Nhạn Sa Trai là một trong những thư trai nổi tiếng nhất Phổ La Châu, cách Nhạn Sa Trai không xa có một vườn liễu, Đan Thành Quân đang cùng một người đàn ông trung niên tính toán cách bố trí của những cây liễu.
Lý Bạn Phong cầm lưỡi liềm, vốn định mò ra sau lưng họ chào hỏi một tiếng, không ngờ Đan Thành Quân đã quay đầu lại trước.
“Lão Thất, ngươi đến rồi.”
Đan Thành Quân đã ăn quả đắng một lần, có những thứ dường như đã khắc sâu vào thể phách của lão, lão đã có đề phòng đối với Lý Thất.
Lý Bạn Phong cất lưỡi liềm, cười nói: “Đan đại ca, lâu rồi không gặp.”
Đan Thành Quân cũng mỉm cười: “Gần đây vẫn khỏe chứ, có mang theo bản khế thư ngươi lấy của ta lần trước không?”
“Không mang."
Lý Bạn Phong lắc đầu: "Hôm đó người bán hàng rong quay lại, ông ấy thấy bản khế thư đó không tệ nên tôi bán lại cho ông ấy rồi.”
“Bán rồi?” Đan Thành Quân có chút thất vọng: "Hắn trả bao nhiêu tiền?”
Lý Bạn Phong nói: “Một trăm đồng Đại Dương, không có tiền mặt, còn phải để ông ấy mua thiếu.”
Đan Thành Quân cảm thấy chuyện này không tử tế: “Ngươi xem cái nết của người bán hàng rong kìa, một trăm đồng Đại Dương mà còn mua thiếu? Ta có tiền mặt đây, sau này có khế thư cứ bán hết cho ta, ta trả một trăm rưỡi!”
Mặt Lý Bạn Phong lộ vẻ vui mừng: “Đan đại ca, lời này của ông là thật chứ? Khế thư của cửa hàng Mặc Hương đã bị tôi lấy đi rồi, ông đừng đào ở đây nữa, hay là để tôi bán cho ông?”
Đan Thành Quân càng vui mừng hơn: “Được thôi, ngươi cho ta xem hàng trước đã!”
Lý Bạn Phong sờ túi: “Chết rồi, tôi để khế thư ở quán trọ rồi, Đan đại ca, hay là ông đi cùng tôi một chuyến?”
Đan Thành Quân lắc đầu: “Ta đang bận, tạm thời không đi được, phiền ngươi đi một chuyến đến quán trọ lấy khế thư qua đây, chỉ cần là hàng thật, ta sẽ lập tức trả tiền.”
Lý Bạn Phong nhìn người đàn ông trung niên đứng bên cạnh Đan Thành Quân: “Vị đại ca này đến cùng ông sao?”
Đan Thành Quân vội giới thiệu: “Vị này là khôi thủ toán tu, tên Kế Huyền Vi, trong số các toán tu còn sống, tu vi của vị này đứng đầu.”
Kế Huyền Vi ôm quyền với Lý Bạn Phong, nói thật thì y không hiểu nổi mạch suy nghĩ của hai người này, cũng không hiểu được mối quan hệ của họ, chỉ với tình hình trước mắt, y còn không biết hai người này rốt cuộc là địch hay là bạn.
Lý Bạn Phong ôm quyền đáp lễ: “Kế tiền bối, ông đến đây cũng để tìm khế thư sao?”
Kế Huyền Vi nhìn Đan Thành Quân, không biết nên trả lời kiểu gì.
Đan Thành Quân nhìn Kế Huyền Vi nói: “Đừng có giấu giếm làm gì, lão Thất cũng không phải người ngoài, bọn ta có giao tình sinh tử, ngươi cứ nói thật là được.”
Kế Huyền Vi trả lời Lý Bạn Phong: “Ta đến đây để tìm lối vào nơi ở của Địa Đầu Thần.”
Lý Bạn Phong ngạc nhiên: “Cái này khó tìm lắm sao?”
“Khó chứ!”
Kế Huyền Vi thành thật trả lời: "Địa Đầu Thần của cửa hàng Mặc Hương có nơi ở vô cùng bí mật, hắn dùng một thuật toán đặc biệt để che giấu nơi ở, người bình thường không thể giải được thuật toán này.”
Đan Thành Quân gật đầu: “Lão Thất, ngươi cũng biết ta không giỏi chuyện tính toán này, cho nên dứt khoát tìm một người trong nghề đến giúp.”
“Thì ra là trợ thủ." Lý Bạn Phong nhìn Kế Huyền Vi: "Tiền bối, ông đi đi, nơi này không nên ở lâu.”
Đan Thành Quân nhíu mày: “Người là do ta mời đến, ngươi dựa vào đâu mà đuổi hắn đi?”
Lý Bạn Phong nhìn về phía Đan Thành Quân: “Vậy tôi mời ông đi trước?”
Đan Thành Quân hỏi rất nghiêm túc: “Ta không đi, ngươi làm gì được ta?”
Xem ra hai người sắp đánh nhau.
Kế Huyền Vi nhìn Đan Thành Quân, đã quyết định đi theo Đan Thành Quân rồi, đến lúc phải chém giết y đương nhiên cũng không thể chần chừ.
Không ngờ Đan Thành Quân không cần y giúp: “Tiểu Kế, lo việc của ngươi đi, tính mệt rồi thì cứ đứng hóng hớt, hóng đủ rồi thì tính tiếp, ngươi tuyệt đối đừng xen vào.”
Lão vừa dứt lời, Lý Bạn Phong đã biến mất không thấy đâu.
