- Cái này ...
- Cái kia ...
Mấy tên nhất ban, ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, trên mặt đầy vẻ xấu hổ, nhỏ giọng nói:
- Chúng ta cũng cược Lỗ Địch ....
Càn Kình vừa nghe được đám bạn cùng lớp này cũng muốn cược cho Lỗ Địch, thiếu chút nữa tức tới hộc máu. Tốt xấu gì cũng là bạn học chung gần một năm, vậy mà bọn họ lại đặt cược cho người ngoài thắng?
- Các ngươi cũng cược cho Lỗ Địch thắng? Vậy làm sao mà cược được?
- Cược Lỗ Địch? Xem ra các ngươi cũng không quá đần, cũng biết bạn học của các ngươi không được! Nhưng các ngươi thật không có nghĩa khí. Dù sao các ngươi cũng là bạn cùng lớp với hắn!
Mấy tên ban nhị ngồi trên giường ngươi một câu ta một câu, nhao nhao thảo luận không ngừng, khiến mấy tên bên ban nhất đỏ bừng mặt, nhưng không ai đổi lại đặt cược cho Càn Kình thắng ...
La Lâm đi tới trước bàn. Càn Kình trừng mắt nhìn hắn. Càn Kình quá hiểu tên La Lâm này. Tên này không phải là loại người kiên trì có nguyên tắc. Loại chuyện như lâm trận đặt cược tiền cho Lỗ Địch, La Lâm không phải không làm được!
La Lâm bị Càn Kình trừng mắt một cái, thân thể không tự chủ được ớn lạnh rùng mình. Hắn cũng rất hiểu tính tình của Càn Kình bạn cùng phòng này của mình thế nào!
Bình thường, Càn Kình luôn cười hỉ hả, tính cách xem như rất tốt, đối với mọi người đều rất hiền lành hữu lễ. Nhưng nếu có ai đó chọc tới hắn, tên đó chắc chắn không may rồi.
Càn Kình là loại người chấp hành câu có thù tất báo đến cùng!
La Lâm không hề quên. Hơn hai tháng trước, học viên Khải Tát Tư năm nhất ban tam vì theo đuổi hoa hậu giảng đường Chu Lễ Ti đã dẫn theo hai người chặn La Lâm trong nhà vệ sinh, hung hăng giáo huấn một trận, cảnh cáo hắn không được tới gần Chu Lễ Ti.
Đến tối, Càn Kình thấy trên mặt La Lâm chỗ xanh chỗ tím, hỏi ra mới biết được mọi việc. Lúc đó Càn Kình chỉ nói một câu:
- Tán gái phải dựa vào bản lĩnh, mà dựa vào thủ đoạn hèn hạ sau lưng là đồ vứt đi! Việc này sẽ không dễ qua như vậy đâu!
Lúc đó, La Lâm chỉ cho rằng Càn Kình thuận miệng nói để phát tiết một chút thôi. Nhưng thật không ngờ, hơn một tháng sau, trong lần trao đổi so tài giữa các ban cùng cấp, không ngờ Càn Kình lại tìm thẳng tới Khải Tát Tư yêu cầu so tài.
Hơn nữa, ngay khi cuộc chiến đầu vừa bắt đầu, Càn Kình tay cầm gậy gỗ hung hăng đập cho Khải Tát Tư một trận tơi bời.
Trận đấu đó có thể nói là kết thúc trong thời gian cực ngắn. Dường như hai người chỉ vừa phất tay một cái, Càn Kình đã đánh ngã Khải Tát Tư xuống đất. Lúc đó xem như Khải Tát Tư đã thua, nhưng Càn Kình lại không để cho hắn có cơ hội mở miệng nhận thua. Quyền thứ nhất đánh xuống, khiến cho Khải Tát Tư máu me đầy miệng. Sau đó hắn tiếp tục đè gã xuống đất, một trận mưa quyền đấm cước đá đổ lên người Khải Tát Tư.
Khi mấy lão sư phát hiện tình huống có chút bất thường, lập tức chạy tới kéo Càn Kình ra. Nhưng lúc đó, khuôn mặt vốn được xem là anh tuấn của Khải Tát Tư đã hoàn toàn biến dạng. Nghe nói khi tên Khải Tát Tư về đến nhà, mẫu thân hắn phải phân biệt cả buổi mới xác định được hắn chính là đứa con bà nuôi dưỡng mấy chục năm!
Không phải việc của bản thân, chỉ là việc của bạn cùng phòng Càn Kình đã có thể hung hăng tới mức đó, La Lâm rất hoài nghi nếu hắn lâm trận lật lọng có thể sẽ bị Càn Kình trực tiếp giết chết rồi phơi thây ngoài đồng hoang không?
- Ta ...
La Lâm bất đắc dĩ thở dài vài cái, đặt mấy đồng tiền lên bàn, hữu khí vô lực, không tình nguyện nói:
- Ta ... cược cho Càn Kình!
Mấy tên ban nhất nhìn La Lâm giống như nhìn thằng ngốc. Còn mấy tên bên ban nhị thông cảm, nhìn hắn giơ ngón tay cái lên nói:
- Có gan!
Có gan? Đương nhiên là có gan! Biết rõ là Lỗ Địch mạnh hơn Càn Kình nhiều, nhưng La Lâm vẫn lấy tiền đặt cược cho Càn Kình, mọi người sao có thể không cho rằng đầu óc hắn có vấn đề chứ?
Lỗ Địch cảm giác năm ngón tay của Càn Kình lại phát lực, khiến cặp lông mày rậm màu nâu của hắn không khỏi nhướng lên, vẻ kinh ngạc như muốn bắn thẳng ra khỏi đôi mắt trâu của hắn!
Trong hệ chiến sĩ năm nhất, Lỗ Địch ngoại trừ khi đối mặt với hai tên chân chính có một phần sáu huyết thống Man nhân ra chưa từng thấy người nào lại có sức lực lớn như Càn Kình!
Càn Kình nghi hoặc đánh giá Lôi Địch. Trong lòng hắn cũng âm thầm suy đoán, chẳng lẽ tên Lôi Địch này cố ý muốn thua? Hay là đang muốn trêu đùa mình nên mới cố ý tự dồn bản thân vào tình thế nguy hiểm, sau đó mới thắng hiểm, thể hiện sức lực của bản thân?
Trong lúc hai người còn đang hiếu kỳ, La Lâm đã nắm lấy nắm tay của hai người kéo tới vị trí chính giữa, buông tay ra quát:
- Bắt đầu!
Ầm!
Cái bàn lập tức phát ra một tiếng va đập cực mạnh. Chấn động khiến cho cả cái bàn giống như bị lún xuống.
Tất cả mọi người trong phòng đều ngơ ngác nhìn một cảnh tượng kinh người trước mắt. Ngay trong giây lát, khi La Lâm hô lên hai chữ bắt đầu, cánh tay Càn Kình thoáng động một chút đã trực tiếp nện thẳng mu bàn tay của Lôi Địch thật mạnh xuống mặt bàn!
Càn Kình ... thắng ...
Càn Kình chẳng những thắng hơn nữa còn thắng rất gọn gàng và linh hoạt. Ngay cả thời gian để phản ứng Lôi Địch cũng không có đã bị Càn Kình hạ trong nháy mắt.
Thắng bại phân ra quá nhanh, nhanh đến mức mọi người đều sững sờ, không cách nào tiếp nhận được sự thật vừa phát sinh trước mắt.
Lôi Địch là ai? Là một trong ba người đứng đầu về man lực trong chiến sĩ hệ năm thứ nhất! Man lực của hắn rất gần với hai người có được một phần sáu huyết thống Man nhân!
Cho dù là đám học viên năm thứ hai, nếu đơn thuần so đấu man lực với Lôi Địch cũng có rất nhiều người không phải là đối thủ của hắn.
Đám ban nhị đều đồng loạt ngơ ngác nhìn Càn Kình, ai cũng cảm thấy kỳ quái. Vì sao một người xét về lực lượng đơn thuần, cùng lắm chỉ có thể miễn cưỡng đứng vào danh sách 50 người đứng đầu, lại có thể vật tay thắng được Lôi Địch?
Sự việc xảy ra quá nhanh. Càn Kình cũng ngơ ngác nhìn cánh tay mình đang đè lên cánh tay của Lôi Địch. Bản thân hắn cũng không rõ vừa rồi đã phát sinh chuyện gì. Tại sao hắn chỉ phát một chút lực đã có thể nhanh gọn hạ gục Lôi Địch như vậy?
Càn Kình thậm chí còn hoài nghi, có phải hắn đang nằm mơ hay không? Lần này thắng quá mức không chân thực. Đấu vật tay, hắn lại có thể lập tức hạ gục Lôi Địch?
Chương 9: Lần Nữa!
Trong phòng lúc này, bầu không khí yên lặng tới mức cây kim rơi cũng có thể nghe được. La Lâm cũng ngơ ngẩn nhìn kết quả trận vật tay này. Hắn vốn chỉ muốn tìm một ngươi thua không quá thảm tới mà thôi, nhưng không ngờ Càn Kình lại có thể thắng!
Tất cả mọi người nhìn thấy cảnh tượng này đều kinh hãi tới mức quên cả hít thở. Trong lúc mọi người còn chìm trong khiếp sợ, thân thể mập mạp của La Lâm khẽ run lên. Sau đó, đôi mắt tam giác của hắn dần hiện vẻ hưng phấn. Thân thể giống như một con lợn rừng lao tới cái bàn gỗ, hai tay tham lam ôm tất cả tiền trên bàn vào lòng.
Càn Kình cũng giật mình trước động tác này của La Lâm. Khi thấy tên mập chết tiệt này đang cố ôm lấy đống tiền của mình, Càn Kình rốt cuộc đã xác định bản thân hắn không phải đang nằm mơ. Tên La Lâm này xuất thân từ một gia đình thương nhân, cho nên đối với tiền tài luôn có một sự cố chấp và tham lam mãnh miệt.
Càn Kình chấn động nhất đối với sự tham tiền của tên La Lâm này, chính là một lần, khi hai người đang tản bộ, La Lâm đột nhiên dừng lại, nói bản thân hắn ngửi thấy mùi tiền. Có lẽ ở chỗ này có ai đó đánh rời tiền... Sau mấy phút tìm kiếm, cuối cùng tên La Lâm này cũng tìm được một đồng tiền rơi ở trong một bụi cỏ.
- Ha ha, có tiền, có tiền ...
La Lâm duỗi mười ngón tay mập mạp của hắn ra nhanh chóng vơ vét đống của cải trên bàn, trong giọng nói còn lộ vẻ khó tin:
- Thắng rồi. Ha ha, vậy mà lại thực sự thắng được. Thật không thể tưởng tượng được!
