Virtus's Reader
Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu

Chương 320: CHƯƠNG 4 - NGOẠI TRUYỆN: PHE EMILIA, MA NHÂN, TINH...

Ngay khoảnh khắc va chạm, tiếng xương gò má kêu răng rắc, thân hình cao lớn nhẹ bẫng bay lên không rồi đập mạnh vào tường. Không chỉ dừng lại ở đó, cú đấm còn xuyên thủng cả bức tường gỗ mỏng manh, hất văng cơ thể đang dính đầy mảnh gỗ ra ngoài. Thân thể trượt dài trên tuyết, bốc lên một làn khói trắng rồi lộn nhào mấy vòng.

— — — —

Cơ thể nằm úp sấp trên mặt đất không hề nhúc nhích, một sự tĩnh lặng đến mức khiến người ta nghi ngờ rằng hắn đã chết bao trùm lấy không gian.

Nhìn qua lại giữa thân hình cao lớn bị hất văng qua bức tường thủng và kẻ thủ phạm vẫn còn đứng bên trong. Nhận lấy ánh nhìn đó, kẻ ra đòn thở ra một hơi đầy mãn nguyện.

"Aaa... Xong việc rồi đấy, này!"

Cậu thiếu niên tóc vàng nghiến chặt cặp răng nanh sắc nhọn, nở một nụ cười tươi rói và tuyên bố — Garfiel.

Thấy Ram vội vã chạy đến bên Roswaal, người vừa bị cậu ta đấm, Subaru gãi đầu.

"Ờ, ờ. Đúng vậy."

Cậu chỉ có thể gắng gượng đáp lại như thế.

※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

Garfiel và những người khác, sau khi chia tay ở dinh thự, đã hội quân tại "Thánh Vực" vào buổi sáng ngay sau trận quyết chiến với Đại Thỏ, tức là nửa ngày sau "tuyên bố sinh con" của Emilia.

Để Patrasche kéo Long Xa, tổng cộng sáu người đã đến "Thánh Vực", bao gồm cả Garfiel.

Thật nhẹ nhõm khi xác nhận được sự an toàn của nhóm phụ nữ gồm Rem, Petra và Frederica đã đến giải cứu dinh thự Roswaal, cũng như sự bình an của Garfiel và Otto, những người ở lại với tư cách là nhóm cứu viện.

Tuy nhiên, ngoài ra còn có một món quà kèm theo.

"Ôi chà, lại gặp được anh trai rồi nhỉ."

Người nói câu đó là cô bé tóc bím đang bị cuộn tròn như một cái nem ở góc Long Xa — Meili, kẻ đã cùng Elsa dàn dựng vụ tấn công của ma thú vào dinh thự.

Trước cuộc hội ngộ bất ngờ khiến Subaru chết lặng, Meili vẫn giữ thái độ thản nhiên không chút hối lỗi như lúc gặp mặt ở dinh thự, cất giọng thân mật.

"Này, anh nghe em nói chút được không? Cái anh trai tóc vàng kia đối xử với con gái thô bạo quá đi à. Trói em lại rồi vứt xó thế này thì quá đáng quá phải không? Anh cũng nghĩ vậy mà, đúng chứ?"

"Đúng vậy. Nếu là ta thì ta đã bịt cả miệng cô lại rồi, vì cóc biết cô sẽ giở trò gì. ...Cô bị bắt, vậy Elsa sao rồi?"

"Ai biết đâu. Nhưng mà, dù là Elsa thì cũng khó sống sót trong trận đại hỏa hoạn đó lắm nhỉ? Nếu vậy thì cuối cùng con bé đó cũng được chết rồi, em thấy thế cũng tốt mà."

Meili chẳng mấy quan tâm đến sự sống chết của Elsa, người đáng lẽ là đồng đội của mình. Nghe những lời đó, Subaru nhíu mày.

"Cô có vẻ ung dung nhỉ, còn đòi đãi ngộ như tù binh cơ đấy. Chắc là chẳng có tương lai tốt đẹp nào chờ cô đâu. Tội cô gây ra nặng lắm đấy."

"Vậy sao. Nhưng mà, em thất bại rồi nên cũng đành chịu thôi. Vả lại, có mặt dày quay về thì thể nào cũng bị Mama mắng cho xem."

"Mama, hử. Ta cũng nghe vài lần ở dinh thự rồi, có một kẻ đầu sỏ đứng sau các người à. ...Mà thôi, chuyện đó cứ hỏi Roswaal là rõ cả thôi."

"Nhớ cho em ăn ba bữa, đừng cho Pimal vào nhé."

Bằng thái độ của mình, Meili cho thấy cuộc nói chuyện đã kết thúc và quay lưng đi một cách thoải mái. Việc xử lý cô ta có lẽ sẽ để sau. Dù sao đi nữa, cô ta cũng là một nhân chứng quý giá trong vụ tấn công dinh thự Roswaal.

Điều khiến Subaru hơi bất ngờ là Garfiel lại có đầu óc để bắt sống cô ta.

Sau đó, mọi người xác nhận tình hình của nhau, từ sự an toàn của những người ở "Thánh Vực" cho đến dân làng Arlam. Nghe tin những người tị nạn rời "Thánh Vực" trước đã được bảo vệ an toàn tại một thị trấn gần đó, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm. Và ngay sau đó, màn dằn mặt mở đầu đã diễn ra.

"Chỉ đấm một phát cho qua chuyện, ông đây nghĩ mình cũng nhân từ chán."

Garfiel vừa vung vẩy cánh tay đã dùng để đấm Roswaal, vừa lẩm bẩm trong khi nhìn vào cái lỗ trên tường. Subaru cũng có nhiều điều muốn nói với Roswaal, nên cậu hoàn toàn hiểu được cơn giận của Garfiel, nhưng...

"Nếu một đấm đó có uy lực bằng hơn mười đấm của mình, thì mình không khỏi nghi ngờ về hai chữ 'nhân từ'..."

Đại tướng nói gì mà thong thả thế. Này, Đại tướng cũng đi à.

Garfiel khịt mũi trước câu trả lời rụt rè của Subaru rồi chìa thứ gì đó ra. Nhìn vào tay cậu ta, đó là một cành cây mà chắc chỉ có thể nhặt được trong rừng.

Nó khá to, dày và dài, trông hệt như một cây gậy bóng chày bằng gỗ.

"...Bảo tôi làm gì với cái này?"

"Tính cách ông đây không xấu đến mức đấm liền mấy phát đâu. Một phát là một phát, nhưng dùng cái này phang một cú thật mạnh thì cũng chẳng ai dám hó hé gì."

"Sau khi thấy cảnh vừa rồi mà còn bảo tôi bồi thêm một cú nữa thì đủ thấy tính cậu xấu xa rồi đấy!" Lại còn dùng cả vũ khí. Nếu thế mà vẫn nói một phát là một phát thì đúng là ngụy biện. Tuy nhiên, Garfiel chỉ nghiêng đầu trước câu trả lời của Subaru rồi hất hàm về phía cái lỗ trên tường.

"Nhưng mà, dù Đại tướng nghĩ vậy, mấy người khác có vẻ không nghĩ thế đâu?"

"Hả?"

Bị Garfiel thở dài lây, Subaru nhìn ra ngoài thì thấy Frederica đang giơ nắm đấm trước mặt Roswaal, người vừa được Ram đỡ dậy.

"Chủ nhân, xin ngài hãy chuẩn bị—!"

Cánh tay rắn chắc của Frederica xé gió, và một cú đấm giáng thẳng vào má trái của Roswaal, đúng chỗ Garfiel vừa đấm. Thân hình cao lớn tội nghiệp lại bay đi lần nữa, lần này đập cả người vào thân cây cách đó vài mét rồi mới dừng lại. Cú va chạm làm tuyết đọng trên cây rơi xuống, chôn vùi Roswaal đang ngã quỵ.

Frederica chứng kiến tất cả, hài lòng gật đầu rồi phủi tay.

"Ủa!? Mọi người đều đồng tình với màn trả lễ này à!?"

"Đại tướng, có những chuyện phải giải quyết cho xong. Nếu không xử lý hậu quả những việc đã làm thì sau này sẽ rất khó xử. Ông đây cũng không có ý định không dùng trị dũ thuật cho hắn đâu. Emilia-sama cũng đang đợi kia kìa."

Bên cạnh Roswaal đang quay cuồng, đầu vừa ló ra khỏi đống tuyết, Petra và Otto cũng đang xếp hàng chờ. Ram thì lôi Roswaal ra, còn Emilia đứng sẵn sàng để chữa trị khi cần.

"Mà này, Emilia-tan làm người chữa trị là được rồi đúng không? Không phải cũng đang xếp hàng chờ đấy chứ? Dù Emilia-tan cũng có tư cách đứng vào hàng đó."

"Ai biết, tính cách của ngài ấy chắc cũng khó xử lắm. Dù sao thì, Đại tướng cũng thấy rồi đấy. Nên là, này."

Cây gậy gỗ lại được chìa ra. Subaru rụt rè nhận lấy.

"Nếu tôi không làm thì sẽ không được tham gia vào câu chuyện, đúng không?"

"Chà, ông đây không nói đến mức đó. Nhưng Đại tướng cũng muốn đấm vào mặt tên khốn đó một phát, đúng không? Chỉ là vậy thôi."

Bị đẩy lưng, Subaru bước ra ngoài.

Bên trong cái lỗ trên tường, Garfiel giơ ngón tay cái lên. Có vẻ cậu ta đang bắt chước cử chỉ của Subaru. Được cậu em trai vẫn còn nhiều ngượng ngùng tiễn đưa, Subaru từ từ xếp vào cuối hàng của đội dằn mặt Roswaal.

Nhân tiện, lúc đó, Petra vừa vung hết sức chiếc khăn ướt vào mặt Roswaal.

Một tiếng "bép" ướt át mà sảng khoái vang vọng khắp "Thánh Vực".

