Gió lạnh thấu xương.
Từ xa đã có thể nhìn thấy ngọn núi nguy nga gần như vắt ngang toàn bộ Sinnoh Region, Mt. Coronet!
Nó được bao phủ trong sương mù và bão tuyết mờ ảo.
Trên bầu trời cao, hai bóng người từ Hearthome City bay về phía Celestic Town.
Lần “Đại hội Nghiên cứu viên Pokémon” này sẽ được tổ chức tại Celestic Town nằm ở lưng chừng Mt. Coronet, và “Viện Nghiên cứu Lịch sử Celestic Town” trong thị trấn sẽ được dùng làm hội trường của đại hội.
Cảnh Hòa nằm bò trên lưng Dragonite không cảm thấy lạnh chút nào.
Bởi vì Dragonite rất chu đáo, đã cản hết luồng không khí lạnh ở bên ngoài cơ thể nó.
Điều này khiến Haunter tỏ ra rất vui vẻ, nằm sấp trên lưng Cảnh Hòa ngó nghiêng trái phải, vô cùng tò mò về Sinnoh mà nó chưa từng đặt chân đến.
Nhưng sắc mặt của Cảnh Hòa thì không được tự nhiên cho lắm.
Khuôn mặt anh căng cứng, mím chặt môi, sắc mặt hơi nhợt nhạt.
Cynthia ngồi trên lưng Garchomp chú ý tới sự khác thường của Cảnh Hòa, hơi ngẩn người rồi hỏi:
“Anh sợ độ cao à?”
Cảnh Hòa nghiêng đầu, hơi cứng đờ, lại có chút bướng bỉnh lắc đầu.
Anh không sợ độ cao, lúc trước ngồi trên máy bay anh vẫn luôn nhìn xuống dưới mà.
“Hửm?”
Cynthia hơi nghiêng đầu, lộ vẻ nghi hoặc.
Haunter nằm trên lưng Cảnh Hòa cười gằn “Keke”.
Nó vỗ vỗ lưng Cảnh Hòa, sau đó lại vươn một móng vuốt về phía Cynthia, rồi móng vuốt phóng đi vun vút.
“Keke.”
Hắn sợ nhanh.
Lần trước ngồi xe của cô Jenny cũng vì quá nhanh mà dọc đường đi hắn chẳng nói được câu nào.
Nhanh?
Cynthia nhìn Cảnh Hòa thật sâu, sau đó không nhịn được bật cười thành tiếng.
Dù là cô cũng không ngờ tới, một bậc thầy chiến thuật đường hoàng, một kẻ đầy mưu mô tính toán, một nhà tâm lý học Pokémon vậy mà lại sợ nhanh?
Ngay cả Garchomp cũng toét miệng cười thành tiếng.
“Gào.”
Hắn kém quá.
Nhìn dáng vẻ cười không khép được miệng của Cynthia, Cảnh Hòa trừng mắt.
Người đàn ông nào mà chẳng sợ nhanh?
Đều sợ hết được không!
Cynthia lộ ra vài phần trêu chọc, nói đùa:
“Còn trừng tôi nữa, tôi sẽ bảo Dragonite dùng ‘Extreme Speed’ đấy nhé.”
“Gào ư?”
Dragonite chớp chớp mắt.
Sắc mặt Cảnh Hòa lập tức trắng bệch, lộ vẻ cầu xin tha thứ.
Đồng thời, anh run rẩy lấy từ trong túi ra mấy viên Pokéblock, nhét vào miệng Dragonite.
“Gào ư.”
Dragonite quả thực không ngờ, thế này mà cũng kiếm được một khoản đồ ăn vặt.
Cynthia đặt ngón trỏ lên môi, hơi ngẩng đầu, nhìn vầng trăng mờ ảo trên trời, ánh mắt tinh nghịch nói:
“Vậy tôi muốn ăn món anh nấu.”
Cô thế này chẳng phải là thừa nước đục thả câu sao?
Nhưng Cảnh Hòa vẫn chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu.
Cưỡi rồng khó xuống mà.
“Được rồi.” Cynthia mỉm cười nói: “Dragonite, chúng ta chậm lại một chút.”
Nói xong, cô lại nhẹ nhàng vỗ vỗ Garchomp.
“Gào.”
Garchomp bất mãn liếc xéo Cảnh Hòa một cái.
Đồ gà mờ.
Đối với sự “khinh bỉ” của Garchomp, Cảnh Hòa tỏ vẻ không quan tâm.
