STT 335: CHƯƠNG 335: ĐỆ THẤT PHONG CÓ YÊU QUÁI (2)
Hắn còn chưa dứt lời, ngay sau đó, Nhị điện hạ đã áp sát, đại kiếm quét ngang, chém thẳng xuống.
Tiếng nổ vang vọng khắp tám phương, sau một nén nhang, Hoàng Nhất Khôn phun ra máu tươi, thân thể bầm dập tím tái bị hất văng ra ngoài. Sau khi rơi xuống phía xa, hắn bi phẫn tột cùng, không thèm ngoảnh đầu lại mà co giò bỏ chạy.
Tay phải của hắn lại mất thêm một ngón tay nữa, giờ chỉ còn lại ba ngón.
Cùng lúc đó, trên đỉnh Đệ Thất Phong, trong lầu các có hai bóng người đang đứng, chính là Thất gia và gã tôi tớ.
Thất gia cũng đang chăm chú theo dõi trận chiến này, thấy cảnh tượng như vậy, lão thở dài một tiếng.
"Lão Tam là cái thứ ham lợi, vì một cái ngón tay quèn mà đến cả tôn nghiêm cũng bán được!"
"Còn con bé Lão Nhị nữa, chỉ biết cậy mạnh... Ha, nhưng mệnh nó tốt, tháng trước truyền âm cho ta, bảo nó nhặt được một cường giả Thiên Cung Kim Đan của tộc Đại Bằng chuyên luyện nhục thân. Đối phương đang bay ngon lành trên trời, vừa hay Viêm Hoàng đi ngang qua, thế là nó tự đâm đầu chết, còn con bé cũng thuận lợi nuốt Kim Đan của nó mà không bị nổ tan xác, ngược lại còn tấn thăng... Chuyện như vậy mà nó cũng tin được, ngươi có tin không?"
Gã tôi tớ bên cạnh im lặng, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn, hồi lâu không nói nên lời.
Cùng lúc đó, Hoàng Nhất Khôn đang lao như bay xuống bậc thang, không ngừng phun ra máu tươi, vẻ mặt đầy uất hận, nhất là khi nhìn bàn tay mình giờ chỉ còn lại ba ngón tay lấp lánh, hắn có một sự thôi thúc muốn khóc òa lên.
"Lẽ ra ta không nên đến khiêu chiến, quá bắt nạt người!"
"Nửa bước Kim Đan nhục thân chi lực, cái thứ này mà đặt trong Thất Tông liên minh thì cũng chẳng mấy ai dám động vào. Ta đã nhận thua rồi mà bà ta vẫn còn đánh!"
"Hơn nữa, đám điện hạ của Đệ Thất Phong này chẳng phải thứ gì tốt đẹp, rất có thể đã che giấu thực lực. Lão Tam kia như một con độc xà ta không nhìn thấu, nói hắn là Kim Đan ta cũng tin. Con mụ Lão Nhị này thì một thân quái lực đáng sợ đến cực điểm, mà bọn họ đều lấy ngón tay của ta!!!"
Trong cơn bi phẫn, Hoàng Nhất Khôn mặt mày bầm dập đi tới chân núi, đang định rời đi thì ngay sau đó, hắn đột nhiên ngẩng đầu.
Nhìn về phía trước.
Trên con đường nhỏ phía trước, một thanh niên mặc đạo bào màu xám đang bước tới. Thanh niên này vừa ăn táo, vừa đưa tay chào hắn, mặt mày cười híp mắt.
"Nhất Khôn, sao thế này, bị Lão Nhị nhà ta đánh à?"
"Ngươi là ai!" Hoàng Nhất Khôn giật nảy mình, da đầu tê dại như muốn nổ tung. Trực giác của hắn vô cùng nhạy bén, từ trên người kẻ trước mắt, hắn cảm nhận được sự kinh khủng vượt xa cả Tam điện hạ và Nhị điện hạ. Trong mắt hắn, đối phương không giống người, mà là một hung thần quỷ dị khoác da người.
"Ngươi mà không biết ta sao? Ta và anh ngươi, Hoàng Lệnh Phi, là bạn tốt đấy, nó không kể với ngươi về ta à?" Đội trưởng kinh ngạc nhìn Hoàng Nhất Khôn.
"Đừng căng thẳng thế." Đội trưởng thấy Hoàng Nhất Khôn căng thẳng như vậy thì thở dài, trong mắt mang theo chút ý đồng cảm.
"Chắc là bị Lão Nhị với Lão Tam đánh chứ gì, hai đứa nó quá đáng thật." Đội trưởng lắc đầu, ra vẻ tức giận, còn thuận tay đưa cho Hoàng Nhất Khôn mấy viên thuốc.
Nhưng Hoàng Nhất Khôn vẫn cảnh giác, lúc này hơi thở dồn dập, muốn rời đi mà không dám, đồng thời cũng đoán ra được thân phận của đối phương.
"Đại điện hạ?"