Chỉ trong chớp mắt, đống tiền trên bàn đã chui vào trong túi tiền của La Lâm. Càn Kình thấy vậy chỉ liếc mắt nhìn La Lâm một cái, chứ không vội đòi lại. Bởi vì vừa rồi trên bàn có bao nhiêu tiền, hắn biết rất rõ! Nếu tên mập này dám ăn bớt hay độc chiếm cứ chờ bị đánh thành đầu heo đi.
- Ta thua sao? Sao có thể như vậy được?
Lôi Địch đầy kinh ngạc, nhìn Càn Kình nói:
- Không thể như vậy được. Vừa rồi là do ta sơ ý thất thần. Đấu lại một lần nữa!
Càn Kình lại không để ý tới hắn, mà chăm chú nhìn cánh tay vừa mới chiến thắng đối phương của mình. Năm ngón tay đang xoè ra đột nhiên nắm chặt lại. Trong phòng liền thấy tiếng khớp xương vang lên.
Lực lượng này ...
Càn Kình khẽ nhíu mày. Bản thân là một chiến sĩ nên hắn tất nhiên có thể cảm giác được sự biến hoá của bản thân.
Sau khi ngủ dậy, bởi vì xảy ra chuyện tướng mạo phạm tội nên Càn Kình có chút không yên lòng. Mặc dù hắn cũng có chút hoài nghi khí lực của mình nhưng không để tâm lắm. Bởi vì nếu những gì ở trong giấc mơ kia là thật, vậy cũng quá khó tin!
Lúc này, vật tay thắng được tên trâu điên Lôi Địch này, Càn Kình không thể không chăm chú kiểm tra lại khí lực của mình. Kết quá sau khi nắm chặt tay lại, mặc dù cơ bắp đau nhức nhưng lực lượng lại mạnh hơn trước rất nhiều.
Càn Kình thả lỏng bàn tay ra, lại nhẹ nhàng vuốt vuốt chóp mũi suy nghĩ, sau đó nhỏ giọng lầm bầm:
- Chẳng lẽ trò chơi giả tưởng thế giới vô tận kia là thật sao? Ta rèn luyện ở trong đó, thực sự có thể tăng cường thực lực của ta ở hiện thực sao?
Càn Kình nắm thả năm ngón tay một hồi. Rõ ràng lực lượng này tồn tại. Mặc dù là học viên chiế sĩ không có năng lực kiểm tra thực lực bản thân mình tăng lên bao nhiêu, nhưng thân là con cháu Càn gia, mặc dù Càn Kình là một kẻ thất bại trong nghi thức thức tỉnh huyết mạch nhưng vẫn có thể kiểm tra được thực lực của bản thân có tăng lên hay không.
- Này!
Lôi Địch hắng giọng phá vỡ suy nghĩ của Càn Kình, nói:
- Tiểu tử, làm lại! Lần này ta nhất định có thể thắng ngươi!
- Làm lại?
Càn Kình đã xác định được lực lượng của mình thực sự tăng nên, thái độ cũng trở nên nhẹ nhõm hơn. Hắn đưa mắt quan sát những người còn lại trong phòng rồi nói:
- Các ngươi còn muốn cược không?
Mấy người kia thấy Càn Kình có vẻ hung hăng như vậy, đều kích động muốn xông lên đập cho hắn một trận. Chỉ tiếc là trong học viện cấm đấu riêng. Mà thực tế ở đây cũng không ai có thể một đấu một thu thập được Càn Kình. Cho dù mọi người cùng lên, trước khi Càn Kình ngã xuống đất chắc chắn cũng sẽ kéo theo vài cái đệm lưng!
Thực chiến của Càn Kình rất mạnh. Thực lực của hắn đã được công nhận là một trong mười người đứng đầu của năm nhất. Tuy hắn không giống như chín người khác, thông qua tỷ thí định ra thứ hạng, nhưng không ai hoài nghi thực lực của hắn cả.
Về phần nếu Càn Kình phải có thứ hạng chính xác, cũng có thể nằm ở vị trí thứ mười, cũng có thể là thứ nhất. Chỉ đến khi nào hắn đấu với chín người kia mới biết được. Đáng tiếc tên Càn Kình lại không giống như những học viên hệ chiến sĩ khác. Hắn không hứng thú với việc tranh đoạt thứ hạng.
Đối với điều này, rất nhiều người cho rằng Càn Kình tuy có mạnh nhưng lại sợ thua nên mới không tham gia tranh đoạt thứ hạng.
La Lâm lại có một cảm giác khác đối với người bạn cùng phòng này. Hắn cảm thấy sở dĩ Càn Kình không đi tranh đoạt thứ hạng không phải vì sợ thua mà vì hắn căn bản khinh thường việc tranh đấu vì một thứ hạng như vậy. Hoặc cũng có thể nói là hắn khinh thường cái gọi là thứ hạng này.
Đây là một cảm giác rất kỳ quái. La Lâm cũng không thể nói rõ được vì sao mình lại có cảm giác này. Cuối cùng hắn đành cho rằng cảm giác này là một loại trực giác mách bảo.
Trong phòng, không ai dám động thủ giáo huấn Càn Kình cho nên chỉ có một biện pháp duy nhất là đặt cược cho tên trâu điên Lỗ Địch, hi vọng hắn không thất thần thua ở trong tay Càn Kình nữa.
Chỉ cần Lỗ Địch thắng Càn Kình, như vậy bọn họ căn bản không cần động thủ đánh Càn Kình nữa. Bởi vì lúc đó hắn đã không còn mặt mũi nào nữa rồi!
- Ta cược năm đồng!
- Ta cược bảy đồng!
...
Càn Kình nghe thấy những âm thanh đặt cược như vậy liên tục vang lên, trong lòng vô cùng thoải mái. Tuy hắn không biết trò chơi giả tưởng Thế giới vô tận kia rốt cuộc là cái gì, nhưng việc luyện rèn sắt ở trong đó thực sự đã khiến lực lượng của hắn vượt qua Lỗ Địch.
La Lâm tươi cười. Với hiểu biết của hắn về Càn Kình, khi Càn Kình đã dám mở miệng nói như vậy, hiển nhiên đã nắm chắc phần thắng!
Trong lòng La Lâm cũng có chút nghi hoặc. Tuy Càn Kình có thể đánh nhau, nhưng nếu xét về lực lượng Càn Kình không thể qua được Lỗ Địch mới đúng. Chứ đừng nói tới chuyện có thể dễ dàng thắng được như vậy? Chẳng lẽ hai người này đã âm thầm cấu kết với nhau lừa gạt mọi người sao?
Chương 10: Một Lần Không Đủ Hai Lần, Hai Lần Không Đủ
Càn Kình lại đặt khuỷu tay lên bàn. Lỗ Địch nhìn bàn tay không tính là lớn của Càn Kình, hít sâu một hơi, lấy lại tinh thần. Hắn điều chỉnh thân thể một chút, khuỷu tay cũng nện mạnh lên mặt bàn, phát ra một tiếng động nặng nề. Năm ngón tay vươn thẳng ra, quát lớn:
- Đến đây đi! Lần này ta nhất định sẽ thắng!
Những người còn lại thấy bàn tay của hai người đã nắm chặt lại đều vô cùng khẩn trương, trừng lớn lên muốn nhìn cho rõ quá trình thắng bại lần này.
Với tư cách là trọng tài, La Lâm cũng hít vào một hơi sâu, chặt tay xuống, quát:
- Bắt đầu ...
Khi giọng nói La Lâm vẫn còn vang vọng trong phòng, Lỗ Địch đã cảm nhận được cánh tay của mình bị một sức mạnh cường đại trực tiếp ép mạnh xuống mặt bàn. Trong quá trình này, hắn thậm chí không có khả năng phản kháng!
Ầm!
Mặt bàn lại phát ra tiếng va đập cực mạnh. Mu bàn tay của Lỗ Địch lại hung hăng nện xuống mặt bàn.
Lúc này, trừ Càn Kình và La Lâm ra, tất cả những người còn lại đều rơi vào trạng thái ngây dại. Dường như tất cả đều trúng phải ma pháp Thạch Hoá Thuật, không hề nhúc nhích được chút nào!
Thắng!
Càn Kình lại thắng, thậm chí còn gọn gang dứt khoát hơn cả lần trước. Dưới tình huống Lỗ ĐỊch đã chuẩn bị sẵn sàng, mọi người đều trừng to mắt nhìn, Càn Kình vẫn nhẹ nhàng đánh bại Lỗ Địch.
Trong gian phòng hơn mười mét vuông này, bầu không khí lại một lần nữa yên lặng hoàn toàn. Kết quả này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của phần lớn mọi người ở đây.
Tỷ thí lực lượng không giống như so tài chiến đấu. Trong chiến đấu có thể xuất hiện sai lầm hoặc đột nhiên phát huy ra trình độ vượt quá bình thường. Nhưng so đấu lực lượng không hề có biện pháp ăn gian nào. Đây là một sự so đấu thật sự!
Lúc này, Lô Địch cảm thấy chấn động hơn bất kỳ người nào. Cặp mắt trâu của hắn mở lớn hết cỡ. Vừa rồi hắn đã vô cùng chăm chú, lực lượng toàn thân đều tập trung lên cánh tay. Bình thường cho dù Càn Kình có dùng hai tay, chỉ sợ cũng không thể lập tức thủ thắng được!
- Chẳng lẽ đang nằm mơ?
Lỗ Địch cảm nhận được sự đau đớn từ mu bàn tay truyền tới, lập tức gạt bỏ suy nghĩ này. Bởi vì nằm mơ sẽ không cảm thấy đan đớn!
Lỗ Địch cẩn thận quan sát Càn Kình. Nếu là so tài chiến đấu thực chiến hắn có thua dưới tay Càn Kình cũng là bình thường. Nhưng khi đấu vật cổ tay, hắn lại thua Càn Kình. Cho dù lão sư La Đức biết, chỉ sợ cũng phải há miệng rớt quai hàm mất.
- Thắng! Ha ha ha ... Càn Kình thực sự thắng!
Mấy người năm nhất mặc dù bị thua cược nhưng lúc này cũng chẳng thèm quan tâm, đồng loạt từ trên giường nhảy xuống đất hưng phấn rống lên.
La Lâm nhìn mấy người bạn học đang hưng phấn nhảy nhót này, cũng vui vẻ, nhanh chóng cất toàn bộ số tiền thắng được vào trong túi. Càn Kình có thế đấu vật tay thắng Lỗ Địch, thật sự là một chuyện khiến cho người ta không thể không hưng phấn!
