Lý Bạn Phong cầm đuốc đến nhà của người bán hàng rong.
Vừa bước tới chân tường, một cây chổi lông gà từ trên nóc nhà bay xuống, phe phẩy những chiếc lông vũ rực rỡ, hét về phía Lý Bạn Phong: "Không được phóng hỏa! Lát nữa tôi sẽ về!"
Lý Bạn Phong cắm đuốc xuống đất, lặng lẽ chờ dưới tường.
Nửa tiếng sau, người bán hàng rong trở về, Lý Bạn Phong đưa cho ông một hộp bản đồ do Huyễn Vô Thường cung cấp.
Dựa theo kết quả điều tra của Thủ Túc Minh, Đại Vật Tổ ở Ân Đô.
"Ân Đô này không dễ tìm.”
Người bán hàng rong mở hộp sắt, lật xem bản đồ: "Đống bản đồ này e là đều không dùng được nữa."
Lý Bạn Phong nói: "Tôi đi dò la trước, tôi có Định Bàn Đồ."
Người bán hàng rong khẽ lắc đầu: "Chuyện này quá nguy hiểm, không thể để cậu đi, tôi sẽ đích thân đi xử lý, cậu cho tôi mượn Định Bàn Đồ dùng một chút."
Lý Bạn Phong không nói gì.
Mượn đồ từ lão gia tử không phải chuyện dễ.
“Hức hức!”
Một trận nức nở truyền đến bên tai.
"Khóc cái gì?"
Người bán hàng rong nhìn về phía sau Lý Bạn Phong, tiếng nức nở này là do Tùy Thân Cư phát ra.
"Cái… cái Định Bàn Đồ đó… là… là của ta! Ngươi không được cướp!" Tùy Thân Cư khóc không thành tiếng.
Người bán hàng rong giận dữ nói: "Ta mượn dùng một chút, chứ có phải không trả ngươi đâu!"
"Vậy… vậy ngươi làm mất thì phải làm sao?"
"Ta đền, đền gấp đôi được chưa!"
Tùy Thân Cư nín khóc, trong tay người bán hàng rong xuất hiện thêm một cuộn giấy màu vàng nâu.
Người bán hàng rong mở cuộn giấy ra, bên trên trống không, chẳng có chữ, cũng chẳng có hình.
Nhưng người bán hàng rong là người biết hàng, ông đưa lên phía mặt trời xem xét, gật đầu nói: "Là hàng thật, tôi đi nội châu ngay đây, người anh em, cậu trông nhà cho kỹ, gặp kẻ đến gây rối thì đánh cho chết, nếu đánh không lại thì cứ giữ hắn lại trước, đợi tôi về rồi chúng ta cùng đánh."
Người bán hàng rong đẩy xe định đi, Lý Bạn Phong đột nhiên gọi một tiếng: "Sư huynh, cẩn thận một chút."
Người bán hàng rong cười nói: "Yên tâm đi, mạng tôi cứng lắm."
***
Sở Nhị nằm trên giường, chớp mắt không nói câu nào, cô cũng không nói được.
Khổ bà bà thở dài: "Trúng đan độc quá sâu rồi, trừ khi có Lam Diệp Đan, nếu không cả đời này ngươi đừng mong xuống giường đi lại. Lam Diệp Dương không dễ kiếm, đan dược cũng không dễ luyện, ta đi tìm người hỏi thử có xin được hay không, đành phải xem vận may thôi."
Vừa nghe nói đến xem vận may, Sở Nhị lại có vài phần hy vọng, dù sao Khổ bà bà cũng nắm trong tay năng lực khống chế phúc vận.
Khổ bà bà không chắc chắn lắm: "Nếu vận may tốt, chắc có thể kiếm được hai ba viên, nhưng với tình hình của ngươi thì ăn hai ba viên cũng không hồi phục được, tu vi càng đừng nghĩ tới nữa, sau này ăn uống vệ sinh đều phải có người chăm sóc, đồ ngu ngốc nhà ngươi, bảo ta nói ngươi cái gì cho phải đây!"
Khổ bà bà rời đi, Sở Nhị nằm trên giường, sụt sịt mũi, hai hàng lệ lăn dài.
Cô khóc, nhưng cô không hối hận.
Cô muốn lau nước mắt, nhưng tay không cử động được.
Một chiếc khăn tay áp lên má, Sở Nhị giật mình, thấy Lý Bạn Phong đang lau nước mắt cho cô.
Khóe miệng Sở Nhị cố gắng nhếch lên, nhìn thấy Lý Bạn Phong, cô muốn cười một tiếng, nhưng nước mắt vẫn không kìm được mà trào ra.
"Tại sao cô lại lừa tôi? Sớm biết cô dùng cách này, tôi tuyệt đối không thể để cô đi giữ chân Khổ bà bà được."
Lý Bạn Phong lấy ra một viên Lam Diệp Đan, đút vào miệng Sở Nhị.
Những lời Khổ bà bà vừa nói, Lý Bạn Phong đều nghe thấy hết, nhưng Khổ bà bà không nhìn thấy Lý Bạn Phong.
Ăn đan dược, nghỉ ngơi hơn một tiếng, ngón tay Sở Nhị dần dần có thể cử động, cô cố gắng cử động cho Lý Bạn Phong xem.
Lý Bạn Phong lấy ra một cái hộp đặt bên gối Sở Nhị: "Lam Diệp Đan có nhiều lắm, tôi nhất định sẽ tìm cách chữa khỏi cho cô."
Cổ Sở Nhị khẽ run, cô muốn gật đầu với Lý Bạn Phong.
