Virtus's Reader
Phù Hoàng

Chương 614: CHƯƠNG 614: TIÊN THẠCH

Phong thử hạ màn, năm người Trần Tịch theo Trưởng lão Hình Phạt Liệt Bằng tiến về Thần Hoa Phong, chẳng mấy chốc đã khuất dạng.

Trên đỉnh Chân Vũ, các đệ tử dõi mắt nhìn theo bóng họ rời đi, nán lại hồi lâu rồi mới lần lượt giải tán.

Phong thử lần này tuyệt đối là một kỳ thịnh hội chưa từng có, kinh tâm động phách. Xét về độ đặc sắc, nó còn vượt xa phần lớn các kỳ phong thử trước đây, làm rung động lòng người.

Mà trong đó, người chói mắt nhất không ai khác ngoài Trần Tịch!

Hắn một mình một ngựa, quét ngang tất cả đệ tử Đông Hoa Phong tham gia thí luyện, đánh bại cả Lãnh Thu, Bàng Chu, Đỗ Hiên – ba trong năm vị Chân Truyền Đệ Tử, một bước Vấn Đỉnh ngôi vị Chủng Tử Đệ Tử, chói lọi như mặt trời ban trưa!

"Tây Hoa Phong có một vị Trần Tịch sư huynh, thật đáng gờm."

"Theo ta thấy, với tư chất của Trần Tịch sư huynh, chưa đến trăm năm, chắc chắn sẽ trở thành một cự phách, chấn động toàn bộ Huyền Hoàn Đại Thế Giới!"

"Nếu có cơ hội, nhất định phải đến Tây Hoa Phong bái kiến Trần Tịch sư huynh một phen."

Ngày hôm đó, trên dưới Cửu Hoa Kiếm Phái đều đang bàn tán về cùng một cái tên: Trần Tịch! Mọi chuyện xảy ra liên quan đến hắn đã trở thành chủ đề được mọi người sôi nổi thảo luận.

Thậm chí, một số trưởng lão nội, ngoại môn khi truyền đạo thụ nghiệp còn lấy Trần Tịch làm gương để dạy bảo và khích lệ đệ tử dưới trướng chăm chỉ tu hành. Hắn nghiễm nhiên trở thành nhân vật phong vân nổi như cồn.

Chỉ có Đông Hoa Phong là chìm trong im lặng, không khí nặng nề.

Từ Phong chủ Nhạc Trì cho đến đám Chân Truyền Đệ Tử như Lãnh Thu, tất cả đều trầm mặc không nói, không một ai nhắc đến cái tên Trần Tịch. Nhưng cái tên ấy lại như một cái gai, đâm sâu vào lòng họ, khiến họ cảm thấy uất ức và khó chịu.

Còn nói về nơi náo nhiệt nhất, không đâu khác ngoài Tây Hoa Phong.

Đại sư huynh Hỏa Mạc Lặc và mọi người ai nấy đều cười toe toét, tụ tập trước Tẩy Kiếm Trì, uống rượu mua vui, nói cười rôm rả. Họ cảm thấy đây là ngày đắc ý nhất, vui vẻ nhất, và cũng hãnh diện nhất của Tây Hoa Phong trong suốt bao năm qua.

Bọn họ vô cùng tự hào vì có một tiểu sư đệ như Trần Tịch!

...

Phía sau Chân Vũ Phong, bên trong một Bí Cảnh rộng lớn vô ngần, tiên khí mờ mịt, có mấy bóng người cao lớn ngồi xếp bằng, toàn thân tỏa ra thần uy mênh mông.

Trong số những bóng người cao lớn ấy, một người chính là Chưởng giáo Ôn Hoa Đình, những người còn lại hiển nhiên đều là cao tầng của Cửu Hoa Kiếm Phái.

"Đã có bốn mươi chín bộ đạo pháp truyền thừa cấp đỉnh phong, Cửu Hoa Kiếm Phái ta không lo không khôi phục được vinh quang ngày xưa. Nay, ta đã giao những đạo pháp này cho Lệ Hàn Tổ Sư của Thần Hoa Phong."

