Virtus's Reader
Pokemon Chưởng Môn Nhân

Chương 422: CHƯƠNG 413: THẬT NHIỀU POKÉMON HỆ RỒNG ~~~

Sân huấn luyện đối chiến của đạo trường Thanh Long có diện tích rất lớn, mái vòm có thể tự do đóng mở, toàn bộ sân bãi đều được làm từ vật liệu cao cấp, đủ sức chịu đựng những trận đấu cấp chuyên nghiệp.

Số lượng học viên trong đạo trường ít hơn so với Phương Duyên tưởng tượng, nhưng độ tuổi trung bình lại lớn đến bất ngờ.

"Đạo trường Thanh Long, mình nhớ hình như là nơi không nhận học sinh đang đi học làm học viên." Phương Duyên nhớ lại.

Điều này có nghĩa là thực lực của các học viên trong đạo trường sẽ rất mạnh.

Trong đó rất có thể có những người đã tốt nghiệp từ các trường trung học lớn, đang rèn luyện ở đây để trở thành Huấn Luyện Gia chuyên nghiệp.

Sau khi Vân Miểu và Phương Duyên đến, có vài người trông thấy họ, nhưng có lẽ vì quy định của đạo trường, các học viên vẫn đang toàn tâm toàn ý huấn luyện đối chiến chứ không đến chào hỏi vị chưởng môn nhân này.

"Rống ~~!" "A y ~ run ~" "Tất sờ ~" "Lộc cộc a ~" "Mô mà ~ "

Trong sân huấn luyện đối chiến của đạo trường Thanh Long, Phương Duyên được mở rộng tầm mắt khi thấy rất nhiều Pokémon hệ Rồng… mới là lạ.

Nói là đạo trường hệ Rồng, nhưng những Pokémon trên sân đối chiến lại là Rhydon… Gyarados… Seadra… Charizard… Ampharos…

Đều mang danh "rồng", nhưng lại chẳng có con nào thuộc hệ Rồng cả.

Mấy người có dám cho ra một con Pokémon tiến hóa thành hệ Rồng thực thụ không hả?

Miệng thì nói là đạo trường hệ Rồng, nhưng thực chất lại là đạo trường tạp hệ à?

Nhưng cũng không phải là không có con nào thuộc hệ Rồng, vẫn có thể thấy được vài con như Kingdra, Dragonair, Altaria.

"Thế nào?" Sau khi dẫn Phương Duyên đi một vòng, Vân Miểu hỏi.

"Rất lợi hại." Phương Duyên thành thật nói, mặc dù toàn là một đám hệ Rồng "giả", nhưng thực lực của học viên đạo trường Thanh Long đúng là không phải dạng vừa.

Chọn ngẫu nhiên một học viên ra thôi, có lẽ cũng đủ ngang tài ngang sức với thầy dạy ở đạo trường Phong Quyền Lưu mà cậu từng theo học.

Nhìn vào quá trình giao đấu của những học viên này, về cơ bản ai cũng đủ tư cách được gọi là Huấn Luyện Gia kỳ cựu.

Thậm chí có một vài Pokémon cá biệt đã đạt đến trình độ chuyên nghiệp, thảo nào đạo trường Thanh Long lại là đạo trường hàng đầu, chỉ riêng học viên thôi đã có thực lực như vậy rồi.

"Có muốn đối chiến thử xem không?" Đại sư Vân Miểu cười ha hả nói.

Mục đích đưa Phương Duyên đến đây chính là để xem thực lực của cậu.

Nếu thực lực của Phương Duyên không đạt chuẩn, cho dù là Huấn Luyện Gia do Tạ Thanh Y và Vân Khải đề cử, ông cũng nhất định sẽ từ chối để Phương Duyên lên đảo Rồng.

Đại sư Vân Miểu biết rõ độ khó của thử thách trên đảo Rồng, ngay cả những Huấn Luyện Gia dày dạn kinh nghiệm cũng rất khó vượt qua, huống chi là một nhà nghiên cứu Pokémon.

"Cũng được ạ..." Phương Duyên gãi đầu, thực lực của học viên đạo trường Thanh Long quả thật không tệ hơn so với tưởng tượng của cậu, đối chiến một chút cũng không sao.

Phương Duyên nói: "Vừa hay cháu cũng đã lâu không đối chiến..."

Sau đại hội Đối kháng, Phương Duyên quả thực đã gần một tháng không đối chiến, khoảng thời gian này cậu vẫn luôn tập trung bồi dưỡng Pokémon.

Nguyên nhân chủ yếu là vì ở Bình Thành cậu không tìm được đối thủ, ở đại học Ma Đô cũng gần như không có đối thủ thích hợp, trừ phi đi làm phiền các giảng viên của khoa đối chiến.

Nhưng mà, kể từ sau khi Phương Duyên càn quét đại học Đế Đô, và trong lúc rèn luyện ở dãy núi Mục Hải đã dùng Magnezone cầm hòa được với Huấn Luyện Gia cấp Đại sư Trang Duệ, về cơ bản không còn mấy giảng viên ở đại học Ma Đô chịu đấu một trận chính quy với cậu nữa, đội trưởng và đội phó đội tuyển của trường cũng tránh cậu như tránh tà...

Giải đáp thắc mắc cho Phương Duyên thì còn được, chứ đối chiến nghiêm túc thì miễn bàn.

Ở đại học Ma Đô, mấy vị Huấn Luyện Gia cấp Đại sư thì thần long thấy đầu không thấy đuôi, Phương Duyên thật sự không có đối thủ.

