STT 1089: CHƯƠNG 1088: CHÀNG MUỐN TÁCH RỜI MẸ CON TA?
Tử Tĩnh Kỳ sững sờ giây lát, rồi lập tức hiểu ra: “Đáng ghét!”
Mộc Thần Dật đặt nàng lên giường, sau đó cởi bỏ y phục của mình, nằm xuống bên cạnh, ôm trọn nàng vào lòng.
“Gần đây có nhớ ta không?”
Tử Tĩnh Kỳ đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve ngực Mộc Thần Dật: “Không nhớ, nhớ chàng làm gì? Bên cạnh chàng có biết bao tiểu cô nương, còn cần ta phải nhớ sao?”
“Bên cạnh ta người có nhiều đến đâu, nàng vẫn luôn ở trong lòng ta, ta lúc nào cũng nhớ đến nàng.”
“Chàng thỉnh thoảng nhớ tới mẹ con ta là ta đã mãn nguyện rồi.”
Mộc Thần Dật vuốt ve gò má Tử Tĩnh Kỳ, ngón tay luồn vào mái tóc đẹp của nàng: “Vậy là nàng không tin tưởng ta chút nào rồi.”
“Nói mỗi giây mỗi phút đều nhớ nàng thì đúng là nói dối, nhưng thường xuyên nhớ đến nàng là thật. Lần này ta đến chính là để đón nàng đi.”
“Để một người vợ đẹp như tiên nữ thế này ở bên ngoài, ta thật sự không yên tâm, ăn không ngon ngủ không yên!”
Tử Tĩnh Kỳ rúc vào người Mộc Thần Dật, ôm chặt lấy cổ hắn, vùi mặt vào vai hắn, gò má thoáng nở nụ cười.
Bất kể suy nghĩ thật sự trong lòng hắn là gì, ít nhất nàng vẫn có sức hấp dẫn đối với hắn.
Ngay sau đó, nàng nói đùa: “Không theo chàng đâu, đợi ngày nào đó chàng bắt nạt ta, ta sẽ đi theo người khác!”
Mộc Thần Dật vỗ một cái lên cặp mông cong vút của nàng: “Còn dám nghĩ đến chuyện đi theo người khác, xem ta trừng trị nàng thế nào!”
Tử Tĩnh Kỳ khẽ rên một tiếng, từ từ ôm lấy hắn: “Ưm, đáng ghét…”
Mộc Thần Dật đưa tay nắm lấy cặp hung khí, để tránh mình bị trọng thương.
“Có chuyện… muốn thương lượng với nàng!”
Tử Tĩnh Kỳ siết chặt cánh tay Mộc Thần Dật: “A… chuyện… chuyện gì?”
“Ta đã tìm cho Trà Nhi một vị sư tôn, tu vi cường đại, phẩm hạnh lại tốt!”
“Sư… Sư tôn?”
“Trà Nhi tuy có pháp môn tu luyện do cha con bé để lại, nhưng nếu chỉ làm theo từng bước, nhiều nhất cũng chỉ có thể tăng lên tới Đại Đế cảnh giới.”
Mộc Thần Dật nói tiếp: “Nhưng nếu để Trà Nhi được cao thủ khác chỉ điểm, lấy dài bù ngắn, vậy sẽ có khả năng bước vào cảnh giới cao hơn.”
Nghe vậy, Tử Tĩnh Kỳ hơi ngồi thẳng dậy: “Không phải chàng định nhân cơ hội này để tách rời mẹ con ta đấy chứ?”
Mộc Thần Dật thầm giật mình, giác quan thứ sáu của phụ nữ đúng là chuẩn đến đáng sợ!
Hắn vội lắc đầu: “Sao có thể chứ? Ta làm vậy là vì tương lai của Trà Nhi thôi. Thiên phú của con bé không tệ, nên có một bầu trời rộng lớn hơn.”
Nghe vậy, Tử Tĩnh Kỳ lộ vẻ do dự, nàng đại khái đoán được tâm tư của Mộc Thần Dật, nhưng không thể không thừa nhận lời hắn nói có lý.
Chỉ là, nàng và con gái luôn sống cùng nhau, bây giờ đột nhiên phải xa cách, làm sao nàng nỡ cho được?
Thấy vậy, Mộc Thần Dật khuyên nhủ: “Chim non rồi cũng phải bay lượn trên bầu trời, chúng ta không thể che chở con bé cả đời. Dù chúng ta có thể, con bé cũng sẽ thấy phiền phức!”
“Con bé đã trưởng thành, không còn là một đứa trẻ, không thể nào ở bên cạnh nàng cả đời được.”
Nghe vậy, Tử Tĩnh Kỳ hờn dỗi nói: “Chàng… cái giọng điệu… người lớn này… là sao chứ? Trà Nhi còn… lớn hơn chàng mấy tuổi đấy!”
“Con bé dù có hơn trăm tuổi thì cũng vẫn là con gái của ta mà!” Mộc Thần Dật cười nói.
Tử Tĩnh Kỳ thở dài: “Ta không… yên tâm về Trà Nhi.”
Mộc Thần Dật cười: “Yên tâm đi, Dao Quang Thánh Địa an toàn hơn nơi này nhiều.”
“Ta không phải… nói cái này.”
