Đạp Thiên Đại Thánh phá không mà đến, thân ảnh cao ngang đất trời, cất tiếng cười vang như Cự Long gầm thét. Tiếng gầm tựa thủy triều cuồn cuộn, vang vọng khắp thiên địa, chấn cho hư không cũng phải nứt toác từng mảng.
Các sứ giả của Huyền Hoàn Vực đều biến sắc, vội vàng tung pháp quyết che chở cho các đệ tử bên cạnh, để tránh bị sóng âm chấn thương thần hồn.
Còn đám người Trần Tịch đã được Liễu Phong Tử bảo vệ nên mới bình an vô sự.
Thế nhưng, điều khiến người ta chấn động nhất lại là ý tứ trong lời nói của Đạp Thiên Đại Thánh, hắn lại nói Chân Lưu Tình là sư muội của mình!
Việc này chẳng khác nào một tiếng sét giữa trời quang, khiến tất cả mọi người kinh ngạc đến rớt cằm.
Một vị là Ngưu Ma cường đại đến từ vùng đất bí ẩn của Huyền Hoàn Vực, tồn tại không biết bao nhiêu năm tháng, thậm chí còn có lời đồn hắn từng tay không chém giết Thiên Tiên.
Còn vị kia lại là một nữ tu sĩ đến từ Đại Sở Vương Triều, thực lực mới chỉ ở cảnh giới Niết Bàn.
Hai người họ, sao có thể là đồng môn sư huynh muội được cơ chứ!?
Ngay cả Trần Tịch cũng cảm thấy bất ngờ, không nghĩ tới thân phận của Chân Lưu Tình lại lớn đến thế.
Là người trong cuộc, Chân Lưu Tình cũng ngây người, nàng hoàn toàn không hiểu rõ rốt cuộc là chuyện gì, sư tôn của nàng là Các chủ Thủy Yên Các của Đại Sở Vương Triều, từ khi nào lại thu một tồn tại cường đại như vậy làm đệ tử?
"À... là ta lỗ mãng rồi, sư muội, đợi muội theo ta trở về nơi ở của sư tôn, tự nhiên sẽ hiểu rõ mọi chuyện." Thấy Chân Lưu Tình tỏ vẻ đề phòng, Đạp Thiên Đại Thánh liền im bặt, gãi đầu giải thích.
Rầm!
Hắn hoàn toàn không ngờ rằng, chỉ một động tác gãi đầu của mình, cánh tay thô như cột chống trời đã quét sập mấy tòa kiến trúc cao lớn gần đó.
Thấy Chân Lưu Tình lộ vẻ hoảng sợ, hắn lại một phen xấu hổ, bèn vỗ trán, cả người đột nhiên thu nhỏ lại, hóa thành một đại hán khôi ngô cao trượng tám, nhưng khí tức vẫn bá đạo hung tàn như cũ.
Thấy vậy, mọi người ở đây mới thầm thở phào nhẹ nhõm, dáng vẻ cao ngang đất trời vừa rồi của Đạp Thiên Đại Thánh quả thực quá dọa người.
"Sư muội, chúng ta đi thôi, lần này ta đột nhiên giáng lâm nơi đây, đã bị mấy tên khốn ở Thiên Giới phát hiện. Tuy sư huynh không sợ bọn chúng, nhưng nếu để sư tôn biết được, chắc chắn sẽ không tha cho ta." Đạp Thiên Đại Thánh cười hắc hắc.
"Không được." Chân Lưu Tình lúc này đã tỉnh táo lại, chỉ tay về phía Băng Thích Thiên ở đằng xa: "Vị Thiên Tiên này nói, lần này quyết không để ta rời khỏi Thái Cổ chiến trường."
Nghe vậy, mọi người đều rùng mình, lòng báo thù của nữ nhân này thật đáng sợ! Sau này dù đắc tội với ai cũng tuyệt đối đừng đắc tội với nàng.
