Lỗ Đình muốn nói lại thôi, khuôn mặt cứng ngắc, dáng vẻ có chút chật vật.
May là lúc này đã không còn ai quan tâm đến hắn, bởi vì ngay khoảnh khắc này, trên màn sáng giữa đại điện đột nhiên hiện ra một hàng chữ vàng rực rỡ.
"Nhiệm vụ chữa trị trận đồ không hoàn chỉnh, thù lao 1000 Tinh trị đã xác nhận. Độ hoàn thành nhiệm vụ: Hoàn mỹ. Học viện thưởng thêm 100 Tinh trị! Người giao nhiệm vụ thưởng thêm 100 Tinh trị."
Vút!
Hàng chữ này vừa xuất hiện liền hóa thành một vệt kim quang rồi biến mất, cùng lúc đó, nhiệm vụ kia cũng biến mất khỏi màn sáng, hiển nhiên, điều này có nghĩa là nhiệm vụ đã được hoàn thành viên mãn!
Tuy hàng chữ này chỉ lóe lên rồi vụt tắt, nhưng tất cả mọi người trong đại điện đều nhìn thấy rõ rành rành, nhiệm vụ vừa được xác nhận kia chính là cái mà Trần Tịch đã nhận!
Nhiệm vụ không chỉ hoàn thành mà còn đạt đến cấp bậc hoàn mỹ?
Học viện và người giao nhiệm vụ cùng lúc thưởng thêm 100 Tinh trị?
Mọi người trong đại điện kinh ngạc, trợn mắt há mồm, gần như không thể tin vào mắt mình.
Mỗi nhiệm vụ được nhận và hoàn thành, tùy theo độ hoàn thành khác nhau mà cũng được phân chia cấp bậc, đại khái gồm ba cấp: phổ thông, trác việt và hoàn mỹ.
Chỉ cần đạt đến độ hoàn thành cơ bản là đã có thể nhận được thù lao Tinh trị tương ứng.
Đạt đến cấp trác việt nghĩa là người giao nhiệm vụ vô cùng hài lòng với kết quả, liền thưởng thêm một phần Tinh trị.
Còn nhiệm vụ đạt đến cấp hoàn mỹ thì lại càng đặc biệt hơn, một là độ hoàn thành phải đạt cấp trác việt, hai là thời gian hoàn thành nhiệm vụ phải trong vòng mười hai canh giờ.
Nói cách khác, chỉ cần đạt được hai yêu cầu trên là sẽ được học viện công nhận, thưởng thêm cho người hoàn thành nhiệm vụ một lượng Tinh trị nhất định!
Đương nhiên, phần Tinh trị thưởng thêm này là do học viện tặng.
Vút! Vút! Vút!
Không đợi mọi người trong đại điện kịp phản ứng, trên màn sáng lại lần nữa hiện ra từng hàng chữ vàng rực rỡ.
"Nhiệm vụ trích xuất phù văn, thù lao 1000 Tinh trị đã xác nhận. Độ hoàn thành nhiệm vụ: Hoàn mỹ. Học viện thưởng thêm 100 Tinh trị, người giao nhiệm vụ thưởng thêm 100 Tinh trị."
"Nhiệm vụ phá giải trận đồ vô danh, thù lao 3000 Tinh trị đã xác nhận..."
"..."
Trên màn sáng, những dòng chữ vàng liên tiếp lóe lên, một dòng biến mất thì một dòng khác lại hiện ra, hơn nửa số nhiệm vụ được hoàn thành đều đạt đến cấp bậc hoàn mỹ!
Quan trọng nhất là, mỗi một nhiệm vụ được xác nhận kia đều do Trần Tịch nhận và hoàn thành từ trước!
Còn một phần nhỏ không đạt đến cấp hoàn mỹ thì cũng đều là cấp trác việt, tuyệt nhiên không có cái nào là cấp phổ thông!
Phần nhỏ nhiệm vụ này sở dĩ là trác việt mà không phải hoàn mỹ, nguyên nhân cũng không nằm ở Trần Tịch, bởi vì những nhiệm vụ đó đều được công bố từ trước, lúc Trần Tịch nhận thì đã qua mười hai canh giờ từ lâu.