Đan Thành Quân cười nói: “Tiểu Kế, thấy chưa, đây gọi là Cưỡi Ngựa Xem Hoa, một trong những kỹ pháp tàn nhẫn nhất của lữ tu, Cưỡi Ngựa Xem Hoa của Lý Thất vô cùng lợi hại, còn có thể nổ hai lần, nên chiêu này nhất định phải tập trung đối phó.”
Nói xong, Đan Thành Quân đạp mạnh một cú xuống đất, tuyết vụn bay lên tạo thành một bức màn tuyết, bao phủ thân hình Đan Thành Quân.
Đây chính là thực lực của Đan Thành Quân, tùy ý xúc một cú đã có thể khiến Lý Bạn Phong không nhìn thấy lão.
“Hắn không nhìn thấy ta, còn dùng Cưỡi Ngựa Xem Hoa kiểu gì được, tiểu Kế, ngươi nói xem có phải đạo lý này không?”
Bùm!
Kế Huyền Vi nổ tung.
Đan Thành Quân kinh hãi: “Lý Thất, ngươi cho nổ hắn làm gì?”
Lão vội vàng đá một cú tuyết, dùng màn tuyết bao phủ Kế Huyền Vi, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Đòn thứ nhất là tập trung ánh mắt, đòn thứ hai là tập trung tâm niệm, dù Lý Bạn Phong không nhìn thấy thì Kế Huyền Vi vẫn nổ tung.
“Tiểu Kế, ngươi nói gì đi, ngươi nhìn ta đi!”
Đan Thành Quân ôm Kế Huyền Vi liên tục gọi, Kế Huyền Vi khẽ vẫy tay, tỏ ý mình chưa chết, y dùng tốc độ cực nhanh lấy ra mấy lọ thuốc bột, tính toán liều lượng, tự pha cho mình một liều thuốc trị thương rồi uống vào.
Thuốc có tác dụng nhanh lạ thường, vết thương của Kế Huyền Vi nhanh chóng được khống chế.
Lý Bạn Phong ngồi xổm trên một cây liễu, hỏi: “Kế tiền bối, có phải ông kiêm tu dược tu không?”
Kế Huyền Vi gật đầu: “Tu vi dược tu và toán tu của ta về cơ bản là tương đương.”
Đan Thành Quân giận dữ hét lên: “Lý Thất, oan có đầu nợ có chủ, có chuyện gì ngươi cứ nhắm vào ta đây, đánh bạn ta thì tính là anh hùng hảo hán gì?”
Lý Bạn Phong nhìn Kế Huyền Vi: “Kế tiền bối, chúng ta có giao tình bao nhiêu năm như vậy, ông tuyệt đối đừng nghe người ngoài xúi giục, vừa rồi tôi đánh ông cũng là vì muốn tốt cho ông. Trong rừng thông này ẩn giấu vô số câu đố rất khó giải, tôi đánh chết ông rồi, ông cũng không cần giải đố nữa, sau này cũng không phải chịu khổ nữa, không tin ông hỏi Đan Thành Quân xem tôi nói có lý hay không?”
Kế Huyền Vi liếc nhìn Đan Thành Quân, y muốn giải thích một câu, rằng giữa y và Lý Thất không hề có giao tình gì.
Đan Thành Quân giận dữ nói: “Nhìn ta làm gì, ta còn có thể hại ngươi sao? Mau lo làm việc của ngươi đi!”
Kế Huyền Vi tiếp tục tính toán vị trí lối vào, Lý Bạn Phong muốn ra tay với Kế Huyền Vi lần nữa, nhưng Đan Thành Quân không cho cơ hội.
Tuy tốc độ của lão không bằng Lý Thất, nhưng thủ đoạn lại không hề thua kém, lão nhổ bật một cây liễu hai người ôm không xuể, tước hết cành cây, lá khô, vỏ cây, ném chúng xông lên vây công Lý Bạn Phong.
Một miếng vỏ cây là một thanh đoản đao, một chiếc lá khô là một mũi phi tiêu, cành liễu lợi hại nhất, cành cứng một chút có thể làm trường thương, cành mềm một chút có thể làm roi.
Một gốc cây trong tay Đan Thành Quân lại trở thành một đội quân, chẳng trách lão già này có danh tiếng lớn như vậy trên chiến trường.
Muốn đánh dây dưa với lão thì Lý Bạn Phong có vô số thủ đoạn, nhưng bây giờ không thể dây dưa.
Kế Huyền Vi đang thông qua tính toán để tiến gần đến lối vào nơi ở của Địa Đầu Thần, với thủ đoạn của y, dường như không bao lâu nữa là có thể tìm ra cách mở cửa.
Lý Bạn Phong đoán không sai, Kế Huyền Vi đã khoanh vùng lối vào trong phạm vi ba mươi cây.
Muốn thu hẹp phạm vi hơn nữa thì phải trải qua quá trình tính toán chính xác hơn, dựa theo thuật toán của Kế Huyền Vi, bước tiếp theo phải loại bỏ mười cây.
Tính toán vài phút, mười cây đã được loại bỏ, Kế Huyền Vi đếm lại, còn lại năm mươi tám cây.
Ba mươi cây loại bỏ mười cây, tại sao lại còn năm mươi tám cây?
Bố cục của những cây này đã thay đổi, cây cối trong khu vực Kế Huyền Vi xác định ban đầu trở nên dày đặc hơn.
Tại sao lại xảy ra tình trạng này? Có huyễn tu dùng thuật che mắt, hay là có thảo tu trồng cây ở đây?
Mặt Kế Huyền Vi đầy mồ hôi, suy nghĩ mãi không ra nguyên nhân.