STT 1017: CHƯƠNG 1016: BẮT ĐI THƯỢNG QUAN VŨ MANH
Tấn Khang không thể né tránh, lồng ngực trong nháy mắt bị một luồng sáng trắng xuyên thủng, ngay sau đó thân thể bị xé toạc, máu tươi phun trào từ ngực trái đến bên hông phải, cả người đứt thành hai đoạn.
Ba người còn lại thấy vậy, mắt đều trợn tròn.
Đặc biệt là Thượng Quan Diệu Võ và Thượng Quan Vũ Manh, hai người họ trước đây đã từng gặp cảnh tượng này, ca ca của họ chính là bị thủ đoạn này trọng thương.
Lúc ấy họ đã có chút kinh hãi, hiện giờ khi tận mắt chứng kiến uy lực của mũi tên bắn trúng người, hai người mới hiểu được luồng sáng xé toạc chân trời kia khủng khiếp đến mức nào!
Thân thể Tấn Khang bị cắt làm hai đoạn, ngay sau đó vỡ vụn ra từng mảnh. Huyết nhục còn chưa kịp rơi xuống đã bị nghiền nát thành tro bụi trong một vùng ánh sao rực rỡ, ngay cả hơi thở thần hồn cũng bị cắn nuốt sạch sẽ.
Mộc Thần Dật thu lại Cung Sao Băng, bất giác lắc đầu. Hắn vốn chỉ định trọng thương Tấn Khang, nhưng uy lực của mũi tên vận dụng gần như toàn bộ tu vi này lại mạnh đến mức vượt ngoài dự liệu.
Hắn vốn định dùng Cung Sao Băng để khóa chặt hơi thở của Tấn Khang, cho dù đối phương né tránh cũng sẽ bị mũi tên truy đuổi. Nhưng không ngờ rằng, khi được hắn thúc giục bằng toàn lực, Cung Sao Băng lại giam cầm cả không gian xung quanh.
Hơn nữa, uy lực của mũi tên này quá tập trung, gần như dồn hết lên người Tấn Khang, khiến y hoàn toàn không thể chống cự, cuối cùng bỏ mạng tại chỗ!
Lúc này, những đốm sao trên hư không dần tiêu tán.
Lực giam cầm cũng theo đó biến mất.
Thượng Quan Vũ Manh vì thương thế quá nặng đã hôn mê, thân thể rơi thẳng từ trên không xuống.
Còn Thượng Quan Diệu Võ và Vọng Thần lại không dám nhúc nhích, ngay cả thần hồn cũng lập tức thu liễm lại, sợ chọc giận kẻ vừa ra tay giết chết Tấn Khang.
Mũi tên kinh hoàng vừa rồi, bọn họ tuyệt đối không thể nào đỡ nổi.
Thượng Quan Diệu Võ nhìn muội muội đang rơi xuống, cuối cùng đành nhẫn tâm quay mặt đi nơi khác.
Hắn không sợ mình gặp chuyện, mà sợ một khi mình hành động sẽ khiến kẻ trong tối ra tay, vậy thì tiểu muội của hắn thật sự hết cứu.
Tuy hắn không ra tay thì Thượng Quan Vũ Manh sẽ rơi xuống đất, thương thế sẽ nặng thêm, nhưng có thánh phẩm Linh Khí phòng hộ, ít nhất cũng giữ được tính mạng.
Vọng Thần thì không ngừng quan sát xung quanh, ánh mắt hắn lướt qua người Thượng Quan Diệu Võ, thấy đối phương cũng có sắc mặt khó coi, lòng mới tạm an tâm đôi chút.
Chỉ cần kẻ ra tay không cùng một phe với đối phương, nguy hiểm của hắn sẽ giảm đi không ít.
Ở nơi xa, Mộc Thần Dật đã ẩn mình lần nữa, hắn thay đổi lại dáng vẻ lúc mới vào, sau đó lặng lẽ tiếp cận.
Hắn vươn tay, trực tiếp đỡ lấy Thượng Quan Vũ Manh đang rơi xuống.
Ngay sau đó.
Mộc Thần Dật lập tức vận chuyển thân pháp, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Trên không trung, Thượng Quan Diệu Võ và Vọng Thần chờ một lúc lâu, không thấy có động tĩnh gì mới dám từ từ phóng thần hồn ra dò xét xung quanh.
Thần hồn của Thượng Quan Diệu Võ lướt qua bốn phía, sắc mặt lập tức trắng bệch. Hắn nhìn về hướng Thượng Quan Vũ Manh rơi xuống lúc trước, không ngừng tìm kiếm nhưng không hề thấy bóng dáng của nàng đâu.
“Tiểu muội…”
Hắn khẽ nỉ non một tiếng, lập tức bay xuống dưới, thậm chí lật tung cả một vùng đất bùn lên.
Vọng Thần thấy vậy, trong lòng cũng vô cùng nghi hoặc, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ kẻ vừa rồi ra tay giết Tấn Khang là để cứu Thượng Quan Vũ Manh đi?”
