Virtus's Reader
Quang Âm Chi Ngoại

Chương 233: Mục 234

STT 233: CHƯƠNG 233: CÁCH CỤC MỞ RA

"Triệu Trung Hằng, ngươi muốn đi theo cũng được, nhưng phải tuân thủ hai điều kiện!" Đinh Tuyết đứng trước mặt Hứa Thanh, lòng đầy khó chịu nhìn Triệu Trung Hằng.

"Thứ nhất, suốt cả quãng đường ngươi không được nói chuyện!"

"Thứ hai, ngươi phải giữ khoảng cách ba trượng với ta!"

"Không đồng ý thì đi, đồng ý thì ở lại!"

Triệu Trung Hằng hít sâu một hơi. Hắn đã lường trước được tình huống này từ lúc đến đây. Giờ phút này, hắn nhìn Đinh Tuyết xinh đẹp vô ngần, thân hình lồi lõm quyến rũ.

Hắn lại liếc nhanh qua Hứa Thanh, người dường như chẳng hề để tâm đến bên này, rồi vội vàng thu ánh mắt lại, trong lòng dâng lên một sự kiên định chưa từng có.

"Tu vi cao hơn thì đã sao, làm sao so được với tấm chân tình của ta. Theo đuổi con gái chứ có phải đánh nhau đâu, tu vi cao thì có ích gì. Ông nội ta tu vi cao hơn đấy, chẳng phải cũng bị bà nội ta bỏ đó sao? Thất gia cũng không phải đang cô độc trên Đệ Thất Phong đó sao? Điều này cho thấy tu vi cao cũng vô dụng!"

"Tấm chân tình của lão tử mới là mấu chốt để có được hạnh phúc cuối cùng, nó không thể phá vỡ, trời đất chứng giám, thần người đều tỏ, dù cho vị thần mặt sẹo trên trời kia có mở mắt cũng không thể hủy diệt được tấm chân tình của ta."

"Cho nên, nếu theo đuổi con gái mà cũng nhìn vào tu vi thì lão tổ tông môn chẳng phải đã thê thiếp đầy đàn, tất cả nữ nhân trong tông đều là của ông ta rồi sao." Triệu Trung Hằng càng nghĩ càng thấy có lý, ánh mắt càng lúc càng kiên định, nhìn người con gái mà hắn nguyện yêu trọn đời, trầm giọng nói.

"Được!"

Triệu Trung Hằng gia nhập khiến Đinh Tuyết vô cùng không vui, nhưng đối với Hứa Thanh mà nói thì chẳng có gì khác biệt, dù cho có mấy lần hắn phát hiện Triệu Trung Hằng đang lén lút nhìn trán mình.

Điều này làm Hứa Thanh có chút kỳ quái, nhưng cũng không quá để tâm, nhất là khi đối phương rất biết điều không đến gây sự với mình, thế nên phần lớn thời gian Hứa Thanh đều mặc kệ hắn.

Cho đến vài ngày sau, khi ba người hoàn thành một vài nhiệm vụ nhỏ, nghỉ ngơi một đêm rồi tụ họp lại, sắc mặt Hứa Thanh có chút kỳ lạ, liếc mắt nhìn Triệu Trung Hằng.

Đinh Tuyết cũng sững sờ một lúc khi nhìn thấy Triệu Trung Hằng.

Nàng liếc nhìn cặp lông mày của Triệu Trung Hằng, rồi lại quay đầu nhìn Hứa Thanh, vẻ mặt dần trở nên quái lạ.

Chỉ có Triệu Trung Hằng là thần sắc như thường, ngẩng đầu lên khoe cặp lông mày của mình cho Hứa Thanh và Đinh Tuyết thấy, trong lòng tràn đầy đắc ý.

Mà giờ khắc này, nếu có người khác ở đây, chắc chắn sẽ phát hiện ra hình dáng lông mày của Triệu Trung Hằng gần như giống hệt lông mày của Hứa Thanh.

Bất kể là độ cao, chiều dài hay độ rộng của đuôi mày, tất cả đều y hệt.

Hứa Thanh nhìn Triệu Trung Hằng, hắn bỗng hiểu ra tại sao mấy ngày trước đối phương cứ nhìn trộm trán mình, thì ra là hắn đang ngắm lông mày của mình.

"Tên này có bệnh à?" Hứa Thanh nhớ lại lời đánh giá của Triệu trưởng lão về cháu trai mình, cảm thấy rất có lý.

