Lý Bạn Phong dẫn Tiểu Căn Tử cùng đến hiệu sách Lỗ gia.
Ông chủ Lỗ bắc một chiếc nồi đồng, mua thêm thịt dê tươi mới mổ, cải thảo và đậu hũ ở quán ăn, ba người cùng nhau ăn lẩu.
Tiểu Căn Tử không muốn ăn lắm, cậu ta uống trước hai chén rượu trắng, mặt đỏ bừng nói với Lý Bạn Phong: “Thất gia, nói thật với ngài, trước khi khai chiến, trong lòng tôi chẳng có chút tự tin nào hết, đó là một tổ sư của một môn, là người cùng đẳng cấp với sư phụ tôi, người ta chỉ cần liếc tôi một cái, e rằng tôi đã mất mạng rồi.
Đến khi tôi cầm vũ khí xông lên phía trước, cũng không hiểu vì sao tôi lại thấy không còn sợ hãi như vậy nữa, đánh thì đánh thôi, tôi theo Thất gia đánh bao nhiêu trận rồi, chưa bao giờ sợ sệt!
Đến lúc đổ vá sốt vàng đó lên đầu tổ sư yểm tu, tôi không còn sợ hãi chút nào nữa, tôi phát hiện ra những vị tổ sư này cũng là con người, bị đánh cũng biết đau, bị dội nước cũng biết khó chịu.”
“Người anh em, khá lắm!”
Lý Bạn Phong khen một câu, gắp một miếng thịt dê, nhìn chén tương mè, chìm vào suy tư.
Tiểu tử này thật sự không hiểu chuyện chút nào, cứ phải nhắc đến sốt vàng vào lúc này.
Ông chủ Lỗ cười nói: “Qua trận này, tôi cũng có thêm vài phần tự tin, các vị tiền bối vẫn giữ được phong độ năm xưa, muốn giữ được cửa hàng Mặc Hương có lẽ không quá khó. Nhưng như tôi đã nói, Thất gia, ngàn ngày phòng trộm không phải là con đường đúng đắn, cửa hàng Mặc Hương vẫn nên có một vị Địa Đầu Thần.”
Lý Bạn Phong im lặng không nói gì, đề nghị của ông chủ Lỗ là đúng.
Cửa hàng Mặc Hương quả thực nên có Địa Đầu Thần, để một thư sinh làm từ bút lông canh giữ một địa bàn quan trọng như vậy quả thực có chút hoang đường.
Địa Đầu Thần thật sự của cửa hàng Mặc Hương đang ở trong Tùy Thân Cư, nhưng Lý Bạn Phong không muốn làm khó người nhà mình.
Tiểu Căn Tử nghe vậy, xách thùng lên, ưỡn ngực nói với ông chủ Lỗ: “Tiền bối, tuy tu vi của tôi vẫn còn ở Địa Bì, nhưng có danh sư chỉ điểm, bình thường tu hành cũng vô cùng chăm chỉ, tấn thăng Vân Thượng chỉ là chuyện sớm muộn, giao phó cửa hàng Mặc Hương cho tôi tuyệt đối là người dùng đúng việc, vật dùng đúng chỗ!”
Ông chủ Lỗ cau mày không lên tiếng.
Tiểu Căn Tử lại nhìn về phía Lý Bạn Phong: “Thất gia, người khác không biết tính tình tôi ra sao, nhưng ngài thì biết rõ, chỉ cần cái thùng và cái vá này của tôi còn, tuyệt đối sẽ không để kẻ xấu nhúng chàm cửa hàng Mặc Hương!”
Những lời này Căn Tử đã chuẩn bị từ lâu, có vài từ còn là học lỏm từ tiên sinh dạy học, chính là để phối hợp với phong tục của cửa hàng Mặc Hương!
Lý Bạn Phong có thể hiểu được tâm trạng của Căn Tử.