Lam Diệp Đan thật ra không còn nhiều, sau khi Lý Bạn Phong đến Vân Thượng, hắn đã tặng hết đan dược trong tay cho người khác, trong đó có cả Lam Diệp Đan.
Trong hộp đưa cho Sở Nhị chỉ có hơn hai mươi viên, xem tình hình của Sở Nhị thì con số này hẳn là không đủ, Lý Bạn Phong chạy một mạch đến tân địa.
***
Khổ bà bà đến mười ba mảnh tân địa của Hà Gia Khánh, thấy y đang ngồi trước cửa một căn nhà gỗ, ngơ ngẩn thẫn thờ.
Bản thân Hà Gia Khánh còn lại một mảnh khế thư, lúc này không biết nên xử lý kiểu gì, vì y thấy chữ viết trên khế thư không hề thay đổi.
Nếu Ngải Diệp Thanh đã lấy khế thư đi thì đáng lẽ phải nhỏ máu lên địa bàn, sang tên khế thư cho bản thân, hoặc tìm một người thay thế hắn ta làm Địa Đầu Thần.
Nhưng chữ trên khế thư không đổi, chứng tỏ chuyện này vẫn còn đường xoay chuyển.
Hà Gia Khánh muốn chôn khế thư lại xuống đất, tiếp tục để Đầu To làm Địa Đầu Thần, nhưng như vậy, nếu đối phương đổi khế thư thì bản thân y cũng không biết.
Hoặc là đợi Ngải Diệp Thanh đổi khế thư, sau khi chôn xuống, Hà Gia Khánh sẽ tìm cơ hội đổi lại, dùng một chiêu Trộm Xà Đổi Cột.
Nhưng Hà Gia Khánh lại không biết Ngải Diệp Thanh lúc nào sẽ ra tay, cứ chờ mãi như vậy cũng không phải là cách hay.
Y muốn tiếp tục khai hoang, lại sợ gây chú ý, cũng sợ làm áo cưới cho người khác.
Y muốn án binh bất động, nhưng địa bàn đã khai phá hơn tám phần, cứ để không như vậy lại khiến lòng y rối như tơ.
Suy nghĩ mấy ngày, Hà Gia Khánh nghĩ ra một kế hay.
Trước tiên để Đoàn Thụ Quần đánh hạ một mảnh tân địa liền kề, lấy khế thư.
Sau đó để Đoàn Thụ Quần ký khế thư, nuốt chửng mười ba mảnh địa bàn này trên danh nghĩa đánh bại Đầu To, để Đoàn Thụ Quần thay thế Đầu To làm Địa Đầu Thần.
Đây là một kế hoạch khả thi, nhưng giết Địa Đầu Thần liền kề, liệu người bán hàng rong có trách tội không?
Nếu là một mình Đoàn Thụ Quần giết Địa Đầu Thần thì không vi phạm quy củ của người bán hàng rong, nhưng Đoàn Thụ Quần không có thực lực như vậy.
Nếu Hà Gia Khánh tham gia vào việc này thì thuộc về “tu vi Tinh Thần cướp đất giết người”, người bán hàng rong chắc chắn không tha cho y.
Mấu chốt là chuyện này dù có che giấu kiểu gì thì người bán hàng rong cũng có thể nhìn ra là do Hà Gia Khánh làm.
Ý tưởng này rốt cuộc có khả thi không, Hà Gia Khánh rơi vào bối rối.
Bối rối quá lâu cũng không được, Ngải Diệp Thanh đổi Địa Đầu Thần rồi, muốn nuốt ngược lại địa bàn cũng không dễ dàng như vậy.
Trong lúc lòng rối như tơ vò, Khổ bà bà cầm một cành Lam Diệp Dương đến trước mặt Hà Gia Khánh: "Ta cần luyện một ít đan dược."
Hà Gia Khánh biết Khổ bà bà muốn luyện Lam Diệp Đan, y lắc đầu nói: "Đan dược này quá khó luyện."
Không phải y muốn thoái thác, mà Lam Diệp Dương có kịch độc, luyện Lam Diệp Đan xong, độc tính còn lại đều phải để Hà Gia Khánh gánh chịu.
Hà Gia Khánh tuy có năng lực luyện đan, nhưng y không phải là hoa sen đồng, y rất khó chống đỡ được độc nặng như vậy, y cũng không muốn dễ dàng mạo hiểm.
Khổ bà bà nói: "Có phải muốn mặc cả với ta không? Cậu có thể ra giá."
Hà Gia Khánh suy nghĩ một hồi lâu, nhận lấy cành Lam Diệp Dương: "Tôi không dám mặc cả với bà bà, nhưng tôi muốn một mảnh địa bàn xung quanh đây, xin bà bà giúp một tay."
Khổ bà bà nhíu mày: "Mười ba mảnh địa bàn cậu đã trông không nổi, bây giờ còn muốn mảnh thứ mười bốn?"
Hà Gia Khánh nói: "Có mảnh địa bàn thứ mười bốn, đệ tử sẽ có cách đoạt lại mười ba mảnh địa bàn kia."
Khổ bà bà do dự cả buổi, lắc đầu: "Cậu đang khiêu khích người bán hàng rong."
Hà Gia Khánh cầm cành Lam Diệp Dương, thở dài: "Nếu bà bà thấy khó xử, tôi cũng sẽ giúp bà bà luyện đan dược này, nhưng bà bà đừng vội, độc tính của Lam Diệp Dương quá mạnh, luyện đan cần thời gian."
Khổ bà bà nhìn chằm chằm Hà Gia Khánh một hồi lâu.
Trong lòng bà biết rõ, nếu không giúp Hà Gia Khánh lấy được mảnh địa bàn này thì chẳng biết đến năm nào tháng nào bà mới có được đan dược.