Cảm tạ huynh đệ "kkgf" đã ném tặng nguyệt phiếu quý giá ủng hộ!
————
Bên ngoài Đấu trường Thí Ma.
“Tốc độ thật nhanh! Tinh Đấu Thủ Ấn thật lợi hại!”
“Đây là thân pháp gì? Lại có thể hình thành hai cánh bên ngoài cơ thể, vô số tinh tú tuần hoàn trong đó, cùng tinh tú Chu Thiên hút lẫn nhau, quả nhiên là cực kỳ lợi hại.”
“Không chỉ là thân pháp, ngươi xem chưởng ấn kia, Ngũ Hành luân chuyển nơi năm đầu ngón tay, tinh tú vận chuyển trong lòng bàn tay, trong đó còn bao hàm vô số đạo ý, đồng thời các đạo ý này lại không hề xung đột lẫn nhau, thần thông lợi hại như vậy, lão phu sống gần ngàn năm trời, vẫn là lần đầu nhìn thấy.”
Khi Trần Tịch thi triển Tinh Không Chi Dực và Tinh Đấu Đại Thủ Ấn, một đám Địa Tiên lão tổ đều đồng tử co rụt, hiện rõ vẻ khiếp sợ trên mặt.
Đạt đến cảnh giới cỡ này, bọn họ hầu như chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra ưu khuyết của một bộ thần thông, cũng như tên gọi của nó, thế nhưng thần thông thân pháp và thần thông Thủ Ấn mà Trần Tịch thi triển, bọn họ lại chưa từng thấy, chưa từng nghe qua, đồng thời uy thế còn lớn đến lạ kỳ, rõ ràng vượt xa mọi đại thần thông khác!
“Quả thế, quả thế ah. . .” Trên chín tầng trời, Sở Hoàng chẳng biết từ lúc nào đã mở mắt ra, ngóng nhìn vào Đấu trường Thí Ma, trong ánh mắt nổi lên Lôi Điện cuồn cuộn như sóng lớn đại dương, hiển nhiên, chính mắt thấy Trần Tịch thi triển thần thông xong, trong lòng hắn cũng khá bất an.
Vụt!
Đúng lúc này, Triệu Thanh Hà cũng thi triển thần thông “Đông Lại Cấm Thuật”, một chữ “Cấm” to lớn tỏa ra khí tức u ám, lạnh lẽo, tĩnh mịch bay ngang trời, bao trùm toàn bộ Đấu trường Thí Ma.
Thần thông này là Triệu Thanh Hà thu được từ Đạo Vũ Thần Tọa, trong những năm tiềm tu tại Cẩm Tú Sơn Hà Đồ, Triệu Thanh Hà đã nắm giữ rất nhiều tinh túy trong đó, giờ khắc này vừa triển khai, trong nháy mắt, toàn bộ khí lưu, bụi trần, ánh sáng trên võ đài. . . đều phảng phất bị đông cứng giam cầm, hiện ra một trạng thái vừa tĩnh lặng vừa quỷ dị.
Nhìn chữ “Cấm” đen kịt lạnh lẽo tĩnh mịch kia, tất cả mọi người có mặt đều hít vào một hơi khí lạnh, đây tuyệt đối là một thần thông cực kỳ đáng sợ, uy lực to lớn tuyệt đối không hề thua kém võ học Đạo phẩm cấp hoàn mỹ!
Mà hầu như đồng thời khi Triệu Thanh Hà thi triển “Đông Lại Cấm Thuật”, giữa mi tâm Trần Tịch, bỗng nhiên xuất hiện một con mắt dọc đen kịt thâm thúy vô cùng, bên trong hiện lên vô số dị tượng.
Vô số phù văn hiện lên trong con mắt dọc kia, hóa thành thiên địa chìm nổi, đấu chuyển tinh di, thời gian biến đổi, trăm đời hưng suy. . . những cảnh tượng hùng vĩ như vậy, phảng phất bao quát mọi biến hóa vô tận của vũ trụ càn khôn, sâu thẳm vô cùng.
Thần thông: Thần Đế Chi Nhãn!
Sau khi con mắt dọc này xuất hiện, dù đang ở bên ngoài Đấu trường Thí Ma, tất cả mọi người cũng đều có cảm giác nội tâm bị nhìn thấu, thẳng đến tận sâu linh hồn, như thể mọi bí mật của bản thân đều bị con mắt này nhìn thấu rõ mồn một.