Chuyện này phải nhất định phải kiên nhẫn khuyên giải, không thể làm nguội lạnh trái tim nhiệt huyết của Căn Tử.
“Căn Tử, đặt thùng xuống đi!”
Lý Bạn Phong nói với giọng chân thành: "Tôi đã chuẩn bị địa bàn cho cậu rồi, xong xuôi chuyện này, tôi sẽ đưa khế thư cho cậu.”
“Thất gia, tôi đang nói là cửa hàng Mặc Hương!”
Lý Bạn Phong lắc đầu: “Địa phương cửa hàng Mặc Hương này không hợp với cậu cho lắm.”
Căn Tử rất thất vọng: “Thất gia, vì sao không hợp?”
Lý Bạn Phong giải thích: “Vì nơi này tên là cửa hàng… Mặc Hương.”
Vẻ mặt Căn Tử không phục: “Thất gia, cửa hàng Mặc Hương trong tay tôi vẫn sẽ thơm ngát vạn dặm.”
Lý Bạn Phong mặt cau mày có, ông chủ Lỗ thở dài không nói.
Ăn cơm xong, Căn Tử ra ngoài tu hành, Lý Bạn Phong nói với ông chủ Lỗ: “Ông chủ Lỗ, nếu tôi tạm thời rời khỏi cửa hàng Mặc Hương, chuyện bên này ông thật sự gánh vác nổi không?”
Ông chủ Lỗ gật đầu: “Nếu nội châu không cử thêm binh hùng tướng mạnh đến, Lỗ mỗ chỉ cần đối phó với mấy vị lão tiền bối kia thì cũng không có khó khăn gì lớn.”
Lý Bạn Phong uống một ngụm trà: “Những người khác tôi không lo, nhưng có một người khiến tôi không thể nhìn rõ thực lực của ả.”
“Ngài nói là Huyết Nha Quái?”
Ông chủ Lỗ vào nhà lấy ra một chồng báo, y cũng để ý người này không hề tầm thường: "Ghi chép về Huyết Nha Quái xuất hiện sớm nhất trên báo của ba mươi hai năm trước. Lúc đó Dược Vương Câu có một vị hào kiệt tên Hoàng Diệp Thiền, bà ta có ba người con gái và hai người con trai, đều nhập đạo môn trước mười tuổi, trong đó con gái út có tu vi thấp nhất, khi trưởng thành cũng có tu vi Địa Bì tầng hai.
Cô con gái út này dẫn người đến tân địa sông Tam Bàn khai hoang, sau khi đi thì không trở về nữa, hơn năm mươi người đi cùng cô ta đều bặt vô âm tín. Hoàng Diệp Thiền dẫn người đi khắp nơi tìm kiếm, cuối cùng đã tìm thấy tung tích của con gái út ở gần một ngọn núi hoang, ngọn núi hoang đó chính là núi Huyết Nha sau này.”
Lý Bạn Phong cầm tờ báo đọc kỹ một lượt.
Hoàng Diệp Thiền là một vị dược tu Địa Bì tầng bảy, ở địa bàn Dược Vương Câu, tu vi như vậy quả thực có thể tung hoành một thời.
Bà ta tìm thấy chiếc áo của con gái dưới chân núi Huyết Nha, con gái bà ta là một văn tu tầng hai, ở lớp lót trong của chiếc áo có một dòng chữ do con gái bà ta dùng thủ đoạn văn tu để lại: Đây là núi Huyết Nha, trên núi có Huyết Nha Quái.
Đây là manh mối duy nhất mà Hoàng Diệp Thiền tìm được, bà ta xác định con gái mình đã gặp chuyện trên núi Huyết Nha.
Theo những tin tức sau đó, Hoàng Diệp Thiền tổng cộng đã lên núi Huyết Nha mười sáu lần, không những không tìm thấy con gái, mà tài sản trong nhà cũng cạn kiệt.
