Túc Văn Văn ngửi được mùi thơm từ căn viện bên cạnh tìm tới, tối qua cô ấy ngủ trong viện của Ôn Cố, khi đó cô ấy bị dọa không nhẹ, không dám một mình quay về chỗ ở cũ, cho nên đã ngủ lại đây. Vốn dĩ tưởng sẽ không ngủ ngon, không ngờ chăn quá thoải mái, nằm xuống chưa bao lâu đã ngủ như chết, ngay cả ác mộng cũng không có, cho tới lúc này mới dậy.
“Trưởng thôn, cô dậy sớm quá.” Túc Văn Văn nhìn trong nồi bốc hơi nóng: “Thơm quá à, cô đang nấu gì vậy?”
Ôn Cố bảo cô ấy vào nhà ngồi: “Tôi đang nấu canh nấm gà, chốc nữa cô cũng uống một bát, rất ấm bụng.”
Túc Văn Văn ngồi trước bếp sưởi ấm, nhân tiện canh lửa giúp, mặt mộc trông trẻ hơn tối qua vài phần, cô ấy cẩn thận nhìn Xuân Thập đang chuyên tâm quay phim, nói với Ôn Cố: “Trưởng thôn, tay nghề nấu nướng của cô tốt thật, cơm ở nhà hàng siêu ngon, sau khi tôi nếm qua mới hiểu được tại sao nhiều người đặc biệt đường xá xa xôi chạy tới ăn như thế, nếu được, tôi cũng muốn ở đây không đi nữa.”
Ôn Cố cười nói: “Hoan nghênh cô tới ở lâu dài, bao phòng nguyên năm có ưu đãi.”
Túc Văn Văn nhặt một cây củi nhét vào bếp lò, vén sợi tóc bên tai: “Nhưng bây giờ tôi hơi lo lắng, liệu Phòng Nhất Tuấn có chạy về tìm tôi không? Anh ta không làm tôi bị thương, ngược lại bị ngỗng trắng cắn bị thương, chắc cảnh sát sẽ không bắt giữ anh ta lại.”
Ôn Cố: “Chắc bây giờ anh ta vẫn còn nằm ở bệnh viện, có thể xuống giường được không đã khó, sẽ không quay lại đâu. Phải rồi, anh ta biết nhà cô ở đâu không?”
Túc Văn Văn lắc đầu, thấy may mắn nói: “Anh ta chưa từng hỏi, tôi cũng quên không nhắc tới, nhưng anh ta biết tôi là sinh viên của đại học X, sẽ không tới trường tìm tôi chứ…Ài, bây giờ tôi rất hối hận, khi đó thật sự không nên ở lại qua đêm cùng anh ta, thật sự bị tình yêu làm cho mộng mị rồi…Thực ra nói thật, tôi vẫn rất buồn, tôi không hiểu bình thường rõ ràng anh ta biểu hiện rất bình thường, không hề giống người xấu chút nào…”
Ôn Cố: “Chuyện đã quá đừng vướng bận nữa, sau này nhớ rút ra bài học. Nói đi nói lại, hôm qua nếu cô không ở lại qua đêm, không biết khi nào mới nhận rõ bản tính của anh ta, sau này không biết còn có thể may mắn tránh được một kiếp không, kỳ thực cũng coi như là được phúc trong họa.”
“Thực vậy…” Túc Văn Văn gật đầu nói: “Sau này tôi tuyệt đối sẽ không dễ dàng ở bên ngoài qua đêm với con trai nữa, quá dọa người rồi, bình thường trò chuyện bình thường như thế, đột nhiên biến thành một tên thần kinh đúng là đáng sợ. Bây giờ tôi ngay cả trường học cũng không dám về, sợ anh ta tới tìm tôi…”
“Trường học nhiều người như thế, chỉ cần cô đừng đi lẻ thì không có gì đáng sợ cả.” Ôn Cố nói xong, mở nắp nồi ra lấy muỗng dài múc muỗng canh nấm nếm thử, hơi nóng ấm áp từ trên kệ bếp bay lên, trong nhà bếp ngập tràn hương thơm: “Đừng nghĩ nhiều, uống bát canh trước.”
Túc Văn Văn bưng bát canh ngồi bên bàn, thổi hơi nóng, uống một ngụm canh nóng.
Canh được nấu rất đậm vị, đậu phụ và nấm kết hợp lại, cảm giác thanh sảng tươi mềm, gần như không cần nhau đã thuận theo cuống họng trượt vào trong dạ dày, thịt gà nấu rất mềm, vào miệng là tan, mùi thơm của thịt gà và độ tươi của nấm phụ họa cho nhau, kết hợp với một chút giấm và tương ớt, cả người nóng lên.
Túc Văn Văn uống hết một bát canh, trên chóp mũi nổi lên một lớp mồ hôi nhỏ li ti, cô ấy lau mồ hôi, tâm trạng thấp thỏm lập tức đỡ hơn rất nhiều: “Quá đã, trưởng thôn, tôi còn muốn uống một bát nữa.”
Ôn Cố lại thêm cho cô ấy nửa bát: “Đừng uống no quá, không tốt cho dạ dày.”
Lời vừa dứt, linh khí trong không khí bỗng nhiên bay về phía cô, tan từng chút vào làn da của cô.
“Trưởng thôn, cô tốt thật.” Túc Văn Văn sáng hai mắt, tựa như đã nhìn thấy sự vật khiến cô ấy rung động vui thích gì: “Không chỉ tính cách ôn nhu biết chăm sóc người khác, tay nghề nấu nướng siêu đỉnh, khí chất bất phàm, hơn nữa còn cho người ta cảm giác rất an toàn, nếu tôi thích con gái, nhất định sẽ quỳ dưới váy của cô.”
Ôn Cố ngẩn người, định vị của cô đối với bản thân vẫn dừng lại ở đẳng cấp “một người bình thường có vận khí khá tốt”, cho dù bình thường được khách du lịch khen vài câu cũng không để trong lòng, chỉ coi là lời khách sáo giữa người trưởng thành với nhau.
Không ngờ hôm nay lại nhận được lời khen thật lòng thật dạ của Túc Văn Văn như vậy, ngay cả linh khí cũng được thôi động, có thể thấy vô cùng thành khẩn.
Ôn Cố lập tức hơi ngại, nụ cười ở khóe môi càng sâu, phác họa ra một nếp nhăn khi cười nhàn nhạt như trăng non.
Xuân Thập nhìn Ôn Cố trong ống kính rất lâu, mi tâm hơi nhíu lên, bất thình lình nói: “Lấy đâu ra nhiều nếu như thế, bớt nói nhảm lại, mau chóng uống hết canh, không nhìn thấy còn đang đợi dọn dẹp sao?”
Túc Văn Văn: “…”
Xuân Thập: “…”