Canh ba!
——
Trên đài quan chiến, hoàn toàn tĩnh mịch!
Tất cả tu sĩ ở đây đều bị thân pháp nhanh như điện chớp của Trần Tịch làm cho chấn động. Hữu Na nhãn lực tinh tường, càng nhìn ra thân pháp của Trần Tịch đã đạt đến cảnh giới Đạo Ý!
Đạo Ý, là nhận thức và cảm ngộ đối với thiên đạo.
Trên con đường tu luyện, bất kể xuất thân cao quý hay đan dược dồi dào, bất kể sư trưởng dốc lòng truyền thụ, chỉ điểm sai lầm ra sao, nếu bản thân không lĩnh ngộ được một tia ảo diệu của thiên đạo, không chỉ tu vi võ đạo sẽ đình trệ không tiến, mà cả đời cũng đừng mong Vũ Hóa Thiên Tiên.
Bởi vì muốn Vũ Hóa Thiên Tiên, nhất định phải trải qua thử thách của tuyệt thế thiên kiếp, mà cảnh giới ngộ đạo càng cao, tỷ lệ vượt qua Thiên kiếp lại càng lớn!
Ngoại trừ một vài thiên tài cấp bậc yêu nghiệt không nói, thông thường mà nói, cảnh giới nhận thức thiên đạo của tất cả tu sĩ trên thế gian đều có quy luật.
Tu sĩ Hậu Thiên chuyên cần khổ luyện, đột phá gông cùm của bản thân, có thể có một nhận thức mơ hồ về thiên đạo, cảnh giới này gọi là Cơ Sở.
Tu sĩ Tiên Thiên hấp thụ linh khí trời đất, tìm hiểu sự ảo diệu trong diễn sinh linh khí, gọi là Tri Vi.
Tu sĩ Tử Phủ đặt vững căn cơ đại đạo, hòa hợp cùng trời đất, cảnh giới truy cầu chính là Thiên Nhân Hợp Nhất.
Mà Đạo Ý, lại là cảnh giới võ đạo mà tu sĩ Hoàng Đình mong muốn tìm kiếm!
Cũng chính vì vậy, khi nhận ra Trần Tịch chỉ với tu vi Tử Phủ đã lĩnh ngộ được Đạo Ý, các tu sĩ có mặt mới kinh ngạc đến thế.
"Thiếu niên này là ai?"
"Tiền đồ của người này sau này nhất định không thể đo lường!"
"Mau đi điều tra, đem tất cả tư liệu của người này, tra ra tường tận mọi chuyện, dù là nhỏ nhất. Thiên tài như vậy, đáng để chúng ta bỏ ra bất cứ giá nào để lôi kéo!"
Sau một thoáng tĩnh lặng, đài quan chiến lập tức sôi sùng sục, nghị luận sôi nổi, ánh mắt liên tiếp đổ dồn về phía Trần Tịch trên võ đài, như muốn nhìn thấu xem rốt cuộc hắn là người thế nào.
"Cảnh giới Đạo Ý! Xem ra lần này mình đã làm một chuyện ngu xuẩn rồi..." Trên đài quan chiến, Yến Thanh Nghê nhìn Trần Tịch trên võ đài, thất thần lẩm bẩm, sắc mặt biến đổi bất định.
"Tên Trần Tịch này biến thái quá rồi, mỗi lần gặp hắn, ta đều có cảm giác không nhận ra hắn nữa, thật là, còn để cho người khác sống không!" Đoan Mộc Trạch nghiến răng nghiến lợi nói.
"Đúng là rất biến thái." Đỗ Thanh Khê và Tống Lâm vô cùng tán thành.
Ba người tuy nói vậy, nhưng trên mặt lại tràn đầy vẻ vui mừng, Trần Tịch thắng lợi, bọn họ cũng cảm thấy vẻ vang lây.
"Tỷ! Ta muốn bái Trần đại ca làm sư phụ!" Mộc Văn Phi đột nhiên nói, vẻ mặt kiên định vô cùng.
"Ồ, ngươi không đến Lưu Vân Kiếm Tông nữa à?" Mộc Dao ngẩn ra, rồi như có điều suy nghĩ nói: "Nếu Trần đại ca chịu nhận ngươi làm đồ đệ, đúng là một chuyện may mắn. Ai, chỉ là không biết Trần đại ca có đồng ý nhận ngươi không."
"Thằng ngu này! Ngay cả hư thực của địch nhân cũng không biết đã vội vàng tấn công, đây không phải muốn chết sao?" Ở một bên khác của võ đài, Tạ Chiến thấp giọng gầm gừ, "Đường Tự, ngươi lên đi, tên tiểu tử đó chẳng qua chỉ nhanh hơn một chút thôi, cẩn thận phòng bị, hơn nữa ngươi có tu vi Luyện Thể Tử Phủ hai tầng, nhất định có thể giết chết hắn!"