Dù sao Lỗ Địch cũng là người có man lực xếp thứ ba trong toàn năm nhất. Ngay cả mấy người năm hai năm ba cũng không thể không thừa nhận man lực của hắn!
- Ta sao có thể lại thất bại như vậy được?
Lỗ Địch lại chống mạnh khuỷu tay xuống mặt bàn, quát:
- Không được! Lại một lần nữa! Ta vừa rồi vẫn chưa chuẩn bị tốt!
- Lại tiếp sao?
Càn Kình nhìn cái túi tiền phồng bên hông La Lâm, lại nhìn mấy cái túi trống không của những người còn lại, lắc đầu, nói:
- Thôi đi, mọi người cũng không phải là con cháu gia đình giàu có gì, tiền gia đình trợ cấp cũng không thể tuy tiện chà đạp như vậy được!
- Một lần nữa. Một lần cuối cùng!
Hai mắt Lỗ Địch trợn tròn lên nhìn chằm chằm Càn Kình, có ý nếu như ngươi không đấu lại một lần nữa ta sẽ không cho ngươi rời đi!
- Lần cuối cùng?
Càn Kình hỏi lại.
Lỗ Địch gật đầu:
- Lần cuối cùng!
- Được! Lần cuối cùng!
Càn Kình lại chống khuỷu tay lên mặt bàn, nói:
- Chuẩn bị tốt chưa? Chuẩn bị ... bắt đầu!
Ầm!
Lỗ Địch lại cảm giác được sự đau đớn từ mu bàn tay truyền tới. Dường như có người nào đó cầm mu bàn tay hắn hung hăng nện xuống một cọc sắt vậy.
Lần thứ ba ... lại thắng trong giây lát! Đám học viên chiến sĩ trong phòng nhìn thấy cảnh tượng này bỗng nhiên có một cảm giác dường như chết lặng. Hai lần trước họ còn khiếp sợ nhưng lần thứ ba đã hoàn toàn chết lặng!
Người khác chết lặng nhưng Lỗ Địch lại không. Nhưng trái tim của hắn lại đập rất mạnh! Người khác có lẽ không biết nhưng hắn hiểu rất rõ. Vừa rồi vì muốn thắng Càn Kình, hắn đã dùng tới đấu lực. Nhưng kết quả là đấu lực còn chưa kịp phát huy toàn bộ uy lực đã bị Càn Kình đánh bại!
Đấu lực có thể lập tức khiến lực lượng cùng các phương diện tổng hợp khác đều tăng lên! Lỗ Địch vốn cho rằng dù có bị phát hiện sử dụng đấu lực để chiến thắng, cũng phải đánh bại Càn Kình một lần. Nhưng hắn không thể nào ngờ được, ngay cả khi sử dụng đấu lực hắn vẫn bị man lực của Càn Kình đánh bại!
- Sao có thể như vậy được?
Lỗ Địch trừng lớn hai mắt, trong lòng thầm suy đoán, có phải vừa rồi trong lúc vật tay Càn Kình đã lén dùng đấu lực, chỉ là tốc độ thu phát quá nhanh nên người khác mới không thể phát hiện được?
Lỗ Địch còn nhớ rõ, Lão sư La Đức đã từng nói, khi đã vận dụng được đấu lực đến trình độ thuần thục, thật sự có thể thu phát tự nhiên qua mắt được đối thủ. Nhưng Càn Kình thật sự có thể vận dụng đấu lực tới mức thuần thục như vậy sao? Điều này là không thể!
Lão sư La Đức đã từng nói, trừ khi có thể trở thành chiến sĩ thập cấp nếu không không thể nào đạt tới trình độ như vậy được.
Chiến sĩ thập cấp?
Lỗ Địch lắc đầu. Ngay cả lão sư La Đức cũng chỉ mới là chiến sĩ ngũ cấp. Càn Kình chỉ vừa nhập học chưa tới một năm, cho dù hắn có là thiên tài cỡ nào cũng không thể nào vượt qua lão sư được!
- Thêm lần nữa! Ta không tin ta vẫn bại bởi ngươi!
Lỗ Địch hít sâu một hơi, trong mắt đầy tơ máu. Nếu như hôm nay để cho Càn Kình rời khỏi đây, như vậy danh hiệu man lực đứng thứ ba của hắn sẽ bị ném đi hoàn toàn!
Chương 11: Các Ngươi Muốn Tàn Phế Sao?
- Còn muốn đấu nữa?
Càn Kình lắc tay tỏ vẻ không hứng thú. Lần tỷ thí ngoài ý muốn này hắn đã có được đáp án, nên cũng tới lúc hắn lấy tiền chạy đi mua ga giường mới, sau đó trở về ký túc xá tiếp tục đội cái mũ cổ quái kia vào, tiếp tục tiến vào trò chơi giả tưởng kia tiến hành huấn luyện.
- Không đấu sao?
Lỗ Địch lập tức đứng dậy bước tới bên cạnh Càn Kình, bộ dáng hung hãn nói:
- Hôm nay nếu ngươi không đấu, đừng mong rời khỏi chỗ này!
Mấy học viên nhị ban cũng nhao nhao nhảy xuống giường đứng bên cạnh Lỗ Địch. Là chiến sĩ, Lỗ Địch với một thân man lực cũng đủ để kiêu ngạo trong nhị ban. Nếu hôm nay hắn để cho Càn Kình mang theo thắng lợi rời đi, không khác gì bôi đen lên mặt của lớp nhị ban.
Càn Kình đưa mắt nhìn mấy người đang che trước tầm mắt. Ánh mắt cuối cùng dừng lên trên người Lỗ Địch, liên tục cười lạnh. Hắn vốn tưởng rằng tên trâu điên này mặc dù có chút nóng tính nhưng tính cách vẫn phóng khoáng. Không ngờ vậy thua lại không chịu được! Với tư cách của một chiến sĩ, sinh ra trong trời đất này, thua cũng phải thua đường hoàng! Dám chấp nhận mới là một trang nam tử!
La Lâm đứng một bên, lén lút quan sát sắc mặt của Càn Kình, sau đó lặng lẽ kéo mấy người bạn học nhất ban lại. Càn Kình được công nhận có khả năng thực chiến nằm trong mười người đứng đầu. Mặc dù không tranh đoạt thứ hạng như những người khác, nhưng không ai dám nghi ngờ khả năng của hắn!
So với những người khác, La Lâm hiểu rõ thực lực của Càn Kình hơn. Đừng thấy Lỗ Địch cao to cường tráng như vậy, còn có thêm vài người bạn học nhị ban tương trợ, nhưng nếu chọc tới Càn Kình chỉ sợ hắn cũng chỉ có thể cùng với đám bạn học của mình tới y viện nghỉ ngơi một thời gian!
- Các ngươi muốn tàn phế sao?
Sắc mặt Càn Kình thoáng trầm xuống:
- Các ngươi quên Khải Tát Tư thế nào rồi sao?
Khải Tát Tư, cái tên này giống như một gáo nước lạnh dội xuống đầu đám người Lỗ Địch. Cảnh tượng ngày đó, khi Càn Kình ra tay với Khải Tát Tư lập tức hiện lên trong đầu bọn họ. Thân thể bọn họ không khỏi run lên.
Đám người Lỗ Địch khó xử nhìn nhau. Nếu như vừa rồi không nóng đầu còn dễ nói. Hiện tại Càn Kình mới nói có mấy câu, nếu bọn họ bị chấn áp, chuyện truyền ra, bọn họ làm sao còn mặt mũi ở trong học viện Áo Khắc Lan này nữa?
- Không thể lui!
Hai mắt Lỗ Địch trở nên kiên định, chuyển lực chú ý tới túi tiền bên hông La Lâm. Chỗ đó có rất nhiều tiền, nếu để Càn Kình cầm đi như vậy, thật sự khó chịu!
- Nếu ngươi không muốn đấu cũng được, chỉ cần ngươi bảo hắn bỏ túi tiền xuống. Bằng không ...
Cặp lông mày của Càn Kình khẽ nhếch lên. Hắn xắn tay áo lên, để lộ ra cánh tay cường tráng, vỗ mạnh một cái xuống mặt bàn, nói:
- Bằng không thì thế nào? Các ngươi muốn cướp đồ trên tay ta sao?
Cái bàn gỗ rắn chắc dưới một chưởng của Càn Kình, lay động vài cái rồi đột nhiên vỡ thành mấy mảnh, đổ sập xuống đất.
Cả gian phòng trở nên yên tĩnh. Mấy miếng gỗ vụng còn nảy lên, phát ra mấy tiếng động khe khẽ, nhưng lọt vào tai mấy người Lỗ Địch lại không khác gì tiếng trống trận khiến cho trái tim của bọn họ chấn động mạnh!
Một chưởng đập vỡ bàn! Tuy đây là một cái bàn đã lâu năm không được tu sửa nhưng tuyệt đối không yếu tới mức tuỳ tiện vỗ một chưởng là có thể đánh vỡ như vậy!
Lỗ Địch hiểu rất rõ ràng, cho dù hắn dùng toàn lực đánh một chưởng, tuyệt đối không cách nào đập vỡ được cái bàn này. Nếu vừa rồi trong lòng hắn còn nghi hoặc, hiện tại Càn Kình thể hiện lực lượng ra khiến không một ai còn dám nghi ngờ nữa!
Càn Kình lén liếc nhìn những mảnh gỗ vụn dưới đất, trong lòng cũng thầm kinh ngạc:
Cái trò chơi giả tưởng kia huấn luyện thật có hiệu quả! Một chưởng vậy lại có thể đập nát cái bàn gỗ này!
- Sao?
Càn Kình đá mấy miếng gỗ dưới chân, ánh mắt đảo qua đám người Lỗ Địch, dùng giọng điệu uy hiếp nói:
- Các ngươi cũng muốn giống như cái bàn này sao?
Mấy người bạn học vừa rồi còn đứng bên cạnh trợ trận cho Lỗ Địch trong nháy mắt tránh sang hai bên, tốc độ cực nhanh, đến nổi Càn Kình hoài nghi nếu mình ra tay, có thể đánh trúng được mấy người này hay không?
Lúc này trong phòng chỉ còn lại Lỗ Địch đứng trơ trọi một mình ở giữa. Hắn thấy đám chiến hữu của mình đồng loạt phản bội trốn ra đằng sau, lại cứng rắn ngẩng đầu lên muốn nói một câu ngoan độc nào đó. Đột nhiên hắn lại thấy trong mắt Càn Kình loé lên hung quang, hắn cũng dùng tốc độ nhanh nhất tránh sang một bên.
