Hà Gia Khánh dùng Diệu Thủ Không Không nhanh chóng gỡ những đồng tiền trên người xuống.
Đồng tiền bắn vừa chuẩn vừa hiểm, chắc chắn là do Khổng Phương tiên sinh làm.
Hà Gia Khánh ôm quyền nói: “Tiền bối, rốt cuộc vãn bối đã đắc tội ở đâu?”
“Đắc tội? Đến lúc này rồi còn hỏi câu đó? Xem ra ngươi không hề biết hối cải.”
Hà Gia Khánh có thể nghe thấy giọng nói của Khổng Phương tiên sinh, nhưng không nhìn thấy bóng dáng của hắn ta đâu.
Nghĩ kỹ lại, Hà Gia Khánh thật sự không hề đắc tội với Khổng Phương tiên sinh ở điểm nào, ban đầu còn từng nghĩ đến việc liên thủ để đối phó với ông chủ Lỗ, sau đó Hà Gia Khánh phát hiện ra thực lực của bản thân không đủ nên đã rút lui, lẽ nào đó cũng coi là đắc tội với hắn ta?
“Làm ăn không thành, dễ hợp dễ tan, tôi chưa từng làm chuyện gì có lỗi với tiền bối.”
“Không có lỗi với ta? Ta sáng lập Bách Hoa Môn, ngươi gần như đã đuổi cùng giết tận môn phái của ta, món nợ này phải tính kiểu gì đây?”
Trong lòng Hà Gia Khánh run lên, Bách Hoa Môn là do Khổng Phương tiên sinh sáng lập ư?
Lý Bạn Phong trốn trong bóng tối sờ vào Phán Quan Bút: “Chuyện này là thật sao?”
Giọng hắn rất nhỏ, những người khác không nghe thấy.
Phán Quan Bút run rẩy đáp lại: “Vô sỉ!”
Hà Gia Khánh cũng run rẩy, trong lòng y biết rõ nhất việc trước kia mình đối xử với Bách Hoa Môn ra sao, nếu Bách Hoa Môn thật sự là do Khổng Phương tiên sinh sáng lập thì ân oán trong đó sẽ vô cùng sâu đậm.
Cân nhắc thực lực hai bên, Hà Gia Khánh trong tình trạng bình thường cũng không thể đánh lại Khổng Phương, nay còn mang thương tích trong người, chắc chắn không phải là đối thủ của hắn ta.
Nếu đã không có cơ hội thắng thì đừng nghĩ đến chuyện cương, Hà Gia Khánh lập tức chịu thua trước.
“Tiền bối, giữa tôi và Bách Hoa Môn không có mâu thuẫn gì, những tranh chấp ngày trước đều xuất phát từ thù riêng giữa tôi và Trương Tú Linh. Hiện nay, Bách Hoa Môn dưới sự quản lý của tôi trở nên tiền của sung túc, nhân khẩu thịnh vượng, vãn bối không hề làm phụ tâm huyết của tiền bối.”
Phán Quan Bút nghe vậy, run rẩy càng thêm dữ dội: “Tên này còn vô sỉ hơn!”
Trong màn đêm truyền đến tiếng cười của Khổng Phương tiên sinh: “Ha ha ha! Hà Gia Khánh, lời ngươi vừa nói có ý gì? Ngươi tuổi trẻ tài cao, giúp Bách Hoa Môn của ta ăn nên làm ra, có phải ta nên khen ngươi vài câu không?”
Hà Gia Khánh lắc đầu: “Vãn bối không dám, là vãn bối có mắt không tròng đã mạo phạm tiền bối, ngày mai vãn bối sẽ trả lại Bách Hoa Môn cho Trương Tú Linh, và nhận lỗi trước mặt các môn phái lớn ở Phổ La Châu.”
“Ngươi nói nghe nhẹ nhàng thật, ngày sau ta để Trương Tú Linh dồn ngươi vào đường cùng, quay lại nuốt chửng Thủ Túc Minh của ngươi, giày vò một lượt rồi trả lại cho ngươi, ngươi có bằng lòng không?”
Hà Gia Khánh nghĩ một lúc rồi lại nói: “Vãn bối bằng lòng bồi thường tiền của, xin tiền bối hãy ra một con số.”
“Bồi thường tiền? Lời này mà ngươi cũng nói ra được? Bách Hoa Môn có lẽ không giàu có bằng Hà gia các ngươi, nhưng sau lưng ta còn có Tuyết Hoa Phổ, ngươi nghĩ ta thiếu tiền sao?”