Đinh Tuyết thở dài.

Nàng cảm thấy hành động của Triệu Trung Hằng thật điên rồ. Cùng một cặp lông mày nhưng trên những khuôn mặt khác nhau sẽ cho ra cảm giác khác nhau. Trên mặt Hứa sư huynh thì tự nhiên là càng nhìn càng ưa nhìn.

Còn Triệu Trung Hằng này, nàng thấy trước đây cũng tạm được, nhưng bây giờ nhìn thế nào cũng thấy vô cùng kỳ dị, giống như một con gà nhà cắm hai cái lông công.

Nhưng Triệu Trung Hằng hiển nhiên không nghĩ vậy, suốt đường đi hắn vô cùng đắc ý, hắn cảm thấy hôm nay Đinh Tuyết nhìn mình rõ ràng nhiều hơn trước rất nhiều.

Thế là hắn bắt đầu nhìn chằm chằm vào mũi của Hứa Thanh.

Hứa Thanh im lặng.

Cứ như vậy, những ngày tiếp theo của ba người họ cũng trôi qua bình an vô sự. Ngoại trừ việc tướng mạo của Triệu Trung Hằng dần có chút thay đổi nhưng dấu vết bắt chước vẫn còn khá lộ liễu, Hứa Thanh chỉ biết cạn lời trong lòng.

Điều khiến Hứa Thanh bất ngờ hơn nữa là sự thay đổi của Triệu Trung Hằng không chỉ dừng lại ở đó. Hắn vậy mà lúc tặng quà cho Đinh Tuyết lại chuẩn bị đến hai phần.

Điểm này, Đinh Tuyết cũng rất ngạc nhiên.

Nhìn biểu cảm của Hứa Thanh và Đinh Tuyết, Triệu Trung Hằng trong lòng càng thêm đắc ý.

Hắn cảm thấy lần bế quan này của mình vô cùng ý nghĩa, bởi vì hắn đã nghĩ thông suốt một chuyện.

Đã yêu một người thì phải yêu cả đường đi lối về của người ấy.

Đã quyết định dùng cả đời để theo đuổi nàng, vậy thì phải có một trái tim đủ bao dung, để bao dung cả những vị khách qua đường trong cuộc đời nàng.

Vậy nên, tại sao lại phải nhỏ nhen chỉ tặng quà cho một mình nàng chứ.

Tặng thì tặng luôn hai phần!

Để nàng có thể tặng lại cho vị khách qua đường kia, chẳng phải càng thể hiện được sự phi phàm của mình hay sao.

Triệu Trung Hằng cảm thấy mình đã giác ngộ.

Thế là trong cơn thăng hoa tâm cảnh này, vào ngày Đinh Tuyết kiểm tra một mật đạo tràn ngập dị chất và mở nó ra, trong lúc chờ dị chất tiêu tán, Triệu Trung Hằng ở bên cạnh lấy ra hai hộp thuốc trong ngực, đưa cho Đinh Tuyết.

Đinh Tuyết nhận lấy mở ra, hơi kinh ngạc.

"Bác Dị đan! Đây là đan dược bí truyền của Đệ Nhị Phong ở Thất Huyết Đồng, không bán ra ngoài, ngày thường rất hiếm thấy."

Triệu Trung Hằng mỉm cười gật đầu.

Đinh Tuyết vẻ mặt cổ quái, nhìn hai phần đan dược trong tay, rồi nhìn sang Hứa Thanh.

"Hứa Thanh sư huynh, cảm ơn sư huynh mấy ngày nay đã giúp đỡ, còn phụ đạo Thảo Mộc cho ta nữa. Phần đan dược này nghĩ chắc sư huynh cũng không dùng tới, nhưng vì nó hiếm có nên cũng có thể để sư huynh dùng cho việc nghiên cứu."

Nói rồi, Đinh Tuyết mỉm cười ngọt ngào với Hứa Thanh, đưa đan dược cho hắn.

"Huống hồ, đây cũng coi như là thù lao sư huynh trông nom Triệu Trung Hằng mấy ngày nay."

Hứa Thanh ngẫm nghĩ, cảm thấy có lý, bèn nhận lấy.

Hơi thở của Triệu Trung Hằng có chút dồn dập, nhưng rất nhanh đã mỉm cười trở lại, gật đầu với Hứa Thanh ra hiệu đúng là như vậy.

