Đinh đang!
Một cơn gió nhẹ thổi tới, chiếc chuông gió treo trên xe hàng vang lên.
Đây là chiếc chuông gió do Lục Thiên Kiều tặng cho người bán hàng rong, vật tuy nhỏ nhưng tình nghĩa rất sâu, chiếc chuông gió này do Lục Thiên Kiều tự tay làm, mười hai chiếc chuông, sáu mặt dây chuyền, tất cả đều do Lục Thiên Kiều tự mình mài giũa ra.
Có tấm chân tình này, một số kỹ pháp rất dễ thi triển, người bán hàng rong dùng một sợi Tình Ti, trước tiên buộc vào chuông gió.
Chuông gió lập tức có cảm ứng, âm thanh càng lúc càng lớn, dần dần đẩy lùi kỹ pháp của niệm tu, cũng gây nhiễu nghiêm trọng đến độ chính xác của tiễn tu.
Kiều Nghị là khuy tham giả, y cũng mơ hồ nghe thấy tiếng chuông gió, nhưng không ngờ uy lực của tiếng chuông này lại lớn đến vậy, y ra lệnh cho quân sĩ thổi tù và đánh trống, dùng tiếng trống trận và tù và át đi tiếng chuông gió.
Đầu ngón tay người bán hàng rong lại run lên, chuông gió không ngừng rung lắc, dẫn Tình Ti buộc vào hơn mười chiếc trống lắc trên xe hàng.
Lụp bụp! Lụp bụp!
Trống lắc đồng loạt vang lên, tuy kích thước nhỏ hơn trống trận rất nhiều, nhưng âm thanh lại lớn đến kinh người.
Tiếng trống lắc vang vọng trong thung lũng, tiếng vang và tiếng trống chồng lên nhau, trực tiếp tạo thành một trường âm thanh.
Kiều Nghị chỉ cảm thấy hai tai đau nhói, vội vàng ngừng tất cả kỹ pháp của khuy tham giả.
Dưới sự xâm nhiễu của tiếng trống, kỹ pháp của niệm tu hoàn toàn bị gián đoạn, tiễn tu cũng liên tục bắn trượt.
Người bán hàng rong thở phào một hơi, kỹ pháp ông vừa dùng là kỹ pháp tình tu, Tâm Hữu Linh Tê.
Trong chuông gió có tấm chân tình của Lục Thiên Kiều, người bán hàng rong chỉ dùng một sợi Tình Ti cộng hưởng với trống lắc thông qua chuông gió, từ đó cộng hưởng với toàn bộ thung lũng, dùng kỹ pháp thanh tu ngắt quãng đợt tấn công của quân địch.
Có được khoảnh khắc nghỉ xả hơi ngắn ngủi này, người bán hàng rong trước tiên lấy một lọ thuốc bột từ xe hàng, tự mình giải độc.
Đợi người bán hàng rong hồi phục một chút, ông dùng sức đẩy xe hàng, xe hàng dừng tại chỗ không nhúc nhích, toàn bộ mũi tên cắm đầy trên xe đều bay ra ngoài, xoay chiều giữa không trung, bay sát mặt đất về phía quân địch.
Tất cả Vật Tổ Quân đều cho rằng người bán hàng rong định dùng kỹ pháp tiễn tu, ngay cả Kiều Nghị cũng bảo vệ kỹ hai chân mình, bọn họ đều đã chứng kiến sự tàn nhẫn của người bán hàng rong, có quá nhiều Vật Tổ Quân chết vì chiêu đánh vào chân này.
Những mũi tên này không quá nhanh, phương hướng di chuyển cũng tương đối cố định, không rẽ ngoặt, cũng không đi vòng, né tránh chẳng qua chỉ cần một cú nhảy, không hề tốn sức.
Vốn tưởng kỹ pháp tiễn tu của người bán hàng rong chỉ đến vậy, nhưng sau khi tiếp đất, một bộ phận quân sĩ cảm thấy tình hình không ổn.
Cơ thể họ đang lún xuống, mặt đất dưới chân họ biến thành đầm lầy.
Khi đối phó với Thiên Phu Lục Lực Trận, kỹ pháp nê tu là một phương pháp không tồi, vấn đề duy nhất là phạm vi kỹ pháp có hạn.
Một nê tu bình thường có thể tạo ra phạm vi đầm lầy rất nhỏ, trong quân trận vạn người, hai ba mươi người rơi vào đầm lầy cũng không có ảnh hưởng gì quá lớn đối với bản thân quân trận.
Nhưng kỹ pháp nê tu này không chỉ do người bán hàng rong phóng ra, mà còn có một phần lớn là do Vụ Lao Cốc phóng ra.
