STT 1094: CHƯƠNG 1093: TIẾNG TRỐNG TRẬN BÁO NGUY
Thiếu nữ cung kính thi lễ: “Hai vị khách quý, mời theo nô tỳ.”
Hai người được đưa lên một nhã gian trên lầu. “Hai vị khách quý, nơi này có được không ạ? Nếu hai vị không hài lòng, nô tỳ có thể dẫn hai vị đến nơi khác.”
Tần Minh Hiên nhìn về phía Mộc Thần Dật: “Mộc huynh cảm thấy hài lòng chứ?”
Mộc Thần Dật quay đầu nhìn xuống dưới lầu: “Ừm, nơi này khá tốt.”
Hắn có thể nhìn thấy các vũ nữ ở dưới lầu từ vị trí này, chỉ có một điều đáng tiếc là tuy họ ăn mặc mát mẻ nhưng lại che đi những cảnh đẹp nhất.
Nghe vậy, Tần Minh Hiên liền phân phó thiếu nữ dâng rượu và thức ăn lên.
Hai người ngồi xuống không lâu, thiếu nữ liền dẫn người đưa rượu và thức ăn tới.
Đợi hạ nhân lui ra, thiếu nữ bèn rót rượu cho hai người, sau đó cẩn thận đứng sang một bên.
Mộc Thần Dật nhìn Tần Minh Hiên: “Ngươi dẫn ta tới đây không phải chỉ để xem múa thôi chứ?”
Tần Minh Hiên cười: “Đương nhiên không phải. Nơi này ngoài việc không cung cấp loại giải trí kia ra thì có rất nhiều chỗ cho ngươi hưởng lạc. Ví dụ như ngươi có thể gọi riêng một vũ nữ đến múa cho mình xem, mời rượu cũng được.”
“Tất nhiên, nếu ngươi nhất quyết muốn thì cũng không phải không có cách, chỉ cần ngươi chuộc thân cho vũ nữ mình vừa ý là có thể đưa người về nhà.”
Mộc Thần Dật nhìn Tần Minh Hiên: “Tần huynh, e là huynh đã chuộc thân cho không ít người rồi nhỉ?”
“Mộc huynh nói đùa rồi. Ngươi cũng biết đấy, ta tuy không được lòng người nhưng thân phận đặc thù, không thể làm loại chuyện này. Đừng nói là ta, phàm là người có chút thân phận đều sẽ không làm, ít nhất là trên bề mặt.”
“Ra là vậy.”
Trong lúc Mộc Thần Dật nói chuyện, hắn thấy sắc mặt Tần Minh Hiên có gì đó không đúng, bèn nhìn theo ánh mắt của đối phương xuống dưới lầu.
Sau đó, hắn nhìn thấy một người trẻ tuổi, khoảng mười tám mười chín tuổi, đang đứng ở cửa cùng một người hầu.
Mộc Thần Dật hỏi: “Người này có xích mích với ngươi à?”
Tần Minh Hiên nghe vậy liền hoàn hồn, ngay sau đó cười nói: “Đó là đường đệ của ta, Tần Minh Khiêm, con trai của tam bá Tần Phong.”
“Tam bá của ta thiên phú không tồi, nhưng con người lại tâm cao khí ngạo, lòng dạ hẹp hòi, bất hòa với phụ thân ta. Con trai của ông ấy dĩ nhiên cũng chẳng ưa gì ta.”
Mộc Thần Dật nhìn Tần Minh Khiêm: “Hóa ra hắn là con trai của vị đó à!”
Tần Minh Hiên nghe vậy: “Mộc huynh và tam bá của ta quen nhau sao?”
Nói rồi hắn nhớ ra một vài chuyện: “Là chuyện ở Thành Tiếng Sấm lần đó à?”
Hắn không biết Tần Phong và Mộc Thần Dật từng có xích mích, nhưng hắn biết chuyện Tần Phong đã đến Thành Tiếng Sấm.
Mộc Thần Dật gật đầu, nhìn về phía Tần Minh Khiêm rồi nói: “Người đường đệ này của ngươi thật đúng là chẳng biết giữ thể diện gì cả.”
Tần Minh Hiên nhìn sang, liền thấy đường đệ của mình đã ôm lấy thiếu nữ dẫn đường mà giở trò, bàn tay không ngừng vuốt ve vòng eo thon của cô gái.
Nhưng hắn cũng không ngạc nhiên, vì hắn quá hiểu Tần Minh Khiêm. Người đường đệ này của hắn cũng giống như vị ngồi trước mắt đây, đều là một tên háo sắc.
Chỉ là đường đệ của hắn không có bản lĩnh như vị này, nhưng lại vô liêm sỉ hơn nhiều.
“Đây còn đỡ chán. Cũng may nơi này có quy củ của nơi này, chứ với tính hắn thì đã sớm đè người ta ra làm ngay tại chỗ rồi!”
“Hắn được xem là kẻ không biết giữ thể diện nhất trong số con cháu hoàng thất, nhưng biết làm sao được, ai bảo cha hắn có thực quyền chứ!”
Mộc Thần Dật nhìn kỹ Tần Minh Khiêm một cái, tuổi còn trẻ mà tu vi đã không tồi, đạt tới Hoàng Cảnh cửu trọng.
Hơn nữa cha hắn lại là một vị Đại Đế đang ở cảnh giới cửu trọng.
