Chương 0: Nụ Hôn Đầu Vị Dưa Lưới
“Nụ hôn đầu có vị chanh.”
Cái câu nói trơ trẽn và ngông cuồng này, rốt cuộc là thằng cha nào phán ra vậy trời.
Làm quái gì có chuyện đó, đồ ngu! Đó là suy nghĩ của Daichi Kakeru lúc này, và dĩ nhiên cậu cũng rất muốn gào lên: “Đừng có nói xàm!”
Có lẽ sẽ có người phản bác: “Không phải đâu! Đúng là có vị chanh mà!”
Nhưng đó chắc chắn là do đối phương vừa mới uống thứ gì đó như nước chanh, hoặc là do mối tình đầu của mấy người không phải con người mà là một quả chanh, dạng có sở thích đặc biệt ấy, nên mới khăng khăng như vậy.
Vậy rốt cuộc nó có vị gì?
Ở đây, tôi có thể trả lời một cách đinh ninh rằng, đó là vị dưa lưới.
Nụ hôn đầu có vị dưa lưới.
Đúng vậy, bởi vì chính Kakeru là người đã trải nghiệm điều đó.
—Khoan đã, chỉ trả lời là vị dưa lưới thôi thì chưa đủ, nói vậy hình như sẽ gây ra chút hiểu lầm.
Đúng là dưa lưới thật, nhưng không phải là quả dưa lưới, mà là cái vị kích thích đầy ga của... soda dưa lưới.
Cơ mà, dùng thì quá khứ để miêu tả có lẽ hơi sai sai.
Bởi vì, Kakeru hiện đang trải nghiệm hương vị của nụ hôn đầu.
“Ưm~~” Đúng như con chữ miêu tả, Kakeru có thể cảm nhận trọn vẹn hơi thở của cô gái trước mặt.
Đây là lần đầu tiên Kakeru nhận ra, cô gái đang nhắm mắt lại có hàng lông mi dài và mảnh đến thế.
Lúc này, Kakeru đang trong tình trạng khỏa thân mà hôn một cô gái. Không lâu sau, đôi môi của cả hai mới từ từ tách ra.
“Tại sao...” Kakeru mở to mắt nhìn khuôn mặt cô gái.
“Em là... của anh...”
Gò má cô gái hơi ửng hồng, nàng dùng móng tay lướt nhẹ qua đôi môi ẩm ướt.
Đây là phòng khách trong căn hộ mà Kakeru sống một mình, sau lưng là chiếc giường êm ái, và cậu hiện đang không một mảnh vải che thân.
Nếu có người thứ ba nhìn thấy, chắc chắn sẽ nghĩ đây là một cặp tình nhân đang chuẩn bị làm chuyện ấy. Nhưng không hiểu sao Kakeru lại sợ hãi lùi về phía sau, thế nhưng chân cậu lại không nghe lời, ngã phịch xuống đất.
“Ch-chuyện này sao có thể... lừa người.” Kakeru hoảng hốt trước sự xuất hiện của cô gái, hỏi: “Cô rốt cuộc là ai?”
Mặt khác, cô gái cúi đầu nhìn thấy cơ thể trần trụi của Kakeru mới hét toáng lên: “Á... Sao ngươi lại trần như nhộng thế này!?”
Hai người đúng là ông nói gà, bà nói vịt.
“Cô-cô rốt cuộc là chui ra từ đâu và từ lúc nào? Tại sao lại hôn tôi? Rõ ràng lúc nãy tôi đang định...”
Kakeru quên mất mình đang trong tình trạng khỏa thân, cậu vừa run rẩy vừa hét lên hỏi.
“Lúc nãy tôi rõ ràng đang cầm lon soda dưa lưới lên chuẩn bị uống, rồi khi miệng vừa kề vào miệng lon thì...!”
“Đó chính là ta, cái lon soda dưa lưới đó chính là ta.”
Cô gái dời tầm mắt, tránh đi bộ phận trọng yếu giữa hai chân Kakeru, rồi không chút do dự mà nói ra những lời kỳ quặc.
“Hả...? Tên cô là ‘Lon.của.soda.dưa.lưới’ à? Cái tên này đúng là... ờ thì...”
“Ngươi đang nói gì vậy? Cái lon mà ngươi vừa mua ở máy bán hàng tự động, giật khoen lon ra chuẩn bị uống chính là ta. Giải thích như vậy ngươi có hiểu không?”
“Lon nước... Cô nói lon nước? Cô là lon nước? Hả!”
Kakeru loạng choạng đứng dậy, dĩ nhiên cậu vẫn đang trong tình trạng khỏa thân.
“Vậy à... Tao hiểu rồi, đây là mơ. Tao đã thấy lạ rồi, hôn nhau làm sao lại có vị soda dưa lưới được chứ, đồ ngốc. Tao của hiện thực chắc chắn vẫn đang nằm ngủ trên giường, oahahaha!”
“Gh-ghét thật, ngươi lẩm bẩm cái gì ở đó thế, đây không phải là mơ— Á! Ngươi đừng có trần như nhộng mà sáp lại đây!”
Xì xì xì~~~
Vừa đến gần cô gái đang tỏ vẻ bối rối, cậu liền nghe thấy những tiếng động nhỏ.
Nhìn kỹ lại, chiếc kẹp tóc hình tròn trên đầu cô gái chứa đầy chất lỏng màu xanh lá, bên trong còn có rất nhiều bọt khí... Đúng rồi, đây là tiếng bọt của nước ngọt có ga.
“A, ra là vậy. Thiết lập nhân vật của cô gái này là lon soda dưa lưới à! Bối cảnh của giấc mơ này chi tiết thật đấy, vậy để ta kiểm tra chất lượng xem sao.”
“Đ-đợi đã! Sao ngươi lại cười một cách quái dị như vậy!”
“He he! Lon nước dạo này phát triển tốt thật đấy~ Vậy thì, cảm giác khi sờ vào sẽ thế nào nhỉ!?”
Xoa xoa, vuốt vuốt, nắn nắn. Kakeru bắt đầu sờ soạng cơ thể cô gái một cách không kiêng dè.
“Ng-ngươi, ngươi!!”
“Ra thế ra thế, cảm giác dễ chịu này hoàn toàn không giống trong mơ chút nào. Tốt, vậy tiếp theo là nếm thử!!”
“Ngươi đang làm cái gì vậy! Đồ biến thái—”
Xì xì xì! Vút!!
“Hả...” Ngay khoảnh khắc cô gái dùng hai tay đẩy Kakeru ra, một luồng gió mạnh ập về phía cậu.
Cùng với sự rung lắc dữ dội của bộ phận trọng yếu giữa hai chân, Kakeru bị thổi bay đi khoảng ba mét.
“Đ-đau quá! C-cơn gió này là sao...”
Nhìn Kakeru đang nằm sõng soài trên đất trong bộ dạng hỗn loạn tột cùng, cô gái thở hổn hển nói:
“Là ta dùng khí ga thổi bay ngươi đó, lần sau còn làm bậy nữa ta sẽ giết ngươi!”
“Khí... ga? Tại sao cô có thể điều khiển thứ đó... Cô rốt cuộc là ai...”
“Ta vừa nói rồi còn gì?”
Trước câu hỏi của Kakeru, cô gái không vui khoanh hai tay trước ngực đáp lại:
“Ta là lon nước, chính là cái lon soda dưa lưới mà ngươi vừa mới mua!”
“...Không thể nào.”
Kakeru nghe xong thì chết lặng, một câu cũng không nói nên lời.
Câu chuyện bắt đầu từ khoảng một tiếng trước đó.