Hà Gia Khánh từng qua lại với Phùng Sùng Lợi, lúc đó Phùng Sùng Lợi vì vay tiền của Trương Cổn Lợi mà suýt bị Trương Cổn Lợi ép chết, từ đó suy ra Tuyết Hoa Phổ không được coi là giàu có.
Nhưng Khổng Phương tiên sinh bây giờ không cần tiền, Hà Gia Khánh cũng không biết nên bồi thường bằng cái gì.
“Vậy xin tiền bối hãy ra giá.”
“Như vậy còn nghe giống tiếng người, ta nghe nói ngươi có mười ba mảnh địa bàn ở tân địa.”
Trong lòng Hà Gia Khánh run lên, cái giá này y tuyệt đối không thể nào chấp nhận.
“Tiền bối, chuyện này ngài nghe ai nói?”
“Đừng quan tâm ta nghe ai nói, ngươi chỉ cần trả lời có phải hay không thôi.”
Hà Gia Khánh lắc đầu: “Mười ba mảnh địa bàn đó không phải của tôi.”
“Ta biết trên danh nghĩa thì không phải của ngươi, mười ba mảnh địa bàn đó vốn là của Thương quốc, ngươi đã giết mười ba Địa Đầu Thần đó rồi lập một Địa Đầu Thần mới. Tuy bây giờ Địa Đầu Thần vẫn không phải là ngươi, nhưng địa bàn này thực tế do ngươi nắm giữ, chuyện này ta nói không sai chứ?”
Mặt Hà Gia Khánh không giấu được vẻ kinh ngạc, y không ngờ Khổng Phương tiên sinh lại điều tra mọi chuyện rõ ràng đến vậy.
Sự việc đã đến nước này, giấu cũng không giấu được nữa, Hà Gia Khánh quyết định nói thật.
“Vãn bối đã đổ vô số tâm huyết vào mười ba mảnh địa bàn đó, xin tiền bối đừng làm khó vãn bối.”
“Ngươi nói với ta những điều này làm gì? Ngươi đổ bao nhiêu tâm huyết thì có liên quan gì đến ta? Bây giờ ta muốn ngươi bồi thường mười ba mảnh địa bàn này cho ta!”
Trên mặt Hà Gia Khánh thoáng hiện sát khí: “Vãn bối năm lần bảy lượt liều mạng chỉ đổi lại được mười ba mảnh địa bàn này, tuyệt đối không thể chắp tay dâng cho người khác.”
“Không dâng cũng được, nếu đã là người coi tiền như mạng, vậy ta sẽ để ngươi bỏ mạng lại đây.”
Giữa trời đêm, cuộn tranh rung động, ngàn vạn cánh hoa bay múa, bao vây Hà Gia Khánh ở giữa.
Nhìn cuộn tranh này, Hà Gia Khánh hét lên một tiếng: “Mục tiền bối, bà cũng ở đây, lúc bà gia nhập Thủ Túc Minh đã quên lời thề từng lập rồi sao?”
Giữa trời đêm lại vang lên giọng nói của Mục Nguyệt Quyên: “Gia Khánh, ta chưa bao giờ quên lời thề, nay bảo ngươi giao ra địa bàn vốn dĩ cũng là mệnh lệnh của Thủ Túc Minh.”
Hà Gia Khánh nghe vậy lập tức nổi giận: “Là mệnh lệnh của ai?”
“Thủ Túc Minh nghe theo lệnh của ai chẳng lẽ ngươi không rõ? Đây là mệnh lệnh của Thiên Nữ, nàng ta nói ngươi không giữ được mười ba mảnh tân địa này, nàng ta cũng muốn ngươi giao địa bàn ra.”
Hà Gia Khánh nghe vậy thì nghiến răng nghiến lợi.
Lý Bạn Phong cười thầm trong lòng, cũng chửi một câu: “Vô sỉ!”
Hồn phách của Thiên Nữ đang ở trong Tùy Thân Cư.
Thân thể của Thiên Nữ bị chia làm hai nửa, một nửa trên đám mây ở thôn Hồ Lô, một nửa trên đám mây ở thành Lục Thuỷ.
Ai đã hạ lệnh cho Mục Nguyệt Quyên? Rõ ràng là nói nhảm.
Tình hình hiện tại đã rất rõ ràng.
Khổng Phương tiên sinh Ngải Diệp Thanh tự xưng đã quy ẩn, nhưng thực tế là chưa hề quy ẩn, vẫn ngấm ngầm gây sóng gió.