Càn Kình là ai? Là một trong mười đại cao thủ trong các học viên năm nhất của học viện Áo Khắc Lan! Lỗ Địch cũng không hề quên được cảnh tượng Khải Tát Tư bị Càn Kình hung hăng đánh trọng thương phải đưa vào bệnh viện. Nghe nói hắn chỉ vừa mới hồi phục, trở lại học viện ngày hôm nay.
Càn Kình lắc đầu nhìn Lỗ Địch nhảy sang một bên. Ban đầu hắn vốn tưởng rằng tên trâu điên này cũng là một chiến sĩ có dũng khí. Hiện tại xem ra hắn đã đoán sai rồi. Làm mình uổng công cho hắn thêm một cơ hội vật tay!
La Lâm ôm chặt túi tiền bên hông, dẫn đầu chạy ra ngoài, vui vẻ nhìn Càn Kình đi theo phía sau.
Càn Kình thấy La Lâm lại lộ ra bản tính gian thương, hắn rất hoài nghi có phải tên này đến nhầm học viện hay không? Lẽ ra không phải là học viện ma pháp và chiến sĩ Áo Khắc Lan này mà phải là học viện thương nghiệp Áo Khắc Lan mới đúng.
La Lâm nhìn Càn Kình bước ra khỏi phòng, bước lên trước hai bước, vẻ mặt tươi cười hớn hở, có chút nịnh nọt nói:
- Ta đã nói mà. Ta làm sao có thể nhìn nhầm người được? Càn Kình, ngươi thật không tự tin. Nếu như ngươi đi khiêu chiến Đạt Khắc, cho dù là thứ hạng đầu tiên năm nhất cũng sẽ chiến thắng!
- Tranh đoạt thứ hạng?
Càn Kình cười lạnh một tiếng, đưa tay vỗ vào gáy của La Lâm một cái, nói:
- Sao ngươi vẫn ngây thơ như vậy hả? Vì một thứ hạng vô dụng mà ta phải đi chiến đấu không công cho một đám người rảnh rỗi ngồi xem sao?
Chương 12: Hoa Khôi Lớp
La Lâm ôm gáy, nhìn theo bóng lưng Càn Kình rời đi, mới lấy cái túi tiền của hắn ra. Trong lòng hắn thầm cảm thấy kì quái:
- Bản thân Càn Kình là học viên chiến sĩ có thực lực xuất sắc, sao lại không có chút giác ngộ cùng cảm giác vinh quang của chiến sĩ vậy chứ? Người khác đều vì thứ hạng mà toàn lực phấn đấu, trong khi đó hắn lại không thèm quan tâm!
Càn Kình cầm túi tiền chạy nhanh về ký túc xá. Lúc này việc mua ga giường đã trở thành việc quang trọng xếp thứ hai. Chuyện quan trọng nhất hiện tại là phải cất cái mũ cổ quái kia cho kỹ, ngàn vạn lần không được để cho người khác phát hiện ra sự cổ quái của nó. Tốt nhất là bất kỳ lúc nào cũng mang theo bên người cho an toàn!
Càn Kình rất nhanh đã chạy về tới phòng mình. Đúng lúc hắn nhìn thấy có một nữ sinh tóc dài màu vàng đang đứng ở trước cửa phòng hắn khẽ gõ cửa.
- Hoa khôi lớp? Kha Lỵ?
Càn Kình có chút ngạc nhiên. Nữ tử này là nữ nhân duy nhất trong mười người đứng đầu của hệ chiến sĩ. Hôm nay sao nàng lại xuất hiện ở trước cửa phòng mình?
Càn Kình dừng chân lại, do dự có nên tạm thời khoan về phòng không? Hắn còn không quên chuyện tranh đoạt mười thứ hạng đầu trong cấp mà hiện nay cả học viện đang hỗn loạn. Mà nữ nhân trước mắt này đang đứng thứ ba. Nàng đã từng không ít lần đưa thư khiêu chiến hắn. Mà mấy lá thư khiêu chiến đó đều biến thành công năng nào đó khi hắn đi vệ sinh rồi!
Hôm nay, vì liên quan đến thứ hạng tham gia dự thi, cả học viện Áo Khắc Lan gần như đã tiến vào trạng thái điên cuồng. Bất kỳ người nào có chút thực lực đều đăng ký tham dự!
Nữ học viên chiến sĩ không ít lần khiêu chiến với mình đột nhiên xuất hiện ở trước cửa phòng mình, Càn Kình không thể không hoài nghi, có lẽ nàng tới vì danh sách dự thi. Học viện Áo Khắc Lan có quy định, nếu ai có thể đánh bại một người trong mười người đứng đầu, điểm tích luỹ sẽ tự động tăng lên.
Càn Kình bị mọi người đề cử vào trong danh sách mười người đứng đầu, cho nên trong mắt rất nhiều người, hắn không khác gì một đống điểm tích luỹ di động!
- Hay là cứ trốn một bên chờ nàng ta đi rồi hãy về?
Càn Kình xoay người rón rén đi nhanh tới chỗ ngoặt cuối hành lang. Đột nhiên có một học viên ở phòng gần đó thuận tay đóng mạnh cửa phát ra tiếng động khá lớn thu hút sự chú ý của Kha Lỵ.
- Càn Kình!
Trong giọng nói thanh thuý của nàng lộ ra khí tức anh vũ, vang vọng trong khu ký túc xá của nam sinh. Càn Kình giả bộ tai điếc mắc lơ vội vàng nhanh chân chạy đi.
- Càn Kình ... Càn Kình ... Càn Kình ...
Kha Lỵ thấy sau mỗi tiếng mình gọi, bước chân của Càn Kình lại càng nhanh hơn, giả vờ như không nghe thấy.
- Muốn chạy sao?
Kha Lỵ nhíu mày đuổi theo phía sau, vừa chạy vừa gọi:
- Càn Kình, đừng chạy. Ta biết ngươi nghe rõ ta gọi!
Trong khu ký túc xá nam sinh yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng gọi của một nữ sinh khiến các nam sinh trong phòng đều nhao nhao chạy ra. Nhất thời trên hành lang đã có không ít nam sinh đứng nhìn.
Cho dù da mặt Càn Kình có dày hơn nữa, trước ánh mắt bao nhiêu người như vậy, hắn cũng phải dừng bước. Hắn bất lực quay đầu lại nhìn Kha Lỵ đang chậm rãi đuổi tới phía sau.
- Ngươi chạy cái gì? Sợ ta ăn ngươi sao?
Cặp mắt màu xanh ngọc của Kha Lỵ chớp động tỏ vẻ khó chịu. Hai tay nàng chống lên eo nhỏ, phối hợp với một thân võ phục màu đỏ như lửa, bộ ngực chưa phát triển hoàn toàn của nàng nhô lên một chút, khiên nàng trở thành tiêu điểm chú ý của các nam sinh. Nàng chỉ còn nhỏ, thân hình đã nóng bỏng như vậy, khó có thể tưởng tượng được khi hoàn toàn trưởng thành sẽ gợi cảm tới mức nào!
Càn Kình cảm giác được có không ít ánh mắt vừa hâm mộ vừa ghen ghét của đám nam sinh chiếu lên người mình, trong lòng âm thầm khó chịu, phàn nàn:
- Người nào có hứng thú thì cứ bước ra thay chỗ cho ta đi. Ta tình nguyện!
Kha Lỵ bước nhanh tới trước mặt Càn Kình. Dáng đi của nàng cũng vô cùng nóng bỏng. Không ít nam sinh nhịn không được nuốt nước miếng ừng ực. Nếu không phải thực lực của nàng quá mạnh mẽ, lại mới vào học viện chưa tới một năm còn chưa tới lúc bầu chọn là hoa hậu giảng đường của học viện, chỉ sợ hôm nay hoa hậu giảng đường của học viện Áo Khắc Lan đã phải thay người.
Càn Kình dựa vai vào vách tường ký túc xá, nhìn nàng hoa khôi lớp này hỏi:
- Có việc gì à? Nếu như tìm ta quyết đấu thì miễn đi. Nàng yên tâm, ta không có hứng thú đi tranh đoạt cái danh sách dự bị gì đó với nàng đâu.
Kha Lỵ dừng lại ở trước mặt Càn Kình, trong ánh mắt nàng lộ vẻ khó hiểu và nghi hoặc. Bất luận học viên chiến sĩ năm nhất nào cũng đều phấn đấu để nổi danh. Cho dù chỉ lấy được một vị trí trong danh sách dự bị thôi cũng khiến cho không ít người hâm mộ. Nhưng tên trước mặt này lại hoàn toàn không có chút hứng thú nào? Hơn nữa hắn còn có vẻ như xem thường mấy danh sách dự bị như vậy, chẳng lẽ hắn thực sự không có hứng thú đối với việc thứ hạng sao?
Thứ hạng chính thức?
Kha Lỵ lắc đầu. Có lẽ chỉ có những thiên tài kiệt xuất được chỉ dẫn kĩ càng cùng với mấy người có bối cảnh thâm hậu mới có cơ hội!
Càn Kình đang lo lắng cho cái mũ của mình, nên khi thấy vẻ mặt biến hoá của Kha Lỵ, hắn nói luôn:
- Nàng còn có việc gì khác sao?
Kha Lỵ bừng tỉnh. Vì muốn khơi dậy hùng tâm chiến dĩ của Càn Kình, nàng thở dài:
- Lần này ta đến, không phải để tìm ngươi quyết đấu. Mà lão sư La Đức tìm ngươi, muốn ngươi tới gặp lão sư bây giờ.
- Lão sư La Đức tìm ta sao?
Càn Kình ngạc nhiên. Trước giờ lão sư La Đức luôn trực tiếp nói chuyện mọi người trong giờ học, chưa bao giờ liên hệ riêng như thế này?
Kha Lỵ thấy vẻ mặt Càn Kình ngạc nhiên, lại càng thêm hiếu kỳ. Xem ra Càn Kình cũng không biết tại sao lão sư La Đức trước giờ chưa bao giờ chủ động nói chuyện riêng ngoài giờ, hôm nay lại phá lệ chủ động gọi Càn Kình.
- Ta biết rồi.
Càn Kình khoát tay với Kha Lỵ rồi bước nhanh về phía phòng mình, trong lòng thầm hạ quyết tâm, trước khi tới chỗ lão sư La Đức phải giấu kỹ cái mũ dưới giường đã.
Kha Lỵ thấy Càn Kình vội vàng rời đi như vậy, liền nói với theo:
- Lão sư La Đức còn đang đợi ngươi đó.