※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

"E hèm, xin được bắt đầu lại. Sau khi đã dằn mặt xong xuôi, tôi muốn chúng ta cùng đối chiếu lại sự việc lần này và bàn bạc về tương lai."

Sau một tiếng hắng giọng, Subaru đảm nhận vai trò người điều hành và đảo mắt nhìn một lượt các gương mặt.

Tập trung tại Đại Thánh Đường là những nhân vật chủ chốt liên quan đến vụ náo động lần này. Dù vậy, số lượng cũng không hề nhỏ, khiến Subaru không khỏi cảm thấy bồi hồi vì đội ngũ đã trở nên đông đảo.

Có mặt tại Đại Thánh Đường là các thành viên ban đầu của dinh thự Roswaal gồm Subaru, Emilia, Beatrice, Roswaal, Ram, cộng thêm các thành viên sau này là Otto, Frederica, Petra. Ngoài ra, từ "Thánh Vực" còn có Garfiel và Ryuzu với tư cách là những người chủ chốt.

Rem đang ngủ say hiện được gửi gắm tại nhà của Ryuzu, với Pico và các bản sao khác của Ryuzu thay nhau chăm sóc.

"Subaru, trông cậu có vẻ đăm chiêu, không sao chứ? Cậu vẫn chưa khỏe hẳn à?"

"Không, không có gì đâu. Chỉ là tớ đang cảm thấy hơi xúc động thôi. Phe Emilia đã tăng gấp đôi nhân sự. Nếu tính cả người của 'Thánh Vực' và làng Arlam, số người ủng hộ còn tăng thêm nữa."

"...Ừ nhỉ." Trước câu trả lời của Subaru, Emilia cũng gật gù với ánh mắt tương tự.

Tại "Thánh Vực", Emilia đã thể hiện ý chí của mình, kiên cường ở lại và chiến đấu chống lại Đại Thỏ. Điều đó chắc chắn đã nâng cao đánh giá về cô trong mắt cư dân "Thánh Vực" và đoàn thanh niên làng Arlam. Dù việc có thể dựa dẫm lúc nguy cấp chưa hẳn là phẩm chất của một vị vua, nhưng so với thời bị mọi người xa lánh thì đã là một trời một vực.

Chỉ cần có nhiều cơ hội tiếp xúc, họ chắc chắn sẽ hiểu được con người của Emilia. Subaru tạm thời chỉ mong rằng sự thấu hiểu sẽ dần lan rộng như thế.

"À, lạc đề mất rồi. Quay lại chủ đề chính nào. Tạm thời, chúng ta đã chia sẻ những gì xảy ra ở 'Thánh Vực' và dinh thự rồi, đúng không? Giờ là lúc truy cứu trách nhiệm của kẻ đã châm ngòi cho vấn đề, hay nói đúng hơn là muốn nghe chi tiết câu chuyện..."

Nghe lời Subaru, ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều đổ dồn về phía kẻ chủ mưu.

Ở góc Đại Thánh Đường, Roswaal đang mệt mỏi tựa người vào lòng Ram, cảm nhận được những ánh nhìn đó, hắn mở mắt.

"Ồồ ya? Mọi người đã hành hạ kẻ vô tội này đến thế, mà vẫẫn chưa thấy đủ hay saao?"

"Đáng đời nhà ngươi. Được Emilia-tan dùng cả trị dũ thuật cho rồi mà còn nói năng giả tạo. Ta thấy Ram còn lạ hơn đấy."

"...Ý cậu là gì?" Lè lưỡi trước Roswaal không biết hối cải, Subaru chuyển mũi dùi sang Ram. Ram, đang nắm tay Roswaal trên đùi mình, nhíu mày trước lời nói của Subaru.

Trước ánh mắt của cô, Subaru nói "Không" để mở đầu.

"Chỉ là ta thấy lạ khi Ram lại im lặng nhìn Roswaal bị dằn mặt, dù ngài ấy không ở trạng thái tốt nhất. Ta đã nghĩ nếu Roswaal bị đối xử như vậy, cô chắc chắn sẽ nổi điên."

"Câu hỏi ngu ngốc, Barusu. ...Ram cũng không nghĩ Roswaal-sama là người không bao giờ sai lầm. Chỉ là, dù cho đó là con đường sai trái, Ram vẫn muốn đứng về phía ngài ấy. Cảm giác đó là điều không thể tránh khỏi, đúng không. Cả chuyện đó mà cũng không hiểu sao. Ngu ngốc thật."

"Đừng có gọi ta là đồ ngu ngốc hai lần trong một câu chứ! Nhưng theo lý lẽ đó thì cô..."

"Phải. Roswaal-sama đã làm những việc đáng bị Garf và mọi người đánh. Nếu vậy thì bị đánh cũng là điều khó tránh. Sau khi bị đánh, việc Ram dịu dàng chăm sóc ngài ấy là quyền của Ram."

Cách yêu của Ram vẫn luôn nam tính và có nguyên tắc.

Không ai có thể phàn nàn về sự tận tụy của cô dành cho Roswaal. Chỉ có Garfiel là mang vẻ mặt đầy mâu thuẫn, nhưng sở dĩ cậu ta không nói được gì có lẽ là vì từ xưa đến nay vẫn luôn bị thuyết phục bằng cách này.

"Đúng là một cô gái kỳ lạ. Bị bỏng nặng ở bụng như thế... Nếu không có Betty và cô bé tóc bạc kia, vết sẹo chắc chắn đã còn lại rồi đấy." Người lên tiếng với Ram là Beatrice, đang ngồi gọn gàng bên cạnh Subaru.

Cô bé co gối, tựa người vào vai trái của Subaru. Chính cô đã cùng Emilia chữa trị cho Ram, xóa đi vết sẹo và giúp Ram hồi phục đến mức này.

"Tôi rất biết ơn Beatrice-sama và Emilia-sama. Nhưng xin đừng can thiệp vào việc tôi sẽ yêu ai bằng mạng sống đã được cứu này."

"Betty cũng không tốt bụng đến mức đó đâu chăng. Dốc lòng vì một người đàn ông đã đối xử với mình như vậy, để rồi lại bị tổn thương đi nữa thì đó cũng là tự do của ngươi đấy."

"—Chuyện đó, sẽ không xảy ra nữa đâu."

Lời qua tiếng lại.

Khi Beatrice đáp trả Ram bằng những lời lẽ gay gắt, Roswaal đang lắng nghe bỗng ngồi dậy và nói.

Giọng nói đó khiến cả hai người đang đối thoại phải nín thở, Subaru cũng nuốt nước bọt.

Roswaal ngồi dậy, để lộ khuôn mặt mộc không trang điểm.

Gã mỹ nam sau khi xóa đi lớp hóa trang của một tên hề đã dùng một tay che mắt trái, dùng con mắt phải màu xanh lam nhìn khắp những người có mặt trong thánh đường, rồi cúi đầu thật sâu.

"Ta sẽ không bao giờ dùng đến thủ đoạn ngạo mạn, hy sinh bất kỳ ai ở đây để đạt được mục đích của mình nữa. —Ta xin thề trên linh hồn của Sư phụ."

— — — —

"Với lại, ta cũng không muốn bị Beatrice đánh lần thứ ba đâu."

Ngẩng mặt lên, Roswaal nhìn Beatrice và nói một cách bông đùa. Nghe vậy, Beatrice quay mặt đi.

"Lần thứ hai là hình phạt cho những lời bông đùa của ngươi chăng. Lần thứ ba thì ta không biết đấy."

"Mong là vậy. Ta cũng muốn tránh việc bị mọi người trả thù lần nữa. Sự tàn nhẫn của Garfiel và Subaru-kun thật sự đã khiến ta chuẩn bị cho cái chết đấy."

"Ngài định đánh đồng cú đấm của tôi với cú đó à? Đâu có mạnh đến thế."

Nhưng đúng là Subaru đã nghĩ, nếu đã đấm thì phải đấm cho có hiệu quả. Cú đấm vung ra sượt qua đúng chóp cằm, khiến bán quy quản của Roswaal rung chuyển làm hắn không đứng vững nổi, cảnh tượng đó cũng khá đáng xem.

Dù sao đi nữa, lời tuyên bố của Roswaal có vẻ khá nghiêm túc. Vậy thì, cũng không ngại gì mà không thử tin tưởng hắn. Bởi vì Subaru có thể cảm nhận được rằng sự thay đổi tâm tính này của hắn có lẽ là do đã cảm động trước hình ảnh Ram liều chết đốt đi Phúc Âm Thư.

"Dù ta có hơi hụt hẫng trước thái độ của ngươi bây giờ, sau khi đã từ bỏ Phúc Âm Thư mà ngươi từng cố chấp đến thế. Thật lòng mà nói, ta đã nghĩ rằng việc cuối cùng mình phải làm ở 'Thánh Vực' là thuyết phục một Roswaal-cchi đang trên bờ vực suy sụp cơ đấy."

"Ta đã nhổ đi mầm mống của vấn đề phiền phức trước cho cậu rồi đấy. Dù có bao biện thế nào, ta cũng đã thua trong ván cược với cậu. Ngay khoảnh khắc ta mất kiểm soát, đi ngược lại cả Phúc Âm Thư lẫn khế ước để tạo ra tuyết. Và rồi, các cậu đã đập tan tành kết quả của hành động đó."

"...Chà, cũng là nhờ Garfiel và Emilia-tan đã cố gắng."

"Cái tật không nhắc đến tên mình trong những thời khắc quan trọng chính là thói xấu của cậu đấy. Dù sao đi nữa, kết quả vẫn là kết quả. Cậu đã vượt qua tất cả các 'Thử Thách' tưởng chừng bất khả thi, và 'Thánh Vực' đã được giải phóng. ...Ta thua rồi."

"—Này, Đại tướng."

Roswaal nhún vai với vẻ mặt chấp nhận. Khi Subaru đang lúng túng không biết nói gì, Garfiel đã giơ tay ngắt lời.

Cậu ta vẫn lườm Roswaal bằng ánh mắt sắc lẹm, nghiến răng ken két.