Đường Tự gật đầu, gương mặt bình thường không có gì lạ vẫn bình tĩnh như nước, dường như không hề bị ngoại cảnh tác động.
"Ta... ta nhận... thua!" Trên võ đài, Lâm Thiếu Kỳ bị Trần Tịch một tay bóp cổ nén đủ hơi sức mới thốt ra được âm thanh đứt quãng.
"Cút đi! Lần sau nếu còn gặp ngươi trợ Trụ vi ngược, ta nhất định không tha." Trần Tịch tiện tay vung lên, ném hắn đi như vứt một món rác, quăng Lâm Thiếu Kỳ xuống lôi đài.
"Ván đầu tiên, phe Tạ Chiến công tử thất bại." Nữ hầu xinh đẹp tao nhã kia bước lên lôi đài, ánh mắt nhìn về phía Trần Tịch lóe lên dị sắc, cười duyên nói: "Vị công tử này, chúc mừng ngài đã giành thắng lợi ván đầu tiên."
Trần Tịch cười cười, nói: "Bắt đầu ván thứ hai đi."
"Ra là công tử nóng lòng đến vậy." Nữ hầu nở nụ cười xinh đẹp, quyến rũ lạ thường, lúc này mới quét mắt qua các đài quan chiến bốn phía, cất cao giọng nói: "Ván thứ hai, bây giờ bắt đầu."
Cộp cộp cộp...
Ngay khi nữ hầu bước xuống lôi đài, một trận tiếng bước chân lúc nhanh lúc chậm, tựa như tiếng trống, giẫm lên một nhịp điệu kỳ lạ, từng bước một đi lên lôi đài.
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Bốn phía võ đài lập tức trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều cảm thấy trái tim mình đập theo tiếng bước chân kia, đập dồn dập, toàn thân khí huyết, chân nguyên cũng theo đó sôi trào, đạo tâm suýt chút nữa mất khống chế.
Có người thực lực yếu hơn, trên mặt lập tức hiện lên vẻ mặt như khóc như cười, ngây ngây dại dại, như rơi vào điên cuồng.
Giữa tiếng bước chân kỳ dị đó, thiếu niên mặc vũ y tên Đường Tự đã bước lên võ đài. Mãi đến khi hắn dừng bước, tiếng bước chân kỳ dị kia biến mất, mọi người xem cuộc chiến bốn phía đều bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Đường Tự, vô số nghi hoặc dâng lên trong đầu, gã này là ai? Lại từ đâu chui ra? Tu luyện công pháp gì mà chỉ tiếng bước chân cũng có thể làm chấn động hồn phách người khác?
Soạt!
Huyền Quân đại trận trên võ đài lại một lần nữa khởi động, hình thành một màn sáng bao bọc lấy Đường Tự và Trần Tịch.
"Ta tu luyện là Quỳ Thủy Huyền Thân Công, tám tuổi đã tọa thiền chín năm tại nơi cực bắc Minh Hàn, dùng Cửu U Huyền Thủy rèn luyện thể phách, tấn cấp Luyện Thể Tử Phủ tam trọng cảnh giới. Một thân huyết nhục mềm thì như nước, cứng thì như thép, cho nên tốc độ của ngươi có nhanh hơn nữa, sức mạnh nếu không đủ, đối với ta cũng vô dụng."
Đường Tự với gương mặt bình thường không chút gợn sóng, chậm rãi nói: "Đồng thời, ta còn tu luyện thần thông Pháp Tướng Thiên Địa và Cửu Âm Huyền Linh Kiếm, hai thứ kết hợp, có thể..."
Trần Tịch phất tay ngắt lời: "Ngươi đến đây để tán gẫu với ta à?"
Hắn tự nhiên biết, Đường Tự muốn dùng cách này để khiến trong lòng hắn nảy sinh ý nghĩ lùi bước, sợ hãi, giống như tâm ma, ảnh hưởng đến việc phát huy thực lực của hắn.
Đáng tiếc, Đường Tự không biết rằng, Trần Tịch ngày đêm quan tưởng tượng thần Phục Hy, lại trải qua vô số trận ác chiến, một viên đạo tâm từ lâu đã vững như bàn thạch, cứng cỏi vô cùng, sao có thể bị vài ba câu nói ảnh hưởng tâm thần?
