Ôn Cố lại không vội, danh tiếng cần thời gian lên men, đương nhiên không nhanh như thế được, cô bình tĩnh nói: “Qua một khoảng thời gian nữa xem sao. Phải rồi, Xuân Thập đã bắt con dê rừng từ trong núi về, mọi người quyết định bữa tối ăn lẩu thịt dê, em có kiêng gì không?”
Lực chú ý của Tiểu Đồng lập tức chuyển dịch, kinh ngạc núi: “Sau núi ngay cả dê rừng cũng có?”
Cô ấy tưởng Xuân Thập thường lên núi bắt một vài con lợn rừng chim núi gì đó đã đủ lợi hại rồi, không ngờ còn có dê, đây là một ngọn núi cất trữ bảo vật à!
Ôn Cố toát mồ hôi, hình như trên núi ở Hải Thành xuất hiện dê rừng quả thực hơi thiếu khoa học. Trên thực tế, những loài động vật này đều được bắt từ trong núi Ngô Đồng, thực ra núi sau chân chính rất bình thường, cùng lắm có một vài con sóc chim nhỏ,…
Ôn Cố nghĩ ngợi nói: “Ừm, có thể con dê này từ nhỏ đi lạc đường chạy vào trong núi, sống lâu ở ngoài khó tránh khỏi trông hơi dã.”
Tiểu Đồng: “…”
Về vấn đề dê rừng, hai người không tiếp tục thảo luận sâu, Ôn Cố căn dặn vài câu rồi đi về chuẩn bị cơm tối, để lại Tiểu Đồng tiếp tục hoàn thành công việc dọn dẹp. Đình viện suối nước nóng rất lớn, nhưng bởi vì rất ít khách, lượng công việc cũng không nhiều. Cô ấy chỉ cần gom đồ tắm đã dùng lại giặt sạch khử trùng, sau đó lau sạch mặt sàn là được, việc thay nước rửa bể do Xuân Thập làm, cô ấy không cần quản.
Tới làng du lịch làm đã bốn ngày, Tiểu Đồng rất hài lòng với công việc này, đặc biệt là ở phương diện ăn uống và ở. Tay nghề nấu ăn của trưởng thôn cao siêu, đồ ăn nấu ra cực kỳ ngon, mỗi lần tới giờ cơm, cô ấy hận không thể mọc thêm vài cái dạ dày. Còn ký túc xá nhân viên, tuy là nhà cũ, nhưng một mình một phòng, chưa kể bên trong không hề tồi tàn, chăn đệm gì đó cực kỳ thoải mái, cô ấy vừa nằm lên đã muốn ngủ, ngay cả thói quen thức đêm cũng sửa rồi.
Ăn ngon ngủ ngon, còn cần gì nữa. Thậm chí Tiểu Đồng đã quyết định, chỉ cần làng du lịch không đóng cửa, sau này cô ấy sẽ làm ở đây cho tới khi nghỉ hưu.
*
Sáng thứ hai, sau khi dõi theo con ra ngoài đi học, Phùng Tiếu lái xe đi gặp mặt ba người bạn lâu năm, cùng tới làng du lịch Thần Thú ngâm suối nước nóng.
Lúc họ tới làng du lịch, Ôn Cố và Đế Giang, Bạch Trạch đang xúm lại ở cổng thôn treo áp phích tuyên truyền suối nước nóng, áp phích do Ma Hữu hữu nghị cung cấp, to cỡ hai cánh cửa. Đế Giang và Bạch Trạch nhẹ nhàng nhảy một cái đã leo lên cây to cao hơn mười mét ở cổng thôn, mỗi người cầm một góc áp phích, dùng dây thừng buộc một góc lên nhánh cây. Ôn Cố thì ở bên dưới kéo hai góc dùng đá cố định đề phòng áp phích bị thổi lên.
Phùng Tiếu và ba người bạn của chị ấy đều là người nhà giàu, bình thường đều ra vào những nơi như hội sở tư nhân cao cấp, thẩm mỹ viện cao cấp, đây là lần đầu nhìn thấy áp phích tuyên truyền đơn giản như vậy.
Chị Triệu không khỏi nêu ra nghi vấn: “Phùng Tiếu, sao cậu lại muốn tới nơi này ngâm suối nước nóng?”
Phùng Tiếu hơi ngại: “Là cháu gái tớ dẫn tớ tới, bây giờ người trẻ thịnh hành kiểu này, theo đuổi thiên nhiên, phục cổ.”
Chị Vương ngẩng đầu nhìn người trên cây, nhíu mày: “Sao lại để đứa trẻ nhỏ như vậy leo lên treo, phụ huynh cũng không quản…”
Chị ta còn chưa nói hết câu, Bạch Trạch đã nhảy từ trên cây xuống, an ổn đứng trên mặt đất, ngay cả tư thế bước đệm cũng không có, giống như chỉ là xuống một bậc thềm.
Chị Vương há miệng ngẩn người một lúc, cảm thấy có phải mình hoa mắt không: “Vừa nãy các cậu nhìn thấy không?”
Chị Triệu và chị Lý vừa từ cốp xe chuyển bàn mạt chược mang theo ra, Phùng Tiếu thì bận khóa xe, đều không chú ý vừa nãy đã xảy ra cái gì.
Chị Vương buồn tẻ nói: “Chắc là tớ hoa mắt rồi.”
Dưới cây, Bạch Trạch nhìn về bên đó một cái, kéo gấu áo của Ôn Cố: “Trưởng thôn, có khách tới.”
Ôn Cố quay đầu nhìn, nhận ra Phùng Tiếu chính là người cùng đến với Lạc Tiểu Vũ lúc trước, đi tới chào hỏi: “Chào mọi người, chào mừng đến với làng du lịch Thần Thú.”
Phùng Tiếu nói mục đích đến đây với cô, yêu cầu đặt bao hết bể cỡ trung tách biệt nam nữ, chị ấy muốn cùng bạn bè vừa hưởng thụ suối nước nóng vừa đánh mạt chược, bể nhỏ không đủ triển khai.
Thứ hai đoán chừng cũng không có mấy người sẽ chạy tới đây ngâm suối nước nóng, Ôn Cố không hề do dự đồng ý yêu cầu bao hết, đón lấy bàn mạt chược từ trong tay chị Triệu và chị Lý, dẫn bốn người tới đình viện suối nước nóng.
Ấn tượng đầu tiên của ba chị gái đối với làng du lịch chính là giản dị, sau khi vào thôn lại có cách nhìn khác, tuy trong thôn đều là nhà cũ, nhưng trông không cũ nát, mặt đường vách tường đều được dọn dẹp sạch sẽ, cũng nhiều lục hóa, thả bước dạo bên trong rất thoải mái.