Hắn ta mạo danh Bách Hoa Thần, khơi mào cuộc chiến giữa Mã Ngũ và Hà Gia Khánh, mục đích là muốn chiếm lấy địa bàn của Hà Gia Khánh, sau đó đổ tội lên đầu Mã Ngũ.
Mã Ngũ bị đổ oan chắc chắn sẽ liên lụy đến Lý Thất, đến lúc đó Ngải Diệp Thanh đục nước béo cò, không chỉ thu hồi được thành phố ngầm, mà còn kiếm đậm một khoản lớn.
Mục Nguyệt Quyên là đồng bọn của Ngải Diệp Thanh, gia nhập Thủ Túc Minh để mượn danh nghĩa, thực chất vẫn âm thầm làm việc cho Ngải Diệp Thanh.
Kẻ trộm gân chân của Mã Ngũ cũng là Ngải Diệp Thanh, Mục Nguyệt Quyên lại trả gân chân cho Mã Ngũ, sự việc lập tức được đổ lên đầu Hà Gia Khánh.
Bây giờ việc Ngải Diệp Thanh cần làm là trước tiên lừa lấy địa bàn, sau đó giết Hà Gia Khánh để diệt khẩu.
Công phu lừa tu của hắn ta quả thực đã đạt đến mức thượng thừa, dựng nên một màn lừa bịp lớn như vậy.
Bên phía Lý Bạn Phong đã sắp xếp lại logic rất rõ ràng, nhưng Phán Quan Bút đột nhiên lên tiếng: “Không đúng.”
“Cái gì không đúng?”
“Bức tranh không đúng." Phán Quan Bút nói: "Đây không giống phong cách vẽ của Mục Nguyệt Quyên.”
Cái gọi là tranh mà nó nói là bức tranh hiện ra giữa trời đêm, tất cả cánh hoa và tiền đồng đều bay ra từ bức tranh này.
Lý Bạn Phong nhìn kỹ cuộn tranh đó: “Ta có nghiên cứu khá sâu về hội họa, sao lại không giống phong cách vẽ của Mục Nguyệt Quyên được?”
Phán Quan Bút lại quan sát một lúc, không đưa ra kết luận: “Phong cách vẽ của Mục Nguyệt Quyên đa dạng, có lẽ là ta nhìn nhầm.”
Trong màn đêm lại vang lên giọng nói của Khổng Phương tiên sinh: “Hà Gia Khánh, ngươi muốn đến Khổ Thái Trang, chuyện này ta đã sớm biết, bây giờ cho dù có thả ngươi đến Khổ Thái Trang thì Khổ bà tử cũng sẽ bắt ngươi giao ra địa bàn. Chúng ta xem như là người quen cũ, nể tình giao hảo, ta tha cho ngươi một mạng, giao địa bàn cho ta, ta sẽ để ngươi đi.”
Hà Gia Khánh đứng trên cánh đồng hoang, nhìn rừng núi phía xa xa, lại nhìn đám cỏ dại dưới chân.
Cảnh sắc của tân địa luôn hoang vắng như vậy, nhưng địa bàn của y lại không giống, vì địa bàn của y đã khai phá được tám phần.
Y nhắm mắt lại, trước mắt hiện ra cảnh tượng của mười ba mảnh tân địa đó.
Nơi đó có ánh sáng, rất nhiều ánh sáng, những mảng ánh sáng nối liền nhau chiếu rọi những mảnh đất liên miên không dứt, những nguồn nước nối liền nhau nuôi sống rất nhiều người.
Hà Gia Khánh mở mắt ra, ánh sáng biến mất, người cũng biến mất.
Y ngẩng đầu nhìn cuộn tranh giữa không trung: “Vì mảnh địa bàn này, tôi đã mấy lần vào sinh ra tử, ngay cả người bán hàng rong cũng đã đồng ý giao địa bàn cho tôi, tiền bối, ông cứ vậy cướp đoạt trắng trợn từ tay tôi, không sợ người bán hàng rong hỏi tội sao?”
“Hà Gia Khánh, ta nói lại cho ngươi một lần nữa, sau lưng ta là Tuyết Hoa Phổ, phổ chủ của Tuyết Hoa Phổ chính là người bán hàng rong! Nếu người bán hàng rong cảm thấy ta làm sai chuyện này, ta sẽ trả lại địa bàn cho ngươi, nếu ngươi không phục thì cũng có thể đến chỗ người bán hàng rong để kiện ta!”