Quan trọng nhất là, Trần Tịch cũng là một người luyện thể, tu luyện lại là tuyệt thế công pháp truyền từ thời kỳ Hoang Cổ như Chu Thiên Tinh Đấu Đoán Thể Thuật, nhận thức về thực lực của người luyện thể sâu sắc hơn tu sĩ bình thường rất nhiều. Đường Tự muốn dùng ưu thế của người luyện thể để uy hiếp hắn, quả là có chút ấu trĩ và buồn cười.
Đường Tự rõ ràng ngẩn ra, dường như không ngờ Trần Tịch lại phản ứng lạnh nhạt như vậy, lắc đầu nói: "Khinh địch sẽ khiến ngươi mất mạng đấy."
"Ngươi là đàn ông không?" Trần Tịch đột nhiên hỏi.
Đường Tự há miệng đáp: "Đương nhiên rồi," rồi lập tức phản ứng lại, giận dữ nói: "Ngươi mắng ta không phải đàn ông?"
Trần Tịch nhún vai: "Ta thấy ngươi cũng không phải đàn bà."
"Ngươi mắng ta là thái giám?" Sắc mặt Đường Tự lập tức trở nên âm trầm.
Trần Tịch cười nói: "Đúng, không có trứng, chỉ biết giở mấy trò âm mưu quỷ kế của thái giám."
"Muốn chết! Pháp Tướng Thiên Địa!" Đường Tự hét lớn một tiếng, toàn thân đột nhiên dâng lên hơi nước cuồn cuộn, cả người như hóa thành một dòng sông, sóng biển dâng trào, khí tức trong nháy mắt tăng vọt đến cực hạn, hóa thành một người khổng lồ cao tới mười trượng.
Người khổng lồ này như được tạo thành từ dòng nước, tứ chi, đầu lâu, thân thể, hoàn toàn là dòng nước màu đen đang lưu động, Âm Hàn chi khí mãnh liệt khuếch tán trong không khí, trong nháy mắt ngưng tụ ra từng mảng băng hoa vụn vặt, lấp lánh, mang theo hàn mang sắc bén. Đứng trước mặt hắn, Trần Tịch quả thực nhỏ bé như một đứa trẻ.
Đây chính là thần thông Pháp Tướng Thiên Địa, khiến thân thể biến hóa cao mười mấy trượng, sức mạnh thân thể cũng tăng vọt mấy lần, nhưng độ linh hoạt lại không hề suy giảm. Đây là một loại thần thông phụ trợ cực kỳ lợi hại, ở thời kỳ Hoang Cổ, hầu như Thần Ma Luyện Thể lưu nào cũng đều tu tập thần thông này, khi chiến đấu có thể phát huy ra sức mạnh lớn hơn.
Thậm chí, Pháp Tướng Thiên Địa tu luyện tới cực hạn, có thể cao lớn như ngọn núi vạn trượng, trong lúc phất tay, chỉ riêng sức mạnh thân thể đã đủ để san bằng núi non, cực kỳ kinh khủng.
"Cửu Âm Huyền Linh Kiếm!"
Hóa thành người khổng lồ cao mười mấy trượng, Đường Tự hét lớn một tiếng, trên người đột nhiên tuôn ra một thanh đại kiếm như sóng nước, thân kiếm giăng đầy một tầng phù văn huyền ảo rậm rạp, như những bọt nước li ti, lại càng giống những con nòng nọc linh hoạt, bơi lội qua lại trong thân kiếm dài một trượng, tỏa ra từng vòng gợn sóng trong suốt.
Trần Tịch con ngươi ngưng lại. Pháp Tướng Thiên Địa không cần phải nói, khiến người luyện thể sở hữu sức mạnh tăng vọt và thể phách cường đại, mà thanh Cửu Âm Huyền Linh Kiếm này lấy vu lực ngưng tụ, có thể hiển hiện ra khí thế như vậy, khiến hắn cũng không khỏi cảm thấy một trận thán phục.
Thần thông quảng đại, người luyện thể sở hữu thần thông, căn bản không cần bất kỳ pháp bảo nào, lực công kích đủ để đánh giết bất cứ kẻ địch nào!
"Chết!"
Đường Tự cầm cự kiếm trong tay, chém xuống một kiếm, vạn ngàn sóng nước dâng trào, phát ra ngàn vạn tiếng rít quái dị, phảng phất như làm chấn động cả võ đài, thanh thế cực kỳ kinh người.
"Vèo!"
Trần Tịch triển khai Thần Phong Hóa Vũ độn pháp, né sang một bên võ đài, đồng thời tám thanh Huyền Minh phi kiếm đột nhiên bay ra, nhanh như tia chớp đâm thẳng vào đầu lâu của Đường Tự.
Ào ào ào!
