Trần Tịch cảm thấy cơ thể mình sắp nổ tung!
Luồng sức mạnh truyền ra từ U Minh Lục này mênh mông cuồn cuộn, tựa như đại dương vạn cân bàng bạc. Chân nguyên của hắn so với nó chẳng khác nào một con lạch nhỏ, chênh lệch không chỉ trăm lần, ngàn lần.
Nguồn sức mạnh này vừa thần bí vừa sâu thẳm, toát ra một cảm giác vô lực khiến người ta trầm luân, phảng phất như sinh tử của bản thân không còn do mình khống chế. Đây là khí tức của U Minh, hắn đã từng thấy trên người Tô Lãnh. Chỉ có điều, U Minh Đạo Ý mà Tô Lãnh lĩnh ngộ được quá thô thiển, quá yếu ớt, tựa như ánh đom đóm, không thể nào sánh với vầng nhật nguyệt.
Chỉ trong nháy mắt, Trần Tịch đã mất đi quyền khống chế cơ thể, không còn chút khả năng né tránh nào. Hắn như một kẻ ngoài cuộc, một linh hồn đã xuất khiếu, không còn thuộc về thân thể này nữa.
Tại sao lại như vậy?
Giọng nói vừa rồi là của ai?
Có điều, nghe giọng điệu của người đó, dường như không có ác ý với mình...
"Ngươi tên Trần Tịch đúng không, giao món pháp bảo trong tay ngươi ra đây, ta sẽ lập tức rời đi, đảm bảo sau này không tìm ngươi gây phiền phức nữa." Đúng lúc này, Khanh Tú Y cau mày lên tiếng. Trong mắt nàng, Trần Tịch đang bị nhóm người mình vây khốn ở trung tâm tuy biểu hiện rất bình tĩnh, nhưng lại toát ra một luồng khí tức quái lạ không tả được. Luồng khí tức này khiến nàng cảm thấy bất an, không dám chần chừ thêm nữa.
"Khanh cô nương, không phải đã nói là cùng nhau giết chết tên tiểu tử này trước, sau đó mới phân chia bảo vật sao? Nếu vậy, ta muốn con tiểu nhân ba tấc kia!" Hoàng Phủ Sùng Minh chỉ tay vào Linh Bạch trên vai Trần Tịch, cất giọng nói.
"Hừ, ta muốn Phù Đồ Bảo Tháp!"
"Phù Đồ Bảo Tháp thuộc về ta!"
Liễu Phượng Trì của Long Sa Đảo ở Đông Hải và Man Hồng của Thương Quật Sơn ở Bắc Man gần như mở miệng cùng lúc. Vừa dứt lời, cả hai liền trừng mắt nhìn nhau, ai nấy đều cười gằn, trông như chỉ cần một lời không hợp là sẽ lập tức ra tay.
"Trần Tịch, ngươi đã nghe lời ta nói vừa rồi chưa? Ngươi xem bộ mặt của đám người này đi, kẻ nào kẻ nấy cũng cao cao tại thượng, không coi ai ra gì, xem ngươi như con giun con dế mặc sức bắt nạt, xem việc giẫm đạp ngươi là chuyện vặt. Vì sao? Bởi vì bọn chúng tự cho rằng thân phận cao quý hơn ngươi, bối cảnh hùng hậu hơn ngươi, tu vi mạnh hơn ngươi, nên mới không kiêng nể gì, mới coi trời bằng vung như vậy!"
Linh Bạch đứng trên vai Trần Tịch, gằn từng chữ: "Trần Tịch, trước nay ngươi đều quá lương thiện, luôn là người không phạm ta, ta không phạm người, đợi đến khi bị người ta bắt nạt rồi mới vùng lên chống trả. Như vậy có thể bảo vệ được bản thân sao? Có thể bảo vệ được người thân bạn bè sao?"
"Việc ngươi cần làm bây giờ, chính là giết! Giết cho bọn chúng phải khiếp sợ! Giết đến mức chúng nó mỗi khi nhắc đến tên ngươi đều cảm thấy tuyệt vọng! Giết cho tất cả bọn chúng phải trả giá gấp trăm, gấp nghìn lần cho hành vi của mình! Giết đến mức người thân, sư hữu của chúng cũng phải gánh chịu lửa giận của ngươi, thây chất thành núi, máu chảy thành sông, máu nhuộm vạn dặm cũng không tiếc! Ngươi phải để cho thế nhân vĩnh viễn ghi nhớ, kết cục của việc đắc tội với Trần Tịch nhà ngươi, chính là tru di cửu tộc, đoạn tử tuyệt tôn!"