"Đừng gọi thế, khách sáo quá, gọi ta Đại sư huynh là được rồi, ta không giống Lão Nhị, Lão Tam và một người nào đó đâu." Đội trưởng cười rất tươi, ôn hòa nói.
"Đại sư huynh..." Hoàng Nhất Khôn do dự một chút rồi khẽ gọi.
"Thế mới phải chứ, ngươi không cần lo lắng, đến đây, ta tiễn ngươi xuống núi." Đội trưởng cười híp mắt nói.
"Không cần đâu, ta tự đi được..." Tim Hoàng Nhất Khôn càng lúc càng run rẩy.
"Vậy cũng được, ta không tiễn nữa. À phải rồi, tiền mấy viên đan dược vừa nãy, phiền sư đệ trả cho ta một chút, một ngón tay là đủ rồi."
Đội trưởng liếm môi, trong mắt lóe lên một tia lam quang, sâu trong con ngươi lại hiện lên chính khuôn mặt của gã. Gương mặt ấy đang nhắm nghiền hai mắt, nhưng vẻ mặt lại vô cùng dữ tợn, lộ ra sự đói khát tột độ.
Cơn đói khát này lan tỏa ra khắp người Đội trưởng. Hoàng Nhất Khôn cảm nhận được thì tâm thần chấn động dữ dội, một cơn nguy cơ sinh tử không thể hình dung dâng lên. Thấy Đội trưởng đến gần, hắn đột ngột lùi lại, chưa kịp bỏ chạy thì đã thấy hoa mắt, tiếp theo là một tiếng "rắc", ba ngón tay của hắn biến thành hai.
Bị Đại điện hạ chặt đứt một ngón.
Trong tiếng hét thảm, hắn không còn đoái hoài đến ngón tay bị chặt, điên cuồng bỏ chạy.
Đội trưởng thấy vậy, ước lượng ngón tay lấp lánh như tử kim trong tay rồi mỉm cười.
"Thằng nhóc này không vui chút nào, vẫn là Tiểu A Thanh nhà ta dễ chơi hơn."
Trên đỉnh núi, Thất gia thấy cảnh này thì hài lòng gật đầu.
"Trong mấy đứa đệ tử, chỉ có lão Đại là biết điều nhất!"
Gã tôi tớ bên cạnh nghe vậy thì im lặng, không biết nên nói gì, hắn chẳng nhìn ra Đại điện hạ này biết điều ở chỗ nào...
"Nhưng như vậy cũng không công bằng. Lão Đại, Lão Nhị, Lão Tam đều có ngón tay rồi, Lão Tứ cũng không thể không có." Thất gia đột nhiên lên tiếng, tay phải giơ lên vung nhẹ.
Lập tức, Hoàng Nhất Khôn, thiên kiêu của Huyền U Tông đang lao như bay đến chân núi, bị Đội trưởng dọa cho sợ mất mật, trong lòng đang ngập tràn bi phẫn và kinh hoàng, thì thân thể đột nhiên bị một cơn cuồng phong từ trên trời giáng xuống cuốn phăng lên.
Tâm thần hắn dấy lên cơn sóng dữ chưa từng có, gần như hồn bay phách lạc thì cơn cuồng phong không thể chống cự này đã ném thẳng hắn về phía cảng 176.
Ngay sau đó, thân thể Hoàng Nhất Khôn nện "rầm" một tiếng xuống trước cổng chính của Bộ Hung ti ở cảng 176.
Chưa kịp nhìn rõ xung quanh, Hoàng Nhất Khôn toàn thân như muốn vỡ vụn, đầu óc mê man, bỗng nghe thấy một giọng nói trong trẻo nhưng có phần kỳ lạ của một thiếu nữ vang lên từ phía sau.
"Ai vậy, tự dưng xuất hiện trước mặt ta, định đánh lén ta à? Hừ, lén lén lút lút trông đã không phải người tốt, Tiểu Bì, trấn áp hắn!"
Hoàng Nhất Khôn đột nhiên tỉnh táo, một cảm giác nguy cơ mãnh liệt đến kinh tâm động phách tức thì bùng nổ trong tâm trí hắn. Không chút do dự, hắn theo bản năng muốn bỏ chạy.
Nhưng đã quá muộn, trong nháy mắt, một xúc tu khổng lồ xuất hiện từ hư không, sức mạnh Kim Đan bùng nổ, với sức mạnh như chẻ tre cuốn lấy hắn.
Ngay lập tức bị khí tức Kim Đan trong xúc tu chấn cho một cái, cả người hắn phun ra máu tươi, bị trấn áp đến hôn mê.
Trước khi ngất đi, hắn lờ mờ nghe thấy giọng nói của thiếu nữ lúc nãy văng vẳng bên tai.
"Không tệ không tệ, thật thích hợp để đưa cho Hứa Thanh ca ca làm vật thí nghiệm."