Trong trung quân có hàng ngàn người rơi vào đầm lầy, họ coi như đã mất đi vị trí trong pháp trận.
Kiều Nghị cũng rơi vào trong đầm lầy, hai chân không rút ra được, quân sĩ xung quanh tiến lên giải cứu, nhưng vì đầm lầy quá mềm, nên cũng bị lún luôn vào trong bùn.
Người bán hàng rong đột nhiên đứng dậy, vỗ một cái vào xe hàng, hơn một trăm con dao phay bay ra từ trong xe hàng, mang theo kỹ pháp nhận tu, chém ngang cắt dọc trong trận địa địch.
Trung quân cũng sắp rơi vào hỗn loạn, Kiều Nghị vẫn đang do dự có nên để hậu quân tiến lên ứng cứu hay không.
Nhân lúc Kiều Nghị do dự, người bán hàng rong nhanh chóng sử dụng Chặn Lối Mở Đường, tách ra một con đường trong quân trận hỗn loạn.
Kỹ pháp lữ tu của người bán hàng rong có uy lực vô cùng kinh người, quân sĩ đi theo kỹ pháp sang hai bên thì sẽ bảo toàn được tính mạng, còn những người đứng tại chỗ cố chấp chống cự thì bị kỹ pháp xé toạc làm đôi.
Kiều Nghị dưới cờ soái, cách lộ tuyến của kỹ pháp không quá xa, người bán hàng rong chỉ cần điều chỉnh phương hướng một chút là có thể xé đôi y ra.
Kiều Nghị còn không cách nào né tránh, y đang bị kẹt trong bùn.
Trong cơn hoảng loạn, Kiều Nghị kêu cứu quân sĩ xung quanh.
Mấy quân sĩ xông lên cứu viện, nhưng đều kẹt trong bùn cùng Kiều Nghị.
Còn có mấy quân sĩ đột nhiên phun lửa về phía đầm lầy, hong khô một vùng đầm lầy.
Nhìn thấy cảnh này, Kiều Nghị không kêu cứu nữa.
Đôi khi Kiều Nghị cũng không hiểu nổi tư duy của Vật Tổ Quân, nếu họ muốn dùng phương pháp này để cứu y thì chính y đã bị lửa lớn thiêu chết trước khi hong khô mặt đất rồi.
Nhưng quân sĩ không phun lửa xung quanh Kiều Nghị, họ phun lửa một cách vô định trên đầm lầy.
Kiều Nghị vẫn không hiểu ý đồ của những quân sĩ này, đợi đến khi y quay đầu lại nhìn người bán hàng rong, phát hiện người bán hàng rong đang bốc khói, da dẻ nứt ra một mảng lớn giống hệt như mặt đất bị hong khô.
Ở trong thung lũng đủ lâu, một số quân sĩ ít nhiều cũng có chút kinh nghiệm trong việc đối phó với kỹ pháp Mệnh Khế.
Trong quá trình chiến đấu, Vụ Lao Cốc bị thương, người bán hàng rong cũng sẽ bị thương theo.
Trong tình hình bình thường, Vật Tổ Quân đốt đất, đập đá, nhổ cỏ chặt cây trong Vụ Lao Cốc, đều không có ảnh hưởng đối với người bán hàng rong.
Nhưng nếu đất đá cỏ cây là phương tiện Vụ Lao Cốc dùng để tấn công Vật Tổ Quân, thì lúc này bị thương lại thuộc về tổn thất chiến đấu, người bán hàng rong sẽ phải gánh chịu thương tổn tương ứng.
Vừa rồi người bán hàng rong đã dùng kỹ pháp nê tu, bùn lầy trên mặt đất chính là vũ khí chiến đấu.
Tính chất của bùn lầy vẫn còn khá ngoan cường, chém một nhát, chọc một lỗ, đối với bùn lầy mà nói đều không được tính là thương tổn.
Nhưng nếu hong khô nước trong bùn, hong thành đất và cát, thương tổn này đối với bùn lầy là quá lớn, bùn lầy bị thương nặng như vậy, người bán hàng rong cũng bị ảnh hưởng theo.
Người bán hàng rong thu lại kỹ pháp nê tu, kỹ pháp lữ tu cũng bị buộc phải gián đoạn, Kiều Nghị vùng thoát ra khỏi bùn cát, lúc này y mới phát hiện mình đã ở rất gần người bán hàng rong.
Y nhanh chóng di chuyển về phía hậu quân, không ngừng điều động binh mã, giúp bản thân chống cự người bán hàng rong.