người, tại sao đám người này lại đặc biệt như vậy?
Lý Bạn Phong đứng bên cạnh nghe một lúc, đã hiểu ra nguyên do.
Nhân lực của đám người khai hoang này rất đầy đủ, trước đây họ làm việc trên địa bàn của người khác, không nhận được tiền, qua sự giới thiệu của người trung gian đã đến địa bàn của Mã Ngũ.
Lữ tu nhớ đường, những nơi đã đi qua đều có thể ghi nhớ, thông qua miêu tả địa hình của họ, Lý Bạn Phong có thể phán đoán ra họ vốn dĩ khai hoang trên địa bàn của Hà Gia Khánh.
Bây giờ họ đến địa bàn của Mã Ngũ, chuyện này tương đương với việc đào góc tường của Hà Gia Khánh.
Người trung gian mà họ nói là ai, là Mã Ngũ phái đi sao?
Đào góc tường quả thực là lối đánh của người thế hệ trước, nhưng nếu là Mã Ngũ làm thì y chắc chắn sẽ nói với Lý Bạn Phong, dù sao ngay cả chuyện quán ăn y cũng không bỏ sót.
Lý Bạn Phong xoa xoa Phán Quan Bút: “Ta nghĩ người trung gian này có lẽ là do Bách Hoa Thần phái tới.”
Phán Quan Bút sửa lại: “Là Bách Hoa Thần giả, hắn cố tình gây chuyện.”
Từ đám người khai hoang này, Lý Bạn Phong đã tìm thấy manh mối đầu tiên, nhưng vị trung gian theo như họ nói khả năng cao sẽ không xuất hiện lại nữa.
Lý Bạn Phong đang nghĩ xem manh mối này còn có tác dụng gì khác hay không, khóe miệng lại không nhịn được mà nhếch lên.
Phán Quan Bút hỏi: “Cười cái gì?”
Lý Bạn Phong cũng không biết mình cười cái gì, một cảm giác vui vẻ khó có thể kiềm chế bỗng dâng lên trong lòng.
Hắn nhìn ra xa, có không ít người đang đào móng, xây nhà.
Tân địa đã khai phá được hơn chín phần rất nhanh sẽ biến thành chính địa, những người khai hoang thành công đều muốn sắm sửa một phần gia nghiệp ở đây.
Phía xa truyền đến tiếng kèn bầu, hai người khai hoang đã kết thành vợ chồng.
Không được xem là cưới hỏi đàng hoàng, thậm chí ngay cả một cỗ kiệu hoa cũng không có, hai vợ chồng giật gấu vá vai bày một bàn rượu mừng, sau này cứ vậy sống cùng nhau.
Nghĩ đến nương tử nhà mình, gò má Lý Bạn Phong hơi ửng đỏ, hắn ngay cả rượu mừng cũng chưa từng bày, nhưng may là đã chuẩn bị không ít đồ ăn thức uống ngon cho nương tử.
Cảm giác vui vẻ đó lại dâng lên trong lòng, Lý Bạn Phong đút hai tay vào ống tay áo, đứng cười rất lâu.
Đường đao lắc lư thân đao: “Chủ công, lúc thành Thất Thu chuyển thành chính địa, ngài cũng đã cười như vậy.”
“Có sao?”
“Có!”
Găng tay làm chứng: "Lúc đó người ba đầu đã xem thành Thất Thu là nhà, đương gia đã cười rất lâu, chính là cười như vậy.”
Tại sao lại muốn cười như vậy chứ?
Lý Bạn Phong ngồi xổm xuống, rút tay ra khỏi ống tay áo, bốc một nắm đất lên, mơ hồ cảm nhận được một chút linh tính.
Đó là cảm nhận độc nhất của trạch tu, sự vui vẻ trong đất đai đang từ từ trào dâng trong lòng bàn tay hắn.
Một đoạn tiếng hát bay đến bên tai, Lý Bạn Phong nhìn theo tiếng hát.
“Thiếp gảy tơ liễu làm dây đàn, hát đứt ruột gan có ai thương, đêm về đếm trọn từng canh trống, kim chỉ rối bời đóa sen đôi.”
Một cô nương đang gảy đàn tỳ bà hát rong, người khai hoang vây thành một vòng tròn, thỉnh thoảng lại hoan hô cổ vũ, đôi lúc còn ném vài đồng lẻ vào chiếc giỏ của cô nương.
Cô nương này trông xinh xắn duyên dáng, giọng hát cũng ngọt ngào, nhưng Lý Bạn Phong có thể nhìn ra nàng ta không phải người sống.
Đây là con rối của công tu? Hay là kiều nữ của trạch tu?
Dường như đều không phải.
Xem ra còn có cao nhân đã an cư trên mảnh địa bàn này.
