Một đội quân sĩ Thổ Phương đang đi sâu trong Tuế Hoang Nguyên.
Lão tướng quân bước đến bên cạnh thi thể của Ma Chủ, có chút cảm thương, lại có chút nhẹ nhõm.
Trận này Thổ Phương quốc xuất binh tổng cộng mười doanh, doanh trại lớn nhất có hơn tám ngàn người, doanh trại nhỏ nhất có hơn năm trăm người, toàn quân tổng cộng hơn hai vạn ba ngàn người.
Năm doanh trại bị đột kích trong hoang nguyên, ba doanh trại gần như bị diệt toàn quân ở trấn Hoang Đồ, hai doanh trại còn lại chờ đợi tiếp ứng, kết quả là bây giờ đã đón được thi thể của quốc quân.
Thi thể này còn không được toàn vẹn, ngay cả đầu cũng không có.
Một vị tướng lĩnh trẻ tuổi bên cạnh lộ vẻ mặt bi thương, nước mắt trực trào.
Lão tướng quân nhíu mày: "Bây giờ đang hành quân, đợi về đến vương đô rồi khóc."
Tướng lĩnh trẻ tuổi lau nước mắt nói: "Về đến vương đô có muốn khóc cũng đã muộn, quốc quân chết rồi, chúng ta đều phải chôn cùng."
Lão tướng quân nhìn quanh bốn phía, hạ giọng nói: "Ai nói với ngươi là chúng ta phải chôn cùng?"
Tướng lĩnh trẻ tuổi càng hạ thấp giọng hơn: "Thân vương Holman chắc chắn sẽ bắt chúng ta chôn cùng, hắn đã cảnh cáo chúng ta trước khi xuất chiến, nếu không chiếm được Tuế Hoang Nguyên, chúng ta đều phải vì vinh quang của đế quốc mà hiến dâng sinh mạng! Bây giờ quốc quân đã chết rồi, tội càng thêm một bậc, chúng ta nào còn hy vọng sống sót!"
Lão tướng quân lắc đầu: "Thân vương Holman trước đây cũng từng nói những lời này, đó là khi chúng ta và Thương quốc khai chiến, lúc đó chúng ta cũng thua, nhưng chúng ta vẫn sống, tiểu tử, đừng nghĩ nhiều nữa, ngươi may mắn lắm rồi."
Tướng lĩnh trẻ tuổi trợn tròn mắt: "Tướng quân, ta rất kính trọng ngài, nhưng lúc này ngài còn nói ta may mắn, đây chẳng phải là đang châm chọc ta hay sao?"
Lão tướng quân nhìn thi thể quốc quân: "Theo hắn xuất chinh, có thể sống sót trở về chính là may mắn tột cùng, ngươi thử nghĩ xem, trước khi hắn kế vị, chúng ta đã bao nhiêu lâu không thua Thương quốc? Sau khi hắn kế vị, chúng ta có thắng được trận nào ra hồn không?"
Tướng lĩnh trẻ tuổi thở dài: "Thật ra lần này chúng ta có cơ hội thắng, nhưng chúng ta thiếu một chút kiên nhẫn."
"Kiên nhẫn?"
Lão tướng quân lắc đầu cười khổ: "Ngươi nghĩ quốc quân của chúng ta vội vã tấn công trấn Hoang Đồ là vì mất kiên nhẫn? Sở dĩ hắn vội vã tấn công trấn Hoang Đồ là vì không có ai bán lương thực cho chúng ta.
Trước đó chúng ta nhận được tin từ trấn Hoang Đồ, những người muốn bán lương thực cho chúng ta đều bị một kẻ rất có đạo đức giết hết rồi.
Từ lúc quốc quân quyết định không mang lương thực đến Phổ La Châu, ta đã biết kết quả của cuộc chiến này, hắn muốn mang thêm quân sĩ, hắn cần một trận thắng, nhưng cuối cùng hắn chẳng có được gì hết."