"Thiệt tình hả? Giữ cái tên khốn này lại làm đồng đội á? Thật lòng mà nói, ông đây vẫn chưa thấy phục đâu đấy?"

"Garfiel..."

"Đương nhiên rồi còn gì nữa! Ngươi nghĩ tên khốn này đã làm gì với 'Thánh Vực' và cái dinh thự cháy rụi kia hả? Nếu không có Đại tướng và mọi người, làng đã thành mồi cho lũ thỏ, còn chị gái và mấy cô nhóc ở dinh thự đã bị con mụ moi ruột kia chơi đến chết rồi! Giữ một tên khốn dám làm những chuyện như vậy, ai biết được lúc nào hắn sẽ đâm lén sau lưng chứ!"

Garfiel gầm lên, đập tay xuống sàn khiến tòa Đại Thánh Đường rung lên nhè nhẹ.

Lý lẽ của Garfiel hoàn toàn xác đáng. Dù mọi người đã lần lượt đánh Roswaal dưới danh nghĩa "dằn mặt" để ngồi vào bàn đàm phán, nhưng đó cũng chỉ là một nghi thức để tạo ra hình thức lắng nghe lời biện minh.

Sự thật là Roswaal đã đẩy mạng sống của tất cả những người ở đây vào nguy hiểm vì mục đích của mình, và Subaru đã thực sự chứng kiến họ chết đi rất nhiều lần.

Việc tất cả mọi người có thể bình an vô sự đối mặt với nhau lúc này không gì khác hơn là nhờ vào sự hy sinh của vô số thế giới và sự hợp tác của tất cả mọi người trên nền tảng đó.

Ngay cả Subaru cũng có những cơn giận muốn trút lên Roswaal, những cảm xúc muốn dồn ép hắn. Như Garfiel đã nói, cậu cũng có cảm giác muốn quay lưng đi vì không thể dung thứ.

Nhưng,

"Dù vậy, chúng ta vẫn cần sức mạnh của Roswaal."

"Đại tướng...!"

"Để Emilia chiến thắng trong cuộc Tuyển cử Vương vị, sự hợp tác của Roswaal là không thể thiếu. Nếu mất đi người hỗ trợ này, Emilia sẽ bị loại khỏi cuộc Tuyển cử Vương vị mà không thể làm gì. Bắt hắn chịu trách nhiệm là đương nhiên... nhưng không thể cứ thế mà nói lời tạm biệt được."

"Ý ngài là phải tha thứ cho một kẻ đã cố giết gia đình mình sao!?"

— — — —

Những lời nói đầy cảm tính của Garfiel đâm thẳng vào Subaru.

Chỉ dùng lời nói để áp chế, Subaru biết Garfiel sẽ không chấp nhận. Frederica, Ryuzu, Garfiel đã suýt mất đi từng người trong số họ.

Đối với một cậu thiếu niên đã dành hơn mười năm để rèn luyện bản thân nhằm bảo vệ gia đình, Roswaal chắc chắn là một kẻ đại thù không thể tha thứ.

"Tôi... sẽ tha thứ cho Chủ nhân."

"...Chị gái!?"

Tuy nhiên, người đưa ra ý kiến phản đối lập luận của Garfiel lại chính là người thân của cậu, Frederica, người cũng đã suýt bị giết.

Nghe lời của người chị gái với mái tóc vàng dài óng ả, Garfiel sững sờ mở to mắt.

"Chị đang nói cái quái gì vậy! Tên khốn này, hắn đã định thiêu rụi cả dinh thự cùng với chị..."

"Dù vậy, tôi vẫn đang sống sờ sờ đây này. Nhờ có Garf đã cứu tôi."

"Đó chỉ là kết quả thôi! Hắn đã cố giết chị! Chị gái! Bà nội! Đó... đó mới là tất cả chứ!"

"...Hơn mười năm qua, tôi đã được Chủ nhân chăm sóc."

Trước Garfiel đang thở hổn hển, Frederica nheo mắt lại. Ánh mắt đầy tình thương của cô dường như còn có cả sự cảm động trước cơn giận của người em trai đã trưởng thành.

"Tôi đã nắm lấy bàn tay mà Chủ nhân đưa ra vì mục đích của riêng mình. Và trong khoảng thời gian sau đó, tôi đã học được rất nhiều điều để có được ngày hôm nay. Nói một cách trần tục, tôi đã lợi dụng lòng tốt của Chủ nhân vì mục đích của mình. Nếu vậy, nếu nói về vay trả, chẳng phải là đã huề rồi sao?"

"Đừng có đánh đồng ơn nghĩa với mạng sống chứ! Ai biết được khi nào tên khốn đó lại phản bội..."

"À, xin lỗi vì đã làm gián đoạn lúc mọi người đang sôi nổi, nhưng tôi xen vào một chút được không?"

Garfiel định tiếp tục tranh cãi với Frederica, nhưng lần này người ngắt lời là Otto.

Thấy Otto giơ tay, ánh mắt đầy giận dữ của Garfiel hướng về phía anh. Tuy nhiên, Otto chỉ điềm tĩnh đón nhận ánh mắt đó như thể đang nói "bình tĩnh, bình tĩnh".

"Tạm gác lý lẽ cảm tính của Garfiel sang một bên, về khả năng Bá tước Biên giới Roswaal sẽ tái diễn những chuyện như lần này... tôi nghĩ chúng ta có thể tạm thời cho rằng điều đó sẽ không xảy ra."

"Hả? Mày đang nói cái gì vậy? Buồn ngủ à? Để tao cho mày ngủ luôn nhé, này."

"Là khế ước, khế ước đấy. Giữa Natsuki-san và ngài Bá tước Biên giới đã có một khế ước về việc xem xét kết quả lần này như thế nào. Đúng không, thưa Bá tước."

Trước Garfiel đang sắp bùng nổ, Otto vẫn giữ thái độ hoàn toàn bình tĩnh.

Việc anh xác nhận khế ước với Roswaal chứ không phải Subaru cũng có thể nói là khôn ngoan. Roswaal hiểu được ý đồ của Otto và khẽ mở to mắt.

"Otto-kun nói đúng đấy. Kết quả của khế ước được lập ra giữa ta và Subaru-kun, ta không thể đi ngược lại phương châm của cậu ấy."

"Phương châm là..."

"Vứt bỏ Phúc Âm Thư và hợp tác để đưa Emilia lên làm vua. Đó là nội dung ta đã bắt Roswaal ký khế ước. Vì vậy, Roswaal không thể làm những chuyện như lần này nữa."

Subaru tiếp lời, Garfiel nghiến răng.

Kết quả của ván cược là Subaru thắng. Khế ước ràng buộc Roswaal, và khi đã mất Phúc Âm Thư, hắn không thể ép tương lai đi theo những dòng chữ lệch lạc được nữa.

Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là Roswaal đã trở thành một thực thể vô hại.

"Dù vậy, chuyện đó cũng không thể xóa bỏ những gì hắn đã làm! Nếu chỉ cần nói 'tôi sẽ không làm nữa, xin lỗi' là xong thì đã không có chuyện 'Sự trả thù của Logos không chỉ cần một tay phải' rồi!"

Tiếng hét của Garfiel vẫn tiếp tục khẳng định, thái độ về việc chấp nhận hay từ chối hành vi của Roswaal vẫn còn chia rẽ.

Phe chấp nhận gồm Subaru, Otto, Frederica.

Phe từ chối là Garfiel, Petra.

Những người còn đang phân vân có lẽ là Emilia, Ryuzu.

Còn Beatrice và Ram thì đang giữ thái độ quan sát xem tình hình sẽ ngả về đâu. Bởi vì cách đối xử của hai người họ với Roswaal khác với cả hai phe.

"Petra..."

Giống như Garfiel, Petra cũng bộc lộ sự tức giận mạnh mẽ đối với Roswaal.

Nghe Subaru gọi, cô bé nắm chặt vạt váy, mặt đỏ bừng.

"Dù Subaru-sama có nói gì đi nữa, cháu vẫn ghét. Lãnh chúa-sama... ngài ấy đã định làm những điều tồi tệ với mọi người trong làng, đúng không? Mọi người đều tin tưởng ngài ấy. Cháu cũng đã từng nghĩ Lãnh chúa-sama là người tốt...!"

"...Những lời thật khó nghe."

Trước lời buộc tội của cô bé, ngay cả Roswaal cũng phải nhíu mày.

Bỏ qua những toan tính của phe phái và những tình tiết phức tạp, ý kiến của Petra phản ánh chân thực nhất tình cảm của người dân. Không phải vì cô bé là trẻ con. Thái độ của Petra đã nói lên tất cả, đó là sự đánh giá chân thành về tư cách lãnh chúa mà Roswaal đã thể hiện với dân chúng từ trước đến nay, và cơn giận dữ trước hành động phản bội của hắn lần này.

Hiện tại, sự thật về việc Roswaal là kẻ chủ mưu của vụ náo động lần này vẫn chưa được thông báo cho cư dân làng Arlam và người dân "Thánh Vực".

Việc Petra tham gia vào cuộc họp này với tư cách đại diện là vì Subaru tin tưởng vào sự thông minh của cô bé, người đã tiếp cận sự thật từ những mảnh ghép trong các cuộc trao đổi tại dinh thự, nhưng vẫn không nói ra cho đến khi có được sự chắc chắn. Nếu Petra tỏ ra nông cạn, tò mò hỏi han như một đứa trẻ đúng tuổi, có lẽ họ đã dùng những lời lẽ qua loa để lấp liếm. Nhưng, điều đó đã không xảy ra.

"Ta đã nói nhiều lần rồi, chúng ta cần sức mạnh của Roswaal. Loại bỏ Roswaal ở đây đồng nghĩa với việc chặn đứng con đường của Emilia. Dù có bị nói là không muốn hợp tác, chúng ta vẫn phải trói hắn lại để bắt hắn hợp tác."

"Đại tướng, như vậy thì chỉ là đi vào ngõ cụt thôi."