Càn Kình không quay đầu lại, chỉ đưa tay vẫy vẫy, nói:
- Biết rồi, lát nữa ta sẽ đi.
Chương 13: Thi Lại
- Lão sư tìm sao?
La Lâm từ trong góc hành lang thò đầu ra, nhìn theo bóng lưng của Càn Kình vừa khuất sau cửa phòng, cảm thấy kỳ quái nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ nhanh như vậy lão sư đã nghe được tin tức sao?
Kha Lỵ vừa vặn nghe được, nên hiếu kỳ đi tới hỏi:
- Tin tức gì?
- A, hoa khôi lớp?
La Lâm nặn ra nụ cười vô cùng vô lại nói:
- Nàng chưa biết sao? Vừa rồi Càn Kình mới đấu vật tay, đánh bại Lỗ Địch! Có lẽ lão sư La Đức biết chuyện này, nên tìm Càn Kình.
- Lỗ Địch? Là tên trâu điên Lỗ Địch kia sao?
Giọng Kha Lỵ cao vút, đôi mắt màu xanh ngọc của nàng không ngừng chớp chớp, không thể nào tin được. Không ai hoài nghi năng lực thực chiến của Càn Kình. Nhưng nếu nói về man lực ... Lỗ Địch chính là người có man lực thứ hạng thứ ba trong đám tân sinh. Ngay cả rất nhiều học viên năm hai cũng không qua được hắn. Nếu Càn Kình dùng hai tay đấu vật tay với hắn may ra còn có phần thắng. Nhưng nếu đấu công bằng, chắc chắn phải thua mới đúng!
La Lâm nhìn Kha Lỵ lộ vẻ không tin, trong lòng thầm đắc ý. Thân hình mập mạp của hắn bỗng nhiên đứng thẳng lên, mũi hếch lên trời, hai tay chống nạnh nói:
- Đó là đương nhiên. Ngoại trừ trâu điên Lỗ Địch ra còn có thể là ai được nữa? Hơn nữa Càn Kình thắng liền ba trận, không phải là do may mắn! Thế nào? Lợi hại không?
Trong đôi mắt xinh đẹp của Kha Lỵ bắn ra hào quang khác thường. Khoé mắt nàng liếc nhìn về phía phòng Càn Kình, lông mày hơi nhíu lại. Nàng đưa tay lên xoa cằm nhỏ của mình, nói:
- Lực lượng còn mạnh hơn Lỗ Địch sao? Chẳng lẽ từ trước đến giờ hắn vẫn luôn che giấu thực lực sao? Nếu thật như vậy, chỉ sợ hắn không có hứng thú đối với danh sách tham gia hội Anh Hùng. Hắn đang muốn nguỵ trang để che mắt mọi người ...
- Phải giấu kỹ cái mũ mới được. Nhất định phải giấu kỹ! Nếu như thân thể cổ quái của ta hiện nay đều nhờ vào cái mũ này, vậy cho dù tìm không thấy đấu kỹ bảo điển ở kho tàng trong bảo đồ cũng có cơ hội thay đổi.
Càn Kình chui xuống dưới giường, lấy mấy miếng vải của tấm ga giường cũ cột chặt vào mấy thanh ván giường, sau đó sửa sang lại giường chiếu một chút, nhìn không thấy chỗ nào khả nghi nữa, mới phủi sạch bụi trên người, chạy ra khỏi phòng.
Phần lớn các chiến sĩ đều rất nóng tính, cương trực. Tính cách của lão sư La Đức lại càng là điển hình của các chiến sĩ. Cho nên Càn Kình cũng không dám để cho lão sư phải đợi lâu, tránh bị phạt oan làm chậm trễ thời gian nghiên cứu cái mũ của mình.
Đám nam sinh trên hành lang vẫn chưa rời đi. Càn Kình ngẩng đầu lên, thấy Kha Lỵ vẫn còn đứng đó. Nhưng lúc này trên mặt nàng lại có chút đăm chiêu nghi hoặc. Hai lông mày nhíu lại, dường như muốn lập tức khiêu chiến với ai đó vậy.
- Không phải chứ? Lại muốn khiêu chiến à?
Càn Kình thầm than một tiếng, cúi đầu xuống nhanh chóng lướt qua bên cạnh Kha Lỵ.
- Càn Kình!
Kha Lỵ nhìn chằm chằm vào lưng của Càn Kình hỏi:
- Ngươi thực sự không có hứng thú đối với danh sách dự bị tham sự hội Anh Hùng sao?
- Không có hứng thú!
Càn Kình dùng sức lắc tay, bước chân nhanh hơn một chút, trong miệng thì thầm:
- Thực lực bây giờ cho dù có lấy một vị trí trong danh sách dự bị cũng để làm gì chứ? Ta muốn là thứ hạng chính thức!
Chính thức?
Kha Lỵ thoáng nghe được câu lầm bầm của Càn Kình, hoài nghi có phải thính giác của mình có vấn đề rồi không? Một tên tân sinh lại có khẩu khí lớn như vậy? Muốn làm phải làm chính thức? Đây là những danh sách chỉ có các chiến sĩ và Ma pháp sư năm hai và năm ba mới có tư cách tranh đoạt! Nhưng nghe khẩu khí của hắn, dường như rất hiểu về hội Anh Hùng vậy!
Càn Kình trong đầu đang nghĩ về việc cái mũ nên tốc độ so với thường này nhanh hơn nhiều, chỉ một lát sau hắn đã đi tới khu ký túc xá của các lão sư.
Rất nhanh, Càn Kình đã tìm được gian nhà của lão sư La Đức. Càn Kình cố ổn định cảm xúc một chút. Lần thí luyện vừa rồi, hắn bị một cái mũ đập trúng đầu. Mà một chiến sĩ như hắn lại không né tránh được, đúng là một việc quá mất mặt!
Càn Kình nhẹ gõ lên cửa phòng. Trong phòng truyền ra tiếng nói cộc cằn:
- Vào đi!
Càn Kình nhận ra đây đúng là giọng của Lão sư La Đức, hắn đẩy cửa vào, đi qua một đống vật dụng khá lộn xộn mang đầy hương vị nam nhân độc thân, tới trước mặt La Đức đang ngồi trên ghế ở giữa phòng.
Thân là chiến sĩ, dáng người La Đức hơi thấp, gầy. Tuy vậy trong học viện không ai không thừa nhận, mặc dù thực lực của vị lão sư này không tốt nhưng trình độ dạy học lại hơn rất nhiều lão sư có thực lực mạnh hơn, lâu hơn, ứng với câu: Đã luyện thì không dạy, đã dạy thì không luyện!
La Đức ngẩng đầu nhìn học viên được xem là đắc ý nhất này, khẽ thở dài một tiếng. Càn Kình rõ ràng có thực lực đi tranh đoạt ba vị trí đầu trong hệ chiến sĩ năm nhất và có tư cách nhận được một vị trí trong danh sách dự bị tham dự hội Tứ Hải Anh Hùng. Nhưng hắn lại không hề tích cực cho chuyện này.
Vì nghĩ biện pháp cho Càn Kình chí ít cũng có được một vị trí trong danh sách tới quan sát. La Đức hi vọng khi quan sát hội Tứ Hải Anh Hùng diễn ra, hắn sẽ kích thích, chuẩn bị cho năm thứ hai. Nhưng không thể ngờ được cuộc kiểm tra chỉ vừa mới bắt đầu, hắn lại bị một cái mũ rơi trúng đầu hôn mê, rời khỏi buổi thí luyện ...
Càn Kình thấy ánh mắt lão sư có ba phần vui mừng, nhưng khoé miệng lại đắng chát, thở dài, hắn tò mò hỏi:
- Lão sư, ngài bảo ta đến không phải để cười nhạo ta chứ?
La Đức liếc mắt nhìn về cái ghế cách đó không xa. Càn Kình không hề khách khí tiện tay túm lấy cái ghế kéo lại bên người ngồi xuống nói:
- Cảm ơn lão sư!
La Đức thấy Càn Kình hiểu được ý tứ trong cái liếc mắt của mình, trên mặt thoáng cười. Quan sát tốt chính là một trong những đặc điểm nổi bật của học viên này. Nếu như không phải vì xui xẻo bị cái mũ rơi xuống làm hôm mê, vị trí trong danh sách quan sát hẳn sẽ thuộc về hắn.
Trầm mặc một lúc, La Đức mở miệng nói:
- Ta đã cùng Xử trưởng phòng giáo vụ nói chuyện hồi lâu, vẫn chưa xin cho ngươi thi lại được.
- Thi lại?
Càn Kình sững sờ. Ngay sau đó hắn đã hiểu rõ suy nghĩ của La Đức.
Chương 14: Khiêu Chiến Huyết Mạch
Xử trưởng phòng giáo vụ với dáng người tròn vo cùng với tên Khải Tát Tư mặt mũi bầm dập kia đồng thời nhanh chóng xẹt qua trong đầu Càn Kình.
Ngày đó, trong lúc trao đổi so tài, Khải Tát Tư bị đánh cho mặt mũi bầm dập, Xử trưởng phòng giáo vụ đã nổi trận lôi đình. Đây không phải vì Xử trưởng giáo vụ lo lắng cho vấn đề thân thể của học viên mà vì Khải Tát Tư chính là cháu của hắn. Cũng vì có mối quan hệ như vậy nên Khải Tát Tư mới dám ở trong học viện kéo bè kết phái ức hiếp các học viên khác như vậy.
Nếu không phải ở học viện Áo Khắc Lan này chỉ có hiệu trưởng mới có quyền đuổi học viên, sợ rằng Càn Kình đã sớm bị Xử trưởng giáo vụ Khải Lặc kia đuổi đi từ lâu!
Đương nhiên, sở dĩ Càn Kình dám động thủ đánh người cũng vì biết rõ Xử trưởng giáo vụ kia chỉ có thể tức giận, nhưng không làm gì hắn được. Thật không ngờ Xử trưởng giáo vụ này lại nhân cơ hội này trả thù hắn.
- Lão sư, không thi lại được cũng không sao.
Càn Kình nhún nhún vai không để ý, nói:
- Dù sao việc thí luyện cũng không liên quan gì tới việc tiến vào đại trận Đấu Linh sau này!
- Hồ đồ!
Bàn tay không lớn lắm của La Đức đập mạnh xuống bàn, khiến mấy chén trà trên bàn kêu lách cách một hồi:
- Tuy không liên quan tới việc tiến vào đại trận Đấu Linh nhưng lại liên quan trực tiếp tới việc có thể quan sát hội Tứ Hải Anh Hùng! Nếu như ngươi không tận mắt quan sát cuộc tranh tài ở hội Tứ Hải Anh Hùng lần này, làm sao có thể biết chiến sĩ chính thức cường đại như thế nào? Nếu như ngươi không đi quan sát, làm sao có thể có động lực để cố gắng cho hội Tứ Hải Anh Hùng năm sau?