Garchomp tốt nhất nên cầu nguyện sau này anh sẽ không thu phục Pokémon hệ Rồng, nếu không thì hừ hừ.
Ngày nào cũng nhảy “Dragon Dance” trước mặt mi!
Tốc độ của hai con rồng dần chậm lại.
Cảnh Hòa cũng hơi thở phào nhẹ nhõm.
Cho anh chút thời gian, kiểu gì cũng có ngày thích nghi được.
Tuy nhiên, mặc dù tốc độ đã chậm lại một chút, nhưng nhìn chung vẫn đang tiến lại gần Celestic Town với một tốc độ khá nhanh.
Khi bay đến khoảng cách khá gần Mt. Coronet, từng bông tuyết lấp lánh như lông ngỗng xoay vòng từ trên không trung từ từ rơi xuống.
Cynthia đưa tay đón lấy một bông, cảm nhận sự lạnh lẽo trên tay, đôi mắt hơi sáng lên, kinh ngạc vui mừng nói:
“Tuyết rơi rồi!”
Cảnh Hòa cũng ngẩng đầu nhìn một cái.
Mặc dù trên Mt. Coronet quanh năm tuyết phủ, hơn nữa vì gió nên luôn có tuyết rơi xuống, nhưng tuyết đều bay về phía mặt sau, mà dù là Celestic Town hay vị trí hiện tại của họ, đều không nằm trong phạm vi tuyết thổi xuống.
Cho nên...
Đúng là tuyết rơi thật.
“Keke.”
Haunter nằm trên lưng Cảnh Hòa từ từ thò đầu ra khỏi phạm vi bao bọc của luồng khí Dragonite.
Nó há to miệng, lập tức hít mạnh một hơi.
Sau đó chép chép miệng.
“Keke.”
Hương vị hình như đúng là không giống với tuyết do chiêu thức tạo ra.
Cảnh Hòa liếc nó một cái.
Đối với việc Haunter đã từng nếm thử tuyết do Alolan Vulpix tạo ra, anh không hề cảm thấy bất ngờ chút nào.
“Đến rồi.”
Lúc này, Cynthia giơ tay chỉ.
Từ xa xa.
Có thể nhìn thấy những đốm sáng nhỏ bé như đom đóm giữa vùng núi.
Cùng với việc tiến lại gần.
Một thị trấn nhỏ sừng sững trên bãi đất bằng phẳng ở lưng chừng núi dần hiện ra trước mắt.
Celestic Town!
Bịch.
Lòng bàn chân một lần nữa chạm đất, Cảnh Hòa thầm thở phào một hơi dài.
Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Dragonite để tỏ lòng biết ơn.
Sau đó lại lấy ra một nắm lớn Pokéblock.
“Gào ư.”
Dragonite mừng rỡ ngoài mong đợi, vội vàng nhận lấy.
Sau đó vui vẻ bay đi.
Cảnh Hòa nhìn quanh một vòng.
Celestic Town so với Hearthome City và Rustboro City, mức độ phồn hoa chắc chắn là không thể sánh bằng.
Nhưng môi trường của Celestic Town lại gần gũi với thiên nhiên hơn, mặc dù không khí mang theo cái lạnh buốt giá hơn Hearthome City rất nhiều, nhưng mức độ trong lành của không khí cũng không phải Rustboro City có thể so sánh được.
Nhưng có một vấn đề theo sát ngay sau đó.
Ở đâu?
Nếu là ở Hearthome City phồn hoa, thì tùy tiện tìm một chỗ ở cũng được, nhưng Celestic Town có Pokémon Center không?
“Đứng ngây ra đó làm gì?”
Cynthia nhìn Cảnh Hòa đang đứng ngây người tại chỗ, vẫy tay gọi anh.
“Ờ...”
Sau đó Cảnh Hòa liền đi theo Cynthia, đến trước một căn biệt thự gần như hoàn toàn bằng gỗ.
Đây là... nhà của Cynthia?
Mặc dù trong game thường xuyên đến, nhưng ngoài đời thực đúng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Cynthia đẩy cửa bước vào.
Poké Ball bên hông cô tự động mở ra.
Garchomp và Lucario đứng hai bên trái phải ở cửa, ánh mắt cực kỳ nghiêm nghị, dò xét nhìn chằm chằm Cảnh Hòa.
Lúc này.
Cynthia vừa chuẩn bị xong dép lê cho Cảnh Hòa thò đầu ra từ trong cửa, mang theo vài phần nghi hoặc hỏi:
“Sao không vào?”