Có hai điểm này, đặc biệt là điểm sau, việc hắn được ân sủng cũng không có gì lạ. Do đó, việc hắn hành xử ngang ngược, không chút kiêng dè cũng là điều dễ hiểu.
Lúc hai người đang bàn luận, những người khác cũng đổ dồn ánh mắt về phía Tần Minh Khiêm. Trong không ít nhã gian, ánh mắt của các nam nữ trẻ tuổi nhìn hắn đều không mấy thiện cảm.
Mộc Thần Dật nói: “Xem ra quan hệ của hắn với mọi người không tốt lắm nhỉ!”
Tần Minh Hiên nói: “Từ nhỏ đã được nuông chiều, lại có Đại Đế chống lưng, mấy năm nay hắn đắc tội không ít người. Cũng vì vậy mà hắn không gia nhập tông môn nào, mà bị giữ lại ở Hoàng Đô.”
Mộc Thần Dật hơi kinh ngạc: “Tam bá của ngươi trông không giống người có khả năng nhìn xa trông rộng như vậy.”
Tần Minh Hiên cười: “Mộc huynh, lời này không thể nói bừa. Nhưng ta nghe nói, là nhị bá của ta đã hạ lệnh không cho hắn ra ngoài.”
“Ừm, vậy thì không có gì lạ.”
…
Ngay lúc hai người đang nói chuyện, đột nhiên có tiếng động lạ truyền đến.
Mộc Thần Dật nhướng mày, nhìn Tần Minh Hiên: “Sắp có chiến tranh sao? Sao lại có tiếng trống trận truyền đến từ bên ngoài thế này?”
Tần Minh Hiên thì trực tiếp đứng bật dậy, im lặng vài giây rồi nói: “Hoàng Đô xảy ra chuyện rồi! Tiếng trống này vang lên chín hồi, là trạng thái khẩn cấp nhất!”
Nghe vậy, Mộc Thần Dật thấy người trong các nhã gian khác đều đã đi ra. Hắn vừa nói có chiến tranh cũng chỉ là thuận miệng nói bừa.
Nơi này là đô thành của Thánh Triều, khả năng xảy ra chiến tranh gần như bằng không, nhưng dáng vẻ của những người này lúc này đều có chút hoang mang lo lắng.
Ngay cả Tần Minh Khiêm cũng đã đẩy thiếu nữ trong lòng ra.
Mộc Thần Dật nói: “Tần huynh, Hoàng Đô xảy ra chuyện rồi, chúng ta mau chóng trở về thôi! Để tránh bá phụ lo lắng, về rồi tụ họp lại cũng dễ chăm sóc lẫn nhau.”
Tần Minh Hiên lắc đầu: “Mộc huynh không cần lo lắng. Tuy sự tình khẩn cấp, nhưng ý nghĩa của tiếng trống này là phòng ngự, hơn nữa trong thành cũng không có động tĩnh gì khác, chúng ta tốt nhất không nên hành động thiếu suy nghĩ.”
“Với lại, bây giờ cũng không đi được. Lúc tiếng trống vang lên, Hoàng Đô đã bị phong tỏa. Bây giờ tiếng trống đã dứt, chắc hẳn toàn thành đã giới nghiêm.”
“Nếu bây giờ ra ngoài đi lại lung tung, chắc chắn sẽ bị quân coi giữ trong thành bắt giữ, đến lúc đó sẽ rất phiền phức.”
Nghe vậy, Mộc Thần Dật cũng ngồi xuống lại: “Vậy xem ra, trước khi lệnh giới nghiêm được dỡ bỏ, chúng ta phải ở lại đây suốt sao?”
Tần Minh Hiên cũng ngồi xuống, sau đó liếc nhìn cô thiếu nữ đang sững sờ vì sợ hãi ở bên cạnh.
Thiếu nữ hiểu ý, lập tức rót rượu cho hai người. Chẳng qua, nàng vừa định hành động thì lại có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Bên ngoài Vân Mộng Các vang lên tiếng bước chân dồn dập, có người hô lớn: “Mau bao vây nơi này, không một ai được ra vào!”
“Vâng.”
Ngay sau đó, một đội binh mã mặc áo giáp đồng phục, trông vô cùng hung tợn, xông vào Vân Mộng Các.
Hơn mười vũ nữ đang múa trong sảnh bị dọa đến hoa dung thất sắc, vội vàng lui vào một góc sảnh.
Người dẫn đầu đội binh mã đó phân phó: “Canh giữ khắp nơi trong lầu, không cho phép bất kỳ ai đi lại tùy tiện.”
“Vâng.”
Một đội binh mã lập tức tản ra canh giữ khắp nơi ở cả trên lầu và dưới lầu.
Việc này khiến cho tất cả mọi người ở trên lầu dưới lầu đều có chút ngây người, nhưng đa số đều lộ vẻ sợ hãi trong mắt.
Tần Minh Hiên nghi hoặc nói: “Những người này đều là cấm vệ trong hoàng thành, ngày thường chỉ phụ trách bảo vệ hoàng thất, không dễ gì bước ra khỏi hoàng thành, sao hôm nay lại đến đây?”
Nghe vậy, Mộc Thần Dật nhìn kỹ lại. Đội binh mã này quả thật phi thường, người dẫn đầu có tu vi Thiên Quân Cảnh ngũ trọng, những người còn lại đều có tu vi Thiên Cảnh.