Nhìn thấy La Đức càng lúc càng kích động, Càn Kình lặng lẽ nhếch miệng. Hắn nghĩ từ lúc học viện Áo Khắc Lan thành lập đến nay, không phải những người khảo thí lại đều bị loại khỏi danh sách tham gia dự tuyển sao? Những người đó tới giờ vẫn chỉ có thể sàng qua sàng lại trong học viện hay sao?
- Càn Kình, ngươi đừng thấy đẳng cấp chiến sĩ của lão sư ta không cao, nhưng ngươi phải biết con mắt nhìn người của ta tuyệt đối không sai!
La Đức càng nói càng hưng phấn, hai con mắt cũng đầy tự tin:
- Ngươi là hạt giống chiến sĩ ưu tú nhất mà ta từng gặp. Trong tương lai ngươi nhất định có thể trở thành một chiến sĩ vĩ đại! Tuy không có khả năng so được với chiến sĩ huyết mạch, nhưng cũng không ảnh hưởng tới việc ngươi trở thành một chiến sĩ vĩ đại có cống hiến to lớn trong cuộc chiến đấu đối kháng với Ma tộc.
Chiến sĩ huyết mạch?
Càn Kình không khỏi nhíu chặt lông mày, bàn tay bóp chặt lên thành ghế. Cái danh xưng này đã từng quen thuộc tới mức nào? Đáng tiếc, sau nghi thức thức tỉnh huyết mạch sơ cấp, đối với hắn trong nháy mắt danh hiệu này đã trở nên quá xa xôi. Khoảng cách còn xa hơn vạn lần so với từ đây tới quê nhà của hắn!
- Càn Kình, tin tưởng ta! Ngươi chính là chiến sĩ ưu tú nhất trong học viện chúng ta!
Vẻ cuồng nhiệt trong mắt La Đức không hề giảm bớt. Sau đó lão sư còn đưa hai ngón tay lên nói:
- Hai năm! Chỉ cần thời gian hai năm, khi ngươi bắt đầu tiến vào năm ba, năm học đánh dấu việc học viện chuẩn bị thăng cấp lên chiến sĩ cao cấp, ta sẽ giúp ngươi trở thành một thành viên chủ lực của học viện Áo Khắc Lan tham gia vào hội Tứ Hải Anh Hùng, tạo ra trợ lực rất lớn đối với danh sách trường học có danh tiếng trong tương lai của ngươi! Nếu học viên chiến sĩ có thành tích tốt thậm chí có thể một mình sử dụng Đấu Linh trận để tiến hành trùng kích đấu giai. Phải biết rằng khi được như vậy, xác suất trùng kích thành công sẽ rất lớn ...
Đấu Linh trận? Càn Kình nghiền ngẫm những lời La Đức nói, trong miệng lại cảm thấy đắng chat. Ở một mức độ nào đó, Đấu Linh trận ở chính là sự thể năng lực tiền đồ tương lai của chiến sĩ. Chỗ lợi lớn nhất của trường học có danh tiếng không chỉ là Đấu Linh trận mà còn có Đấu Linh Thạch phong phú, công pháp chiến sĩ cao cấp cũng hơn nhiều so với những học viện bình thường.
Đối với rất nhiều người mà nói, tiến vào trường học có danh tiếng chính là đại biểu cho tương lai vô hạn. Nơi đó có các học giả chuyên nghiên cứu về Đấu Linh trận, cũng có thương nghiệp khổng lồ tài trợ phía sau. Do đó có thể thu thập được những Đấu Linh Thạch có giá rất đắt đỏ và khó mua.
Bên cạnh đó còn có những công pháp cao cấp do các vị tiền nhân tổng kết sáng tạo ra, cùng với những công pháp cao cấp mà các trường có danh tiếng vơ vét từ khắp nơi về.
Càn Kình khẽ thở dài một hơi.
Công pháp chiến sĩ thượng thừa! Thứ này đã từng rất gần hắn. Nhưng hiện nay nó đã cách hắn rất xa. Nếu không phải hắn ngẫu nhiên tìm được một tấm địa đồ cổ quái bên trên có mấy chữ đấu khí Phong Vân thiên hạ vô song từ trên một giá sách đầy bụi bặm trong gia tộc, không biết hắn có xuất hiện ở nơi này hay không!
- Càn Kình, tuy lần thí luyện này không liên quan trực tiếp đến việc ngươi có tiến vào đại trận Đấu Linh nhưng lại có quan hệ gián tiếp!
Mắt La Đức sát lại gần mặt Càn Kình, chỉ cách khoảng nửa tấc, nói:
- Nếu không cách nào tiến vào trường có danh tiếng, sau này ngươi làm sao ngươi có thể sử dụng được Đấu Linh trận tốt nhất để trùng kích? Không có công pháp cao cấp, ngươi sao có thể trở thành một chiến sĩ vĩ đại?
- Cho nên, việc thí luyện lần này ngươi không thể thờ ơ như vậy được. Lần này nếu ngươi có thể lấy được một vị trí trong danh sách dự bị, ngươi vẫn có thể quan sát được các chiến sĩ xuất sắc nhất ở khoảng cách rất gần. Ba năm sau, chỉ cần chúng ta có được chút may mắn, có thể kết hợp thành tổ đội với huyết mạch Tinh Linh Vương của Càn gia, sẽ có cơ hội có được một vị trí trong danh sách bốn châu tiến vào vòng chung kết Bát Châu Tứ Hải. Đến lúc đó có thể tạo sự chú ý với bên trường có danh tiếng.
- Đúng vậy!
La Đức dường như tự động viên mình, liên tục gật đầu tự nói:
- Có trời mới biết Càn gia - một trong những gia tộc có chiến sĩ huyết mạch chung cực cường đại nhất có còn người nào thức tỉnh nữa không?
Thức tỉnh?
Khoé môi của Càn Kình lại hiện lên sự đắng chát khó thấy. Mấy trăm năm Càn gia mới xuất hiện một chiến sĩ huyết mạch thức tỉnh chung cực. Nhưng nếu cả Càn gia chỉ có một chiến sĩ huyết mạch thức tỉnh chung cực, hẳn đã sớm bị đế quốc diệt tộc.
Chương 15: Ngứa Da? Muốn Bị Ăn Đòn?
Ngoài người thức tỉnh huyết mạch Tinh Linh Vương chung cực cường đại nhất trên đại lục ra, mỗi đời Càn gia đều có một số người khác tiến vào thức tỉnh sơ cấp. Năm trước Càn gia có hơn ba mươi mấy người tiến vào thức tỉnh sơ cấp!
Trong ba mươi mấy người Càn Gia thức tỉnh huyết mạch lần này, rất có thể sẽ có chiến sĩ huyết mạch Tinh Linh Vương thức tỉnh chung cực. Cho nên ba mươi mấy người thức tỉnh huyết mạch lần này rất được coi trọng. Trong số bọn họ rất có thể sẽ có người giúp Càn gia một lần nữa đạt tới thời kỳ đỉnh phong nhất, đè ép hai đại gia tộc chiến sĩ huyết mạch khác!
Đúng vậy, dựa theo thời gian thức tỉnh huyết mạch, ba đại huyết mạch chung cực chưa bao giờ cùng thức tỉnh một lúc. Mỗi khi một nhà có người thức tỉnh huyết mạch chung cực, nhà đó tạm thời sẽ trở thành mạnh nhất! Căn cứ theo ghi chép của Càn gia, có lẽ người thức tỉnh chiến sĩ huyết mạch Tinh Linh Vương chung cực sẽ xuất hiện trong thế hệ này.
- Không đúng!
La Đức dùng sức lắc đầu, nói:
- Chỉ cần ngươi chịu khó, lại thêm sự hỗ trợ phối hợp của ta, cho dù có gặp phải chiến sĩ huyết mạch Tinh Linh Vương, cho dù bọn họ có là ma vũ song tu, ngươi cũng có khả năng chiến thắng!
Càn Kình lại càng cười khổ. Chiến sĩ huyết mạch Tinh Linh Vương có thể xưng hùng trên đại lục, trở thành một trong ba đại chiến sĩ huyết mạch chung cực, tất nhiên lực lượng có bí mật mà người ngoài không thể biết được. Cho dù chỉ là người thức tỉnh sơ cấp, tốc độ phát triển cũng kinh người. Đặc biệt là năng lực ma vũ song tu kia càng là ác mộng đối với chiến sĩ và ma pháp sư.
Đánh bại chiến sĩ huyết mạch gần như là nhiệm vụ không có khả năng hoàn thành. Mà đánh bại chiến sĩ huyết mạch là một trong ba đại chiến sĩ huyết mạch Tinh Linh Vương chung cực như lời La Đức nói, lại càng hão huyền hơn!
Càn Kình khẽ cảm than. Người chưa chính thức gặp qua chiến sĩ huyết mạch, không thể nào biết được chiến sĩ huyết mạch cường đại như thế nào! Nếu những người đã chứng kiến sự cường đại của chiến sĩ huyết mạch, nghe thấy La Đức ôm mộng tưởng đánh bại bọn họ, không biết sẽ nghĩ hắn quá ngây thơ hay đang vọng tưởng hão huyền?
Thức tỉnh sơ cấp, dù chỉ là chiến sĩ huyết mạch Tinh Linh Vương mới thức tỉnh sơ cấp...
Càn Kình khẽ lắc đầu. Thế giới này chính là không công bằng như vậy! Có một số người chỉ đơn giản thức tỉnh huyết mạch, lập tức có được viễn cảnh tương lai vô cùng sáng lạng. Bọn họ cũng không cần phải là thiên tài, chỉ cần thức tỉnh huyết mạch đã đủ đáng sợ hơn nhiều so với thiên tài!
Càn Kình lén nhìn thân thể cùng hai tay của mình, khẽ thở dài. Mình cũng họ Càn, nhưng tại sao khi kiểm tra thức tỉnh huyết mạch lại thất bại, khiến mình hiện tại chỉ có thể hi vọng trông chờ vào việc tìm kiếm bí tịch trong tấm bản đồ kia. Mặc dù không cách nào trở thành một vô địch trong các chiến sĩ huyết mạch, nhưng ít nhất có thể đạt được lực lượng cường đại, không bị người khác xem thường. Nếu như may mắn, mặc dù không cách nào chiến thắng được ba đại chiến sĩ huyết mạch thức tỉnh sơ cấp, cũng có cơ hội đánh bại các chiến sĩ huyết mạch sơ cấp khác!