Tên nhóc này sát tâm thật nặng!
Mọi người xung quanh nghe vậy đều thầm kinh hãi, nhưng ngay sau đó lại mừng rỡ. Một bảo bối thông linh như vậy lại còn sở hữu trí tuệ đến thế, không phải là khí linh của Tiên khí thì là gì?
"Tiểu tử, lấy giết chóc để ngăn chặn giết chóc, không phải là đại đạo!" Bỗng nhiên, một giọng nói khàn khàn thê lương vang lên từ miệng Trần Tịch, trong thanh âm mang theo một nỗi bi thương đặc hữu, khiến Linh Bạch không khỏi sững sờ.
Giờ khắc này, Trần Tịch chắp tay sau lưng, khí chất lẫm liệt, đôi con ngươi sâu thẳm phảng phất như chứa đựng cả vũ trụ vô ngần, sao dời vật đổi, nhật nguyệt triều dâng, sơn hà biến thiên, thương hải tang điền... Chỉ một đôi mắt mà lại diễn hóa ra cả đạo lý hưng vong của trời đất, luân hồi của sinh tử!
Hả?
Gã này sao lại như biến thành người khác?
Tất cả mọi người đều nhạy bén nhận ra sự thay đổi cực lớn trong khí chất của Trần Tịch, bất giác trong lòng rùng mình.
"Hừ! Chết đến nơi rồi còn giả thần giả quỷ, chết đi cho ta! Đại Phục Hổ Quyền Ấn!" Phía sau Man Hồng, một thanh niên có làn da màu đồng cổ hét lớn một tiếng, sải bước tiến lên, cơ bắp toàn thân cuồn cuộn nổi lên, quanh người lượn lờ hắc quang, hội tụ cả vào cánh tay phải rồi tung một quyền.
Ầm!
Phong vân hội tụ, khí lưu nổ vang, một quyền đơn giản nhưng dường như có thể phá núi lấp biển, sức mạnh kinh khủng ngưng tụ thành hàng trăm quyền ấn hình đầu hổ, nhe nanh múa vuốt, phá không lao về phía sau gáy Trần Tịch.
Đòn tấn công này, trực diện gọn gàng, lại ra tay đột ngột, hung hãn đến cực điểm.
"Không tệ, Man Triết này trong Đại Phục Hổ Quyền Ấn đã bao hàm cả Biến Huyễn chi đạo, Ảnh Hồn chi đạo, và hổ phách chi uy. Ba thứ hòa quyện đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, năm năm nữa tham gia Quần Tinh Đại Hội, có lẽ sẽ có một vị trí cho hắn." Một bên, Man Hồng dường như đã sớm liệu được Man Triết sẽ ra tay, trong lòng thầm bình phẩm.
Đại Phục Hổ Quyền Ấn là võ học đạo phẩm được truyền thừa từ Thương Quật Sơn, ẩn chứa Biến Huyễn, Ảnh Hồn chi đạo, dung hợp với sức mạnh của hổ phách, tu luyện đến cực hạn, một quyền tung ra có uy thế vạn hổ gầm thét rung động Cửu Tiêu.
Cú đấm này của Man Triết đã lĩnh hội sâu sắc tinh túy trong đó, lợi hại vô cùng.
"Chút ánh đom đóm, cũng dám tranh sáng với vầng trăng?" Trần Tịch lạnh lùng hừ một tiếng, vung tay phải lên, một luồng sáng trắng đen xen kẽ bay ra, giống như một bàn xoay, tuần hoàn chuyển động, tựa như mặt trời mọc mặt trăng lặn, ẩn chứa vô cùng biến số, sinh sinh tử tử, luân hồi không dứt.
Ầm!
Quyền ấn của Man Triết như tờ giấy mỏng, dễ dàng bị bàn xoay trắng đen nghiền nát. Cả người hắn thì bị bàn xoay trắng đen bao phủ lấy, không có chút không gian nào để né tránh. Bất luận hắn né tránh thế nào cũng không thoát khỏi sự khóa chặt của bàn xoay, thậm chí đến cả giãy giụa cũng quên mất.
