STT 1065: CHƯƠNG 1064: UỐNG NO RỒI, KHÔNG UỐNG NỮA!
Mộc Thần Dật nhíu mày. Hắn đương nhiên biết hệ thống không thể xác định, chỉ là hơi kinh ngạc vì lại có thứ mà cái hệ thống chó má này cũng không biết.
Bất quá, bây giờ không phải lúc so đo mấy vấn đề vặt vãnh này, hắn tiếp tục hỏi: “Thần Khí Căn Nguyên Thiên Đạo là gì?”
【 Nghe tên là biết rồi! Chính là Tuyệt phẩm Linh Khí do quy tắc Thiên Đạo tự diễn sinh ra. 】
“Bá đạo vậy sao?”
【 Đương nhiên, Thần Khí do Thiên Đạo diễn sinh ra mạnh hơn nhiều so với loại do con người chế tạo. Có thể nói chúng chính là bản thân quy tắc Thiên Đạo, chỉ là vấn đề chiếm tỉ lệ bao nhiêu mà thôi. 】
Mộc Thần Dật không hề nghi ngờ về điều này. “Nếu Chuông Ban Sơ còn có tên là Chuông Sớm, vậy hẳn phải có Mộ Cổ. Hai thứ này đều là Thần Khí do quy tắc thời gian diễn sinh ra à?”
【 Ừm, đúng vậy! Trong các ghi chép đã biết, Thần Khí Căn Nguyên Thiên Đạo liên quan đến thời gian chỉ có hai món này. 】
“Hai món Thần Khí này có gì khác biệt không?”
【 Tương truyền, Chuông Ban Sơ là khởi đầu của tất cả, các ngươi không phải có câu ‘một ngày bắt đầu từ giờ Dần’ sao? Nên mới có tên là Chuông Sớm. 】
【 Còn Mộ Cổ cũng được gọi là Trống Chung Kết, là sự kết thúc của vạn vật. Về phần công dụng cụ thể thì có rất nhiều lời đồn, không ai biết chắc được! 】
Nghe vậy, Mộc Thần Dật lắc đầu, nói một hồi cũng như không!
“Được rồi, không cần đến ngươi nữa, cút về đi!”
【 Ta *beep* ngươi cái *beep*! 】
…
Sau một hồi "đấu võ mồm" với hệ thống, Mộc Thần Dật mới cầm mảnh vỡ của Chuông Sớm lên tay, cẩn thận quan sát. Thứ này có liên quan đến quy tắc thời gian, không nghi ngờ gì nữa, đây là vật phẩm thích hợp nhất cho Mộc Tiểu Tình.
Nhưng hiện tại hắn chưa thể giao mảnh vỡ cho Mộc Tiểu Tình được. Thứ nhất, tu vi của cô bé quá thấp. Thứ hai, vẫn chưa chắc chắn thứ này là thật hay giả.
Nói gì thì nói, hắn cũng nên thử trước, xác định không có nguy hiểm gì rồi mới giao cho Mộc Tiểu Tình thì sẽ an toàn hơn.
Còn về cách thử, đương nhiên là luyện hóa nó trước xem sao.
Mộc Thần Dật lấy Trảm Linh Nhận ra, sau đó thẳng tay rạch một đường thật mạnh lên lòng bàn tay mình.
Hắn nhìn vết xước nhỏ trên tay rỉ ra một vệt máu mờ, lập tức ấn tay lên mảnh vỡ.
Thế nhưng sau khi vệt máu dính vào mảnh vỡ, nó liền biến mất không dấu vết, đến mức Mộc Thần Dật cũng không cảm nhận được sự tồn tại của máu mình nữa.
“Mẹ nó, luyện hóa kiểu gì đây? Liên kết cơ bản nhất với mảnh vỡ còn không thiết lập được, luyện hóa cái búa!”
“Chẳng lẽ phải bán đứng sắc tướng, quyến rũ cái mảnh vỡ nát này?”
Hắn lắc đầu, thế thì biến thái quá. Hắn thừa nhận mình rất ưu tú, rất có sức hấp dẫn, nhưng vẫn chưa tự tin đến mức có thể dùng sắc đẹp để thu phục một vật chết.
Thế là hắn liền liếc mắt đưa tình với mảnh vỡ, còn gồng lên khoe cơ bắp một chút.
Nhưng chẳng có tác dụng gì cả!
Mộc Thần Dật lại lấy Trảm Linh Nhận ra, đặt mũi đao vào lòng bàn tay trái, sau đó dùng sức ấn xuống, trực tiếp đâm xuyên qua tay mình.
Một lượng lớn máu tươi chảy ra, hắn lập tức rút Trảm Linh Nhận ném sang một bên, rồi dùng tay trái tóm lấy mảnh vỡ.
Ngay sau đó, máu vốn đang nhỏ giọt từ lòng bàn tay liền bị mảnh vỡ hút ngược vào, hơn nữa mảnh vỡ còn bắt đầu điên cuồng hấp thụ máu của Mộc Thần Dật.
Máu tươi trong cơ thể Mộc Thần Dật đang nhanh chóng hao hụt, chỉ trong vài giây đã mất gần một phần hai mươi.
Hắn muốn ném mảnh vỡ đi, nhưng nó lại như keo dính chặt vào tay hắn, nhất thời không thể nào thoát ra được.