- Càn Kình! Càn Kình! ...
La Đức huơ huơ tay trước mặt Càn Kình:
- Nghĩ cái gì thế? Sao nào? Ta cho rằng tương lai ngươi thực sự sẽ trở thành một chiến sĩ vĩ đại!
Càn Kình khẽ cười nhìn La Đức. Nếu không phải muốn chứng minh cho những người trong gia tộc đã xem thường hắn biết, mặc dù hắn không cách nào thức tỉnh huyết mạch vẫn là một chiến sĩ vĩ đại, sợ rằng Càn Kình hắn đã không xuất hiện ở thành Áo Khắc Lan vắng vẻ này mà tìm tới một toà thành thị phồn hoa nào đó làm một thương nhân rồi.
- Được!
Càn Kình hứng thú nhìn La Đức nói:
- Không biết lão sư có phương pháp gì? Ta nên phối hợp thế nào?
- Trước tiên ngươi phải tham gia thí luyện!
Biểu tình của La Đức lập tức trở mờ mịt:
- Sau đó ... sau đó ...
Càn Kình thấy hắn ấp úng cả buổi vẫn không nói tiếp được, liền mỉm cười, nói:
- Được rồi lão sư, ta đã hiểu. Thật sự cảm ơn ngài. Ta sẽ tham gia thí luyện. Khi thời gian tới, cứ nói cho ta biết là được.
La Đức lập tức cười vui vẻ, nói:
- Tốt, vậy mới đúng chứ!
Lúc này, Càn Kình đang gấp rút muốn đi mua ga giường mới, nhanh chóng trở về phòng để tiếp tục nghiên cứu cái mũ cổ quái kia, nên nói:
- Vậy lão sự, ta cáo từ trước.
Rời khỏi khu ký túc xá của các lão sư, Càn Kình lại thấy một người đang đứng cách đó không xa. Hắn bắt đầu hoài nghi, chẳng lẽ ngày hôm nay hắn không nên đi ra ngoài?
Bình thường, hắn ngoại trừ đi học, rèn luyện, làm công, ngủ gần như không còn việc gì khác. Nhưng hôm nay tại sao lại có nhiều việc tìm tới hắn như vậy?
Khải Tát Tư, tên này đã từng dẫn theo mấy tên tiểu đệ chặn đánh La Lâm, uy hiếp hắn không được theo đuổi hoa hậu giảng đường nữa. Sau đó, trong lần thi đấu so tài của học viện, tên này đã bị Càn Kình đánh cho thành một đầu heo. Sau khi nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian, hắn đã trở lại học viện.
Dáng người Khải Tát Tư rắn chắc dong dỏng cao, ngoài trừ cái mũi ưng hơi to ra, cũng có thể xem là khí suất anh tuấn. Bốn gã học viên đi theo phía sau hắn đang nhìn Càn Kình đầy khiêu khích.
Trên con đường không tính là rộng rãi này, Khải Tát Tư và bốn tiểu đệ dàn hàng ngang chặn kín cả con đường. Trong ánh mắt bọn họ ngoài trừ khiêu khích cũng chỉ là khiêu khích!
Càn Kình nhìn Khải Tát Tư, khẽ nhún vai, xoay xoay cổ, cười nói:
- Chặn đường ta? Ngứa da nên muốn bị đánh sao?
Những tiếng đốt xương cánh tay kêu lên rắc rắc, phối hợp với vẻ mặt tươi cười không chút kiên nhẫn của Càn Kình làm cho đám người Khải Tát Tư ớn lạnh. Hắn nhớ tới lần trước bị Càn Kình hành hạ, trong lòng không khỏi run lên.
- Càn Kình ... ngươi ... ngươi đừng đắc ý!
Khải Tát Tư sợ hãi lui về phía sau một bước, có chút khẩn trương run giọng nói:
- Ta ... ta ... không sợ ngươi! Hôm nay ta tới đây để nói cho ngươi biết ... buổi chiều, sau giờ cơm tối... ngươi ... ngươi hãy tới khu rừng nhỏ phía sau học viện. Chúng ta sẽ từ từ tính toán chuyện giữa hai chúng ta lần trước.
Khu rừng nhỏ đằng sau học viện là nơi các lão sư cũng thầm công nhận chuyên để cho các học viên lén tới đó giải quyết tranh chấp.
Chương 16: Công Việc Không Ai Được Nhận (Thượng)
Càn Kình nhíu mày, khẽ cười. Mấy học viên này ăn no rửng mỡ cả ngày không có gì làm. Tốt nhất là học viện nên tăng thêm khoá học cho bọn họ!
- Sao? Không dám? Sợ à?
Khải Tát Tư hất hất cằm nói.
Càn Kình cười. Loại người như tên Khải Tát Tư này, thật không biết hắn lấy đâu ra dũng khí mà dám tới trước mặt mình nhảy múa như vậy? Nếu mình có dư thời gian, còn không bằng đi kiếm thêm tiền hoặc là trở về phòng nghiên cứu cái mũ kia còn tốt hơn! Dư hơi đâu mà đi tới khu rừng nhỏ kia làm gì?
- Tránh ra cho thoáng!
Càn Kình đưa tay đẩy Khải Tát Tư một cái. Một cái đẩy xem như nhẹ nhàng nhưng lại khiến mông Khải Tát Tư trực tiếp tiếp xúc thân mật với mặt đất, làm không ít bụi cuộn lên.
Khải Tát Tư nhìn theo bóng lưng Càn Kình dần đi xa, không cam lòng hô lớn:
- Càn Kình, sau bữa cơm chiều ngươi phải tới khu rừng nhỏ. Nếu không ngươi sẽ phải hối hận!
Càn Kình chán nản lắc đầu, đưa tay lên vẫy vẫy nói:
- Nếu ngứa da thì về bảo mẹ ngươi đánh cho một trận. Ta không rảnh thay mẹ ngươi dạy dỗ ngươi!
- Ngươi ...
Khải Tát Tư dùng sức đấm mạnh xuống đất, oán hận nói:
- Ngươi sẽ phải hối hận. Ngươi không tới khu rừng nhỏ, ngươi chắc chắn sẽ hối hận!
- Lão đại, vậy chúng ta ...
- Gấp cái gì?
Khải Tát Tư đứng dậy phủi mông, tỏ vẻ tự tin nói:
- Ta nhất định có biện pháp bắt hắn tới khu rừng nhỏ! Lần này ta đã tìm được người giúp. Nếu không đánh cho hắn nằm liệt giường là không được!
- Lão đại ... hắn có vẻ như rất lợi hại!
- Sợ cái gì? Lợi hại cái gì chứ?
Khải Tát Tư hung hăng nhổ một bãi nước bọt xuống đất, nói:
- Hắn chẳng qua chỉ là một học viên chiến sĩ có tên trong mười người đứng đầu về khả năng thực chiến mà thôi. Lần này ta tìm được người cũng ở trong mười người đứng đầu! Càn Kình chỉ là tên xếp cuối trong mười người, cần gì phải sợ?
- Lão đại anh minh!
- Lão đại nói quá đúng!
Mấy tiểu đệ của Khải Tát Tư liên tục nịnh nọt hắn. Học viện Áo Khắc Lan mỗi năm, mỗi khoá đều chọn ra mười người đứng đầu về khả năng thực chiến. Tuy đều nằm trong nhóm mười người đứng đầu nhưng thực lực lại rất khác biệt. Ví dụ như đứng thứ tám và thứ chín tuy chỉ cách nhau một thứ tự nhưng người đứng thứ tám lại có thể dễ dàng đánh bại người đứng thứ chín là chuyện rất bình thường!
Tuy Càn Kình cũng là một trong mười người đứng đầu, nhưng thứ hạng lại cuối cùng. Hay nói là miễn cưỡng được thứ hạng này cũng được. Cho nên nếu tìm được người có thứ hạng trên hắn tới đánh hắn, không cần phải lo lắng gì nữa!
…
Áo Khắc Lan là một tiểu thành ở vùng biên giới. Nơi này rất gần với đám Man nhân và thú tộc ở phương bắc, lại không có được vị trí chiến lược gì nên chậm rãi phát triển thành một tiểu thành thông thương. Thêm vào đó, nó nằm gần dãy núi Lạc Nhật Sơn, nên ở đây có rất nhiều thương nhân và người thám hiểm lui tới.
Bởi vậy, khách điếm, cửa hàng rèn và các cửa hàng vũ khí cũng dần trở thành nguồn thu nhập chủ yếu của tiểu thành Áo Khác Lan. Thậm chí quân đội của đế quốc Tứ Hải cũng có đơn đặt hàng ở đây.
Sau khi Càn Kình rời khỏi chỗ của La Đức, lại không lập tức trở về phòng. Hắn muốn đi ngủ, cần phải có c ga giường, không thể trực tiếp nằm lên trên đệm ngủ được. Nhưng muốn như vậy, hắn cần phải tìm một công việc kiếm ra tiền.
Từ sau khi dính phải sự cố bị cái mũ rơi trúng đầu hôn mê, đã ba ngày rồi Càn Kình liên tục ở lỳ trong ký túc xá không tới chỗ quán rượu của lão Phúc Đặc làm công. Dựa theo thoả thuận ban đầu, xem như hắn tự động bị đuổi việc, chỉ có thể tìm một công việc khác để làm. Tiền chi tiêu do gia tộc cung cấp, ngay cả ăn cơm còn không đủ no chứ đừng nói tới việc bồi bổ dinh dưỡng cho cơ thể!
Bước đi trên con đường náo nhiệt của tiểu thành Áo Khắc Lan, Càn Kình rất nhanh tìm được một cái ga giường được bán với giá rẻ trong cửa hàng. Sau khi hắn vui vẻ trả tiền, bắt đầu đi dạo xung quanh, muốn tìm một công việc nào đó để làm công.
Học viện Áo Khắc Lan không phải là một trường học từ thiện không thu tiền học phí. Cho nên những công việc dễ làm gần như đã bị các học viên khác giành trước cả rồi.
Đi qua mấy con phố, mỗi lần Càn Kình đi vào cửa hàng nào hỏi thăm cũng nhận được kết quả không nhận thêm người nữa, ngươi đi qua chỗ khác hỏi thử xem ...
- Chúng ta không cần tuyển thêm người nữa ...
Lại một câu trả lời tương tự vang lên, Càn Kình thở dài quay người đi ra ngoài, căn bản không còn tâm tình nghe mấy câu sau nữa.
- Ngươi có thể tới cửa hàng rèn ở đầu đường hỏi thử. Chỗ đó hình như đang cần người ...