Ôn Hoa Đình nhàn nhạt nói, thanh âm trầm thấp, vang vọng khắp Bí Cảnh: "Đến lúc đó, lão nhân gia người sẽ chọn lựa để truyền thụ cho các Chủng Tử Đệ Tử. Theo ta tính toán, chưa đến trăm năm, Cửu Hoa Kiếm Phái ta sẽ bồi dưỡng được một lứa trụ cột vững vàng, danh dương Tứ Hải!"

"Đúng vậy, Cửu Hoa Kiếm Phái ta sắp phục hưng rồi. Tính ra, tất cả những chuyện này thực chất phải kể công của tiểu tử Trần Tịch. Nếu không phải hắn leo lên Liên Đài, dưới cơ duyên xảo hợp gặp được Đạo Liên tiền bối, e rằng bốn mươi chín bộ võ học đạo phẩm cấp đỉnh phong này của Cửu Hoa Kiếm Phái vẫn còn bị gác xó, không thể thấy lại ánh mặt trời!"

Một lão giả mặt đỏ như gấc, thân hình cao lớn uy nghi cực độ, giọng nói sang sảng. Ông là Lôi Xung, Phong chủ Nam Hoa Phong, một đại cường giả có tu vi Luyện Thể khủng bố ngập trời.

"Trần Tịch quả thực biểu hiện phi thường. Kẻ này là người có đại cơ duyên, số mệnh Vô Song, hiếm có hơn là thiên phú cũng siêu phàm thoát tục, thực lực vượt xa bạn bè cùng lứa. Nhân tài kiệt xuất như vậy phải được trọng điểm bồi dưỡng, nếu không thì đúng là phí của trời."

Nhắc đến Trần Tịch, sắc mặt Ôn Hoa Đình không khỏi ánh lên nụ cười, nói: "Liễu sư huynh sắp lên Tiên giới, biết được Trần Tịch có biểu hiện như thế, chắc cũng sẽ cảm thấy vui mừng."

"Thế nhưng, Chưởng giáo sư huynh, ta nghe nói Nhạc Trì sư huynh luôn tìm cách gây khó dễ cho Trần Tịch, âm mưu thủ đoạn nào cũng dùng đến. Đây chẳng phải là đẩy Trần Tịch vào hố lửa sao? Lỡ gây ra chuyện lớn gì, e là khó mà thu dọn."

Ở một bên khác, một mỹ phụ nhân mặc hoa bào, dung nhan uyển ước tú lệ cất tiếng, bà là Cung Tố Cẩn, chủ nhân của Bắc Hoa Phong, tính tình điềm tĩnh, lan tâm huệ chất, thực lực cũng cực kỳ đáng sợ.

"Không sao." Ôn Hoa Đình im lặng một lúc lâu rồi phất tay nói: "Nhạc Trì sư huynh dù có quá đáng thế nào, suy cho cùng vẫn là người của Cửu Hoa Kiếm Phái ta, chắc sẽ không bức ép Trần Tịch đến đường chết."

Vèo!

Ngay khi ông vừa dứt lời, một đạo kim quang từ xa bay tới, hóa thành một miếng ngọc giản.

"Phong thử nhanh vậy đã có kết quả rồi sao? Nào, để chúng ta xem xem, lần này ai giành được suất trở thành Chủng Tử Đệ Tử."

Ôn Hoa Đình điểm ngón tay, miếng ngọc giản liền biến thành một màn sáng khổng lồ, thần hà rực rỡ, bên trên trình chiếu các cảnh chiến đấu, còn có cả những tiếng đối thoại rõ ràng.

"Ồ, chưa đầy ba tháng mà tiểu tử Trần Tịch đã tiến giai Minh Hóa cảnh giới rồi ư? Lợi hại, ngay cả Đỗ Hiên, thiên tài cường giả của tộc Minh Nha cũng bị hắn đánh bay khỏi lôi đài."

"Chà, vậy mà lại tuyên bố muốn một mình khiêu chiến tất cả đệ tử dự thi của Đông Hoa Phong!"

"Hồ đồ, thủ đoạn này của Nhạc Trì sư huynh có hơi quá đáng rồi. Trần Tịch đâu phải chủ động nghênh chiến, rõ ràng là bị ép đến mức không thể không làm vậy. Liệt Bằng sư huynh cũng không thèm quản."

