STT 585: CHƯƠNG 596: LÝ LIỄU TƯ: THẨM LÃNG CÓ THỂ NÀO KHÔNG...
Buổi trưa, Lý Liễu Tư tỉnh lại, sau đó thấy bên cạnh không có một ai, lập tức lo lắng ngồi bật dậy trên giường: “Thẩm Lãng, anh ở dưới lầu sao?”
“Liễu Tư, Thẩm Lãng anh ấy đi ra ngoài.”
Trình Lệ Quyên vừa vặn bưng bát thuốc bổ vừa hầm xong tiến vào, nhìn cô gái đáng thương không nơi nương tựa trên giường, trong lòng mắng thầm đứa con không nên thân một tiếng rồi vừa cười vừa an ủi.
“Con yên tâm, nó đã đảm bảo với dì là đêm nay nhất định sẽ về, con mau uống cái này đi, tốt cho cả con và em bé.”
“A, dì.”
Nghe Thẩm Lãng ra ngoài, Lý Liễu Tư trong đầu hiện lên hình ảnh Tô Nhạc Tuyên khóc lóc rời đi, cảm thấy Thẩm Lãng chắc chắn là đi tìm Tô Nhạc Tuyên. Thế là nước mắt lập tức không kìm được: “Thẩm Lãng có thể nào không cần em nữa không.”
“Ôi, đừng khóc đừng khóc, sẽ không đâu, sẽ không đâu, nó nào dám!”
Thấy Lý Liễu Tư khóc đến thương tâm như vậy, Trình Lệ Quyên cảm giác đau như bị ai đó bóp nghẹt tim gan, trịnh trọng cam kết: “Dì cam đoan với con, nó tuyệt đối sẽ không bỏ rơi con và em bé trong bụng.”
Trong phòng an ủi rất lâu, Trình Lệ Quyên mới dỗ dành được Lý Liễu Tư, khiến cô ấy uống hết toàn bộ thuốc bổ.
“Mẹ!!”
Đúng lúc này, dưới lầu truyền đến tiếng rít chói tai của Thẩm Lâm Lâm, theo một hồi tiếng bước chân dồn dập truyền đến sau đó, Thẩm Lâm Lâm khóc chạy đến trước mặt hai người.
“Nha đầu chết tiệt, con ngứa da có phải không!”
Trình Lệ Quyên lườm Thẩm Lâm Lâm một cái, nghĩ thầm con dâu mình vừa mới dỗ xong.
Nhưng ai ngờ Thẩm Lâm Lâm không hề nói gì, chỉ khóc lóc đưa điện thoại cho Trình Lệ Quyên.
Trình Lệ Quyên nhận điện thoại, nghe giọng nói tự xưng là nhân viên y tế ở đầu dây bên kia, sắc mặt tái nhợt đi trông thấy, ngữ khí run rẩy nhìn về phía Thẩm Lâm Lâm: “Thật hay giả vậy, bây giờ kẻ lừa đảo rất nhiều.”
“Thật mà mẹ, bố đã chạy tới rồi, bây giờ trên video ngắn tất cả đều là….….”
Thẩm Lâm Lâm vừa định nói hết, lại chú ý tới Lý Liễu Tư đang có tâm trạng sa sút ở phía sau Trình Lệ Quyên, liền vội vàng ngậm miệng lại.
Lý Liễu Tư trong tình huống hiện tại, cũng không thể để cô ấy lại bị kích động thêm.
“Tại sao có thể như vậy.”
Trình Lệ Quyên hoang mang lo sợ thì thào một câu, tinh thần như bị rút cạn trong chớp mắt, không đứng vững, suýt nữa thì ngã nhào, may mà Thẩm Lâm Lâm nhanh tay đỡ lấy cô ấy.
Trình Lệ Quyên mắt đỏ hoe hỏi một tiếng: “Con, em gái con đâu?”
Thẩm Lâm Lâm khóc nói: “Vừa rồi nó mới đi ra ngoài, nhắn tin cho nó cũng không thấy trả lời.”