Lý Bạn Phong mỉm cười.
Nói dối nhiều đến mức ngay cả bản thân hắn ta cũng tin là như vậy.
Giữa Tuyết Hoa Phổ và người bán hàng rong hoàn toàn không hề liên quan, nếu Hà Gia Khánh thật sự đến chỗ người bán hàng rong kiện cáo, Ngải Diệp Thanh sẽ giải thích với người bán hàng rong kiểu gì?
Lời giải thích hợp lý duy nhất là, Ngải Diệp Thanh hoàn toàn không để Hà Gia Khánh sống sót rời đi.
Trong tình huống này, Lý Bạn Phong nên làm gì?
Giúp Hà Gia Khánh chạy trốn?
Hay cứ im lặng đứng nhìn?
Hà Gia Khánh hít một hơi thật sâu: “Tiền bối, cho dù tôi đồng ý giao địa bàn cho ông, ông định lấy địa bàn bằng cách nào, có cần tôi viết một bản khế thư không?”
“Ta không cần khế thư ngươi viết, ngươi là một tên trộm, ngươi có thể giở nhiều trò trên khế thư, ta muốn khế thư của mười ba mảnh địa bàn đó, nói cho ta biết khế thư ở đâu rồi ta đi lấy.”
Hà Gia Khánh im lặng một lúc, cánh hoa như tuyết rơi bao quanh y.
Y không muốn liều mạng với Khổng Phương tiên sinh, nhưng y cũng không muốn giao địa bàn ra.
“Nghĩ kỹ chưa?”
Hà Gia Khánh gật đầu: “Bây giờ tôi sẽ nói cho ông biết vị trí của khế thư.”
“Ngươi tuyệt đối đừng lừa ta, là thật hay giả, ta có thể phân biệt được.”
“Yên tâm đi tiền bối, tại hạ tuyệt đối không có nửa lời gian dối.”
Cho dù nói ra toàn bộ sự thật thì cũng sẽ không để đối phương tìm thấy khế thư, Hà Gia Khánh có sự tự tin này.
Nhưng đối phương không mắc bẫy.
“Không cần ngươi nói ra, ngươi vẽ ra đi.”
Trước mặt Hà Gia Khánh xuất hiện một tấm bản đồ, bên cạnh bản đồ còn vẽ một cây bút lông.
Đây là cách làm của người trong nghề.
Hà Gia Khánh nói khế thư được chôn trên núi, trong tân địa có rất nhiều ngọn núi vô danh, lỡ như nói mơ hồ một chút thì cũng không thể coi là Hà Gia Khánh nói dối.
Cứ trực tiếp để y vẽ trên bản đồ, như vậy có thể tránh được nhiều hiểu lầm.
Bút lông rời khỏi cuộn tranh, nhảy vào tay Hà Gia Khánh.
Hà Gia Khánh cầm bút lông lên, chợt nghe Khổng Phương tiên sinh nói: “Chúng ta nói cho rõ ràng, ta đối đãi thành thật, ngươi cũng nên đối đãi thành thật, từ giờ trở đi, trong chúng ta không ai được nói dối!”
“Được, ai cũng không nói dối!”
Hà Gia Khánh ngoài miệng đồng ý, nhưng y sẽ không vẽ ra vị trí thật của khế thư, y tuyệt đối sẽ không nhường địa bàn ra.
Y đang chuẩn bị hạ bút, lại nghe Khổng Phương tiên sinh nói: “Ta nói lại một lần nữa, trong chúng ta không ai được nói dối, chỉ cần ngươi nói cho ta vị trí khế thư, ta tuyệt đối không giết ngươi!”
Phán Quan Bút ở bên hông rung động: “Chuyện này không đúng.”
Lý Bạn Phong hỏi: “Cái gì không đúng?”
“Ở đây có kỹ pháp.”
“Kỹ pháp gì?”
Phán Quan Bút không trả lời, nó vẫn đang phán đoán.
Giọng của Khổng Phương tiên sinh lại vang lên: “Hà Gia Khánh, ngươi cũng nói lại cho ta một lần nữa, ngươi không nói dối, không làm việc giả, nhất cử nhất động đều là thật!”
Hà Gia Khánh lặp lại: “Không nói dối, không làm việc giả, nhất cử nhất động đều là thật!”
“Chuyện đã định, trong chúng ta không ai được nuốt lời!”
“Tiền bối yên tâm, chỉ cần tiền bối không nuốt lời, vãn bối tuyệt đối không nuốt lời!”