“Ta biết, nàng sợ Trà Nhi không thích ứng được.”
Tử Tĩnh Kỳ nghe vậy gật đầu.
Mộc Thần Dật nói: “Chuyện này nàng lại càng không cần lo lắng, chỉ là để Trà Nhi bái sư tu luyện thôi mà, chúng ta có thể thường xuyên đến thăm con bé, con bé cũng có thể về thăm nàng, chứ đâu phải không gặp được nữa.”
“Có ta ở đó, Trà Nhi sẽ không phải chịu bất kỳ ấm ức nào trong thánh địa đâu!”
…
Cuối cùng, dưới sự khuyên nhủ của Mộc Thần Dật, Tử Tĩnh Kỳ cũng đồng ý.
Thế nhưng, Tử Tĩnh Kỳ hơi ngồi dậy, nói với Mộc Thần Dật: “Trà Nhi đến Dao Quang Thánh Địa thì được, nhưng ta sẽ không… rời khỏi nơi này, sẽ không đi theo chàng…”
Mộc Thần Dật sững sờ: “Tại sao vậy?”
Tử Tĩnh Kỳ mím môi, rồi nói: “Đã sớm… nói với chàng… rồi mà!”
Mộc Thần Dật thở dài, không định khuyên nàng nữa.
“Vậy cứ theo ý nàng trước.”
…
Hai người đang triền miên, đã có chút quên hết tất cả.
Thế nhưng trong sân lại truyền đến tiếng bước chân.
Tử Tĩnh Kỳ bỗng mở đôi mắt mơ màng, dùng tay đè ngực Mộc Thần Dật: “Đừng động, Trà Nhi đến rồi, chàng mau tránh đi!”
Mộc Thần Dật cười cười, không hề có ý định trốn đi, liên tục lắc đầu.
Tử Tĩnh Kỳ bịt miệng để không phát ra tiếng rên, đồng thời phất tay phóng linh khí để phong tỏa cửa phòng.
Sau đó, nàng cúi xuống, cắn một cái vào vai Mộc Thần Dật: “Tên xấu xa! Trà Nhi đã… ưm, đã đến rồi mà chàng còn muốn bắt nạt ta!”
Mộc Thần Dật nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, chậm rãi chuyển động: “Cùng lắm thì nói cho Trà Nhi biết thôi, cũng đâu thể giấu con bé cả đời. Ta còn muốn nắm tay nàng, quang minh chính đại đi khắp nơi khoe khoang nữa kìa!”
“Ai thèm cùng chàng… ưm, ai thèm cùng chàng khoe khoang!”
…
Bên ngoài phòng.
Sở Hồng Mính đã đứng trước cửa. Nàng nhìn làn mây tía lượn lờ trên cửa phòng, khẽ nhíu mày.
Mẫu thân nàng rất ít khi phong tỏa cửa phòng, điều này khiến nàng có chút nghi hoặc. Nàng gõ cửa: “Mẫu thân.”
Tử Tĩnh Kỳ đang bị kẻ nào đó hành hạ, phải gắng gượng chống đỡ để không phát ra những tiếng rên rỉ đáng xấu hổ, nhưng lúc này lại không thể không trả lời.
“Trà… Trà Nhi, sao con… lại đến?”
Nói xong, nàng liền véo mạnh Mộc Thần Dật một cái, nhỏ giọng mắng: “Muốn chết à!”
Mộc Thần Dật cũng không để tâm, chậm rãi hôn lên gò má nàng, vẫn duy trì nhịp điệu của mình.
Ngoài phòng, Sở Hồng Mính lại có chút lo lắng. Giọng mẫu thân nàng khi nói chuyện vừa yếu ớt, đứt quãng, lại như đang cố gắng kìm nén điều gì đó, khiến nàng vô cùng sốt ruột.
“Mẫu thân, người sao vậy?”
Tử Tĩnh Kỳ cắn môi, ánh mắt tràn đầy khẩn cầu nhìn Mộc Thần Dật, hy vọng hắn có thể yên phận một chút.
Mộc Thần Dật thấy vậy cũng không động nữa, lặng lẽ ôm lấy nàng.
Tử Tĩnh Kỳ khẽ thở phào, sau đó mới nói với ra ngoài cửa: “Trà Nhi, ta không sao, ta… a, ưm…”
Nàng không thể nào ngờ được tên xấu xa kia lại cố tình hành động ngay lúc nàng đang nói chuyện, khiến nàng nhất thời không kìm được.
Sở Hồng Mính không hiểu chuyện gì đang xảy ra, trong lòng lo lắng, định phá cửa xông vào: “Mẫu thân, con vào đây!”
“Đừng, Trà Nhi, ta chỉ đang… tu luyện… Vừa rồi vận khí xảy ra chút vấn đề, không sao đâu… Đã ổn rồi.”
“Mẫu thân, người thật sự không sao chứ?”
“Không sao, Trà Nhi, con về trước đi, ta tu luyện xong sẽ qua thăm con.”
“Ồ, vâng ạ.”
Sở Hồng Mính nhíu mày, tu luyện mà cũng phát ra âm thanh như vậy sao? Nàng tu luyện cũng từng gặp vấn đề, nhưng chỉ cảm thấy khó chịu một chút chứ đâu có kêu lên như thế