"Nghịch Loạn Cửu Bộ Sát! Ha ha, tiểu tử này lợi hại thật, chỉ một bước đã đánh bay hơn mười đệ tử Đông Hoa Phong... Hít! Sao có thể như vậy được! Ngay cả Lãnh Thu và Bàng Chu ra tay mà cũng thất bại!"

"Tử Liên Kim Ảnh Tráo, Nghịch Loạn Cửu Bộ Sát, Ngự Tiêu Táng Kiếm Quyết, Minh Lãng Vạn Đào Chưởng... Đây đều là đạo pháp cấp đỉnh phong cả, sao tiểu tử này có thể lĩnh ngộ và nắm giữ chỉ trong ba tháng?"

"Chư vị mau nhìn, đó là cái gì! Dường như là..."

Khi thấy trên màn sáng, Trần Tịch đánh ra những đóa hoa máu phủ kín đất trời, cùng với vùng biển cả vàng đục kia, tất cả các đại nhân vật có mặt đều chấn động trong lòng, trong mắt lóe lên hàn quang, kinh nghi bất định.

"Bỉ Ngạn, Trầm Luân... hai trong ba loại đạo ý mà U Minh Đại Đế nắm giữ thời Hoang Cổ!" Hồi lâu sau, Chưởng giáo Ôn Hoa Đình mới chậm rãi lên tiếng, trong giọng nói vẫn còn vương lại một tia kinh ngạc.

"Đúng vậy, đích thực là đại đạo áo nghĩa của U Minh Địa Ngục, dù ở trong cõi U Minh, đó cũng thuộc hàng đại đạo tối cao!" Phong chủ Nam Hoa Phong Lôi Xung nói rành rọt từng chữ, trong mắt đã là một vẻ ngưng trọng.

"Chẳng lẽ tiểu tử này là truyền nhân của U Minh Đại Đế?" Phong chủ Bắc Hoa Phong Cung Tố Cẩn do dự nói.

Lời này vừa thốt ra, cả không gian lại chìm vào im lặng, dường như nhớ tới một đại nhân vật kinh động tam giới nào đó trong quá khứ, sắc mặt ai nấy đều có chút biến ảo khôn lường.

"Chắc là không phải. Tiểu tử đó không thi triển Chung Kết Đại Đạo. Hẳn chư vị cũng biết, Chung Kết vừa xuất hiện, thiên đạo pháp tắc sẽ lập tức cảm ứng và xóa sổ tiểu tử đó. Nhưng hôm nay, thiên đạo pháp tắc không hề có bất kỳ dị thường nào. Cho nên ta đoán, hắn chỉ là do cơ duyên xảo hợp mà nắm giữ được hai loại đại đạo áo nghĩa Bỉ Ngạn và Trầm Luân mà thôi." Lôi Xung nhíu mày trầm ngâm.

"Cũng không thể nói vậy, dù hắn không thi triển, nhưng cũng không thể xác định hắn có nắm giữ hay không." Cung Tố Cẩn ở bên cạnh phản bác.

"Được rồi!"

Chưởng giáo Ôn Hoa Đình đột nhiên lên tiếng ngắt lời: "Chuyện này sau này đừng nhắc lại nữa. Bất luận Trần Tịch có nắm giữ đạo cấm kỵ ‘Chung Kết’ hay không, hiện tại, hắn vẫn là đệ tử của Cửu Hoa Kiếm Phái ta!"

Nói đến đây, sắc mặt Ôn Hoa Đình đã trở nên uy nghiêm khắc nghiệt: "Ngoài ra, chuyện xảy ra hôm nay không được tiết lộ ra ngoài, nếu không bất kể là ai, đừng trách ta không khách khí!"

Mọi người trong lòng đều rùng mình, nghiêm nghị không thôi.

Họ đều hiểu rõ, nếu chuyện Trần Tịch nắm giữ đạo ý Bỉ Ngạn và Trầm Luân bị tiết lộ ra ngoài, đừng nói là Chư Thần tam giới, chỉ riêng Lục Mạch Ma Môn cũng sẽ rục rịch gây bất lợi cho Trần Tịch.

Thế nhưng, hiểu thì hiểu vậy, họ cũng đều biết rằng chuyện này e là giấy không gói được lửa, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra.