Sau đó, mọi người liền chứng kiến một cảnh tượng kinh người. Trên cơ thể cường tráng khỏe mạnh của Man Triết, sinh cơ nhanh chóng trôi đi. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã biến thành một lão già lụ khụ tóc bạc trắng, gò má chi chít nếp nhăn, mắt mờ chân chậm, răng rụng gần hết, sống lưng còng xuống như cây cung.
Chỉ trong nháy mắt, một thanh niên anh tư hiên ngang đã biến thành một lão già gần đất xa trời, tuổi thọ không còn, sinh cơ khô cạn!
Chuyện này... Đây là sức mạnh gì?
Tất cả mọi người đồng tử đều đột nhiên co rút lại, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng tột độ, một sự sợ hãi khủng khiếp.
Tu sĩ, chỉ cần tiến giai lên Kim Đan cảnh là có thể sở hữu mấy ngàn năm tuổi thọ. Chỉ cần không ngừng tu luyện, từng bước thăng cấp, thậm chí có thể vĩnh viễn giữ được thanh xuân. Mục đích căn bản của tu sĩ khi truy thiên vấn đạo chính là để được trường thọ cùng trời đất, thoát khỏi sự ràng buộc của sinh lão bệnh tử, nhảy ra ngoài Ngũ Hành, không còn ở trong luân hồi. Có thể nói, tuổi thọ chính là mạng sống của tu sĩ, là nền tảng để sinh tồn, không có tuổi thọ, tất cả đều là nói suông.
Vậy mà giờ khắc này, lại có một loại sức mạnh có thể nghịch chuyển tuổi thọ, đoạt đi nền tảng sinh mệnh, làm sao không khiến người ta kinh hãi đến tột cùng?
Rắc!
Một tiếng giòn vang, tuổi thọ của Man Triết đã cạn kiệt, toàn thân da thịt, xương cốt, gân mạch dường như cũng không chống đỡ nổi sự ăn mòn của thời gian, nứt ra từng tấc, hóa thành tro bụi.
Cứ như vậy, trong nháy mắt, một người tài ba trẻ tuổi của cảnh giới Kim Đan đã vĩnh viễn biến mất giữa đất trời. Trơ mắt nhìn cảnh này xảy ra, mọi người chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, như rơi vào hầm băng.
"Luân Hồi... Đây là Luân Hồi Đại Đạo, không, là Luân Hồi pháp tắc! Lẽ nào ngươi là một vị Thiên Tiên!? Không, cho dù là Thiên Tiên bình thường cũng không thể nào chưởng khống được Luân Hồi pháp tắc, ngươi rốt cuộc là ai?" Khanh Tú Y kinh nghi nói. Nữ tử kỳ nhân vốn luôn điềm tĩnh thờ ơ, mờ ảo như khói này, giờ phút này dường như nhớ ra điều gì đó, trong lòng sóng lớn cuộn trào.
"Chỉ là một tên nhóc Hoàng Đình cảnh mà thôi, một kích vừa rồi nói không chừng chính là thủ đoạn cuối cùng của hắn. Chúng ta cùng nhau liên thủ, không tin là không giết được hắn!" Hoàng Phủ Sùng Minh lạnh lùng hừ nói.
"Đúng vậy, ta nhớ rõ ràng, gã này xác thực chỉ có tu vi Hoàng Đình cảnh. Vừa rồi thi triển ra một đòn lợi hại như vậy, có lẽ là mượn sức mạnh của pháp bảo trong tay, nhưng chắc chắn không thể kéo dài. Chúng ta cùng ra tay, tất có thể diệt sát hắn!" Lâm Mặc Hiên ánh mắt lóe lên, dường như đã nhìn thấu bí mật trên người Trần Tịch, lạnh lùng nói.
"Lâm huynh nói không sai, người này đích thực là tu vi Hoàng Đình cảnh, cũng chỉ có sức mạnh của Tiên khí mới có thể khiến hắn thi triển ra sức mạnh kinh khủng như vậy thôi nhỉ?" Tiêu Linh Nhi cũng gật đầu nói.
