Khụt khịt khụt khịt~ Toẹt!
Bối Vô Song lè lưỡi, nhìn vách đá trước mặt, nhổ một bãi nước bọt vào nghiên mực.
Sau khi nhổ nước bọt xong, rốn của lão hừ một tiếng: "Ngươi có thể đừng ghê tởm như vậy được không?"
Bối Vô Song nói: "Đây là tân địa, không dễ tìm nước, ngươi mau mài mực đi!"
Cái rốn nghe vậy thở dài: "Thật là nỗi nhục của văn nhân!”
Một bàn tay thò ra từ chiếc bướu trên lưng lão, sờ sờ vào phần thịt bướu bóng loáng: "Hai người các ngươi định lề mề đến bao giờ? Chẳng phải nói viết xong một trăm lẻ tám chữ 'Khai' thì vách đá này sẽ tự mở ra sao?"
Khụt khịt khụt khịt~
Bối Vô Song đếm một lượt: "Đã viết hơn sáu mươi chữ rồi, sắp rồi."
Cái rốn hét lên một tiếng: "Ngươi có biết đếm không? Vừa rồi đã viết đến hơn tám mươi chữ, sao bây giờ lại thành hơn sáu mươi?"
Bối Vô Song nhấc móng trước lên, cái rốn hướng về phía trước nói: "Ngươi tự đếm xem, chính là hơn sáu mươi!"
Cái rốn đếm một lượt, trên vách núi quả thực chỉ có hơn sáu mươi chữ "Khai".
Sao lại thiếu hơn hai mươi chữ? Lẽ nào lúc trước đếm nhầm?
Cái bướu hét lên: "Đừng đếm nữa, mau viết đi, còn chưa biết khế thư có ở trong đó hay không."
Ba bộ phận này đang tranh cãi, Mạnh Ngọc Xuân lặng lẽ đến bên cạnh họ.
Nàng ta là trạch tu Vân Thượng tầng hai, thiên phú tuy kém hơn Lý Bạn Phong một chút, nhưng chỉ cần không cử động quá nhiều thì Bối Vô Song rất khó phát hiện ra nàng ta.
Mạnh Ngọc Xuân nhắm chuẩn vào gáy của Bối Vô Song, ngón trỏ tay phải vung lên, một thanh đoản kiếm dài hơn ba tấc chém về phía gáy của Bối Vô Song.
Thanh đoản kiếm này là pháp bảo, không cần Mạnh Ngọc Xuân ra bất kỳ chỉ thị nào, chỉ cần đến thời cơ thích hợp, nó tự biết phải giết địch ra sao.
Mắt thấy lưỡi kiếm sắp chém đứt đầu Bối Vô Song, một bàn tay đột nhiên thò ra từ chiếc bướu của Bối Vô Song, một tay tóm lấy chuôi kiếm, mượn lực của đoản kiếm, trở tay chém về phía Mạnh Ngọc Xuân.
Đây không phải là pháp bảo phản bội, mà là vì bàn tay trong chiếc bướu này có thủ đoạn của võ tu, trực tiếp biến pháp bảo của Mạnh Ngọc Xuân thành vũ khí để phản kích.
Mạnh Ngọc Xuân đứng tại chỗ, dùng Trạch Tâm Nhân Hậu cắn răng đỡ nhát kiếm này.
Đỡ thì đỡ được, nhưng Mạnh Ngọc Xuân đã đổ máu, nơi này cách nhà nàng ta quá xa, khả năng phát huy của Trạch Tâm Nhân Hậu bị hạn chế.
Nàng ta không né tránh là vì nàng ta đã dùng kỹ pháp Vân Thượng, Cô Đơn Lẻ Bóng, để đảm bảo cái bóng ở dưới chân Bối Vô Song, Mạnh Ngọc Xuân nhất định phải ở lại tại chỗ.
Cái bóng trên mặt đất cầm một cây kéo, định cắt đầu Bối Vô Song.
Chiêu đánh lén này của Mạnh Ngọc Xuân được chuẩn bị rất đầy đủ, cây kéo suýt chút nữa đã chạm vào cổ họng Bối Vô Song.
Nhưng cái bóng đột nhiên không động đậy, rốn của Bối Vô Song phun ra một ít mực, để lại một chữ "phong" trên mặt đất, phong ấn cái bóng trên mặt đất.
