Hồng Oánh đã chết bao nhiêu năm rồi? Tại sao ả lại sống lại được?
Tại sao ả lại đến núi Tiêu Cực?
Thân hình Hồng Oánh lóe lên, xuất hiện bên cạnh Huyết Nha Quái, Huyết Nha Quái còn muốn biện minh, nhưng Hồng Oánh đã dùng Chặn Lối Mở Đường trực tiếp xé Huyết Nha Quái thành hai nửa.
Hồng Oánh tung một đòn thành công, lại cho Thư Vạn Quyển cơ hội đánh trả, những giọt mực vốn vương vãi dưới đất lập tức bay vút lên, từ bốn phương tám hướng ồ ạt lao về phía Hồng Oánh.
Liên tục sử dụng kỹ pháp Thiên Hợp như vậy khiến Thư Vạn Quyển tiêu hao rất nhiều, những giọt mực vụn này cũng coi như là một chút bù đắp mà lão ta tích lũy cho bản thân.
Hồng Oánh là khôi thủ lữ tu, Thư Vạn Quyển cân nhắc đến việc ả sẽ dùng Tiêu Dao Tự Tại, nên lão ta không tập trung mực vào một chỗ.
Mực có nhanh có chậm, có đi thẳng, có vòng vèo, cứ vậy tấn công một cách vô trật tự, để xem Hồng Oánh né tránh kiểu gì.
Hồng Oánh cảm nhận được nguy hiểm, định dùng Thông Không Trở Ngại để đối phó, nhưng mực quá dày đặc, Thông Không Trở Ngại khó tránh khỏi sơ suất, chỉ cần có mực rơi vào người là khả năng cao sẽ bị trọng thương.
Dùng Khuể Bộ Vô Ngân và Tiêu Dao Tự Tại đều không ổn, dùng Chặn Lối Mở Đường để tách tất cả đám mực ra có vẻ là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng nếu thật sự dùng Chặn Lối Mở Đường thì chẳng khác nào để Thư Vạn Quyển nhìn thấu đường di chuyển, tiếp theo sẽ có những thủ đoạn vô cùng độc ác của Thư Vạn Quyển chờ đợi Hồng Oánh.
Hồng Oánh không nghĩ nhiều, đang định dùng Chặn Lối Mở Đường thì bỗng nghe một tiếng ngâm khẽ, những giọt mực đang bay giữa không trung rung động dữ dội, trong nháy mắt, tất cả đều mất kiểm soát.
Có người đã giúp Hồng Oánh hóa giải trận mực.
Tiếng ngâm khẽ vẫn còn, ngực Thư Vạn Quyển đau nhói, nhớ lại vị danh tướng năm xưa khiến người ta vừa nghe tên đã sợ mất mật.
“Triệu tướng quân, ngươi cũng ở đây!”
Thư Vạn Quyển nhìn quanh bốn phía, những chữ viết dưới đất cũng di chuyển theo ánh mắt.
Triệu Kiêu Uyển không hiện thân, nhưng giọng nói lại vang vọng bên tai Thư Vạn Quyển: “Thư lão tiền bối, nhiều năm không gặp, vẫn khỏe chứ?”
Hồng Oánh giơ trường thương trong tay, chỉ vào Thư Vạn Quyển: “Lão tặc, ngươi định để ta lấy mạng ngươi, hay là ngươi khoanh tay chịu trói?”
Thư Vạn Quyển cười đáp: “Hồng tướng quân, lời này nói có phần quá tự phụ rồi, năm xưa chúng ta nhiều lần giao đấu, hai vị đã tốn bao tâm tư muốn giết ta, nhưng cũng chưa từng lấy được mạng của lão phu, chúng ta hãy nói về trận chiến ở Hôi Thảo Cốc…”
Chập cheng! Chập cheng!
“Chuyện cũ đừng nhắc lại nữa.”
Triệu Kiêu Uyển ngắt lời Thư Vạn Quyển: “Oánh Oánh à, nói chuyện thêm vài câu với Thư lão tiền bối đi, người ta đã bố trí xong đội hình rồi.”
Thư Vạn Quyển quả thực đang âm thầm bố trí pháp trận, đã bố trí được ba phần.
Hồng Oánh giơ trường thương xông về phía Thư Vạn Quyển, Thư Vạn Quyển tức giận hét lên: “Lấy đông hiếp yếu, thắng không vẻ vang!”
Thư Vạn Quyển đã dùng Đồng Văn Cộng Quy.
Suy đoán trước đó của Lý Bạn Phong là chính xác, sau khoảng thời gian dài tĩnh dưỡng ở núi Huyết Nha, thương tích của Thư Vạn Quyển đã bình phục, lão ta quả thực có cơ hội chiến thắng khi một chọi một với Hồng Oánh.
Triệu Kiêu Uyển không vội hóa giải Đồng Văn Cộng Quy, thực lực của Thư Vạn Quyển đã bày ra trước mắt, cưỡng ép hóa giải kỹ pháp của lão ta cần phải trả một cái giá không nhỏ.
“Oánh Oánh, ngươi cứ một chọi một với lão đi, chúng ta không bắt nạt lão.”
Trong lòng Triệu Kiêu Uyển đã có tính toán, trước tiên giao đấu dưới quy tắc, chỉ cần đảm bảo không thua thiệt quá nhiều thì rất nhanh sẽ chờ được cơ hội.
Đồng Văn Cộng Quy có giới hạn thời gian, Thư Vạn Quyển vừa phải đối phó với Hồng Oánh vừa phải duy trì kỹ pháp, chắc chắn không thể cầm cự được lâu.
Thư Vạn Quyển ném ra hai quyển sách, các trang sách tung bay giữa không trung, bay lượn xung quanh Hồng Oánh.
