STT 257: CHƯƠNG 257: CHUYỆN LẠ Ở HẢI THI TỘC (1)
Trên bầu trời, một chiếc hạm thuyền Hắc Mộc đang gầm rú lao đi, xé tan mây mù. Tốc độ của nó cực nhanh, tạo ra những tiếng xé gió truyền khắp bốn phương, khí thế vô cùng kinh người.
Mục tiêu của nó là hòn đảo tộc địa của Hải Thi Tộc, cách nơi này khoảng 10 ngày đường.
Dựa vào hải đồ do Thất Huyết Đồng ban hành trong cuộc chiến, Hứa Thanh biết rằng nơi đó tuy được gọi là hòn đảo, nhưng thực tế lại rộng hơn tộc Nhân Ngư rất nhiều, gần bằng một tòa thành ở Nam Hoàng Châu.
Lúc này, bên trong chiếc hạm thuyền Hắc Mộc, Hứa Thanh và Đội trưởng, sau nhiều lần nghiên cứu thảo luận, cuối cùng cũng đã định ra kế hoạch và phương án cho chuyến đi này.
“Còn 10 ngày nữa là chúng ta đến Hải Thi Tộc. Hứa Thanh này, kế hoạch của ngươi tuy ổn, nhưng để mấy ngày nữa hãy ra tay cũng có sao đâu. Sao ta cứ có cảm giác ngươi có vẻ hăng hái quá vậy?”
Bên trong hạm thuyền Hắc Mộc, Đội trưởng nhìn Hứa Thanh, nghi ngờ hỏi.
Về kế hoạch thâm nhập Hải Thi Tộc lần này, hai người đã thảo luận cả một ngày. Sở dĩ lâu như vậy là vì thực ra Đội trưởng chẳng có kế hoạch nào cả, ý của y chỉ là cứ thế xông vào rồi tùy cơ ứng biến.
Hứa Thanh không đồng ý với điều này.
Vì vậy, sau khi suy nghĩ, hắn đã đề ra một mục tiêu hành động: làm thế nào để tiến vào nơi có một pho Thần tượng Thi Tổ một cách nhanh nhất.
Khi đã có mục tiêu này, kế hoạch trở nên đơn giản hơn. Muốn đạt được mục đích, cách nhanh nhất chính là vừa đặt chân đến Hải Thi Tộc đã lập tức được tu sĩ của tộc này đích thân hộ tống đến đó.
Như vậy sẽ không lãng phí một chút thời gian nào.
Làm thế nào để thực hiện bước này, Hứa Thanh và Đội trưởng cũng đã bàn bạc xong, đó chính là… bị thương!
Tam công chúa vốn đã bị trọng thương, gắng gượng chạy về, vậy thì việc đầu tiên tất nhiên là được đưa đi chữa trị. Thân phận của Tam công chúa cũng quyết định rằng nàng chắc chắn sẽ được đưa đến nơi có Thần tượng Thi Tổ.
Dù sao thì trong tình báo mà Đội trưởng mua được, nơi có Thần tượng Thi Tổ ngoài việc có thể chuyển hóa người chết thành tộc nhân, còn có hiệu quả trị liệu kinh người.
Thế là, mới có lời nói đầy nghi ngờ của Đội trưởng lúc trước.
“Nếu vết thương chỉ mới hình thành trong một ngày, người ngoài nhìn vào là biết ngay, như vậy không ổn.”
Hứa Thanh lắc đầu, liếc nhìn Đội trưởng rồi lại nói.
“Mỗi ngày gây ra một ít, tích tụ suốt 10 ngày, vết thương mới chồng lên vết thương cũ, như vậy mới chân thật!”
Sự nghi ngờ trong lòng Đội trưởng vẫn không giảm. Y nhìn Hứa Thanh, muốn tìm ra manh mối trên mặt hắn, trong lòng cũng thầm đoán xem có phải đối phương đang nhân việc công báo thù tư không.