Lý Liễu Tư rốt cục chú ý tới không khí giữa hai mẹ con có vẻ hơi kỳ lạ, hiếu kỳ hỏi: “Dì ơi, đã xảy ra chuyện gì sao?” Giọng nói của Lý Liễu Tư khiến Trình Lệ Quyên lấy lại được chút lý trí, bà vội vàng sửa sang lại vẻ mặt, cố nặn ra nụ cười nói: “Không có gì, chỉ là trong nhà có chút chuyện, dì nhất định phải về một chuyến.”
Lý Liễu Tư ngơ ngác gật đầu nhẹ: “Vậy dì về đi, dì đã nói Thẩm Lãng tối nay sẽ về rồi, bây giờ một mình con cũng được.”
“À, được, Lâm Lâm, con ở lại chăm sóc chị Liễu Tư nhé, mẹ về giải quyết chút việc….….”
Trình Lệ Quyên vịn vai con gái, cố ý dặn dò: “Trong lúc mang thai, đừng cho chị Liễu Tư xem điện thoại biết chưa, điện thoại có nhiều bức xạ, con cứ nói chuyện với chị ấy nhiều vào là được.”
“Vâng, con biết rồi.”
Thẩm Lâm Lâm khóc lóc đáp lời, cô bé biết Trình Lệ Quyên đang nhắc nhở mình đừng để Lý Liễu Tư biết được tin tức Thẩm Lãng xảy ra chuyện.
“Thôi, dì về trước đây, có rảnh dì lại đến thăm con.”
Trình Lệ Quyên bước chân loạng choạng rời phòng sau, lau nước mắt rời đi, trong phòng hai người đều có thể nghe được tiếng bước chân vội vã ngoài cửa.
….….
“Thế nào, có nhiều không?”
Khu dân cư Ngự Long Vịnh, Tô Chấn Đông vừa tan làm về, xách theo một hộp bánh gato sô-cô-la cùng hạt dẻ rang đường mua ở cổng tiểu khu, vừa thay giày ở cửa đã sốt ruột nhìn về phía Trương Xuân Linh.
Hôm qua Tô Nhạc Tuyên khóc lóc chạy về, toàn thân ướt sũng, dù mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng đến vậy, con bé lại không thèm tắm rửa mà cứ thế chui vào chăn khóc suốt đêm, hai vợ chồng nửa đêm đều có thể nghe được tiếng khóc thút thít của con gái ở căn phòng cách vách.
Hai vợ chồng già là người từng trải, họ đoán ngay rằng con bé lại giận dỗi với Thẩm Lãng.
Thế nhưng lần này Tô Nhạc Tuyên khóc đến quá thương tâm, hai vợ chồng già ngồi bên giường hỏi nửa ngày, Tô Nhạc Tuyên cũng không trả lời gì, chỉ khóc nức nở.
Hôm nay buổi trưa, Tô Chấn Đông còn cố ý gọi điện thoại cho Thẩm Lãng muốn biết hai đứa tình nhân trẻ này lại đang gây chuyện gì.
Thế nhưng Thẩm Lãng dù là gọi điện thoại hay nhắn tin WeChat, anh ấy đều không trả lời, ngay cả bên phía Thẩm Lãng cũng không có tin tức gì.
“Hại, buổi sáng vừa tỉnh dậy đã khóc, hỏi con bé cũng không nói gì, cứ ôm tôi khóc.”
Trương Xuân Linh vẻ mặt ưu sầu, cảm thấy lần này vợ chồng trẻ cãi nhau không giống bình thường.
“Chờ chút cơm nước xong xuôi, tôi lái xe đi nhà Tiểu Thẩm xem sao.”
Tô Chấn Đông cũng cảm thấy vợ chồng trẻ lần này cãi vã có vẻ nghiêm trọng, e là tự họ giải quyết vấn đề không được, vẫn cần người lớn đứng ra hòa giải.
Con gái mình yêu thích Thẩm Lãng như vậy, Tô Chấn Đông đối với Thẩm Lãng ấn tượng cũng khá tốt, sớm đã coi Thẩm Lãng như con rể của mình mà đối đãi, đương nhiên sẽ không để tình cảm của vợ chồng trẻ gặp phải rắc rối không thể giải quyết.
Tô Chấn Đông vừa buông bánh gato cùng hạt dẻ xuống, chuông cửa vang lên, kèm theo tiếng gõ cửa dồn dập.
“Đoán chừng là thằng bé đó đến xin lỗi.”
