Cùng lúc đó.
Lưu Nhạc thở dài thu hồi Munchlax.
Phương Duyên cũng gọi Eevee về. Ngoại trừ tiêu hao một chút thể lực, Eevee không hề bị thương.
Đối mặt với một đối thủ có tốc độ kém xa mình và chưa qua huấn luyện bài bản, nếu còn bị thương thì thành quả ba đợt đặc huấn của Eevee đúng là vứt cho chó ăn.
"Phương Duyên... Phương Duyên..."
Tên mập Lưu Nhạc ở phía đối diện thu hồi Munchlax xong, miệng cứ lẩm bẩm tên của Phương Duyên, dường như vừa nhớ ra điều gì.
Đối mặt với người bạn đồng trang lứa đã dễ dàng đánh bại mình, tuy trong lòng có chút ấm ức nhưng cậu không thể không thừa nhận rằng mình và Munchlax vẫn còn kém đối phương một bậc.
"Cậu vừa nói... cậu tên là Phương Duyên à?"
"Đúng vậy, có chuyện gì không?" Phương Duyên nghi hoặc hỏi.
"Vãi chưởng, Phương Duyên, cái tay hung hãn của lớp 12 đó hả?" Cuối cùng Lưu Nhạc cũng nhớ ra.
Thị trấn Nam Vụ xuất hiện bí cảnh, một học sinh trường Trung học số 1 Bình Thành gặp nạn nhưng vẫn kiên trì được mấy tiếng trong đó, cuối cùng chờ được cứu viện. Hình như người đó cũng tên là Phương Duyên.
Đương nhiên, đây đều là những gì cậu ta thấy trên vòng bạn bè.
"Cậu chính là cái thằng cha xui xẻo vô tình lạc vào bí cảnh đó hả?"
Khóe miệng Phương Duyên giật giật, mình nổi tiếng đến vậy rồi sao?
"Tôi chính là thằng cha xui xẻo đó đây."
"Eve..." Eevee lén lút cười.
"Đúng là cậu thật này! Thôi kệ, thua thì thua." Lưu Nhạc nghĩ thoáng ra, thắng thua quái gì nữa, đối phương là một tay cứng có thể sống sót trong cả bí cảnh cơ mà.
Trong mắt người thường, bí cảnh luôn gắn liền với nguy hiểm và thương vong. Chẳng qua là do Phương Duyên vận khí tốt, gặp phải bí cảnh có cấp độ nguy hiểm không cao nên mới may mắn sống sót.
Ví dụ như bí cảnh xuất hiện ở Hẻm núi lớn Liêu Tây tháng trước, những Pokémon ăn thịt cổ đại ở đó đâu phải hạng xoàng như Rattata hay Spearow có thể so sánh.
Con Aerodactyl bá chủ của bí cảnh đó thậm chí còn đuổi đánh bốn Huấn Luyện Gia chuyên nghiệp!
Phương Duyên cũng từng đọc tin tức liên quan.
Lúc này, ông Sơn Mê và ba của Lưu Nhạc cũng từ khán đài đi xuống.
Nghe được cuộc đối thoại giữa Lưu Nhạc và Phương Duyên, ông Lưu cũng rất bất ngờ, ông đương nhiên biết rõ chuyện ở thị trấn Nam Vụ, không ngờ Phương Duyên lại chính là người gặp nạn đó.
So với ông, Sơn Mê lại tương đối bình tĩnh, ông đã biết phần lớn thông tin về Phương Duyên từ Dương Hàn.
Sau khi đi tới, ông Sơn Mê vỗ tay nói: "Một trận đối chiến vô cùng đặc sắc, thật khó tưởng tượng nó lại diễn ra giữa hai Huấn Luyện Gia tân binh."
"Đúng vậy." Ông Lưu nở nụ cười hiền hòa, nhìn về phía Phương Duyên, sau đó lại nghiêm mặt nhìn về phía Lưu Nhạc, nói: "Lưu Nhạc, con xem người ta đi, rồi nhìn lại mình xem. Nếu con không cố gắng nữa thì sau này đừng trách ba không nhận đứa con trai này!"
Khụ...
Phương Duyên lộ ra vẻ mặt kỳ quái, mình cũng trở thành "con nhà người ta" rồi sao?
Cảm giác này... cũng khá tuyệt.
"Cái này..." Nhìn nụ cười đáng đòn của Phương Duyên, Lưu Nhạc nhún vai, được thôi, sau khi thua trận, cậu nói chuyện cũng chẳng cứng rắn nổi.
"Hôm nay đến đây thôi, lát nữa ta phải đi xử lý một số chuyện, Lưu Nhạc, chúng ta về nhà trước." Ông Lưu liếc nhìn Lưu Nhạc với vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, trong lòng thầm cười, ông đã nghĩ ra cách trị thằng con trai này rồi.
"Con biết rồi." Lưu Nhạc nói.
...
Cha con Lưu Nhạc không ở lại Câu lạc bộ đối chiến Tinh Diệu lâu, sau khi tiễn họ về, ông Sơn Mê bắt đầu tiếp đãi Phương Duyên.
"Chúng ta làm quen lại một chút, ta là người phụ trách chi nhánh Bình Thành của Câu lạc bộ đối chiến Tinh Diệu, cậu cứ gọi ta là chú Sơn là được."
"Chú Sơn." Phương Duyên nói.
"Eve!" Eevee trên vai cậu cũng kêu theo một tiếng.