Mà sắc mặt Băng Thích Thiên đã trở nên cực kỳ khó coi, hắn cũng không ngờ lại xảy ra biến cố như vậy, còn chọc phải một đại nhân vật mà ngay cả hắn cũng phải kiêng dè.
"Sư muội ta nói có thật không?" Đôi mắt đỏ ngầu như bánh xe máu của Đạp Thiên Đại Thánh trợn trừng, lạnh lùng nhìn về phía Băng Thích Thiên, ánh mắt lộ vẻ hung thần, trông như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
"Hừ! Đạp Thiên Đại Thánh, ta là sứ giả Tiên giới, tay cầm phù chiếu Tiên giới, sao nào, ngươi muốn đối đầu với ta à?" Băng Thích Thiên sắc mặt âm trầm, hừ lạnh nói.
Lời tuy nói vậy, nhưng ai cũng nghe ra được, thái độ của Băng Thích Thiên đã mềm đi rất nhiều, tất cả đều là vì sự tồn tại của Đạp Thiên Đại Thánh.
Đạp Thiên Đại Thánh liếc nhìn tấm phù chiếu vàng rực trong tay Băng Thích Thiên, không khỏi cau mày: "Đúng là phiền phức thật, giết ngươi, e là sư tôn lại bắt ta bế quan thêm vạn năm nữa. Thôi vậy, sư muội, chúng ta đi thôi, sau này có cơ hội, sư huynh sẽ lén giúp muội thịt tên khốn này."
Mọi người ngạc nhiên, gã này cũng thẳng mồm thẳng miệng quá đi, chuyện làm lén sao có thể nói toạc ra như vậy chứ?
Hai má Băng Thích Thiên co giật dữ dội, sắc mặt âm trầm đến mức có thể vắt ra nước. Nếu là bản tôn của hắn ở đây, hắn hoàn toàn không sợ Đạp Thiên Đại Thánh, nhưng đáng tiếc... hiện tại hắn chỉ là một phân thân, hoàn toàn không phải đối thủ của y, đành phải nén giận nuốt cục tức này vào bụng.
"Không được." Chân Lưu Tình lại lắc đầu.
"Vì sao? Chẳng lẽ còn có kẻ nào bắt nạt muội sao?" Đạp Thiên Đại Thánh trợn mắt, quét nhìn mọi người xung quanh, dáng vẻ vô cùng bạo lực và hung tàn.
"Không phải, đây đều là đồng bạn của ta, là những người bạn mạc nghịch chi giao, nếu phải đi, huynh cũng phải mang theo họ, nếu không..." Chân Lưu Tình chỉ vào đám người Trần Tịch bên cạnh, chậm rãi nói.
"Chuyện này có đáng gì, hoàn toàn có thể, cứ giao cho sư huynh." Chưa đợi Chân Lưu Tình nói xong, Đạp Thiên Đại Thánh đã sảng khoái đồng ý, nhưng ngay sau đó, hắn lại trầm ngâm: "Sư muội, dẫn họ đi cũng được, nhưng không thể dẫn họ về tông môn của chúng ta, đây là quy định của sư tôn, sư huynh cũng đành chịu."
Chân Lưu TTình mỉm cười duyên dáng: "Như vậy là đủ rồi, đa tạ sư huynh."
Tuy nàng vẫn chưa hiểu mình có quan hệ gì với tông môn của Đạp Thiên Đại Thánh, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc nàng mượn uy thế của hắn để giúp đỡ đám người Trần Tịch.
Hôm nay thấy Đạp Thiên Đại Thánh sảng khoái đồng ý, nàng đã rất hài lòng, còn về sau, đám người Trần Tịch hoàn toàn có thể theo Liễu Phong Tử đến Cửu Hoa Kiếm Phái tu hành.
Điều duy nhất khiến nàng có chút tiếc nuối là lần này không thể dạy cho Băng Thích Thiên một trận...
Đám người Trần Tịch cũng cảm thấy bất ngờ, rồi tất cả đều thở phào nhẹ nhõm, trong lòng vô cùng thoải mái. Bọn họ không bao giờ ngờ được, ngay lúc sắp rơi vào tuyệt cảnh, lại có một tồn tại cường đại như vậy xuất hiện, còn giúp họ hóa giải nguy cơ. Cảm giác này chẳng khác nào thoát chết trong gang tấc.