Kim quang trên màn sáng lấp lánh, chói mắt vô cùng, dường như không có điểm dừng.
Mọi người trong đại điện thì vẻ mặt đờ đẫn, như tượng đất pho tượng gỗ.
Bầu không khí lặng ngắt.
Yên lặng như tờ.
"Không có một cái nào là cấp phổ thông! Lợi hại, Trần Tịch này chắc chắn là một vị Phù Trận Đại Tông Sư không thể nghi ngờ!"
"Độ hoàn thành nhiệm vụ cấp hoàn mỹ, chuyện này cực kỳ hiếm thấy, nếu nói những nhiệm vụ này không phải do một vị Phù Trận Đại Tông Sư hoàn thành, đánh chết ta cũng không tin."
"Lạ thật, nếu Trần Tịch này là Phù Trận Đại Tông Sư, sao lại để ý đến mấy nhiệm vụ này? Thù lao Tinh trị cao nhất trong đó cũng chỉ có 3000 Tinh trị mà thôi..."
Sau khoảng một nén nhang, những dòng chữ vàng trên màn sáng mới biến mất, khôi phục lại như cũ, còn mọi người cũng như vừa tỉnh giấc chiêm bao, không thể kìm nén nổi sự kinh ngạc trong lòng.
"Thôi không quan tâm nữa, ta thật sự muốn biết, Trần Tịch này rốt cuộc là ai?"
Có người cau mày hỏi.
Mọi người trong đại điện sững sờ. Đúng vậy, vị Trần Tịch kia rốt cuộc là thần thánh phương nào?
...
...
Trong động phủ, tiên thức của Trần Tịch rút khỏi khu nhiệm vụ Tinh trị, một cảm giác mệt mỏi lan khắp toàn thân, hắn xoa xoa cặp mày kiếm hơi cay, không nhịn được thở ra một hơi.
Suốt sáu canh giờ, hắn vẫn luôn dùng tiên thức để nhận và hoàn thành từng nhiệm vụ với những yêu cầu khác nhau, gần như không hề ngừng nghỉ, cho dù thần hồn của hắn có cường hãn đến đâu thì giờ phút này cũng cảm thấy một trận mệt mỏi.
"Sáu canh giờ, chắc cũng kiếm được không ít Tinh trị chứ?"
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng Trần Tịch lại một lần nữa nhắm mắt, bắt đầu đả tọa, vì mệt mỏi, cũng vì không muốn lãng phí thời gian vào những chuyện vô ích, nên hắn chẳng còn tâm tư nào đi kiểm tra xem mình đã hoàn thành bao nhiêu nhiệm vụ và kiếm được bao nhiêu Tinh trị.
Ào ào ào!
Khí Hỗn Độn Hồng Mông lượn lờ trong động phủ, đặc quánh như huyết tương, bị Trần Tịch hút vào cơ thể để rèn luyện tu vi luyện thể của mình.
Đối với Trần Tịch, tu luyện là cách duy nhất để hóa giải mệt mỏi, điều dưỡng tâm thần, tuy rất khô khan nhưng hắn lại vui vẻ chấp nhận.
"Hửm? Thần Minh Cửu Đỉnh Thân..."
Trần Tịch đang chìm sâu vào tu luyện hoàn toàn không để ý, chiếc đỉnh nhỏ vẫn luôn ở bên cạnh hấp thụ khí Hỗn Độn Hồng Mông dường như cảm nhận được điều gì, đột nhiên phát ra một tiếng kinh ngạc khẽ khàng.
...
...
Đan Tàng Viện.
Trong một tòa cung điện cổ xưa nhuốm màu tang thương, giờ phút này đang có sáu, bảy vị thủ tịch giáo viên khoanh chân ngồi đó.
Ở trung tâm bọn họ, sừng sững một tòa bảo đỉnh bằng đồng thau, cao chín trượng, chia làm ba chân, bề mặt thân đỉnh chi chít những đồ án thần bí như Nhật Nguyệt Tinh Thần, kinh thiên vĩ địa, tỏa ra một luồng khí tức trầm lắng, cổ xưa, nặng nề và hoang vu.