Cái bóng gắng sức giãy giụa, vẫn không thể đột phá được sự phong tỏa của mực, mà Mạnh Ngọc Xuân lúc này cũng bị nhốt tại chỗ.
Kỹ pháp Cô Đơn Lẻ Bóng của nàng ta luyện chưa tới nơi tới chốn, cái bóng và bản thân không thể hoàn toàn tách rời, cái bóng ở lại tại chỗ thì nàng ta cũng không đi được.
Bàn tay thò ra từ chiếc bướu lạc đà cầm đoản kiếm lại chém Mạnh Ngọc Xuân, Mạnh Ngọc Xuân nhất thời không nghĩ ra cách đối phó.
Trạch Tâm Nhân Hậu chắc chắn không đỡ nổi, Nhà Cao Cửa Rộng không dùng được, Đóng Cửa Bịt Nhà càng đừng mong, Triển Thổ Khai Cương không mở được đến địa bàn của Lý Bạn Phong.
Nàng ta quá phụ thuộc vào nhà, nay một chiêu bị thất thủ, gần như đã rơi vào tuyệt cảnh.
Cái bướu lạc đà cười nói: "Mỹ nhân đẹp như vậy, chặt đầu đi thì tiếc quá."
Đoản kiếm dù sao cũng là pháp bảo của Mạnh Ngọc Xuân, vẫn đang gắng sức giãy giụa trong tay cái bướu, Mạnh Ngọc Xuân nắm lấy cổ tay của cái bướu, cũng đang liều mạng giằng co, cái bóng trên mặt đất đang cố gắng thoát khỏi mực trên người.
Khụt khịt! Khụt khịt!
Bối Vô Song liên tục gầm rống, Mạnh Ngọc Xuân chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh theo âm thanh rót vào đầu óc, âm thanh lặp đi lặp lại, gió lạnh quay vòng không dứt.
Kỹ pháp thanh tu, Hồi Phong Phản Hưởng.
Toàn thân Mạnh Ngọc Xuân mềm nhũn, không còn sức tranh giành với cái bướu, thân thể nàng ta lảo đảo, sắp sửa ngã xuống đất.
Cái bướu giơ đoản kiếm lên, cười một tiếng: "Tiểu mỹ nhân, ngươi đừng sợ, kiếm của ngươi rất sắc, ngươi đưa cổ ra đây, chỉ cần không cử động lung tung, ta đảm bảo sẽ không đau chút nào."
Bốp!
Cái bướu còn chưa kịp chém xuống, Bối Vô Song đã bị một cái bóng đá ngã lăn ra đất.
Cái bướu ngã rất mạnh, đoản kiếm cũng rơi mất, cái bóng nhặt đoản kiếm lên rồi ném cho Mạnh Ngọc Xuân, quay người hỏi Bối Vô Song: "Vừa rồi chẳng phải ngươi nói không đau chút nào hay sao? Ta thấy ngươi đau lắm!"
Bối Vô Song kinh hãi, gầm lên với cái rốn: "Sao lại để cái bóng đứng dậy rồi?"
Cái rốn nhìn xuống đất, cái bóng vẫn đang bị nhốt: "Đây… đây không phải là cùng một cái bóng!"
Bối Vô Song liếc nhìn Mạnh Ngọc Xuân, không ngờ kỹ pháp Cô Đơn Lẻ Bóng của Mạnh Ngọc Xuân tiến bộ nhanh như vậy, lại có thể sử dụng hai cái bóng cùng lúc.
Mạnh Ngọc Xuân vừa thoát khỏi kỹ pháp Hồi Phong Phản Hưởng, nhìn Bối Vô Song với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Bối Vô Song tung người nhảy vọt lên, nhảy đến gần cái bóng, cái rốn lại phun mực.
Cái bóng lóe lên một cái, biến mất không thấy đâu, mực không phun trúng.
Cái bóng này sao lại nhanh như vậy?
Đây là bóng của Mạnh Ngọc Xuân sao?
Mạnh Ngọc Xuân đứng tại chỗ không động đậy, Bối Vô Song cho là vậy thì cứ cho là vậy đi.
Bối Vô Song mãi mà không thấy cái bóng xuất hiện, khịt mũi một cái, chuẩn bị dùng kỹ pháp thanh tu.