Dù sao, trên Phong thử có quá nhiều người đã thấy Trần Tịch thi triển hai loại đại đạo áo nghĩa này, ai dám đảm bảo trong số đó không có kẻ lòng dạ khó lường?

"Chư vị, đừng quá lo lắng. Tam giới sắp dậy sóng, các vị Đại Năng Giả đều tự lo thân mình còn chưa xong, làm sao có thời gian để mắt đến nơi hẻo lánh này của chúng ta?"

Ôn Hoa Đình cũng biết có một số chuyện không thể tránh khỏi, nhưng ông cũng có tính toán của riêng mình: "Trần Tịch mang trên mình đạo ý tối cao của cõi U Minh, rốt cuộc là phúc hay họa, không ai có thể lường trước. Chúng ta chỉ cần tận nhân sự, nghe thiên mệnh là đủ!"

"Ta chỉ lo Nhạc Trì sư huynh hắn..." Lôi Xung mở miệng.

"Không cần nói nhiều!"

Ôn Hoa Đình ngắt lời: "Nhạc Trì sư huynh giao du tuy rộng, Tiên Ma hai đạo đều có bằng hữu, nhưng chư vị đừng quên, hắn là con trai của chưởng giáo tiền nhiệm, trong xương tủy chảy dòng máu của Cửu Hoa Kiếm Phái ta. Nếu hắn thật sự dám bất chấp lợi ích tông phái, tùy tiện làm bậy, ta sẽ là người đầu tiên không tha cho hắn!"

"Hy vọng là vậy." Lôi Xung thấy Ôn Hoa Đình thần sắc kiên định, không khỏi thở dài, không nói thêm gì nữa.

"Chưởng giáo sư huynh, Lôi Xung sư đệ cũng là muốn tốt cho huynh thôi. Dù sao, năm đó Nhạc Trì sư huynh vô duyên với ngôi vị Chưởng giáo, trong lòng cũng oán hận chất chứa đã lâu."

Cung Tố Cẩn chậm rãi nói: "Những năm gần đây, thế lực Đông Hoa Phong của hắn không ngừng bành trướng ra ngoài, lôi kéo không ít bậc túc lão trong tông môn. Đệ tử dưới trướng hắn cũng trải rộng khắp các hàng ngũ nội môn, ngoại môn, chân truyền, Chủng Tử Đệ Tử, đã ngấm ngầm có xu thế ngang hàng với huynh, không thể không đề phòng."

"Tất cả những điều này ta đều biết." Ôn Hoa Đình giật mình, rồi khẽ thở dài, thì thầm: "Ta chỉ là muốn cho hắn thêm một cơ hội để lạc đường biết quay về mà thôi..."

Mọi người nghe vậy, đều rơi vào trầm mặc.

...

Trên đường đến Thần Hoa Phong, Trần Tịch mới biết Cửu Hoa Kiếm Phái rộng lớn đến nhường nào. Từng dãy núi non trùng điệp, hùng vĩ như rồng cuộn hổ ngồi, nối tiếp nhau trập trùng.

Giữa những dãy núi ấy còn có từng tòa cung điện nguy nga lơ lửng trong không gian hư vô vô tận, tỏa ra thần hà, giống như Tiên cung Thần Quốc được xây dựng trên trời cao, một khung cảnh đậm chất Tiên gia.

"Đây là năm viên Tiên thạch, các ngươi mỗi người một viên, cầm lấy mau chóng khôi phục thể lực. Chờ đến Thần Hoa Phong, e rằng sẽ có người muốn khiêu khích những người mới như các ngươi, phải chuẩn bị sẵn sàng."

Trên đường đi, trưởng lão Liệt Bằng đột nhiên lên tiếng dặn dò. Vừa nói, ông vừa vung tay áo, năm đạo lưu quang bay ra, rơi vào tay năm người Trần Tịch.

Tiên thạch!

Nghe thấy từ này, Trần Tịch chấn động trong lòng. Nhìn viên đá chỉ nhỏ bằng quả trứng bồ câu trong tay, trong suốt như pha lê, tỏa ra từng luồng tiên hà, trong mắt hắn không khỏi ánh lên vẻ nóng rực.

Tiên thạch, đây chính là bảo vật trân quý trong truyền thuyết, sinh ra tại Tiên giới, bắt nguồn từ Tiên mạch

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!