Cảnh Hòa nặn ra một nụ cười, dưới sự chú ý của Garchomp và Lucario từ từ đi đến cửa.
Khi đi ngang qua chúng, Cảnh Hòa lấy ra hai nắm Pokéblock trong suốt như pha lê.
Thứ này không giống với những thứ chúng ăn trước đây, là do Cảnh Hòa kết hợp kinh nghiệm làm Pokéblock của bản thân và Wallace để tạo ra.
Ai ăn rồi cũng khen ngon.
“Đã thân thiết thế này rồi...”
Garchomp và Lucario liếc nhìn nhau.
Sau đó.
Hai tên sĩ diện này cứng cổ, đồng thời gật đầu.
Đôi dép lê dễ thương muốn xỉu này là sao đây?
Cảnh Hòa nhìn đôi dép lê Jigglypuff màu hồng trên mặt đất.
“Đừng khách sáo, cứ ngồi tự nhiên.”
Giọng của Cynthia từ bên trong truyền ra.
Anh lắc đầu, dưới sự chú ý của Garchomp và Lucario, cuối cùng vẫn thay đôi dép lê này bước vào cửa.
Sau khi nhìn thấy các Pokémon của Cynthia đều ở bên ngoài, Cảnh Hòa cũng ném Poké Ball ra.
Gọi cả Alolan Vulpix và Tinkatink ra ngoài.
Còn về phần Haunter...
Nó đã cùng Garchomp rúc vào một góc xem phim truyền hình rồi.
“Chiu!”
Nhìn thấy Lucario, Tinkatink vô cùng mừng rỡ, xách cây búa nhỏ chạy về phía nó.
Mà Eevee nhỏ sau khi nhìn thấy Alolan Vulpix cũng sáng rực mắt, lập tức nhào về phía nó.
“Buii.”
“Âu ư.”
Rất nhanh trong phòng đã vang lên âm thanh nô đùa của hai đứa nhỏ.
Cảnh Hòa ngồi xuống sô pha.
Lúc này mới quan sát căn nhà.
Nhà của Cynthia chiếm diện tích không hề nhỏ, tổng thể đều là cấu trúc bằng gỗ, bàn gỗ, bàn trà, tủ âm tường, trên tường dán một số bức tranh hoặc nhãn dán đơn giản, trông rất ấm cúng.
“Xì pa...”
Spiritomb cuộn một cốc nước sôi, đưa đến trước mặt Cảnh Hòa.
Cảnh Hòa thu hồi ánh mắt, mỉm cười nói:
“Cảm ơn.”
“Xì, xì pa... o(////▽////)q”
Sau đó Roserade cũng đi tới, động tác tao nhã hái vài cánh hoa màu tím nhạt từ tay trái của mình, thả vào trong nước.
Cảnh Hòa: “...”
Nhìn những cánh hoa xoay vòng trong nước nóng rồi cuối cùng chìm xuống đáy, nhuộm nước thành màu tím nhạt.
Trà hoa?
Nhưng vấn đề là...
Hoa trên hai tay của Roserade đều có độc mà!
Sự khác biệt chỉ là, hoa đỏ ở tay phải thuộc loại kịch độc, tác dụng nhanh, hoa tím ở tay trái thuộc loại độc mãn tính, tác dụng tương đối chậm.
Cảnh Hòa liếc nhìn Spiritomb, nó mang vẻ mặt xấu hổ và ngại ngùng.
Còn Roserade, trong ấn tượng của Cảnh Hòa, thuộc loại Pokémon ít nói giống như Lucario.
Nhưng Lucario là ra vẻ ngầu nên ít nói, còn Roserade thì là... hay xấu hổ nên ít nói.
Cho nên, Cảnh Hòa từ trên mặt Roserade, nhìn thấy chút mong đợi.
Cảnh Hòa từ từ cầm tách trà lên.
Sự hy vọng trong mắt Roserade càng đậm hơn.
Ực...
Anh lặng lẽ nuốt nước bọt.
Vậy... có chết không?
Nghĩ lại thì, độc của Haunter anh trúng còn ít sao?
Huống hồ trong ba lô của anh còn luôn chuẩn bị sẵn “Pecha Berry” và “Antidote”.
Chắc là không vấn đề gì lớn.
Nghĩ đến đây, Cảnh Hòa bưng tách trà lên uống một ngụm.
Một chút ngọt ngào xen lẫn hương thơm của cánh hoa, còn có một chút vị đắng chát vương vấn.