Thần thông này, đến từ Đạo Vũ Thần Tọa, nhưng xét cho cùng, lại xuất phát từ mảnh vỡ Hà Đồ vô cùng thần bí, trong những năm tu luyện tại Cẩm Tú Sơn Hà Đồ, Trần Tịch cũng đã lĩnh ngộ thần thông này.
“Băng phong tiến đến, vạn vật tĩnh lặng!” Triệu Thanh Hà hai tay vung lên, chữ “Cấm” trôi nổi giữa không trung tỏa ra quang mang thịnh liệt đen kịt, khuếch tán ra như sóng gợn.
Rắc! Rắc!
Ánh sáng đen kịt như băng thần linh hóa thành, chỗ nó đi qua, hư không cũng bị đông cứng, hiện lên ánh sáng lộng lẫy tựa bông tuyết, mà những khí lưu lơ lửng xung quanh cũng đều bị giam cầm, hóa thành Băng Lăng tựa sương khói, đọng lại giữa không trung, bất động.
Một luồng khí tức quái dị của vạn vật chết chóc tĩnh lặng, đột nhiên tràn ngập khắp Đấu trường Thí Ma, đồng thời với tốc độ không gì sánh kịp lan đến Trần Tịch.
Đây là chiêu sát thủ của Triệu Thanh Hà, giờ khắc này thi triển ra, chính là vì thẳng thắn dứt khoát giải quyết Trần Tịch, mà không dây dưa hao tổn khổ sở nữa như trước đó.
Vụt!
Con mắt dọc giữa mi tâm Trần Tịch lóe lên Thần Quang, trong nháy mắt, mọi cảnh tượng trước mắt hắn đột nhiên biến ảo, thiên địa đều phảng phất tiến vào trạng thái bất động, khiến hắn thấy rõ mồn một, khóe môi Triệu Thanh Hà lộ ra một nụ cười cực kỳ nhỏ, như thể đã nắm chắc phần thắng.
Hắn còn nhìn thấy, dưới Đông Lại Cấm Thuật kia, sinh cơ toàn bộ Đấu trường Thí Ma đều nhanh chóng khô héo, như Quy Xà sắp ngủ đông, tĩnh mịch một mảnh.
Cuối cùng, ánh mắt của hắn dừng lại ở một luồng khí tức kỳ dị lạnh lẽo cực điểm, nó đang lan tới chính mình.
Rầm!
Khi ánh sáng từ con mắt dọc của hắn ngưng tụ vào luồng khí tức kỳ dị do Đông Lại Cấm Thuật tỏa ra, một lượng lớn tin tức, trong nháy mắt tràn vào trong đầu hắn.
“Đông Băng Cấm Thuật, ẩn chứa hàm nghĩa viên mãn của Đại Đạo Thủy Hành, kẻ bị chạm vào, linh hồn sẽ rơi vào sự tĩnh lặng của Băng Phong, phương pháp phá giải. . .”
Khi bốn chữ “phương pháp phá giải” hiện lên trong đầu, Trần Tịch nhất thời đã nhìn thấy, trên luồng khí tức kỳ dị đang lao về phía mình kia, bao phủ một tầng ánh sáng, nơi ánh sáng rực rỡ óng ánh chói mắt, ngưng tụ như thực chất, nơi khác lại mờ mịt tối tăm, mỏng manh cực độ.
“Nơi ánh sáng rực rỡ là nơi lực công kích mạnh nhất, mà nơi ánh sáng mỏng manh mờ mịt, lại là điểm yếu, nói cách khác, đó chính là chỗ sơ hở!” Lòng Trần Tịch chấn động, trong phút chốc đã hiểu rõ diệu dụng của Thần Đế Chi Nhãn.
Thần thông này xứng đáng với tên gọi “Thần Đế”, sau khi tu luyện thành công, không chỉ có thể nhìn thấu chân tướng vạn sự vạn vật trong thiên địa, đồng thời mọi sự che giấu, tiềm hành, ngụy trang, biến ảo của kẻ địch... đều không thể che giấu dưới Thần Đế Chi Nhãn.