Lúc này, trong đại lao của Bộ Hung ti, Hứa Thanh đang cúi đầu nghiên cứu một tu sĩ Dạ Cưu, cẩn thận kiểm tra xem loại độc thảo trước đó của mình tại sao lại khiến màu sắc của lũ bọ đen nhỏ trở nên đậm hơn.
"Dường như đã tìm ra nguyên nhân, liệu có thể dùng dược lực tương phản để tăng cường độ bền của lũ bọ đen nhỏ không?" Hứa Thanh vừa trầm ngâm vừa thăm dò.
Tiếng hét thảm thiết đau đớn không ngừng vang vọng, nhưng không hề ảnh hưởng đến sự chuyên tâm nghiên cứu của Hứa Thanh. Cứ thế một nén nhang trôi qua, Hứa Thanh tiện tay rút ra linh hồn của gã tu sĩ Dạ Cưu sắp chết, trong mắt lộ vẻ suy tư, nhưng rất nhanh hắn liền nhíu mày, nhìn về phía cửa lao.
Cửa lao được đẩy hé ra, một gương mặt thiếu nữ xinh đẹp tú mỹ có chút ngượng ngùng ló vào, rồi nhanh chóng bước vào nhà tù.
Thiếu nữ khoảng 16, 17 tuổi, mặc một bộ thanh sam, nụ cười tươi như hoa, đôi tay nhỏ trắng như ngọc, tay phải còn quấn một con bạch tuộc nhỏ.
Chính là Ngôn Ngôn.
Lúc này, con bạch tuộc nhỏ đang nhìn Hứa Thanh với ánh mắt không mấy thiện cảm, nhưng dường như rất bất đắc dĩ, đành phải thu hồi ánh mắt, giả vờ như không nhìn thấy.
"Hứa Thanh ca ca." Ngôn Ngôn vui vẻ gọi một tiếng, nhanh chân bước đến bên cạnh Hứa Thanh, nhìn thấy thi thể bị mổ phanh bên cạnh, mắt nàng sáng lên.
"Hứa Thanh ca ca, em không làm phiền anh đâu, em ở bên cạnh xem là được rồi."
Hứa Thanh nhíu mày, đang định từ chối.
"Hứa Thanh ca ca, em vừa mới bắt được một tên tội phạm lén lút đấy, em muốn học hỏi anh một chút, hay là chúng ta cùng nhau chơi đi."
Thấy Hứa Thanh muốn từ chối, Ngôn Ngôn vội vàng nói, vẫy tay một cái, con bạch tuộc nhỏ phun ra một bong bóng khí. Bong bóng nhanh chóng lớn dần, cuối cùng rơi xuống bên cạnh rồi vỡ tan, để lộ ra thân ảnh của Hoàng Nhất Khôn.
Khi Hoàng Nhất Khôn xuất hiện, lũ bọ đen nhỏ li ti mà Hứa Thanh nuôi dưỡng, mắt thường khó thấy, đang tràn ngập trong không khí liền lặng lẽ vây quanh, dường như chỉ cần Hứa Thanh ra lệnh một tiếng là chúng sẽ chui vào.
Ánh mắt Hứa Thanh rơi trên người Hoàng Nhất Khôn, nhận ra đối phương, thấy được những vết thương còn rất mới trên người hắn.
Hắn cũng nhìn thấy bàn tay phải của người nọ vốn có năm ngón tay lấp lánh, bây giờ chỉ còn lại ngón cái và ngón út, ba ngón ở giữa đã biến mất, vừa hay tạo thành thế tay số sáu.
Vẻ mặt Hứa Thanh trở nên quái lạ, nhưng rất nhanh hắn phát hiện lũ bọ đen nhỏ đang vây quanh Hoàng Nhất Khôn có chút khác thường, thế là trong mắt hắn lóe lên một tia sáng rồi biến mất, nhìn về phía mái tóc của Hoàng Nhất Khôn.
Còn Hoàng Nhất Khôn, bị cú ném này làm cho tỉnh lại, ban đầu trong mắt vẫn còn chút mơ màng, nhưng ngay sau đó hắn đã nhìn rõ xung quanh, và cũng nhìn thấy Hứa Thanh.
Hoàng Nhất Khôn im lặng.
Hắn nhớ lại mấy ngày trước mình đã đứng trước mặt đối phương nói những lời gì, lại nghĩ đến những gì mình đã trải qua trong đêm nay, giờ phút này chỉ cảm thấy một cảm giác phức tạp không thể tả nổi, hóa thành nỗi bi phẫn chưa từng có trong lòng. Hắn muốn giãy giụa bỏ chạy, nhưng thân thể bị trói buộc, không thể thoát ra.
"Ngươi đi khiêu chiến Đệ Thất Phong rồi à?" Hắn không muốn nói, nhưng Hứa Thanh lại muốn.
Hoàng Nhất Khôn run lên, hắn không muốn mở miệng, nhưng ngay sau đó hắn liền thấy máu tươi đầy đất xung quanh và những thi thể chết thảm la liệt bên cạnh...