Càn Kình vừa mới bước ra khỏi cửa hàng, đột nhiên dừng chân lại. Rèn sắt không giống với các ngành nghề sản xuất khác. Việc này cần phải có sức lực, chịu được nhiệt độ cao của lò lửa, còn cần phải có kĩ thuật nhất định. Mà tiền công có được lại nhiều hơn so với các công việc khác.
Càn Kình còn nhớ rõ, khi mới vừa nhập học đã từng có học viên tìm không được việc làm ở gần trường, cũng đã tới chỗ cửa hàng rèn Phất Lan Lâm ở đầu phố làm công. Kết quả, ban đầu vốn tưởng rằng chỉ cần vung cái búa sắt lên là có thể được nhận làm nhưng khi đó hắn mới biết được rèn sắt cũng cần phải có kỹ thuật. Sau khi nhiều học viên gặp phải trắc trở như vậy, mọi người đều biết công việc trong cửa hàng rèn không thích hợp với học viên học viện Áo Khắc Lan.
- Thợ rèn ... rèn sắt ...
Càn Kình lẩm bẩm nói, sau đó đột nhiên nhớ tới tối hôm trước, khi ở trong trò chơi giả tưởng Thế giới vô tận kia mình đã liên tục đánh búa mười sáu giờ. Thái độ của lão thợ rèn Bố Lai Khắc đối với mình dường như cũng khá thoả mãn. Có lẽ mình sẽ được nhận vào làm trong cửa hàng rèn kia.
Càn Kình lập tức xoay người lại nhìn vị trung niên đang đứng sau quầy vừa chỉ điểm cho mình, cúi đầu nói:
- Cảm ơn!
Vị trung niên kia thoáng sững sờ một chút. Học viên của học viện Áo Khắc Lan tuy có ra ngoài làm công nhưng ỷ vào việc bản thân sau khi tốt nghiệp ít nhất có thể trở thành một tuần phó giám sát, cũng xem như là một chức quan ở tầng thấp nhất, nên có rất ít học viên cam chịu làm những công việc hành xác như vậy.
Chương 17: Công Việc Không Ai Được Nhận (Hạ)
Càn Kình rất nhanh xuyên qua các cửa hàng bên đường. Từ rất xa hắn đã nghe được những âm thanh đặc biệt từ trong cửa hàng rèn truyền ra.
- Hả?
Càn Kình đột nhiên đứng lại bên ngoài cửa hàng rèn Phất Lan Lâm, trên mặt đầy nghi hoặc.
Trước đây, Càn Kình đã không ít lần đi qua cửa hàng rèn Phất Lan Lâm này, cũng không ít lần nghe thấy âm thanh chói tai và đơn điệu từ nơi này truyền ra. Nhưng hôm nay âm thanh đó vào tai hắn sao lại có cảm giác rất đặc biệt như vậy? Rõ ràng là vô cùng lộn xộn hỗn tạp, nhưng khi cẩn thận lắng nghe lại ẩn chứa một loại tiết tấu rất đặc biệt.
Diện tích cửa hàng rèn Phất Lan Lâm gần gấp năm lần các cửa hàng khác. Trước cửa cũng có đề một bảng thông báo: Tuyển thợ rèn.
Chỉ có bốn chữ vô cùng đơn giản, cũng không quy định tiền công là bao nhiêu. Càn Kình vừa bước vào trong tiệm, tiếng rèn sắt từ hậu viện truyền ra càng rõ hơn.
- Chiến sĩ nhỏ, định mua thứ gì sao?
Trước mặt Càn Kình xuất hiện một một đại hán thân thể cường tráng cao hơn hắn một cái đầu, ngực để trần, đầu đầy mồ hôi, các cơ bắp rắn chắc. Trong tay người này còn cầm một cái búa sắt, trên cổ vắt một cái khăn ướt sũng. Mái tóc màu vàng kim dính đầy mồ hôi óng ánh, giọng nói thô lỗ, lại lộ ra vài phần phóng khoáng.
Càn Kình đặc biệt chú ý tới cây búa trong tay đại hán này. Cây búa này nặng chừng ba mươi cân. Mảnh vải quấn ở cán búa đã nhẵn thín. Xem ra nó đã được sử dụng rất nhiều lần.
- Ta không mua đồ.
Càn Kình không thể không ngước đầu lên nhìn vị đại hán trước mặt, đưa tay chỉ ra ngoài cửa nói:
- Ta thấy nơi này có tuyển người nên mới tới.
- Ngươi sao?
Cặp mắt màu xanh da trời của đại hán kia híp lại, trên mặt lộ rõ vẻ không tín nhiệm. Hắn liên tục quan sát Càn Kình, nói:
- Ngươi là học viên của học viện Áo Khắc Lan?
Càn Kình trả lời:
- Đúng vậy!
Vẻ không tín nhiệm trong mắt đại hán lại tăng thêm vài phần. Hắn xua tay nói:
- Ngươi đi tìm công việc khác đi. Chúng ta không cần học viên của học viện Áo Khắc Lan.
- A, tại sao?
Càn Kình sững sờ. Khó khăn lắm mới tìm được một công việc, làm sao có thể dễ dàng rời đi như vậy được?
- Tại sao à?
Đại hán cầm cái khăn trên cổ, lau mồ hôi trên mặt, nói:
- Ngươi không biết sao? Cửa hàng rèn Phất Lan Lâm chúng ta từ lúc mở ra tới nay chưa từng có một học viên nào của học viện Áo Khắc Lan thành công qua được sự kiểm tra. Chúng ta ở đây cần thợ rèn chứ không cần những tên yếu ớt tâm cao khí ngạo cho rằng rèn sắt là một công việc hạng bét, ai cũng có thể làm!
Càn Kình có chút bất ngờ. Hắn vốn tưởng rằng chỉ có mấy tên học viên cùng khoá với mình thất bại. Nhưng không ngờ từ lúc học viện Áo Khắc Lan thành lập đến nay, đã nhiều năm như vậy vẫn không có ai có thể thành công được nhận làm việc ở cửa hàng rèn Phất Lan Lâm này!
Nếu là lúc trước, Càn Kình chắc chắn đã quay đầu ra ngoài tìm công việc khác. Nhưng hôm nay hắn đã mấy lần không tìm được việc, khó khăn lắm mới bắt được một cơ hội như vậy làm sao có thể dễ dàng bỏ qua được?
- Ta khác bọn họ. Có thể cho ta thử không?
Càn Kình vừa nói xong, mấy tên tiểu nhị và cả đại hán trước mặt đều lớn giọng cười ha hả.
Một tên tiểu nhị đang đứng bên cạnh giá để đao kiếm, cười ha hả nói:
- Chiến sĩ nhỏ, lời ngươi vừa nói, chúng ta cũng không phải mới nghe thấy lần đầu tiên. Gần như mỗi học viên của học viện Áo Khắc Lan khi tới đây đều nói như vậy. Nhưng kết quả bọn họ không có một ai ngoại lệ, không ai có thể thông qua cả!
Trong lòng Càn Kình thầm mắng to:
Ta nhổ vào! Cái này cũng quá khéo đi. Mấy tên lúc trước làm cái gì vậy chứ?
- Phất Lan Tây, tiểu tử ngươi lại lười biếng rồi!
Một người khá thấp nhưng toàn thân cơ bắp vô cùng rắn chắc, phía sau hậu đường đi ra. Hắn mở miệng nói, giọng điệu có vài phần tức giận. Trong tay người này còn cầm theo một cái búa nặng khoảng trăm cân. Đôi lông mày rậm màu vàng kim đang nhíu lại.
- Ca ca, ta không lười biếng!
Đại hán Phất Lan Tây nhảy lui ra sau một bước, bộ dáng giống như rất e ngại người vừa lên tiếng kia. Sau đó hắn đưa tay chỉ vào Càn Kình nói:
- Là tiểu tử này, hắn nói muốn tới đây làm việc. Ta đang khuyên hắn rời đi ...
- Người đâu?
Người cầm cây búa trăm cân, con mắt xẹt qua mặt Phất Lan Tây rõ ràng không tin. Hắn nhìn Càn Kình nói:
- Tiểu tử, ngươi là học viên của học viện Áo Khắc Lan thì cứ ở đó học làm một chiến sĩ vĩ đại đi. Đừng tới đây cản trở chúng ta. Rèn sắt không phải tuỳ tiện là làm được.
Một câu nói tương tự, một thái độ tương tự! Trong lòng Càn Kình thầm chửi tổ tông mười mấy đời của đám học viên học viện Áo Khắc Lan đã từng tới đây.
Học viện Áo Khắc Lan tổ chức hội Tứ Hải Anh Hùng gì chứ? Mỗi lần đều đào thải không ít. Nhưng tại sao ngay cả sự kiểm tra của một cửa hàng rèn cũng không vượt qua được? Nếu vấn đề này bị truyền ra ngoài, cũng đủ ném danh tiếng của học viện Áo Khắc Lan đi không ít lần!
Cúi đầu nhìn bộ quần áo học viên của học viện Áo Khắc Lan trên người, Càn Kình thầm hối hận tại sao mình lại mặc đồng phục này đi ra ngoài kiếm việc chứ! Cũng bởi vì bộ quần áo này nên hôm nay mới bị đám người trong cửa hàng rèn này liên tiếp khinh bỉ như vậy!
Càn Kình liếc mắt nhìn cây búa chừng trăm cân trên tay đại hán thấp lùn kia, âm thầm quyết định.
Tuy ở trong cái trò chơi giả tưởng Thế giới vô tận kia, Càn Kình đã đánh búa liên tục mười sáu giờ, lực lượng tăng trưởng không ít, nhưng không có nghĩa là trong hiện thực hắn cũng có thể đánh được như vậy!
- Nếu không, để ta thử một lần đi?
Càn Kình nhún nhún vai:
- Các ngươi không phải đang tuyển người sao? Để ta thử một lần, các ngươi cũng không có tổn thất gì mà!
- Lão bản, để cho hắn thử đi!
- Đúng đó, để hắn thử một lần đi!
...
Mấy tên trẻ tuổi phụ trách việc bán hàng nhao nhao nói với đại hán thấp lùn. Càn Kình nhân dịp này cũng biết được vị đại hán thấp lùn này chính là lão bản của cửa hàng rèn, cũng tên là Phất Lan Lâm.
Phất Lan Lâm bất lực nhìn đám người ồn ào này. Những người này thích xem náo nhiệt nên mới nhiệt tình như vậy. Đặc biệt càng thích xem học viên của học viện Áo Khắc Lan bị xấu mặt.