Lý Bạn Phong bước vào nhà, một luồng sát khí lạnh lẽo khiến hắn rùng mình.
Ngôi nhà rất lớn, nhưng chỉ có hai cánh cửa sổ, trong nhà vốn rất tối tăm, bầu không khí cũng có chút nặng nề, nhưng luồng sát khí này từ đâu ra?
Sát khí đến từ trên người Hồng Oánh, Lý Bạn Phong vừa nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch xanh xao kia là biết Hồng Oánh đã phải chịu ấm ức đến mức nào.
Nguyên Diệu Bình thấy vậy vội vàng tiến đến gần: “Nhị thiếu phu nhân, người của Tùy Cư Bang chúng ta đều rộng lượng, không chấp nhặt với kẻ khác, bây giờ bang chủ của chúng ta đến rồi, có chuyện gì cứ để bang chủ nói với họ, hai tỷ muội mình ra ngoài đi dạo một chút.”
Nguyên Diệu Bình khuyên Hồng Oánh đi, bản thân cũng nhân cơ hội chuồn mất.
Lý Thất kéo một chiếc ghế vừa ngồi xuống, tông sư khuy tu Châm Lạc Minh đã lên tiếng trước: “Trận này coi như đã đánh xong, chúng ta đồng tâm hiệp lực đánh trận, dù sao cũng đã thắng, bên Khổ Thái Trang mất không ít khổ tu, dưới trướng ta cũng mất không ít đệ tử, những người khác dù không mất mạng thì cũng bị thương, bây giờ chuyện này có phải nên nói rõ ràng rồi không?”
Lý Bạn Phong không quen Châm Lạc Minh, nhưng ấn tượng về ông ta qua lúc đánh trận vừa rồi không được tốt lắm, người này la lối om sòm, suýt nữa làm loạn lòng quân.
“Ông muốn nói rõ cái gì?” Lý Bạn Phong hỏi thẳng.
Châm Lạc Minh sững sờ: “Sao đây, Thất gia không muốn để ta nói?”
“Không phải tôi đang để ông nói hay sao?”
Châm Lạc Minh nói: “Ta muốn thay mặt mọi người hỏi Thất gia một câu, Phổ La Châu xảy ra chuyện lớn như vậy, mất một vùng địa bàn lớn như vậy, đương gia của chúng ta đi đâu rồi? Người bán hàng rong hắn ở đâu?”
Tổ sư tửu tu Lưu Hồ Thiên mở miệng: “Nói cũn gphải, nội châu đã đánh tới cửa rồi, người bán hàng rong chắc không thể nào không biết chứ?”
Tùy Triền Tâm thở dài: “Có phải hắn lại đến Vạn Sinh Châu rồi không? Ta thật sự không hiểu tại sao người bán hàng rong lại thích Vạn Sinh Châu như vậy? Nơi đó có phải còn có tình nhân của hắn không?”
Châm Lạc Minh hừ một tiếng: “Cả ngày chỉ biết đi tìm tình nhân, rốt cuộc hắn có gánh vác nổi cái nhà Phổ La Châu này không?”
Từ Hàm gõ nhẹ tẩu thuốc: “Nói vậy là có ý gì? Hắn gánh không nổi thì ngươi gánh nổi chắc?”
Châm Lạc Minh hừ một tiếng: “Lão Từ, ta biết ngươi chắc chắn bênh vực người bán hàng rong, ta không dám nói bản thân gánh nổi Phổ La Châu, nhưng hôm nay ta có mặt ở đây, ít nhất ta đã đến Vô Ưu Bình! Chỉ riêng điểm này đã chứng minh ta làm tốt hơn người bán hàng rong!”
Từ Hàm cười lạnh một tiếng: “Nếu không phải lão Thất gửi tin ra ngoài thì ngươi đến Vô Ưu Bình bằng cách nào?”
“Ta còn đang muốn hỏi đây.” Châm Lạc Minh nhìn sang Lý Thất: "Sao tin tức của Thất gia lúc nào cũng linh thông vậy?”
Bốp!
Từ Hàm ném phăng tẩu thuốc, lạnh giọng hỏi: “Lời này có ý gì?”
Quy Kiến Sầu hừ một tiếng: “Vậy mà còn không nghe ra nữa? Hắn nói lão Thất nhà chúng ta thông đồng với giặc!”
Châm Lạc Minh xua tay: “Ta không dám nói bừa, giữa ta và nội châu không có qua lại, ta cũng không phải Bình Viễn Thân Vương, ai thông đồng với giặc thì ta cũng không biết.”
“Nói bậy!” Trán Từ Hàm nổi cộm gân xanh, Kiểm Bất Đại ở bên cạnh cứ kéo mãi.
Quy Kiến Sầu vẫn không đổi nét cười, nói với Châm Lạc Minh: “Ngươi cũng đừng khiêm tốn, mấy hôm trước không phải ngươi chạy đến cửa hàng Mặc Hương gây rối sao? Nội châu không thưởng cho ngươi chức vương gia hả!”