"Là ngõ cụt. Vậy thì phải tìm điểm thỏa hiệp. Ngươi muốn Roswaal làm gì thì mới tạm thời chấp nhận? Giết hắn thì, xin lỗi, ta phải ngăn lại."

"—Chậc."

Như để kiềm chế Garfiel đang định đứng dậy, Beatrice ngồi bên cạnh Subaru cũng đứng lên. Dù vóc người nhỏ bé, cô vẫn đủ cao để nhìn xuống cậu thiếu niên đang ngồi.

Bị ánh mắt đó chiếu vào, Garfiel tặc lưỡi rồi lườm Roswaal.

"Đầu tiên, đảm bảo cơm ăn áo mặc cho mấy ông bà già sống ở 'Thánh Vực'. Dù là người ở lại hay người ra đi, đều phải được đảm bảo an toàn như nhau. Đó là bước đi đầu tiên thực sự cho những gì chị gái đã định làm."

"Được thôi, ta nhận."

"Đừng có viện cớ dinh thự bị cháy, không còn nhà cửa tiền bạc gì đấy nhé?"

"Cái bị cháy là biệt thự của nhà Meijers thôi. Dinh thự chính vẫn còn ở nơi khác. Ta không có ý định để lộ ra bộ dạng thảm hại vì thiếu chuẩn bị, rơi vào tình cảnh thiếu thốn tài chính vớ vẩn đâu."

Roswaal tự tin đáp lại khiến Subaru cũng phải ngạc nhiên.

Đây là lần đầu tiên Subaru nghe nói dinh thự bị cháy là biệt thự.

Thật nực cười khi cậu đã từng hơi lo lắng không biết sẽ ở đâu sau khi rời khỏi đây.

"Ngoài điều kiện đó, hứa thêm hai điều... không, 'khế ước' đi."

— — — —

Garfiel giơ hai ngón tay, Roswaal im lặng.

Garfiel gập một ngón tay xuống.

"Một là, cái mà Đại tướng vừa nói. Hãy thề một lần nữa trước mặt tất cả mọi người ở đây rằng ngươi sẽ tuân thủ điều kiện đó. Rằng ngươi sẽ không giở trò ngu ngốc nữa."

"...Được thôi. Còn điều thứ hai là gì?"

"Đơn giản thôi. —Nếu ngươi phá vỡ nó, cái đầu của mày sẽ bị ông đây cắn nát."

Một luồng sát khí lạnh đến thấu xương tỏa ra từ Garfiel.

Sát khí đáng lẽ phải đâm thẳng vào Roswaal, nhưng dư ba của nó đã lướt qua như một lưỡi dao sắc bén, chạm vào da của tất cả mọi người trong Đại Thánh Đường.

"Được thôi. —Khế ước đó, ta cũng sẽ ký kết."

Vì vậy, chỉ vài giây sau, khi Roswaal gật đầu chấp nhận, luồng sát khí tan biến như sóng rút, Subaru cảm nhận được cơ thể đang căng cứng của mình thả lỏng và thở ra một hơi.

Garfiel chống cằm lên đầu gối đang khoanh lại với vẻ mặt không vui.

"...Từ phía ông đây, tạm thời chỉ có vậy. Cô nhóc kia, cũng chấp nhận đi."

"Nhưng..."

"Có nói với cha mẹ hay bạn bè thì cũng chẳng ai vui vẻ gì đâu."

Petra, người vẫn còn muốn nói gì đó, đã im bặt trước những lời của Garfiel. Sau đó, cô bé quay sang Frederica bên cạnh với vẻ mặt như sắp khóc, rồi úp mặt vào ngực Frederica và nén tiếng nức nở. Đó là một cảnh tượng khiến ai cũng đau lòng.

"Dù sao thì, các vấn đề về đảm bảo cho cư dân của cả làng Arlam và 'Thánh Vực', hay căn cứ sau khi dinh thự bị cháy sẽ ra sao, tuy vẫn còn những vấn đề về hậu thế, nhưng tôi có thể coi như việc truy cứu trách nhiệm và đối chiếu tình hình của vụ náo động lần này đã xong được chưa?"

Đợi Petra nín khóc, Subaru một lần nữa tổng hợp ý kiến.

Nếu không ai có ý kiến gì khác, giai đoạn đầu của cuộc thảo luận về các vấn đề liên quan đến "Thánh Vực" và dinh thự sẽ kết thúc. Sau đó là giải quyết các vấn đề khác một cách riêng lẻ—

—,

"Vâng."

Tuy nhiên, giữa lúc mọi người đều im lặng, chỉ có một người duy nhất giơ tay.

Không ai khác. Đó chính là ngọn cờ đầu của cả nhóm, người vẫn chưa đưa ra ý kiến về việc xử lý Roswaal, Emilia.

Cô thu hút mọi ánh nhìn về phía mình, rồi xin phép Subaru bên cạnh để được phát biểu.

"Được thôi, Emilia-tan. Nhân dịp này, cứ nói hết ra đi."

"Vậy thì, tớ xin phép nhé."

Gật đầu với Subaru, Emilia nhìn về phía Roswaal. Bị ánh mắt đó chiếu vào, Roswaal nhướng một bên mày, chờ đợi lời nói của Emilia với vẻ mặt ngạc nhiên.

Và rồi, Emilia nói.

"Roswaal, cậu vẫn chưa làm điều quan trọng nhất. Nếu không làm điều đó, cuộc nói chuyện này không thể kết thúc được đâu."

"Điều quan trọng nhất...?"

Không hiểu ý Emilia, Roswaal tỏ vẻ khó hiểu. Subaru cũng nghiêng đầu, cố gắng suy nghĩ xem Emilia đang nói về điều gì.

Nhìn thấy phản ứng tương tự của những người xung quanh, Emilia thở ra một hơi nhỏ rồi nói:

"Làm sai thì phải nói lời xin lỗi, không phải sao?"

— — — —

"Từ nãy đến giờ mọi người cứ nói phải làm cái này cái kia để chứng tỏ sự hối lỗi, còn Roswaal thì cũng chỉ nói sẽ thề với thầy giáo là không làm bậy nữa, nhưng trước những việc đó, có một điều phải nói trước tiên chứ? Roswaal, cậu đã nói điều đó với mọi người lần nào chưa? Tớ chưa nghe thấy."

Emilia phồng má, đỏ mặt, tuôn một tràng vào mặt Roswaal.

Nội dung đó nghe có vẻ trẻ con đến mức khiến tất cả mọi người đều sững sờ. Nhưng Emilia, người nói ra điều đó, rõ ràng là đang thực sự tức giận và chỉ ra điều đó một cách nghiêm túc.

Emilia đang tức giận. Emilia, người hiếm khi thực sự tức giận. Và cơn giận hiếm hoi đó đã bùng lên, Emilia đang tức giận.

Để bắt người khác làm một điều hiển nhiên mà mọi người đã quên mất.

"Roswaal."

Subaru gọi tên Roswaal.

Roswaal, người đang ngơ ngác, quay sang nhìn Subaru, và Subaru không khỏi mỉm cười trước vẻ mặt bất ngờ đó. Rồi,

"Xin lỗi đi, Roswaal. Nếu muốn tiếp tục đồng hành cùng nhau, thì đó là điều hiển nhiên của một con người."

— — — —

Subaru đồng tình với ý kiến của Emilia, và ý chí đó lan truyền đến tất cả mọi người trong Đại Thánh Đường.

Bị mọi người nhìn chằm chằm, Roswaal hiểu được ý nghĩa và yêu cầu trong những ánh nhìn đó, và nín thở.

"—Ừm, như vậy là được rồi."

Nụ cười của Emilia khi thấy Roswaal xin lỗi đã để lại một ấn tượng sâu sắc.

※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

—Nhìn xuống người phụ nữ đang ngủ trong quan tài, Subaru mang một vẻ mặt khó tả.

"Nhìn Sư phụ của ta mà cậu làm cái vẻ mặt thất lễ thế kia à."

Roswaal ghé sát vào mặt Subaru từ bên cạnh, chê bai biểu cảm của cậu.

Bên trong lăng mộ, tại căn phòng sâu nhất, hai người — Subaru và Roswaal — đứng đối diện nhau qua chiếc quan tài. Để nói những lời cần phải nói, không có ai xen vào.

Nhưng, trước đó,

"Đây thật sự là 'Phù Thủy' Echidna, sư phụ của ngươi sao?"

"Đúúng vậy. Vẻ đẹp của người khi còn sống vẫn được giữ nguyên, cơ thể người vẫn đang ngủ say trong ma khoáng thạch. Có được cơ hội gặp lại người thế này, quả là không uổng công ta đã sống."

"Đối với ta thì, cái hành động theo dõi dai dẳng, chiếm đoạt hết cơ thể con cháu này đến cơ thể con cháu khác của ngươi khiến ta thấy ghê tởm đấy."

"Chuyện đó, ta cũng bị Beatrice nói y hệt."

Dù Roswaal có vẻ vui, Subaru lại chẳng có tâm trạng để cười.

Cậu đã nghe Beatrice kể về kỹ thuật chuyển đổi linh hồn mà Roswaal đã thực hiện để kéo dài sự sống. Trước đây cậu từng nói đùa một câu tương tự, nhưng không ngờ đó lại là sự thật.

Thay vào đó, cậu cũng đã hiểu ra tại sao cả gia tộc lại cuồng Echidna đến vậy, hóa ra không phải cả gia tộc mà chỉ là cá nhân Roswaal.

"Cảm giác tội lỗi với những người con cháu bị chiếm đoạt... chắc không cần hỏi cũng biết."

"Nhà Meijers vốn dĩ là một gia tộc vì mục đích đó. Ta đã bắt đầu, ta đã kết nối, và ta đã xây dựng nên nó. Ta không hề cảm thấy đau đớn gì trước sự chỉ trích của bất kỳ ai."

"Thật đáng ngưỡng mộ, tấm gương của một kẻ theo dõi."

"Cũng không đến mức đó đâu. Mà này, ta cũng muốn xác nhận một chuyện. Chuyện về người tự xưng là Echidna, một người khác với Sư phụ, mà cậu đã thấy trong 'Thử Thách'."