Sơn Mê mỉm cười, nói: "Cậu biểu hiện không tệ, lát nữa ta đưa cho cậu một bản hợp đồng để xem qua."
Phương Duyên vui mừng trong lòng, có tiền rồi.
"Được rồi, chuyện công việc cứ bàn đến đây, tiếp theo chúng ta sẽ nói đến chuyện quan trọng nhất." Sơn Mê nói.
"Dương Hàn đã kể hết chuyện của cậu cho ta rồi, muốn tham gia cúp Tiểu Ho-Oh đúng không? Từ tình hình trận đấu vừa rồi có thể thấy, cậu huấn luyện Eevee thật sự rất dụng tâm, vô cùng toàn diện, chắc hẳn đã bỏ ra rất nhiều công sức. Ta nghĩ ở Bình Thành, trong số các Huấn Luyện Gia tân binh cùng lứa với cậu, cậu hẳn là người đi đầu rồi."
Phương Duyên nghe xong, đúng là tri kỷ, nỗi khổ đặc huấn của cậu và Eevee chỉ có hai người họ là rõ nhất.
"Dương Hàn nhờ ta giúp các cậu bù đắp những thiếu sót, ta nghĩ ta biết nên làm thế nào rồi. Cậu và Eevee hiện tại có cách nào đối phó với Pokémon hệ Ghost không?" Sơn Mê hỏi.
"Không có." Phương Duyên lắc đầu, sau đó nói: "Cháu vốn định mua một món đạo cụ để Eevee cắn, thử xem có thể thông qua cách đó để nó học được chiêu Bite không... nhưng có người nói với cháu là làm vậy vô dụng."
"Đương nhiên là vô dụng, Bite liên quan đến năng lượng hệ Dark, là sự vận dụng của năng lượng hệ Dark, răng chẳng qua chỉ là vật dẫn năng lượng. Coi như răng có sắc bén đến đâu, nếu không hiểu cách vận dụng năng lượng hệ Dark thì cũng đừng hòng học được Bite." Sơn Mê nói.
"Hơn nữa, năng lượng hệ Dark phân bố ở bên ngoài tương đối thưa thớt, muốn học được chiêu thức hệ Dark cũng không đơn giản như vậy. Nhưng cũng may, Pokémon hệ Normal như Eevee mạnh ở khả năng thích ứng, chỉ cần tìm đúng phương pháp thì hẳn là có thể nắm giữ Bite trong thời gian ngắn."
"Vậy... Shadow Ball thì sao ạ?" Phương Duyên tham lam hỏi.
Trong game, Bite là chiêu thức mà Eevee có thể học được khi lên cấp, còn Shadow Ball thì phải thông qua đĩa chiêu thức mới được.
Độ khó học được của cả hai vừa nghe là có thể phân cao thấp.
"Shadow Ball..." Sơn Mê cười cười: "Cái đó thì cậu đừng nghĩ tới, ta cũng không có bí kíp chiêu thức Shadow Ball. Ngay cả Dương Hàn, muốn tìm được cũng phải trả một cái giá rất lớn. Cậu phải nhớ kỹ, bí kíp chiêu thức của các hệ như Psychic, Ghost, Dragon là hiếm nhất, các Huấn Luyện Gia bình thường căn bản không muốn lấy ra chia sẻ với người khác."
"Đương nhiên, nếu cậu có tài năng đó, cũng có thể tự sáng tạo ra một bộ bí kíp dạy chiêu thức. Khi cậu làm được điều này, khoảng cách trở thành Huấn Luyện Gia chuyên nghiệp cũng gần hơn một bước."
Phương Duyên: "..."
Quy tắc thứ hai trong mười quy tắc của Huấn Luyện Gia chuyên nghiệp: phải có được tâm đắc huấn luyện ở mức độ tối thiểu, tức là có khả năng tự sáng tạo ra bí kíp chiêu thức cao cấp.
Điều này Phương Duyên đương nhiên biết rõ, nhưng bây giờ nghĩ đến thôi là được rồi.
"Nói lạc đề nhiều rồi, như cậu thấy đấy, huấn luyện viên riêng của cậu chính là ta. Vì là chuyện riêng giữa ta và Dương Hàn nên ta cũng không tiện nhờ người khác. Trong khoảng thời gian này, ta sẽ miễn phí dạy Eevee của cậu học được chiêu Bite."
"Ngoài ra, nghe nói Eevee của cậu còn may mắn ăn được quả Salac, hiệu quả của quả chắc hẳn vẫn chưa được khai phá hết đúng không? Cái này ta cũng sẽ giúp các cậu một tay."
"À mà... đến lúc đó cứ xem xét cụ thể sau."
Phương Duyên gật đầu, Eevee cũng gật đầu. Xem ra, sau khi hoàn thành tu hành ở Câu lạc bộ đối chiến Tinh Diệu, cậu sẽ có biện pháp đối phó với Pokémon hệ Ghost.
Chỉ có điều, Phương Duyên cảm thấy chỉ bấy nhiêu vẫn chưa đủ. Tố chất cơ bản của Eevee đã đạt tiêu chuẩn, phạm vi tấn công của chiêu thức cũng sắp được bù đắp, nhưng nếu nói về ưu thế, e rằng chỉ có việc huấn luyện nhắm vào đặc tính.
Có nên cân nhắc... trong thời gian này, dạy cho Eevee thêm một con bài tẩy nữa không?
Hắn đã có ý tưởng sơ bộ...