Virtus's Reader

Nghĩ tới khả năng này, Triệu Thiện Thủy cực kỳ khó chịu, hận không thể tung cửa ra ngoài tới làng du lịch đòi công đạo với Ôn Cố. Thế nhưng bây giờ là thời gian làm việc, anh ta không thể tùy hứng, quan trọng hơn là anh ta không dám một mình tới làng du lịch gây sự. Đối phương người đông thế mạnh, một mình anh ta đến đó chính là muốn ăn đòn.

Triệu Thiện Thủy càng nghĩ càng tức tối, móc điện thoại ra muốn gửi tin nhắn lý luận với Ôn Cố, còn chưa mở màn hình, phía sau bỗng nhiên thổi tới một làn khí lạnh, anh ta lạnh cóng run cầm cập, quay đầu nhìn, phía sau trống rỗng không có gì, cửa sổ đóng chặt, hơi ấm từ điều hòa ở giữa vẫn đang thổi vù vù. Anh ta nghi hoặc nhìn xung quanh, xác định không có đồng nghiệp nhìn về chỗ mình, cúi đầu nhìn điện thoại lần nữa.

Lúc này, lại một làn gió lạnh thổi tới, hơn nữa còn thuận theo cổ áo anh ta thổi vào trong cổ.

Triệu Thiện Thủy lập tức như rơi vào hầm băng, gió này quá tà môn, anh ta liên tưởng tới biểu hiện kỳ quái của điện thoại vừa nãy, nghi ngờ mình gặp quỷ. Nghĩ tới đây, anh ta cũng không có tâm trạng tìm Ôn Cố lý luận nữa, quấn khăn choàng bắt đầu lên mạng tra tìm cách trừ tà.

Con người một khi căng thẳng thì rất dễ mót tiểu, lúc này Triệu Thiện Thủy cực kỳ mót, nhưng anh ta không dám đi, sợ sẽ gặp phải thứ không sạch sẽ gì, chỉ có thể cứng da đầu nhịn.

*

Giờ cơm trưa, các thôn dân tụ tập trong viện ăn cơm, Ôn Cố tìm xung quanh một vòng, không tìm thấy Xuân Thập.

Côn Bằng cầm đũa lên đầu tiên, gắp cái đùi gà ăn: “Đừng đợi nữa, cậu ta đói sẽ biết về thôi, mau ăn đi.”

Anh ấy vừa ngủ dậy, trên người còn đang mặc quần đùi áo phông màu nâu, cánh tay và đùi lộ ra ngoài toàn là lông, cực kỳ thô thiển.

Anh ấy dẫn đầu, các thôn dân lần lượt cầm đũa lên ăn, chẳng mấy chốc đã quét sạch thức ăn.

Ôn Cố còn chưa kịp ăn một miếng, cô nhìn Côn Bằng, suy nghĩ sau này phải ăn riêng với anh ấy mới được.

Ăn cơm xong, Tất Phương bỗng nhiên hỏi: “Có phải nên chọn người có duyên mới rồi không?”

Kỳ Lân gật đầu nói: “Hình như tới lượt tôi chọn.”

Ôn Cố ném điện thoại cho ông ấy: “Ông xem rồi chọn đi.”

Kỳ Lân chậm rãi cầm điện thoại lên, mở app ra từ từ lướt, thôn dân khác đều tụ tập phía sau ông ấy xem, ai nấy đều bày tỏ thái độ cực kỳ nghiêm túc.

“Ừm, cô gái này trông không tồi, chọn cô ấy vậy.” Kỳ Lân nhấn vào một tin nhắn, đọc rồi nói.

*

Sau khi được tài khoản chính thức của làng du lịch Thần Thú rút trúng người có duyên, Tạ Ni Ni rất vui mừng, cô ấy đã sớm nghe nói trong làng du lịch này có rất nhiều đồ ăn ngon, còn có suối nước nóng chăm sóc da thần kỳ, vẫn luôn muốn tới thôn chơi. Thế nhưng bệnh trì hoãn quá nghiêm trọng, nghĩ tới bây giờ cũng không có chút hành động nào. Bây giờ có cơ hội miễn phí đưa tới, cộng thêm cô ấy vừa mới thất tình, vừa hay có thể đi trải nghiệm một chút, coi như giải khuây.

Nhưng nghĩ thì nghĩ, cuối cùng Tạ Ni Ni vẫn kéo dài cả một tuần mới quyết tâm đến làng du lịch trải nghiệm ăn ở miễn phí. Để đề phòng bệnh lười của mình phát tác lại lề mề kéo dài thời gian, cô ấy đặc biệt đặt mười mấy cái chuông báo thức ép mình dậy sớm.

Sáng sớm hôm nay, Tạ Ni Ni ấn tắt chuông báo thức đã reng lên một lúc, bạn cùng phòng ở giường bên cạnh cũng vừa dậy, nhìn thấy cô ấy dậy sớm như vậy thì vô cùng kinh ngạc: “Cậu làm sao vậy, không thoải mái sao?”

“Hôm nay tớ có hẹn.” Tạ Ni Ni gian nan bò dậy, mò một lúc bò xuống giường rửa mặt thay quần áo, sau ba mươi phút, cô ấy rời khỏi ký túc xá ra ngoài bắt xe tới làng du lịch.

Nhìn cảnh vật bay qua bên ngoài, Tạ Ni Ni hơi xuất thần, không biết làng du lịch có thể giải quyết tật xấu của mình không…

Chắc là rất khó nhỉ…

*

Trong viện, Ôn Cố, Xuân Thập và Kỳ Lân cùng ngồi dưới tường viện phơi nắng, vừa uống trà cắn hạt dưa vừa nghiên cứu làm sao giúp đỡ người có duyên rút được lần này giải quyết phiền não. Dạo gần đây, trong thôn tuyển không ít nhân viên con người, lượng công việc của Ôn Cố và các thôn dân giảm đi, dư ra nhiều thời gian rảnh, vì vậy càng để tâm hơn tới chuyện chiêu đãi người có duyên.

Lần này người có duyên mà Kỳ Lân chọn trúng là một nữ sinh viên năm ba của đại học Hải Thành, tên là Tạ Ni Ni. Tin nhắn cô ấy gửi rất dài, phần lớn nội dung đều có liên quan tới một người – bạn trai cũ của cô ấy, phần còn lại thì xoay quanh cha mẹ của cô ấy, qua đó, tiết lộ ra nỗi ngột ngạt và tự ti của cô ấy.

Tạ Ni Ni có chứng trì hoãn rất nghiêm trọng, dựa theo miêu tả của bản thân cô ấy, đã khoa trương tới mức ảnh hưởng nghiêm trọng tới cuộc sống và việc học.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!