Roswaal nheo mắt hỏi, Subaru cũng nheo mắt đáp lại.

Sự khác biệt giữa Echidna mà Roswaal nói đến và Echidna mà Subaru gặp trong lâu đài giấc mơ. Đó chính là cú sốc mà Subaru phải đối mặt khi tìm thấy người phụ nữ trong quan tài.

Subaru một lần nữa nhìn vào người phụ nữ trong quan tài.

Mái tóc trắng dài, làn da trong suốt. Gương mặt xinh đẹp, thân hình mảnh mai được bao bọc trong chiếc váy đen. Từng đặc điểm đều trùng khớp với Echidna. Nhưng, rõ ràng đó là một người khác.

Echidna mà Subaru biết trông trẻ hơn người phụ nữ trong quan tài một chút.

Nét mặt cũng nghiêng về vẻ đáng yêu hơn là vẻ đẹp đơn thuần, mái tóc trắng cũng được cắt ngắn hơn người phụ nữ này.

Không phải là không giống. Nếu nói là chị em, có lẽ cậu sẽ tin ngay.

Tuy nhiên,

"Sư phụ vốn là người cô độc. Ngoài Beatrice ra, người không có em gái, cũng không có ai có thể gọi là con gái. Điều đó ta là người biết rõ hơn ai hết."

"Vậy thì Echidna trong 'Thử Thách' là ai? Cũng không có cảm giác là người này trẻ lại... Hai người họ là hai người khác nhau. Chuyện này không phải là vấn đề tuổi tác, ngay cả ta cũng hiểu được điều đó."

"Một sự tồn tại không liên quan không thể xen vào 'Thử Thách' được. Nếu người đó là người điều hành, chắc chắn phải là người có liên quan. Hoặc cũng có thể có kẻ nào đó đã can thiệp từ bên ngoài mà ta không biết... nhưng mà."

Roswaal không nói tiếp, nhưng Subaru cảm nhận được rằng hắn đang khẳng định điều đó là không thể. Cậu không biết căn cứ ở đâu, nhưng có lẽ hắn tự tin vào khả năng theo dõi của mình. Nếu là sự tự tin rằng không thể có kẻ nào dám giở trò với Sư phụ qua mặt mình thì thật đáng sợ.

"Ta có cảm giác mình đang bị tưởng tượng một cách thất lễ."

"Là do ngươi chứ không phải do ta. Hơn nữa, Emilia cũng đã thấy cùng một Echidna với ta trong 'Thử Thách'. Ít nhất là một Echidna không phải người này."

Khi Subaru lần đầu xác nhận người phụ nữ trong quan tài, Emilia cũng có mặt. Đó là lần đầu tiên Subaru và những người khác nhận ra rằng người phụ nữ trong quan tài mà Beatrice gọi là mẹ lại là một người khác tên là Echidna.

Cô gái trong lâu đài giấc mơ là ai — cuối cùng, họ vẫn chưa có được kết luận, và cuộc đối thoại với Roswaal hiện tại đã bắt đầu.

"Không thể vào lại lâu đài giấc mơ bằng hệ thống 'Thử Thách' một lần nữa sao?"

"Chức năng của lăng mộ đã bị vô hiệu hóa bằng cách phá hủy thuật thức rồi. Đó là một kỹ thuật đã thất truyền, và điều kiện cũng rất phức tạp. Hơn nữa, chướng khí bao trùm lăng mộ cũng đã tan biến. Nơi này bây giờ chỉ thực sự là một ngôi mộ cổ bằng đá mà thôi."

"Vậy, à..."

Sự thất vọng vì không thể xác nhận và sự thất vọng vì không thể gặp lại cô gái trong lâu đài giấc mơ cùng lúc ập đến với Subaru. Dù sao đi nữa, kể cả việc bị phản bội, Subaru vẫn cảm thấy không tệ khi được tiếp xúc với cô và những 'Phù Thủy' xung quanh cô.

Do đó, việc mất đi cơ hội đó đã thẳng thắn mang lại cho Subaru một cảm giác cô đơn.

"...Những chuyện không thể giải quyết được thì để sau đi. Vậy, ngươi định làm gì với người phụ nữ trong quan tài này? Chôn xuống đất à?"

"Ta không có ý định thổ táng hay hỏa táng đâu. Subaru-kun, đừng hiểu lầm. ...Ta mong muốn được gặp lại Sư phụ, nhưng đó không phải là mong chờ được đối mặt với thi hài của người. Đó chỉ là một quá trình mà thôi."

"Ý ngươi là sao?"

Nghe lời Roswaal, Subaru nhướng mày, sự ngờ vực và cảnh giác dâng lên.

Subaru đã đinh ninh rằng cuộc tái ngộ với người trong mộng mà Roswaal mong muốn là được đối mặt với thi hài được an táng trong lăng mộ.

Dù đây là một khả năng mà cậu không nghĩ đến cho đến khi biết được có thi hài của một người phụ nữ trong lăng mộ, nhưng khi đã biết được người phụ nữ đó là sư phụ của Roswaal, việc Subaru nghĩ như vậy cũng không có gì là lạ.

Tuy nhiên, Roswaal đã thẳng thừng phủ nhận suy nghĩ đó của Subaru.

"Điều ta mong muốn là được một lần nữa trò chuyện với Sư phụ, một người có máu thịt, có linh hồn, và đã sống lại. Việc lấy lại thi hài chỉ là bước đầu tiên mà thôi."

"Làm cho người chết... sống lại...!? Chuyện đó... thế giới này có loại ma pháp có thể hồi sinh người chết sao!?"

"Đừng hiểu lầm. Chỉ là, Sư phụ vẫn còn cơ hội đó mà thôi. Bất kỳ sinh mệnh nào đã chết một cách bình thường đều không thể được gọi về. Một loại ma pháp tiện lợi như hồi sinh người chết, chắc chắn Od Lagna sẽ không bao giờ cho phép."

"Od Lagna?"

Subaru nhíu mày trước sự xuất hiện của một từ chưa từng nghe.

"Od Lagna, à thì... có thể nói là một kho chứa mana tồn tại ở cội nguồn của thế giới. Không, nếu coi cả thế giới là một sinh vật, thì nó là hạt nhân, là thứ nên được gọi là Od của thế giới. Nó ở đâu, có ý chí hay không, tất cả đều chỉ là phỏng đoán."

"Od của thế giới... nó không cho phép là sao?"

"Để giải thích điều đó, cần phải lật lại một chút lịch sử ma pháp cho đến ngày nay."

"Ba dòng."

"Thế thì khó đấy."

Trước yêu cầu giải thích ngắn gọn của Subaru, Roswaal chạm vào cằm và lựa chọn từ ngữ một lúc. Sau đó, hắn bắt đầu giải thích một cách dễ hiểu nhất có thể.

"Những loại ma pháp hiện có trên thế giới này đều không gì khác hơn là do các pháp sư trong quá khứ sáng tạo ra. Những người giỏi xử lý mana bắt đầu sử dụng các loại ma pháp phù hợp với thuộc tính của mình, đó là sự khởi đầu của ma pháp. Khi tỷ lệ người có thể sử dụng ma pháp tăng lên và sự chênh lệch về năng lực bắt đầu xuất hiện, việc phân loại chúng mà không có tên hay hệ thống trở nên khó khăn."

"Và thế là, ma pháp được đặt tên và phân chia theo thuộc tính."

"Đúng vậy. Khi kỹ thuật và kiến thức về ma pháp lan rộng, những tài năng kiệt xuất cũng bắt đầu xuất hiện. Họ sáng tạo ra những cách sử dụng mana mới, khác với những ma pháp đã có, và tạo ra những ma pháp mới. Sự phát triển của ma pháp luôn tiếp diễn bằng việc một số ít thiên tài có những khám phá mới, và sau đó là hàng trăm pháp sư tầm thường sử dụng chúng."

"Vì ngươi là một trong số ít thiên tài đó nên lời giải thích nghe có vẻ hơi châm chọc nhỉ."

"Ta cũng đã từng trải qua những chuyện không vui một hai lần rồi."

Ở bất kỳ thời đại hay thế giới nào, những người quá xuất chúng đều bị xung quanh xa lánh. Có lẽ Roswaal cũng đã có một thời kỳ chưa trưởng thành về mặt con người, phải khổ sở vì những ánh nhìn và sự cản trở như vậy. Nếu là bây giờ, chắc chắn hắn sẽ cười và trả đũa một cách kín đáo.

"Vậy, nó liên quan đến Od Lagna như thế nào?"

"Nghiên cứu về ma pháp và sự tồn tại của mana, nguồn gốc của sức mạnh, ngày càng tiến bộ. Trong số những thiên tài kiệt xuất, những người tiếp cận việc sử dụng mana theo một cách hoàn toàn khác và tạo ra những ma pháp có hiệu lực đáng kinh ngạc bắt đầu nổi lên. Tất cả chúng đều phát huy sức ảnh hưởng không thể so sánh với các ma pháp khác, thậm chí có những loại có thể thay đổi địa hình chỉ bằng một pháp sư duy nhất. —Và rồi, họ đều nhìn thấy cùng một thứ."

"…………"

"Mờ ảo, đó là mana mà họ vẫn thường sử dụng. Nhưng, đó là một khối năng lượng khổng lồ, khác biệt hoàn toàn so với mana mà họ đã từng tiếp xúc — những pháp sư thức tỉnh được cái gọi là Cấm Thuật, ai cũng nhìn thấy sự tồn tại của khối mana khổng lồ đó, và không lâu sau đó đều bị bệnh tâm thần."

"Đó là Od Lagna... cội nguồn của thế giới sao?"

"Giống như cơ thể con người sợ hãi bệnh tật và vết thương, thế giới cũng phản ứng từ chối những thứ có thể làm lung lay nền tảng của nó. Người đầu tiên đưa ra quan điểm về Od Lagna đã nói như vậy. Thực tế, điểm chung của những người nhìn thấy Od Lagna và phát điên là họ đều đã đạt đến một loại ma pháp mới có thể viết lại lịch sử ma pháp."