Lý Bạn Phong hỏi: “Tài sản nhà bà ta cạn kiệt ra sao? Bà ta gặp Huyết Nha Quái rồi bị trọng thương?”
Ông chủ Lỗ lắc đầu: “Dựa theo ghi chép trên báo, Hoàng Diệp Thiền chưa bao giờ gặp Huyết Nha Quái, chi quải dưới trướng bà ta thì có gặp, trong số đó chỉ có hai người sống sót thoát khỏi tay Huyết Nha Quái. Hoàng Diệp Thiền lên núi mười sáu lần, trước sau đã khiến hơn một trăm người thiệt mạng, có người bị Huyết Nha Quái giết, có người bị đá trên núi Huyết Nha nổ chết, chỉ riêng tiền đền mạng cho những người này đã khiến Hoàng Diệp Thiền bồi thường đến tán gia bại sản, chuyện này cũng đến đây là kết thúc.”
Ông chủ Lỗ lại lần lượt lấy ra một số tờ báo khác, đều là tin tức về núi Huyết Nha, nội dung tin tức đều đến từ lời kể của những người sống sót.
Y điều khiển những dòng chữ trên báo, sắp xếp theo thứ tự thời gian để tạo thành một manh mối: “Những bài báo này đều có đặc điểm chung, tu giả tầng cao đến núi Huyết Nha về cơ bản là không thể gặp được Huyết Nha Quái, điều này chứng tỏ cấp độ của Huyết Nha Quái không cao, ả vẫn luôn trốn tránh những đối thủ mạnh.
Những năm gần đây, các bài báo về núi Huyết Nha gần như tuyệt tích, Phổ La Châu đã hình thành một nhận thức chung, núi Huyết Nha là một nơi nguy hiểm, Huyết Nha Quái là một con quái vật sinh ra và lớn lên ở núi Huyết Nha.”
Lý Bạn Phong đọc xong phần lớn các bài báo, từ nội dung của chúng có thể thấy, chỉ cần tu vi vượt qua Địa Bì tầng năm, không dễ dàng vi phạm các quy tắc trên núi, thì khả năng cao có thể sống sót rời đi sau khi lên núi Huyết Nha.
“Ông chủ Lỗ, ông thấy tu vi của Huyết Nha Quái chỉ ở khoảng tầng năm?”
“Khoảng tầng năm chắc chắn là thấp rồi, nhưng ả rốt cuộc cao đến mức nào thì cũng không có bằng chứng để điều tra, hay là chúng ta đi thử ả?”
Lý Bạn Phong khẽ lắc đầu: “Không biết tu vi cao thấp, cũng không biết ả thuộc đạo môn nào, cứ tùy tiện thăm dò, chúng ta có thể sẽ chịu thiệt lớn.”
Ông chủ Lỗ rất kinh ngạc, Lý Thất vậy mà cũng có lúc cẩn thận.
Lý Bạn Phong trả lại tờ báo về Huyết Nha Quái cho ông chủ Lỗ: “Ông đã từng nghe qua nơi gọi là Chú Cổ Khư chưa?”
Ông chủ Lỗ suy nghĩ một lúc, lấy xuống một hộp sách từ trên giá sách, lại lấy ra sáu cuốn sách cũ từ trong hộp, đối chiếu với mục lục trong sách, y tìm thấy một số ghi chép về Chú Cổ Khư trong mỗi cuốn sách.
Chữ viết trong những cuốn sách này có chút mơ hồ, may mà ông chủ Lỗ đã đọc qua không chỉ một lần, đọc được vài ba câu là nhớ lại phần lớn nội dung trong sách.
“Chú Cổ Khư là nơi không thể gọi tên của Phổ La Châu, người thường không thể đến được nơi này, một khi đã đến lại rất khó rời đi.”
“Người không tầm thường dùng phương pháp nào để có thể đến được Chú Cổ Khư?”
