Trên núi Huyết Nha, Thư Vạn Quyển đang cùng Đan Thành Quân bàn bạc về mười ba mảnh tân địa, lão ta phát hiện Hà Gia Khánh lại đến địa bàn khai hoang.
Suy nghĩ của Đan Thành Quân tương đối đơn giản: “Hà Gia Khánh làm mất khế thư, Lý Thất cướp lại khế thư, rồi lại trả cho Hà Gia Khánh.”
Thư Vạn Quyển lắc đầu: “Theo như ta biết, hai người này có thù, giữa bọn hắn đã có không ít tranh đấu.”
Đan Thành Quân xua tay: “Nhị đại vương, tầm mắt của ngươi quá thiển cận, hoàn toàn chỉ nhìn nhận sự việc trên bề mặt, sau này làm sao cùng ta cai trị giang sơn được? Lý Thất và Hà Gia Khánh tuy có tranh đấu, nhưng riêng tư thì bọn hắn chắc chắn cũng có hợp tác, giống như ngươi và ta, trước đây cũng đánh nhau không ít, bây giờ chẳng phải vẫn tốt như huynh đệ ruột thịt hay sao?”
Đối với phép so sánh huynh đệ ruột thịt này, Thư Vạn Quyển không đưa ra nhận xét, đây là núi Huyết Nha, nói dối sẽ làm nổ đá.
Thư Vạn Quyển cầm hai viên đá xoay mấy vòng trong tay, lắc đầu nói: “Khế thư quý giá như vậy, Lý Thất chắc chắn sẽ không dễ dàng đưa cho Hà Gia Khánh, trong đây chắc chắn có chuyện khác.”
Đan Thành Quân nói: “Hay là tìm Hà Gia Khánh hỏi thử xem?”
Thư Vạn Quyển không biết Đan Thành Quân có đang nói đùa hay không: “Chuyện này hỏi thẳng có vẻ không ổn lắm.”
Đan Thành Quân nói rất nghiêm túc: “Nếu ngươi thấy không ổn thì ta đi hỏi thay ngươi, ngươi không cần lo lắng cho ta, ngươi xem, tim ngươi bốc khói rồi kìa.”
Thư Vạn Quyển lấy ra một tờ giấy vàng đang bốc khói, thổi tắt lửa rồi nhìn vào những chữ trên đó.
Sau khi xem xong, Thư Vạn Quyển lắc đầu thở dài: “Lật lọng tráo trở hết lần này đến lần khác, lại còn làm hao hết một tấm lòng son sắt.”
Đan Thành Quân sa sầm mặt: “Thứ gì hao hết rồi, ngươi nói rõ ràng đi!”
Thư Vạn Quyển đưa tờ giấy vàng cho Đan Thành Quân.
Đan Thành Quân xem xong, kinh ngạc nói: “Chuyện tốt mà.”
Thư Vạn Quyển nhíu mày: “Chuyện tốt gì?”
“Đây không phải là do Kiều Nghị viết hay sao, chỉ cần chiếm được cửa hàng Mặc Hương thì hắn chắc chắn sẽ có ban thưởng.”
Thư Vạn Quyển chăm chú quan sát từng tảng đá xung quanh, những tảng đá này đều không nổ, chứng tỏ Đan Thành Quân không nói dối.
Thư Vạn Quyển lại cẩn thận quan sát Đan Thành Quân, lão ta thật sự không hiểu nổi trạng thái tinh thần của Đan Thành Quân.
“Lão Đan, ta thấy ngươi là người hiểu chuyện!”
Đan Thành Quân ưỡn ngực: “Ta lúc nào cũng rất hiểu chuyện.”
“Trước đây ngươi nói Kiều Nghị vẫn luôn lừa gạt ta!”
Đan Thành Quân gật đầu: “Bây giờ hắn cũng đang lừa ngươi.”
Thư Vạn Quyển trừng to mắt: “Vậy mà ngươi còn nói với ta đây là chuyện tốt?”
Đan Thành Quân nói: “Hắn bảo ngươi chiếm cửa hàng Mặc Hương, chứng tỏ cửa hàng Mặc Hương có chỗ hữu dụng, bên trong có thứ tốt, chúng ta lấy được thứ tốt này rồi thì chẳng phải là có thể thương lượng giá cả với hắn hay sao?”
Thư Vạn Quyển cúi đầu, nhíu mày: “Trước đây Cát Tuấn Mô đã đến một lần, mạng cũng mất luôn, cửa hàng Mặc Hương rốt cuộc có thứ gì tốt?”
Đan Thành Quân vỗ đùi: “Chuyện này phải hỏi ngươi chứ, cửa hàng Mặc Hương là quê nhà của ngươi mà!”
Thư Vạn Quyển vuốt cằm suy nghĩ một hồi lâu: “Lẽ nào là thân thể của đồ tôn ta?”
Đan Thành Quân ngẩn ra, gọi Huyết Nha Quái đến, ôm vào lòng: “Lão Thư, thân thể đồ tôn của ngươi thì ngươi tự giữ đi, ta có vợ rồi, ta không thèm cái đó.”