Không rõ những ma pháp đó mạnh đến mức nào.

Tất cả các ma pháp đều chỉ được tiết lộ một nửa lý thuyết, bởi vì trước khi thuật thức hoàn chỉnh được công bố hay sử dụng, nó đã bị phá hủy cùng với tâm trí của pháp sư đã hình dung ra nó.

"Hồi sinh người chết cũng là một trong số đó sao?"

"Mong muốn được gặp lại người thân yêu đã mất. Cảm giác đó là một điều phổ biến mà ai cũng có, và cũng có một số lượng không nhỏ các thiên tài bị lay động bởi nó. Nhưng ai cũng đều mất đi lý trí bởi Od Lagna ngay trước khi đạt được."

"…………"

Subaru nghĩ đó là một câu chuyện mỉa mai.

Không biết Od Lagna có thực sự tồn tại hay không, cũng không biết có thực sự Od Lagna đã phá vỡ tâm trí của các pháp sư hay không. Dù vậy, họ chỉ theo đuổi nó. Giới hạn tài năng của mình. Hoặc là sự thành tựu của một ước nguyện mà ai cũng khao khát.

"Có một giả thuyết cho rằng, Od Lagna là ý chí của thế giới, cai quản mọi thứ. Tuy không đáng tin, nhưng cũng có giả thuyết cho rằng 'Gia Hộ' thực ra cũng được Od Lagna ban cho."

"Lúc thì không cho dính vào, lúc thì tự mình dính vào... ở đâu cũng vậy, việc làm của mấy kẻ trên mây thật chẳng có nguyên tắc gì cả."

"Cách diễn đạt 'mấy kẻ trên mây' thật thú vị."

Roswaal, người không biết lý lẽ của Subaru, cười khi cậu đánh đồng Od Lagna với thần thánh. Dù nghe được một câu chuyện bất ngờ, nhưng chủ đề chính lại nằm ở một phần khác với Od Lagna.

Subaru lấy lại bình tĩnh và quay lại câu chuyện.

"Và, cuộc tái ngộ với Sư phụ mà ngươi mong muốn không phải là thứ động đến cơn thịnh nộ của Od Lagna."

"Đúúng vậy. Không phải là kích hoạt Cấm Thuật, cũng không cần đến sức mạnh hay thuật thức đặc biệt nào. Ta ngược lại còn lo lắng sự tồn tại của cậu có khiến Od Lagna không hài lòng hay không nữa kìa."

"...Ta cũng vừa nghe xong đã nghĩ vậy."

'Tử Hồi' — dù không có ý định tiết lộ chi tiết điều kiện cho Roswaal, nhưng đặc tính của Subaru, nhìn theo một cách nào đó, có thể nói là đã tiếp cận với cấm kỵ hồi sinh người chết.

Thực tế, Subaru đã thay đổi vận mệnh cái chết của mình bằng 'Tử Hồi', và thậm chí còn cứu được mạng sống của những người xung quanh. Nếu điều này bị Od Lagna phát hiện, không thể nào cậu nghĩ rằng mình đã vượt qua được tiêu chuẩn khắt khe vừa nghe.

Hay là sự tồn tại đang khiến Subaru 'Tử Hồi' lại là một chủ nhân có sức mạnh vượt qua cả Od Lagna?

"Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy rùng mình rồi. Vậy, phương pháp của ngươi là..."

"Xin lỗi, nhưng ta không có ý định nói điều đó cho cậu bây giờ."

Roswaal thẳng thừng tuyên bố, cắt ngang lời Subaru đang định lắc đầu tiếp tục câu chuyện.

Trong một khoảnh khắc, Subaru không hiểu hắn đang nói gì, mắt cậu đảo tròn.

"Hả, ơ, à? Ngươi đang nói cái gì vậy?"

"Đúng như cậu nghe thấy đấy. Ta không có ý định nói cho cậu biết phương tiện để đạt được mục đích cuối cùng của ta. Điều đó không nằm trong các điều khoản của khế ước giữa cậu và ta."

"Chuyện đó, có lẽ là vậy, nhưng... nhưng mà!"

"Ta muốn làm rõ điều này, Subaru-kun."

Roswaal đáp lại Subaru đang định tranh cãi bằng một giọng nói lạnh lùng. Hắn đi vòng qua chiếc quan tài, đến gần Subaru, rồi vừa nhìn xuống cậu vừa giơ một ngón tay lên.

"Mất đi Phúc Âm Thư, một kim chỉ nam, ta đã mất đi con đường 'phải như thế này'. Nhưng ta không có ý định từ bỏ mục đích của mình. Những cách tiếp cận như trước đây, ta không thể làm được vì bị ràng buộc bởi khế ước với cậu. Nếu có ý định giở trò vớ vẩn, Garfiel sẽ xé nát cổ ta, nên điều đó cũng không thể."

"...Ừ, đúng vậy. Vậy, ngươi có thể làm gì? Ngoài việc tiết lộ mục đích của ngươi và cầu xin sự hợp tác của chúng ta, ngươi còn có thể chọn con đường nào khác?"

"Đơn giản thôi. —Ta sẽ tiếp tục giám sát cậu."

— — — —

Giám sát. Một đề nghị không hề ôn hòa, khiến Subaru không thể thốt nên lời.

Đôi mắt của Roswaal nhìn xuống Subaru, dù có màu sắc khác nhau nhưng lại cùng chung một cảm xúc.

"May mắn thay, mục đích của cậu là đưa Emilia-sama lên làm vua lại trùng với con đường để đạt được mục đích của ta. Lẽ ra, ở đây cậu phải có được một ý chí thép không gì lay chuyển, trở thành một hiệp sĩ đầy thương tích, hy sinh tất cả vì Emilia-sama."

"…………"

"Nhưng, con đường đó đã bị cắt đứt. Thay vào đó, cậu đã tự mình chọn đi trên một con đường chông gai, đau khổ hơn. Ta vừa kính trọng cậu, vừa thấy thương hại cho cậu."

"Ngươi nói gì?"

Không thể bỏ qua. Trước Subaru đang lườm mình, Roswaal lắc đầu. Đó đúng là một cử chỉ thể hiện lòng thương hại đối với Subaru.

Hắn đưa lòng bàn tay về phía Subaru đang tỏ vẻ khó chịu và thắc mắc.

"Lẽ ra cậu nên biết đến sự mất mát ở đây. Lẽ ra cậu nên trở thành một 'Hiền Nhân', người vẫn cố gắng bảo vệ những gì quan trọng nhất dù đã mất mát. Ta, dù sao đi nữa, cũng đã muốn cứu cậu."

"Thế thì có gì là khôn ngoan? Chấp nhận mất mát, thế thì có gì là!"

"Cậu, người đã từ chối mất mát và quyết định nhặt lấy tất cả, sẽ phải chịu tổn thương trong tương lai. Bị tổn thương đến mức không thể cứu vãn, lặp đi lặp lại sự mất mát, rồi lại cố gắng hết sức để lấy lại những gì đã mất, và tiếp tục tăng thêm những vết thương vô hình. Điều đó thật đáng thương."

"—!"

"Và ta sẽ không bao giờ nhân nhượng với lựa chọn của cậu, người đã từ chối làm 'Hiền Nhân' và chọn làm 'Kẻ Ngốc'. Đương nhiên rồi, đúng không? Người chọn như vậy, chính là cậu."

Trước Subaru không nói nên lời, Roswaal đưa tay ra chạm vào vai cậu.

Cơ thể Subaru khẽ run lên, Roswaal ghé sát mặt mình vào mặt cậu, rồi thì thầm vào tai như thể đang nói nhỏ.

"—Kể từ giờ, nếu bất kỳ ai xung quanh mà cậu phải bảo vệ bị mất đi, ta sẽ không do dự mà thiêu rụi những người còn lại, và chính ta cũng sẽ hóa thành tro bụi."

"...!?"

"Cậu đã quyết định nhặt lấy tất cả. Không được phép để sót bất cứ thứ gì. Thế giới đã mất không được phép tiếp diễn trong tương lai. Chừng nào tương lai của cậu, người đã chấp nhận mất mát, còn có khả năng dẫn đến một tương lai mà ta không mong muốn, ta sẽ phủ nhận nó. —Khi Phúc Âm Thư đã mất, người duy nhất có thể dẫn dắt ta đến mục đích chính là cậu, Subaru-kun, và con đường của cậu."

Rời mặt đi, Roswaal khẽ đẩy vào ngực Subaru.

Dù không phải là một lực lớn, Subaru lại loạng choạng như bị đẩy ngã, lưng đập vào bức tường phía sau và nín thở.

Người đàn ông đứng trước mặt, Roswaal L. Meijers, thật đáng sợ.

Suy nghĩ của hắn đã thay đổi. Hắn đã từ bỏ việc dựa dẫm vào Phúc Âm Thư, và chắc chắn sẽ không còn giở những trò như ép buộc Subaru hay Emilia phải chịu khổ nạn để đạt được mục đích. Nếu Subaru muốn, hắn sẽ hợp tác vì mục đích đó, và sẽ dốc toàn lực để đưa Emilia lên ngôi vua.

Nhưng, nếu Subaru chỉ cần tỏ ra sai lầm một chút, Roswaal sẽ có quyết tâm lật đổ tất cả trong nháy mắt, phá hỏng tất cả.

Đó không phải là lời nói dối hay giả tạo. Roswaal, chắc chắn sẽ làm điều đó.

"Không cần phải sợ hãi như vậy. Chừng nào cậu còn là cậu, và tiếp tục hoàn thành vai trò của mình, ta sẽ dốc toàn lực hợp tác với cậu. —Đó là khế ước giữa ta và cậu."

"...Bài học là phải xem xét kỹ nội dung hợp đồng hơn."