Nghe vậy, những người khác trong lòng đều thầm thở phào nhẹ nhõm. Nếu như thân phận của Trần Tịch là một vị Thiên Tiên, vậy thì việc bọn họ muốn chia chác bảo vật trên người hắn chẳng khác nào tự tìm cái chết.
Nhưng rõ ràng, gã này không phải Thiên Tiên, thậm chí ngay cả cảnh giới Kim Đan cũng chưa đạt tới. Như vậy sức mạnh giết chết Man Triết vừa rồi cũng có thể giải thích được, tất nhiên là đến từ uy lực của Tiên khí trong tay hắn.
Vừa nghĩ đến đây, lòng tham trong lòng mọi người lại như cỏ dại mọc điên cuồng, không giảm mà còn tăng. Sức mạnh của Luân Hồi đó, nếu có thể nắm giữ được Tiên khí này, chẳng phải là có thể dễ dàng lĩnh ngộ Luân Hồi đạo ý, thoát khỏi sự ràng buộc của Lục Đạo sao?
"Thì ra là vậy." Khanh Tú Y dường như cũng đã nghĩ thông suốt nguyên do, vẻ mặt lại lần nữa khôi phục vẻ bình lặng như nước, thờ ơ nói: "Chư vị, chúng ta cùng nhau động thủ, giết hắn trước, nếu để hắn tiêu diệt từng người một, chúng ta không ai thoát được đâu!"
Nói đoạn, Khanh Tú Y khẽ lật cổ tay, một chiếc gương đồng cổ xưa lượn lờ khói mây xuất hiện trong tay, bề mặt khắc đầy những đồ án thần bí rậm rạp, chim hoa cá tôm, núi sông vạn vật, tụ hội lại một chỗ, tuôn ra một luồng khí tức Hỗn Độn mông lung, khiến cho hư không bốn phía cũng gợn lên một tầng khí tượng phiêu diêu như thực như ảo.
Yên Hà Bảo Kính!
Nhìn thấy món bảo vật này, mọi người trong lòng đều chấn kinh. Yên Hà Bảo Kính này chính là một món pháp bảo lừng danh của Vân Hạc Phái. Nghe nói bảo kính này trước đây cũng là một tồn tại cấp bậc Tiên khí, nhưng mấy ngàn năm trước, vì một nguyên nhân không rõ nào đó, bảo kính bị trọng thương nặng, cấp bậc mới rơi xuống dưới Tiên khí. Nhưng dù vậy, pháp bảo này vẫn có uy lực cực kỳ mạnh mẽ, đã vì Vân Hạc Phái giành được vô số thanh danh!
Giờ phút này, Yên Hà Bảo Kính xuất hiện trong tay Khanh Tú Y, mọi người lập tức hiểu ra, nữ nhân này muốn toàn lực ra tay!
Vù!
Hầu như cùng lúc Khanh Tú Y vừa lấy ra Yên Hà Bảo Kính, một tiếng ngân trầm hùng cổ điển lại vang lên. Trong tay Hoàng Phủ Sùng Minh, chẳng biết từ lúc nào đã có thêm một món pháp bảo hình đỉnh, ba chân hai tai, chín con mãng xà quấn quanh, bảo khí ngút trời, càn khôn định thiên hạ!
"Cửu Mãng Định Càn Đỉnh!"
"Lại là một trong Lục Đại Kỳ Bảo của Duệ Vương Phủ!"
"Hoàng Phủ Sùng Minh gã này cũng định toàn lực ra tay rồi, xem ra hắn và Khanh Tú Y đều quyết tâm phải có được Tiên khí trên người tên tiểu tử này. Không được, mình cũng không thể tụt lại phía sau!"
Thấy cảnh này, những người khác đâu còn dám chậm trễ, sợ bị Khanh Tú Y và Hoàng Phủ Sùng Minh đoạt trước, ai nấy đều không chút do dự tế ra pháp bảo trấn đáy hòm của mình.
Trong phút chốc, hơn mười món pháp bảo hình thù khác nhau, bảo khí lượn lờ xuất hiện giữa không trung, tường vân rực rỡ, hào quang vạn trượng, tiếng ngâm vang như thủy triều, sát khí lạnh lẽo xông thẳng lên Cửu Tiêu.
Trận chiến, sắp bùng nổ
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