Nghĩ đến đây, hắn không kịp suy nghĩ kỹ, lập tức vận chuyển thân pháp, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Thượng Quan Diệu Võ thấy Vọng Thần đột nhiên biến mất, ánh mắt lạnh đi: “Chẳng lẽ là hắn bắt tiểu muội đi, kẻ lúc trước cũng cùng một phe với hắn? Bọn chúng muốn dùng tiểu muội để uy hiếp, đổ cái chết của Tấn Khang lên đầu ta!”
Nghĩ vậy, hắn lập tức đuổi theo Vọng Thần.
Nhưng chỉ vài giây sau, Thượng Quan Diệu Võ phun ra một ngụm máu, thân hình khựng lại, khí tức mạnh mẽ trên người hắn nhanh chóng suy yếu.
Sau một thời gian dài như vậy, lực lượng cấm chế trong cơ thể hắn đã hoàn toàn cạn kiệt, thân thể cũng đã đến giới hạn chịu đựng.
Thượng Quan Diệu Võ không thể không đáp xuống, tìm một nơi tương đối kín đáo để bắt đầu chữa thương.
Hiện giờ, át chủ bài của hắn đã mất, muốn cứu tiểu muội cũng phải hồi phục trạng thái của bản thân trước, nếu không chỉ là đi nộp mạng.
Còn về phía Vọng Thần, thực lực mạnh mẽ của hắn cũng đã biến mất, nhưng lúc động thủ hắn có giữ lại sức lực, nên ngoài việc hơi suy yếu ra thì bản thân không có vấn đề gì.
Hắn nhìn về phía sau, thấy không có ai đuổi theo, trong lòng thở phào nhẹ nhõm: “Lần này thật quá nguy hiểm, suýt chút nữa là toi mạng rồi! May mà đã diệt trừ được Thượng Quan Diệu Văn, Tấn Khang cũng đã chết.”
“Nhưng, kẻ bắn chết Tấn Khang là ai? Là sinh linh đặc thù được tạo ra bởi hoàn cảnh đặc biệt ở đây sao?”
Vọng Thần nghĩ mãi không ra, nhưng hắn đã lập tức truyền tin cho người của mình, nói sơ qua tình hình để mọi người cẩn thận hành động.
…
Bên kia.
Mộc Thần Dật đã mang theo Thượng Quan Vũ Manh rời xa nơi thị phi, hắn tìm một sơn động, sau đó lấp kín cửa động, bố trí một trận pháp ẩn nấp đơn giản.
Hắn đặt Thượng Quan Vũ Manh lên tấm thảm, nhìn bộ ngực căng tròn của đối phương, không khỏi đưa bàn tay tà ác ra.
Có điều, vì có nhuyễn giáp nên cảm giác thực sự kém đi không ít. Hắn đưa tay luồn vào trong nhuyễn giáp, “lớp giáp mềm” này quả thật vô cùng mềm mại.
Nhưng, bây giờ không phải lúc để hưởng thụ, hắn phải cứu nàng tỉnh lại trước đã!
Mộc Thần Dật thu tay về, sau đó vận chuyển công pháp, tách ra một phần thần hồn cực nhỏ của mình, rồi giấu đại bộ phận thần hồn còn lại vào sâu trong căn nguyên.
Tiếp đó, hắn lại dùng tử khí che giấu hơn nửa khí huyết của bản thân, lúc này mới hài lòng gật đầu.
Bộ dạng này của hắn, dùng để lừa gạt Thượng Quan Vũ Manh là quá đủ.
Mộc Thần Dật lấy ra một viên đan dược bình thường, dùng một phương thức đặc biệt đút vào miệng Thượng Quan Vũ Manh.
Ngay sau đó, hắn đỡ nàng dậy, vận chuyển linh khí giúp nàng nuốt viên đan dược vào bụng, lại dùng linh khí hỗ trợ nàng luyện hóa dược lực.
Không lâu sau.
Thượng Quan Vũ Manh từ từ tỉnh lại, lập tức gọi một tiếng: “Ca.”
Nàng hoảng hốt nhìn quanh, quay người lại thì thấy Mộc Thần Dật: “Là ngươi! Ca ca ta đâu?”
Mộc Thần Dật trả lời: “Tiểu thư, lúc đó ta chỉ kịp mang người đi, thiếu gia hiện giờ ở đâu ta cũng không biết.”
Thượng Quan Vũ Manh lập tức truyền tin cho Thượng Quan Diệu Võ, biết được đối phương đang ở một nơi kín đáo chữa thương mới thả lỏng.
Mà Thượng Quan Diệu Võ biết tin muội muội không sao cũng mừng rỡ vô cùng.
Hai huynh muội hẹn sau khi thương thế hồi phục sẽ gặp lại.
Lúc này, Thượng Quan Vũ Manh mới nhìn về phía Mộc Thần Dật: “Ngươi làm sao sống sót được?”
“Tiểu thư, thuộc hạ… Phụt…” Mộc Thần Dật đang nói thì phun ra một ngụm máu: “Tiểu thư, xin người thứ lỗi, thuộc hạ bị trọng thương, không nén được.”
“Không sao, ngươi nói tiếp đi!”
“Lúc đó sau khi tiểu thư rời đi, nữ nhân kia đã bắt lấy thuộc hạ, bắt đầu cắn nuốt thần hồn và huyết nhục của ta, thuộc hạ đã nghĩ mình chết chắc rồi.”