Lý Bạn Phong đã hỏi chị em Lưỡng Vô Sai, họ không nhớ con đường đến Chú Cổ Khư, hắn còn hỏi cô nương ngũ phòng, nhưng vừa nghe đến cái tên Chú Cổ Khư thì cô nương ngũ phòng lập tức biến mất không thấy đâu.
“Có ba phương pháp."
Ông chủ Lỗ chỉ vào một dòng chữ trong sách: "Từ mộng cảnh, từ huyễn cảnh, và từ sinh tử cảnh.”
Mộng cảnh và huyễn cảnh thì Lý Bạn Phong đều hiểu: “Sinh tử cảnh có nghĩa là gì?”
Ông chủ Lỗ giải thích: “Sinh tử cảnh là một trạng thái đặc biệt mà con người có được sau khi trải qua sinh tử, thời gian lưu lại trong sinh tử cảnh phụ thuộc vào đặc tính trong hồn phách của người đó.
Đa số mọi người chỉ có thể ở lại sinh tử cảnh trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng cũng có người có thể ở lại sinh tử cảnh vài ba năm, khi con người ở trong sinh tử cảnh, họ có thể tìm thấy con đường không thể gọi tên, đi đến nơi không thể gọi tên.”
Chị em Lưỡng Vô Sai có lẽ vì hồn phách đặc biệt nên sau khi chết đã lưu lại trong sinh tử cảnh suốt một thời gian dài, trong lúc vô tình đã tiến vào Chú Cổ Khư.
Lý Bạn Phong hỏi: “Hận Vô Do có liên quan đến Chú Cổ Khư không?”
Ông chủ Lỗ lấy ra một cuốn sách cũ khác, lật xem một lúc rồi nói: “Chú Cổ Hư là nơi khởi nguồn của chú thuật và vu thuật, Hận Vô Do là tổ sư chú tu, tương truyền bà ta là chủ nhân địa bàn của Chú Cổ Hư.”
Lý Bạn Phong nhìn vào những chữ mà ông chủ Lỗ chỉ, văn bản trước nói là Chú Cổ Khư, văn bản sau lại biến thành Chú Cổ Hư.
“Ông chủ Lỗ, đây có phải nói về cùng một nơi không?”
Ông chủ Lỗ gật đầu: “Là cùng một nơi.”
“Vậy chữ nào mới đúng?”
“Hai chữ đều có cách giải thích riêng."
Ông chủ Lỗ lại mở một cuốn sách khác: "Một thuyết cho rằng Chú Cổ Khư là cách viết đúng, vì nơi này đã hóa thành cựu thổ, cho nên lấy ý hoang phế của chữ ‘Khư’. Thuyết khác lại cho rằng Chú Cổ Hư mới là đúng, vì nơi này là vùng đất Hư Nguyên.”
Nhìn thấy ánh mắt trong veo của Lý Bạn Phong, ông chủ Lỗ tiếp tục giải thích: “Vùng đất Hư Nguyên là khu vực được hình thành sớm nhất ở Phổ La Châu, Hư Nguyên Tằm sống trên vùng đất Hư Nguyên là sinh mệnh sớm nhất của Phổ La Châu.”
“Hư Nguyên Tằm trông ra sao?”
Lý Bạn Phong nhớ lại những con trùng mà hắn đã gỡ ra từ trên người chị em Lưỡng Vô Sai.
Ông chủ Lỗ nhất thời không biết phải miêu tả kiểu gì, y lên lầu hai của hiệu sách, lấy xuống một cái hũ gốm, dùng nhíp gắp ra một con trùng từ trong hũ.
Con trùng màu đen này giống hệt như con trùng mà Lý Bạn Phong đã gỡ xuống.
“Ông chủ Lỗ, con trùng này là ông lấy từ vùng đất Hư Nguyên?”