Tòa bảo đỉnh này quá mức cổ xưa, tỏa ra khí tức năm tháng dày đặc, phảng phất như đã sừng sững từ thời Thái cổ Hồng hoang cho đến nay, mang một luồng khí thế như vạc trấn Càn Khôn, định thiên hạ.
Thế nhưng khi nhìn vào tòa bảo đỉnh này, giữa hai hàng lông mày của mỗi người đang ngồi đều hiện lên vẻ lo âu.
"Một chỗ thần văn trận đồ bên trong Cửu Diệu Bảo Đỉnh đã bị tổn hại, nếu trong vòng ba tháng không thể chữa trị, công hiệu sẽ suy yếu ba phần mười, đến lúc đó nếu bị viện trưởng biết được, e rằng chúng ta khó thoát tội."
Một vị lão giả áo bào đen ngậm ngùi thở dài, ông ta có gò má cao, đôi mày trắng như tuyết, tên là Mạc Linh Hải, là Phó viện trưởng Đan Tàng Viện, bản thân cũng là một vị Đan Đạo Đại Tông Sư.
"Ta đã sớm nói, không thể cho gã điên Hiên Viên Phá Quân đó mượn bảo đỉnh, hắn ta mưu toan luyện chế 'Thần Luân Hóa Đạo Đan' để đột phá Tiên Vương cảnh giới, nhưng kết quả cuối cùng các ngươi cũng thấy rồi, sắp thành lại bại, ngay cả Cửu Diệu Bảo Đỉnh cũng bị liên lụy!"
Một người đàn ông trung niên mập mạp cau mày hừ lạnh, ông ta tên Tả Khâu Thắng, cũng là một vị thủ tịch giáo viên của Đan Tàng Viện, một tồn tại ở cấp độ nửa bước Tiên Vương.
Những người khác nghe vậy cũng không khỏi khẽ thở dài.
Một tháng trước, một trong các thủ tịch giáo viên của nội viện là Hiên Viên Phá Quân đã đến đây, bất chấp sự phản đối của bọn họ, dứt khoát tế luyện "Thần Luân Hóa Đạo Đan" hòng đột phá Tiên Vương cảnh giới, nhưng cuối cùng lại thất bại.
Bởi vì "Thần Luân Hóa Đạo Đan" quá mức bá đạo, dính dáng đến thiên đạo số mệnh, khiến cho Cửu Diệu Bảo Đỉnh cũng gặp phải phản phệ, thần văn trận đồ thiên nhiên bên trong thân đỉnh bị tổn hại một nửa, nếu không sớm chữa trị, công hiệu sẽ dần dần suy yếu.
Đây chính là một món Thái Hư Tiên Bảo tồn tại từ thời thái cổ, do chính tay Thái Cổ Đạo Hoàng chế tạo, trấn giữ tại Đan Tàng Viện của học viện suốt bao năm tháng vô tận, đã luyện chế ra không biết bao nhiêu linh đan diệu dược, giúp đỡ bao nhiêu học sinh và giáo viên thuận lợi đột phá cửa ải tu vi...
Nhưng hôm nay, Cửu Diệu Bảo Đỉnh đã bị tổn thương!
Dù cho những người đang ngồi đây đều là những lão làng trong học viện, khi thấy cảnh này cũng không khỏi lo lắng sầu muộn.
"Đáng tiếc, vị tiền bối họ Bình duy nhất trong học viện chúng ta nắm giữ trình độ 'Phù Thần' đã ra ngoài du ngoạn tam giới, đến nay chưa về, nếu không dựa vào thủ đoạn Phù đạo thông thiên của ngài ấy, chắc chắn có thể dễ dàng giải quyết vấn đề nan giải này."
Một người đàn ông trung niên áo tím lắc đầu cười khổ, rồi trầm ngâm nói: "Thực ra, chuyện này vẫn nên xin chỉ thị viện trưởng, nếu có thể mời lão nhân gia ngài ra tay, chắc chắn có thể dễ như trở bàn tay chữa trị Cửu Diệu Bảo Đỉnh lại như cũ."