"Vai trò của cậu là không để mất bất kỳ ai đã có mặt ở đó hôm nay, Subaru-kun. Hãy đưa Emilia-sama lên đỉnh cao mà không thiếu một ai. Khi đó, ta cũng sẽ đạt được mục đích của mình. Ta sẽ có thể gặp lại Sư phụ."

Trước Subaru đang cúi đầu bất lực, Roswaal thở dài và gật đầu.

Rồi, hắn đứng thẳng người, tiếng giày vang lên.

"Ngay khi trở về dinh thự chính, ta sẽ nhân danh Bá tước Biên giới Roswaal L. Meijers, bổ nhiệm Natsuki Subaru làm hiệp sĩ. —Lời hứa, ta sẽ thực hiện."

"…………"

Lễ thụ phong hiệp sĩ.

Đối với Subaru, đó là tư cách đứng bên cạnh Emilia mà cậu khao khát đến cháy bỏng.

Bị nói trong hoàn cảnh này, niềm vui cũng giảm đi một nửa, nhưng khi đã nói ra đến mức này, Roswaal chắc chắn sẽ giữ lời. Bởi vì hắn không có lợi ích gì khi không hợp tác với Subaru.

Thấy Subaru im lặng gật đầu, Roswaal quay người đi về phía lối ra. Có lẽ ý là cuộc nói chuyện đã kết thúc.

Tuy nhiên, tiếng giày của hắn dừng lại ngay trước khi ra khỏi phòng, và Roswaal quay lại.

"À phải rồi. Vì ta vừa mới nói sẽ hợp tác toàn diện với cậu, nên ta cũng sẽ báo cáo điều này một cách cẩn thận."

"...Gì nữa đây."

"—Ta đã thuê 'Kẻ Săn Ruột' để giết Beatrice, nhưng các cuộc tấn công của 'Kẻ Điều Khiển Ma Thú' lần trước và lần này đều không liên quan đến ý đồ của ta."

"—Hả?"

Miệng Subaru, người đang nghĩ còn gì nữa đây, há hốc ra.

Không hiểu ý nghĩa của những gì Roswaal vừa nói, Subaru đứng hình, yêu cầu một lời giải thích. Trước vẻ mặt đó, Roswaal nhắm một mắt lại.

"Đúng như ta đã nói. Chuyện ở Vương đô và việc giết Beatrice là do ta yêu cầu. Nhưng ta chưa bao giờ yêu cầu giết Frederica hay Petra, và cũng không có thời gian để kể chi tiết nội tình. Bản thân yêu cầu đó cũng được thực hiện theo mô tả của Phúc Âm Thư, trước khi cuộc Tuyển cử Vương vị bắt đầu."

"Ngươi nói, chuyện ngớ ngẩn gì vậy... nhưng mà, Elsa và con bé đó là đồng đội mà! Vậy thì!"

"Nói cách khác, kể cả 'Kẻ Săn Ruột', đã có một ý đồ khác ngoài ta hoạt động trong cuộc tấn công dinh thự, là vậy đấy."

— — — —

"Khó khăn nối tiếp khó khăn, quả là đáng để chống lại, đúng không?"

Để lại một lời mỉa mai, lần này tiếng giày của Roswaal thực sự xa dần.

Subaru bị bỏ lại, tâm trí vẫn còn bị xáo trộn bởi những lời nói vang vọng trong đầu, không thể cử động, vẫn tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo của lăng mộ.

Vấn đề tưởng chừng đã được giải quyết triệt để vẫn còn âm ỉ những đốm lửa.

Cảm nhận sức nóng của những tàn lửa còn lại, Subaru ôm đầu và thở ra một hơi thật sâu.

※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

"Mặt mày ủ rũ thế kia."

Một giọng nói trẻ con nhưng bực bội đã cứu Subaru khỏi những suy nghĩ luẩn quẩn.

Subaru, người đã ngồi bệt xuống từ lúc nào, nhìn thấy vạt váy đang lay động trước mặt. Đưa mắt theo lớp vải lộng lẫy lên trên, cậu thấy một gương mặt đáng yêu đang khoanh tay nhìn xuống mình.

"Beako à."

"Không biết tên Roswaal đó đã nói gì với ngươi, nhưng contractant của Betty mà làm cái mặt đó thì bỏ đi chăng. Sẽ làm mất giá của Betty đấy."

"Thế thì là vấn đề lớn đấy. Vừa mới nói sẽ cho cô thấy mặt tốt mà đã thảm hại thế này rồi."

Subaru vỗ má, lắc đầu.

Beatrice khuỵu gối xuống, nheo mắt lại để ngang tầm mắt với Subaru.

"Có vẻ như ngươi đã bị nói những lời rất tệ chăng. ...Nếu muốn than thở, ta có thể nghe đấy. Bây giờ là dịch vụ đặc biệt đấy."

"Lao vào lòng một bé gái để than thở, cảnh tượng đó tệ quá nên ta xin kiếu. Nhưng nếu thực sự gặp nguy hiểm, ta sẽ không ngần ngại mà lao vào ngay."

"Chà, lúc đó nếu ta có hứng thì sẽ ôm ngươi luôn cũng được đấy."

Beatrice khịt mũi đứng dậy, Subaru cũng nặng nề đứng lên.

Phủi mông rồi quay mặt về phía trước, cậu bắt gặp ánh mắt của Beatrice đang nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài.

"...Đó là, mẹ của cô, đúng không."

"Và là một Echidna khác với 'Echidna' mà Subaru biết, đúng không chăng."

Cả Subaru và Beatrice đều không biết điều đó có nghĩa là gì.

Nhưng, Subaru nghĩ rằng việc Beatrice có thể gặp lại mẹ mình, dù chỉ là thi hài, cũng là một điều tốt. Nếu người ngủ ở đây là Echidna mà Subaru biết, đó sẽ không chỉ là một câu chuyện đáng tiếc đối với Beatrice mà còn cả Roswaal. Dù Roswaal có tiếc nuối thì với tâm trạng hiện tại của cậu cũng chẳng sao, nhưng cậu không muốn thấy Beatrice buồn nữa.

Bởi vì Beatrice đã mất đi một cuộc tái ngộ mà cô hằng mong ước.

"Pha lê của Ryuzu Meyer, không biết đã đi đâu rồi."

"...Không biết nữa."

Trước lời thì thầm của Beatrice, Subaru cũng cảm thấy bế tắc.

Sâu trong khu rừng của "Thánh Vực", tại cơ sở nghiên cứu bị bỏ hoang của Echidna. Nơi đó đáng lẽ phải có Ryuzu Meyer bản gốc, người vừa là hệ thống tạo ra các bản sao của Ryuzu, vừa là hạt nhân giăng kết giới bao quanh "Thánh Vực".

Giống như người phụ nữ trong chiếc quan tài trước mặt, Ryuzu Meyer đáng lẽ phải được niêm phong trong một viên pha lê.

—Viên pha lê của Ryuzu Meyer đó đã biến mất không một dấu vết.

Beatrice, người đã quyết tâm gặp lại người bạn cũ và cùng Subaru đến cơ sở, đã chết lặng trước cảnh tượng đó. Subaru cũng đã gây ra một kết quả khiến cậu hối hận vì đã không tự mình đến kiểm tra trước.

Sàn nhà của căn phòng nơi có viên pha lê có một cái lỗ lớn, và cả cơ thể của Ryuzu Meyer cùng với bệ đỡ viên pha lê đã biến mất.

Trong căn phòng bốc mùi hôi thối, nghi ngờ rằng nó đã rơi xuống tầng hầm, Subaru đã nhờ Emilia cử các vi tinh linh xuống dưới nhưng không có kết quả. Dưới cơ sở có một khoảng trống, và nó nối liền với một lối đi ngầm dẫn vào trong rừng.

Kẻ đã lấy đi viên pha lê biết về sự tồn tại của lối đi đó, và đã chờ đến khi kết giới được giải trừ để lấy đi viên pha lê — không còn kết luận nào khác.

Mục đích của tên trộm đó là gì không phải là vấn đề lúc này.

Vấn đề là, cuộc tái ngộ giữa Beatrice và người bạn của cô, lẽ ra phải diễn ra, đã bị cướp mất cơ hội. Dù Beatrice đã tỏ ra mạnh mẽ, nhưng chắc chắn cô không thể không bận tâm.

Một ngày nào đó, nhất định phải lấy lại nó, và thực hiện cuộc tái ngộ đáng lẽ phải có.

Subaru đã quyết tâm như vậy trong lòng.

"Chà, dù có nói năng ra vẻ ta đây, sức của một mình ta cũng có hạn thôi."

Xoay vai và duỗi tay, Subaru thừa nhận sự bất lực của mình với một nụ cười gượng.

Về sức mạnh, cậu sẽ phải dựa vào Beatrice là chính, rồi đến Emilia và Garfiel.

Về trí tuệ, như đã được Otto giúp đỡ, có lẽ cũng sẽ có lúc phải nhờ đến Roswaal dù không muốn. Ở những mặt khác, chắc chắn cũng sẽ có nhiều phần được Frederica và Petra hỗ trợ.

Cánh tay và sức lực của Subaru vẫn luôn ngắn và hẹp như vậy.

"Subaru, ngươi đang cười cái gì vậy chăng."

"Không có gì, chỉ là đôi khi yếu đuối cũng thật thảm hại, nhưng cũng có lúc không phải vậy. Sau này, ta chỉ có thể nhờ cô chiếu cố nhiều hơn thôi."

"Ta vừa hiểu vừa không hiểu ngươi đang nói gì đấy."

Dù không hiểu ý nghĩa lời nói của Subaru, Beatrice vẫn cảm nhận được rõ ràng mình đang được tin cậy và mỉm cười nhẹ. Gật đầu trước nụ cười đó, Subaru nói "Đó là điều đương nhiên" để mở đầu.

"Ta cũng không mong cô hiểu hết đâu. Bị nhìn thấu thì thảm hại lắm. Mà này, Tinh Linh Sứ cũng ghê gớm thật đấy. Ta chưa bao giờ tung ra nhiều ma pháp như vậy nên đã phấn khích lắm đấy."