Mắt anh sáng lên.
Hương vị vậy mà lại ngon lạ thường.
Lập tức nói với Roserade:
“Ngon lắm.”
Anh cười xoa xoa đầu nó.
“Rô xì?” Roserade cũng lộ ra vài phần kinh ngạc.
Nó đã pha trà hoa cho không ít người, nhưng đúng là chưa có ai từng uống, nó từng một độ cho rằng trà hoa của mình không ngon, nhưng phản hồi của Cảnh Hòa đã giúp nó lấy lại sự tự tin.
Lập tức xoay người chuẩn bị đi pha thêm một tách trà hoa đỏ ở tay phải.
Thấy vậy, Cảnh Hòa vội vàng nói:
“Roserade, đủ rồi, một tách là đủ rồi, lần sau lại uống loại khác.”
Nói xong, động tác cực kỳ thành thạo lấy từ trong ba lô ra một quả “Pecha Berry” cắn một miếng.
“Rô xì.”
Roserade gật đầu, cũng không cưỡng cầu, sự vui mừng bộc lộ rõ trên nét mặt.
Cảm nhận vị ngọt của “Pecha Berry”, Cảnh Hòa thầm gật đầu.
Rất tốt.
Milotic, Spiritomb cộng thêm Roserade, đã công lược được ba con, ngày càng an toàn rồi.
“Xem ra mọi người nói chuyện khá vui vẻ nhỉ.”
Lúc này Cynthia mặc một chiếc tạp dề, thò đầu ra từ nhà bếp cười nói.
“Cô đây là...”
Cynthia mà cũng biết nấu ăn sao?
Trời sập rồi!
“Bữa ăn khuya, ăn không?” Cynthia hỏi.
“Ăn!”
Cảnh Hòa vung tay lên.
Đùa à, đồ miễn phí tội gì không ăn?
Nghe vậy, Cynthia mỉm cười, xoay người trở lại nhà bếp.
Tuy nhiên.
Khi nhìn thấy Cynthia thò đầu ra từ nhà bếp, Garchomp, Lucario, Roserade, Eevee cùng một đám Pokémon, thi nhau rùng mình một cái, lộ ra biểu cảm kinh hãi.
Tiêu rồi tiêu rồi tiêu rồi...
Vậy mà một phút lơ là, đã để Tiểu Bạch Thái lẻn vào nhà bếp!
Làm sao đây?!
Nhà sẽ mất sao?
Chắc chắn là mất rồi!
Xèo...
Rất nhanh, một luồng khói đen từ trong nhà bếp bốc ra.
“Đây là đang làm món ăn cao cấp gì vậy? Động tĩnh lớn thế?”
Cảnh Hòa ngồi trên sô pha đầy hứng thú lẩm bẩm một mình, còn mang theo chút mong đợi.
Nhưng rất nhanh.
Anh đã nhận ra có gì đó không ổn.
Sao Garchomp bọn chúng giữa mùa đông mà lại đổ mồ hôi thế kia?!
Cảnh Hòa rùng mình một cái.
Lập tức đứng dậy, ba bước gộp làm hai lao về phía nhà bếp.
Tôi thật ngốc, thật đấy, chỉ biết ăn bữa khuya miễn phí...
Xèo...
Trong nhà bếp vang lên tiếng kinh hô, cùng với tiếng lửa bị nước dập tắt.
Hai phút sau.
Cynthia với khuôn mặt dính chút tro đen ngoan ngoãn đứng ở cửa nhà bếp, Cảnh Hòa mặt không cảm xúc dán một tờ giấy lên cửa nhà bếp...
Haunter và Cynthia, cấm vào!
“Keke?!”
Làm xong những việc này, Cảnh Hòa mới nhìn Cynthia vẫn đang cầm cái xẻng, hít sâu một hơi.
“Cô...”
Chằm chằm!
Lời còn chưa nói ra, anh đã cảm nhận được ánh mắt từ Garchomp và Lucario.
Biểu cảm của Cảnh Hòa hơi cứng lại, giật lấy cái xẻng, ngoài miệng tỏ ra mạnh mẽ nhưng trong lòng lại sợ hãi tiếp tục nói:
“... Đi tắm trước đi!”
“Ồ...”
Trong một thế giới đổ nát nào đó.
Hửm?
Một cái đầu khổng lồ từ từ ngẩng lên, trong đôi mắt đỏ ngòm lóe lên chút nghi hoặc.
Sao có cảm giác lần này hình như hơi gần nhỉ?