Tô Chấn Đông thở phào nhẹ nhõm, cười tủm tỉm đi ra mở cửa, đứng ở cửa không phải Thẩm Lãng, mà là Diệp Hân Hân đang khóc đến mức thở không ra hơi.
“Hân Hân? Sao con lại tới đây?”
Tô Chấn Đông còn thăm dò nhìn ra hành lang, xác định chỉ có một mình Diệp Hân Hân.
Hơn nữa còn phát hiện trên mặt cô bé có một dấu bàn tay không rõ lắm, theo bản năng hỏi: “Bố con có phải lại đánh con nữa không?”
Diệp Hân Hân giọng nói nghẹn ngào, một bên lau nước mắt, một bên nhìn Tô Chấn Đông: “Không, không phải, chú ơi, nhanh lên, Nhạc Tuyên có ở nhà không?”
“Trong phòng đó, Hân Hân, chú nhớ con với Nhạc Tuyên và Thẩm Lãng ở cùng nhau mà, hai đứa nó….….”
Không đợi Tô Chấn Đông nói xong, Diệp Hân Hân thậm chí còn chưa kịp thay giày đã lạch bạch chạy đến trước cửa phòng Tô Nhạc Tuyên, một bên gõ cửa, một bên kêu khóc nói.
“Nhạc Tuyên, cậu mau mở cửa ra, Thẩm Lãng anh ấy xảy ra chuyện rồi!!”
“Cái gì?”
Hai vợ chồng đồng thanh kinh ngạc nói, Tô Chấn Đông càng khó tin hỏi dồn: “Hân Hân, Thẩm Lãng thế nào?”
“Thẩm Lãng anh ấy, anh ấy xảy ra tai nạn giao thông!”
Diệp Hân Hân khóc lóc lấy điện thoại ra mở video, nội dung video là cảnh quay giám sát trên cầu vượt, trong đoạn giám sát có thể thấy rất rõ, một chiếc xe tải lớn mất lái đã đâm vào đuôi chiếc BMW M8 và đẩy văng nó đi xa mấy chục mét, thêm vào đó hôm qua trời mưa to, chiếc BMW dường như cũng mất lái, trực tiếp xoay tròn mấy vòng rồi trượt dài, cuối cùng đâm thẳng vào hàng rào chắn cầu. Video tai nạn giao thông xảy ra mỗi ngày, nhưng lần này người đăng tải video lại là một đạo diễn khá nổi tiếng.
Cho nên từ khi tai nạn giao thông xảy ra đến bây giờ, trên các nền tảng video ngắn lớn, tất cả đều là video liên quan đến vụ tai nạn của Thẩm Lãng, đồng thời độ hot cũng không hề thấp.
Một số video hiện trường còn đáng sợ hơn, với kính chắn gió vỡ vụn khắp nơi, cùng cảnh Thẩm Lãng bất tỉnh nhân sự ở ghế lái, được nhân viên cứu hộ đưa ra khỏi xe và đưa đi cấp cứu.
“Ôi trời, tại sao có thể như vậy!”
Trương Xuân Linh sốt ruột đến mức dậm chân, lòng nóng như lửa đốt hỏi: “Tiểu Thẩm hiện tại tình hình thế nào? Ở bệnh viện nào vậy?”
“Con, con không biết ạ.”
Diệp Hân Hân lắc đầu, rồi xoay người lại, ra sức gõ cửa: “Nhạc Tuyên, mình xin lỗi, là lỗi của mình, van cậu mở cửa ra đi mà.”
Xảy ra chuyện như vậy, có lẽ chỉ có bố mẹ và cấp dưới của Thẩm Lãng mới biết tình hình hiện tại của anh ấy thế nào, hoặc biết anh ấy đang ở bệnh viện nào.
Cho nên Diệp Hân Hân nhìn thấy video sau, liền lập tức chạy đến, định tìm gia đình Tô Nhạc Tuyên giúp đỡ liên lạc với Thẩm Lãng.
Chỉ nghe tiếng cọt kẹt, cửa phòng ngủ rốt cục mở ra, chưa kịp để mấy người bên ngoài nói gì, Tô Nhạc Tuyên liền dùng giọng khàn khàn hô: “Cha, nhanh đi lái xe!”