Tướng lĩnh trẻ tuổi vô cùng kinh ngạc: "Chúng ta thiếu lương thực? Quốc quân chưa bao giờ nói những chuyện này."
Lão tướng quân lắc đầu: "Tại sao quốc quân phải nói với ngươi những chuyện này? Nếu ngươi và quân sĩ dưới trướng biết mình có thể bị đói, các ngươi sẽ không nảy sinh những tâm tư khác sao?"
Tướng lĩnh trẻ tuổi vẫn không hiểu: "Chẳng lẽ tấn công trấn Hoang Đồ cũng là sai?"
"Tấn công trấn Hoang Đồ là đúng, nhưng chúng ta chưa chuẩn bị tốt."
Lão tướng quân nhìn những bông tuyết rơi trên bầu trời, trên mặt có chút không cam lòng: "Ở cuộc chiến tranh Phổ La lần trước, sự chuẩn bị của chúng ta đầy đủ hơn nhiều, tuy cuối cùng không thể giành thắng lợi, nhưng ít nhất chúng ta đã nhìn thấy được hy vọng chiến thắng.
Nếu lần này chúng ta chuẩn bị đầy đủ hơn, nếu thông đạo đến Tuế Hoang Nguyên rộng hơn một chút, nếu mục tiêu lần này chúng ta chọn không phải là Phổ La Châu, mà mục tiêu chúng ta chọn là Vùng đất Ngủ Say..."
Tướng lĩnh trẻ tuổi cảm thấy lần này hy vọng chiến thắng lớn hơn một chút: "Thủ phụ nội các của Thương quốc từng nói, chúng ta có đủ cơ sở để thắng cuộc chiến này."
"Ngươi nói là Kiều Nghị?"
Trong mắt lão tướng quân lộ ra vẻ lạnh lẽo: "Ta cũng coi như quen thuộc đối với kẻ này, trong hoàng thất Thương quốc, hắn vốn là một nhân vật bên lề, lùi lại mười năm, nếu thành viên hoàng thất triệu tập hội nghị quan trọng, hắn chưa chắc đã có được một chỗ ngồi, Kiều Nghị có được địa vị ngày hôm nay đều dựa vào âm mưu quỷ kế!"
"Hắn lừa chúng ta?" Tướng lĩnh trẻ tuổi không dám tin lời của lão tướng quân: "Điều này có lợi gì cho hắn?"
Lão tướng quân đảo mắt nhìn hoang nguyên trước mặt: "Lý Thất dẫn dắt cường hào và bang môn của Phổ La Châu tác chiến ở nơi này, đây chính là lợi ích mà Kiều Nghị có thể tranh thủ được, về phần nơi này thắng hay thua đều không có ảnh hưởng gì đối với Kiều Nghị.
Thậm chí có thể nói hắn đã sớm dự đoán được kết quả thắng thua của trận chiến tại Tuế Hoang Nguyên, ngươi thử nghĩ xem, Kiều Nghị đã chiếm được bao nhiêu thành trì của chúng ta, chẳng lẽ hắn không biết thực lực của chúng ta hay sao?
Nếu như hôm nay người dẫn quân là thân vương Holman, có lẽ chúng ta còn có cơ hội, nhưng quốc quân đích thân đến, ngay từ đầu ta đã không thấy được bao nhiêu hy vọng."
Tướng lĩnh trẻ tuổi càng lo lắng cho tính mạng của mình hơn: "Tướng quân, ngài thật sự cho rằng thân vương Holman sẽ tha cho chúng ta sao?"
Lão tướng quân lại rất chắc chắn đối với chuyện này: "Ngoại trừ quốc quân, thân vương Holman là người có quyền lực lớn nhất trong đế quốc, hắn có thể đi đến nước này cũng không phải dựa vào sự trung thành với quốc quân.