Hứa Thanh nhìn thẳng vào mắt Đội trưởng, không hề né tránh.
Nhìn ánh mắt của Hứa Thanh, Đội trưởng thở dài. Y nhớ lại chính mình trước kia đã dạy hắn phương pháp này, kết quả bây giờ chính y cũng không thể phán đoán được.
Nhưng y cũng là kẻ tàn nhẫn, bèn đột ngột giơ tay phải rút một con dao ra, nhanh như chớp đâm vào bụng mình, đâm một nhát thật mạnh. Máu tươi màu lam lập tức nhuộm ướt áo bào.
“Chút chuyện cỏn con này, có là gì.” Đội trưởng thản nhiên nói, miệng vẫn nhai táo.
Hứa Thanh lắc đầu.
“Đội trưởng, vết thương do tự mình ra tay và do người khác ra tay trông khác nhau lắm. Vì đại kế của chúng ta, ngươi đành chịu thiệt thòi một chút, để ta giúp ngươi thì hơn.”
Động tác cắn táo của Đội trưởng khựng lại, y trừng mắt nhìn Hứa Thanh.
Hứa Thanh nghiêm túc nhìn vào mắt Đội trưởng. Sau một hồi im lặng, Đội trưởng thở dài, ném con dao găm qua rồi dang hai tay ra.
“Tới đi.”
Hứa Thanh mỉm cười, cầm dao găm lại gần, đâm một nhát vào bụng Đội trưởng, rút ra, rồi lại đâm thêm nhát nữa. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác khoan khoái khó tả.
Đội trưởng thở dốc, đang cố gắng nén đau thì Hứa Thanh rút dao găm ra, đâm thẳng xuống đùi y. Giữa lúc máu tươi tuôn ra, Hứa Thanh giơ tay phải, vận dụng Hóa Hải Kinh vỗ vào ngực Đội trưởng.
Ầm một tiếng, Đội trưởng phun ra máu tươi, sắc mặt trắng bệch. Cùng lúc đó, con dao trong tay Hứa Thanh nhanh chóng rạch tới. Chẳng mấy chốc, toàn thân Đội trưởng đã đầm đìa máu tươi, trông vô cùng thảm hại, ra vẻ yếu ớt.
“Được rồi, được rồi! Đủ rồi, Hứa Thanh!!”
Hứa Thanh có chút tiếc nuối, mấy nhát dao vừa rồi khiến lòng hắn vô cùng thư thái. Lúc này dừng tay, hắn liếc nhìn chân trái của Đội trưởng, thầm tính toán sáng mai có thể cắt chỗ này.
Thấy ánh mắt Hứa Thanh lại rơi xuống chân mình, mí mắt Đội trưởng giật giật. Y nhìn Hứa Thanh từ trên xuống dưới rồi đột nhiên lên tiếng.
“Phó ti Hứa, ngươi là người hộ đạo, bảo vệ công chúa đến mức bị thương nặng như vậy, mà bản thân ngươi lại chẳng hề hấn gì, thế thì không hợp lý.”
Nụ cười của Hứa Thanh cứng lại.
“Cho nên, vì để hoàn thành đại kế, ngươi cũng phải chịu thiệt thòi một chút. Không sao, để ta giúp ngươi.” Khóe miệng Đội trưởng nhếch lên một nụ cười như có như không, lòng đầy mong đợi giật lại con dao từ tay Hứa Thanh rồi đâm mạnh vào đùi hắn.
Hứa Thanh có ý muốn tránh, nhưng hắn cũng không thể không thừa nhận lời Đội trưởng nói rất có lý. Thế là hắn hít sâu một hơi nén đau, ngẩng đầu liếc nhìn Đội trưởng, mặc cho con dao của y cọ xát trong đùi mình.
Hứa Thanh nghiến chặt răng.