Châm Lạc Minh đỏ mặt, nhìn Lưu Hồ Thiên.
Lưu Hồ Thiên uống một ngụm rượu, nói với Quy Kiến Sầu: “Tiếu Diện Quỷ, tổ sư của ngươi vừa bị giết, chuyện này là do ai làm ngươi có biết không?”
Quy Kiến Sầu giả vờ kinh ngạc: “Tổ sư của ta chết kiểu gì? Đừng nói là cũng đến cửa hàng Mặc Hương gây rối chứ? Ngươi nói xem cửa hàng Mặc Hương có gì hay ho? Ta nghe nói một tên tu giả Địa Bì tên Thiệu Ứng Chân cũng có thể quát tháo trên đầu trên cổ các ngươi, các ngươi ở đó không thấy nhục nhã hay sao?”
Tổ sư hàn tu Băng Tố Lăng cười nói: “Nhục nhã không bằng ngươi, chạy đến thành Ngu Nhân làm cháu ba đời cho Tôn Thiết Thành!”
Diệp Tiêm Hoàng nhếch miệng: “Nợ thì phải trả, ta thấy chuyện này không có gì sai.”
Châm Lạc Minh cười nói: “Suýt thì quên, ở đây còn có một đứa cháu nữa.”
Diệp Tiêm Hoàng nghiến răng không nói gì, Lý Bạn Phong sờ sờ găng tay: “Huynh đệ, thuốc nổ còn bao nhiêu?”
Nếu không phải nơi này có không ít người của mình, Lý Bạn Phong thật sự muốn cho nổ tung hết đám già này.
Châm Lạc Minh còn cố tình hỏi một câu: “Thất gia, ngươi vừa nói chuyện với ai vậy?”
Lý Bạn Phong nhấc vành mũ, tươi cười với Châm Lạc Minh: “Vừa rồi tôi nói chuyện phiếm vài câu với hai vị tiền bối Thường Cửu Hài và Tất Vô Gian, họ nói hơi buồn chán, muốn tìm người cùng trò chuyện.”
Trong nhà trở nên yên tĩnh.
Châm Lạc Minh nhìn Lưu Hồ Thiên, Lưu Hồ Thiên cúi đầu tự rót tự uống, Tùy Triền Tâm nhìn vào bức thêu của Phùng Tuyền Châm, Huyễn Vô Thường và tông sư thanh tu Thương Vũ Trưng đang thấp giọng trao đổi.
Khổ bà bà lên tiếng: “Trận chiến hôm nay đã kết thúc, cục diện có thể không được đẹp mắt lắm, nhưng dù sao chúng ta cũng đã thắng. Lão Thất là người đầu tiên phát hiện tình hình quân địch, đây là công lao của Phổ La Châu chúng ta, chúng ta phải ghi nhớ chuyện này.
Hôm nay những ai liều mạng trên chiến trường, trên người đều có một phần công lao, người khác không nhớ, bà già này nhớ, sau này có ai đến Khổ Thái Trang tìm bà già này giúp đỡ, chỉ cần giúp được, ta tuyệt đối sẽ không mập mờ!”
Lưu Hồ Thiên ở bên cạnh khen ngợi: “Các vị nghe đi, nói được lời này mới ra dáng đương gia.”
Khổ bà bà nói tiếp: “Hiện nay đại quân nội châu còn ở trước mắt, chúng ta ở đây thêm vài ngày, xem động tĩnh của quân địch ra sao. Đánh trận không phải chuyện dễ dàng, dùng binh mã phải tốn tiền lương, nội châu cũng không thể chống đỡ được quá lâu, chúng ta đợi đại quân của họ tan rã rồi hẵng đi cũng không muộn.”
“Được!” Châm Lạc Minh hô lên: "Ta nghe lời lão tỷ tỷ!”
Lão Tàu Hỏa nhìn Lý Bạn Phong một cái, cười bất đắc dĩ: “Lão Thất, xem người ta hái đào kìa, tay thuận biết bao.”
Những người còn lại không nói nhiều, vì những lời của Khổ bà bà vốn không có gì sai.
Lý Bạn Phong nhìn mọi người, nói: “Bà bà nói không sai, quả thực phải phiền các vị ở lại thêm vài ngày, trận chiến này chưa kết thúc đâu.”
Lời vừa dứt, cả phòng xôn xao.
Châm Lạc Minh lên tiếng: “Ý gì đây? Còn muốn bọn ta giúp ngươi thu hồi lại đất đã mất? Chuyện này không làm được đâu, đối phương quá hung hãn, bọn ta không có bản lĩnh đó.”
Lý Bạn Phong lắc đầu: “Giới tuyến trước mắt này không duy trì được bao lâu, nhiều thì năm ngày, ít thì ba ngày là giới tuyến sẽ biến mất, đến lúc đó vẫn phải huyết chiến một trận với nội châu.”