Thư Vạn Quyển lườm Đan Thành Quân một cái: “Nghĩ cái gì vậy? Đó là thân thể của Tuệ Nghiệp Văn Nhân, Tuệ Nghiệp Văn Nhân là người có thiên phú cao nhất trong đạo môn của ta.”
Đan Thành Quân ôm vợ nói: “Ta cũng không thèm!”
Thư Vạn Quyển nhíu mày: “Ta cũng không thèm!”
Bùm!
Một tảng đá lớn trên núi nứt toác.
Đan Thành Quân ôm chặt Huyết Nha Quái, kéo giãn khoảng cách với Thư Vạn Quyển: “Lão Thư, ta vẫn luôn xem ngươi là huynh đệ ruột thịt, thật đó.”
Thư Vạn Quyển lắc đầu: “Thứ ta thèm không phải hắn, ta thèm một tên đồ đệ tốt.”
Đan Thành Quân cảnh giác nhìn những tảng đá xung quanh, những tảng đá này đều không nổ.
“Ngươi làm ta sợ hết hồn!” Đan Thành Quân lau mồ hôi, thả Huyết Nha Quái đi.
Thư Vạn Quyển khó hiểu: “Ngươi sợ cái gì?”
Đan Thành Quân lắc đầu nói: “Ta là võ nhân, không hiểu đạo môn của các ngươi, ai biết được đám người đọc sách các ngươi bình thường suy nghĩ cái gì. Hơn nữa, đồ đệ của ngươi cũng không tệ, Chu Bát Đấu cũng là một hổ báo.”
Thư Vạn Quyển thở dài: “Nếu chỉ so sánh về thiên tư, Bát Đấu Mặc Khách lại thua kém Tuệ Nghiệp Văn Nhân một chút.”
Đan Thành Quân rất khinh thường: “Thiên tư có ích gì? Thứ ta ghét nhất chính là thiên tư.”
Thư Vạn Quyển nói: “Có ích chứ, nếu có được thân thể của Tuệ Nghiệp Văn Nhân, tìm một hồn phách nhét vào sẽ lại tạo ra một nhân tài kiệt xuất.”
Đan Thành Quân suy nghĩ một lúc: “Ý ngươi là dùng Đại Lò Luyện để thay hồn phách? Nếu theo lời ngươi nói thì thân thể của Ngải Diệp Thanh cũng có thể bán được với giá tốt, nhưng Đại Lò Luyện chẳng phải đã hỏng rồi sao?”
“Hỏng rồi chung quy vẫn có thể sửa được.”
Đan Thành Quân suy nghĩ một hồi lâu, lắc đầu nói: “Không đúng, chắc chắn không hề đơn giản như vậy, ngươi nghĩ kỹ lại xem, cửa hàng Mặc Hương còn có bảo bối gì nữa?”
Thư Vạn Quyển trầm ngầm suy nghĩ: “Nếu nói là bảo bối nữa thì chắc là văn mạch, văn mạch của Phổ La Châu ở trong cửa hàng Mặc Hương.”
Hai mắt Đan Thành Quân sáng lên: “Có thứ tốt như vậy mà ngươi không nói sớm, văn mạch giấu ở đâu, chúng ta đi tìm nó ra.”
Thư Vạn Quyển không biết nên giải thích kiểu gì: “Văn mạch không phải là một thứ cụ thể bị giấu đi, mà là nói về chính địa phương cửa hàng Mặc Hương này, văn nhân của Phổ La Châu đều do cửa hàng Mặc Hương bồi dưỡng ra.”
Đan Thành Quân xua tay: “Lại nói những chuyện vô dụng này, cái gì gọi là văn mạch? Có võ mạch không? Sao ta chưa từng nghe nói tới? Dù sao đi nữa, cửa hàng Mặc Hương chắc chắn có thứ tốt, nếu thật sự không tìm được thì chúng ta cứ đi hỏi Địa Đầu Thần, Địa Đầu Thần của cửa hàng Mặc Hương là ai?”
Thư Vạn Quyển thở dài liên tục: “Ngoài người bán hàng rong ra thì ngươi chẳng quan tâm đến ai hết, Địa Đầu Thần của cửa hàng Mặc Hương chính là Tuệ Nghiệp Văn Nhân.”
“Chẳng phải ngươi nói Tuệ Nghiệp Văn Nhân chỉ còn lại một cái xác sao? Hồn đâu?”
“Không ai biết hồn phách của hắn ở đâu.”
Đan Thành Quân mỉm cười: “Thì ra là một mảnh đất vô chủ, vậy thì dễ rồi, chúng ta chiếm lấy địa bàn, cũng không giết Địa Đầu Thần, cũng không gây ra động tĩnh gì, đến lúc đó ngươi lại bàn chuyện làm ăn với Kiều Nghị!”
Thư Vạn Quyển suy nghĩ cả buổi, lấy ra một tờ giấy vàng: “Bây giờ ta hồi âm cho hắn?”
Đan Thành Quân gật đầu: “Bây giờ hồi âm luôn, ngày mai chúng ta sẽ hành động!”
“Ngày mai hành động?” Thư Vạn Quyển giật mình: "Có phải là vội vàng quá không?”
Đan Thành Quân lắc đầu: “Đêm dài lắm mộng, ngày mai là thích hợp nhất.”