"Vậy để ta chọn cho cháu một Huấn Luyện Gia trạc tuổi nhé." Vân Miểu mỉm cười, dẫn Phương Duyên đến một sân đối chiến.

Giữa một đám Huấn Luyện Gia thanh niên tương đối chững chạc, có một chàng trai trẻ khoảng hơn hai mươi tuổi.

Chàng trai trẻ này để kiểu tóc đầu đinh, ánh mắt sắc bén, vẻ mặt tập trung, hiện đang chỉ huy một con Dragonair đấu với đối thủ.

Đối diện Dragonair là một con Altaria.

Con Dragonair này thuần thục sử dụng chiêu Mưa Đá và các chiêu thức hệ Băng, hoàn toàn không giống một Pokémon hệ Rồng chút nào, ép cho Altaria phải liên tục lùi bước.

Cảm nhận được uy lực của Mưa Đá, Phương Duyên thầm hiểu rõ, khả năng khống chế thời tiết tuyết của con Dragonair này đã rất điêu luyện, chỉ riêng chiêu này thôi cũng đủ thấy thực lực của chàng trai trẻ kia không hề tầm thường.

Một phút sau, thắng bại đã rõ, Altaria bị đóng băng thành một bức tượng, Dragonair dễ dàng giành chiến thắng.

"Quan Thành." Vân Miểu gọi một tiếng.

Trận đấu kết thúc, Vân Quan Thành đang bắt tay với đối thủ thì nghe thấy tiếng gọi liền quay lại.

"Chú Vân, có chuyện gì vậy ạ?" Vân Quan Thành nghi hoặc bước tới, ánh mắt nhìn về phía Phương Duyên sau lưng Vân Miểu.

"Ta tìm cho cháu một đối thủ, trong buổi huấn luyện đối chiến tiếp theo, đối thủ của cháu là cậu ấy." Vân Miểu cười giới thiệu: "Vị này là Phương Duyên, sinh viên năm hai của đại học Ma Đô, do Thiên Vương Tạ Thanh Y giới thiệu đến."

"Còn đây là Vân Quan Thành, trước đây từng học tập trên con đường Quán Quân, hiện đang là học viên tại đạo trường Thanh Long."

Trong lúc Vân Miểu giới thiệu, Phương Duyên và Vân Quan Thành nhìn nhau rồi mỉm cười.

Phương Duyên thầm nghĩ, họ Vân, lại gọi Vân Miểu là chú Vân, tám chín phần mười là có quan hệ với dòng dõi Huấn Luyện Gia Ngự Long, hơn nữa con đường Quán Quân này, Phương Duyên đã nghe nói không chỉ một lần, em gái của Tứ Thiên Vương Quán Quân Giang Ly là Giang Nhiên, chính là đến nơi này học tập, và nhà ngoại cảm Từ Tĩnh của đạo trường Thiên Tâm, có lẽ cũng đến đây.

Phương Duyên đã xem Vân Quan Thành như một Huấn Luyện Gia chuyên nghiệp để đối đãi.

Tương tự, sau khi nghe Vân Miểu liên hệ Phương Duyên với Thiên Vương hệ Tiên Tạ Thanh Y, Vân Quan Thành cũng trở nên nghiêm túc, mặc dù trông Phương Duyên không lớn tuổi lắm. Nhưng hệ Tiên khắc chế hệ Rồng, hoàn toàn có thể lấy yếu thắng mạnh, không lẽ Phương Duyên này cũng là Huấn Luyện Gia hệ Tiên?

"Chào cậu." Vân Quan Thành đưa tay về phía Phương Duyên, lịch sự nói.

"Chào cậu." Phương Duyên cũng đưa tay ra bắt lại.

"Đàn em của Tạ Thanh Y ư?? Có kịch hay để xem rồi..." Ở phía bên kia, người học viên vừa mới đấu xong với Vân Quan Thành, nghe được cuộc đối thoại của mấy người thì mắt sáng lên, thầm nghĩ.

Đạo trường Thanh Long từng bị một mình Tạ Thanh Y càn quét, các học viên ít nhiều cũng có chút oán niệm, nhưng chưa đến mức thâm thù đại hận, ai bảo Tạ Thanh Y lại là một Thiên Vương xinh đẹp, mỹ nữ không những không bị căm ghét, ngược lại cô còn thu về một lượng lớn người hâm mộ ở đạo trường Thanh Long, khiến đạo trường Thanh Long xuất hiện một đống kẻ phản bội hệ Rồng...

Đây… mới là chuyện đau đầu của Đại sư Vân Miểu.

Vân Miểu gọi người học viên mắt đang sáng rực kia lại và nói: "Cậu đi báo cho những người khác, sau khi kết thúc đối chiến có thể qua bên này xem."

"Rõ!" Người học viên này lập tức hấp tấp chạy đi gọi khán giả.

Cùng lúc đó, Phương Duyên và Vân Quan Thành đã đứng ở hai bên sân bãi, trước khi trận đấu bắt đầu, Phương Duyên đặt chiếc ba lô nặng trịch xuống chân.

"Eevee??" "Rotom..." Trong ba lô, Eevee kéo khóa ra, lén nhìn một cái rồi lại nhanh chóng kéo lại. Đối chiến à… không phải chuyện của nó.

Thế nhưng, Eevee vừa ló đầu ra đã làm Rotom trong điện thoại hoảng lên.

"Rotom! Yêu cầu trợ giúp, Rotom!!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!