Ngay sau đó, Đội trưởng hăng hái xông lên, đâm liền ba nhát vào bụng hắn, trên cổ cũng rạch một vệt máu. Rất nhiều cơ quan nội tạng quan trọng trên người hắn đều có vết tích.
Thấy máu thịt be bét, Hứa Thanh đột nhiên lùi lại một bước, nhìn chằm chằm Đội trưởng, khàn giọng nói.
“Đùi phải của ngươi bị thương nhiều, chân trái thì không, như vậy không hợp lý.” Nói rồi, Hứa Thanh vung tay, một con dao găm xuất hiện, đâm vào chân trái của Đội trưởng.
Đội trưởng nhe răng, lại đâm Hứa Thanh một nhát. Cứ thế, hai người ngươi một dao, ta một dao... Mãi đến nửa ngày sau, cả hai mới cùng lúc dừng tay. Nằm thở dốc trên boong thuyền, vết thương trên người họ trông mà kinh hãi.
“Hứa Thanh... ta thấy không cần ngày nào cũng phải bị thương thế này. Ta là công chúa, ngươi là người hộ đạo, lúc bị truy sát chúng ta phải chạy trốn chứ, đúng không?” Đội trưởng yếu ớt nói.
“Đúng thế, chúng ta có thể trốn bảy, tám ngày rồi lại bị đuổi kịp một lần.” Hứa Thanh gật đầu, cũng cho là vậy, rồi nghĩ ngợi một lát lại hỏi.
“Còn nữa, sau khi vào Hải Thi Tộc, lỡ như bị phát hiện, bại lộ thân phận thì ngươi có kế hoạch thoát thân nào không?”
Nghe vậy, Đội trưởng nhướng mày, lấy quả táo đang ăn dở ra cắn một miếng lớn rồi cười đắc ý.
“Đội phó Hứa, chuyện này thì... ta có cách thoát thân đấy, nhưng cũng không cần lo quá. Liều mạng mà, phải kích thích một chút mới đã, cho nên ngươi cứ tự bảo trọng đi nhé.”
“Nhưng nể tình ngươi là thuộc hạ của ta, ta cũng không phải không thể nói cho ngươi biết. Có điều, đây là bí mật lớn nhất của ta, ừm, trị giá một triệu linh thạch!”
Hứa Thanh lườm Đội trưởng một cái. Vẻ mặt đểu cáng của y khiến Hứa Thanh dẹp luôn ý định vốn định bán cho y một tấm phù truyền tống vô tự.
Hắn cảm thấy không cần thiết phải làm vậy.
Thấy Hứa Thanh không hỏi tới, Đội trưởng ngạc nhiên. Y liếc nhìn Hứa Thanh, đoán rằng hắn hẳn là có thủ đoạn chạy trốn nào đó, nhưng y tin rằng dù là thủ đoạn gì cũng không thể lợi hại bằng của mình.
“Đến lúc thật sự cần dùng, một triệu linh thạch chắc chắn sẽ vào tay.”
Đội trưởng nghĩ vậy, trong lòng khoan khoái.
Cứ thế, thời gian trôi qua, bảy ngày nhanh chóng trôi đi. Giờ đây, họ chỉ còn cách hòn đảo tộc địa của Hải Thi Tộc ba ngày đường.
Trên thuyền, ngoài việc ngồi thiền như thường lệ, Hứa Thanh và Đội trưởng cũng thỉnh thoảng trao đổi. Chủ yếu là Đội trưởng kể cho Hứa Thanh nghe một vài chuyện về Hải Thi Tộc để hắn phối hợp kế hoạch thuận lợi hơn.
“Chuyện của Hải Thi Tộc nói cũng gần đủ rồi, giờ ta nói cho ngươi nghe về vị Tam công chúa này. Cô nhóc này cũng là một người đáng thương, thực ra nàng còn hận Hải Thi Tộc hơn cả Thất Huyết Đồng. Vì vậy trước đó ta mới nói với ngươi là nàng sẽ giúp chúng ta.”