Vị cao nhân này dường như còn là người quen...
“Gấu hai đầu mới săn được, các vị xem qua, ra giá đi!”
Một tiếng rao hàng cắt ngang dòng suy nghĩ của Lý Bạn Phong.
Hà Gia Khánh cải trang thành một lão thợ săn, cõng một con gấu đi vào giữa đám người khai hoang.
Người khai hoang thấy lão thợ săn đó lại đến, bèn nhao nhao tiến lên trêu chọc: “Lão già, lại đến lừa người à?”
Mặt Hà Gia Khánh lộ vẻ tức giận nói: “Anh nói cái gì vậy? Tôi lừa người bao giờ?”
“Trên lưng ông rõ ràng chỉ có một con gấu, sao lại nói bán hai con gấu?”
Hà Gia Khánh đặt con gấu hai đầu xuống đất: “Con gấu này có hai cái đầu, các người không nhìn ra, hay là cố tình chọc tức tôi?”
“Cố tình chọc tức ông chứ sao!”
Người khai hoang cười rộ lên, nhao nhao tiến lên trả giá, có người muốn mật gấu, có người muốn da gấu, cũng có người muốn mua đầu gấu.
Rất nhiều người thích mua đồ của lão thợ săn này, vì giá cả khá phải chăng.
Hà Gia Khánh cũng quả thực đã quen thân với họ, đây là lần thứ sáu y đến địa bàn của Mã Ngũ để do thám, bây giờ y đã phán đoán được vị trí đại khái của khế thư, cũng đã nắm rõ một phần bẫy rập xung quanh khế thư.
Chính vì những cạm bẫy này mà Hà Gia Khánh mới phải đến đây do thám nhiều lần, mỗi một cạm bẫy trong rừng đào đều do danh gia chế tạo, một số cạm bẫy thậm chí còn do chính tay Thang Thế Giang và Bách Xảo Nương làm ra, những cạm bẫy này đủ để uy hiếp đến tính mạng của Hà Gia Khánh.
Vì vậy Hà Gia Khánh vô cùng thận trọng, không có đủ mười phần chắc chắn thì y sẽ không dễ dàng ra tay.
Đêm khuya, Hà Gia Khánh tiến vào rừng đào, móc ra một miếng da gấu, giật một nhúm lông gấu rồi ném vào trong gió.
Kỹ pháp đạo tu, Không Báu Không Rơi.
Lông gấu sẽ tự động tìm kiếm những thứ có giá trị, giá trị của khế thư rất cao, dựa vào vị trí lông gấu rơi xuống, Hà Gia Khánh có thể phán đoán ra vị trí chôn giấu khế thư.
Lông gấu bay theo gió, một lúc lâu sau, rơi đều xuống bên cạnh Hà Gia Khánh.
Kỹ pháp Không Báu Không Rơi đã có hiệu lực, nhưng không có tác dụng.
Mã Ngũ đã chôn không ít tài vật bên dưới rừng đào, lông gấu đuổi theo những tài vật này mà rơi xuống, đây là thủ đoạn chuyên dùng để đề phòng đạo tu.
Hà Gia Khánh mỉm cười: “Hay cho Mã Quân Dương, chuẩn bị thật là chu toàn.”
Đạo tu bình thường có lẽ đã hết cách, nhưng Hà Gia Khánh vẫn có cách đối phó, y dựa vào kinh nghiệm, trước tiên chọn vài địa điểm trong rừng đào, móc ra một sợi dây sắt, bắt đầu dò xét từng chỗ trên mặt đất.
Đây là kỹ pháp đạo tu, Treo Tơ Bắt Mạch, tuy đều là kỹ pháp dò tìm bảo vật, nhưng so với Không Báu Không Rơi, hiệu suất của Treo Tơ Bắt Mạch rõ ràng thấp hơn rất nhiều, nhưng độ chính xác lại cao hơn không ít.
Địa điểm đầu tiên đã dò ra, thứ chôn bên dưới không phải khế thư, mà là vàng.
Hà Gia Khánh thu lại dây sắt, chuyển sang địa điểm thứ hai, sau khi dò xét, phát hiện bên dưới là đồng bạc.
Đây đều là đồ tốt, nhưng không ai được đụng vào, bên trong toàn là bẫy.
Địa điểm thứ ba, bên dưới cất giấu một cây kèn bầu.
Cây kèn bầu này cũng được coi là đồ có giá trị sao?
Dây sắt rung lên một hồi, cây kèn bầu này hẳn là một món linh vật.
Món linh vật này rất nhạy cảm, bị dây sắt chọc một cái, nó dường như đã tỉnh ngủ.