Đường Tự không tránh không né, tám thanh Huyền Minh phi kiếm trong nháy mắt xuyên thủng đầu của hắn, thế nhưng dòng nước dâng lên ngưng tụ, trên cổ lại hiện ra một cái đầu lâu khác, không hề tổn hại chút nào!
"Hả?" Trần Tịch trong lòng kinh ngạc, nhưng không đợi hắn nghĩ thông suốt, Cửu Âm Huyền Linh Kiếm mang theo vạn ngàn sóng nước ầm ầm kéo tới, khiến hắn không thể không lướt sang một bên.
"Trốn? Ngươi có thể trốn đến khi nào?" Đường Tự cười lạnh, thân hình lay động, thân thể cao mười mấy trượng, múa Cửu Âm Huyền Linh Kiếm, mang theo dòng lũ cuồn cuộn, quét ngang mà đi.
Võ đài chỉ có phạm vi trăm trượng, Đường Tự một kiếm vung ra, gần như bao phủ toàn bộ võ đài, xung quanh đều là sóng nước cuồn cuộn, gào thét nổ vang, không gian có thể né tránh của Trần Tịch trở nên chật hẹp vô cùng.
Ào ào ào!
Trên mặt đất, bỗng dưng dâng lên một luồng dòng nước màu đen, với tốc độ mắt thường có thể thấy được mà tăng vọt, rất nhanh đã biến võ đài thành một cái ao khổng lồ. Hơi nước âm u lạnh lẽo, tỏa ra khí tức băng giá, lại như từng lưỡi dao, cắt xé khiến màn sáng bao bọc bốn phía võ đài phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai.
Đây chính là uy lực của Thần Ma Luyện Thể lưu sao?
Trên đài quan chiến, từng đôi mắt mở tròn xoe, nhìn Đường Tự uyển như Thần Ma đang tung kiếm chém giết trên võ đài, sắc mặt mỗi người đều không thể kìm nén mà dâng lên vẻ hoảng sợ.
Thần thông quảng đại!
Trong cùng cấp bậc, Thần Ma Luyện Thể lưu nghiền ép tất cả luyện khí lưu, lời này quả nhiên không sai.
"Trần Tịch không sao chứ?" Đoan Mộc Trạch lo lắng nói, tuy biết Trần Tịch từng chém giết tu sĩ Hoàng Đình, thậm chí là tu sĩ Lưỡng Nghi Kim Đan, nhưng khi nhìn thấy Đường Tự đại phát thần uy trên võ đài, hắn vẫn không nhịn được lo lắng.
"Sẽ không!" Đỗ Thanh Khê vẻ mặt ngưng trọng, nhưng giọng điệu lại kiên định vô cùng: "Ngươi không thấy sao, Trần Tịch đang tìm kiếm nhược điểm, thủ thế chờ thời."
Ở một bên khác của võ đài, Tạ Chiến tinh thần phấn chấn, vỗ tay khen lớn: "Hay! Hay! Hay! Thần Ma Luyện Thể lưu, quả nhiên lợi hại, ha ha ha..."
Vèo!
Bóng người Trần Tịch như một tia gió, lơ lửng giữa không trung võ đài, liên tục né tránh cự kiếm và dòng nước công kích xung quanh, nhìn như hung hiểm, nhưng lại luôn có thể tìm thấy một tia sinh cơ trong gang tấc, ung dung né tránh.
Mà trong lòng hắn, thì đang quan sát phương pháp công kích thần thông của Đường Tự. Đây là lần đầu tiên hắn chiến đấu với tu sĩ nắm giữ vu lực, sở hữu thần thông, có quá nhiều thứ cần học hỏi, nhân cơ hội này, hắn sao có thể dễ dàng bỏ lỡ?
"Màn sáng của võ đài chỉ cao gần hai trăm trượng, ta xem ngươi có thể trốn đến khi nào!"
Đứng trong võ đài nơi dòng nước không ngừng dâng cao, Đường Tự giống như đứng trên lãnh địa của mình, vung vẩy Cửu Âm Huyền Linh Kiếm, sóng nước mãnh liệt, như rồng cuộn hổ gầm, cuốn lên vạn ngàn dòng nước, đuổi sát bóng người Trần Tịch không tha.
Trần Tịch trầm mặc không nói, nhưng trong lòng lại dâng lên từng tia giác ngộ, "Tinh Đấu Đại Thủ Ấn của ta, bây giờ đã nắm giữ lực lượng Thổ Tinh Sát và Ất Mộc Tinh Sát, đồng thời còn ẩn chứa đạo vận chuyển của Tinh Đấu, so với thần thông Cửu Âm Huyền Linh Kiếm chỉ do Cửu U Huyền Thủy ngưng tụ thành này, rõ ràng cao minh hơn không chỉ một bậc..."