Hứa Thanh liếc nhìn viên đan dược, đang định cất đi thì sắc mặt đột nhiên cứng lại. Hắn ngẩng phắt lên nhìn về phía mật đạo vừa được mở ra, rồi nhanh chóng bước tới bên cạnh.

"Các ngươi lùi lại một chút."

Hắn vừa dứt lời, Đinh Tuyết phản ứng cực nhanh, lập tức lùi lại, Triệu Trung Hằng cũng vội vàng lui về phía sau.

Thấy Đinh Tuyết và Triệu Trung Hằng đã lùi xa, Hứa Thanh nhìn chằm chằm mật đạo trước mặt, hai mắt híp lại.

Mật đạo này nằm bên dưới một ngôi nhà sụp đổ, rõ ràng là mới được đào gần đây để làm nơi ẩn náu.

Xung quanh có thể thấy một vài phù văn được bố trí, tuy bây giờ đều đã mất đi hiệu lực nhưng hẳn là dùng để ẩn nấp.

Lối vào địa đạo không lớn, chỉ đủ cho một người chui vào. Khi nó được mở ra, bên trong tràn ra một luồng khí lạnh, hòa cùng với dòng khí ấm bên ngoài tạo thành một lớp sương mù mỏng.

Trong làn sương mù này, ngoài dị chất nồng đậm, còn có một ít Thi Độc từ từ bay ra.

Hứa Thanh cảnh giác. Nhiệm vụ lần này là do Đinh Tuyết nhận, mô tả nhiệm vụ là tìm kiếm nơi ẩn náu của Hải Thi Tộc đã trà trộn vào đảo Nhân Ngư. Trước đó họ đã tìm mấy nơi nhưng đều không có thu hoạch gì.

Bây giờ họ đang ở trong một thị trấn nhỏ trên đảo U Tàng, Đinh Tuyết đã dùng một pháp khí đặc thù để cảm ứng sự dao động gia tăng của dị chất.

Lúc này mới tìm ra được manh mối.

Vốn dĩ Hứa Thanh không mấy để tâm. Dựa theo kinh nghiệm tiêu diệt Hải Thi Tộc của hắn, cho dù thật sự có một vài tộc nhân Hải Thi Tộc ẩn náu trên đảo Nhân Ngư thì cũng không phải là người cấp Ngưng Khí như Đinh Tuyết có thể tìm ra được.

Mà pháp khí đặc thù dò xét càng không có tác dụng gì lớn, trừ phi Hải Thi Tộc đó cố tình để lộ ra, bằng không có quá nhiều cách để thu liễm khí tức, không để lộ một chút nào.

Cho nên theo Hứa Thanh thấy, nhiệm vụ mà tông môn giao cho các đệ tử nòng cốt cấp Ngưng Khí thực chất chỉ là làm cho có lệ, để họ làm quen với nhịp độ chiến tranh mà thôi.

Còn về nguy hiểm thì không có bao nhiêu.

Nhưng khoảnh khắc vừa rồi khi Đinh Tuyết mở mật đạo này ra, theo dị chất lần lượt tràn ra, Hứa Thanh đã nhanh chóng nhận ra điều không ổn, dị chất tràn ra có chứa cả Thi Độc.

"Lẽ nào thật sự bị Đinh Tuyết đụng phải một tên Hải Thi Tộc?"

Ánh mắt Hứa Thanh sắc như điện. Hắn rắc một ít bột độc vào trong mật đạo để trung hòa Thi Độc, đồng thời cũng nhận ra Thi Độc ở đây dường như đã mất đi hoạt tính, độc tính đã giảm đi rất nhiều.

Trong lúc Hứa Thanh đang trầm ngâm, bỗng nhiên từ trong mật đạo truyền ra một giọng nói yếu ớt.

"Cha, mau về nhà đi..."

Giọng nói này tựa như lời cầu khẩn của một bé trai, mang theo nỗi nhớ nhung da diết, vô cùng chân thực. Khoảnh khắc truyền vào tai Hứa Thanh, hắn thậm chí còn có cảm giác như thật sự nhìn thấy một cậu bé.

Cảnh tượng này khiến đồng tử Hứa Thanh đột nhiên co rút lại. Phía sau hắn, Đinh Tuyết và Triệu Trung Hằng cũng nghe thấy, sắc mặt cả hai đều biến đổi trong chốc lát.

"Chuyện quỷ dị?" Triệu Trung Hằng thở dốc...

Trong dòng chảy văn chương có ẩn dấu: Thiên‧L0i‧Trúc·Chấm·Com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!