Hù, phụt rù rù~
Âm thanh đột nhiên biến điệu, mũi của Bối Vô Song nổ tung, nổ đến mức máu thịt be bét, hơi thở phun ra mang theo một chuỗi bong bóng máu.
Cái rốn hét lên một tiếng: "Gần đây có lữ tu, mau đi!"
Bạn Phong Ất lại hiện thân, tung một cước sút thẳng vào bụng Bối Vô Song: "Biết có lữ tu mà ngươi còn muốn đi!"
Cái rốn phun ra một đám mực, khóa chặt Bạn Phong Ất.
Bối Vô Song phun ra một ngụm máu, định dùng Máu Nhuộm Tiếng Vang.
"Oa..."
Tiếng này còn chưa kêu ra thì Bạn Phong Tý đã cầm Đường đao cắt cổ Bối Vô Song.
Sao lại có thêm một cái bóng nữa?
Trước đó sao không phát hiện ra cái bóng này?
Rốn của Bối Vô Song lại phun mực, nhốt cả Bạn Phong Tý lại, Bạn Phong Dần cầm lưỡi liềm, rạch bụng của Bối Vô Song từ dưới lên.
Một đám mực lớn trút xuống, trong mực lẫn lộn những sợi tơ bạc.
Tơ bạc cùng với mực hóa thành một tấm lưới nhốt chặt tất cả cái bóng trên mặt đất, lại có mấy sợi tơ bạc bò lên cổ Bối Vô Song, khâu lại vết thương của lão.
"Bọn chuột nhắt càn rỡ!"
Trong bụng Bối Vô Song phát ra một tiếng cười khẩy: "Để ta xem các ngươi còn có thủ đoạn gì..."
Giọng lão ta càng lúc càng nhỏ.
Lão ta liều mạng khống chế được tổng cộng bốn cái bóng, chiến lực này đáng được khen ngợi.
Nhưng lão ta phát hiện bên cạnh mình có tới mấy chục cái bóng đang đứng, tình huống này có chút đặc biệt…
Những cái bóng này chắc chắn không phải của Mạnh Ngọc Xuân, nhìn từ vẻ mặt có thể thấy ngay cả chính Mạnh Ngọc Xuân cũng không biết những cái bóng này có lai lịch gì.
Bối Vô Song nhìn quanh bốn phía, lão ta muốn tìm một khoảng trống trong đám bóng để thoát thân.
Bạn Phong Ất dùng Thông Không Trở Ngại thoát khỏi mặt đất, cười với Bối Vô Song: "Đừng tìm nữa, bọn ta chừa cho ngươi một khoảng trống."
Vừa dứt lời, những cái bóng tự động dạt ra một con đường.
Bối Vô Song run rẩy, lão ta rất sợ hãi.
Mạnh Ngọc Xuân cũng run theo, nàng ta rất kích động.
Lý Bạn Phong bước ra từ trong con đường, nhấc vành mũ lên, trước tiên nhìn vào mặt Bối Vô Song.
"Ông thì khỏi cần nói, vẫn cái nết đó không bỏ." Lý Bạn Phong vỗ một cái vào mặt Bối Vô Song.
Hắn cúi đầu nhìn bụng của Bối Vô Song.
"Nói chuyện ra vẻ bề trên, còn thích sĩ diện, ông là Lục Mậu Tiên, Lục lão thái gia phải không?"
Những sợi tơ bạc trên mặt đất cùng với mực đều co rút vào trong bụng lạc đà, bụng lạc đà còn run rẩy dữ dội hơn cả đầu lạc đà.
Lý Bạn Phong lại nhìn về phía chiếc bướu, chiếc bướu bóng loáng không có lông, vô cùng ổn định, không hề động đậy.
"Vừa nhìn cái bướu lạc đà này là tôi lập tức nhớ tới cái đầu trọc của ông rồi, Thẩm Đại Kim Ấn, vẫn khỏe chứ!"
Bối Vô Song muốn bỏ chạy, Lý Bạn Phong liếc lão một cái, bốn cái móng mỗi cái dùng sức về một hướng, Bối Vô Song lại một lần nữa ngã sấp mặt xuống đất.
Lý Bạn Phong ngồi xổm trước mặt Bối Vô Song, hỏi: "Trước tiên nói xem các ông đến từ đâu, nói từ từ, tuyệt đối đừng nói sai."