Mộc Thần Dật vội vàng thúc giục công pháp, lấy ra một lọ đan dược đổ vào miệng rồi nuốt ực xuống.
Hắn không thể không làm vậy, tốc độ hút máu của mảnh vỡ đang tăng nhanh, hắn không muốn bị hút thành thây khô đâu!
Cứ như vậy, Mộc Thần Dật vừa nhanh chóng hồi phục khí huyết, còn mảnh vỡ thì nhanh chóng hấp thụ máu của hắn.
Giữa hai bên đạt được một sự cân bằng vi diệu.
Trong lúc này, Mộc Thần Dật cũng đã thử đủ mọi cách nhưng đều không thể tách mảnh vỡ ra được.
Hắn thậm chí đã nghĩ đến việc chặt phăng cánh tay đi, nhưng lại sợ thứ này sẽ bám thẳng vào chỗ cụt tay mà hút, đến lúc đó chắc chắn nó sẽ hút càng thông thuận hơn.
Vì lẽ đó, Mộc Thần Dật vẫn cố nhịn, dù sao bây giờ hắn vẫn chống đỡ được. Hắn sẽ cù nhây với thứ của nợ này, sớm muộn gì cũng làm cái mảnh vỡ nát này no chết thì thôi.
Tuy có hơi phiền phức, nhưng may là hắn tự mình thử, không đưa cho Mộc Tiểu Tình, nếu không cô nhóc chắc chắn không chịu nổi.
Khoảng một canh giờ sau.
Tốc độ hấp thụ máu của mảnh vỡ chậm lại, cho dù Mộc Thần Dật không dùng đan dược nữa cũng có thể dễ dàng ứng phó.
Hắn nắm mảnh vỡ cười khẩy: “Hả? Sao thế, không được nữa à? Hút nhanh lên chứ!”
Trên mảnh vỡ loé lên từng gợn sóng mang theo ánh sáng màu huyết nhàn nhạt, ngay sau đó nó liền ngừng hút máu.
Mộc Thần Dật thấy vậy liền nói: “Ta đã chuẩn bị cù nhây với ngươi một hai năm rồi, vậy mà ngươi lại không hút nữa! Không được, hút tiếp cho lão tử!”
Tuy bị mảnh vỡ hút máu khiến hắn tiêu hao khá nhiều, nhưng theo thời gian, hắn phát hiện cơ thể mình dưới tình huống không ngừng vận chuyển công pháp lại được tăng cường đáng kể.
Hắn trực tiếp vận chuyển linh khí, ép máu của mình từ vết thương trên lòng bàn tay ra, sau đó dùng tu vi của bản thân cưỡng ép nén vào bên trong mảnh vỡ.
Mảnh vỡ bắt đầu rung lên không ngừng, muốn thoát khỏi lòng bàn tay Mộc Thần Dật!
Mộc Thần Dật gần như không giữ nổi mảnh vỡ, hắn lập tức ấn nó xuống đất, tiếp tục truyền máu cho nó.
Mảnh vỡ không thể thoát ra, những gợn sóng trên thân nó càng lúc càng rõ rệt, huyết khí phát ra cũng ngày một đậm đặc.
“Dừng tay, ngươi… Ực… Mau dừng tay! Ta… uống no rồi… không uống nữa…”
Mộc Thần Dật nghe thấy giọng của một cô bé, không khỏi sững sờ: “Vãi chưởng, mảnh vỡ thành tinh!”
“Hừ! Ngươi mới… thành tinh! Ta là… Khí linh…”
“Một mảnh vỡ nát mà thôi, cũng có Khí linh được à?”
“Đây là mảnh lớn nhất nhất rồi có được không! Ợ…”
Mộc Thần Dật lắc đầu: “Kệ đi, ngươi mau uống đi, tinh hoa của ta đều cho ngươi hết!”
“Không uống… không uống… Oẹ…”
Theo tiếng nôn khan vang lên, trên mép mảnh vỡ liền rỉ ra một dòng máu, một lượng lớn máu tươi từ các góc cạnh của nó trào ra.
Mộc Thần Dật thấy vậy, hoàn toàn hết cách, xem ra thứ này thật sự không uống nổi nữa.
Hắn đành phải dừng tay.
Đúng lúc này, Khí linh lên tiếng.
“Oa, ngươi, ngươi… sao máu của ngươi lại có độc! Ta sắp bị ngươi hại chết rồi!”
Nghe vậy, Mộc Thần Dật có hơi ngượng ngùng.
Trong máu của hắn quả thật có độc, nhưng đó là huyết độc mà hắn đã chế tạo ra để đối phó với gã đàn ông áo đen ở Vạn Táng Uyên trước đây.
Lúc đó huyết độc chưa dùng hết, còn sót lại một chút trong cơ thể, bây giờ lại bị hắn đút cho mảnh vỡ hấp thụ.
Hắn liền nói: “Xin lỗi, xin lỗi.”
Nhưng nói xong, hắn lại thấy có gì đó không đúng: “Khoan đã, ngươi là Khí linh thì sợ độc cái gì!”
“Khí linh thì sao, Khí linh cũng có cảm giác chứ bộ? Máu có độc, không ngon, uống vào sẽ bị tào tháo đuổi!”