Cây kèn bầu tỉnh dậy có chút bực bội, nhưng sẽ không hành động ngay lập tức, dù sao đây cũng là một rừng đào trên núi, bình thường có côn trùng rắn rết gì đó đến đào hang, chạm phải một cái cũng là bình thường, tiếp theo chỉ cần không mạo phạm cây kèn bầu này nữa là có thể toàn thân trở ra.
Hà Gia Khánh thông qua mạch tượng truyền đến từ dây sắt, ước tính sơ bộ phạm vi khống chế của cây kèn bầu này.
Sau khi tỉnh ngủ, cây kèn bầu khống chế đại khái một khu đất rộng vài chục mét vuông, trong phạm vi vài chục mét này, nếu lại cảm nhận được sự bất thường thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Hà Gia Khánh sẽ không để cây kèn bầu này cảm nhận được bất thường nữa, hai chân y nhẹ nhàng di chuyển trên mặt đất, không để lại dấu chân, cũng không phát ra âm thanh, ngày càng rời xa vị trí của cây kèn bầu.
Kỹ pháp đạo tu, Đạp Tuyết Vô Ngân.
Trong quá trình di chuyển, Hà Gia Khánh vẫn bình tĩnh suy nghĩ, tại sao cây kèn bầu này lại xuất hiện ở đây.
Suy luận theo lẽ thường, một món linh vật tốt như vậy sở dĩ được chôn ở nơi này là để bảo vệ khế thư, do đó có thể kết luận, khế thư của Mã Ngũ ở ngay bên dưới cây kèn bầu.
Đương nhiên bên dưới cây kèn bầu cũng có thể là bẫy, Mã Ngũ cố tình làm ra vẻ bí ẩn, bày một cây kèn bầu như vậy để dụ người khác mắc bẫy.
Nhưng một linh vật quý giá như vậy chỉ dùng để làm mồi nhử thì không khỏi quá lãng phí, vì vậy Hà Gia Khánh cảm thấy...
Phịch!
Hà Gia Khánh ngã sấp mặt dưới đất.
Vấp phải rễ cây?
Giẫm phải bùn lầy?
Hà Gia Khánh không biết tại sao mình lại ngã.
Cú ngã này đã chọc giận cây kèn bầu.
Te té te te~
Trong phạm vi mấy chục dặm, tiếng kèn bầu vang vọng khắp nơi.
Không ít nhà gỗ xung quanh đã sáng đèn, người khai hoang giật mình tỉnh giấc, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Cô nương hát rong vẫn luôn ngồi trong phòng, vừa nghe thấy tiếng kèn bầu, nàng ta cầm lấy đàn tỳ bà, gảy một khúc Thập Diện Mai Phục.
Người xung quanh đều không nghe thấy tiếng đàn của nàng ta, nhưng Mục Nguyệt Quyên ở tít trên mây lại nghe rất rõ ràng.
Nàng ta lập tức gọi Ngải Diệp Thanh dậy: “Đánh rồi! Ở địa bàn của Mã Ngũ!”
Ngải Diệp Thanh lập tức rời giường, bước đến hành lang tầng hai, giật một xâu tiền đồng từ trên nón lá xuống rồi dán lên tường.
Tiền đồng di chuyển trên tường, phác họa ra một cánh cửa.
Ngải Diệp Thanh đẩy cửa bước vào, bên trong là một gian mật thất.
Mục Nguyệt Quyên đứng ở cửa nhìn vào, bên trong chất đống tiền đồng cao như núi, ước tính sơ bộ phải có đến mấy chục vạn đồng.
“Hay cho Ngải Thiên Đao nhà ngươi, ngươi giấu nhiều như vậy? Ngay cả ta cũng không biết!”
“Không có chút vốn liếng thì lấy gì làm nên chuyện lớn?”
Ngải Diệp Thanh phất tay một cái, mấy chục vạn đồng tiền hợp thành một dòng, chui vào đỉnh đầu Ngải Diệp Thanh.
Khi đồng tiền cuối cùng hòa vào cơ thể Ngải Diệp Thanh, Ngải Diệp Thanh cử động cổ, đi theo Mục Nguyệt Quyên vào trong bức tranh.
“Ngải Thiên Đao, ngươi dựa vào số vốn liếng này thì cũng có thể đánh ngang tay với Đan Thành Quân một phen chứ? Không phải ngươi có thù với lão sao? Không phải chúng ta suýt chết trong tay lão sao? Sao lúc đó ngươi không trưng vốn liếng ra?”
Ngải Diệp Thanh lắc đầu: “Không trưng vốn liếng ra thì chỉ suýt chết trong tay lão, nếu thật sự trưng ra rồi, ta căn bản không sống được đến ngày hôm nay, hơn nữa số vốn liếng này ta không thể mang theo người, đối với bên Hà Gia Khánh tốt nhất là tốc chiến tốc thắng!”