"Nói thì nói vậy, nhưng viện trưởng thần long thấy đầu không thấy đuôi, biết tìm ngài ở đâu? Huống hồ, ta còn lo nếu viện trưởng biết chuyện này, chắc chắn sẽ lột da tên Hiên Viên Phá Quân đó."
Phó viện trưởng Đan Tàng Viện Mạc Linh Hải lắc đầu, hiển nhiên không ủng hộ ý kiến của người đàn ông trung niên áo tím.
"Hừ, ta thấy vẫn nên thông báo cho Hiên Viên Phá Quân, để tự hắn đi tìm viện trưởng chịu tội, sai lầm do hắn gây ra thì nên do hắn gánh chịu."
Tả Khâu Thắng hừ lạnh, rõ ràng ông ta vô cùng bất mãn với việc làm của Hiên Viên Phá Quân.
Ngay lúc này, cửa lớn cung điện bị đẩy ra, một bóng người cao lớn bước vào, ông ta râu tóc bạc trắng, dáng người hiên ngang, chính là viện trưởng Đan Tàng Viện Thẩm Hạo Thiên.
Chỉ có điều giờ phút này, mặt ông ta lại đầy vẻ giận dữ, vừa bước vào đại điện liền trầm giọng nói: "Chư vị, ta muốn biết, là ai đã đem chuyện Cửu Diệu Bảo Đỉnh bị tổn hại đi công bố thành nhiệm vụ?"
Mọi người sững sờ, rồi cả kinh, Cửu Diệu Bảo Đỉnh là trấn viện chi bảo của Đan Tàng Viện, sau khi nó bị tổn hại, tin tức đã bị phong tỏa để tránh truyền ra ngoài gây nên sóng gió.
Nhưng theo lời Thẩm Hạo Thiên, bây giờ lại có người đem tin tức này công bố ra ngoài dưới hình thức nhiệm vụ? Chuyện này... quả thực là hồ đồ!
Trong phút chốc, sắc mặt mọi người đều có chút khó coi, bầu không khí trở nên đặc biệt nặng nề.
"Nhiệm vụ này là do ta công bố."
Thế nhưng, ngay trong sự tĩnh lặng này, Tả Khâu Thắng lại đứng thẳng người dậy, vẻ mặt bình thản nói: "Ta cũng chỉ muốn sớm giải quyết vấn đề của Cửu Diệu Bảo Đỉnh mà thôi, huống hồ chuyện đã xảy ra, để lâu ngày thì giấy không gói được lửa, chi bằng tập hợp sức mạnh của mọi người trong học viện, cùng nhau bàn mưu tính kế thì hơn."
Lời vừa dứt, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Tả Khâu Thắng, vẻ mặt mỗi người mỗi khác.
"Hồ đồ!"
Người đàn ông trung niên áo tím giận dữ đứng dậy, lạnh lùng nói: "Vấn đề của Cửu Diệu Bảo Đỉnh ngay cả chúng ta còn bó tay, những giáo viên và học sinh trong học viện thì ai có thể làm được? Ngươi làm vậy rõ ràng là nhắm vào Hiên Viên Phá Quân!"
"Hiên Viên Thông, lời này của ngươi có ý gì? Chẳng lẽ anh họ ngươi Hiên Viên Phá Quân phạm sai lầm, người khác muốn cứu vãn tình hình lại là cố ý gây phiền phức cho nhà Hiên Viên các ngươi sao?"
Tả Khâu Thắng đột ngột quay đầu, ánh mắt khó chịu quét qua người đàn ông trung niên áo tím.
"Đủ rồi!"
Thấy hai người có ý định cãi vã, viện trưởng Đan Tàng Viện Thẩm Hạo Thiên liền nhíu mày, trầm giọng ngăn lại: "Sự việc đã xảy ra, các ngươi không nghĩ cách cứu vãn mà còn có tâm tư tranh chấp với nhau, còn ra thể thống gì nữa!"
Trong giọng nói đã mang theo một tia chất vấn và quát mắng.
Hiển nhiên, Thẩm Hạo Thiên đã thật sự nổi giận.