"...Vậy sao chăng."

"Chà, chuyện đó cũng không có gì đáng tự hào vì ta hoàn toàn dựa dẫm vào cô. Dù đã trở thành Tinh Linh Sứ, nhưng thật lòng mà nói ta chẳng có cảm giác gì cả."

Khế ước với Beatrice cũng khá đơn giản, bị cuốn theo dòng chảy của sự sụp đổ của Cấm Thư Khố.

Tất nhiên, được gọi tên như vậy, và được ôm vào vòng tay khi kéo cô lại, cậu đã cảm nhận được một sự kết nối chắc chắn, nên cậu nghĩ như vậy cũng tốt.

"Subaru. —Có chuyện quan trọng cần nói đấy."

"Hửm?"

Bất chợt, Beatrice nói với Subaru bằng một vẻ mặt nghiêm túc.

Nghe vậy, Subaru nghiêng đầu chờ đợi.

"Đầu tiên, Subaru đã trở thành Tinh Linh Sứ nhờ ký khế ước với Betty... nhưng đẳng cấp của Betty với tư cách là một Tinh Linh lại khác biệt lớn so với những người khác đấy. Vì vậy, việc coi mình là một Tinh Linh Sứ thuần túy sẽ có chút khác biệt chăng."

"Chà, những Tinh Linh khác mà ta biết không có hình người, và chỉ có Puck là có ý chí, nói chuyện và đi lại được. Ta cũng hiểu là có chút khác biệt."

Những Tinh Linh Sứ mà Subaru biết cho đến nay có lẽ là Emilia và Julius.

Emilia ký khế ước với Puck, và cũng hòa hợp tốt với các vi tinh linh khác. Julius thì ngược lại, đã ký nhiều khế ước với các chuẩn tinh linh mạnh hơn vi tinh linh, và cũng là một Tinh Linh Sứ mạnh mẽ.

Còn một trường hợp ngoại lệ khác là Tà Tinh Linh Petelgeuse — nhưng đây là một đối tượng mà Subaru không muốn nhớ lại nên xin bỏ qua. Chắc chắn là một ngoại lệ của ngoại lệ.

Betty... không, nói đúng hơn thì Betty và nii-cha là những thực thể có bản chất khác biệt so với các Tinh Linh khác đấy. Bọn ta là Tinh Linh Nhân Tạo do Mẹ... Phù Thủy Echidna tạo ra chăng. Mà nói thẳng ra, việc tạo ra bọn ta một cách hoàn hảo là điều rất khó về mặt kỹ thuật... thế nên so với các Tinh Linh thông thường, sức mạnh của bọn ta vượt trội hơn hẳn, nhưng bù lại cũng có một vài khuyết điểm đấy.

"Khuyết điểm..."

Khi nói từ đó, vẻ mặt của Beatrice thoáng qua một nét tủi nhục.

Beatrice là một người có lòng tự trọng cao và dành một tình yêu thương vô bờ bến cho mẹ mình. Việc thừa nhận có một phần không hoàn hảo trong chính sự tồn tại của mình chắc chắn là một điều đau đớn.

Tuy nhiên, Beatrice đã xua tan sự yếu đuối đó bằng một hơi thở.

"Khuyết điểm của nii-cha và Betty cũng khác nhau... nhưng khuyết điểm của Betty, đầu tiên là độc chiếm contractant chăng."

"Độc chiếm contractant?"

"Nói một cách đơn giản, chỉ việc duy trì khế ước với Betty thôi cũng đã gần như sử dụng hết năng lực của contractant với tư cách là một Tinh Linh Sứ rồi đấy. Vì vậy... cái đó, Subaru đã ký khế ước với Betty thì không thể ký khế ước với các Tinh Linh khác được chăng. Với vi tinh linh hay chuẩn tinh linh cũng vậy thôi."

"...À, ra là vậy."

Hiểu được lời giải thích của Beatrice, Subaru gật đầu lia lịa.

Nói cách khác, việc duy trì khế ước với Beatrice đã chiếm quá nhiều tài nguyên, khiến Subaru không còn dung lượng để tiếp nhận khế ước với các Tinh Linh khác.

Khác với Emilia có thể dựa vào các vi tinh linh tùy theo mục đích, Subaru, người đã ký khế ước với Beatrice, không thể làm được điều đó.

"Chà, có hơi tiếc một chút, nhưng ta đành chấp nhận vậy. Khế ước với cô có lợi ích vượt xa những bất lợi. Ta cũng không có ý định từ bỏ cô chỉ vì chuyện ký khế ước với vi tinh linh."

"V-vậy sao."

Nghe câu trả lời của Subaru, đôi má đang lo lắng của Beatrice hơi giãn ra. Nhưng cô nhanh chóng xóa đi biểu cảm đó, hắng giọng.

"V-vẫn còn một chút nữa chăng. Chà, so với chuyện vừa rồi thì chỉ là vấn đề nhỏ thôi. Cứ thoải mái nghe là được."

"Vậy à. Tạm thời, ta chẳng biết gì cả nên cứ nói hết đi."

"Ừm, Betty có hơi, chỉ một chút thôi, so với các Tinh Linh khác thì đẳng cấp có cao hơn một chút nên... cái đó, tốn nhiên liệu lắm đấy."

"Nhiên liệu... nói như xe hơi vậy."

Trong game cũng vậy, ma pháp hay triệu hồi thú càng mạnh thì càng tốn nhiều MP. Sự cân bằng giữa lượng tiêu thụ và uy lực này chính là hiệu suất nhiên liệu, nhưng Beatrice lại nói một cách khó khăn, không biết sẽ như thế nào.

"Ủa? Nhưng cô nói tốn nhiên liệu mà trong trận chiến với Đại Thỏ, cô đã dùng ma pháp ầm ầm, còn cho ta dùng nữa, mà cũng đâu có hút gì từ ta đâu?"

"Lúc đó là dùng mana mà Betty đã tích trữ từ lâu để trang trải chăng. Trận đầu tiên mà đã hút đủ lượng cần thiết cho ma pháp của Betty thì Subaru có khô héo mấy lần cũng không đủ đâu. Về điểm đó thì ngươi nên biết ơn đi."

"Chà, chà, chắc là vậy rồi. Nếu ta mà thử làm thế thì không biết sẽ bị vắt kiệt đến mức nào."

Liên tiếp những cú Meenya, rồi đến cú Al Shamac cực lớn cuối cùng.

Cơ thể của Subaru, chỉ một phát Shamac đã cạn kiệt, không thể nào cung cấp đủ được.

"Nhưng sau này cũng không thể làm vậy mãi được, đúng không? Ta cũng đã trở thành contractant của cô rồi, đương nhiên là phải cung cấp mana cho cô chứ."

"Về điểm đó thì ta sẽ nhờ cậy ngươi đấy. Cả Betty và nii-cha, Tinh Linh Nhân Tạo đều không thể tự nhiên tạo ra mana từ Od hạt nhân được chăng. Vì vậy, chỉ có thể nhận mana từ không khí hoặc từ contractant thôi. Và Betty, chỉ có thể nhận từ con người thôi."

"Vậy à. ...Vậy lúc ở dinh thự thì cô làm thế nào?"

"...L-lúc đó, ta đã tự ý lấy một chút từ mọi người trong dinh thự đấy."

Có lẽ vì nội dung này có chút tội lỗi, Beatrice vừa quay mặt đi vừa nói.

Gương mặt xấu hổ của cô đỏ bừng lên trong lúc Subaru cứ nhìn chằm chằm. Cậu không rõ việc hút mana có ý nghĩa gì trong giới Tinh Linh, nhưng nhìn vào bộ dạng của Beatrice lúc này, chắc chắn đó không phải là một hành động lịch sự.

"Về chuyện đó, thấy Beako có vẻ hối lỗi sâu sắc nên ta sẽ không truy cứu nữa. Vậy, phần thu từ ta sẽ dùng cho sinh hoạt hàng ngày, còn phần tích trữ còn lại bao nhiêu?"

Lượng mana dự trữ của Subaru có hạn, còn Beatrice thì lại tốn nhiên liệu.

Vậy thì, những ma pháp mạnh mẽ của Beatrice chắc chắn sẽ phải được sử dụng bằng cách cắt ra từng chút một từ lượng ma lực dự trữ của cô từ trước đến nay.

Do đó, việc nắm được lượng còn lại là điều bắt buộc.

"—Không còn đâu chăng."

"...Hửm?"

"Ta nói là không còn nữa. Toàn bộ mana tích trữ trong 400 năm, ta đã dùng hết trong trận đầu tiên vừa rồi chăng. Mất Cấm Thư Khố cũng đã tốn khá nhiều... cú Al Shamac cuối cùng là đòn kết liễu đấy. Mana mà Betty tích trữ, đã cạn sạch rồi."

Vậy có nghĩa là thế này chăng.

Lượng ma lực dự trữ của Beatrice bằng không.

Mana của Subaru, chỉ đủ để duy trì Beatrice, một Tinh Linh, hàng ngày.

Beatrice tốn nhiên liệu, không tích trữ đủ mana để sử dụng các ma pháp mạnh. Hơn nữa, do khế ước với Beatrice, Subaru không thể nhận được sự hợp tác của các vi tinh linh.

"Vậy có nghĩa là... một cặp đôi Tinh Linh Sứ và Tinh Linh không thể dùng ma pháp vừa ra đời à!?"

"Chà, chà, cũng có thể nói như vậy đấy."

"Còn có thể nói khác được sao! Hả? Nói dối, thật á!?"

Kết luận lại, việc Subaru trở thành Tinh Linh Sứ chỉ có nghĩa là cậu đã có được một bé gái.

"Cô thế này, tự nhiên tương lai thấy bất an quá!? Có ổn không vậy!?"

"Ehe-pero, thì phải."

"Không cười nổi đâu!!"

Một cặp đôi Tinh Linh Sứ mới ra đời, hai người cộng lại mới được nửa người.

Tiếng cãi vã của họ vang vọng thật lâu, thật lâu trong lăng mộ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!