Nhưng điều quan trọng nhất là, Thần Đế Chi Nhãn còn có thể nhìn ra tu vi cao thấp của một người, đạo ý mà bản thân nắm giữ đã đạt đến mức độ nào, kẽ hở của võ học, thần thông nằm ở đâu, khi đối địch, có thể mang lại hiệu quả tiên tri kinh người!
Đây chính là Thần Đế Chi Nhãn, một thần thông kỳ dị bắt nguồn từ mảnh vỡ Hà Đồ, như thần linh quan sát nhân gian, tra xét mọi biến hóa của thiên địa, nhìn thấu sự tuyệt diệu của vạn vật, bậc đế vương!
Nói thì chậm nhưng sự việc xảy ra cực nhanh, từ Trần Tịch thi triển Thần Đế Chi Nhãn, cho đến nhìn ra kẽ hở trong Đông Lại Cấm Thuật của Triệu Thanh Hà, toàn bộ quá trình chỉ vỏn vẹn một phần mười cái chớp mắt.
Trong khoảng thời gian cực kỳ ngắn ngủi đó, Trần Tịch đã nghĩ kỹ kế sách phá địch.
Vụt!
Hắn toàn lực vận chuyển Tinh Không Chi Dực, bàn tay phải tinh quang lóng lánh, ngưng tụ thành một Tinh Đấu Đại Thủ Ấn, không lùi mà tiến, ngược lại nghênh đón làn sóng chấn động do Đông Lại Cấm Thuật tán phát ra.
Rầm!
Tinh Đấu Đại Thủ Ấn mạnh mẽ giáng xuống, làn sóng gợn đen kịt tĩnh mịch giữa không trung chấn động, tốc độ công kích nhất thời trở nên đình trệ.
“Đông Lại Cấm Thuật của ta tuy rằng chỉ tu luyện tới cảnh giới tiểu thành, nhưng kẽ hở đã cực kỳ ít ỏi, gã này làm sao có thể một chưởng đã đánh trúng kẽ hở?” Từ xa, Triệu Thanh Hà cũng run lên bần bật, thậm chí có cảm giác không thể vận chuyển Đông Lại Cấm Thuật, trong lòng không khỏi kinh hãi.
“Nhất định là trùng hợp! Uy lực của Đông Lại Cấm Thuật, làm sao hắn có thể nhìn thấu được?”
Triệu Thanh Hà sắc mặt trầm xuống, quát lớn một tiếng, dốc cạn toàn thân lực lượng, hai chưởng biến ảo, chữ “Cấm” giữa không trung ong ong nổ vang không ngừng, phóng thích ra làn sóng gợn tĩnh mịch như trường giang đại hà gào thét, như hồng thủy vỡ đê, dâng trào cuồn cuộn, mênh mông vô tận, khiến toàn bộ võ đài kịch liệt lay động, vô số cấm chế từng đạo từng đạo vỡ nát.
Thế nhưng Trần Tịch bàn tay đẩy ra, dưới ánh sao dày đặc mãnh liệt, Tinh Đấu Đại Thủ Ấn đột nhiên bành trướng khuếch đại, hình thành trăm trượng khổng lồ, Phong Lôi Địa Hỏa, Âm Dương Tinh Thần. . . các loại sức mạnh đạo ý ấp ủ, mãnh liệt trong đó, sức mạnh lại lần nữa tăng vọt.
Rầm rầm!
Nắm chặt kẽ hở trong thần thông của đối thủ, Trần Tịch trở tay tung ra một Tinh Đấu Đại Thủ Ấn, một chưởng này, như thể Thương Khung đột nhiên trút xuống cuồn cuộn Lôi Đình, Ất Mộc Thần Lôi, Canh Kim Thần Lôi, Mậu Thổ Thần Lôi, Bính Hỏa Thần Lôi, Nhâm Thủy Thần Lôi, toàn bộ ngưng tụ tại một chỗ trong lòng bàn tay, lại như ngưng tụ một đoàn Lôi Bạo óng ánh chói mắt cực độ, mạnh mẽ nghiền ép xuống!
Rầm rầm rầm...
Liên tiếp tiếng vỡ nát chói tai vô cùng vang lên, tất cả công kích của Triệu Thanh Hà, toàn bộ tan nát, liền ngay cả chữ “Cấm” trôi nổi giữa không trung cũng đều trong nháy mắt tan thành từng mảnh, tán loạn không còn hình bóng.