Quốc quân của chúng ta quá trẻ, hắn cứ dễ dàng tin tưởng Kiều Nghị như vậy, trước đây hắn thậm chí còn tin tưởng cả loại người như Đan Thành Quân. Lúc trở về nhất định phải nhớ một chuyện, quốc quân chết ra sao không quan trọng, đó đều là lỗi của chính hắn, nhưng ai là quốc quân kế nhiệm thì chuyện này rất quan trọng."
***
Niên Thượng Du cầm chiến báo, y có chút sợ hãi, nhất thời không biết nên báo cáo với Kiều Nghị ra sao.
Nhưng không nói cũng không được, đây là chiến báo từ Tuế Hoang Nguyên, điều Kiều Nghị quan tâm nhất có lẽ chính là Tuế Hoang Nguyên: "Chủ công, Tuế Hoang Nguyên gửi tin đến, Thổ Phương quốc đã thua trận."
Kiều Nghị nghe tin, khẽ gật đầu, không đưa ra bất kỳ bình luận nào.
Niên Thượng Du nghi ngờ mình nói chưa đủ rõ ràng, y còn chờ Kiều Nghị tiếp tục hỏi chi tiết.
Nhưng Kiều Nghị không hỏi chi tiết, đợi một hồi, Kiều Nghị nhìn về phía Niên Thượng Du, hỏi: "Còn tin tức khác không?"
"Có..."
Niên Thượng Du nhất thời không phản ứng kịp, nghĩ cả buổi cũng không biết nên báo cáo tin tức ở đâu cho Kiều Nghị.
Tam Đầu Xá, Kiều Nghị chắc chắn rất quan tâm đến Tam Đầu Xá.
Tam Đầu Xá có tin tốt.
"Chủ công, Thối Hỏa Doanh đã chiếm được Chợ Đất, Từ Hàm dẫn người lui về cố thủ ở Chợ Người!"
"Tốt!" Mặt Kiều Nghị lộ vẻ vui mừng, nghiêm túc xem chiến báo.
Bên ngoài hang động truyền đến một tràng tiếng nổ ầm ầm, niềm vui trên mặt Kiều Nghị lại từ từ biến mất.
"Mất Chợ Đất và Chợ Biển, thành phố ngầm gần như hoàn toàn thất thủ, một khi thành phố ngầm thất thủ, Tam Đầu Xá cũng sẽ nhanh chóng thất thủ, đã đánh đến cục diện này mà người bán hàng rong còn chưa chia binh, chẳng lẽ hắn không biết Tam Đầu Xá quan trọng đến mức nào..."
Kiều Nghị không đoán ra được suy nghĩ của người bán hàng rong.
Đang trong lúc trầm tư, Kiều Nghị nghe thấy Niên Thượng Du lẩm bẩm một mình.
"Thật ra sớm đã biết Thổ Phương quốc không thắng nổi..."
Kiều Nghị nhíu mày: "Ngươi đang nói gì vậy?"
"Không có gì, chủ công, ty chức lo lắng cho cục diện trận chiến hiện tại của chúng ta."
Kiều Nghị chỉ vào cửa động: "Nếu đã lo lắng thì ra ngoài xem thử, ta để ngươi đến đây chỉ huy, không phải để ngươi làm người đưa thư."
"Vâng!" Niên Thượng Du lùi lại vài bước, quay người đi về phía cửa động.
Y quả thực không phải đến để làm người đưa thư, ngoại trừ người đưa thư, y còn phải làm hộ vệ, làm phu xe, làm lính liên lạc, làm chân sai vặt...
Nhiều thân phận như vậy đều chẳng có liên quan gì với việc chỉ huy.
Đánh đến hiện tại, Niên Thượng Du cũng không biết bước tiếp theo nên làm gì.
Kiều Nghị gọi một tiếng: "Thượng Du, phát hiện ra tung tích của người bán hàng rong thì lập tức báo cho ta."
"Vâng!" Niên Thượng Du đáp một tiếng.
Chủ công, lúc ngươi nói chuyện có nghĩ cho ta không?
Phát hiện ra tung tích của người bán hàng rong rồi thì ta còn có thể sống sót trở về sao?