Hồng Oánh dùng Chặn Lối Mở Đường tách các trang sách sang hai bên, tiếp tục lao về phía Thư Vạn Quyển.
Điều Thư Vạn Quyển chính là chờ chiêu này, chữ viết thoát ra từ trong trang sách, men theo tuyến đường của Chặn Lối Mở Đường, xếp dày đặc hai bên.
Hồng Oánh tăng cường độ của Chặn Lối Mở Đường, không cho những chữ viết này tiếp cận, nhưng xông được một lúc, Hồng Oánh cảm thấy hai chân có chút mềm nhũn.
Độ tiêu hao của kỹ pháp có chút lớn, điều này đối với Hồng Oánh là cực kỳ hiếm thấy, nhưng khuôn mặt ả đầy mồ hôi, chứng tỏ thể lực quả thực không còn nhiều.
Triệu Kiêu Uyển ở trong bóng tối nhìn rõ mồn một, những chữ viết vây quanh hai bên có ba phần là chữ “Đoạt”, năm phần là chữ “Thủ” , còn hai phần là chữ “Tá” .
Thư Vạn Quyển đã nắm được điểm yếu của Hồng Oánh, lối suy nghĩ của Hồng Oánh rất đơn giản, chỉ coi chữ viết như vũ khí, không bao giờ để ý đến nội dung của chữ viết, mà những chữ viết này đang đoạt lấy sức mạnh trong kỹ pháp của Hồng Oánh.
Hồng Oánh lại là người không biết lùi bước, chân đã mềm nhũn mà vẫn cứ xông lên phía trước.
Thư Vạn Quyển lòng đầy tự tin, lão ta đã tính toán rằng Hồng Oánh sẽ cạn kiệt thể lực trước khi áp sát, đến lúc đó giết Hồng Oánh rồi tập trung đối phó với Triệu Kiêu Uyển và Mộ Dung Quý sau.
Triệu Kiêu Uyển cao giọng hét: “Đứng yên không được động!”
Vù~
Một cơn gió lốc thổi đến, Triệu Kiêu Uyển hút hết những chữ viết đang vây công Hồng Oánh vào trong miệng loa.
Làm như vậy đã khiến vị trí của Triệu Kiêu Uyển bị lộ.
Thư Vạn Quyển hét lớn về phía sân đình: “Ngươi lấy đông hiếp yếu!”
Triệu Kiêu Uyển đang ẩn nấp trong sân đình trực tiếp hiện thân: “Thư lão tiền bối, Hồng Oánh giao đấu với ngươi tính là một chọi một, ta giao đấu với ngươi cũng tính là một chọi một, lúc ta ra tay, Hồng Oánh đứng yên không động đậy, làm sao có thể tính là lấy đông hiếp yếu?”
Hồng Oánh quả thực đã đứng lại, Triệu Kiêu Uyển bảo ả không được động, ả lập tức không động, quân lệnh không thể trái.
Thư Vạn Quyển cười lạnh một tiếng: “Triệu tướng quân, ngươi tung hoành nơi sa trường hiếm khi thất bại, nay lại dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy, không sợ làm hỏng danh tiếng của ngươi sao?”
Triệu Kiêu Uyển cũng cười đáp: “Tiền bối quá khen rồi, chút danh tiếng đó của ta đều là nhờ thủ đoạn bỉ ổi này mà có được.”
Thư Vạn Quyển gật đầu: “Triệu tướng quân, chúng ta giao đấu một chọi một cũng được, Hồng tướng quân chắc sẽ không nhúng tay vào nữa chứ?”
Triệu Kiêu Uyển lắc đầu: “Chuyện này khó nói lắm, Oánh Oánh à, nghỉ ngơi cho khỏe, đợi ta mệt rồi ngươi lại lên. A Bút, ngươi cũng đừng đứng chơi, tích đủ sức rồi tặng cho sư tổ nhà ngươi một món quà lớn!”
“Như vậy không ổn…”
Thư Vạn Quyển còn muốn dùng Đồng Văn Cộng Quy để lập ra quy tắc mới, nhưng Triệu Kiêu Uyển đã gõ nhịp Tây Bì Lưu Thủy, cất tiếng hát trước một bước.
“Cờ xí phấp phới khuất ánh dương, chim lạ không đậu trong rừng rậm, thế núi hiểm tựa hang cọp ẩn, nước khe sâu như đầm rồng bơi, đao thương sáng loáng giấu trong cỏ, quân giặc mai phục trên núi đồi!”
Giọng hát của Triệu Kiêu Uyển thê lương, sát khí ngùn ngụt, lại át đi cả giọng của Thư Vạn Quyển.
Giữa những lần chuyển điệu, đám binh lính mai phục trên sườn núi và trong rừng cây lần lượt mất kiểm soát, dàn thành quân trận xông về phía Triệu Kiêu Uyển.
Đám binh lính này đều là chữ viết do Thư Vạn Quyển bố trí, có đao phủ, cung tiễn, giáo mác, chiến xa.
Thư Vạn Quyển vừa rồi vẫn luôn đấu sức với Triệu Kiêu Uyển, Triệu Kiêu Uyển muốn dùng hí văn để khiến đám binh lính này trực tiếp tan rã, còn Thư Vạn Quyển thì kiểm soát đám binh lính này chờ đợi thời cơ tốt.
Kết quả là cả hai người đều không đạt được mục đích, binh lính không tan rã, nhưng cũng không ra tay vào thời điểm thích hợp, may mà chúng còn phân biệt được địch ta, còn biết liều mạng với Triệu Kiêu Uyển, đối với Thư Vạn Quyển mà nói thì kết quả này cũng không tệ lắm.