Phán Quan Bút lần này đã phán đoán ra: “Đây là Đồng Văn Cộng Quy!”
Khổng Phương tiên sinh sao có thể dùng Đồng Văn Cộng Quy?
Cho dù hắn ta dùng pháp bảo thì cũng không thể tính kế được Hà Gia Khánh, tu vi của Hà Gia Khánh không hề thấp!
Còn chưa nói xong, Hà Gia Khánh đã vẽ một vòng tròn trên bản đồ.
Vẽ xong vòng tròn này, đầu óc Hà Gia Khánh ong ong.
Ký hiệu y vẽ ra là thật, khế thư của địa bàn được chôn ngay tại đó.
Sao có thể?
Tại sao lại nói cho đối phương biết vị trí của khế thư!
Tại sao lại làm một chuyện ngu xuẩn như vậy!
Lần này tiêu rồi.
Y đã vẽ ra tung tích của khế thư, cũng không còn giá trị lợi dụng nữa, Khổng Phương tiên sinh tuyệt đối sẽ không tha cho y.
Không đúng, vẫn còn giá trị.
Còn một nửa khế thư nữa.
Dùng chuyện này làm con bài mặc cả sao?
Hà Gia Khánh đang phân vân, chợt thấy cánh hoa xung quanh đều biến mất, cuộn tranh trên trời đêm cũng biến mất.
Giữa cánh đồng hoang yên tĩnh trở lại, ngoại trừ mấy đồng tiền trong tay Hà Gia Khánh thì không còn bất kỳ dấu vết nào chứng minh Khổng Phương tiên sinh từng đến đây.
Hà Gia Khánh không hiểu.
Y không hiểu tại sao Khổng Phương tiên sinh không giết y, chẳng lẽ Khổng Phương tiên sinh không muốn diệt khẩu sao?
Cánh hoa đã lộ ra, tiền đồng cũng lộ ra, hắn ta lại không diệt khẩu?
Lý Bạn Phong đã hiểu ra.
Hắn nhớ lại ba điều pháp môn lừa tu mà người bán hàng rong đã từng nói với hắn.
Một là chỉ cần không ra tay, chuyện này chính là thật.
Hai là chỉ cần ra tay không bị nhìn thấy, chuyện này cũng là thật.
Ba là bị nhìn thấy rồi, nhưng người khác không hiểu, chuyện này vẫn là thật.
Ngoại trừ việc ban đầu dùng cánh hoa đánh trúng Hà Gia Khánh, đối phương không hề ra tay nữa.
Đối phương từ đầu đến cuối đều không lộ diện, chỉ có giọng nói giống Khổng Phương tiên sinh.
Hành động của đối phương quả thực khiến người ta không hiểu, hắn không diệt khẩu, nhưng lại rửa sạch mọi nghi ngờ của bản thân!
Đối phương không phải là Khổng Phương tiên sinh, nhưng sự việc đã bị đổ lên đầu Khổng Phương tiên sinh.
Có thể dùng Đồng Văn Cộng Quy khiến Hà Gia Khánh vẽ ra tung tích của khế thư, văn tu có tu vi đạt đến cấp độ này, Lý Bạn Phong chỉ biết hai người.
Một là Thư Vạn Quyển, một là ông chủ Lỗ.
Người trước mắt này là ai?
Phán Quan Bút hỏi: “Làm sao đây?”
Lý Bạn Phong nói: “Xem ai nhanh hơn!”
Lý Bạn Phong đã dùng Kim Tinh Thu Hào nhìn rõ nét vẽ trên bản đồ, hắn lặng lẽ chạy đến mảnh đất của Hà Gia Khánh.
Hắn không quen thuộc lắm với mười ba mảnh địa bàn đó, vị trí trên bản đồ cũng không dễ tìm, có thể cướp được trước đối phương hay không chỉ có thể xem vận may của hắn.
Hà Gia Khánh cũng muốn chạy về địa bàn của mình để lấy khế thư đi trước, nhưng y không chạy nổi.
Không phải vì bị thương, mà vì y vẫn đang bị khống chế bởi kỹ pháp Đồng Văn Cộng Quy.
Đối phương không nuốt lời, vì đối phương không giết y.
Bản thân y cũng không thể nuốt lời, nên y không thể chạy về phía địa bàn.
Trong lòng Hà Gia Khánh thật sự nghi ngờ, người vừa rồi rốt cuộc có phải là Khổng Phương tiên sinh hay không?