Thấy vậy, trái tim Băng Thích Thiên lập tức chìm xuống đáy vực. Lần này không giết được Trần Tịch, e rằng sau này sẽ càng khó hơn, nhưng hắn không thể không chấp nhận sự thật này.
Nghĩ đến đây, hắn hận đến mức sắp cắn nát cả răng, một con sâu cái kiến nhỏ bé mà lại giết mãi không chết, còn khiến tôn nghiêm của mình liên tục bị tổn hại, sau này hắn làm sao có thể đứng vững ở Tiên giới? Làm sao có thể phục chúng?
"Không được, trong số họ có hai người, Ngưu lão đệ không thể mang đi được, đó là người hữu duyên của Vũ Hóa Thánh Thổ ta, nên để ta dẫn độ họ."
Đúng lúc này, trong hư không đột nhiên nở rộ những đóa hoa thanh khí, rơi lả tả khắp đất trời, trong đó lại có Đạo âm tựa tiếng trời lanh lảnh vang lên, khiến vạn vật xung quanh trong phút chốc như hóa thành một mảnh Tiên Linh Tịnh Thổ.
Giữa những đóa hoa thanh khí bay lượn đầy trời, một lão giả mày vàng mặt mày sầu khổ hiện ra, tay chống một cây gậy trúc màu xanh, lưng còng như cánh cung, trông như một lão ông hơn 80 tuổi chốn thế tục.
Nhưng không một ai ở đây dám coi thường lão, nhìn kỹ sẽ phát hiện, khí tức trên người lão sâu không lường được, khiến người ta không thể dò ra sâu cạn, cũng không nhìn ra cảnh giới cao thấp, tỏ ra vô cùng thần bí, cũng vô cùng đáng sợ.
"Vũ Hóa Thánh Thổ! Ngươi là Hoàng Mi Ông!" Đồng tử Băng Thích Thiên bỗng co rụt lại, kinh ngạc thốt lên.
Còn những người khác thì sớm đã kinh hãi đến toàn thân cứng đờ. Vũ Hóa Thánh Thổ, đó cũng là một môn phái cổ xưa lánh đời không xuất thế, lịch sử tồn tại của nó còn lâu đời hơn cả thập đại tiên môn của Huyền Hoàn Vực!
Quan trọng hơn là, trong các tông phái ở Huyền Hoàn Vực, tên có thể mang một chữ "Thánh" thường có nghĩa là tông môn đó từng xuất hiện một vị Thánh Nhân thực thụ!
Thế nào là Thánh Nhân?
Là người siêu phàm nhập thánh, không gì không làm được, một khi xuất thế, ắt sẽ phong thiện Thiên Địa, hô phong hoán vũ khắp tam giới, vô cùng tôn quý.
Mọi người tuy không rõ thân phận của Hoàng Mi Ông, nhưng việc lão đến từ Vũ Hóa Thánh Thổ cũng đủ để chứng minh thực lực và thân phận của lão cường đại đến mức nào.
"Ồ, không ngờ thế gian này vẫn còn người nhận ra lão già này sao?" Hoàng Mi Ông liếc nhìn Băng Thích Thiên, nhàn nhạt nói một câu rồi chuyển ánh mắt sang Đạp Thiên Đại Thánh, thở dài: "Ngưu lão đệ, lão già này nói vậy ngươi có đồng ý không?"
"Tùy ngươi." Đạp Thiên Đại Thánh khoát tay: "Chỉ cần họ bằng lòng theo ngươi, ta sao có thể ngăn cản."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt." Hoàng Mi Ông gật đầu, ánh mắt đã rơi xuống người Hoàng Phủ Thanh Ảnh và Chu Tứ thiếu gia, khẽ đánh giá một lượt, khóe môi không khỏi nở một nụ cười vui vẻ: "Hai tiểu gia hỏa, có phải các ngươi đã tiến vào một tòa bí cảnh trong Vẫn Bảo Chi Đảo và nhận được truyền thừa của 《Vũ Hóa Phi Linh Kinh》 không?"