Mà mọi người liền thấy rằng, toàn bộ thân hình Triệu Thanh Hà đều bị chấn động đến mức bay ngược giữa không trung, máu tươi phun mạnh ra từ miệng.
Vụt!
Một bóng người, trực tiếp xuất hiện ở nơi Triệu Thanh Hà bay lên, chính là Trần Tịch, sáu cánh tay lóe lên như chớp vươn ra, gắt gao giữ chặt thân thể Triệu Thanh Hà.
Triệu Thanh Hà liều mạng giãy dụa, nhưng không thể nhúc nhích.
Giữa không trung, giọng nói bình tĩnh lạnh nhạt của Trần Tịch vang lên: “Xé nát!”
Xoẹt xoẹt! Sáu cánh tay dùng sức xé toạc, mưa máu văng tung tóe, tàn chi bay loạn, Triệu Thanh Hà lại bị hắn xé toạc thân thể giữa không trung, tan thành từng mảnh!
Một vị môn sinh đắc ý nhất của Thiên Tuyền Các, một cường giả trẻ tuổi trong mắt mọi người có hy vọng nhất xung kích vị trí thứ nhất Quần Tinh Đại Hội, lại bị Trần Tịch dưới con mắt mọi người, đánh cho bay lơ lửng lên trời, sau đó trực tiếp sống sờ sờ xé toạc!
Đây là sự hung tàn đến nhường nào? Sự quả quyết đến mức nào?
Mọi người thậm chí còn chưa kịp phản ứng, liền thấy một màn máu tanh khủng bố đến vậy, trong lòng đều không thể kiềm chế được sự ngỡ ngàng, như rơi vào hầm băng giá.
“Ta chịu thua!” Ngay sau đó, thân thể tan nát kia của Triệu Thanh Hà liền khẽ nhúc nhích, rất nhanh khôi phục như ban đầu, chỉ có điều sắc mặt hắn trắng bệch cực độ, vẫn mang theo một tia không cam lòng.
Đòn đánh này, Trần Tịch không hề công kích đầu lâu và trái tim của hắn, dựa vào tu vi Luyện Thể cường đại kia, đủ để Tích Huyết Trọng Sinh, chẳng qua chỉ là tiêu hao có chút lớn mà thôi.
“Ta thừa nhận, trước đó ta đã khinh thường thực lực của ngươi, với tu vi hiện tại của ngươi, đủ để ngạo thị quần hùng, vấn đỉnh vị trí đệ nhất rồi.” Khóe môi Triệu Thanh Hà hiện lên một tia tự giễu, như thể nhớ lại lời khoa trương mình đã nói trước khi khai chiến.
“Thực lực của ngươi cũng rất mạnh.” Trần Tịch hờ hững đáp lời, theo cái nhìn của hắn, thực lực Triệu Thanh Hà quả thực rất mạnh, còn mạnh hơn nhiều so với tu vi Luyện Thể của hắn, hắn bại là vì đã khinh thường uy lực của “Thần Đế Chi Nhãn” của mình.
“Bại thì đã bại, cần gì phải an ủi ta? Bất quá đánh bại ta chẳng là gì, ngươi còn có một đại địch Khanh Tú Y, hy vọng ngươi có thể đi đến cuối cùng.” Triệu Thanh Hà lắc đầu, không nói thêm lời nào, cất bước rời khỏi Đấu trường Thí Ma.
“Gã này quả nhiên không mất đi sự quang minh lỗi lạc, nếu có cơ hội, kết giao bằng hữu cũng không tệ.” Trần Tịch thở phào nhẹ nhõm, cũng khẽ động thân ảnh, rời khỏi Đấu trường Thí Ma.
Hai người bọn họ bình tĩnh rời đi, cũng tuyên cáo cuộc so tài đầu tiên của vòng quyết đấu cuối cùng đã hạ màn với chiến thắng thuộc về Trần Tịch.
Giờ phút này trong Cẩm Tú Thành, như sôi trào, náo động một mảnh, từng đợt âm thanh khiếp sợ, kích động, hoảng sợ hội tụ lại, vang vọng khắp bầu trời.