Ông chủ Lỗ do dự một hồi lâu, cuối cùng cũng nói thật: “Thất gia, có một chuyện có thể ngài đã biết, Vu Diệu Minh, nhà khoa học về lỗ sâu của ngoại châu vẫn luôn sống ở chỗ tôi, chúng tôi vẫn luôn tiến hành một số nghiên cứu về giới tuyến. Để bảo vệ thành quả nghiên cứu, tôi đã đắc tội với Tần Đại Kim Ấn của Tam Anh Môn, chuyện này thật ra tôi nên có một lời giải thích.”
Lý Bạn Phong khẽ lắc đầu: “Không cần giải thích, chuyện này không trách ông.”
Ông chủ Lỗ cất con trùng vào hũ gốm: “Thất gia đã trượng nghĩa như vậy, Lỗ mỗ cũng không nên giấu giếm nữa, con Hư Nguyên Tằm này là tôi lấy được trong lỗ sâu xuyên qua giới tuyến. Tôi đã lấy được không chỉ một con, còn tiến hành rất nhiều nghiên cứu về những con Hư Nguyên Tằm này cùng với Vu Diệu Minh.”
“Ông đã vào lỗ sâu, rồi lại sống sót ra ngoài?” Lý Bạn Phong kinh ngạc: "Ông có phương pháp xuyên qua giới tuyến rồi sao?”
Ông chủ Lỗ không biết nên trả lời kiểu gì, chuyện này y chưa bao giờ tiết lộ cho bất kỳ ai.
Lý Bạn Phong nói: “Không cần lo lắng, đây là chuyện tốt, tôi chắc chắn sẽ không phá hỏng chuyện của ông. Chúng ta nói tiếp về con trùng này, Hư Nguyên Tằm có thể nâng cao tu vi của con người không?”
Ông chủ Lỗ nói: “Chuyện này tôi chưa thử, tôi không có lá gan tốt như vậy, nhưng Vu Diệu Minh đã dùng máy móc để thử, máy móc đã xuất hiện những thay đổi không nhỏ. Một số máy móc đã sống lại, có một số máy móc rất hiểu ý người, có thể giúp Vu Diệu Minh làm rất nhiều việc, có một số máy móc tính tình nóng nảy, một chiếc máy may đã khâu hai tay của Vu Diệu Minh lại với nhau. Còn có một số máy móc tính tình nghịch ngợm, một chiếc máy in đã in một tờ báo lên người Vu Diệu Minh.”
“Máy móc có sinh mệnh chẳng phải là người nội châu hay sao? Hư Nguyên Tằm có thể tạo ra sinh mệnh?”
Lý Bạn Phong sắp xếp lại suy nghĩ: "Nếu Hận Vô Do chính là Huyết Nha Quái, bà ta còn là thủ lĩnh của Chú Cổ Khư, nếu Chú Cổ Khư thật sự là vùng đất Hư Nguyên, nếu ở đó có rất nhiều Hư Nguyên Tằm, chuyện này có thể sẽ rất nguy hiểm.”
Mạch suy nghĩ của ông chủ Lỗ có chút không theo kịp: “Thất gia, tại sao ngài lại cho rằng Huyết Nha Quái là Hận Vô Do?”
Lý Bạn Phong không thể giải thích: “Trong này có rất nhiều mối liên hệ, ông có phương pháp nào để đến Chú Cổ Khư không?”
Ông chủ Lỗ lắc đầu, y đã thu thập tài liệu về Chú Cổ Khư, nhưng chưa bao giờ nghiên cứu chi tiết.
Lý Bạn Phong đổ ra một con trùng đã bị bỏng chết từ trong lão ấm trà, đưa cho ông chủ Lỗ: “Ông để Vu Diệu Minh nghiên cứu thử, xem đây có phải là Hư Nguyên Tằm không?”
*Giải nghĩa:
咒蛊虚/zhòugǔxū/Chú Cổ Hư: “hư” trong hư không/trống rỗng
咒蛊墟/zhòugǔxū/Chú Cổ Khư: 土+ 虚= 墟 , tức là vùng đất từng có người ở nhưng về sau đã thành hoang phế