"Đúng vậy." Hoàng Phủ Thanh Ảnh và Chu Tứ thiếu gia kinh ngạc đáp. Bọn họ quả thực đã tiến vào bí cảnh và nhận được một ít truyền thừa, chỉ là không hiểu tại sao Hoàng Mi Ông này lại biết được?
"Vậy thì không sai, theo lão già này đi thôi, Vũ Hóa Tịnh Thổ cách tám ngàn năm, cuối cùng cũng có truyền nhân mới gia nhập, thật đáng mừng." Hoàng Mi Ông khẽ thở dài, lời tuy nói vậy nhưng lão vẫn giữ vẻ mặt sầu khổ, cho người ta một cảm giác rất kỳ quái.
Trần Tịch chứng kiến cảnh này cũng ngạc nhiên không thôi, nghĩ nát óc cũng không ra tình thế lại phát triển đến mức này, không chỉ Chân Lưu Tình có đại nhân vật tương trợ, mà ngay cả Hoàng Phủ Thanh Ảnh và Chu Tứ thiếu gia cũng đều đã có sư môn. Sự thay đổi thế này khiến ngay cả hắn cũng cảm thấy bất ngờ.
Lúc này, Hoàng Phủ Thanh Ảnh và Chu Tứ thiếu gia cũng hiểu ra, mình vậy mà lại may mắn trở thành truyền nhân của Vũ Hóa Thánh Thổ!
Nghĩ đến đây, hai người đồng loạt nhìn về phía Trần Tịch, trong lòng vô cùng cảm kích. Lần đó tiến vào bí cảnh, cũng là nhờ sự giúp đỡ của Trần Tịch, họ mới có thể đạt được cơ duyên như vậy.
Nói cách khác, hai người họ có thể trở thành truyền nhân của Vũ Hóa Thánh Thổ, hoàn toàn là công lao của Trần Tịch.
"Không được, vị Thiên Tiên kia không cho phép chúng ta rời đi, còn nói muốn tiêu diệt chúng ta nữa." Hoàng Phủ Thanh Ảnh chớp chớp mắt, đột nhiên lên tiếng.
Mọi người lại một lần nữa ngẩn ra, hai mặt nhìn nhau. Cái cớ này, quả thực y hệt Chân Lưu Tình, quả nhiên, nữ nhân đều thù dai!
Sắc mặt Băng Thích Thiên hoàn toàn đen lại, tức đến hộc máu. Hôm nay rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!? Chẳng lẽ mình thật sự vận rủi đeo bám?
"Ồ? Chỉ là một phân thân Thiên Tiên mà thôi, không cần để ý đến lời uy hiếp của hắn." Hoàng Mi Ông thản nhiên nói.
Nghe vậy, Băng Thích Thiên thật sự chỉ muốn quay đầu bỏ đi. Thân là một Thiên Tiên mà lại còn bị người ta xem thường, cảm giác này quả thực sắp khiến hắn phát điên.
"Lão lừa trọc! Ngươi thật sự muốn cùng bản tôn một trận chiến sao?"
"Không phải, không phải, tiểu tăng làm gì có thời gian cùng ngươi chém chém giết giết."
"Vậy tại sao ngươi cứ bám riết lấy bản tôn?"
"Chỉ là tiện đường, tiện đường mà thôi..."
Đúng lúc này, từ phía chân trời xa lại vang lên hai giọng nói, dường như đang cãi nhau trên đường đi, nhưng âm thanh lại vô cùng hùng vĩ, vang vọng khắp cả đất trời.
Thấy cảnh này, trong đầu mọi người bất giác nảy ra cùng một ý nghĩ: "Không lẽ lại có đại nhân vật đến đây để thu nhận các đệ tử của Đại Sở Vương Triều làm đồ đệ chăng?"